BÁI THÁC LIỄU, TIỂU BẠCH – CHƯƠNG 8

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Robin♥

 

Bái thác liễu, Tiểu Bạch! —— thần giới thiên

08 Nhân tài chiêu sính (Thông báo tuyển người tài)

Thở dốc từng ngụm… Lâu rồi không có chạy nước rút, hơi bị khó thở…

Ta dựa vào một bức tưởng thở gấp, hít vào… thửo ra… hít vào… thở ra…

Ta rất sợ hãi, sợ thực sự sẽ trở thành một trong bè lũ BL mà Tinh Tinh phát cuồng, vừa rồi đúng là ta có động tâm với cái nam nhân kia! Lần đầu tiên biết tâm linh có thể rung động, lần đầu biết nơi hắn chạm qua có thể có cảm giác tê tê dại dại. Lần đầu tiên biết hôn một người có thể chấn động lòng người đến thế…

Cũng không phải nụ hôn đầu mà… Không sai, nụ hôn đầu của ta là với Tinh Tinh. Không phải bị bắt, mà là hai người nhất thời tò mò. Ta cũng không tiếc hận gì cả, chỉ là ngẫm lại có điểm xin lỗi Tinh Tinh. Nụ hôn đầu đối với con gái hình như có ý nghĩa rất quan trọng. Là nam sinh thì chả làm sao cả.

Nụ hôn đầu tiên không có hiệu quả rung động gì hết. Chỉ là bắt chước nam nữ diễn viên trên TV. Sau khi nếm thử thì phát hiện, không có cái cảm giác động tâm, chỉ là miệng đối miệng. Chắc Tinh Tinh cũng thấy vô vị, nên bắt ta thử lại rất nhiều lần, cuối cùng tổng kết một câu: có phải hôm qua ngươi sang nhà ta ăn vụng dứa không?!

Còn có kinh nghiệm khác, có nữ sinh chủ động hôn ta. Nói cái gì mà mối tình đầu, mặc dù bị cự tuyệt nhưng mà vẫn hy vọng có thể  đem nụ hôn đầu cho ta. Ta không chịu thì cứ đi theo khóc sướt mướt. Ta nhất thời mềm lòng, liền thỏa mãn yêu cầu của quần chúng. Dù sao cũng chả phải lần đầu tiên. Hy sinh một tý cho mọi người vui vẻ cũng không mất cái gì.

Tinh Tinh về sau biết chuyện mắng ta không thể vô cảm hôn người ta. Ta đáp là cũng giống bọn mình thôi mà. Kết quả suốt một tháng không thèm nhìn mặt ta. Ta cũng vậy. Đến lúc ấy mới biết Tinh Tinh có cảm tình với ta.

Mà lần này hôn thật sự là bị khắc cốt ghi tâm rồi… thật rung động quá trời luôn a: tình tiết vở kịch có cùng nam nhân hôn hít… thật khó nghe.

Ta còn đang dựa tường mà cảm than, phía sau có người vỗ. Quay lại thì thấy một thiếu niên bộ dáng như thư đồng đang nhìn ta rất vô tội.

“Diêu công tử, ngài có về quán trọ không?”

Thanh âm này rất quen tai a…

A! Nhớ rồi! Đây không phải chính là cái người kia sao! Hình như gọi Tiểu cái gì…

Ta cũng vô tội nhìn hắn, cố gắng nhớ lại tên của hắn… Đừng nói, thanh âm rất đoan chính, lớn lên trông cũng rất đoan chính a… thời đại này cũng không phổ biến nhiều tiểu đệ đệ thế này ~

“Ta gọi là Tiểu An. Phụng đại nhân quay về quán trọ nói sợ ngài không tìm được đường về, nên đặc biệt để ta đợi ở cửa Minh Nguyệt lâu, ta đứng sau cửa nhìn thấy địa nhân chạy vội ra ngoài, ta đuổi theo sau gọi mãi cũng không thấy ngài quay đầu lại. Thật vất vả ngài mới dừng lại ở ngay cửa hiệu cầm đồ. Có phải Diêu đại nhân muốn vào trong cso việc hay không? Tiểu nhân ở chỗ này đợi, chờ ngài xong việc sẽ dẫn đường đưa ngài về quán trọ.” Thiếu niên nho nhỏ nói rất cung kính.

Phụng… Thật không ngờ ngươi đối tốt với ta như thế… Ta thực không nên bội tình bạc nghĩa… Phi phi! Thật đúng là nghĩ vớ va vớ vẩn.

Ta đi theo Tiểu An về quán trọ. Cả đoan đường đều cân nhắc xem nên nhận lỗi với Phụng thế nào, tận lực cải thiện quan hệ.

Nhưng mà về đến quán trọ Tiểu An liền đưa ta thẳng vào phòng.

Vừa vào cửa liền thấy một bàn thức ăn thịnh soạn, Phụng đứng phía trước cửa sổ, không đi đến.

“Đã về à, thức ăn lạnh rồi, ta bảo tiểu nhị hâm nóng lại. Tiểu An, mau gọi…”

Ta không cho hắn cơ hội nói hết, cầm đũa lên ăn. “Không sao, không lạnh. Không cần hâm nóng.” Ta thật quá ngu! Ánh mắt hắn trong suốt vô cùng, không chút nào có ý bắt bẻ ta. Còn chuẩn bị sẵn cả một bàn thức ăn đợi ta về ăn. Thế mà ta lại ở bên ngoài khổ não không thôi mãi. Đã thế trên đoạn đường về ta còn mải nghỉ cách lấy lòng hắn. Ở trước mặt hắn, ta cảm thấy giá trị nhân cách của mình một phân cũng không đáng giá.

Hắn cũng không nhiều lời, yên lặng ăn cùng ta.

Một bữa cơm vô vị.

Cuối cùng, đến lúc hắn phải về phòng nghỉ ngơi, ta thốt lên một câu xin lỗi rất nhẹ. Hắn lặng đi một chút, chỉ hướng ta cười cười, hai mắt biến thành hình bán nguyệt.

Buổi tối ta ngủ không yên.

Ngày tiếp theo Phụng Lưu sáng sớm đã sang phòng bảo ta, nói hôm nay muốn đi đến buổi hội tuyển nhân tài của vương thành. Ta không lên tiếngm theo hắn ra ngoài.

Cái kia… Cái buổi hội tuyển nhân tài này sao giống ngày hội thao quá vậy… Khắp nơi đầy hàng quán, phía trước treo biển, nào là Lại bộ, Hộ bộ, Lễ bộ, Cấm quân bộ, Hậu cần bộ… Thật khiến người khác phải đại khai nhãn giới… Đầu năm nay muốn tìm việc cũng không dễ dàng a…

Phụng cũng không bị mấy hàng quán ấy hấp dẫn, ngược lại một mình lội dòng tiến vào nơi sâu nhất trong đám người đông đúc. Cuối cùng đi đến trước một tòa tiểu viện thanh nhã. Trước cửa có hai thị vệ mặc áo giáp uy nghiêm. Xem điệu bộ này, nhất định trong viện là nhân vật có quyền thế đây.

Phụng Lưu rất trấn tĩnh chắp tay nói với thị vệ ở cửa: “Phụng Lưu có hẹn đến thăm Ngân đại nhân, xin đượct hông báo một tiếng.”

Thị vệ kia không nói hai lời tiến vào trong.

Ngân đại nhân… Qủa nhiên là người có tên tuổi mà! Ngươi xem tên cũng mang 1 chữ Ngân (bạc). Khẳng định là rất có tiền đây…

Thị vệ kia quay lại ngay, rất cung kính làm động tác mời, “Đại nhân chờ ngài bên trong.”

Phụng Lưu quay lại liếc ta một cái, ý bảo ta cùng hắn đi vào.

Trong viện có rất nhiều cây phong, nhưng rất sạch sẽ không thấy lá rụng. Một nam tử tầm 30 tuổi đang ngồi dưới một gốc cây cao nhất, dựng lên một bàn đá, ưu nhã bưng một chén bích ngọc, thưởng trà.

Thật có nhã hứng a… cảm giác giống quảng cáo trên TV… Ách… Ta biết con người ta chả có tý tế bào lãng mạn nào, làm hỏng hết cảm giác tốt đẹp, nhưng ngươi cũng không cần nhìn ta khinh bỉ cái kểu ấy nhá… Rồi rồi rồi ~ ta là Tiểu Bạch thỏ ngây thơ trong sáng ~

Phụng Lưu chắp tay thi lễ, “Ngân đại nhân, Phụng Lưu đến thăm ngài.”

Ta nghĩ Phụng Lưu cũng tôn kính hắn như thế, nên ta không lễ độ là không được, đành bắt chước hắn thi lễ.

Ngân đại nhân kia quá chảnh, tiếp tục thưởng trà, không thèm nhìn ta và Phụng một cái… Thắt lưng ta lưng ta…

“Đứng lên đi. Phụng Lưu ngươi gặp ta đã nhiều, không cần đa lễ như thế.” Cuối cùng cũng chịu buông cái chén ngọc kia rồi…

Ngân đại nhân mặc cẩm bào, trên quần áo cũng thêu chỉ viền vàng, tóc được búi lên bằng tram ngọc, vẻ mặt uy nghiêm, mặc dù đã hơn 30 tuồi, nhưng tướng mạo vẫn rất xuất chúng. Giơ chân nhấc tay đều toát lên một cỗ kiêu ngạo vương giả.

Hơn nữa ta phát hiện… lỗ tai hắn cũng nhọn nhọn… có vẻ là bạch tinh linh… Lần đầu tiên ta thấy Phụng Lưu cũng vậy… Khó trách cũng có vài phần quyến rũ, xem bộ dáng này thì khi còn trẻ chắc cũng rất phong lưu đi.

Ngân quả nhiên là cái họ tốt a…

“Ngân đại nhân, đây chính là Diêu Phong ta từng nói với ngài.” Phụng đứng dịch sang một bên, làm Ngân đại nhân có thể hoàn hoàn chỉnh chỉnh nhìn rõ ta.

Ta thì chả hiểu ra làm sao, liên quan gì đến ta à?

 

Hết chương 08.

Chương sau 09. Lộ quá Xuân lâu (đi qua xuân lâu)

 

 

Content Protection by DMCA.com
loading...

No Responses

  1. yukihhna says:

    Chương mới ah~ thanks nàng hay lắm a

  2. Nàng k tiếp tục làm nữa à :((

  3. Chủ nhà đâuuuuuuu,* đập cửa * tiểu bạch của ta đâu

    • Robin says:

      huhuhu. ai biết cài QT trên macbook k, ta lên đời lap xonng hết có xài QT đc nên là cũng hết đường edit luôn ;__; quá là cay đắng :((

Để lại bình luận

%d bloggers like this: