khuynh tẫn triền miên – chương 203+204

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Huyết Vũ.

Chương 203: Tình cờ gặp lại.

 

Đối với các hạng quyết định của Vân Khuynh, Long Liễm bình thường can thiệp rất ít.

Nhưng đến khi hai người theo Thủy Mộng Linh và Ân Nhược Lưu đi tới trước trang viên to lớn, thấy tấm biển đen đỏ thếp vàng bốn chữ lớn ‘Phù Vân sơn trang’, Long Liễm đầu đầy mồ hôi lạnh, chỉ hối hận nàng vừa rồi vì sao không phản bác quyết định của Vân Khuynh.

Thấy bốn chữ ‘Phù Vân sơn trang’, Vân Khuynh chỉ muốn xách giày bỏ chạy.

Long Liễm từng nói qua, Tần Vô Hạ ở Phù Vân sơn trang, Vân Khuynh tự nhiên sẽ không quên, cho nên lúc thấy bốn chữ trên tấm biển, Vân Khuynh liền có vài phần choáng váng.

Tùy tiện đụng phải hai người ở  đường, cũng có thể kéo ra người của Phù Vân sơn trang, vận khí này thực sự là quá tốt rồi! ! !

Ở trong lòng xoắn lại một nút thắt, Vân Khuynh liếc nhìn Long Liễm, rất muốn cùng nàng rời đi.

Thế nhưng đã tới cửa nhà người ta, há lại có chuyện không vào bên trong.

Vân Khuynh không tự chủ được sờ sờ khuôn mặt, mong rằng Tần Vô Hạ không nhận ra y mới tốt.

Lúc này Long Liễm nhìn như thờ ơ tới gần nói với Vân Khuynh: “Công tử, tam công tử quá quen thuộc thuộc hạ, bất luận thuộc hạ giả thành bộ dáng gì tam công tử đều có thể nhận ra, cho nên thuộc hạ muốn ẩn đi với Long Khiêm, chờ công tử rời khỏi Phù Vân sơn trang thuộc hạ sẽ trở lại với công tử.”

Vân Khuynh vừa nghe ngực phát lạnh, lúc này, thực sự chỉ còn lại mình y.

Y hít một hơi thật sâu, gật đầu: “Ta biết, ta ở lại đây một hồi, ngồi xuống một chút liền rời đi.”

“Ân.”

Long Liễm nhìn bốn phía: “Vậy thuộc hạ một hồi sẽ tìm cơ hội ẩn đến chỗ tối.”

Trên khuôn mặt bình thường của Vân Khuynh kéo ra một tia cười khổ, đồng ý một tiếng.

Bởi vì lúc này Phù Vân sơn trang có rất nhiều khách nhân, cho nên không thể nhất nhất tiếp đãi từng người, đặc biệt lúc này Vân Khuynh và Long Liễm lại không có thân phận hiển hách gì.

Tự hỏi tình huống hiện tại, dưới đáy lòng Vân Khuynh không ngừng an ủi chính mình, y không nhất định sẽ đụng với Tần Vô Hạ, không cần lo lắng. . .

Ân Nhược Lưu đưa bọn họ an trí ở phòng khách trước, sau đó rời đi, Thủy Mộng Linh cũng đi thay quần áo.

Bọn họ vừa đi, Long Liễm liền nói với Vân Khuynh: “Thuộc hạ ẩn đi trước, ra Phù Vân sơn trang, thuộc hạ trở lại với công tử.”

Vân Khuynh chớp chớp mắt: “Được. . . Được rồi, Long Liễm, chờ một chút đã.”

Long Liễm vừa nhảy lên xà nhà thân thể giật mình, nhìn lại Vân Khuynh: “Công tử còn có cái gì phân phó sao?”

Vân Khuynh hơi ngưng mi: “Ngươi kêu Long Khiêm đi xem người gạt chúng ta hai mươi lượng bạc là người phương nào, nếu là đại phú đại quý đại tham đại ác thì tìm đến kho bạc nhà họ, lấy bạc của họ, đều chia cho mấy người khất cái dân nghèo hết đi.”

Long Liễm thoáng trầm mặc một chút, gật đầu: “Thuộc hạ sẽ chuyển lời cho Long Khiêm.”

Vân Khuynh lúc này mới tính triệt để không có việc gì, khoát tay áo: “Ngươi đi trước đi, đói bụng thì cùng Long Khiêm đi ra ngoài mua đồ ăn, ta rất nhanh sẽ rời khỏi Phù Vân sơn trang.”

Long Liễm nhận lệnh, biến mất.

Vân Khuynh một người ngồi trên ghế gỗ lim, châm trà nhấp uống.

Vừa ngồi xuống không được bao lâu, Thủy Mộng Linh thay đổi quần áo trở về càng hiện xinh đẹp, nàng hiếu kỳ nhìn Vân Khuynh: “Vị tỷ tỷ kia đâu?”

Vân Khuynh vẻ mặt không thay đổi, chỉ là mỉm cười trả lời: “Vừa nhớ tới có một việc chưa làm, đã rời đi trước.”

Thủy Mộng Linh có chút thất vọng: “Thật không. . . Vị tỷ tỷ kia võ công thật cao, thật muốn thỉnh giáo một chút.”

Vân Khuynh nghĩ tới võ công của Long Liễm, gật đầu với Thủy Mộng Linh: “Long Liễm võ công đích xác không sai, nếu là hữu duyên, sau đó tất nhiên có cơ hội.”

Thủy Mộng Linh nghe vậy cười cong con mắt thật to: “Ra vị tỷ tỷ kia kêu Long Liễm. . . Ta là Thủy Mộng Linh. . . Không biết công tử ngươi xưng hô thế nào?”

Vân Khuynh đỡ trán, thực sự là sơ ý, ngay cả tên cũng không biết đã đưa người về nhà.

“Long Khiêm. . . Long Liễm là muội muội của ta.”

Vân Khuynh phát hiện hắn hiện tại dùng tên Long Khiêm dùng đến nghiện.

Hắn sợ Tần Vô Hạ phát hiện cho nên mới không dùng tên Vân Khuynh kia, thế nhưng, Vân Khuynh sao lại quên, đối với cái tên Long Khiêm này, Tần Vô Hạ cũng tương đương phi thường quen thuộc.

“Long Liễm tỷ tỷ võ công cao như vậy, Long Khiêm đại ca khẳng định cũng rất khá.”

Hai mắt Thủy Mộng Linh nóng bỏng nhìn Vân Khuynh, cho dù Long Liễm không ở, vậy mượn người này đến thay thế Long Liễm luận bàn võ công.

Đáng tiếc nàng chọn sai người.

Chân chính Long Khiêm võ công đích xác không tệ, thế nhưng Vân Khuynh giả Long Khiêm này, về vấn đề võ công phải nói là chỉ tàm tạm.

“Không, bởi vì thân thể không phải tốt, ta hầu như chưa từng tập võ.”

“A. . . Là như vậy sao.”

Thủy Mộng Linh tiếc hận nhìn hắn, dường như hắn không luyện được võ công là chuyện rất đáng thương.

Vân Khuynh cũng không thèm để ý, tiếp tục uống trà, Vân Khuynh tuy rằng không biết Phù Vân sơn trang dùng trà gì để chiêu đãi khách nhân, thế nhưng, không thể phủ nhận, trà này uống vào miệng đầy dư hương, rất ngon.

Vân Khuynh lại trò chuyện với Thủy Mộng Linh một hồi, trên cơ bản đều là Thủy Mộng Linh nói Vân Khuynh đáp.

Một lúc sau, Ân Nhược Lưu liền mang bọn họ đi ra lương đình bên ngoài ăn cơm.

Khí trời đã đi vào mùa hè, lương đình ở giữa hoa viên, trong hoa viên tràn ngập mùi hoa, thỉnh thoảng còn có thể nhìn thấy mấy con bướm nhỏ màu sắc khác nhau bay lượn giữa những khóm hoa.

Theo Ân Nhược Lưu và Thủy Mộng Linh bước vào hoa viên, một trận hương thơm xông vào mũi, mùi thơm ngát hợp lòng người, tuy rằng Vân Khuynh cũng không chấp nhất với mấy thứ này, nhưng cứ như vậy tâm tình luôn luôn ít nhiều sẽ càng thêm thoải mái.

“Biểu ca.”

“Ca.”

Vừa đi một đoạn xa, Vân Khuynh liền phát hiện trong lương đình dường như đã có người.

Hơn nữa, nhìn qua còn không ít, khuôn mặt Vân Khuynh co quắp một chút, cưỡng chế ý niệm muốn quay người chạy đi trong đầu, bước chân ổn định đi đến lương đình.

“Nhược Lưu, Linh nhi.”

Cười trả lời Ân Nhược Lưu và Thủy Mộng Linh chính là Phù Vân sơn trang đương nhiệm trang chủ Thủy Mộng Lan.

Vân Khuynh vốn đang cố chống hình dạng khí định thần nhàn, vừa lúc đến bên lương đình, thấy người ở bên trong liền triệt để suy sụp.

Thân thể y run rẩy, thiếu chút nữa liền đứng không vững. . .

Một hai ba bốn. . .

Trong lương đình có năm người, mà có bốn người là y quen biết. . .

Lạc Diễm, Hiên Viên Bất Kinh. . . Vân Hoán, Tần Vô Hạ. . .

Trời ơi, lập tức cho thiên lôi giáng xuống đánh cho một quả đi!

Vân Khuynh chột dạ lấy tay che mặt, loại hình dạng này. . .

Hẳn là sẽ không bị Tần Vô Hạ nhận ra hẳn là sẽ không bị Tần Vô Hạ nhận ra. . .

Tuy rằng Vân Khuynh nỗ lực trốn phía sau Ân Nhược Lưu và Thủy Mộng Linh, nhưng như trước vẫn bị Vân Hoán mắt sắc phát hiện.

Trên khuôn mặt ôn hòa như ngọc của Vân Hoán hiện lên một tia kinh hỉ: “Long huynh đệ, thật khéo, chúng ta lại gặp mặt.”

Vân Khuynh kéo kéo khóe miệng, ngoài cười nhưng trong không cười nói: “Đúng vậy, thật khéo. . .”

Ân Nhược Lưu nhìn Vân Hoán lại nhìn Vân Khuynh: “Vân công tử và Long công tử quen nhau sao?”

Kỳ thực Ân Nhược Lưu mời Vân Khuynh và Long Liễm, chỉ là bởi vì nhìn trúng thân thủ của Long Liễm Long Khiêm.

Phù Vân sơn trang rất quan trọng chuyện dùng người, người võ công chân chính cao trong chốn võ lâm, kỳ thực cực kỳ hiếm có, phần lớn đều là một đám võ công thấp kém.

Long Liễm và Long Khiêm tuy rằng chưa chân chính ra tay, thế nhưng, võ công của họ Ân Nhược Lưu lại nhìn không thấu, cho nên Ân Nhược Lưu mới nổi lên ý muốn lôi kéo bọn họ.

Hắn nói với Thủy Mộng Lan hai người Long Liễm là cao thủ hiếm thấy, bởi vậy Thủy Mộng Lan mới coi trọng Vân Khuynh, tiếp đãi Vân Khuynh cùng với tiếp đãi Hiên Viên Bất Kinh, Vân Hoán, Lạc Diễm mấy người.

“Đúng vậy, Long công tử và chúng ta, sáng sớm vừa mới chia tay, không nghĩ tới, chỉ qua nửa ngày lại tụ họp đến đây.”

Lạc Diễm lắc lắc chén rượu trong tay, bên môi đỏ tươi mang theo nụ cười tà mị, mềm nhẹ nói.

Trong mắt Thủy Mộng Lan hiện lên một tia sáng, đứng lên: “Quen biết đó là duyên, Long công tử mời ngồi.”

Vân Hoán nhìn phía sau y: “Muội muội của Long công tử đâu?”

“Xá muội tạm thời có việc đi ra ngoài.”

Vân Khuynh trả lời, ánh mắt lại dính lên người Tần Vô Hạ.

Kỳ thực lúc này người khiến Vân Khuynh cảm thấy không được tự nhiên nhất chính là Tần Vô Hạ, cũng chính là người duy nhất trong lương đình, vẻ mặt nhàn nhạt quan sát trăm hoa bốn phía, cũng không đem con mắt di đến trên người y.

Vân Khuynh cảm thấy rất kinh ngạc.

Y chưa từng thấy Tần Vô Hạ như vậy, Tần Vô Hạ ở Tần gia, dường như luôn luôn bị Tần Vô Phong và Tần Vô Song áp chế, khiến cho ấn tượng chỉ là một tiểu thiếu gia tùy hứng ngạo mạn một chút mà thôi.

Nhưng Tần Vô Hạ trước mắt, không phải Tần Vô Hạ ở Tần gia thường thường mang cười, trên khuôn mặt anh tuấn tuấn mỹ không thua Tần Vô Song và Tần Vô Phong chút nào mang theo an tường phong khinh vân đạm, dường như cùng hoàn cảnh chu vi hòa làm một thể, hài hòa không thể tin nổi.

Cho dù hắn ẩn dấu năng lực, trên người hắn vẫn có uy áp nhàn nhạt, mặc cho là ai cũng không thể bỏ qua hắn tồn tại.

Hơn nữa trên người hắn trường bào màu xanh, màu xanh cổ xưa, dĩ nhiên mang theo một chút trang nghiêm.

Giờ này khắc này, Vân Khuynh dường như nhìn thấy cái bóng Tần Vô Phong và Tần Vô Song trên người Tần Vô Hạ, nhất thời dĩ nhiên thẳng tắp đứng nhìn Tần Vô Hạ.

Đường nhìn của y quá mức tận lực, khiến Tần Vô Hạ muốn bỏ qua cũng không được.

Vì vậy Tần Vô Hạ liền hơi cong khóe môi, mày kiếm nhẹ nhàng giương lên, đôi mắt màu mực hơi chuyển động, bình tĩnh đặt trên người Vân Khuynh, nghiền ngẫm nhìn y.

Thủy Mộng Lan hiếu kỳ nhìn hai người: “Lẽ nào Long công tử ngay cả Tần công tử cũng quen sao?”

Chỉ là một tên vô danh, vì sao lại quen toàn nhân vật khó lường như vậy, y rốt cuộc là ai, có thân phận gì?

Dưới đáy lòng Phù Vân sơn trang trang chủ tuôn ra nghi vấn liên tiếp.

Tần Vô Hạ nhìn về phía Vân Khuynh, Vân Khuynh chột dạ né tránh đường nhìn, Tần Vô Hạ thở dài hơi mở miệng: “Long công tử. . . Ngươi họ Long sao?”

Vấn đề này Tần Vô Hạ là hỏi Vân Khuynh.

Vân Khuynh lúc này mới nhớ tới, hiện tại y dùng tên của Long Khiêm, mà Long Khiêm lại là một trong lục đại ảnh vệ của Tần gia, chỉ sợ y vừa nói tên ra sẽ bị bại lộ thân phận trước mặt Tần Vô Hạ. . .

 

 

Chương 204: Đoán ra hay không.

 

“Long công tử. . . Ngươi họ Long sao?”

Thấy niên thiếu trước mắt này thất thần, Tần Vô Hạ tốt tính hỏi lại lần nữa.

Hắn vừa nhìn vào niên thiếu trước mắt nhìn chằm chằm vào hắn này, y liền đột nhiên vòng vo đường nhìn, lông mi dày dài vô ý thức buông xuống, nhẹ nhàng run, cánh môi màu nhạt hơi hơi mím lại.

Vân Hoán và Tần Vô Hạ thấy vậy đều nhăn mày, không biết vì sao, thấy hình dạng niên thiếu như vậy, bọn họ liền biết y đang bối rối.

Nhưng mà. . .

Tần Vô Hạ hơi nheo lại đôi mắt, đánh giá cẩn thận người kia.

Bỏ qua khuôn mặt bình thường không nói, thân thể gầy gò thon dài, con ngươi như mặt nước, khí chất nhu hòa tuấn dật, thế nào đều là quen mắt đến vậy?

Hầu như nhất khắc ánh mắt rơi xuống trên người y, đáy lòng Tần Vô Hạ liền hiện lên một bóng người.

Một người hắn quen thuộc lại xa lạ, sau đó là tiểu mèo hoang móng vuốt không quá sắc bén, nhưng tương đương có thể lăn qua lăn lại người khác.

Nhớ tới tiểu mèo hoang kia, ý cười bên môi Tần Vô Hạ càng sâu, sâu thêm lại không khỏi thở dài, đáng tiếc. . .

Mèo hoang đã biến thành mèo nhà, hắn mất đi cơ hội tốt nhất.

Trước khi hắn rời khỏi Tần gia, hắn liền biết đại ca và nhị ca bởi vì tiểu mèo hoang kia mà đánh vỡ hòa thuận, đáy lòng hắn mơ hồ có một suy đoán, nhưng không người chứng thực, mà chính hắn cũng chưa kịp biết rõ tình hình, liền phải chạy tới Phù Vân sơn trang.

Đến Phù Vân sơn trang không bao lâu, lại nhận được tin tức, tiểu mèo hoang kia chạy mất. . .

Vì vậy, lại từ mèo nhà biến thành mèo hoang?

Nghĩ nghĩ, con ngươi Tần Vô Hạ nhìn niên thiếu xem thật quen mắt này càng trở nên thâm thúy xa xưa, sâu không thể đoán.

Ngón tay thon dài đặt ở trên bàn, không tự chủ được cong lại, gõ gõ mặt bàn, Tần Vô Hạ tư thái nhàn hạ, mang theo vài phần lười biếng nhìn Vân Khuynh không tha.

Biết mọi người ở trong lương đình đang đợi y trả lời, Vân Khuynh giấu bàn tay nắm chặt dưới ống tay áo, nâng mi dứt khoát mở miệng: “Đúng vậy, tại hạ họ Long, Vô. . . Tần tam công tử có ý kiến sao?”

Bởi vì quán tính, Vân Khuynh thiếu chút nữa mở miệng kêu Vô Hạ. . .

May là đổi kịp.

Thế nhưng lúc y thay lời, người trong lương đình vẻ mặt vẫn là thay đổi khác nhau.

Ngay cả vẻ mặt Vân Hoán luôn luôn đạm mạc bên trong ôn hòa cũng thay đổi.

Tần Vô Hạ ung dung thản nhiên, chỉ vào chiếc ghế trống gần hắn nhất nói: “Ý kiến thì thật ra không có, chỉ là cảm thấy họ Long này phi thường thân thiết, Long công tử nếu như không ngại, ngồi ở đây đi.”

Trên thực tế vị trí Tần Vô Hạ chỉ vào, chính là vị trí của Phù Vân sơn trang trang chủ Thủy Mộng Lan, chỉ là Thủy Mộng Lan để nghênh tiếp Vân Khuynh mà đứng lên, thậm chí, hiện tại hắn còn đứng ở cạnh vị trí đó, chỉ là chưa ngồi xuống mà thôi.

Trong mắt Vân Khuynh hiện lên một tia tình tự kỳ dị, Tần Vô Hạ hình như quá mức tùy ý rồi.

Ánh mắt y dời về phía Phù Vân sơn trang trang chủ Thủy Mộng Lan.

Trong đáy mắt của Thủy Mộng Lan bịt kín một tầng ánh sáng âm độc, trên khuôn mặt mang theo nụ cười giả tạo, rời khỏi chỗ ngồi, thỉnh Vân Khuynh ngồi xuống.

Vân Khuynh thấy Tần Vô Hạ không quấn quýt đến tính danh của y, tâm liền thoáng buông xuống một chút.

Y đối với thuật dịch dung của Long Liễm vẫn là có chút lòng tin, kế tiếp, y chỉ cần sống qua bữa cơm này là được.

“Sáng nay Long huynh đệ nói địa phương muốn đến thăm, chính là Phù Vân sơn trang sao? Lúc trước nếu là biết đến, chúng ta có thể cùng đi rồi.”

Vân Hoán hầu như ngồi đối diện Vân Khuynh, Vân Khuynh vừa nhấc đầu liền thấy được nụ cười ôn hòa như bình thường của hắn.

Y lắc đầu: “Không, gặp phải Ân công tử và Thủy cô nương chỉ là một ngoài ý muốn.”

“Nga. Ngoài ý muốn thế nào?”

Tần Vô Hạ vốn như không có hứng thú với bất cứ thứ gì bỗng nhiên mở miệng.

Vân Khuynh hô hấp tắc nghẽn.

Cổ nhân không phải nói ăn cơm thì không được nói chuyện sao, vì sao Vân Hoán lại nhắc tới sự kiện kia, vì sao Tần Vô Hạ lại cảm thấy hứng thú đối với những chuyện nhàm chán này?

Vân Khuynh còn chưa kịp nói cái gì, Ân Nhược Lưu liền mở miệng: “Là Linh nhi trách lầm Long công tử và Long cô nương.”

Nói đến chuyện này, Thủy Mộng Linh cũng hai mắt tỏa sáng nói: “Đặc biệt võ công của Long Liễm tỷ tỷ, rất lợi hại.”

Hỏng. . .

Tay Vân Khuynh run lên, chiếc đũa trên tay thiếu chút nữa rơi lên trên bàn.

Long Liễm Long Liễm. . .

Cái tên này khiến y sởn cả tóc gáy, Tần Vô Hạ nhất định sẽ phát hiện. . . Nhất định sẽ! ! !

Y len lén giơ lên khóe mắt liếc nhìn Tần Vô Hạ, Tần Vô Hạ cười như không cười nhìn y, bắt lấy toàn bộ đường nhìn của y.

Thế nhưng Tần Vô Hạ cũng không làm khó, cái gì cũng chưa nói, chỉ là gắp thức ăn cho y.

Vân Khuynh trong lòng thật lạnh thật lạnh, thấp thỏm đoán rằng Tần Vô Hạ hẳn là đã biết thân phận của y.

Ân Nhược Lưu đáng ghét, Thủy Mộng Linh đáng ghét, chưa đem sự tình giải thích rõ ràng, lại vô ý thức kéo ra thân phận của y.

Ai. . . Y còn có thể giãy dụa thế nào đây?

Chính y kêu Long Khiêm lại dịch dung, bên người theo một Long Liễm, nếu như Tần Vô Hạ biết tin y rời khỏi Tần gia, vậy nhất định sẽ đoán ra y là Vân Khuynh.

Vân Khuynh nhìn món ăn Tần Vô Hạ gắp cho y mà kinh ngạc đờ ra.

Tần Vô Hạ ở một bên thấy vậy nhíu mày: “Sao vậy, không hợp khẩu vị?”

Vân Khuynh đánh một cái giật mình lấy lại tinh thần: “Không có. . .”

Vì sao y hiện tại cảm giác mình rất sợ Tần Vô Hạ?

Lẽ nào đây là chột dạ lúc làm chuyện sai lầm sao?

Thế nhưng, y chưa làm chuyện gì có lỗi với Tần Vô Hạ mà?

Vân Khuynh ngây ngây ngô ngô. Ăn một chút cơm cũng nuốt không trôi, chờ tất cả mọi người ăn xong thỏa đáng, dọn dẹp hết thảy mới thở phào nhẹ nhõm.

Y đang muốn cáo biệt, Tần Vô Hạ nhưng lại đứng lên, nói với Vân Khuynh: “Long huynh đệ thỉnh đi theo ta một chút.”

Vân Khuynh vốn định cự tuyệt, nhưng nhìn Tần Vô Hạ sắc mặt đoán không ra vui buồn, cự tuyệt đến bên mép lại bị nuốt vào trong bụng.

Vân Khuynh thành thành thật thật đi theo phía sau Tần Vô Hạ, bắt đầu nghĩ lại mình rốt cuộc có lỗi với Tần Vô Hạ ở chỗ nào, vì sao lại sợ hắn như vậy, nghe lời như vậy?

Vân Hoán nhìn hai người dần dần đi xa, trong đôi mắt màu mực che lấp sóng gió mờ mịt.

“Bất Kinh, ngươi nói, vị Long công tử này rốt cuộc là ai?”

Ngón tay trắng nõn của Lạc Diễm chỉ vào Vân Khuynh theo Tần Vô Hạ đi xa: “Y gặp chúng ta quen biết là một trùng hợp, thế nhưng với Tần tam công tử lại là chuyện gì?”

Hiên Viên Bất Kinh cũng hiếu kỳ: “Cái này cõ lẽ cần một đoạn thời gian mới rõ. . .”

Hai người bọn họ rõ ràng quen biết, vì sao lại làm bộ như không quen?

Vừa rồi chưa ai giới thiệu Tần Vô Hạ cho Vân Khuynh, chỉ nói Tần công tử, mà Vân Khuynh lại xưng Tần Vô Hạ là Tần tam công tử.

Đây không phải là giấu đầu lòi đuôi sao?

Lạc Diễm thu hồi ngón tay thon dài trắng nõn lắc lắc trước mắt Hiên Viên Bất Kinh: “Không, hẳn là Long công tử một người phủ định sự thực bọn họ quen biết, Tần tam công tử cái gì cũng chưa nói. Hơn nữa tuy rằng Long công tử rất khách khí với Tần tam công tử, nhưng ta xem Tần tam công tử kia đối với Long công tử, lại rất tùy ý.”

Nói, mắt Lạc Diễm không tự chủ được nhìn về phía Vân Hoán: “Tiểu sư đệ, gặp gỡ cường địch nga, nếu không nỗ lực, không ra tay nữa là thảm bại đó.”

Nét mặt tuấn mỹ của Vân Hoán biểu lộ một nụ cười mỉm gần như là tà tứ: “Sư huynh, vật sư đệ muốn, đã lúc nào thất thủ chưa? Long huynh đệ này. . . Chỉ là cảm giác quen thuộc một chút, trên người có quá nhiều cái bóng của tiểu Khuynh mà thôi. . . Tần tam công tử nếu thật có ý, tặng cho hắn thì có làm sao?”

Nói xong hắn cũng đứng dậy rời đi, vạt áo màu đen trong không trung kéo ra độ cung mang theo vài phần ma mỵ, ngoài miệng là nói như vậy, nhưng trong lòng rốt cuộc nghĩ như thế nào, có lẽ chỉ có hắn biết.

Phù Vân sơn trang trang chủ Thủy Mộng Lan, lại bắt đầu bừng tỉnh đại ngộ ngưng mi tự hỏi.

Vậy ra Tần gia tam thiếu gia, đúng là thích niên thiếu trẻ tuổi khuôn mặt đẹp. . .

Quan quán trong Khôn thành hình như có không ít mặt hàng tốt. . .

Biết đâu, có thể mua mấy người đưa cho Tần tam công tử. . .

Nghĩ nghĩ, khóe miệng Thủy Mộng Lan xuất hiện dáng cười là nam nhân đều có thể hiểu.

. . .

“Được rồi.”

Vân Khuynh vẫn đang suy nghĩ, ngoan ngoãn nhìn y bào màu xanh tiêu sái lắc lư trước mắt, người nọ lại đột nhiên đứng lại mở miệng.

Bỗng nhiên nghe thấy thanh âm Tần Vô Hạ, Vân Khuynh lại càng hoảng sợ, nhất thời dĩ nhiên quên dừng chân, thẳng tắp đánh lên lưng Tần Vô Hạ.

“Tê. . .”

Vân Khuynh ôm mũi bị đụng đau, theo phản xạ sinh lý đau nhức khiến đôi mắt màu mực của y thoáng cái nổi lên một tầng mặt nước.

Tần Vô Hạ xoay người, trông thấy Vân Khuynh như vậy không khỏi ha ha phá lên cười.

Dường như Tần Vô Hạ giờ khắc này, mới là Tần Vô Hạ Vân Khuynh quen thuộc.

Mũi Vân Khuynh bị đụng thật sự đau, y dường như quên mình lúc này chỉ là một người xa lạ không quen Tần Vô Hạ, y bưng mũi, dùng đôi mắt tràn đầy hơi nước trừng Tần Vô Hạ, âm thanh mơ hồ nói: “Cười cười cười, có cái gì buồn cười chứ?”

Tần Vô Hạ thật vất vả mới dừng cười được: “Ta chỉ là muốn hỏi tên Long huynh đệ một chút mà thôi, lại không nghĩ rằng Long huynh đệ dĩ nhiên kích động thành ra như vậy.”

Nghe xong Tần Vô Hạ nói, biểu tình Vân Khuynh dừng một chút.

Ách. . .

Long huynh đệ. . .

Đúng, y hiện tại là Long Khiêm, không phải Vân Khuynh!

Vân Khuynh ảo não thu hồi đường nhìn trừng mắt Tần Vô Hạ, lại trở nên ngoan ngoãn.

“Long Khiêm.”

Mặc kệ, nếu bại lộ đã sớm bại lộ, đành xem Tần Vô Hạ có nguyện ý buông tha y hay không.

Nếu như Tần Vô Hạ mở một con mắt nhắm một con mắt coi chuyện gì cũng không biết thì tốt, nếu như Tần Vô Hạ nhất định nói ra hành tung của y cho Tần gia, vậy y đành phải tìm cơ hội để Long Liễm dẫn y chạy.

Ai. . .

Vân Khuynh dưới đáy lòng thở dài một tiếng.

Y sao lại không may như vậy, vừa mới rời khỏi Tần gia không bao lâu, liền đụng phải Tần Vô Hạ.

Lẽ nào, ngoại trừ đại Bảo tiểu Bảo ra, y và Tần gia, đúng là dính dáng thực sự cả đời cũng chém không đứt sao?

“Long Khiêm. . .”

Tần Vô Hạ đem tên y ngậm ở trong miệng nhẹ nhàng nhớ kỹ, giống như tình nhân khẽ gọi.

“Ngươi còn có một muội muội tên Long Liễm.”

“. . . Đúng vậy. . .”

Tần Vô Hạ đây không phải là biết rõ còn cố hỏi sao?

Thế nhưng, Tần Vô Hạ hỏi cái này, rốt cuộc là muốn làm gì?

Tin tức rõ ràng như thế, Tần Vô Hạ rốt cuộc có biết y từ Tần gia chạy ra hay không, rốt cuộc có đoán ra y là Vân Khuynh hay không?

Nghĩ nghĩ đôi mắt Vân Khuynh nhìn Tần Vô Hạ mang theo nghi hoặc.

Nói là Tần Vô Hạ không đoán ra, một chút cũng không giống, nhưng nếu Tần Vô Hạ đoán ra, Tần Vô Hạ lại vì sao không vạch trần y?

 

Content Protection by DMCA.com
loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: