khuynh tẫn triền miên – chương 193+194

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Huyết Vũ.

Chương 193: Huỳnh Quang hoàng đế.

 

Huỳnh Quang, kinh thành, hoàng cung, Chiêu Minh điện.

Ban đêm, ánh trăng lờ mờ chiếu xuống mặt đất có chút dọa người.

Bầu không khí trong cung cũng không phải tốt, bệnh của hoàng đế lúc tốt lúc xấu, nhân tâm toàn bộ triều đình bị hung hăng treo cao, khó có thể rơi xuống đất. . .

Bọn họ hoặc là lo lắng bệnh của hoàng đế, hoặc là đang ưu sầu mình nên đứng phía sau vị hoàng tử nào.

Huỳnh Quang nhiếp chính vương Hiên Viên Liệt Thiên, là bào đệ nhỏ nhất của đương kim thánh thượng, nắm trong tay hơn nửa binh quyền, có thể nói là quyền khuynh vua dân.

Nhưng khó có được là hắn không có bất cứ ý nghĩ gì với ngôi vị hoàng đế, bởi vậy hắn hiện tại là người được thánh thượng tín nhiệm sủng ái nhất, so với nhi tử của mình còn sủng ái hơn.

Vạt áo đen huyền của Hiên Viên Liệt Thiên lay động theo bước đi của hắn, phập phập phồng phồng, phiêu dật vô song, ở trong đêm đen nhìn qua có vài phần tịch mịch.

“Vương gia.”

Vừa nhìn thấy Hiên Viên Liệt Thiên, đệ nhất tâm phúc canh giữ ở trong Chiêu Minh điện của đương kim hoàng đế, đại nội tổng quản Lý Đức Hải liền lập tức đón hắn đi vào: “Thánh thượng vừa rồi còn đang nhắc tới ngài, sợ vương gia bị cái gì trì hoãn.”

Lý Đức Hải dẫn Hiên Viên Liệt Thiên đi vào nội thất.

Đương kim hoàng đế kỳ thực cũng không phải quá già nua, mới gần tới năm mươi, sợi tóc trên đầu màu đen vẫn chiếm đa số, bởi vì sống an nhàn sung sướng và bảo dưỡng rất tốt, trên khuôn mặt hắn cũng nhìn không ra một tia nếp nhăn, chỉ là sắc mặt tái nhợt mang theo vài phần bệnh trạng.

Lúc này hắn tựa trên long sàng, giống như một thư sinh gầy yếu, nhưng chính là một người như thế, vào lúc còn trẻ, cùng với gia gia hắn và tổ tiên Tần gia, gây dựng nền móng giang sơn hôm nay.

Khi đó hắn chỉ mới mười hai mười ba tuổi, tuổi tác còn nhỏ, nhưng đã dũng mãnh thiện chiến, kế thừa phụ mẫu dũng cảm xông pha nơi sa trường, sau khi cùng lão nhân có được giang sơn sau liền trực tiếp được lập làm thái tử.

Thẳng đến khi tiên đế tạ thế, sau khi hắn đăng cơ chăm lo việc nước, vì dân suy nghĩ, cùng với Tần gia, dùng chưa đến mười năm thời gian, để quốc gia chiến loạn lúc trước khôi phục một mảnh yên ổn.

Hiện nay Huỳnh Quang đã ổn định đứng đầu tứ đại quốc gia, dưới sự dẫn dắt của hắn trở nên cực kỳ hưng thịnh, không nghĩ tới, tới tuổi về già đột nhiên lại bệnh nặng quấn thân.

“Thiên nhi. . .”

Hoàng đế Huỳnh Quang nghe thấy động tĩnh ngẩng đầu nhìn về phía cửa, trông thấy Hiên Viên Liệt Thiên, vẻ mặt buông lỏng mở miệng kêu lên.

Tựa ở trên giường, trên người hoàng đế Huỳnh Quang trong tay cầm lấy một quyển sách, có một cỗ khí tức nho nhã.

Hắn cả đời này, có thể nói là chưa bao giờ làm bất cứ chuyện gì sai, nửa cuộc đời trước ở chiến trường, tuổi già ở triều đình, đã từng là tướng quân dũng mãnh thiện chiến, hôm nay là một minh quân nhân hậu nghiêm từ.

Bởi vì hắn và Hiên Viên Liệt Thiên tuổi tác cách nhau quá xa, hắn vẫn luôn thích đem Hiên Viên Liệt Thiên đặt ở vị trí ngang với hài tử của mình mà đối đãi.

Đối với hoàng đế ca ca một tay nuôi lớn mình này, Hiên Viên Liệt Thiên là tương đương ngưỡng mộ và bội phục.

“Nhị ca.”

Hiên Viên Liệt Thiên sải mấy bước lớn, đi tới bên giường, nửa ngồi xổm xuống, đánh giá vị hoàng đế Huỳnh Quang.

Hoàng đế Huỳnh Quang tướng mạo nhã nhặn, ôn văn nho nhã, chỉ có sắc bén trong mắt khiến kẻ khác không dám nhìn thẳng, mới là kiêu ngạo và tôn quý bễ nghễ thiên hạ thuộc về vương giả.

“Sắc mặt của ngài rất tái nhợt, là đám cung nhân ngu xuẩn không hầu hạ tốt? ? ?”

Tuy rằng hắn không có hứng thú đối với ngôi vị hoàng đế, không thích tiến cung, nhưng Hiên Viên Liệt Thiên vẫn rất lo lắng thân thể của hoàng đế.

Huỳnh Quang hoàng đế vỗ vỗ tay hắn: “Ngồi xuống, thân thể trẫm bởi vì nhiều năm trước bị thương nhiều, đến hiện tại, toàn bộ bệnh tật đều phát ra, liên miên không dứt, thế nhưng cũng may không có chuyển biến xấu.”

Hiên Viên Liệt Thiên lúc này từ lâu đã thu liễm khí phách bên ngoài của mình, thuận theo gật đầu: “Nhị ca đêm khuya triệu ta tới đây, là vì chuyện gì? ? ?”

Đôi mắt lợi hại của Huỳnh Quang hoàng đế lóe lóe, đôi mắt đen kịt có vẻ càng thêm sâu thẳm, hắn mở mở miệng, vừa định nói chuyện, lại bắt đầu kịch liệt ho khan.

Huỳnh Quang hoàng đế nắm tay thành đấm, đặt ở bên môi ho khan không ngớt.

Lý Đức Hải đứng ở bên ngoài nghe thấy tiếng ho khan của hắn mà đầy mặt lo lắng, bất chấp mệnh lệnh, trực tiếp tiến nhập trong phòng, đưa lên khăn tay cho Huỳnh Quang hoàng đế: “Thánh thượng, thân thể ngài không được tốt lắm, không bằng nghỉ ngơi trước đi? ? ?”

Mạo hiểm đại bất kính, Lý Đức Hải mở miệng nói.

Huỳnh Quang hoàng đế ho khan rốt cục cũng ngừng lại, hắn xoa xoa môi, đem khăn tay nắm trong lòng bàn tay lắc đầu.

“Đức Hải, ngươi lui ra đi.”

Trên khuôn mặt tái nhợt nho nhã của hắn bởi vì vừa rồi ho khan mà nhuộm lên vài phần uể oải.

Chờ sau khi Lý Đức Hải ra ngoài, hắn hơi hơi nhắm mắt, đem toàn bộ uể oải của mình hiện ra trước mặt Hiên Viên Liệt Thiên: “Vị trí này, trẫm đã sớm chán. . . Thiên nhi ngươi lại không chịu nhận. . .

Một đám hài tử kia, lão nhị có tâm trung nghĩa, nhưng dễ xung động.

Lão tam lại khiến người ta nhìn không ra bất cứ khuyết điểm nhỏ nhặt nào, nhưng dã tâm quá lớn, Huỳnh Quang ở trong tay hắn sợ là an ổn không được. . .

Lão tứ, còn lại là quá độc ác, những năm gần đây, không chỉ dựa hơi triều thần, còn nhiều lần ra tay với tiểu ngũ. . . Ngôi vị hoàng đế nếu là cho hắn, sợ rằng Huỳnh Quang ta sẽ tuyệt hậu. . .

Về phần tiểu ngũ. . . Tiểu ngũ tuy rằng quý vi thái tử, nhưng là có chút mềm yếu, không chịu nổi gánh nặng quá lớn, hắn nếu đăng cơ, tối đa cũng chỉ có thể bảo vệ quốc gia, mà khó có thể đẩy nó lên đến đỉnh núi mới. . .

Còn lão bát. . . Xuất thân thấp kém, năng lực bình thường, khó làm kẻ dưới phục tùng. . .”

Huỳnh Quang hoàng đế nói, sắc mặt càng trở nên xấu xí.

Nhi tử của hắn, đều không thể coi là không ưu tú, thế nhưng đều không thích hợp.

Dưới đáy lòng Hiên Viên Liệt Thiên hơi kinh ngạc một chút, đương kim hoàng đế triệu hắn đến, thực là thương lượng chọn người làm hoàng đế tương lai sao? ? ?

Hiên Viên Liệt Thiên giơ giơ lên mi: “Nhị ca ngài. . . Lẽ nào muốn nhường ngôi? ? ?”

Huỳnh Quang hoàng đế lắc đầu: “Nhường ngôi thì chưa, thế nhưng đối với việc trong triều, thân thể trẫm đích xác ăn không tiêu, lòng có dư mà lực không đủ.”

Hiên Viên Liệt Thiên nhìn khuôn mặt tái nhợt không giấu đi uể oải của Huỳnh Quang hoàng đế, vì ca ca này đau lòng một trận xong mở miệng nói: “Bình thường lập thái tử, đều là lập lớn không lập nhỏ, đại hoàng tử niên thiếu rời nhà, ngũ hoàng tử tử bằng mẫu quý ngồi lên thái tử vị, nhị tam tứ hoàng tử lại không phục. . .

Thế nhưng thần đệ xem ra, nhị hoàng tử và tam hoàng tử đều đối với ngũ hoàng tử vô cùng tốt, nếu ngũ hoàng tử đăng cơ, để nhị tam hoàng tử đến giúp đỡ cũng không tệ.”

Huỳnh Quang hoàng đế gật đầu: “Là không tệ, chỉ là, Thiên nhi, dã tâm của lão tam, đã không phải ngày một ngày hai, từ xưa có bao nhiêu người vì vị trí này mà tranh nhau đầu rơi máu chảy, không chừng lão tam sẽ vì vị trí này, mà hi sinh lão ngũ. . .”

Huỳnh Quang hoàng đế nói đến thương cảm.

Năm xưa trước khi hắn làm hoàng đế, ca ca đệ đệ của hắn đối đãi hắn như thế nào, hắn vẫn nhớ rất kỹ.

Quyền lợi mê hoặc có thể che mất lương tâm của bất cứ kẻ nào.

Hiên Viên Liệt Thiên im lặng một chút, trong lòng suy nghĩ kỹ càng.

“Như vậy, nhị ca, ngươi trực tiếp đem ngôi vị hoàng đế cho lão tam, biết đâu bởi vì có lão ngũ, lão tam sẽ thu liễm.”

Huỳnh Quang hoàng đế ngơ ngác, lắc đầu, thở dài một tiếng: “Trước kia. . . Lão đại văn thao vũ lược, mọi thứ đều tốt. . . Cũng là trẫm tự mình dạy dỗ từ nhỏ. . . Đáng tiếc. . .”

Trên khuôn mặt Huỳnh Quang hoàng đế dâng lên một cỗ bi thương.

Trong toàn bộ nhi tử, hắn yêu thương nhất chính là đại hoàng tử, thế nhưng người hận hắn nhất, hết lần này tới lần khác lại chính là hài tử tự tay hắn giáo dục.

Biết hắn nhớ tới chuyện cũ, sắc mặt Hiên Viên Liệt Thiên cũng khẽ động: “Đúng vậy. . . Nhị ca, nếu không, chúng ta triệu hắn trở về đi, hiện nay xem ra, hắn là thích hợp với vị trí này nhất. . .”

Ngón tay hoàng đế Huỳnh Quang run rẩy: “Thế nhưng. . . Hắn nguyện ý trở về sao. . . Hắn còn nguyện ý nhận thức phụ thân là trẫm này sao? ? ?”

Nói rồi tình tự của hắn kích động lên, ho khan không ngớt, hắn lập tức đem khăn nắm trong tay che miệng lại.

Lúc này Hiên Viên Liệt Thiên thấy rõ, trên chiếc khăn trắng noãn đã nhuộm lên một chút vệt đỏ.

“Nhị ca! ! !”

Hiên Viên Liệt Thiên kinh hô một tiếng, thẳng đứng dậy, vỗ vai Huỳnh Quang hoàng đế, đoạt lấy khăn tay trong tay hắn, mở ra, mặt trên chiếc khăn đã nhiễm rất nhiều vết máu.

“Nhị ca. . . Ngươi. . . Ngươi. . .”

Hiên Viên Liệt Thiên luôn luôn kiên cường, luôn luôn khí phách, thậm chí chỉ có một chút nhân tính cũng đột nhiên sợ hãi, thân thể hắn run lên.

Toàn bộ Huỳnh Quang hoàng thất, hắn chỉ thân cận với nhị ca hắn là đương kim hoàng đế này, chỉ coi mình hắn là thân nhân, nếu nhị ca đi rồi, hắn liền không có người thân.

Huỳnh Quang hoàng đế nỗ lực ngừng ho khan, thở hổn hển, vươn tay xoa đầu Hiên Viên Liệt Thiên: “Thiên nhi, trẫm. . . Ta không sao. . .”

Nói xong hắn thở dài một tiếng: “Trẫm cả đời này, có lỗi nhất, chính là lão đại, tiểu thất, và. . .”

Nói, thanh âm của vị đế vương này dĩ nhiên có chút nghẹn ngào. . .

Trên khuôn mặt nho nhã nhã nhặn mang theo thống khổ và hối hận sâu sắc.

”Nhị ca. . . Người kia đã qua đời, chuyện quá khứ, để nó qua đi đi, người phải nhìn về phía trước.”

Huỳnh Quang hoàng đế nghe xong thân thể ngay ngắn, yếu đuối uể oải trước đó nhanh chóng giấu đi, trong mắt hắn lóe ra tia sáng sắc bén mà khẩn thiết: “Lý Đức Hải! ! !”

Huỳnh Quang hoàng đế đột nhiên vung lên thanh âm dọa tới Hiên Viên Liệt Thiên.

Chờ sau khi Lý Đức Hải tiến đến, Huỳnh Quang hoàng đế mới nói: “Vì trẫm nghĩ chỉ, trẫm bệnh nặng quấn thân, quốc sự tạm giao cho nhiếp chính vương chủ trì, mặt khác, hạ lệnh triệu hồi đại hoàng tử của chúng ta, Hiên Viên Bất Kinh!”

 

 

Chương 194: Vân Khuynh rời đi.

 

Lễ đầy tháng của Đại Bảo và tiểu Bảo, cũng không mời quá nhiều người.

Đều là người của Tần gia, còn có các trưởng lão của Cô Sa trấn.

Các trưởng lão đối với một đôi tiểu oa nhi nhỏ nhất hiện nay của Tần gia, đều phi thường yêu thích, tranh nhau đòi thu làm đồ đệ hoặc là nhận làm tiểu kiền tôn.

Đối với chuyện nhận làm tiểu kiền tôn, Liên Duyệt và Tần Du Hàn tự nhiên sẽ không phản đối, thế nhưng sư phụ của hai oa oa xác thực phải chọn kỹ.

Hơn nữa, còn phải đợi đại Bảo tiểu Bảo đến một tuổi làm lễ trảo chu xong mới có thể quyết định rốt cuộc nên chọn kiểu sư phụ nào cho bọn hắn.

Lễ đầy tháng, là một nghi thức chính thức lấy tên.

Người xưa nói: “Danh dĩ chính thể”, danh là dùng để làm ký hiệu, tỏ rõ danh phận, cực kỳ quan trọng.

Cho nên lễ đầy tháng, là quyết không thể bỏ qua.

Người Tần gia luôn luôn ngạo nghễ, ngoại trừ tổ tiên trưởng bối ra thì không quỳ trời không quỳ đất, cho nên quy trình ở trong ý thức đều lược đi không ít trình tự.

Lúc Tần Du Hàn rửa tay dâng hương hành lễ với tổ tiên, Tần Vô Song ôm đại Bảo, Vân Khuynh ôm tiểu Bảo, chậm rãi đi ra, lúc này các trưởng lão thường ngày cực kỳ hoạt bát đều đứng trang nghiêm nghênh tiếp.

Mặc dù có chút không hợp cấp bậc lễ nghĩa, thế nhưng hai người oa oa, Vân Khuynh một mình ôm thực sự là vất vả.

Đám lão đầu này là lần đầu tiên nhìn thấy Vân Khuynh, chỉ cảm thấy Vân Khuynh ăn mặc một thân trường bào màu trắng bạc, thân hình nhỏ bé, mặt mày như tranh, ôn nhuận như ngọc, cửa tay áo và cổ áo đều mang theo lông tơ nhung nhìn qua rất giống một cô nương thanh tú. . .

Không, hoặc là nói, ngay cả cô nương cũng không đẹp như thế.

Thế nhưng, tuy rằng không rõ nguyên nhân, nhưng Tần Du Hàn và Liên Duyệt kiên quyết nói hai oa oa này là xuất từ y.

Nếu vấn đề con nối dòng đã được giải quyết, đám lão đầu này đương nhiên sẽ không lưu ý giới tính của y.

Sau khi nhìn thấy Vân Khuynh, đám lão bà lão đầu này, dưới đáy lòng thậm chí còn nghĩ thân thể Vân Khuynh quá gầy yếu, đều hạ quyết tâm sau đó có cơ hội phải chăm sóc y thật tốt. . .

Để y sinh thêm cho Tần gia mấy oa oa đáng yêu.

Sau đó Tần Vô Song đọc tên của đại Bảo tiểu Bảo, Tần Kính Huyền, Tần Kính Quân.

Hôm nay tâm tình mọi người đều là vạn lý trời quang phi thường vui mừng, chỉ có Vân Khuynh một mình lộ vẻ cười yếu ớt, mặt mày có chút u buồn.

Tâm tình Tần Vô Song hẳn là tốt nhất, hai oa oa này, tuy rằng đều rất nhỏ, nhưng lại khiến hắn yêu thích kiêu ngạo đến cực điểm.

Hắn ôm tiểu oa nhi đi tới đám trưởng lão nhất nhất vì đại Bảo trong tay nhận thức từng người.

Lúc này Vân Khuynh còn lại là nhìn thân ảnh Tần Vô Song bị đàn người bao phủ, đem tiểu bảo bảo trong lòng đưa cho Liên Duyệt, ánh mắt y ưu thương lướt qua Liên Duyệt đã có tôn tử, nhưng như trước mỹ lệ không hiện lão, trong ánh mắt mang theo một tia hâm mộ và lưu luyến.

“Nương. . . Tỷ, ngày hôm nay đứng lâu, thân thể ta có chút không khỏe, muốn đi về nghỉ ngơi một chút, tiểu Bảo đành nhờ ngươi.”

Còn sợ Liên Duyệt nhìn thấu tâm tư của mình, Vân Khuynh không dám nhìn lâu, chỉ phải buông xuống đôi mắt nhìn tiểu oa nhi quơ quơ bàn tay nhỏ trắng noãn, nhếch miệng cười với y.

Sau đó, Vân Khuynh lại quay đầu nhìn về phía đoàn người, không biết đại Bảo trong tay Tần Vô Song lúc này bị người vây quanh có dáng dấp như thế nào.

Liên Duyệt nhìn Vân Khuynh mất hồn mất vía, không khỏi hơi hơi trầm tư, đáy mắt hiện lên một tia sáng.

Nàng gật đầu: “Thân thể quan trọng, tiểu Khuynh đi trước nghỉ ngơi đi, ở đây giao cho ta là được.”

Vân Khuynh lưu luyến tạm biệt Liên Duyệt rời đi.

Sau khi thân ảnh Vân Khuynh biến mất, Liên Duyệt lập tức đem tiểu oa nhi đưa cho Tần Du Hàn, đi tới hậu đường giương giọng nói: “Long Liễm.”

Long Liễm gần đây trên cơ bản vẫn làm ám vệ tư nhân cho Vân Khuynh lập tức xuất hiện.

Một thân áo đỏ, lạnh lùng mà diễm lệ: “Phu nhân?”

“Tiểu Khuynh sợ là muốn rời khỏi Tần gia. . .

Long Liễm, trong lục đại ảnh vệ, ta đối với ngươi là quen thuộc nhất, thân cận nhất, tiểu anh nhi năm xưa nhặt được bên bờ sông, hôm nay đã lớn như vậy, còn đẹp như thế.

Ta biết trong sáu đại ảnh vệ Tần gia, trừ ngươi và Long Khiêm ra, bọn họ đều đã có người mình nhận định.

Nếu ở Tần gia tìm không được người muốn ở bên suốt đời, như vậy ngươi liền ra ngoài tìm đi. . .

Chút nữa thông tri cho Long Khiêm, ngươi và Long Khiêm hai người, đều phải theo tiểu Khuynh rời đi.

Sau khi rời đi Tần phủ, các ngươi phải bảo vệ tiểu Khuynh, chăm sóc tiểu Khuynh không cho bất cứ kẻ nào làm khó y. . .

Nói chung, trước khi quay về Tần gia, tiểu Khuynh chính là chủ tử của các ngươi, bất luận là yêu cầu dạng gì, cũng không được trái ý tiểu Khuynh. . .”

Liên Duyệt vừa nói, trên khuôn mặt vừa hiện lên toàn bộ lo lắng, nàng thậm chí có chút cấp thiết vươn tay cầm tay Long Liễm: “Tiểu Khuynh với ta mà nói là rất quan trọng, ta đối với y, thậm chí còn để bụng hơn so với tiểu Phong tiểu Song, mong muốn ngươi và Long Khiêm có thể chăm sóc cho tiểu Khuynh thật tốt.”

Long Liễm có chút ngạc nhiên, thế nhưng vẫn như cũ gật đầu nói: “Phu nhân xin yên tâm, trước khi trở lại Tần phủ, thuộc hạ và Long Khiêm nhất định sẽ chăm sóc thiếu phu nhân thật tốt.”

Liên Duyệt giật mình, vỗ vỗ tay nàng, cười nói: “Đi đi, chờ đến khi Khuynh nhi muốn trở về liền dẫn y trở về. . .”

Nói như thế nào cũng ở chung với Vân Khuynh hai kiếp, nàng đối với tính tình Vân Khuynh, hiểu rất rõ.

Vân Khuynh từ đời trước đã là một người cực kỳ dễ rơi vào ngõ cụt, sau lại bị Ngụy Quang Hàn chối bỏ tình yêu của y, dưới đáy lòng y càng ẩn sâu tự ti và phủ định chính mình.

Đối mặt với Tần Vô Song ưu tú, Vân Khuynh sợ là sớm đã có ý tự ti, sau lại Tần Vô Phong xen vào, càng khiến y kéo thêm vài phần tự trách.

Thế nhưng, Liên Duyệt nghĩ, nguyên nhân chân chính Vân Khuynh rời đi, và là nguyên nhân quan trọng nhất, sợ rằng không phải những điều này, mà là ——

Y không thể đối mặt với tâm của mình.

Vân Khuynh đối với ái tình, vẫn ôm khát vọng, ôm ước mơ, thậm chí y là người tin tưởng và ngưỡng mộ ái tình.

Sợ là chính y, cũng đã nhận ra y đối với cảm tình của Tần Vô Phong cũng không phải là thờ ơ.

Điều này hẳn là làm y rất khó chấp nhận! ! !

Chắc hẳn y không thể tin, cũng không thể đối mặt với chuyện mình song song yêu hai người, cho nên mới rời đi.

Dù sao, một người vẫn luôn khát vọng và tín ngưỡng gì đó, bị chính mình phá vỡ, là chuyện rất khó chấp nhận. . .

Giống như là phản bội chính mình. . .

Nghĩ vậy, Liên Duyệt liền không tự chủ được nguyện ý thả y đi.

Ra ngoài kiến thức thế giới, mở mang tầm mắt, rồi giải giải sầu cũng tốt.

Dù sao Vân Khuynh sẽ không chân chính tách rời Tần gia, Liên Duyệt tin tưởng, Vân Khuynh trọng cảm tình, nhất định sẽ trở lại Tần gia.

Chỉ cần y qua được cửa ải của mình, chỉ cần y nghĩ thông suốt. . .

Y sẽ lại trở về. . .

Liên Duyệt thu hồi tâm tình, nặng nề thở dài một tiếng.

Nàng biết rõ Vân Khuynh muốn rời đi, không chỉ không ngăn cản, trái lại còn phái Long Liễm và Long Khiêm giúp y.

Nàng chỉ là không muốn làm khó Vân Khuynh, không muốn y thống khổ, cũng không nỡ để Tần Vô Song và Tần Vô Phong từng bước ép sát y, cho nên, nàng lựa chọn như vậy.

Mong muốn đây là sự lựa chọn chính xác, mong muốn ngày sau nàng sẽ không hối hận vì sự lựa chọn này.

Vân Khuynh cầm lấy hành lý không quá nhiều, nhìn quanh trong phòng, y thực sự rất không muốn.

Y biết cửa sau của Tần phủ có lẽ thưa thớt người, y dự định từ cửa sau, lén lút ra ngoài.

Đáng tiếc y nghĩ quá giản đơn, cho dù tôi tớ Tần gia không nhiều lắm, thế nhưng đối với thủ vệ các nơi vẫn là tương đương nghiêm khắc.

May là vừa vặn y chưa đi, Long Liễm và Long Khiêm liền đi tới.

Hai người quỳ một gối xuống trước mặt Vân Khuynh: “Thỉnh nhị thiếu phu nhân mang theo chúng ta.”

Vân Khuynh khiếp sợ lui về phía sau một bước, trợn tròn một đôi con mắt thật to, vươn ngón tay có chút run run chỉ vào bọn họ: “Các ngươi. . .”

Các ngươi làm thế nào biết ta muốn rời đi? ? ?

Vân Khuynh còn chưa nói ra miệng, Long Liễm liền nói: “Phu nhân muốn thuộc hạ hai người bảo hộ an toàn cho nhị thiếu phu nhân, sau đó nhị thiếu phu nhân chính là chủ nhân của thuộc hạ hai người.”

Vân Khuynh giật mình, lẩm bẩm nói: “Tỷ. . .”

Tâm trạng xoay chuyển trăm lần, Liên Duyệt quả nhiên là hiểu y. . .

Thế nhưng, Long Liễm và Long Khiêm rốt cuộc có nên mang theo không? ? ?

Mang theo, chẳng phải là bại lộ hành tung chính mình? ? ?

Long Liễm như là nhìn ra tâm tư Vân Khuynh: “Phu nhân từng căn dặn thuộc hạ, trước khi quay về Tần gia, chúng thuộc hạ tất cả chỉ nghe nhị thiếu phu nhân phân phó. . .

Lúc nào nhị thiếu phu nhân muốn trở về, chúng thuộc hạ mới có thể mang nhị thiếu phu nhân trở về.”

Vân Khuynh nghe xong hơi nhíu mày.

Ý của Liên Duyệt, là cho phép y rời đi, nhưng tuyệt không cho phép y cả đời cũng không trở về.

Thoáng trầm tư một chút xong, Vân Khuynh hỏi Long Liễm: “Nếu là ta mang theo các ngươi, người Tần gia tìm ta, ta muốn các ngươi dẫn dắt người rời đi, hoặc là che chở ta không bị Tần gia phát hiện, các ngươi có bằng lòng hay không? ? ?”

“Điều này. . .”

Long Liễm giật mình, nghĩ lại lời Liên Duyệt nói, gật đầu: “Rời khỏi Tần phủ, chúng thuộc hạ chỉ có nhị thiếu phu nhân một người chủ tử, tự nhiên nguyện ý.”

Vân Khuynh lặng lẽ thở ra một hơi, trầm tĩnh lại.

Một mình y, khuôn mặt vẫn không thể che giấu, chỉ có một chút nội lực, võ công thì không có chút nào, có thể nói là tay trói gà không chặt, không thể nói là không xung động, không thể nói là không nguy hiểm, mang theo Long Liễm Long Khiêm, biết đâu cũng tốt.

Đáy lòng Vân Khuynh chỉ nghĩ như vậy, nhưng không có nghĩ tới, có lẽ ở trong tiềm thức của y muốn lần thứ hai trở lại Tần phủ, cho nên mới để người Tần gia giữ ở bên người.

Lúc ba người chuẩn bị rời đi, Vân Khuynh lại hỏi Long Liễm có biết thuật dịch dung.

Y không biết, nhưng Long Liễm thân là người đứng đầu lục đại ảnh vệ Tần gia, hẳn là tương đối toàn năng chứ nhỉ? ? ?

Long Liễm quả nhiên trả lời là có, sau đó lại giản đơn dịch dung cho Vân Khuynh.

Làm như vậy cũng rất hợp ý Long Liễm, lúc ban đầu, nàng đã cảm thấy dung mạo của nhị thiếu phu nhân này quá mức bắt mắt, sau đó muốn không bị tìm ra cũng rất khó.

Cũng không nghĩ Vân Khuynh không thèm để ý đối với bề ngoài, lại chủ động kêu nàng dịch dung cho y.

Liên Duyệt chủ động để Vân Khuynh rời đi, tự nhiên là ở phía trước ngoài sáng trong tối giúp y lôi kéo mọi người, cho nên thời gian cũng coi như có nhiều.

Long Liễm hỏi Vân Khuynh muốn ra ngoài như thế nào, Vân Khuynh nói ra ý kiến, ý kiến của y khiến Long Liễm đen mặt.

Cuối cùng Long Liễm cũng bất chấp đại bất kính gì gì đó, trực tiếp nắm áo Vân Khuynh, dựa vào tuyệt đỉnh khinh công, dễ dàng tránh thoát Tần gia nàng hiểu biết quen thuộc không gì sánh được này, ba người dễ dàng ra khỏi Tần phủ.

Ra khỏi Tần phủ, Vân Khuynh liền cảm thấy thương cảm không muốn, y ở đây dĩ nhiên đã chừng một năm, từ lâu đã sinh ra cảm tình. . .

Hơn nữa, đại Bảo tiểu Bảo của y, y đến bây giờ còn đang áy náy và hổ thẹn với chúng.

Hai hài tử đáng thương vừa đầy tháng. . .

Y làm ba ba, nhưng lại lựa chọn rời đi. . .

Mong muốn Liên Duyệt Vô Song Vô Phong bọn họ có thể bảo vệ bọn họ nhiều hơn. . .

Tần Vô Song và Tần Vô Phong, thậm chí là Tần Du Hàn, nằm mơ cũng không ngờ tới Vân Khuynh lại rời đi, càng thật không ngờ Liên Duyệt lại giúp y rời đi.

Chờ cho đại Bảo nhận biết với tất cả mọi người, lúc Tần Vô Song đi tìm tiểu Bảo, hắn mới biết được tiểu Bảo ở trong lòng nương hắn, mà Vân Khuynh từ lâu đã không có hình bóng.

Tần Vô Song đổi lại tiểu oa nhi ôm trong lòng với Liên Duyệt, có chút lo lắng nói: “Nương, Khuynh nhi đâu?”

Liên Duyệt tương đương trấn định, nét mặt nàng dáng cười như trước, nhìn không ra một chút khác thường: “Tiểu Khuynh nói thân thể khó chịu, đã xuống dưới nghỉ ngơi rồi.”

Tần Vô Song nhướng mày, trong lòng thấp thỏm, lập tức liền biến mất ý niệm muốn chơi đùa với tiểu Bảo, mở miệng nói: “Khó chịu sao. . . Để ta đi xem.”

Liên Duyệt lắc đầu, mở miệng ngăn cản: “Tiểu Khuynh trở lại chưa được một hồi, hẳn là vừa mới ngủ, ngươi hiện tại đi, sợ là sẽ quấy rối y. . .

Huống hồ, ngày hôm nay là lễ đầy tháng hài tử của ngươi và tiểu Khuynh, tiểu Khuynh đã không ở, ngươi lại rời đi, chẳng phải là thất lễ sao? ? ?”

Tần Vô Song chỉ phải ngừng lại cước bộ, vừa lúc người ở một bên nổi lên hăng hái đối với tiểu Bảo trong lòng hắn, hắn liền mang theo tiểu Bảo đi gặp các vị trưởng bối.

Tần Vô Phong lúc này cũng không ở đại sảnh, hắn cùng với Tần Vô Song gần như không song song xuất hiện trước mặt Vân Khuynh.

Hôm nay là lễ đầy tháng của đại Bảo tiểu Bảo, lúc mới cử hành nghi thức hắn vẫn còn ở, sau lại nhìn Vân Khuynh và Tần Vô Song mỗi người một oa oa vui cười hạnh phúc bình yên, liền cảm thấy tâm có chút khó chịu.

Sau đó hắn đem một phòng náo nhiệt này để lại cho người khác, còn mình trở lại xử lý sự vụ.

Bởi vậy, khi mọi người phát hiện Vân Khuynh rời đi, Vân Khuynh đã ở ngoài trăm dặm.

 

Content Protection by DMCA.com

loading...

No Responses

  1. Oa oa oa oa, ta…ta…ta ủng hộ ngươi nha Khuynh Khuynh~ Ngoan ngoan, trốn nhà đi tốt lắm, để ta hảo hảo yêu ngươi nào~~~~~
    Lấy tem~!

Để lại bình luận

%d bloggers like this: