khuynh tẫn triền miên – chương 199+200

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Huyết Vũ.

Chương 199: gặp lại cố nhân.

 

Đi mệt mỏi, Vân Khuynh liền mang theo Long Liễm tìm chỗ để nghỉ ngơi.

Vân Khuynh nhìn thấy một nơi ‘Thiên nhiên cư’.

‘Thiên nhiên cư’ thân có màu đỏ đen, mặt trên điêu khắc động vật chim hoa đủ các màu, đứng ở trên đường nhìn lại, rất có vài phần cảm giác lịch sự tao nhã.

Bước chân Vân Khuynh dừng một chút, nhìn Long Liễm phía sau nói: “Ở đây được không?”

Long Liễm tùy tiện nhìn lướt qua, trước cửa ‘Thiên nhiên cư’ này người đến người đi, như nước chảy, hình như sinh ý rất tốt.

Nét mặt nàng lộ ra dáng cười có thể xem là ôn hòa, nhẹ giọng nói: “Công tử cảm thấy ổn là được rồi.”

Ban đầu Long Liễm Long Khiêm kiên trì muốn gọi Vân Khuynh là nhị thiếu phu nhân, nhưng sau Vân Khuynh dùng mọi cách khuyên bảo, hai người mới bằng lòng sửa lại kêu công tử.

Vân Khuynh nghe Long Liễm không phản đối, liền nhấc chân bước về phía ‘Thiên nhiên cư’.

Lúc đi vào người ở bên trong đã có rất nhiều, Vân Khuynh nhìn quanh bốn phía, có vài bàn là đang uống rượu, thanh âm thô lỗ rất lớn nói chuyện với nhau, y không nhịn được phải nhíu mày.

Sau đó liền đi lên lầu, điếm tiểu nhị đón y lên trên: “Hai vị nghỉ chân hay ở trọ?”

Long Liễm nhìn Vân Khuynh nói: “Chúng ta không ở trọ, đem vài món đặc sắc của bản điếm lên đây là được.”

Đang lúc nói chuyện, Vân Khuynh đã tìm thấy một chỗ gần cửa sổ ngồi xuống.

Người ở lầu hai cũng không ít, thế nhưng thanh tịnh hơn rất nhiều.

Liếc mắt quét tới, dĩ nhiên mỗi bàn đều ngồi đầy, vừa lúc chỉ còn lại một bàn bọn họ ngồi, mặt bàn còn chưa kịp chà lau tỏ rõ ở đây vốn cũng vừa có khách nhân, y chỉ là đúng dịp vừa tới mà thôi.

Điếm tiểu nhị thuận theo Long Liễm, cầm lấy khăn mặt khoát trên vai lau lau mặt bàn, sau đó đưa trà lên rồi đi xuống.

Vân Khuynh đối với chuyện ăn ở luôn luôn không xem trọng, hành lý ngày ấy của y cũng là do Long Liễm thu xếp dùm.

Vân Khuynh có thể nói là thân vô xu, chỉ biết trên người Long Liễm dường như mang theo rất nhiều bạc, dọc theo đường đi ăn ở chưa từng phải chịu ủy khuất.

Bởi vì lục đại ảnh vệ ở Tần gia vào lúc ăn cơm vẫn luôn ngang vai ngang vế với người Tần gia, cho nên Long Liễm cũng không cố kỵ ngồi xuống đối diện Vân Khuynh.

Chưa tới một hồi thức ăn của họ liền đưa lên, Vân Khuynh nâng mi nhìn Long Liễm: “Long Khiêm hắn. . .”

Long Liễm cong cong lông mày: “Công tử không cần lo cho hắn, hắn tự có biện pháp để mình không đói bụng.”

Vân Khuynh lúc trước chưa từng thân cận với Long Liễm, không quá quen thuộc, dọc theo đường đi lần này Long Liễm chăm sóc y rất chu đáo, giữa hai người cũng nhiều nhiều ít ít bồi dưỡng ra một chút ăn ý.

Long Liễm thường ngày không quá thích nói, đối với người không quá quen thuộc, Vân Khuynh cũng không thích nói chuyện, vì vậy hai người liền bắt đầu lẳng lặng ăn.

Một lúc sau, có ba người quần áo hoa lệ, tướng mạo không tầm thường, khí chất phi phàm chầm chậm bước lên.

Lúc bọn họ bước lên, trên lầu rõ ràng yên lặng hơn một chút, chẳng biết vì sao, Vân Khuynh đột nhiên có chút hiếu kỳ, y liền nghiêng mặt nâng mi nhìn về phía ba người kia.

Lúc này y mới phát hiện, quần áo hoa lệ, kỳ thực chỉ có hai người.

Một người một thân đỏ rực, tựa như sa y, lồng ngực tựa như bạch ngọc mơ hồ có thể nhìn thấy, thân hình gầy gò, khuôn mặt yêu mị, nhìn qua phong lưu xinh đẹp, nét mặt hắn tựa hồ vẫn luôn lộ ra nụ cười nghiền ngẫm, ánh mắt trói chặt trên người nam tử mặc bố y duy nhất trong ba người.

Bố y nam tử kia là kỳ quái nhất, một thân bố y màu lam, một chút cũng không hoa lệ, thậm chí nhìn qua có chút cũ kỹ, thế nhưng người nọ tuấn mỹ phi phàm, mặt như quan ngọc, tóc chỉ buộc phần trên trán phần còn lại thì tùy ý thả ở phía sau.

Toàn bộ sợi tóc ở phía sau không được buộc, toàn bộ theo chiếc cổ mảnh khảnh, trượt theo đầu vai hắn buông xuống, đen thùi bóng loáng.

Ở trên người hắn, dường như trộn lẫn khí chất nội liễm và tiêu sái kỳ dị, tuy rằng khuôn mặt thanh tú quyên lệ quá mức, nhưng cũng sẽ không ai nhầm hắn là nữ tử.

Lúc này đôi lông mày thanh tú của hắn hơi nhíu lại, dường như gặp phải chuyện khổ não gì đó, nam tử áo đỏ đứng một bên thấy hắn như vậy độ cung bên môi cong càng sâu. . .

Trong chớp mắt nhìn thấy nam tử áo lam kia, trong lòng Vân Khuynh hiện lên một tia cảm giác kỳ dị.

Bỗng dưng cảm thấy người nọ rất thân thiết.

Long Liễm cũng theo đường nhìn của Vân Khuynh chú ý tới ba người kia, lúc nhìn thấy nam tử áo lam, động tác trên tay nàng ngừng lại.

Bỗng nhiên trừng lớn đôi mắt, nhìn Vân Khuynh, lại nhìn người nọ, trong ánh mắt mang theo một tia nghi hoặc và đề phòng, nhưng không có mở miệng.

Ánh mắt thoáng dừng một chút trên người nam tử áo lam, Vân Khuynh liền chuyển qua nam tử thứ ba.

Vừa nhìn thấy, Vân Khuynh cả người liền cứng lại, bàn tay cầm đũa, hơi run lên một chút.

Cánh môi màu nhạt hơi mở, thiếu chút nữa thì gọi tên người kia ra.

Người nọ toàn thân đen huyền, khí chất nhưng không lạnh lùng, mà là ôn nhuận như ngọc, cộng thêm khuôn mặt tuấn mỹ phi phàm tuấn mi tu mục càng hiển khí khái quân tử khiêm tốn.

Khóe miệng hắn mang theo nụ cười yếu ớt, nhưng trong ánh mắt lại mang theo lạnh lùng nhàn nhạt, dường như tất cả bốn phía chưa từng nhập vào mắt hắn.

Người nọ dường như cảm giác được đường nhìn của Vân Khuynh, nâng mi nhìn về phía Vân Khuynh, Vân Khuynh cả kinh, lập tức cúi đầu, vội vàng và cơm vào miệng.

Y lúc này rất mâu thuẫn, vừa muốn chào hỏi với người nọ, lại không biết nên nói với người nọ thế nào.

Nam tử vừa trông thấy Vân Khuynh thì trong mắt hiện lên một tia nghi hoặc, thẳng tắp nhìn chằm chằm vào y, nhìn nhìn, lạnh nhạt trong mắt toàn bộ rút đi, mọc lên một cỗ ấm áp.

Ba người kia sau khi lên lầu, nhìn quanh bốn phía, thấy bàn ăn đã đầy hết, nam tử áo lam liền mở miệng nói: “Xem ra hôm nay lại không có lộc ăn, chúng ta đi nhà khác đi!”

Nam tử áo đỏ nhíu mày: “Bất Kinh nếu thực sự thích, ta có thể mỗi ngày sai người mang tới cho ngươi.”

Cao điểm ở đây, xem như là ngon nhất Hoài Châu, mỗi ngày khách nhân đều là chật ních, hôm qua ba người đến đây đã không có chỗ trống, ba người tính tình đều rất tốt liền trực tiếp rời đi, không nghĩ tới hôm nay đến vẫn không có chỗ.

Đôi mắt đen thùi của nam tử áo lam liếc qua nam tử áo đỏ, mím môi rồi muốn đi xuống: “Chúng ta đi thôi!”

Nam tử áo đen kia lại nói: “Chờ một chút.”

Nói xong, dưới ánh mắt nghi hoặc của nam tử áo lam và nam tử áo đỏ thẳng tắp hướng đi đến chỗ Vân Khuynh và Long Liễm.

“Vị công tử này.”

Thanh âm của nam tử áo đen giống như con người hắn, rất ôn hòa, cũng phi thường dễ nghe.

Vân Khuynh có chút hoảng hốt, thanh âm quen thuộc lại xa lạ như vậy, đã bao năm rồi không nghe thấy?

Là chín năm hay là mười năm y đã nhớ không rõ.

Y ngẩng đầu, nhìn người nọ, thật lâu không nói.

Nụ cười yếu ớt bên môi nam tử kia trở nên sâu thêm, trong con ngươi cũng tràn đầy tình tự kỳ dị: “Tại hạ thấy ở đây chỉ có các hạ hai vị, không biết ba người chúng ta có thể may mắn được ngồi cùng một bàn với các ngươi?”

Vân Khuynh còn chưa kịp mở miệng, Long Liễm liền lạnh lùng nói: “Xin lỗi, công tử nhà ta không thích tiếp xúc với người ngoài.”

Thanh âm Long Liễm lúc này giống như Long Liễm diễm lệ lạnh lùng kia, mà không phải Long Liễm đã thay đổi hình tượng nhiều ngày.

Nam tử kia nghe vậy hơi hơi nhăn mày, nét mặt hiện ra một tia tiếc nuối.

Thấy vậy, tâm Vân Khuynh không khỏi mềm nhũn, mở miệng nói.” Đương nhiên có thể.”

Nói ra miệng xong Vân Khuynh liền có chút hối hận, y đây không phải là làm khó Long Liễm ngay trước mặt mọi người sao?

Y có chút cấp thiết nhìn về phía Long Liễm, Long Liễm mỉm cười với y, lại cúi thấp đầu xuống.

Kỳ thực Long Liễm chỉ là thấy ba người này không giống người thường, không muốn dính dáng với bọn họ nên mới từ chối.

Thế nhưng, nếu Vân Khuynh đồng ý, nàng cũng không phản đối.

Nam tử áo đen có chút thâm ý liếc nhìn Vân Khuynh: “Đa tạ công tử, tại hạ, Vân Hoán.”

Thân thể Vân Khuynh cứng đờ: “Tại hạ. . . Long Khiêm.”

Long Liễm vừa nghe, thiếu chút nữa thì bị sặc.

Long Khiêm. . .

Nàng giương mắt nhìn Vân Khuynh, nhất thời không rõ tâm tư Vân Khuynh.

Vào lúc này, hai nam tử còn lại cũng đã đi tới, hơi hơi gật đầu với Vân Khuynh và Long Liễm xong liền đều ngồi xuống.

Vân Khuynh nhìn Vân Hoán, hé hé miệng, chỉ vào Long Liễm nói: “Đây là muội muội của ta, Long Liễm.”

Trong mắt Vân Hoán hiện lên một tia dị dạng, gật đầu.

Nam tử áo lam nhìn Vân Khuynh và Long Liễm, dĩ nhiên cũng nheo lại con mắt nở nụ cười: “Hiên Viên Bất Kinh.”

Hắn nói chính là tên mình, làm một trong tam đại thần bộ, hắn có thể nào nhìn không ra Vân Khuynh và Long Liễm đều là dịch dung.

Nghĩ vậy ánh mắt hắn nhìn về phía Vân Khuynh và Long Liễm, vô tình mang theo một chút thăm dò.

Nam tử áo đỏ bên người Hiên Viên Bất Kinh còn lại là đem thân thể tựa lên trên ghế dựa, vươn tay đặt lên vai Hiên Viên Bất Kinh, thưởng thức sợi tóc đen tuyền của hắn ở trong tay, bên môi như trước mang theo nụ cười nghiền ngẫm, hắn tràn ngập mị hoặc nhíu mày: “Gọi Lạc là được.”

Vân Hoán gọi điếm tiểu nhị tới, chọn một vài món sau, lại nhìn về phía Vân Khuynh, mở miệng nói: “Long công tử rất giống một người.”

Vừa nói ánh mắt hắn vừa xa xăm, trong giọng nói mang theo vài phần phiền muộn.

Đôi mắt tràn đầy tia sáng của nam tử áo đỏ liếc nhìn Vân Hoán, trong con ngươi mang theo hiếu kỳ.

Hiên Viên Bất Kinh cũng vậy.

Vân Khuynh cúi đầu, nhìn không ra vẻ mặt, một vài ký ức đã lâu lật lại từ trong đầu, giống như một cuộn phim tua lại.

“Giống một muội muội của ta, đặc biệt con mắt của Long công tử. . . Đáng tiếc, ta cùng muội muội kia đã tách biệt gần mười năm, đến lúc ta trở về, nàng đã xuất giá, đồng thời theo phu gia chuyển đến một nơi không biết tên.”

Vân Khuynh nghe vậy, bàn tay cầm đũa bỗng nhiên siết chặt, ngón tay nắm lại có chút trắng bệch.

Xuất giá, theo phu gia chuyển đến một nơi không biết tên?

Vân gia kiếm cớ thật giỏi, nói vậy bọn họ hẳn là không dám nói cho người khác là bắt y thay Vân Thù đi xuất giá!

Không ngờ Vân Hoán còn nhớ đến y, ở Vân gia, sau khi mẫu thân qua đời, đối tốt với y, chỉ có Hồng Châu và nhị ca Vân Hoán này.

Lần đầu gặp Vân Hoán, là năm Vân Khuynh sáu tuổi, y bị đại tỷ đẩy ngã, cái trán đập vào tảng đá, sau đó trên trán máu chảy không ngừng.

Đại tỷ tam tỷ và đại ca ức hiếp y đều bị máu trên trán y dọa chạy, còn y nhất thời ngã trên mặt đất không đứng dậy được, chỉ phải ủy khuất nằm sấp trên đất.

Sau đó y thấy một đôi giày màu đen, sau một khắc, y được một đôi tay to lớn đỡ lên.

Người đó là Vân Hoán.

 

 

Chương 200: Như đã từng quen.

 

Ký ức này, giống như kiếp trước xa xôi như thế, đều bị phủ trong bụi bặm.

Sáu tuổi năm ấy, quen biết Vân Hoán, đối với Vân Khuynh mà nói, cũng là một chuyện may mắn.

Từ đó về sau, Vân Hoán luôn luôn nhìn qua khiêm khiêm như ngọc, trên thực tế lại ẩn giấu lạnh nhạt, rất ít đem người nào đặt ở trong lòng, liền chân chính thân thiết tiến gần Vân Khuynh.

Có lẽ là thương hại hài tử nhỏ gầy như vậy bị người ức hiếp, có lẽ là buồn bực vì y bị bắt nạt mà vẫn trầm mặc, hoặc có lẽ là đơn thuần muốn nhìn hài tử đối với người khác tựa như một tiểu thú tự bế lại trầm mặc có thể nhìn thẳng vào chính mình, khi đó Vân Hoán đối với Vân Khuynh rất tốt.

Lúc có thứ gì mới lạ chơi vui, hắn luôn luôn nhớ tới Vân Khuynh.

Vân Khuynh xuyên qua mà đến, khi đó chữ nghĩa đối với thời không này, nhận biết cũng không nhiều.

Năm xưa học chữ, luyện chữ, đều là ở trong thư phòng của Vân Hoán, trong lòng Vân Hoán, được Vân Hoán nắm tay chỉ dạy.

Hơn nữa khi đó Vân Khuynh xuyên đến thế giới này cũng chưa lâu, đáy lòng vẫn rất bàng hoàng bất an.

Mẫu thân của y quá mức nhu nhược, y không dám tăng thêm cho nàng một chút gánh vác thuộc về y, mà Hồng Châu lúc ấy cũng chỉ là một tiểu nha đầu.

Khi đó, người có thể để y toàn tâm tin cậy, chỉ có Vân Hoán.

Vân Hoán dường như trời sinh mang theo một loại khí chất khiến kẻ khác tín phục, hắn tuấn mỹ hữu lễ, khiêm khiêm như ngọc, ôn hòa có thể khiến người ta dễ dàng ổn định lại.

Vân gia nữ nhi chiếm đa số, hơn nữa mỗi nữ nhi đều mỹ lệ không gì sánh được.

Hiện tại, Vân gia bốn người nữ nhi, đại nữ nhi, Vân Tinh lúc này cũng ở trong cung làm phi cũng với cô cô mình, nhị nữ nhi từ lúc còn bé đã chết non, tam nữ nhi đó là Vân Thù, tứ ‘Nữ nhi’ tự nhiên là Vân Khuynh.

Hai nhi tử, đại nhi tử, Vân Lĩnh, là một tên cao ngạo, lỗ mũi hướng lên trời ăn chơi trác táng.

Nhị nhi tử Vân Hoán, từ nhỏ khiêm tốn hữu lễ, tự có chủ trương của bản thân.

Trong đám nữ nhân ở Vân gia, ngoại trừ Vân Lĩnh và Vân Thù là đồng mẫu ra, những người khác đều là đồng phụ không đồng mẫu.

Vân vương gia thiên vị Vân Thù nhất, Vân Lĩnh là trưởng tử, lại còn là đại phu nhân sở sinh, vậy nên cũng là nhi tử được sủng ái nhất.

Vân Hoán xuất từ nhị phu nhân, tuy là nhị phu nhân, nhưng lại là công chúa Huỳnh Quang, vị công chúa này vì nguyên nhân đặc thù, mà gả tới Vân phủ.

Vân vương gia đối với mẫu thân Vân Hoán lòng mang sợ hãi, liên quan theo đó cũng không thích Vân Hoán.

Sau lại có người nói mẫu thân Vân Hoán qua đời, Vân vương gia lại càng không thích Vân Hoán.

Nhưng Vân Hoán dù sao cũng là huyết thống hoàng thất Huỳnh Quang, Vân vương gia tuy không thích hắn, nhưng không dám đắc tội nửa phần, vào lúc Vân Hoán đề xuất bái sư liền đem hắn phái đến phương xa học nghệ.

Biết đâu trong lòng Vân vương gia, hắn chẳng bao giờ thừa nhận Vân Hoán và Vân Khuynh tồn tại.

Trên thực tế, Vân Hoán cũng không thích Vân gia.

Nếu không phải Vân gia có một người Vân Khuynh duy nhất khiến Vân Hoán cảm nhận được ôn nhu, Vân Hoán sẽ không dự định quay về Vân gia.

Đáng tiếc, xa gần mười năm, chờ đến lúc Vân Hoán học nghệ thành công, cuối cùng rảnh rỗi quay về Vân gia, tiểu muội duy nhất hắn coi là người thân cũng đã gả đi, hơn nữa lại không có tung tích.

Nếu Vân gia không có Vân Khuynh, Vân Hoán tự nhiên không dừng lại quá lâu, vừa về đến nhà liền đi ra ngoài.

Có năng lực có quyền thế, nhưng tâm rất trống vắng, khiến hắn gặp ‘Long Khiêm’ như đã từng quen này.

Trên bàn cơm luôn luôn lẳng lặng, chỉ có Vân Hoán dường như rất có hứng thú với Vân Khuynh, luôn luôn hăng hái bừng bừng hỏi y một vài vấn đề.

Vân Khuynh tự nhiên sẽ không sản sinh cảm giác phiền chán với Vân Hoán.

Đều là thấp thỏm nhất nhất đáp lại.

Dưới đáy lòng y vì không thể lấy thân phận Vân Khuynh gặp mặt Vân Hoán mà có chút không vui.

Nhị ca này, vào lúc y gần mười tuổi đi ra ngoài học nghệ, bọn họ cũng đã gần mười năm không thấy.

Cảm giác của Vân Khuynh đối với hắn, lại không chút nào xa lạ hờ hững.

Vân Khuynh không thích hợp, người khác nhìn không ra, nhưng Long Liễm ở chung với y gần một tháng lại thấy rất rõ ràng.

Nàng len lén không hiểu nhíu mày, nhưng chung quy không nói cái gì.

Lạc Diễm và Hiên Viên Bất Kinh cũng khá hiểu Vân Hoán, Vân Hoán tuy rằng nhìn qua ôn văn nho nhã, giống như người hiền lành ôn nhu, nhưng kỳ thực hắn tương đương lãnh huyết, bề ngoài nho nhã của hắn chỉ là dùng để che giấu lạnh lùng trong khung.

Đáy mắt trong lòng hắn, chưa từng đặt vào một người.

Hôm nay, lại thân thiện đối với một người xa lạ như thế, ở trong mắt Lạc Viêm và Hiên Viên Bất Kinh, thấy thế nào cũng nghĩ kỳ quái.

Lại qua nửa canh giờ, Vân Khuynh và Long Liễm rốt cục quyết định cáo từ.

Cáo từ vừa nói ra miệng, Vân Hoán liền nhịn không được mở miệng nói: “Long huynh đệ có tính toán đi đâu không?”

Vân Khuynh hoảng hốt một chút, mới nhớ đến mình để không cho Vân Hoán nhận ra bản thân, y cố ý mượn dùng tên Long Khiêm.

Y hơi hơi cong môi cười cười: “Chỉ là cùng muội muội đi ra ngoài một chút, cũng không có dự định đi đâu. . . Còn Vân công tử? Có chuyện quan trọng sao?”

Vân Khuynh nói xong liền có chút ảo não.

Y khống chế không được muốn thân cận với nhị ca gần mười năm không gặp, dường như cũng mất đi tâm đề phòng, hôm nay trải qua hốt hoảng trả lời sai rất nhiều vấn đề.

Sớm biết rằng ngay từ đầu nên nghe lời Long Liễm, cự tuyệt Vân Hoán bọn họ ngồi cùng.

Quả nhiên Vân Khuynh vừa mới nói xong, Vân Hoán liền cười cười, một đôi mắt phượng híp lại giống như một con hồ ly: “Thật không, vừa khéo, ba người chúng ta cũng vậy, vừa lúc Vân Hoán cảm thấy Long huynh đệ rất thân thiết, không bằng mấy người chúng ta kết bạn cùng đi dạo chơi, càng nhiều người càng vui!”

Lạc Viêm ở một bên bĩu môi, không biết là ai lúc đầu thế nào cũng không muốn đi cùng bọn họ, nói là nhiều người phiền phức.

Thế mà chỉ qua hai ngày, thay đổi một người mà thôi, lí do thoái thác này cũng triệt để thay đổi.

Người kia, cũng chỉ là dịch dung, nhìn qua thú vị hơn người bình thường một chút mà thôi, có cần Vân Hoán để bụng như thế sao?

Lần này Vân Khuynh trái lại lại tỉnh táo, y nghĩ muốn cự tuyệt, nhưng vừa nói ra miệng, cũng tìm không được lý do từ chối, lại thêm cặp mắt tràn ngập không đồng ý của Long Liễm, y chỉ có thể kiên trì đến cùng.

Y biết mẫu thân Vân Hoán là công chúa Huỳnh Quang, cũng biết Vân Hoán năm xưa bái sư phụ cũng không phải là người bình thường, thân phận hiện tại của Vân Hoán nói vậy cũng là người trên người, đi cùng một người như vậy chung quy cũng sẽ có phiền phức tìm tới cửa.

Thế nhưng, đây là nhị ca khi còn bé y từng dựa vào, đối tốt với y, dạy y rất nhiều chuyện trên thế giới này.

Ở phương diện nào đó mà nói, Vân Hoán có thể nói là lão sư vỡ lòng của y trên thế giới này.

Dù sao y đích xác không có mục tiêu, không bằng đi cùng Vân Hoán một đoạn, tìm được địa phương phong cảnh tốt lại hợp tâm ý, biết đâu y còn có thể mua một tòa nhà rồi ổn định cuộc sống.

Vào lúc Vân Khuynh đáp ứng Vân Hoán, đầu Long Liễm lại bắt đầu đau.

Vân Khuynh rõ ràng đã dặn bọn họ hỗ trợ che giấu vết tích, không để người Tần gia tìm được, nhưng y lại thẳng thắn đi cùng ba người không phải người thường như vậy, vậy hành tung há có thể dễ dàng che giấu?

Huống hồ nàng thân là giang hồ ‘Tuyệt sát’, đối với Hiên Viên Bất Kinh ôm một loại tình tự kỳ dị, dù sao, Hoa Ly Phi cũng giống Hiên Viên Bất Kinh là một trong tam đại thần bộ, lúc nào cũng đi tìm kiếm nàng muốn bắt được nàng.

Ai biết giữa ba thần bộ kia, liệu có cái gì mưu đồ hay không, nàng nếu như không cẩn thận bị Hiên Viên Bất Kinh nhận ra thân phận, vậy thì thực thảm.

Lúc nhóm năm người đều dùng cơm xong, mấy người lại vòng vo một hồi ở trong Hoài Châu, Vân Hoán mấy người liền dẫn Vân Khuynh Long Liễm đến khách sạn bình dân để bọn họ ngủ lại.

Vào đêm đó, Lạc Diễm xinh đẹp quyến rũ tựa ở trên ghế tuyên bố: “Ngày mai xuất phát đi Tích Châu, xem Xích Huyết Kiếm trong truyền thuyết, rốt cuộc là bộ dáng gì.”

Hắn vừa nói hết lời, Long Liễm chỉ muốn lấy tay che mặt.

Tần Vô Hạ đang ở Phù Vân sơn trang trong Tích Châu, hiện tại đi Phù Vân sơn trang, Vân Khuynh không phải là tự động đưa mình đến trước mặt người Tần gia sao?

Vào đêm, chờ đến lúc Vân Khuynh và Long Liễm rốt cục tách khỏi Vân Hoán ba người, Long Liễm nhịn không được nói với Vân Khuynh: “Công tử, ngày mai chúng ta cáo biệt Vân công tử bọn họ đi!”

Nét mặt Vân Khuynh mang theo nụ cười ấm như gió xuân, y đang nhớ lại ban ngày Vân Hoán chiếu cố y, dưới đáy lòng cảm thán nhị ca của y từ nhỏ đến lớn đều là nho nhã lễ độ như thế, khiêm khiêm như ngọc, tự do một cỗ khí chất nho nhã, thực sự là nhân trung long phượng khó có được. . .

Thế nhưng, y lại không nghĩ ra, vì sao Vân gia lại có thể có một người ưu tú như Vân Hoán chứ?

Lời Long Liễm, cắt đứt tư tự của Vân Khuynh, đem y từ trong vui sướng gặp lại Vân Hoán lôi ra.

Y chăm chú nhìn về phía Long Liễm: “Vì sao?”

Long Liễm cúi mặt: “Tam công tử, lúc này đang ở Tích Châu.”

Thân thể Vân Khuynh dừng một chút, dưới đáy lòng nỗ lực áp chế Tần Vô Song, Tần Vô Phong và đại Bảo tiểu Bảo bị lời nói của Long Liễm mà phóng ra.

Vui sướng cả ngày đều bị quét sạch, đáy lòng mang theo vài phần co quắp, hơi hơi đau đớn, y sờ sờ mặt mình: “Loại hình dạng này. . . Vô Hạ không nhất định có thể nhận ra, hơn nữa, Vô Hạ là ‘Ám hoàng’ chủ quản giang hồ, lần này vì Xích Huyết Kiếm đến Phù Vân sơn trang nhất định là bận đến túi bụi, chúng ta ăn mặc bình thường như vậy, sao có thể khiến hắn chú ý.”

“Nhưng. . .”

Long Liễm còn muốn nói gì đó.

Vân Khuynh lại khoát tay áo: “Không sao. . . Sau khi đến Tích Châu chúng ta liền chia tay Vân Hoán bọn họ, sau đó chúng ta rời xa Tích Châu là được.”

Long Liễm thấy Vân Khuynh rõ ràng từ chối thảo luận vấn đề này, không thể không thở dài một tiếng, lui xuống.

Đồng thời trong lúc đó, Lạc Viêm và Hiên Viên Bất Kinh cũng cực kỳ hiếu kỳ hỏi Vân Hoán: “Ngươi coi trọng muội muội của Long Khiêm kia sao, sao lại xum xoe với người ta như vậy?”

“. . .”

Khuôn mặt Vân Hoán đen xì, không trả lời.

Hắn thích loại nữ tử nào, ngay cả chính hắn cũng không biết. . . Thế nhưng, hắn biết, nhất định không phải nữ tử nhìn như dịu ngoan kì thực lạnh lùng hôm nay nhìn thấy.

Hắn đối tốt với Long Khiêm kia như vậy. . .

Thật sự là vì y và tứ muội Vân Khuynh của hắn quá giống nhau. . .

Mỗi khi bối rối, lông mi buông xuống giống như chiếc quạt, lưu lại một bóng ma trên da thịt như bạch ngọc, cũng sẽ hơi hơi mím môi.

Nhưng vào lúc vui vẻ, sẽ đem môi vung lên độ cung ấm áp nhu hòa, trong đôi mắt cũng sẽ phát sinh tia sáng tinh tế, khóe mắt chân mày đều mang theo vui mừng.

Hơn nữa mỗi khi y nhìn một người, đáy mắt chỉ có cái bóng người kia, là chăm chú thực sự nhìn toàn bộ người kia.

Vân Khuynh lúc nhỏ chính là như vậy, giống như tiểu thú có tâm đề phòng rất mạnh, thế nhưng xem ai thuận mắt, tín nhiệm ai, đối với người ta tuyệt đối là ôn nhu chăm chú đối đãi, có thể dễ dàng khiến người ta cảm thấy ấm áp.

Hôm nay đụng tới Long Khiêm này, một nụ cười, một cử chỉ, mỗi lần giơ tay nhấc chân đều khiến hắn hoảng hốt cho rằng mình nhìn thấy Vân Khuynh.

Thế nhưng. . .

Người rất giống Vân Khuynh này, rõ ràng là một nam nhân. . . Hắn thấy hầu kết chỗ cổ y, y không có khả năng là một nữ nhân.

Thế nhưng, nếu là nam nhân, sao y lại giống Vân Khuynh đến vậy.

 

 

Content Protection by DMCA.com

loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: