khuynh tẫn triền miên – chương 191+192

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Huyết Vũ.

Chương 191: Dự định của Ám Dạ.

 

Hài tử trong bụng Vân Khuynh, sau khi lăn qua lăn lại Vân Khuynh cuối cùng bình an xuất thế.

Cùng vào thời khắc hai hài tử được sinh ra, Huyết Trì trong ‘Vô Gian luyện ngục’ sôi trào không ngớt.

Pho tượng tổ tiên bên cạnh Huyết Trì phát sinh tiếng vang ầm ầm, thân ảnh màu tím từ trong mật đạo nhanh chóng trốn đi ra.

Nơi này là phần dưới cùng của ‘Vô Gian luyện ngục’, cũng là nơi bí ẩn nhất trong ‘Vô Gian luyện ngục’.

Thân ảnh màu tím toàn thân bọc trong y bào tím sậm, ngay cả mặt mũi cũng bị che lấp, chỉ có đôi mắt lộ ra dưới vành mũ, lóe lên tia sáng đỏ như máu.

Theo sát phía sau thân ảnh màu tím, là một nam tử hắc bào có trang phục giống hệt.

So với người trước, đôi mắt màu đen của hắc bào nam tử dung nhập trong màu sắc quần áo nhìn càng dọa người.

“Ngươi là nói, huyết đồng hiện thế?

Lần trước ngươi không phải nói dùng người có thân thể thuần âm là có thể chế tạo huyết đồng sao, vì sao hiện tại lại nói có huyết đồng trời sinh?

Hắc bào tế tự Ám Dạ, ngươi rốt cuộc là đang đùa giỡn mánh lới gì?”

Hai người kia chính là ‘vực chủ Vô Gian’ Ngụy Quang Hàn và ‘hắc bào tế tự’ Ám Dạ.

Ám Dạ hơi thở dài một tiếng: “Ta tự nhiên sẽ không lừa ngươi, ta từng đáp ứng hắn phải tận tâm giúp ngươi trợ hắn sống lại, liền nhất định sẽ làm được, chỉ là khi đó ta thật không ngờ huyết đồng sẽ xuất hiện ở đời này.

Dù sao, trước đó, trời giáng huyết đồng, chỉ là truyền thuyết mà thôi.”

Lông mày bao phủ dưới y bào của Ngụy Quang Hàn gạt gạt: “Vậy ý của ngươi là?”

“Đem huyết đồng, cướp về.”

Trong con ngươi màu đen của Ám Dạ vắng lặng một mảnh, hờ hững nói.

Ngụy Quang Hàn hơi cong khóe môi: “Cũng tốt, dù sao vẫn tiện hơn nhiều bắt lấy nữ nhân kia lại lần nữa chế tạo huyết đồng. . .

Được rồi, Ám Dạ. Ngươi nói, huyết đồng ở nơi nào, còn chuyện ra tay, để ta.”

Ám Dạ hờ hững quay đầu lại nhìn hắn: “Còn nhớ rõ năm ngoái ở Giang thành phương bắc, lúc chúng ta gặp nhau, niên thiếu kia ở bên cạnh ngươi không?”

Ngụy Quang Hàn hô hấp cứng lại.

Lạc Minh, hắn có thể nào quên, sao có thể quên?

Khuôn mặt tuấn tú trắng nõn đến yêu dị bao phủ dưới áo choàng tím hơi hơi vặn vẹo, lệ chí nơi khóe mắt dịu dàng muốn ngã.

Nếu không phải nam nhân kia vô cùng cường đại, ‘Vô Gian luyện ngục’ lại có dị biến, hắn đã sớm quay lại đi tìm Lạc Minh.

Thế nhưng, hiện tại không được.

Thân phận hiện tại, võ công hiện tại của hắn, cùng với trách nhiệm hắn gánh trên vai, đều không cho phép hắn đi tìm cái người rõ ràng là Lạc Minh, nhưng hết lần này tới lần khác muốn nói mình là cái gì Vân Khuynh kia.

Một đời này, thân phận của hắn khiến tình cảnh của hắn rất nguy hiểm, hắn không muốn người kia bị liên luỵ.

Chí ít, trước khi hắn chấm dứt tất cả công việc ở thế giới này, hắn sẽ không cho phép mình đi quấy rối y.

Trừ phi, lúc này đây, hắn tuyệt đối nắm chặt bảo hộ y an toàn, cho y hạnh phúc.

“Nhớ kỹ.”

Ngụy Quang Hàn bình tĩnh nói, một cỗ tình tự khó hiểu, chẳng lành, khiến hắn bất an nổi lên trong lòng.

Vì sao hắc bào tế tự Ám Dạ lại đột nhiên nhắc tới Lạc Minh, lẽ nào, huyết đồng có quan hệ gì đó với y?

Ngụy Quang Hàn còn đang suy đoán, hắc bào tế tự liền cho hắn đáp án: “Huyết đồng, chính là hài tử trong bụng niên thiếu kia.”

“. . .”

Bàn tay phía dưới y bào tím của Ngụy Quang Hàn, chậm rãi nắm chặt.

“Chúng ta. . . Vẫn là lần nữa chế tác huyết đồng đi.”

“Không!”

Hắc bào tế tự Ám Dạ cự tuyệt: “Ngụy Quang Hàn, đừng quên ngươi và ta, đã đáp ứng hắn cái gì, chúng ta muốn đánh thức hắn, muốn cho hắn sống lại, nhất định phải hi sinh huyết đồng, huyết đồng chế tạo ra, căn bản không lợi hại bằng huyết đồng trời sinh.”

Hắc bào tế tự Ám Dạ ngoài miệng nói, nhưng trong lòng lại là một mảnh mờ mịt.

Chính hắn cũng không biết hắn nói như vậy rốt cuộc là vì cứu người nọ, hay là vì không cho huyết đồng nguy hại đến thế giới này.

“Ám Dạ.”

Con ngươi đỏ tươi của Ngụy Quang Hàn lưu quang tràn đầy: “Chúng ta không cần huyết đồng quá lợi hại, chỉ cần đủ để cứu hắn là được, chỉ cần cứu sống hắn, lời hứa của chúng ta coi như đã thực hiện.”

“Ngươi. . .”

Ám dạ trăm tư không được kỳ giải, ý của Ngụy Quang Hàn là, đang che chở huyết đồng kia sao?

Vì sao?

“Huyết đồng trời sinh kia, sẽ mang đến cho thế giới này hủy diệt và chiến tranh, khiến thế giới này rung chuyển bất an, khiến rất nhiều người trôi giạt khắp nơi!

Ngụy Quang Hàn, bắt được hắn, vừa có thể dễ dàng cứu sống người kia, cũng có thể khiến cho thế giới này hòa bình yên ổn, chúng ta là một công đôi việc.”

Ngụy Quang Hàn lắc lắc y bào tím: “Vậy thì sao?

Mục đích tìm huyết đồng của chúng ta chỉ là vì cứu sống hắn, cũng không phải vì để cho thế giới này bình an hòa bình gì gì đó.

Huống hồ, không phải còn có chuyển thế linh sao?

Ngươi đi tìm chuyển thế linh đồng, ngăn chặn hắn, không phải là xong sao?”

“Ngụy Quang Hàn, nếu có thể đơn giản tìm được chuyển thế linh đồng, ngươi nghĩ rằng ta sẽ động vào hậu duệ của Tần gia sao?

Ta nói cho ngươi, Ngụy Quang Hàn, ngươi muốn dồn tạo huyết, nhất định phải để nữ tử thuần âm kia vẫn bảo trì tấm thân xử nữ. . .

Nhưng nữ tử kia, là người của Huỳnh Quang nhiếp chính vương. . .

Huyết đồng, ngươi không thể chế tạo, ngoại trừ huyết đồng trời sinh, chúng ta không còn phương pháp khác để người nọ sống lại.”

Bước chân Ngụy Quang Hàn dừng lại, quay đầu: “Hắc bào tế tự Ám Dạ?

Ngươi nghĩ rằng Ngụy Quang Hàn ta là ai, dễ lừa như vậy sao, nữ nhân kia, rõ ràng còn chỉ là vị hôn thê của Hiên Viên Liệt Thiên, ngươi yên tâm, trước khi bọn họ thành thân, ta nhất định sẽ đem nữ nhân kia đưa đến ‘Vô Gian luyện ngục’.”

Nghe vậy thân thể hắc bào tế tự lung lay.

Huyết đồng, huyết đồng. . . Tìm không được chuyển thế linh đồng, cũng chỉ có thể mượn tay ‘Vô Gian luyện ngục’, hủy đi hắn.

Vô luận như thế nào, hắn nhất định phải làm Ngụy Quang Hàn đồng ý đem huyết đồng kia đưa đến ‘Vô Gian luyện ngục’.

Ngoại trừ chuyển thế linh đồng có thể khắc chế huyết đồng, Huyết Trì của ‘Vô Gian luyện ngục’, là nơi duy nhất có thể phong ấn huyết đồng, thậm chí, nếu người nọ sống lại còn rất có thể sẽ hủy được huyết đồng.

Tìm không được chuyển thế linh đồng, hắn chỉ có thể bức Ngụy Quang Hàn đồng ý đem huyết đồng đến ‘Vô Gian luyện ngục’.

Ngụy Quang Hàn không phải đang có ý muốn dồn tạo huyết đồng sao?

Nếu như hắn để Hiên Viên Liệt Thiên hủy đi tấm thân xử nữ của nữ nhân kia thì sao?

Hắc bào tế tự Ám Dạ sắc mặt âm trầm, đáy lòng hiện lên rậm rạp tình tự.

Hắn sau khi quyết định trong lòng mọi việc liền phi thân rời đi.

Ngụy Quang Hàn lập tức chiêu gọi: “Càn Khôn Âm Dương.”

Người ẩn dấu bốn phía bên Huyết Trì lập tức xuất hiện.

Ngụy Quang Hàn nhìn bọn họ, không khỏi nhớ tới thủ hạ Thiên Địa Huyền Hoàng của mình, toàn bộ thiệt hại trong tay người Tần gia, hôm nay nhớ tới, hắn vẫn hận đến nghiến răng nghiến lợi.

Thu lại tâm tư, hắn lập tức phân phó bốn người này, dẫn người đến Giang thành phương bắc, bắt nữ tử có tên Liên Phù về, có danh xưng là Bạch Liên thánh nữ kia.

Phân phó xong Ngụy Quang Hàn nhìn Huyết Trì sôi trào, có chút xuất thần.

Lạc Minh, lúc này chúng ta còn có thể gặp lại không?

Một đời này, ngươi có cơ duyên thế nào, vì sao huyết đồng lại là hài tử của ngươi?

Còn có nam nhân kia, Tần Vô Phong, lúc này đây, nhất định phải đòi lại sỉ nhục bại trận lần trước.

. . .

Tần phủ.

Tuy rằng quá trình có chút gian nan, thế nhưng hai nhi tử của Vân Khuynh, cuối cùng cũng là bình an sinh hạ.

Liên Cừ cũng không tiếp tục ngăn cản Tần Vô Song và Tần Vô Phong gặp Vân Khuynh.

Mà Tần Vô Song và Tần Vô Phong hai người cũng rất ăn ý vào lúc ở bên Vân Khuynh cũng không có biểu hiện bất luận cái gì dị thường.

Hiện tại lực chú ý của bọn họ đều bị Vân Khuynh và hai người tiểu oa nhi hấp dẫn.

Hai người tiểu oa nhi qua hai ngày sau, quả nhiên là đẹp lên không ít.

Lão đại mặt mày có chút thô khỏe, da trắng nõn, mũi thẳng, mắt lớn, đôi mắt luôn luôn quay tròn chuyển chuyển, nhìn qua linh động khả ái cực kỳ.

Mà lão nhị, tuy rằng gầy yếu, thế nhưng nhìn qua ngũ quan so với ca ca còn tinh xảo hơn chút, con mắt hắn cũng rất lớn, nhưng luôn luôn ngập nước, mang theo hơi nước, nhìn qua rất văn tĩnh, chọc người trìu mến.

Tần Du Hàn và Liên Duyệt luôn luôn ôm tiểu oa nhi không buông tay, thích muốn chết, Vân Khuynh dù cho còn nằm ở trên giường không dậy nổi, Tần Vô Song và Tần Vô Phong vẫn luôn luôn muốn cùng Tần Du Hàn và Liên Duyệt đoạt lại hai oa oa.

Hiện nay, người Tần phủ chỉ biết bọn họ có tiểu thiếu gia, vẫn rất ít.

Người một nhà ầm ĩ đặt tên cho hai oa oa, nổi lên không ít tên nhưng chung quy vẫn nghĩ không tốt, cho nên hai tiểu oa nhi cho tới hôm nay vẫn chưa có tên.

Không còn cách nào khác, Liên Duyệt và Tần Du Hàn không thể làm gì khác hơn là quyết định để trưởng lão ở Cô Sa trấn ra tay, trước khi một đám trưởng lão ra quyết định, tất cả mọi người đều là ca ca đệ đệ xưng hô hai oa oa.

Lúc này Tần Vô Song đang ôm nhị nhi tử của hắn, không ngừng đùa ở trong ngực, không biết vì sao, hắn luôn luôn nghĩ nhị nhi tử con mắt cả ngày hàm chứa hơi nước này rất giống Vân Khuynh, cho nên hắn luôn luôn nhịn không được thiên vị sủng hơn một ít.

Lúc này tiểu gia hỏa như trước rất nhỏ, thân thể mềm mềm, Tần Vô Song mỗi lần ôm lấy hắn, đều giao cả tâm thần tập trung đến mức tận cùng, rất sợ không cẩn thận dùng sức làm hắn bị thương.

Tiểu gia hỏa bề ngoài rất giống hắn, rất an tĩnh, chỉ có một ham mê, chính là thích dùng cái miệng không có răng gặm cắn đồ đạc.

Vừa được Tần Vô Song ôm vào trong lòng, hắn liền quơ quơ cánh tay nhỏ bé, lung tung bắt lấy sợi tóc thỉnh thoảng rơi xuống từ trên vai Tần Vô Song, trong đôi mắt ngập nước lóe ra tia sánh trong suốt linh động, nắm lấy sợi tóc đưa vào trong cái miệng nhỏ đến không thể tin nổi kia.

Biết tử chi bằng phụ, huống hồ Tần Vô Song mấy ngày nay vẫn luôn ở cùng Vân Khuynh và hai tiểu gia hỏa.

Hắn cẩn thận đem sợi tóc từ trong tay tiểu tử kia lôi đi ra, vào lúc tiểu tử kia chu miệng liền đem ngón trỏ của mình đẩy tới.

Bàn tay nhỏ bé mềm mềm của tiểu gia hỏa lập tức bọc lấy ngón tay hắn, há cái miệng còn không có nửa cái răng gặm lên.

Trong lòng Tần Vô Song dâng lên một trận cảm động.

Tiểu gia hỏa còn không có răng, tuỳ ý để ngón trỏ của mình bị cắn, ngón cái nhẹ nhàng chà lên gò má non nớt không thể tin nổi của tiểu gia hỏa.

Hai hài tử này không giống với hài tử bình thường, sinh ra liền không có mẫu nhũ, chỉ có thể uống một ít sữa bò đến từ Liệt Phong quốc mà Liên Duyệt chuẩn bị từ rất sớm, ngay cả như vậy, hai đứa vẫn rất khỏe mạnh.

 

 

Chương 192: Ngày rời đi.

 

Đối với hai bảo bối nhi tử, Vân Khuynh là thích nhất.

Bởi vì từ dị thế mà đến, vốn là nghĩ cô đơn.

Lúc ở bên Tần Vô Song, bởi vì Tần Vô Phong mà xuất hiện một vết nứt, y liền càng khuyết thiếu một loại cảm giác thuộc về, nhưng hai nhi tử này sinh ra, lại cải biến loại tình huống này.

Hai tiểu sinh mệnh vừa mới giáng sinh này, cho y một phần cảm giác thuộc về.

Từ hiện nay đến xem, bất luận là trên huyết thống hay là trên là linh hồn chỉ có hai hài tử này, mới là thân thiết với y nhất.

Trong mấy ngày này, tên của hai bảo bảo cũng đã sơ bộ được xác định.

Tần Kính Huyền, Tần Kính.

Thế nhưng trước khi đến lễ đầy tháng, tên của hai đứa không được chính thức xưng hô, bởi vậy mọi người lại vì hai đứa lấy nhũ danh, phân biệt gọi hai đứa ——

Đại Bảo, tiểu Bảo.

Tần phủ hiện tại rất náo nhiệt, đám lão nhân của Cô Sa trấn trên cơ bản đều đã tới.

Liên Cừ còn đang chăm sóc Vân Khuynh vừa sinh xong hài tử chưa rời đi, về phần muội muội Liên Cừ, Liên Phù, còn lại là vào năm trước đã bị nhiếp chính vương Hiên Viên Liệt Thiên nửa cứng nửa mềm mang trở lại kinh thành ăn mừng năm mới.

Sáng nay, Vân Khuynh tỉnh lại, bên người còn không có ai chăm sóc, thấy không có người trông giữ, y liền đứng dậy mặc quần áo xuống giường.

Thân thể y trên cơ bản đã khôi phục lại, thế nhưng lúc bước đi, còn có chút mơ hồ đau đớn.

Y chậm rãi dời bước đi đến bên giường nhỏ đặt tiểu oa nhi, có lẽ là vì mới sáng sớm, hai tiểu gia hỏa cũng chưa tỉnh lại.

Hai đứa nhìn qua đều ngủ rất trầm, Vân Khuynh nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu của chúng, không tự chủ được vung lên khóe môi mỉm cười, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt mỹ tràn đầy ôn nhu sủng nịch.

Y cong xuống thắt lưng, vươn ngón tay thon dài hoàn mỹ, nhẹ nhàng chạm lên khuôn mặt của một trong hai nhi tử.

Cảm giác dưới tay rất nhẵn nhụi, rất non mềm.

Hài tử bị y chạm vào, dường như có trực giác rất nhạy, Vân Khuynh vừa đụng tới hắn, hắn liền bỗng nhiên mở một đôi mắt tròn sáng.

Con mắt thật to, cho dù vào loại thời gian này cũng có vẻ có chút thâm thúy, tròng mắt rất đen, mí mắt thật nhỏ chớp chớp, một đôi mắt to chăm chú nhìn thẳng vào Vân Khuynh không tha.

Ngón tay Vân Khuynh trượt lên gò má hắn một chút: “Đại Bảo? Là ba ba khiến ngươi tỉnh sao?”

Thanh âm Vân Khuynh rất thấp, mang theo vài phần ý cười, hàm chứa sủng nịch nồng đậm.

Y ngẩng đầu nhìn bốn phía, mấy ngày nay y ở trên giường, không đoạt được với những người đó, chỉ được ôm hai oa oa hai ba lần, hiện tại xem bốn bề vắng lặng, y liền vươn tay, đem oa oa bị y làm tỉnh ôm vào trong lòng.

Hài tử trong lòng mềm mại, chặt chẽ dán lên ngực y, cảm giác mềm mại này dường như truyền tới đáy lòng.

“Ha hả. . . Bảo bảo. . .”

Mà phần mềm mại này, dường như cũng khiến Vân Khuynh yếu đuối hơn.

“Hài tử đáng yêu như thế. . . Ta sao có thể nhẫn tâm buông tay, nhẫn tâm rời đi. . .”

Thì thào tự nói, trong đầu y hiện lên nước mắt của Tần Vô Song và lời nói của hắn vào ngày sinh hạ hai nhi tử này.

Tần Vô Song tuy rằng thường ngày nhìn qua ôn hòa như ngọc, thế nhưng đáy lòng hắn vẫn rất kiêu ngạo, một người kiêu ngạo mà kiên cường như vậy, dĩ nhiên khóc. . .

Tần Vô Song như vậy khiến y ngoài cảm động ra còn càng thêm tự trách, cho nên y vẫn lựa chọn rời đi như trước.

Thế nhưng, hai hài tử này. . .

Y bỏ xuống được sao?

Y thực sự có thể để bọn chúng ở lại Tần gia, sau đó rời đi một mình, có thể trọn kiếp này cũng không gặp lại sao?

Chỉ cần vừa nghĩ như thế. Vân Khuynh liền cảm thấy tâm của mình níu lại với nhau. . .

Nhìn chăm chú vào hài tử trong lòng, trên khuôn mặt y chậm rãi nhuộm lên đau thương nhàn nhạt, thân thể đơn bạc nhìn vào trong mắt người khác cũng càng trở nên gầy gò.

Ở trong mắt người đứng cạnh cửa cũng vậy.

Đáy mắt người cạnh cửa hiện lên một tia sáng, hắn thu lại phức tạp tâm tình trên nét mặt, thay bằng vẻ mặt mỉm cười: “Khuynh nhi.”

Bàn tay Vân Khuynh run lên, quay đầu lại, trông thấy Tần Vô Song vẻ mặt ôn hòa cười cười.

“Vô Song, ta. . .”

Nghĩ lại tự mình không nghe mọi người nói phải nghỉ ngơi nhiều, một mình xuống giường, Vân Khuynh không khỏi có chút chột dạ, đôi mắt nhìn Tần Vô Song càng trở nên tối tăm, y không tự chủ được dời đi đôi mắt.

Tần Vô Song thấy y như vậy, đáy mắt không khỏi chậm rãi nảy lên vài tia ấm áp và ý cười, nhấc chân đi về phía Vân Khuynh.

Hắn vươn tay ôm lấy hài tử trong lòng Vân Khuynh: “Sao lại xuống giường, biểu ca cho phép sao?”

Sắc mặt Vân Khuynh trắng đi, lắc đầu, thành thật nói: “Không có. . . Ta chỉ là nằm quá lâu. . . Có chút khó chịu.”

Tần Vô Song nhíu mày, một bên chơi đùa với tiểu oa nhi không phải rất ngoan ở trong lòng, một bên đánh giá Vân Khuynh: “Như vậy thân thể ngươi đã tốt chưa, không có vấn đề gì chứ?”

Vân Khuynh đỏ mắt trông mong nhìn một đôi tay nhỏ bé mềm mại trắng nõn của tiểu oa nhi vẫy đi vẫy lại, cái miệng nhỏ nhắn non hồng chu lên, y rất muốn đoạt về tiểu oa nhi, thế nhưng lúc này lại chột dạ lợi hại.

“. . . Hẳn là. . . Được rồi. . .”

Cảm nhận được hơi hơi đau đớn, Vân Khuynh chần chờ mở miệng.

“Hẳn là sao. . . Đó chính là không được rồi. . .”

Khuôn mặt ôn nhuận như ngọc của Tần Vô Song trầm xuống, cẩn thận đem tiểu oa nhi đặt xuống giường, cười như không cười nhìn Vân Khuynh: “Khuynh nhi, ngoan, lên giường nghỉ ngơi đi, chờ đến khi nào ngươi đem hẳn là biến thành khẳng định liền xuống giường sau.”

Vân Khuynh không muốn quay về giường, vừa nâng mi muốn phản bác vài câu, liền thấy mặt mày Tần Vô Song nhìn như ôn hòa nhưng lại hàm chứa vài tia sắc bén.

Trong lòng run lên, y liền ngoan ngoãn nghe theo Tần Vô Song.

Một lần nữa nằm về trên giường, Vân Khuynh mới phát hiện Tần Vô Song dường như thay đổi. . .

Hoặc là chính y thay đổi?

Vì sao hiện tại nhìn Tần Vô Song mỉm cười, y lại nghĩ nó mang theo hàm nghĩa khác, cười như không cười hàm chứa uy nghiêm, y dĩ nhiên. . . Không dám phản bác lời của hắn?

Vì sao?

Lẽ nào là vì Vô Song làm đa đa của hai oa oa, cho nên càng thêm có quyết đoán, thế nhưng y cũng làm ba ba của hai oa oa, cũng không thấy tăng uy nghiêm gì đó. . . Hình như còn trở nên có chút nhát gan?

Lúc này, Tần Vô Song ngồi ở bên giường, ôn hòa nói với Vân Khuynh: “Một hồi biểu ca tới kêu hắn bắt mạch cho ngươi, nếu như có thể, ngươi liền xuống giường.”

Vân Khuynh gật đầu.

Tần Vô Song nhìn y nói: “Lúc trước để tránh tai mắt của người khác, Khuynh nhi đưa đến ‘Vô’ viện, hiện tại đại Bảo và tiểu Bảo đều đã sinh ra, nếu như Khuynh nhi có thể xuống giường, chúng ta liền dọn về ‘Phù phong các’.”

Vân Khuynh giật mình, trên khuôn mặt tái nhợt miễn cưỡng lộ ra một nụ cười, gật đầu nói: “Được.”

Tần Vô Song lắc đầu nhìn y thấp thỏm, sợ y ngồi khó chịu, lại giúp y độn thêm đệm mềm ở phía sau.

“Đại Bảo và tiểu Bảo cũng sắp đầy tháng, chúng ta phải bắt tay vào làm chuẩn bị tiệc đầy tháng cho hai đứa. . .”

Vân Khuynh như trước là yên lặng gật đầu.

Khi còn bé y cũng chỉ ở trong Thiên viện với nương y, cũng không làm qua cái gì tiệc đầy tháng, cũng chưa từng có trảo chu. . .

Nhớ tới chuyện cũ, Vân Khuynh không khỏi thở dài một tiếng.

Tần Vô Song nhìn vẻ mặt có chút bi thương của y, không khỏi vươn tay ôm lấy vai y: “Khuynh nhi, đại ca hắn. . .”

Tần Vô Song đắn đo mở miệng.

Ngày ấy Vân Khuynh sinh đại Bảo tiểu Bảo, thực sự là dọa sợ hắn.

Lúc ấy hắn biết, chỉ cần Vân Khuynh sống tốt, luôn luôn ở bên hắn mới là quan trọng nhất.

Nếu như, Vân Khuynh và Tần Vô Phong, có thể cho hắn một lời giải thích hợp lý, có thể chứng minh bọn họ thực sự không phải phản bội. . .

Nếu như Vân Khuynh thực sự yêu Tần Vô Phong. . .

Bàn tay ôm vai Vân Khuynh của Tần Vô Song siết chặt, đáy lòng cay đắng cực kỳ, hắn. . . Vẫn khó có thể buông tay. . .

Vẫn, khó có thể coi như không có việc gì mà thỏa hiệp.

Hắn không qua được cửa tình đối với Vân Khuynh, cũng không qua được tâm của mình.

Hắn rất khó chịu, cho dù biết cái gì là quan trọng nhất, hắn cũng không thể lựa chọn thứ hắn muốn. . .

“Vô Song! ! !”

Nghe thấy Tần Vô Song nhắc tới Tần Vô Phong, Vân Khuynh có chút kinh hoảng, sợ hòa bình giả tạo ba người bọn họ duy trì trong mấy ngày nay, sẽ vỡ tan.

Y mong muốn trước khi y đi, còn có thể ở chung thật tốt với Tần Vô Song, Tần Vô Phong hai người.

Trước khi sinh hài tử, hai người thay phiên chăm sóc y không cần phải nói, sau khi sinh xong hài tử, hai người tuy rằng thường thường hay đến thăm y, thế nhưng, hai người lại như đã giao ước sẵn, rất có ăn ý không hề chạm mặt.

Vân Khuynh lớn tiếng cắt đứt Tần Vô Song, vào lúc nói chuyện cũng không kìm được nắm chặt quần áo trước ngực Tần Vô Song, chờ tới khi y nhận thấy mình quá kích động, lập tức trầm tĩnh lại, miễn cưỡng cười cười.

“Tam đệ đâu, ta nhiều ngày đã không nhìn thấy hắn?”

Trong lòng có chút loạn, Vân Khuynh lung tung hỏi.

Thấy y không muốn nói, Tần Vô Song cũng không muốn ép y, liếc mắt nhìn y: “Vô Hạ hắn ra ngoài. . .”

Vân Khuynh nhắm mắt lại, quả thực là không có tâm tình xen vào việc khác, hài tử đã sinh hạ, nhưng y lại càng ngày càng sâu sắc không muốn xa rời nơi đây, xem ra, y vẫn là đi sớm một chút mới tốt.

Không bằng vào ngày tham gia lễ đầy tháng của đại Bảo và tiểu Bảo.

Khi đó thân thể y cũng tốt hơn nhiều, ngày đó cũng có thể sẽ rất náo nhiệt, càng là náo nhiệt, càng có ít người chú ý đến y, mọi người cũng càng khó phát hiện hành tung của y. . .

Đến lúc đó, liền rời đi đi! ! !

Dưới đáy lòng Vân Khuynh đã không muốn nghĩ về Tần Vô Song và Tần Vô Phong.

Đối với hai người này, tâm tư của y thật là phức tạp đến mức tận cùng, ngay cả chính y cũng không rõ tâm của mình, ngay cả chính y cũng không biết mình rốt cuộc muốn có kết quả như thế nào, vậy cần gì phải lưu lại khiến mọi người thống khổ. . .

Rời đi là trốn tránh, trốn tránh, là biểu hiện của yếu mềm.

Nhưng, y hiện tại, không thể gánh vác hai phần tình này, cũng không thể bình yên tiếp thu, y lưu lại, vẫn luôn dây dưa với Tần Vô Song Tần Vô Phong, sẽ chỉ làm ba người càng ngày càng loạn, sau đó hài tử lớn lên cũng không dễ ăn nói.

Cho nên trốn tránh cũng tốt, mềm yếu cũng được, đau lòng cũng chẳng sao, hối hận cũng không hề gì, y đều phải rời đi.

Nơi này có quá nhiều ký ức, y không buông dược quá nhiều thứ, trong đó đại Bảo tiểu Bảo là khiến y khó buông nhất. . .

Thế nhưng, y đành có lỗi với chúng, vì Tần Vô Song vì Tần Vô Phong, vì Tần gia, cũng vì đại Bảo tiểu Bảo sau khi lớn lên không cần khó xử bởi quan hệ giữa các trưởng bối của bọn họ.

Trong lòng đã quyết định, nhưng Vân Khuynh vẫn nhịn không được mâu thuẫn nghi vấn dưới đáy lòng. . .

Y cứ như vậy rời đi, đem toàn bộ vấn đề và bi thương lưu cho Tần Vô Song và Tần Vô Phong, còn lưu lại hai oa nhi mới sinh ra chưa được bao lâu.

Vân Khuynh a Vân Khuynh. . . Chẳng lẽ ngươi trời sinh là một người bạc tình?

Vân Khuynh trào phúng chính mình, nửa bi thương nửa giải thoát quyết định rời đi vào tiệc đầy tháng của đại Bảo và tiểu Bảo.

 

Content Protection by DMCA.com

loading...

No Responses

  1. KHÔNG biết tiểu bảo có phải huyết đồng không

  2. Huyen Tran says:

    sao cứ cảm thấy đại bảo là huyết đồng, còn tiểu bảo là linh đồng…..haizz,,,vẫn chỉ là suy đoán của ta thôi

Để lại bình luận

%d bloggers like this: