[ĐPBB ĐỒNG NHÂN- SINH BẢO BẢO] – CHƯƠNG 44

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Robin♥

44

29b744fa-e80c-485c-a1c8-0915851864c0

 

Dương Liên Đình sờ cằm. Hắn biết, tình tiết của Tiếu ngạo giang hồ bắt đầu rồi.

 

Thật sự là đợi quá lâu mà. Dương Liên Đình có chút hưng phấn. Sauk hi tình tiết chính kết thúc, hắn cùng Đông Phương lúc ấy mới cơ thể tiêu diêu tự tại sống, không bao giờ còn phải lo lắng sẽ không cẩn thận hủy mất cơ sở của thế giới này. Đến lúc đó hắn có thể cùngĐông Phương và hài tử rời khỏi đây, đi đến cuộc sống ẩn cư chính thức. Không còn thân phận giáo chủ Nhật  Nguyệt thần giáo, cũng không còn là cái gì mà thiên hạ võ công đệ nhất nhân nữa. Có chi chỉ là cuộc sống gia đình ba người ngọt ngào.

 

Khi đó hắn có thể chuyên tâm trợ giúp Đông Phương Bất Bại gia tăng tinh thần lực, có thể không cần đến hai mươi năm là tu thành chính quả, sau đó bọn hắn có thể về nhà rồi. Nhà thực sự.

 

Dương Liên Đình chăm chú theo dõi kịch tình phát triển, một bên an bài chuyện của mình.

 

Sân khấu đã vén màn. Sauk hi thảm án Lâm gia bắt đầu, chính là Lưu Chính Phong kim bồn rửa tay.

 

Một lần này, Dương Liên Đình không muốn để trưởng lão Khúc Dương cứ như thế uất ức mà chết.

Hơn nữa còn có cháu gái của ông là Khúc Phi yên, vô tội.

 

Nói sao đi nữa, Dương Liên Đình hiện tại cũng là người của Thần giáo, tất nhiên trong lòng vẫn muốn hết sức bảo vệ. Nên hắn phái ra mười trưởng lão có quan hệ tốt nhất với Khúc Dương rat ay, mang theo một số thị vệ của thần giáo đến tiếp ứng.

 

Không ngờ người tính không bằng trời tính, bọn hắn vẫn đến trễ một bước. Khi bọn hắn đuổi đến, mặc dù Phí Bân chưa kịp hạ sát chiêu, nhưng Lưu Chính Phong và Khúc Dương đã như ngọn đèn cạn dầu, không thể tiếp tục gắng gượng nữa. Trước khi lâm chung trao lại khúc phổ Tiếu ngạo giang hồ cho Lệnh Hồ Xung, rồi cùng nhau bế tức tự sát. Cũng may cuối cùng Phạm trưởng lão cứu được Khúc Phi Yên trở về, không bị Tung Sơn Phí Bân giết chết.

 

Dương Liên Đình đối với kết cục này than thở không thôi. Nếu không phải Len nhắc nhở hắn không được để kết cấu kịch tình thay đổi quá lớn, hắn cũng không kéo dài thời gian để Phạm trưởng lão đến muộn thêm, cho Lưu Chính Phong và Khúc Dương có thời gian đưa khúc phổ Tiếu ngạo giang hồ cho Lệnh Hồ Xung. Chỉ là hắn không ngờ hai người kia lại muốn tự sát đến thế.

 

Có thể Khúc Dương cảm thấy mình đã phản bội thần giáo, kết thân cùng chính đạo, không còn mặt mũi quay về thần giáo. Mà cũng có thể chính Lưu Chính Phong cũng có tâm tư như thế, cho nên không bằng cùng nhau “tuẫn tình”, cùng nhau dệt nên một câu chuyện cổ đại về tình yêu gắn bó… Khụ, tình cảm gắn bó.

 

Trong lòng Dương Liên Đình rất bất đắc dĩ, nhưng vẫn tôn trọng lựa chọn của hai người.

 

Phạm trưởng lão đưa Khúc Phi Yên trở về, Dương Liên Đình tự mình đến gặp nàng. Thấy nàng thần sắc tiều tụy, hai mắt phiếm hồng, hiển nhiên vẫn còn đau lòng về cái chết của gia gia, liên nhẹ nhàng khuyên nhủ: “Phi Phi, gia gia ngươi đã qua đời rồi. Người đã chết không thể sống lại, ngươi phải nén đau thương.”

 

Thanh âm của hắn vốn rất dễ nghe, lúc này còn hết sức an ủi, Khúc Phi Yên vừa nghe đã cảm nhận được thành ý của hắn, trái tim ấm áp, lệ nóng lưng tròng.

 

Nàng thút thít, lau mắt, nói: “Dương tổng quản, cảm ơn ngài. Nếu không phải giáo chủ cùng ngài kịp thời phái Phạm gia gia đến tiếp ứng cho ta cùng gia gia, chúng ta có thể đã chết dưới tay tên tiểu nhân hèn hạ phái Tung Sơn rồi.”

 

Dương Liên Đình nói: “Phái Tung Sơn tự xưng Ngũ Nhạc chính phái, không ngờ lại xuống tay hèn hạ vô sỉ đến thế, thậm chí cả ngươi tiểu cô nương mới mười hai tuổi cũng không bỏ qua! Phi Phi, ngươi yên tâm, Khúc trưởng lão cũng không hề phản bội giáo ta, vẫn là trưởng lão đáng giá đáng tôn trọng của bản giáo. Tuy ông đã qua thế giới bên kia, nhưng ngươi là cháu gái của ông, ta và giáo chủ nhất định sẽ không đối xử không công bằng với ngươi.”

 

Hiện tại hắn nói chuyện làm việc đều nói “ta cùng giáo chủ”, cũng mang tính ám chỉ, để mọi người ấn tượng sâu sắc rằng hắn và Đông Phương Bất Bại gắn bó không tách rời.

 

Khúc Phi Yên tuy còn nhỏ, nhưng rất thông minh, hiểu chuyện. Nàng biết gia gia Khúc Dương tuy không làm chuyện gì có lỗi với thần giáo, nhưng lại sau lưng thần giáo kết giao với người phái Ngũ Nhạc, thậm chí còn thề độc không bao giờ thương hại đến võ lâm nhân sĩ, ở một mức độ nào đón đã là bất trung với thần giáo.

 

Nhưng bây giờ Đông Phương giáo chủ cùng Dương tổng quản không chỉ không trách gia gia, còn kịp thừoi phái Phạm trưởng lão đễn cứu viện. Gia gia cuối cùng vẫn ra đi, nhưng đó là quyết định của ông. Hơn nữa trước khi gia gia lâm chung đã phó thác nàng cho Đông Phương giáo chủ chiếu cố, sao nàng có thể không có cảm giác mang ơn?

 

Nghĩ tới đây, Khúc Phi Yên lau nước mắt, quỳ xuống vái Dương Liên Đình ba vái, nói: “Đại ân địa đức của Giáo chủ cùng Dương tổng quản, Khúc Phi Yên không bao giờ quên. Khúc Phi Yên ta hôm nay phát thệ, cả đời này tận trung với giáo chủ, cố hết sức để báo đáp thần giáo! Nếu không, nguyện bị ngũ lôi oanh đính! (1)”

 

Dương Liên Đình ha ha cười, đỡ nàng dậy, nói: “Một tiểu cô nương nh ngươi a, thề độc như thế để làm gì? Trước khi Khúc trưởng lão lâm chung đã phó thác ngươi cho Đông Phương giáo chủ, giáo chủ tất nhiên sẽ không đối xử lạnh nhạt với ngươi. Ngươi yên tâm, từ nay về sau ta và giáo chủ sẽ chiếu cố ngươi thật tốt. Thần giáo ta có nhiều nam nhi đại trượng phu, sao có thể để tiểu cô nương như ngươi chịu thiệt.”

 

Dương Liên Đình kể từ khi có con gái, đối với hài tử rất ưu ái. Mặc dù trong giáo không thiếu nữ trưởng lão hay nữ cao thủ, nhưng hắn không muốn Khúc Phi Yên khả ái thông minh trước mắt phải đi làm chuyện gì nguy hiểm.

 

Khúc Phi Yên nghe lời hắn nói ra chân thành, vô cùng cảm kích. Phì cười, mặt sáng lên, lớn tiếng nói: “Dương tổng quản, ngươi đang xem thường nữ nhi chúng ta sao? Phi Yên mặc dù nhỏ, nhưng cũng là người trong giáo, sao có thể nhát gan sợ chết!”

 

Dương Liên Đình nghe vậy, vỗ tay khen, nói: “Hảo! Không hổ là cháu gái của Khúc trưởng lão!”

 

Hắn suy nghĩ một chút, đột nhiên mỉm cười với Khúc Phi Yên, lộ ra một nụ cười ôn nhã, tinh thần lực triển khai, chậm rãi nói: “Phi Phi, ta đưa ngươi đến rừng trúc Lạc Dương, làm bạn với Thánh cô Nhậm Doanh Doanh một thời gian, ngươi thấy thế nào?”

 

Giải quyết vấn đề Khúc Phi yên, Dương Liên Đình nhẹ cả người. Nguyên bản Nhậm Doanh Doanh có ảnh hưởng như thế trong thần giáo một là vì Đông Phương Bất Bại nể mặt nàng, tôn nàng làm Thánh cô. Hai là vì nàng luôn luôn cầu xin giải dược cho người trong giáo, cho nên lung lạc được nhân tâm của một số đông người.

 

Mà hiện tại, Đông Phương Bất Bại mặc dù vẫn tôn nàng làm Thánh cô, cũng nể mặt nàng lắm rồi. Dương Liên Đình có cách quản lý, trong giáo nhiều người như thế cũng không có ai thiếu giải dược. Cho dù có, nếu người ấy dám đến xin Nhậm Doanh Doanh thì Dương Liên Đình cũng không việc gì phải nể.

 

Hắn để Khúc Phi Yên đến bên cạnh Nhậm Doanh Doanh, cũng phong nàng lên làm Thánh nữ, một là có thể kiềm chế và giám thị thế lực của Nhậm Doanh Doanh, hai là, có thể nâng lên người thứ hai có đại vị cao trong giáo.

 

Gia gia của Khúc Phi Yên Khúc Dương chính là một trong thập đại trưởng lão của thần giáo, không chỉ võ công cao cường, còn có cống hiến lớn với thần giáo, hơn nữa lại là người có nhân duyên tốt, cho nên sau khi ông mất tôn cháu ông lên làm Thánh nữ, toàn giáo đều khen ngợi, khen giáo chủ cùng Dương tổng quản có tình có nghĩa.

 

Hơn nữa Khúc Phi Yên thông minh cơ trí, bố trí dưới trướng Nhậm Doanh Doanh không có ở đây. Dương Liên Đình đã phân phó nàng, tới Lạc Dương ở cùng Thánh cô, nếu có người đến xin Thánh cô giải dược hay nhờ cầu tình, nhất định phải nhận lời trước Nhậm Doanh Doanh, chỉ cần không phải chuyện quá lớn, cố gắng hết sức để mình có phần ân huệ ấy, để mình tích những nhân tình này.

 

Khúc Phi yên hiểu chuyện. Nàng đối với giáo chủ và Dương tổng quản trung thành tận tâm, không cần thôi miên đã thề đến cùng, đã thế Dương Liên Đình còn có tâm bồi dưỡng nàng, sao nàng có thể không cảm kích?

 

Quả nhiên, nàng đến rừng trúc Lạc Dương, Nhậm Doanh Doanh thấy nàng thì rất vui vẻ. Hai người sớm quen biết, Nhậm Doanh Doanh xưa thường kéo nàng theo chơi đùa khi còn ở Hắc Mộc Nhai.

 

Khúc Phi Yên nhỏ hơn Nhậm Doanh Doanh năm tuổi, cấp bậc kém một bậc, phải gọi Nhậm Doanh Doanh là cô cô.

 

Nhậm Doanh Doanh ẩn cư tại rừng trúc, nguyên là vì nàng muốn tách khỏi chuyện trong giang hồ, nên thỉnh thoảng khi có người đến cầu kiến, mặc dù ngoài mặt không thể hiện, nhưng thực ra thấy rất phiền phức. Nhưng kể từ khi Khúc Phi yên đến, liền thay nàng giải quyết.

 

Khúc Phi Yên còn nhỏ, nhưng cũng là Thánh nữ, lại được giáo chủ sủng ái, địa vị không dưới Thánh cô. Người đến không gặp được Thánh cô, lại gặp được Thánh nữ. Khúc Phi Yên xem xét, chuyện nên nhận lời thì nhận, không đáng thì đuổi, nhiều người mang ơn.

 

Dương Liên Đình thường lệ nghe tin tức Khúc Phi Yên, rất khen ngợi tiểu nha đầu này lợi hại, tuy mới mười hai tuổi, lại rất thông minh lanh lợi, tương lai nhất định thành tài.

 

Hắn tinh ra hiện tại Lệnh Hồ Xung chắc đã bị tên sự phụ ngụy quân tử Nhạc Bất Quần đưa về Hoa Sơn, cấm cửa một năm rồi. Lúc ấy hắn sẽ gặp được Phong Thanh Dương, học được Độc Cô Cửu Kiếm.

 

Đoạn tình tiết này rất quan trọng, không thể thay đổi, hơn nữa sau khi Lệnh Hồ Xung may mắn gặp tiền bối, cũng phải mất thêm thời gian hai năm, mới cùng Nhậm Ngã Hành lên Hắc Mộc Nhai.

 

Cho nên trong khoảng thời gian này, Dương Liên Đình thản nhiên vui vẻ hưởng thụ cuộc sống hạnh phúc cùng lão bà và hài tử, cũng dần dần dạy Đông Phương Bất Bại cách sử dụng năng lực tinh thần đang ngày một nâng cao.

 

Hết chương 44.

 

Chú thích:

 

(1)  Phát thệ: ra lời thề.
Ngũ lôi oanh đính: bị sét đánh chết.

 

 

 

Content Protection by DMCA.com
loading...

No Responses

Để lại bình luận

%d bloggers like this: