HOẠT CÁI NHĨ ÁI NGÃ – CHƯƠNG 7

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Minh Tiêu♥

Chương 7: Mùa thu minh tưởng

Ngày hôm sau, Lâm Lạc Tùng muốn tìm A Minh, hỏi xem đêm qua giải quyết như thế nào, kết quả tên kia di động tắt máy, gọi tới ban biên tập, tiểu muội nối máy nói biên tập được ông chủ triệu tập họp, Lâm Lạc Tùng trong lòng nảy lên dự cảm không ổn, hỏi nguyên nhân, tiểu muội ấp úng trả lời:『 Em cũng không biết, bất quá em lúc ở phòng trà nghe được có người nói Tề Dung Chuyết tố cáo A Minh, nói anh ấy dung túng tác giả làm xằng bậy, bại hoại hình tượng Nhà xuất bản.』

Lâm Lạc Tùng nghe được trong lòng tức giận, buông điện thoại lao ra khỏi cửa, chặn một cái taxi đi đến Nhà xuất bản.

Lúc y đến thì cuộc họp đã xong, trước bàn họp nhìn thấy y một thân đằng đằng sát khí, khuôn mặt như hung thần, muốn ngăn cũng không dám ngăn, tùy ý Lâm Lạc Tùng đi thẳng đến lầu hai Ban biên tập.

Y trước kia đã tới vài lần, biết văn phòng A Minh ở tận trong cùng, gần phòng chủ biên, tốt lắm, lửa giận của y có thể thiêu hủy toàn bộ tầng trệt!

Vọt tới cửa, thân thủ định đẩy cửa, nghe thấy bên trong truyền đến âm thanh khắc khẩu, Lâm Lạc Tùng dừng lại, nghiêng đầu nhìn qua khe cửa chưa đóng kín, nín thở ngưng thần nghe trộm.

“ Hắn hiện tại như nước sông ngày càng rút xuống, có cơ hội phải hảo hảo nắm chắc, còn có quyền lợi kén chọn?” đây là thanh âm Tề Dung Chuyết, tràn ngập khinh thường, cái người “hắn” kia tự nhiên là chỉ Lâm Lạc Tùng, điểm này dùng mông đều có thể đoán được.

“ Cơ hội? Tôi xem đó là cạm bẫy đi!” A Minh trước sau như một duy hộ hắn,” Lạc Diệc Hòa kia nổi tiếng là một lão háo sắc, nam nữ đều ăn, cùng hắn hợp tác thì phải có chút tư sắc và hợp tác trên giường mới được, anh tại sao lại đem hắn giới thiệu cho Lạc Tùng?”

“ Cậu không phải cũng đồng ý sao?” Tề Dung Chuyết hừ lạnh một tiếng,” Lâm Lạc Tùng cũng không phải giữ thân trong sạch làm gì, nếu bán chút nhan sắc mà khiến công việc thuận lợi, tôi cảm thấy đây là vụ buôn bán có lời .”

“ Hoang đường!” A Minh tức giận đến thanh âm đều phát run ,” Nếu tôi sớm biết hắn là người như vậy, tôi tuyệt đối sẽ không để cho Lạc Tùng gặp mặt.”

A Minh, chỉ biết anh đối với tôi tốt nhất …… Lâm Lạc Tùng cảm động cái mũi có điểm chua, âm thầm thề về sau nhất định không cùng hắn cãi nhau.

“ A Minh, bình tĩnh chút, cậu rất dễ dàng xử trí theo cảm tính .” Tề Dung Chuyết thở dài,” cậu vì hắn hao hết tâm huyết, hắn có cảm kích cậu sao? Còn không phải là lợi dụng cậu! Huống chi vị trí của hắn đang tuột dốc, nếu không tìm cách này thì sự nghiệp của hắn sẽ không có khởi sắc, tôi đây là muốn tốt cho hắn, ngày hôm qua Lạc Diệc Hòa nói không ngại tính tình hắn, chỉ cần hắn xin lỗi thì vẫn có thể hợp tác, hơn nữa có thể cung cấp toàn bộ trang bị với phương tiện truyền thông, A Minh, làm người không thể cứng nhắc, cậu sẽ tạm rời cương vị công tác , không cần bảo hộ hắn cả đời, rất nhiều việc đều hắn phải đối mặt.”

Trong phòng trầm mặc, Lâm Lạc Tùng tim chạy lên đến tận họng, sợ A Minh bỏ qua một vật vô dụng như mình, hắn rất nhanh lắc đầu, bất tri bất giác ngừng lại rồi hô hấp.

Trải qua dày vò lúc lâu, A Minh rốt cục mở miệng :” Anh đem cậu ấy trở thành một món hàng bị mất giá?”

“ Đúng vậy.” Tề Dung Chuyết không che dấu thừa nhận, còn bồi thêm một câu tức chết người:”Hơn nữa còn là loại hàng vô dụng mất giá.”

“ Tôi hiểu.” A Minh thanh âm phi thường phi thường mệt mỏi, mang theo vài phần bất đắc dĩ than thở,” Lạc Tùng là một tay tôi bồi dưỡng, xem hắn trưởng thành, tiến bộ, từ một người không có tiếng tăm trở thành bảo bối của Nhà xuất bản, giống như nuôi một đứa trẻ vậy, tôi yêu quí hắn, bao bọc hắn, không muốn hắn trở thành một loại hàng hóa cho người khác lợi dụng, loại tâm tình này có lẽ anh không thể hiểu được, nhưng tôi hy vọng anh tôn trọng quyền tự do của Lạc Tùng, không cần miễn cưỡng hắn đi làm chuyện hắn không thích.”

Tề Dung Chuyết trầm mặc một lát, cười gượng vài tiếng, nói: “Xem cậu nói , giống như tôi đem bán hắn đi vậy, hắn không muốn tôi cũng không thể ép buộc, có điều…… gặp được cơ hội tốt như vậy, bên ta cũng không phải là thiếu người tài.”

Hắn đây là trắng trợn uy hiếp! Nếu Lâm Lạc Tùng không muốn bị mất đi vị trí của mình trong nhà xuất bản thì nhất định phải hợp tác!

“ Hơn nữa tôi từ đầu đã chán ghét hắn.” Tề Dung Chuyết cười lạnh, “Rồi cậu xem, A Minh, cậu sẽ phải thất vọng thôi, hắn chỉ là một đống đất bùn thôi, cậu cần gì phải đổi tốt với hắn?”

Lâm Lạc Tùng nghe không nổi nữa, một cỗ lửa nóng bốc lên khiến hắn choáng váng, không thể nhịn được rốt cuộc đá văng cửa phòng, vọt vào đứng trước A Minh, đối Tề Dung Chuyết trợn mắt giống như “ ai dám khi dễ mẹ ta ta liền đánh chết hắn”.

“ Lạc Tùng!”

A Minh sợ hãi kêu một tiếng, đem hắn kéo ra phía sau, một bộ dạng gà mẹ, Tề Dung Chuyết nhìn mà buồn nôn, hắn lui về phía sau, nâng cằm lên nói :” chính cậu cẩn thận suy nghĩ đi.” sau đó bỏ chạy lấy người.

Lưu lại hai người ở trong văn phòng nhìn nhau không nói gì, Lâm Lạc Tùng cúi đầu, tóc mai lòa xòa trước trán, tuy rằng cố ý che dấu biểu tình, nhưng từ đầu đến chân vẫn phát ra một cỗ khí u ám khiến người ta sợ hãi.

A Minh rốt cục xoay người lại, kéo hắn ngồi xuống, đưa coca cho hắn, hỏi: “Như thế nào lại chạy đến đây?”

Lâm Lạc Tùng ngồi ở trên sô pha, tinh thần sa sút khiến thanh âm cũng nhỏ đi vài phần : “ A Minh, anh không cần khó xử, tôi cũng không còn là trẻ con.”

“ Tôi cũng không muốn coi cậu như đứa trẻ.” A Minh ở trước mặt y cúi gập thắt lưng, muốn nhìn một chút xem y có rơi lệ không, nhìn đôi mắt hồng hồng như động vật nhỏ khiến anh không thể to tiếng, “ nhưng mà, muốn coi cậu như người lớn cũng có phần khó khăn.”

Lâm Lạc Tùng là điển hình trẻ bị làm hư, nhi đồng có năng lực tưởng tượng rất kỳ diệu lại không thèm để ý đến đạo lý đối nhân xử, vừa ương bướng lại vừa ngây thơ, giống như đứa con một trong gia đình được nâng niu yêu chiều, y tùy hứng ngạo mạn, làm theo ý mình, tâm tính còn kém xa so với tuổi trưởng thành, cùng bản năng trốn tránh trách nhiệm của người trưởng thành.

Thời điểm đó có chút dung túng y, A Minh không phải không có hối hận .

Ban đầu, hắn nhìn trúng Lạc Tùng tài văn chương cùng quật cường, cho dù có rất nhiều người nói cái tính cách ngang ngược không hiểu chuyện này không thể sống được trong xã hội, A Minh lại tận lực giúp y, hắn thủy chung cho rằng làm như vậy có thể bảo trì được phong thái riêng cho Lạc Tùng,  như vậy y có thể khoái hoạt sáng tác, không cần bó buộc trong từng câu chữ, do đó khiến cho độc giả đối với nhân vật trong truyện đồng cảnh ngộ mà cảm động.

Để cho y hưởng thụ cuộc sống khoái hoạt không gánh nặng, Lâm Lạc Tùng mới có thể hoàn mỹ phát huy, vì thế A Minh nhất nhất đều không tạo áp lực, chưa bao giờ để đóa hoa này kinh qua bão táp.

Nhưng thiên hạ không có buổi tiệc nào không tàn, Peter? Có thể không bao giờ lớn lên, nhưng Lạc Tùng y phải rời khỏi Neverland .

Vô luận có kháng cự hay không, về sau cũng không còn ai có thể mệt mỏi giúp y, cẩn thận chiếu cố y, y phải trở thành một nam nhân chân chính, chống lại mưa gió, gánh vác khó khăn.

Lâm Lạc Tùng vùi đầu càng thấp, thanh như muỗi kêu: “lời anh nói đều đúng, tôi thực sự là một kẻ vô dụng…”

Một bàn tay to xoa xoa đầu y, đem đầu y xoa thành tổ chim, còn trừng phạt vỗ xuống hai cái, A Minh để y ngẩng đầu lên, nhìn vào mắt y, nghiêm túc nói: “ Nếu cậu cảm thấy chính mình thật sự trưởng thành, về sau cũng đừng nói loại lời này.”

Lâm Lạc Tùng miết miệng, tỉnh tỉnh mê mê nhìn hắn.

Vẫn là đứa nhỏ khiến người ta không yên lòng a! Về sau không có mình, y phải làm thể nào? A Minh thở dài, trịnh trọng nói:” đừng quên lời tôi nói, Lạc Tùng, tôi chưa từng buông tha hy vọng với cậu, cho dù hiện tại tôi tạm thời dừng công tác, tôi với cậu vẫn là bằng hữu, kiên cường lên, cậu còn trẻ như vậy, sao có thể vì một chuyện nhỏ làm suy sụp?”

“ Nhưng……” Lâm Lạc Tùng nhớ tới Tề Dung Chuyết cười lạnh, nhớ tới Lạc Diệc Hòa ánh mắt háo sắc, ngũ quan y nhăn thành một đoàn, bắt đầu cào cào tóc mình.

Có loại cảm giác phía trước là hố đen phía sau là hố phân, khiến y tâm tình rối rắm, tâm cao khí ngạo không cho phép y lùi bước trước kẻ thù, những nghĩ thế nào cũng thấy không có kết quả.

Y không muốn làm A Minh thất vọng, nhưng y thật sự không biết làm gì vào lúc này.

A Minh nhìn ra tâm tư của y, nhéo nhéo lỗ tai y, lắc qua lắc lại, nói: “ Ngu ngốc, không cần ép buộc bản thân, con người khi còn sống rất khó thuận buồm xuôi gió, làm thân ở nghịch cảnh, chúng ta cần thu liễm, tạm thời không thể làm chuyện bừa bãi, nhưng trong lòng lúc nào cũng phải kiên định, Lạc Tùng, đáp ứng tôi, vĩnh viễn không cần miễn cưỡng bản thân làm chuyện mình chán ghét.”

Lâm Lạc Tùng cái hiểu cái không nhìn hắn, suy nghĩ một chút rồi do dự hỏi: “[ Minh Linh Trấn ] nếu như bộc nhai (1), anh có thất vọng hay không?”

Hắn hiện tại lo lắng nhất chính là chuyện này, Lâm Lạc Tùng biết A Minh tạm rời cương vị công tác sẽ không phải làm biên tập, mà là phải về ở nông thôn kinh doanh vườn trái cây ngày phơi nắng cùng lao động chân tay để có lợi cho sức khỏe — cho nên nói,[ Minh Linh Trấn ] là chức nghiệp cả đời hắn, quan hệ trực tiếp đến A Minh người được xưng là bàn tay vàng biên tập.

A Minh vẫn nghĩ đến y kiêu ngạo, y không muốn A Minh thấy sự bị quan của mình.

“ Cậu sao lại bi quan như vậy?” A Minh bị y làm cho tức chết mà nở nụ cười, “ [Minh Linh Trấn] đã muốn ấn định ngày in, tuyên truyền mọi thứ cũng đã xong, nhất định sẽ bán chạy.”

Hắn che giấu sự thật, thật ra [ Minh Linh Trấn ] lượng in so với cuốn đầu [ Phong Lan Hải Dạ ] rất khác biệt, có vẻ như nhà xuất bản đối với khả năng của Lạc Tùng có sự hoài nghi.

“ Phải không?” mầm đậu đang ủ rũ kia chợt lại có tinh thân, hai mắt sáng lên,” Sẽ không bộc nhai chứ?”

“ Sẽ không.” A Minh kéo y đứng dậy, “Mau mau về làm việc đi, rảnh rỗi xuống chỗ ta chơi.”

“ Nga.” Đôi mắt trong suốt long lanh không muốn ly biệt, lưu luyến không rời nhìn hắn, “ Tôi sẽ rất hoài niệm, A Minh.”

“ Là『 nhớ 』, này ngu ngốc!” nói như hắn muốn chết đến nơi ! A Minh gõ đầu y, đem y đẩy khỏi cửa, “Nhanh nhanh rời đi, không mắc công Tề Dung Chuyết thấy ngươi lại đánh người.”

“ Tôi mà sợ hắn?” Lâm Lạc Tùng không phục nói, cẩn thận rời đi, A Minh nhìn bóng dáng y, vừa vui mừng vừa phiền muộn, không chú ý tới cánh cửa đối diện nhẹ nhàng mở ra , Tề Dung Chuyết ánh mắt phức tạp nhìn hắn, còn có chút đăm chiêu.

Tâm tình nóng này trở về nha, mở máy cũng không có tâm tình, y ôm đống đồ ăn vặt ngồi lên sô pha, mở ti vi, đem đống thư từ bóc ra, nhìn xem.

Kể từ lúc bắt đầu, y như xuân phong một đường tiến về phía trước,  chưa từng có giống như bây giờ, dừng lại một chút xem phong cảnh xung quanh.

Đại khái là đụng phải tường nên mới có thời gian để xem đi, nhưng nếu sớm một chút biết quay đầu có lẽ đã không đụng tường…… Lâm Lạc Tùng nghĩ đến việc này, cầm lấy [ Vân Tê Chi Quốc ], vốn tưởng chỉ xem độ mười phần, kết quả bất tri bất giác xem đến mê mẩn, giống như ôn lại một đoạn mộng cũ, khi thì ưu thương, khi thì bật cười, toàn thân tâm đắm chìm trong chính thế giới y viết nên.

Có một loại cảm giác như đang nói chuyện với chính bản thân mình, khi đó Lâm Lạc tùng ngây ngô khí thế bức người, mà hiện tại…… y lại cầm lấy [ Phong Lan Hải Dạ ], kết quả lật qua vài tờ liển quẳng đi.

Không rõ vì sao, rõ ràng là so với phía văn chương càng thuần thục lão luyện, tình tiết khúc chiết, y lại thấy sự không ổn định, hoàn toàn không có cảm giác muốn đọc lại lần nữa.

Là từ khi nào, y đối với văn chương của mình mà chán ghét? Y thấy mình giống như người dưới ngòi bút kia, càng ngày càng phức tạp mệt mỏi, càng ngày càng mẫu thuẫn kịch liệt, tuy vẫn có thể khiến độc giả hưng phấn, nhưng đọc xong lại khiến người ta hoàn toàn mệt mỏi.

Sự nhẹ nhàng vui vẻ ngày trước của y đâu mất rồi ?

Chán nản nhìn lại TV, đột nhiên trong TV truyền lại thanh âm cực kỳ quen thuộc:『 Tôi đã trải qua lúc gian nan nhất bởi vì trong lòng tôi vĩnh viễn tin tưởng mọi chuyện sẽ trở nên tốt đẹp .』

Ronnie!? Lâm Lạc Tùng kinh hỉ ngồi dậy, phát hiện nam nhân xa lạ mà quen thuộc kia đang ở trên TV, đang cùng MC nữ chậm rãi trả lời.

Tim đập như bay, y cầm điều khiển bật âm lượng lớn lên, ở phía dưới màn hình nhận ra đây là một cuộc đàm thoại của đài truyền hình địa phương,Ronnie làm khách quý, mà tên hắn vốn là : Tạ Tranh Ngôn.

“ Tranh……” Lâm Lạc Tùng ấn ngực, hô hấp có phần thấp thỏm, chăm chú nhìn màn hình TV, sợ bỏ quả một điểm gì trên khuôn mặt hắn.

Đến lúc ý thức được, bản thân thực sự nhớ hắn……

Này điên rồi! Lâm Lạc Tùng buồn rầu cào tóc, nhìn đối phương trấn tĩnh trả lời câu hỏi của MC,  y có lỗi giác là Tạ Tranh Ngôn đang nói chuyện với mình.

Mỗi một câu đều in trong lòng y, khiến ngực y run rẩy đau đớn, y ôm đầu nằm trên sô pha, thở hổn hển, cho dù cả người khó chịu như trúng độc, cũng không chịu đem TV tắt đi, để cho thanh âm trầm thấp của đối phương tẩy não mình–

『 Tôi rất hưởng thụ cuộc sống hiện tại, vận động, công tác, nghỉ ngơi, tuy rằng đơn điệu, nhưng là mỗi ngày đón ánh sáng mắt trời nơi ngã tư tôi thường chạy bộ, khiến cho thể xác và tâm hồn tôi thoải mái.』

Ân, Cách sống lành mạnh giống đám người về hưu! Lâm Lạc Tùng không tiếng động phun ra, vươn 3 ngón tay, cuộc sống của y cũng thực đơn điệu: Viết văn, ngủ, ăn đêm.

『 Về chuyện sự nghiệp, thuận theo tự nhiên đi, tôi thích chẫm rãi phát triển, đem mọi việc hoàn thành tốt nhất, không tính muốn mở rộng.』

Chậc! Này rõ ràng là không có chí tiến thủ! Ngày cả y cũng tối ngày làm việc mà vẫn bị cạnh tranh kịch liệt, Tạ Tranh Ngôn thật sự quá bảo thủ.

『 kỳ thật giống như leo núi, nếu vội vã leo lên đỉnh núi vậy liền quên đi phong cảnh xung quanh biết bao tươi đẹp, chẳng phải là mất nhiều hơn được sao?』

“ Ngu ngốc!” Lâm Lạc Tùng rốt cục kêu lên, có loại cảm giác bị giẫm lên chân, y đem cái gối ném vào màn hình TV, lại đem sô pha thành Tạ Tranh Ngôn mà đấm đá một trận, thở phì phì kêu: “Ngươi biết cái gì nha! Có nghe chuyện Thỏ với Rùa chưa!? Đến vạch đích mới lấy được huy chương!”

Giống như tâm ý tương thông, MC  cũng hỏi cùng vấn đề, Lâm Lạc Tùng vểnh tai, dùng ánh mắt khiêu khích nhìn chằm chằm người kia.

Tạ Tranh Ngôn vẫn như cũ một bộ dáng bình tĩnh khiến người ta đau cả trứng, đáp:『Cuộc sống cũng không phải trò chơi tổng bằng không (2), không cần cùng kẻ thù tranh giảnh, làm chuyện mình thích là tốt rồi, có đôi khi thắng lợi không tất khiến người khoái hoạt, cho nên, tôi càng thích đem thắng thua phân ở giải thi đấu thế dục hơn.』

『 Đúng rồi, nghe nói ngài có tham gia thi đấu bóng rổ ở xã khu ……』 MC chuyển chủ đề sang thể dục, Lâm Lạc Tùng thở ra, may mắn crốt cục không cần nghe hắn lải nhải nhân sinh , nhưng mà cái trận đậu bóng rổ ở xã khu này làm y hứng thú, làm một trạch nam không thích vận động, hứng thú của y đương nhiên ở Tạ Tranh Ngôn.

Lục lọi mấy tờ báo thì thấy trận Chung Kết là thứ 7 này, hơn nữa trong danh sách còn có tên Tạ Tranh Ngôn, Lâm Lạc Tùng nhếch môi nở nụ cười, đối với mặt báo thì thâm: “Không nghĩ anh thật sự có tài vận động.”

Không cần do dự, y nhất định sẽ đi xem, tựa như bị trúng tà, không thể chống cự thỏa hiệp.

“ Mẹ nó! Lâm Lạc Tùng ngươi không phải nam nhân!” y gục mặt, thẹn quá hóa giận,” Hắn tên Lý Hữu Kim, ngươi tên Lý Hữu Mộc, hắn là trời sinh khắc ngươi, hắn đối với ngươi thái độ kém, miệng độc, còn sáp hoa cúc của ngươi,  ngươi như thế nào còn suốt ngày nghĩ hắn? Thực đáng khinh!”

Y đập đầu vào sô pha, máu nóng bốc lên, hai má đỏ như miếng thịt bò, không cần soi gương cũng biết đỏ hơn quả cà chua.

“ Ta là muốn đi xem bóng rổ……” y bụm mặt lầm bầm lầu bầu, chạy vội đến thư phòng mở  máy tính lên mạng lĩnh vé.

Tạ Tranh Ngôn căn bản không nghĩ tới gặp Lâm Lạc Tùng ở thính phòng.

Sân thể dục trung tâm có thể chứa được tám nghìn người, trên đó đủ loại băng rôn màu sắc, còn có người chỉ huy cổ vũ.

Lạc Tùng ngồi ở gần cửa ra hàng số 3, vừa lúc huấn luyện viên kêu tạm dưng, Tạ Tranh Ngôn phát hiện y.

Hắn sửng sốt một chút, bình nước đặt trên miệng lại thả xuống, nheo mắt xác định xem có thực sự là y không.

Là thật, bởi vì Lâm Lạc Tùng nhìn thấy hăn, hai mắt sáng lên, thần thái bay lên.

Ông trời sẽ không phải muốn hạ hồng vũ đi? Nếu hắn nhớ không lầm, Lâm Lạc Tùng thực chán ghét mình , làm sao có thể chủ động chạy tới xem hắn đấu?

Tạ Tranh Ngôn lắc đầu, lệnh bản thân đừng nghĩ miên man, hắn ngửa đầu uống nước, tầm mắt đảo lại thính phòng, cuối cùng vẫn trở lại trên người Lâm Lạc Tùng.

Tuy rằng vẻ mặt thực bình tĩnh, kỳ thật trong lòng hắn phi thường cao hứng, so ghi điểm còn muốn cao hơn, ý chí chiến đấu trong lòng càng dâng cao.

Hắn rốt cục hiểu được vì sao có đội viên muốn dẫn bạn gái hay vợ đến, có người trong lòng dùng ánh mắt mòng chờ nhìn mình, cho dù là gỗ mục cũng sẽ hưng phấn mà phát ra lửa.

Thời gian tạm dừng đã hết, hắn buông bình nước, hướng Lâm Lạc Tùng cười cười, đối phương phản xạ có điều kiện hướng hắn phao mị nhãn, sau đó vẻ mặt ảo não cúi đầu, vò đầu bứt tai, làm cho hắn cười càng thêm thoải mái.

Tạ Tranh Ngôn lau mồ hôi trên cổ, tiếp tục đầu nhập chiến đấu.

Lâm Lạc Tùng ngay từ đầu còn biểu hiện trấn định rụt rè, rất nhanh bị không khí xung quanh quấn hút, cũng đứng dậy la hét.

Y không hiểu quy tắc lắm, cũng không hiểu được chiến thuật, y chỉ chằm chằm nhìn Tạ Tranh Ngôn, nóng bỏng truy đuổi theo dáng người đối phương, nhìn hắn ghi điểm rất hoàn mỹ, Lâm Lạc Tùng bất tri bất giác đỏ mặt, tim đập thùm thụp.

Hắn rất đẹp trai, khuôn mặt tuấn lãng kiên nghị, động tác nhanh nhẹn linh hoạt, cơ bắp rắn chắc vương mồ hôi…… tất cả đều làm y mê muội, giống như điên lên vì hắn mà nhảy nhót gào thét, Lâm Lạc Tùng cổ họng đã muốn đau, miệng muốn khô, có chút nhiệt độ khuếch tán đến ngực, khiến y có một loại hưng phấn cấm kỵ.

Mồ hôi chính là chất xúc tác tuyệt vời, nếu có người đối với nam nhân rắn chắc này sinh ra dục vọng, y một chút cũng không thấy kỳ quái.

Đây là ngày vui vẻ nhất của Lâm Lạc Tùng mấy tháng qua, đem hết phiên não bỏ qua một bên, chuyên tâm thưởng thức trận đấu đầy phấn khích, không để ý hình tượng hô to gọi nhỏ, may mắn mãn tràng người xem đều điên cuồng như y, khiến y cảm thấy dễ chịu.

Đây cũng là trận đấu đầu tiên của Tạ Tranh Ngôn trong năm nay, hắn tận lực phòng thủ, cướp bóng, tiến công, làm cho trận đấu càng thêm kịch tính, mà hắn tràn ngập sức sống sung mãn khiến đội đối phương cũng có phần lo láng, nơi nơi đều hô to tên hắn.

Điểm số của cả hai bên vẫn sát sao, ngươi truy ta đuổi không ai nhường ai, làm cho Lâm Lạc Tùng vẫn lo lắng đề phòng, cầu nguyện trận đấu nhanh chút chấm dứt, để y hảo hảo yên lòng mà thở.

Khoảng cách trận đấu còn 5’, tiền phong của đội Lật Khang phố bị trấn thương, bị thay người, sức chiến đấu suy giảm, bị Trung Sơn đội tấn công san bằng tỷ số, Lạt Khảng phản công, lại bị tấn công, điểm số nghịch chuyển.

Lâm Lạc Tùng đứng ngồi không yên, vung quyền hô to: “Ronnie! Cố lên a!”

Thanh âm của y vang lên một góc, bên cạnh còn có một hùng nam nhân kêu: “ A Tranh cố gắng a! Lấy được quán quân mặt sau ta cho ngươi tùy tiện làm!” (Tiêu *hắc tuyến*)

Lâm Lạc Tùng giận trừng hắn một cái, chộp lấy loa của hắn, không chút yếu thế kêu:” A Tranh cố gắng a! Lấy đến quán quân cúc hoa của tôi cho anh tùy tiện bạo!”

Y chắc chắn rằng giữa một rừng thanh âm như vậy Tạ Tranh Ngôn không thể nghe ra thanh âm của mình, không nghĩ tới người nọ thế nhưng quay đầu hướng bên này phiêu liếc mắt một cái, biểu tình có chút vặn vẹo, tựa hồ đang cứng rắn nhịn cười, làm cho Lâm Lạc Tùng chột dạ đặt mông ngồi trở về, đem chính mình lui thành một đoàn hảo hảo giấu sau mọi người.

Còn 1’ cuối cùng, Lật Khang phố cũng không vì điểm số mà tinh thần xa xút, liều mình phòng thủ đến cuối cùng, Trung Sơn không có cơ hội ghi điểm, ở lúc cuối cùng khi tiếng báo hết giờ, Tạ Tranh Ngôn ném một đường bóng đẹp, chuẩn xác vào rổ, vượt qua Trung Sơn đội.

Tất cả ngừng thở, theo sau tiếng reo hò vang lên, thính phòng một mảnh ổn ào, đội hữu bao vây lấy hắn, cao hứng quên hết tất cả.

Lâm Lạc Tùng dồn dập thở, cùng hùng nam bên cạnh ôm nhau, hốc mắt cũng rơi lệ.

Y chưa từng kích động như vậy, ngoại trừ lúc có bão, nhưng so ra với loại cảm xúc xáo trộn trong lòng này, y thực sự cảm động, tinh thần của những người kia khiến y cảm động, đối khát vọng thắng lợi mãnh liệt, khiến cho kẻ vô tâm vô phế như y cảm động.

Y rốt cục cũng hiểu được lời của Tạ Tranh Ngôn, trong cuộc sống thắng lợi thuộc về những biết trả giá, mà cái thằng thua trên trò chơi thì trực tiếp hơn, sạch sẽ, lại  làm cho người ta cảm nhận được khoái hoạt.

Trung Sơn đội theo nhau đến đây bắt tay, ca ngợi lịch sử của đội, khán giả vui vẻ ca hát, Lâm Lạc Tùng để bản thân bình tĩnh lại, lặng lẽ rời đi.

Ra khỏi sân vận động, gió thu mát mẻ hợp lòng người, lau khô mồ hôi trên người y, Lâm Lạc Tùng mua Conical Pizza, mặt tươi cười, tâm tình chưa bao giờ thoải mái như vậy.

“ Lạc Tùng!” phía sau truyền đến thanh âm của Tạ Tranh Ngôn, khiến y suýt chút nữa sảy chân, Lâm Lạc Tùng khó chịu xoay người, nhìn Tạ Tranh Ngôn hướng y chạy tới, ngay cả quần áo cũng chưa đổi, chỉ khoác thêm chiếc áo khoác, phía dưới vẫn còn giày chơi bóng với quần đùi.

Hai người mắt to trừng mắt nhỏ, không biết nên nói gì, xấu hổ hồi lâu, vẫn là Lâm Lạc Tùng trước mở miệng : ” Anh ra đây làm gì? Một thân mồ hôi, đừng đến gần tôi!”

Tuy rằng nói là như thế, nhưng y đối với Tạ Tranh Ngôn một thân mồ hôi cũng không phản cảm, thậm chí có điểm mặt đỏ tim đập giống cô gái hoài xuân ôm ấp tình cảm, khiến Lâm Lạc Tùng nội tâm muốn nôn nôn, lại giả bộ ý chí sắt đá.

Tạ Tranh Ngôn tựa tiếu phi tiếu nhìn y, hỏi: “Cậu đến xem tôi đấu sao?”

“ Mới không phải đâu!” Lâm Lạc Tùng ngẩng đầu nhìn trời, dưới chân đánh vợt, lẩm bẩm nói: “Tôi là tới thu thập tài liệu.”

“ Phải không?” Tạ Tranh Ngôn tiến tới, đem y áp vào gốc cây, bao lấy thân hình nhỏ bé của Lâm Lạc Tùng, hỏi: “Tôi giống như nghe được có người muốn đưa cúc hoa cho tôi bạo?”

“ Là cái tên đại thúc mặt râu bên cạnh! Tôi chỉ giúp hắn truyền đạt thôi!”

Lâm Lạc Tùng chột dạ khẽ, đẩy đẩy ngực hắn ra, Tạ Tranh Ngôn thuận thế dán sát vào sau lưng y, hương hông y nhìn nhìn, cuối cùng ở trên mông y, cúi đầu, dùng giọng nói dụ dỗ rót vào tai: “Có hay không nghĩ đến tôi?”

Lâm Lạc Tùng trái tim run lên, hai đùi không tự chủ nhũn ra, đẩy đẩy ngực hắn không được lại thành như dục nghênh còn cự, y không dám ngẩng đầu, mạnh miệng nói: “ Anh đừng có lại gần, kem của tôi muốn chảy.”

“ Tôi nghĩ hôn cậu.”

Hắn nâng cằm y lên, ánh mắt vàng kim động lòng người, Lâm Lạc Tùng nuốt nước miếng, liều mạng lắc đầu: “Giữa ban ngày ban mặt, tôi không cần cùng anh mất mặt.”

Ý tứ là tới chỗ không có người thì được ? Tạ Tranh Ngôn mị mắt cười, vô cùng thân thiết nắm vai y, nói: “Mặc kệ thế nào, nhìn thấy cậu tôi rất cao hứng.”

“ di?” như thế nào không khí ẩn tình đưa đẩy chuyển thành lưỡng tình tương duyệt? Người này lại đang có ý định gì? Lâm Lạc Tùng trong lòng không yên bất an, lo sợ giương mắt nhìn hắn.

Loại ánh mắt mờ mịt này thực sự rất manh, Tạ Tranh Ngôn một tay xoa hai má y, nhẹ giọng nói: “Cậu nhìn mình xem, thoạt nhìn giống như đứa trẻ đi lạc, muốn cùng ca ca về nhà sao?”

“ Fuck you!” quả nhiên con lừa đến bắc cực vẫn là con lừa, tên hỗn trướng này không quên ăn đậu hủ mình! Lâm Lạc Tùng đá cho hắn một cước, xoay người đi, kết quả bị hắn một phen túm trở về, bốn mắt nhìn nhau, y lại cảm thấy mình khó thở, lắp bắp hỏi: “Anh, anh định làm gì?”

Tạ Tranh Ngôn cau mày, giống như là gặp phải một câu hỏi khó, hai mắt híp lại, âm thanh khàn khàn trêu trọc khiến y mềm nhũn: “Trực giác của tôi nói cho tôi biết, nếu giờ phút này không bắt lấy cậu, tôi sẽ thương tiếc cả đời .”

Có điểm buồn nôn lại có điểm cảm động, Lâm Lạc Tùng mặt lại đỏ, kìm lòng không đậu đè thấp thanh âm, hỏi: “Vì sao?”

Tạ Tranh Ngôn gợi lên khóe môi, cho y một nụ cười tà khí, chỉ chỉ vào bên đường: “Bởi vì hiện tại là đèn đỏ, cậu sẽ bị tai nạn mất.”

Vừa nói xong một chiếc xe tải lao đến, Lâm Lạc Tùng khóe miệng run rẩy, khóe mắt nhìn sang bên đường đèn chuyển xanh, nhanh chóng vùng ra, đem chiếc kem ăn dở ném vào Tạ Tranh Ngôn, đối phương không nghĩ tới y lại ra loại tiện chiêu này, nhất thời quên tránh, vì thế hạ bộ liền dính ngày thứ màu trắng khả nghi, mà cái người gây họa kia thừa cơ thoát ra, nhanh như chớp chạy sang đường, đắc ý dào dạt xoay người hướng hắn dựng ngón giữa, sau đó ngăn một chiếc taxi rời khỏi.

Này xú tiểu tử! Tạ Tranh Ngôn run lên nhìn quần áo, kem dính lại thứ trắng trắng ẩm ướt trên đùi hắn, hắn lại không thể ở giữa đường mà không xấu hổ lau hạ bộ, đành phải cởi áo khoác ở trên lưng, che che dấu dấu chạy về sân vân động.

“ A Tranh, em chạy đi đâu thế ?”

Tỷ tỷ ở trước phong thay đồ ngăn hắn, ánh mắt tràn ngập nghi hoặc, Tạ Tranh Ngôn ôm lấy balo nói: “Đi bắt sóc.”

Nói xong, hắn bỏ qua Tạ Khởi Ngôn đang mù mù mịt mịt, chui vào phòng thay quần áo.

(1) bộc nhai: Xuất phát từ tiếng Quảng Đông, là lời nguyền rủa người đàn ông nằm trên phố, mắng chửi người, phát tiết bất mãn, là một nét văn hóa HongKong, thậm chí ở các địa phương khác như Đài Loan, Singapore, Malaysia, lại có bất đồng cho lời thô tục. Đối với các tác phẩm có thể hình dung là thất bại , là từ mới xuất hiện trên mạng….

(2) trò chơi tổng bằng không: Zero-sum là từ dùng để diễn tả tình huống trong đó nếu một người thu được lợi ích thì người kia sẽ bị thiệt hại tương đương và ngược lại. Sở dĩ gọi là  Zero-sum vì sau khi cộng tất cả các lợi ích, trừ đi các khoản thiệt hại, ta được kết quả là 0. Các trò chơi Zero-sum còn được coi là trò chơi có tổng không đổi (constant-sum) vì tổng các lợi ích hoặc thiệt hại của tất cả những người chơi là một số không đổi. Ta có thể lấy việc cắt một chiếc bánh làm ví dụ. Nếu như chia bánh thành các miếng nhỏ thì sẽ có nhiều người được cùng ăn bánh, nhưng nếu cắt thành miếng to thì những người khác sẽ ít có cơ hội được cùng thưởng thức chiếc bánh này hơn vì tổng lượng bánh là không đổi.

Khái niệm này lần đầu được phát triển trong lý thuyết trò chơi, và do đó tình huống trong đó tổng lợi ích của các bên bằng 0 đều được gọi là các “trò chơi zero-sum” (zero-sum game) mặc dù điều này không có nghĩa là khái niệm zero-sum hay ngay cả lý thuyết trò chơi (game theory) chỉ được áp dụng trong các trò chơi. Trong một zero-sum game có hai người chơi, người ta thường đưa ra các chiến lược tối ưu bằng các sử dụng các ma trận để phân tích và phán đoán hành động của mỗi người chơi.Vào năm 1944, John von Neumann và Oskar Morgenstern đã chứng minh rằng bất cứ zero-sum game nào có n người chơi thì đều được quy về một trò chơi chỉ có hai người tham gia, hoặc có thể chuyển thành trò chơi cho n+1 người, trong đó n+1 người chơi này đại diện cho tổng lợi ích hoặc thiệt hại.

Điều này có nghĩa là các zero-sum game cho hai người chơi chính là yếu tố cốt lõi của lý thuyết trò chơi mang tính toán học này.Có rất nhiều các tình huống kinh tế trong đó tổng lợi ích hay thiệt hại của các bên không phải là một hằng số bởi vì sẽ có những hàng hóa dịch vụ có giá trị được tạo ra, mất đi, hoặc phân bổ không hiệu quả, chính điều này sẽ tạo ra lợi ích hay thiệt hại. Giả định rằng các bên tham gia trao đổi thương mại đều hành động dựa trên lý trí, sẽ không có sự trao đổi thương mại nào là zero-sum vì mỗi bên sẽ phải cân nhắc lựa chọn loại hàng hóa mà anh ta nhận về sao cho nó có giá trị đối với anh ta hơn là hàng hóa mà anh ta cho đi (Xem thêm lợi thế so sánh) và trao đổi với bất cứ giá nào không phải là điều khôn ngoan.

Conical Pizza:

KPizzaCone__PepperoniCheeseTomatoPizza_v1_1_-_Version_2

pizzacraft-pizza-cones

Minh Tiêu: eidt một chương mà đau đầu quá, dài gần chết, chắc sau này cắt ra rồi up vậy :'(

định up file down Toái Phong Thiên rồi, mà dở ra quá nhiều lỗi chưa beta nên lại ôm hàng vậy *khóc*

Content Protection by DMCA.com
loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: