siêu sao -q2- chương 34

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Huyết Vũ.

Đệ tam thập tứ chương: Cảnh trong vườn hoa ( thượng )

 

Ngày hôm nay luyện tập lời kịch coi như thuận lợi, có mấy lần Chino nhìn qua có chút chán nản và mệt mỏi đối với việc luyện tập lời kịch, thế nhưng dưới sự hướng dẫn và đốc xúc của Đường Phong anh vẫn luyện tập tròn một ngày.

“Hiện tại tôi đã hiểu vì sao bản lĩnh lời kịch của cậu lại tốt như vậy, trời ạ, cậu có thể cả ngày đối mặt với cái gương đọc lời kịch, không cảm thấy mệt mỏi buồn chán sao?” Buổi chiều bốn giờ rốt cục kết thúc luyện tập ngày hôm nay, cả người Chino tựa như hư thoát mở hai tay trực tiếp nằm trên sàn nhà.

“Đứng lên uống ngụm nước rồi ăn một viên kẹo ngậm họng, từ giờ trở đi nói ít thôi, nếu anh không muốn cổ họng ngày mai bị đau.” Đường Phong ở một bên pha một cốc nước mật cho Chino, lại lấy một viên kẹo ngậm họng, tự mình đặt ở bên người Chino, cậu cũng có chút mệt mỏi, vì vậy liền thẳng thắn ngồi xếp bằng trên đất.

Người người đều nghĩ Fiennes là một đại minh tinh, phần lớn mọi người chỉ thấy được thành công và huy hoàng của cậu, nhưng nào có ai biết được nỗ lực và chua xót cậu từng có.

Một ngày đêm bốn năm lần phỏng vấn, trong một vài bộ phim lại chỉ có vài câu thoại, vì điện ảnh mà cậu đã từng mỗi ngày nhốt mình trong phòng nhìn vào gương học lời kịch. . .

Loại cuộc sống bận rộn và chán nản này đã từng có lần khiến cậu có chút khó có thể chịu đựng, nhưng cuối cùng cậu vẫn nhịn xuống.

“Trước đây có một người thầy nói với tôi, lúc cậu cảm thấy đau khổ nhất cũng chính là lúc cậu đến gần thành công nhất, một phút trước ánh bình minh luôn luôn là bóng tối, nếu như buông tha bỏ cuộc thì chẳng khác nào công lao đổ biển, chỉ cần vượt qua thời kì đen tối và đau khổ nhất, vậy có nghĩa mình đã cách thành công và hào quang không còn xa.”

Đường Phong cười cố sức vỗ Chino nửa chết nửa sống một chút: “Có nghe không đó, thằng nhóc? !”

“Ôi chao! Nghe rồi, nghe rồi. . .” Chino ỉu xìu mở mí mắt, tròng mắt xoay vòng vòng, nhếch miệng cười lộ ra hàm răng trắng bóng chỉnh tề, “Cậu hẳn là nhỏ tuổi hơn tôi, nói như thế nào lại giống như giảng viên đại học vậy.”

Đường Phong không nói lời nào, một nắm tay nện lên bụng Chino, sức lực đương nhiên rất nhỏ, cũng chỉ gần giống như mát xa.

Chino khoa trương ôm bụng làm bộ bị thương, lăn qua lăn lại trên mặt đất cộng thêm rên rỉ không ngừng: “Đau quá, cậu đánh đau tôi.”

“Đau chết anh mới tốt.” Đường Phong mới không tin anh.

Thế nhưng một hồi lâu Chino vẫn kêu đau, người cũng đưa lưng về phía Đường Phong cong lưng giống như con tôm, liên tục hừ hừ dường như thực sự rất đau.

Sẽ không là thật đánh tới chỗ nào của Chino chứ?

“Chino, anh không sao chứ?” Đường Phong có chút bị đối phương dọa đến, vội vã xoay người kiểm tra Chino có phải bị thương ở đâu không, mà rất nhanh liền xảy ra chuyện Đường Phong vừa nghĩ tới, đó chính là Chino có phải cố ý đùa giỡn cậu hay không.

Đáp án hiển nhiên là khẳng định, Chino đột nhiên ôm cổ người kia đồng thời bằng tốc độ cực nhanh đem Đường Phong đặt ở dưới thân, giống như một đứa trẻ thực hiện được trò đùa dào dạt đắc ý nở nụ cười: “Ha ha ha, cậu bị tôi lừa rồi, Đường.”

“Cái này không hề buồn cười, Chino.” Đường Phong có chút lạnh mặt.

“Đừng như vậy, tôi chỉ đùa thôi mà.” Mắt thấy Đường Phong hình như đang giận, Chino lập tức thả mềm giọng nói, chỉ là anh không hiểu vì sao Đường Phong ngay cả một trò đùa nho nhỏ như thế cũng để ở trong lòng.

“Anh thực sự là một đứa trẻ, Chino, vĩnh viễn đừng đùa giỡn kiểu này với người quan tâm anh.” Lời nói thế này Đường Phong không biết đã nói bao nhiêu lần, cậu thở dài đẩy Chino ra khỏi người mình, loại trò đùa này một chút cũng không buồn cười, cậu vừa rồi bị Chino dọa thật.

Người một ngày bị bệnh ai cũng không biết sau một khắc sẽ xảy ra chuyện gì.

Chino cũng thở dài theo: “Được rồi, sau đó tôi không bao giờ đùa như vậy nữa, cậu đừng nói tôi là trẻ con nữa, tôi lớn hơn cậu hai ba tuổi đấy.”

Chỉ là bề ngoài mà thôi.

Đường Phong cũng không nói gì nữa, cậu biết cậu quá mẫn cảm đối với vấn đề này, nhưng cậu không cho rằng cậu sai.

Đến buổi tối Đường Phong gọi điện thoại cho Lục Thiên Thần, ba người bọn họ cùng ăn ở bên ngoài, tuy rằng Chino có rất nhiều chuyện muốn đơn độc nói với Đường Phong, nhưng Đường Phong dường như đang tận lực giảm thiểu thời gian hai người bọn họ đơn độc ở chung.

Mặc dù Chino không phải rất thuận mắt Lục Thiên Thần, thế nhưng Lục Thiên Thần một chưa từng đánh nhau với anh, hai cũng không giống Charles ồn ào khiến người ta ghét, cho nên bữa cơm này dĩ nhiên hài hòa ngoài ý muốn, bình bình thản thản.

Sau bữa tối Lục Thiên Thần đến bãi đỗ xe lấy xe, Chino đến chỗ Đường Phong nói mấy câu: “Đường, sau này không bằng đến nhà tôi luyện tập lời kịch thế nào? Tôi ở nhà mình tương đối có cảm giác.”

“Được.” Đường Phong suy nghĩ một chút, nếu ở khách sạn không tiện, cậu cũng không ngại đến chỗ Chino.

Hai người rất nhanh đạt thành nhận thức chung, kỳ thực Chino rất muốn Đường Phong ở cùng với anh, nhưng ngẫm lại có phải là có chút gấp quá hay không, cho nên tạm thời không nói đến.

Chino vẫn nhìn đến khi Đường Phong lên xe mới xoay người rời đi.

. . .

. . .

Đường Phong không đem “người đẹp Anh quốc” của Charles để ở trong lòng, dù sao tên kia cho tới bây giờ chưa từng nói chuyện nghiêm túc, công việc chủ yếu lúc này của cậu vẫn là điện ảnh.

Mặc dù có chút buồn cười, thế nhưng hiện tại Đường Phong và Chino cùng diễn với nhau thì chỉ có Đường Phong thu âm hiện trường, mà Chino phần lớn đều là lấy hình dáng của miệng khi phát âm nói chuyện, tuy rằng chỉ là lấy hình dáng của miệng nhưng vẫn phải phối hợp thật tốt, nếu không sau đó lồng tiếng không giống cũng là một vấn đề.

Phân cảnh phải quay ngày hôm nay là Chris sau khi mang theo tu sĩ Đường trốn ra ngoài đi tới nước Anh dạo chơi khắp nơi, anh cùng Đường thưởng thức phong cảnh cảnh đẹp của nước ngoài, trải nghiệm phong tục tục lệ ở đây, cũng tận mắt nhìn thấy một thế giới khác.

Cảnh quay không nhất định sẽ liên tục liên quan đến nội dung điện ảnh, sáng sớm ngày hôm nay Đường Phong và Chino một bên quay phim một bên dạo chơi một chuyến, đạo diễn nghĩ điều này có thể để cho bọn họ thả lỏng, bởi vì buổi tối bọn họ phải ở trong vườn hoa vũ hội biểu diễn một vài tiết mục kích tình.

Buổi chiều Đường Phong và Chino đều không ăn cơm, tùy tiện ăn một chút bổ sung thể lực là đủ, cực kỳ tự giác tắm rửa đánh răng, sau đó đều tự vào phòng trong xe để nhân viên hoá trang trang điểm cho.

Đường Phong hiện tại rất mừng vì Charles không ở, tên kia nếu như ở đây nói không chừng lại náo loạn một phen, Lục Thiên Thần lý trí hơn Charles một chút, người đàn ông kia tuy rằng cũng không thích phân cảnh này, nhưng phần lớn thời gian vẫn tôn trọng lựa chọn của Đường Phong.

Lần này hình ảnh cần quay so với lần trước có thể nói là cảnh yêu chân chính kích thích, lần trước cậu và Chino ở trong bụi cỏ cũng chỉ là tùy tiện khoa tay múa chân một chút, mờ mịt che lấp tốt, còn lần này cậu và Chino hai người đều có phân cảnh phải lộ lưng, đối với nam minh tinh Hollywood mà nói cái này cũng không tính là cái gì.

Thế nhưng lúc trước vì ngại Charles cản trở, phần cuối cảnh này Đường Phong sẽ dùng thế thân để thay bọn họ hoàn thành một ít động tác yêu cầu cao, bao gồm cả cảnh nóng sau lưng.

Điện ảnh: Satan’s Alley.

Cảnh thứ 58, buổi tối, vườn hoa vũ hội nước Anh, quay ngoại cảnh, cảnh kích tình 1.

“Action!”

Đạo diễn hét lớn một tiếng trong đêm, cảnh kích tình chính thức quay.

Nội dung lần này chặt chẽ nối tiếp lần trước, tu sĩ Đường và Chris lần đầu tiên mặc vào lễ phục châu Âu đi tới một vũ hội, Chris hối lộ người trông cửa từ cửa sau chạy vào trong vũ hội, bọn họ mạnh dạn thưởng thức đồ ăn ngon trên vũ hội, lại nhấm nháp rượu ngon chẳng bao giờ uống qua, bọn họ tay kéo tay đi qua đoàn người, dưới ánh đèn sáng lạn đối mặt với nhau.

Sống nhiều năm như vậy, dường như đây mới là lần đầu tiên chân chính buông thả và giải thoát, giống như các tinh linh bị nhốt trong chai, cuối cùng cũng giãy khỏi ràng buộc nhìn thấy thế giới xinh đẹp này.

Đây mới là cuộc sống chân chính. . .

Vào phút chốc tu sĩ cởi ra áo tu đạo, dường như cậu cởi ra toàn bộ ràng buộc giam giữ nửa cuộc đời mình, cũng đồng thời ở giữa bản thân và tín ngưỡng với thần mà lựa chọn cái trước.

Cậu và Chris cùng nhau đi tới vườn hoa rời xa vũ hội, trên bầu trời ánh trăng mông lung, bên người bọn họ không có ai, vườn hoa rất lớn, mà bọn họ vẫn luôn chạy tới chỗ sâu trong vườn hoa.

Bên tai ngay cả một chút tiếng nhạc cũng không nghe thấy, chỉ có tiếng ếch và tiếng nước thiên nhiên, ra là ở bên có một hồ nước nho nhỏ.

Bọn họ tay nắm tay cùng đi tới bãi cỏ bên hồ nước, ở cạnh tràn đầy cây cối cao to và đóa hoa nở rộ, dưới ánh trăng mờ nhạt bọn họ mặt đối mặt nhìn nhau.

Không có quá nhiều lời nói, tu sĩ chủ động tiến lên hôn người đàn ông tóc vàng trước mặt, đây là lời cảm ơn lớn nhất cũng là trực tiếp nhất của cậu.

Chris đứng không hề động, chỉ là chậm rãi nhắm hai mắt lại.

Tu sĩ làm ra cử động to gan nhất trong cuộc đời cậu, cậu cảm thấy thân thể cậu nhẹ nhàng sạch sẽ từ trong ra ngoài. Chậm rãi, cậu đặt hai tay lên trước ngực, từng chút từng chút cởi ra cúc áo, áo khoác của cậu rất nhanh bị cậu cởi xuống ném sang một bên, quần áo rơi xuống bãi cỏ phát sinh âm thanh.

Lúc này màn ảnh kéo gần đặc tả mỗi một động tác tu sĩ dùng hai tay cởi ra quần áo trên người, chúng nó nhìn qua chẳng liên quan đến việc gợi tình một chút nào, càng giống như đang tiến hành một nghi thức trang nghiêm mà thần thánh nào đó, khi tu sĩ đem thứ cuối cùng trên người cởi ra, thân thể đàn ông ở dưới ánh trăng vừa giống như trân châu trơn bóng tỏa ra ánh sáng mông lung, vừa giống như một khối ngọc sạch sẽ.

Lưng là của Đường Phong, đến lúc ống kính kéo xa, liền biến thành cùng nhau ở trần.

“Cắt! Tốt!” Thời khắc mấu chốt, lại là một tiếng hô dừng của đạo diễn, “Nghỉ ngơi mười phút, trang điểm lại.”

Buổi đêm có chút lạnh, Đường Phong vừa quay xong rất nhanh khoác lên áo khoác ngoài, trên thực tế hiện tại còn chưa cởi sạch, thế nhưng như thế này cũng đã đủ thật.

Nhân viên công tác đã bắt đầu đuổi người.

 

Content Protection by DMCA.com

loading...

No Responses

  1. 04/08/2015

    […] Chương 34 – Chương 35+36 – Chương 37 […]

Để lại bình luận

%d bloggers like this: