khuynh tẫn triền miên – chương 197+198

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Huyết Vũ.

Chương 197: Thân thể của tiểu Bảo.

 

Từ khi Tần Vô Song biết Tần Vô Phong là bởi vì cuồng ma chi chứng phát tác mới bính Vân Khuynh, ánh mắt hắn nhìn về phía Tần Vô Phong càng trở nên phức tạp.

Thế nhưng hắn vẫn không biết phải thỏa hiệp như thế nào.

Bởi vì Liên Duyệt và Tần Vô Phong cũng chưa từng nói cho Tần Vô Song dự định của họ, ở trong lòng Tần Vô Song, thành toàn Tần Vô Phong đó là bản thân mình rời khỏi.

Thế nhưng hắn rất luyến tiếc Vân Khuynh, sao có thể đồng ý thỏa hiệp? ? ?

Cứ như vậy, giữa Tần Vô Song và Tần Vô Phong liền cần có người thuyết phục.

Mà người này, chọn người tốt nhất tự nhiên là Liên Duyệt.

Liên Duyệt và Tần Vô Song trắng đêm gấp rút thảo luận, Liên Duyệt đem tình huống tình cảnh của bọn họ, tính cách Vân Khuynh nhất nhất phân tích cho Tần Vô Song.

Dưới tình huống Tần Vô Song cũng đủ lãnh tĩnh, lại nói với hắn dự định của Tần Vô Phong, cùng với một loạt nguyên nhân nàng đồng ý và dự định của Tần Vô Phong.

Tần Vô Song sau khi cùng Tần Vô Phong phái người đi tìm Vân Khuynh thì đóng cửa từ chối tiếp khách ba ngày, trải qua ba ngày yên lặng suy nghĩ, hắn mở cửa, chuyện thứ nhất chính là đi tìm Tần Vô Phong.

Chuyện thứ hai đó là cùng Tần Vô Phong đi tìm Liên Duyệt, hai người thỉnh cầu tự mình đi ra ngoài tìm Vân Khuynh.

Nét mặt xinh đẹp của Liên Duyệt mang theo vài phần vui vẻ, đùa với tiểu Bảo Tần Kính Quân trong lòng, nhìn Tần Vô Phong và Tần Vô Song: “Từ sau khi tiểu Khuynh rời đi, ta liền một mực chờ ngày này. . .

Các ngươi tự mình đi tìm tiểu Khuynh đi.”

Ánh mắt Tần Vô Song dán lên tiểu oa nhi trong lòng Liên Duyệt, mấy ngày nay, hắn một mực suy tư về quan hệ giữa Tần Vô Phong và Vân Khuynh, nhất thời sơ sót hai bảo bối nhi tử của mình, hôm nay vừa thấy, tâm không khỏi mềm đi vài phần.

Tần Vô Phong vung môi: “Như vậy, đại Bảo và tiểu Bảo trước hết phiền phức đa nương.”

Liên Duyệt gật đầu: “Ta ước gì đuổi hết các ngươi đi ra ngoài, để ta một mình chơi với hai tiểu gia hỏa. . . Tiểu Song, tiểu Phong, từ sau khi các ngươi hiểu chuyện liền một mực giúp đa đa các ngươi để ý Tần gia, những năm gần đây cũng không du ngoạn, lần này đi ra ngoài, tìm được tiểu Khuynh rồi, các ngươi liền ở ngoài dạo chơi một chút đi. . . Thuận tiện thuyết phục tiểu Khuynh, để tiểu Khuynh tự nguyện trở về. . . Tiểu Khuynh người nọ nhẹ dạ, chỉ cần các ngươi có đủ thành ý vậy nhất định có thể đánh động y.”

“. . .”

Tần Vô Phong trầm mặc một lúc, có chút chần chờ hỏi ra nghi hoặc vẫn giấu trong lòng: “Nương, Vô Phong không giải thích được, vì sao nương đối với chuyện Vân nhi rời đi một chút cũng không lo lắng? ? ?

Vân nhi lại làm thế nào rời khỏi Tần gia, vì sao ám vệ lại không phát hiện. . .

Long Liễm và Long Khiêm hai người lại đi nơi nào? ? ? Nếu như nương biết nguyên nhân, thỉnh cho Vô Phong một lời giải thích.”

Ngón tay đùa nghịch tiểu Bảo của Liên Duyệt dừng một chút, nâng mi nhìn về phía Tần Vô Phong: “Không hổ là tiểu Phong. . . Ha hả, các ngươi đi đi, đem tiểu Khuynh tìm trở về, các ngươi tự nhiên sẽ biết.”

Liên Duyệt lời này, kỳ thực đã là cho Tần Vô Phong đáp án.

Tần Vô Phong và Tần Vô Song lập tức liền biết, Long Liễm và Long Khiêm là ở bên người Vân Khuynh.

Cứ như vậy, bọn họ cũng thoáng yên tâm.

Có hai người trong Tần gia lục đại ảnh vệ ở cạnh, người bình thường muốn động Vân Khuynh cũng là khó như lên trời.

Tần Vô Phong và Tần Vô Song sau khi trong lòng đã thoáng ổn lại, liền từ biệt Liên Duyệt và Tần Du Hàn, chuẩn bị xuất phát đi tìm Vân Khuynh.

Sau khi bọn họ đi, Tần Du Hàn luôn luôn nhàn tản đến quen mới bỗng nhiên phát hiện rốt cuộc không đúng chỗ nào, Tần Vô Hạ hôm nay không ở Tần gia, Tần Vô Phong và Tần Vô Song lại đều rời đi.

Tần gia lớn như vậy phải làm sao bây giờ? ? ?

Tự nhiên là rơi lên đầu vai hắn! ! !

Kế hoạch cùng thân thân nương tử chăm sóc đại Bảo tiểu Bảo của hắn cũng chết non, đại Bảo tiểu Bảo hai người đều bị Liên Duyệt chiếm lấy.

Liên Duyệt một người chiếu cố hai tiểu oa nhi mặc dù có chút vất vả, thế nhưng nàng cực kỳ hài lòng.

Tần Vô Song ba huynh đệ tuổi tác gần nhau, ba năm kia nàng cơ bản đều là trong mang thai an thai vượt qua, khi đó vừa làm mẫu thân, một chút cũng không hưởng thụ được lạc thú chăm sóc bọn họ lớn lên.

Tới ngày hôm nay, chăm sóc đại Bảo tiểu Bảo cuối cùng cũng bù đắp tiếc nuối năm xưa.

Sáng sớm hôm nay, sau khi uy no hai oa oa xong, Liên Duyệt liền trước sau như một chơi đùa với chúng.

Hai hài tử này, đại Bảo rất thành thật trầm mặc, nhưng thật ra tiểu Bảo, dường như đặc biệt dính người, rất thích được ôm, cũng thích cắn ngón tay người khác.

Bởi vì hắn nhỏ gầy, thân thể yếu đuối, con mắt ngập nước, dáng dấp lại cực kỳ khiến người yêu thích, Liên Duyệt cũng vui vẻ sủng ái hắn, cả ngày ôm vào trong ngực không buông tay.

Nhưng tiểu Bảo ngày hôm nay ở trong lòng nàng cắn ngón tay một hồi liền ngủ, Liên Duyệt vốn tưởng giống như thường ngày đem hắn đặt lên giường nhỏ nghỉ ngơi, hắn lại đột nhiên tỉnh, đồng thời khóc liên tục.

Liên Duyệt lại càng hoảng sợ, nhưng thế nào cũng dỗ không được, lại tỉ mỉ xem xét, liền phát hiện khuôn mặt đáng yêu trắng noãn của tiểu Bảo ửng hồng một mảnh.

Bàn tay đặt ở trên trán hắn thoáng cảm nhận, liền phát hiện hắn bị phong hàn, cũng chính là phát sốt thông thường ở thế kỷ hai mươi mốt.

Kỳ thực phát sốt cũng chẳng có gì, then chốt là tiểu Bảo còn nhỏ như vậy, hơn nữa bọn họ còn đang ở cổ đại.

Liên Cừ sau khi Tần Vô Phong và Tần Vô Song rời nhà liền một lòng muốn tạm biệt, ngày rời đi cũng còn mấy ngày, Liên Duyệt vừa phát hiện tiểu Bảo bị phong hàn liền lập tức đi tìm Liên Cừ.

Liên Cừ vì tiểu Bảo trong lòng Liên Duyệt kiểm tra một phen, sắc mặt trở nên quái dị.

“Thế nào? ? ? Tiểu Bảo hắn một mực khóc. . . Có thể có chuyện gì hay không? ? ?”

Hiện tại ở Tần gia hai tiểu oa nhi là quan trọng nhất, cực kỳ được thích, mọi người còn không nỡ chạm mạnh một cái, huống chi là sinh bệnh! ! !

Liên Cừ nhìn Liên Duyệt có chút khó xử: “Cô cô, tiểu Bảo đây không coi là bệnh. . . Là thuốc và châm cứu không thể chữa.”

Liên Duyệt giật mình, dưới chân một cái lảo đảo: “Tiểu Cừ ngươi nói cái gì? ? ?”

Sắc mặt Liên Cừ trấn định: “Một đoạn thời gian trước năng lực tinh tượng của ta giảm xuống, thế nhưng, lúc đỡ đẻ cho đại Bảo tiểu Bảo, liền bắt đầu chậm rãi khôi phục, ta xem mạch đập của tiểu Bảo, ngoại trừ yếu nhược bẩm sinh từ trong bụng mẹ, cũng không có bệnh gì. . .

Điều này cũng khó nói rõ, ta chỉ có thể cho cô cô biết, tiểu Bảo mệnh cách kỳ lạ, dường như được trời cực kỳ thiên vị, ngày sau hầu như là mọi chuyện như ý, chung quy có thể chuyển nguy thành an, mang theo vận tốt người thường không thể có. . .

Thế nhưng, mọi việc đều có giá của nó, e rằng nguyên nhân chính là vì vậy, trong thân thể tiểu Bảo mang theo bệnh, không muốn mạng của hắn nhưng cũng không thể diệt trừ tận gốc, có lẽ cứ như vậy một đời quấn quít lấy hắn.”

“Cái gì? ? ?”

Liên Duyệt kinh hô một tiếng: “Đây là chuyện gì? ? ? Tiểu Bảo sinh vào Tần gia chúng ta, cho dù không được thiên vị, cũng nhất định có thể yên vui không lo mà lớn lên, ta chỉ muốn tiểu Bảo khỏe mạnh, mới mặc kệ cái gì vận tốt người bên ngoài không có. . .

Tiểu Cừ. . . Chiếu theo lời của ngươi tiểu Bảo chẳng phải là suốt đời ốm đau dằn vặt. . . Ta. . . Ta thực sự không đành lòng để tiểu Bảo bị khổ như vậy, tiểu Cừ, ngươi có biện pháp nào giúp tiểu Bảo không? ? ?”

Liên Cừ mở mở miệng, muốn nói lại thôi, đến cuối cùng cũng không nói ra suy đoán của mình.

Năng lực của hắn hiện tại đã biến mất rất nhiều, có thể nhìn thấy một chút đã là cực kỳ không dễ, như vậy làm sao có thể giúp được tiểu Bảo đây.

Viền mắt Liên Duyệt gần như là lập tức đỏ lên, ôm tiểu Bảo, Liên Duyệt thương tiếc nhìn nhìn hắn, thiếu chút nữa liền rơi nước mắt.

Tay nàng ôm tiểu Bảo càng ngày càng chặt, trong lòng tràn đầy đau xót, hài tử nhỏ như vậy, vì sao phải bị bệnh tật quấn thân? ? ?

Không phải là được trời quan tâm sao, không phải vận khí tốt sao, vậy sao lại gặp phải loại bệnh không thể cứu chữa này? ? ?

Liên Duyệt nỗ lực khống chế tình tự của mình: “Như vậy, tiểu Cừ, tình huống của đại Bảo thì sao, có thể sẽ giống như tiểu Bảo không? ? ?”

Liên Cừ hơi hơi trầm tư: “Cái này thì phải nhìn mới biết được.”

Liên Cừ lại vì đại Bảo nhìn một chút, nhìn xong sắc mặt càng đen.

“Thế nào? ? ?”

Tiểu Bảo còn được Liên Duyệt ôm vào trong ngực, Liên Duyệt lo lắng nhìn Liên Cừ.

Khuôn mặt thanh nhã tuấn dật của Liên Cừ vào ngày hôm nay quả thật là thay đổi rất nhiều lần: “Ta chỉ biết là mạng của hắn rất cứng, dường như có một chút thiên sát cô tinh, khắc mình khắc người. . .

Thế nhưng ta vừa tới gần hắn năng lực liền biến mất, e rằng sẽ không chính xác. . . Gần đây năng lực của ta luôn luôn như vậy, cho nên ta muốn đi Lưu Ly tiểu trúc tìm sư phụ, để hắn chỉ điểm một chút.”

Kỳ thực vừa đỡ đẻ đại Bảo tiểu Bảo xong, lúc Liên Cừ lần đầu nhìn thấy song bào thai này, liền có một loại dự cảm kỳ lạ. . .

Hai tiểu oa nhi này nhất định không phải người thường, nhưng nghĩ không ra mệnh cách hai người bọn họ lại mâu thuẫn quái dị như vậy.

Có thể lấy năng lực hiện tại của hắn còn nhìn không thấu những chuyện này. . . Nhưng nếu là sư phụ hắn Tinh Tú lão nhân. . . Hẳn là có vài phần khả năng. . .

Nghĩ đến sư phụ hắn Tinh Tú lão nhân, đôi mắt Liên Cừ sáng rực lên, lại ngẩng đầu nhìn Liên Duyệt lo lắng cho tiểu Bảo, hắn có chút chần chờ nói: “Cô cô. . . Nếu như ngươi tin tưởng Liên Cừ, để Liên Cừ mang tiểu Bảo đến Lưu Ly tiểu trúc, thỉnh sư phụ ta Tinh Tú lão nhân nhìn một cái cho tiểu Bảo. . . Hắn có lẽ sẽ có biện pháp. . .”

Liên Duyệt ngẩn người: “Thế nhưng. . . Thế nhưng tiểu Bảo còn nhỏ như vậy. . .”

Nàng thật sự luyến tiếc, hiện tại Tần Du Hàn nhất định không thể rời bỏ Tần gia, Tần Du Hàn ở đâu, nàng liền ở đó.

Thế nhưng, bảo nàng làm sao bỏ được tiểu Bảo tiểu oa oa như vậy, theo Liên Cừ một đường bôn ba đến Lưu Ly tiểu trúc.

Lưu Ly tiểu trúc nằm ở phía Đông Huỳnh Quang cùng với Tần gia phương bắc Huỳnh Quang, cách xa nhau non nửa Huỳnh Quang, bảo Liên Duyệt làm sao bỏ được, làm sao đồng ý? ? ?

“Cô cô, trong Lưu Ly tiểu trúc, không chỉ có tinh tượng thuật của sư phụ ta là đứng đầu thiên hạ, y thuật của nhị sư bá ta cũng là tuyệt đỉnh, hắn luôn luôn được xưng là quái tài thiên tài, càng là vấn đề vướng tay chân, ở chỗ hắn lại càng dễ. . . Tiểu Bảo bẩm sinh từ trong bụng mẹ đã yếu nhược, biết đâu cũng có thể được nhị sư bá điều dưỡng tốt lên. . .”

Liên Duyệt nói đến đây, tự nhiên là mong muốn mang tiểu Bảo đi Lưu Ly tiểu trúc.

Đỡ đẻ hai oa oa của Tần gia, là lần đầu tiên hắn đỡ đẻ hài tử, là lần đầu tiên hắn cảm thụ sinh mệnh.

Cho nên, đối với hai tiểu oa nhi này, Liên Cừ cũng là phi thường thương yêu, đồng thời mong muốn bọn họ có thể tất cả mạnh khỏe.

Hôm nay tiểu Bảo đại Bảo cái dạng này, hắn tự nhiên là lo lắng, kỳ thực hắn càng muốn mở miệng cũng mang đại Bảo đi Lưu Ly tiểu trúc để sư phụ hắn xem xét một chút.

Thế nhưng tình huống hiện tại của tiểu Bảo quan trọng hơn một ít, cô cô hắn ngay cả một tiểu Bảo còn có chút không muốn, vậy hắn sao dám cũng đem đại Bảo mang đi? ? ?

 

 

Chương 198: đi tới phía nam.

 

Liên Duyệt cuối cùng cũng đồng ý để Liên Cừ mang theo tiểu Bảo đi Lưu Ly tiểu trúc.

Cho dù luyến tiếc tiểu Bảo đi đường xóc nảy, thế nhưng Liên Duyệt càng luyến tiếc thấy tiểu Bảo một đời đều bị ốm đau dằn vặt.

Cho nên sau khi chăm chú bế tiểu Bảo vài ngày, lưu luyến rất lâu, Liên Duyệt vẫn ngậm lấy thương cảm, tiễn bước Liên Cừ và tiểu Bảo.

Cứ như vậy, Tần gia lớn như vậy càng thêm trống trải.

Trong phòng chủ nhân chỉ còn Tần Du Hàn, Liên Duyệt cùng với đại Bảo.

Tiểu Bảo đi, Liên Duyệt càng trở nên thương yêu đại Bảo, cẩn thận chăm sóc hắn, tiếc rằng hài tử này thật sự quá giống đại nhi tử Tần Vô Phong của nàng, quả thực chính là một hũ nút.

Một oa oa nho nhỏ, cũng đã biết cách phớt lờ người khác, đùa thế nào cũng không muốn phất tay huy chân đáng yêu như tiểu Bảo, mở mở cái miệng nhỏ, thẳng đến khi bị đùa đến phiền, hắn mới có thể làm như không thể nhịn nữa đảo đảo mắt to đen bóng bày tỏ bất mãn.

Đại Bảo như vậy, tuy rằng không điềm đạm đáng yêu như tiểu Bảo nhưng lại càng hiển hiện tính cách, càng khiến người ta muốn trêu đùa hắn.

Thời gian chậm rãi trôi qua.

Hắc bào tế tự luôn luôn nhanh hơn Ngụy Quang Hàn một bước.

Tại kinh thành Huỳnh Quang nhiếp chính vương phủ, vào một lần nhiếp chính vương say rượu rốt cục huých Liên Phù.

Chẳng biết vì sao, từ đó trở đi, Liên Phù cũng không còn ngang bướng, hơn nữa cũng cấp tốc ước định đồng ý gả cho Hiên Viên Liệt Thiên, có người nói nhiếp chính vương phủ đã bắt đầu chuẩn bị hôn lễ.

Thuần âm nữ tử Ngụy Quang Hàn muốn tìm đã không còn là tấm thân xử nữ, chế tạo huyết đồng, đã thành một giấc mơ xa không thể thành.

Dưới sự bức bách của hắc bào tế tự, Ngụy Quang Hàn, đành phải suy xét đem chủ ý đánh tới trên người huyết đồng Lạc Minh sinh hạ.

Thế nhưng bởi vì đó là hài tử của Lạc Minh, cho nên Ngụy Quang Hàn có vẻ cực kỳ thận trọng.

Hắn mang theo thủ hạ trở lại ‘Vô Gian luyện ngục’, bắt đầu bế quan kiểm tra tư liệu về huyết đồng, cùng với biện pháp khiến người nọ sống lại.

Mấy ngày sau, hắn rốt cục tìm thấy thứ mình muốn.

Kiến trúc màu xám bạc mang theo vài phần trang nghiêm và nặng nề, cánh cửa đá cẩm thạch màu đen càng tăng thêm vài tia trầm trọng.

Ngụy Quang Hàn ngồi trong phòng tràn ngập màu đen, chậm rãi khép lại tư liệu trên tay.

Theo lời hắc bào tế tự nói cho hắn, cùng với hiểu biết của chính mình, ngày người nọ tỉnh lại tuần hoàn ba mươi lăm năm một lần, ba mươi lăm năm thứ nhất thứ hai thứ ba, đều bởi vì không có tin tức của huyết đồng, mà gặp phải trở ngại.

Chính bởi vì tìm không được huyết đồng, cho nên bọn họ mới nổi lên ý niệm chế tạo huyết đồng ở trong đầu.

Vì vậy hắc bào tế tự Ám Dạ bắt đầu tìm kiếm thân thể thuần âm.

Tuy rằng thân thể thuần âm không khó tìm giống như huyết đồng, nhưng cũng là quý hiếm rất ít ỏi.

Hắc bào tế tự đã tìm nhiều năm, thẳng đến năm ngoái, hắn mới tìm được Liên Phù.

Vì vậy sau khi thỏa thuận với Ngụy Quang Hàn, ‘Vô Gian luyện ngục’ liền bắt đầu bắt Liên Phù.

Đáng tiếc lúc đầu bọn họ xem thường năng lực của người bên ngoài ‘Vô Gian luyện ngục’, cũng không phái đi quá nhiều cao thủ, vậy nên để cho Hiên Viên Liệt Thiên cứu được Liên Phù.

Lần này, tìm được huyết đồng, cơ hội cách ba mươi lăm năm lần thứ tư để người kia sống lại, còn có mười chín năm.

Ngón tay thon dài của Ngụy Quang Hàn gõ lên bàn, hắn ngưng mi tự hỏi.

Hắc bào tế tự để ép hắn đi tìm huyết đồng, sử dụng thủ đoạn khiến Liên Phù mất đi tấm thân xử nữ, đối với điểm này, hắn tương đương bất mãn, hắn vốn không muốn để hài tử của Lạc Minh dính dáng vào.

Thế nhưng, hài tử kia. . .

Đích xác, bởi vì thân phận của hài tử kia, Ngụy Quang Hàn mới không muốn động hắn.

Thế nhưng, cũng vì thân phận của hài tử kia, khiến tâm Ngụy Quang Hàn rục rịch.

Đó là hài tử của Lạc Minh. . .

Hài tử của Lạc Minh, nếu như để hắn đến đây, vậy sẽ là một chuyện như thế nào? ? ?

Luyến tiếc thương tổn Lạc Minh, luyến tiếc Lạc Minh hiện tại, đi tới địa phương đáng ghét không thể ở bên hắn này, như vậy hài tử của y thì sao? ? ?

Một hài tử sớm muộn gì cũng sẽ vì cứu người nọ mà hi sinh, đem hắn đến đây thay cho Lạc Minh, hẳn là vẫn có thể chứ? ? ?

Ý niệm trong đầu này của Ngụy Quang Hàn vừa xuất hiện, liền không thể kiềm chế được nữa.

Hài tử của Lạc Minh, cho dù không phải hài tử của hắn, nhưng hắn vẫn có thể coi là hài tử của mình.

Nếu như Lạc Minh tự mình nuôi lớn hắn, như vậy mười chín năm sau, khi hắn và hắc bào tế tự hi sinh hài tử kia, Lạc Minh nhất định sẽ thương tâm muốn chết.

Nói vậy, còn không bằng đem hài tử vốn không nên tồn tại ở thế giới này cướp về, nuôi lớn hắn ở ‘Vô Gian luyện ngục’.

Nuôi đến mười chín năm sau, khi đến ba mươi lăm năm lần thứ tư, liền hi sinh nó, để người nọ sống lại.

Rời khỏi ‘Vô Gian luyện ngục’ hắn liền có thể đi tìm Lạc Minh, đến lúc đó, bọn họ đã không còn cần huyết đồng, muốn hài tử bọn họ hai người sinh lại là được.

Ý niệm như vậy đong đưa trong đầu Ngụy Quang Hàn, giống như là có vuốt mèo không ngừng gãi gãi tâm hắn, không ngừng gãi ngứa hắn. . .

Mấy ngày sau, đạt thành ước định với hắc bào tế tự, huyết đồng có thể đưa đến ‘Vô Gian luyện ngục’, thế nhưng huyết đồng phải giao cho hắn xử trí.

Trước khi tới ba mươi lăm năm lần thứ tư. . .

Cũng chính là trong mười chín năm này, hài tử kia, hắc bào tế tự không thể động tới.

Như vậy cũng đủ, ở ‘Vô Gian luyện ngục’, có Ngụy Quang Hàn, chỉ cần hắc bào tế tự không động vào hài tử kia, vậy tuyệt đối không có người dám động hắn.

Sau khi hắc bào tế tự thỏa hiệp, Ngụy Quang Hàn, nhắm vào huyết đồng, cũng chính là hài tử của Tần gia, một lần khai triển hành động.

. . .

Sắp tới mùa hè, ánh nắng mặt trời lần thứ hai trở thành khách quen trên bầu trời, khí trời đã bắt đầu dần dần nóng lên.

Ra khỏi Tần phủ, Vân Khuynh kỳ thực rất mờ mịt, thế giới lớn như vậy, y nghĩ mình đã không còn nhà, dõi mắt nhìn lại, đều là hoàn toàn xa lạ.

Ngoại trừ khủng hoảng và mờ mịt đối với tương lai, mặc dù rất tưởng niệm người Tần gia, tưởng niệm đại Bảo tiểu Bảo mỗi ngày mỗi đêm đều dằn vặt y.

Nhưng y vẫn như trước không muốn trở lại, cũng không muốn bị tìm thấy.

Y bởi vì sợ Tần Vô Song mấy người đuổi theo, nên cấp tốc rời khỏi Giang thành, kiên trì chọn một phương hướng bắt đầu mà đi.

Phương hướng y chọn là phía nam y vẫn muốn đến từ rất lâu, nhưng vẫn không có cơ hội.

Lúc đầu, y nghĩ Long Liễm diễm lệ lạnh lùng và Long Khiêm nho nhã anh tuấn quá chọc người chú ý, liền muốn cầu bọn họ ẩn từ một nơi bí mật gần đó giống như lúc ở Tần gia.

Long Khiêm thỏa hiệp ẩn mình, nhưng Long Liễm bởi vì Liên Duyệt dặn dò, vậy nên không đáp ứng, chỉ là thay đổi y phục, giấu đi khí chất.

Long Liễm hôm nay nhìn qua giống như một đại nha hoàn dung mạo tú lệ, trong vẻ mặt có tôn trọng lại không mất đi ôn nhu đối với Vân Khuynh, thấy thế nào cũng không nhận ra nàng sẽ là ảnh vệ một thân áo đỏ, diễm lệ lại lạnh lùng kia.

Vân Khuynh thấy mà tấm tắc lấy làm kỳ, sau đó mới biết Long Liễm là giang hồ ‘Tuyệt sát’, am hiểu nhất chính là ngụy trang.

Từ nhất khắc ba người rời khỏi Tần gia, Vân Khuynh liền căn dặn Long Liễm và Long Khiêm che giấu hành tung của ba người bọn họ, tránh né Tần gia lục soát.

Long Liễm và Long Khiêm bởi vì có mệnh lệnh lúc trước của Liên Duyệt. . .

Trước khi quay về Tần gia, tất cả đều nghe Vân Khuynh mà tận tâm một đường che giấu vết tích của họ.

Cứ như vậy, Tần Vô Song và Tần Vô Phong mấy người muốn tìm Vân Khuynh càng lúc càng phiền phức.

Hôm nay, trải qua bôn ba gần một tháng, Vân Khuynh Long Liễm đã đi tới phía nam.

Thành trì phía nam đều là thành trì trên sông, mùa đông thì ấm, mùa hè thì lạnh, là thánh thành du ngoạn nổi danh trong các quốc gia.

Thành thị du ngoạn nổi danh nhất, đó là Kiền thành sòng bạc, cùng với Khôn thành hoa lâu.

Ngoại trừ hai tòa thành thị này, phía nam cũng còn có rất nhiều thành thị nổi danh khác, một trong số đó chính là Hoài Châu.

Hoài Châu ở đây nổi danh nhất là cao điểm, là một thành thị khiến người ta vừa nghĩ tới đã cảm thấy ngọt ngào.

Lúc này ba người Vân Khuynh đang ở Hoài Châu.

Cũng không phải mấy người tận lực đi tới Hoài Châu, chỉ là từ phương bắc Giang thành chạy tới, thành thị đầu tiên khi tiến nhập địa vực phía nam chính là Hoài Châu.

Lúc này Vân Khuynh một thân trường bào màu trắng bạc, đang thả lỏng tiêu sái ở thành thị phía nam mang theo vài phần ẩm ướt nơi đây.

Quần áo của y nhìn như đồ dùng màu trắng bạc thông thường, nhưng kỳ thực là xuất từ ‘Vân tú phường’ của Xích Yên quốc.

Là vải vóc tốt nhất người bình thường cho dù có tiền cũng khó mà mua, nguyên liệu màu trắng bạc là từ những sợi tơ tốt nhất do tằm nhả ra dệt thành tơ lụa.

Cửa tay áo và cổ áo đều có sợi tơ màu tím nhạt thêu thành hoa văn, hoa văn không phức tạp, cũng không diễm lệ, nhìn qua cực kỳ thanh lịch đơn giản.

Giống như lời Hiên Viên Bất Kinh thật lâu nói trước đây, hoa văn trên quần áo của ‘Vân tú phường’ rất được xem trọng, bên trong đường vân của hoa văn, đều có ngụ ý thêu lên tên của chủ nhân.

Nét mặt Long Liễm không có nửa phần dáng cười, một thân xanh nhạt quần dài lụa mỏng, nhìn qua giống như một cô gái đi theo nề nếp cũ.

Nàng đi theo phía sau Vân Khuynh, có chút quấn quýt suy nghĩ có nên nói cho Vân Khuynh, tam thiếu gia nhà nàng, Tần Vô Hạ, lúc này đang ở Tích Châu phía trước Hoài Châu hay không.

Kỳ thực lúc Vân Khuynh yêu cầu đi tới phía nam, Long Liễm liền có vài phần không muốn.

Phù Vân sơn trang nằm ở Tích Châu, Tần Vô Hạ vì chuyện Xích Huyết Kiếm, hiện nay cũng ở Tích Châu, toàn bộ phía nam vì một thanh Xích Huyết Kiếm, đã sớm khuấy đảo giống như một nồi nước sôi, nóng bỏng không ngớt, không cẩn thận là sẽ bị bỏng.

Giang hồ nhân sĩ ở các quốc gia, hơn phân nửa đều tụ tập ở phía nam, đến nơi đây, khắp nơi bên người đều có thể ẩn dấu nguy hiểm.

Vân Khuynh kiên trì muốn tới phía nam, nàng cũng không dễ cự tuyệt, chỉ có thể xốc lại mười hai vạn phần tinh thần che chở Vân Khuynh.

Nàng chỉ hy vọng Vân Khuynh ở phía nam chỉ là vui chơi giản đơn một chút liền rời đi.

Vân Khuynh đem toàn bộ ưu sầu và việc phiền lòng đều áp dưới đáy lòng, nâng mi đánh giá bốn phía, hỏi Long Liễm ở phía sau: “Long Liễm, trước kia ngươi đã từng đến Hoài Châu chưa? ? ?”

Long Liễm theo sát phía sau Vân Khuynh, nghe vậy lập tức trả lời: “Trước đây lúc làm nhiệm vụ đã tới vài lần.”

“Ở đây có địa phương đặc biệt gì không? ? ?”

Vân Khuynh chậm rãi bước đi, vạt áo màu trắng bạc tạo nên độ cung ôn hòa.

Phía nam là thành thị trên sông, nữ tử ở đây nước da non hồng, phần lớn tính tình đều hiền lành, giống như dòng nước mềm mại đáng yêu.

Mà nam tử, còn lại là mang theo khí chất thanh tú nho nhã mà địa phương khác ít có, cho nên Vân Khuynh sau khi dịch dung, cùng với quần áo người thường khó có thể phân biệt khiến y có vẻ rất giống nam tử ở đây, cực kỳ bình thường.

 

 

Content Protection by DMCA.com
loading...

No Responses

  1. lnt2811 says:

    Tình hình này xem ra đại bảo là huyết đồng còn tiểu bảo là linh đồng, ngay từ đầu đã là 1 cặp roài

Để lại bình luận

%d bloggers like this: