khuynh tẫn triền miên – chương 207+208

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Huyết Vũ.

Chương 207: âm kém dương sai.

 

Tần Vô Hạ ở chỗ Thương Vũ Túy cũng không lâu, sau khi hai người bàn bạc xong tất cả mọi việc, Tần Vô Hạ liền ôm Vân Khuynh đang ngủ về tới Phù Vân sơn trang, sợ Vân Khuynh ở trên đường giật mình tỉnh giấc, Tần Vô Hạ thuận tiện điểm thụy huyệt của Vân Khuynh.

Phù Vân sơn trang trang chủ vừa nhìn, trong lòng giống như gương sáng, chỉ cảm thấy chuyện Vân Khuynh là nam sủng của Tần Vô Hạ, rốt cục chứng thực.

Nghĩ lại sau đó vào lúc tuyệt thế hảo kiếm hiện thế, hắn cần Tần Vô Hạ trợ giúp. . .

Phù Vân sơn trang trang chủ nghĩ mỹ niên thiếu hắn cố ý mang về từ Khôn thành, rốt cục cũng phát huy công dụng.

Nhìn thân ảnh Tần Vô Hạ ôm Vân Khuynh biến mất, Phù Vân sơn trang trang chủ Thủy Mộng Lan, vẫy vẫy tay với thị vệ bên người: “Đi, mang mỹ nhân vừa đến Tây Sương các đi Đông Sương phòng hầu hạ.”

Thừa dịp ‘Long Khiêm’ hiện tại đang ngủ, để Tần tam công tử mở mang kiến thức biết thế nào là mỹ niên thiếu chân chính.

Thủy Mộng Lan nhớ tới khuôn mặt còn đẹp hơn cả nữ nhân của mỹ nhân vừa mới đem về kia, không khỏi thoả mãn gật gật đầu.

Thị vệ sau khi nhận mệnh liền lập tức rời đi, Thủy Mộng Lan còn lại là đứng ở tại chỗ xấu xa cười ha hả.

Thị vệ kia vừa tới Tây Sương các quả nhiên nhìn thấy một vưu vật nhu nhược.

Rõ ràng là một nam tử, nhưng tư thái so với nữ tử còn mềm mại hơn vài phần, băng cơ ngọc phu, thu thủy tiễn đồng, doanh doanh tú lệ, hơn nữa trên người hắn còn tản ra hương thơm ngào ngạt.

Hương thơm trên người hắn, là mùi thơm mỗi niên thiếu ở trong quan quán đều dùng từ nhỏ, có tác dụng thôi tình rất mạnh.

Tự thân bọn họ đã quen, thế nhưng đối với khách nhân đến quan quán mà nói, lại có tác dụng thôi tình rất lớn.

Dùng quanh năm, khiến trên người đám tiểu quan trong quan quán, đã thật sâu nhiễm phải hương thơm như vậy, muốn bỏ đi cũng không xong.

Thị vệ kia vừa nhìn đến mỹ nhân kia liền có chút đờ ra, qua một lúc lâu mới lấy lại tinh thần nhớ rốt cuộc mình phải làm gì.

Có người nói niên thiếu này, tên là Thu Nguyệt, là tiểu quan đứng đầu bảng có công phu trên giường tốt nhất ở Khôn thành.

Hai ngày trước, sau khi Thủy Mộng Lan tự cho rằng Tần Vô Hạ thích nam tử, liền sai người đi đến Khôn thành mua Thu Nguyệt, suốt đêm đưa đến Tích Châu.

Thị vệ dẫn Thu Nguyệt đến Đông Sương phòng.

Đi tới nửa đường lại có chút sầu muộn.

Ở cổ đại, phương Đông vi tôn, vốn Đông Sương Phòng chỉ có một mình Tần Vô Hạ ở, sau lại Thủy Mộng Lan hiểu lầm quan hệ của Vân Khuynh và Tần Vô Hạ, đem Vân Khuynh cũng xếp đến sát vách Tần Vô Hạ. . .

Nói cách khác Đông Sương phòng hiện tại có hai khách nhân.

Phù Vân sơn trang trang chủ nói muốn đem công tử Thu Nguyệt đến Đông Sương phòng, lại không nói là đưa cho vị khách nhân nào.

Thị vệ kia khổ não một đường. Đến lúc đi tới Đông Sương phòng, liền có quyết định.

Tần tam công tử kia, đến Phù Vân sơn trang đã nhiều ngày, nhưng Phù Vân sơn trang trang chủ lại không có nửa phần động tĩnh, chưa từng nổi lên ý niệm tặng mỹ niên thiếu cho Tần tam công tử ở trong đầu.

Mà cùng ngày Long công tử kia đến, Phù Vân sơn trang trang chủ liền muốn tìm kiếm mỹ thiếu niên, như vậy, mỹ niên thiếu này hẳn là đưa cho Long công tử.

Thị vệ ở trong lòng tính toán một lúc, liền có chủ ý.

Hắn dẫn Thu Nguyệt đến trước cửa phòng Vân Khuynh, gõ gõ cửa, bên trong không có người đáp lại.

Thị vệ kia hơi trầm tư một chút, liền đẩy cửa ra, đẩy Thu Nguyệt đi vào: “Nhớ phải hầu hạ công tử gia cho tốt.”

Sau khi nói xong, liền đóng cửa lại.

Niên thiếu Thu Nguyệt, từ nhỏ đã bị người nhà bán vào quan quán, bị điều giáo nhẫn nhục chịu đựng, yêu mị không gì sánh được, ở phương diện hầu hạ nam nhân cũng đặc biệt lành nghề.

Hắn vốn cho rằng mình sẽ phải ở quan quán bị chà đạp suốt đời, nhưng không nghĩ ra người của Phù Vân sơn trang dĩ nhiên mua hắn.

Vào lúc hắn bị mua đi, hắn đã hạ quyết tâm, nhất định phải hầu hạ người mua hắn thật tốt, nhất định phải nghe lời tân chủ nhân.

Lúc đến Phù Vân sơn trang hắn như trước nhận hết khinh thường và kỳ thị, ở trong miệng người hầu, hắn cũng rõ ràng Phù Vân sơn trang trang chủ, coi hắn như một công cụ dùng để mượn hơi một vị nhân vật quan trọng.

Thế nhưng hắn nhẫn nhục chịu đựng đã quen, tham sống sợ chết, tân chủ nhân hôm nay kêu hắn tận tâm hầu hạ người trong phòng, hắn tự nhiên phải đem tất cả kỹ xảo khiến người trong phòng này hài lòng.

Bởi cửa sổ đều đã đóng chặt, trong phòng có chút tối, Thu Nguyệt thậm chí không cảm thấy có người ở trong phòng.

Hắn bước nhỏ di động vài bước, phát hiện trong phòng đích xác không có ai, sau đó hắn chậm rãi đi tới bên giường, mới phát hiện một người đang ngủ trên giường.

Nửa bên mặt của người nọ bị lấp dưới sợi tóc màu mực, lộ ra cần cổ trắng nõn nhẵn nhụi, nhìn qua mịn màng không gì sánh được, khiến người ta nhịn không được dục vọng muốn chạm đến.

Bởi vì khuôn mặt nghiêng đi, chỉ có thể lờ mờ thấy được bóng dáng của chiếc mũi thẳng tắp cùng với cánh môi màu nhạt hơi cong lên, dưới đáy lòng Thu Nguyệt nghĩ, người này, có lẽ cũng là một người tuấn mỹ vô tư.

Bị phái tới hầu hạ người như vậy, mà không phải một người tai to mặt lớn thiếu tay thiếu chân, hắn cũng thấy đủ rồi.

Hắn vươn tay, ôn nhu đẩy ra sợi tóc màu mực của người nọ, lại nhìn thấy màu da hơi tối hoàn toàn không tương xứng với màu cổ.

Ở trong quan quán một thời gian dài như vậy, đối với thuật dịch dung, Thu Nguyệt cũng có chút hiểu biết.

Hắn nhìn người nằm trên giường hô hấp nhợt nhạt, ngủ rất say, hắn rất muốn nhìn một chút cái người mà Phù Vân sơn trang trang chủ phái hắn tới hầu hạ là người thế nào, tay hắn chậm rãi mò lấy bên mặt của Vân Khuynh.

Vân Khuynh đang ngủ rất say, ở trong mộng lại ngửi thấy một cỗ hương thơm nồng nặc khiến kẻ khác khó có thể hô hấp.

Y hơi hơi nhíu mày, giật giật đầu, đem khuôn mặt chuyển thẳng.

Thu Nguyệt đang mò tìm bỏ đi thuật dịch dung trên mặt y, Vân Khuynh lúc này chuyển mặt qua, vừa lúc tiện cho động tác của Thu Nguyệt.

Thu Nguyệt lại lần mò một trận, thứ trên khuôn mặt Vân Khuynh rốt cục bị hắn kéo ra, khuôn mặt tú lệ vô song, tuyệt mỹ động nhân thoáng chốc xuất hiện trong mắt Thu Nguyệt.

Tay Thu Nguyệt còn đang ở trên khuôn mặt Vân Khuynh, hắn ngây dại, kinh ngạc nhìn khuôn mặt thiên hạ vô song, khuynh quốc khuynh thành này, hắn chưa từng thấy ai mỹ lệ như thế.

Người mỹ lệ kia lúc này dường như ngủ cũng không tốt, hơi hơi nhíu mày.

Thu Nguyệt nhịn không được vươn tay vuốt lên lông mày của y, người này còn đẹp hơn hắn, người này nếu là ở quan quán, vị trí đầu bảng nhất định sẽ là của y. . .

Nhưng mà, ngay cả Phù Vân sơn trang trang chủ cũng phải lấy lòng người này, xem ra thân phận người này không đơn giản.

Thu Nguyệt vỗ về khuôn mặt Vân Khuynh, trong lúc nhất thời trong lòng trăm chuyển.

Cuối cùng buông ra khuôn mặt Vân Khuynh, cởi quần áo của mình, chỉ chừa áo lót, bò lên giường.

Mùi hương nồng nặc trên người hắn không có quần áo cản trở, trở nên càng ngày càng đậm, trong không khí tràn đầy đều là mùi dược thôi tình Thu Nguyệt đã quen thuộc, nhưng đối với người thường mà nói thì rất mãnh liệt.

Trong lúc ngủ mơ Vân Khuynh nghĩ mình bắt đầu cảm thấy khó thở, thân thể cũng tự nhiên phát nóng.

Nóng quá. . .

Vân Khuynh hơi hơi thở dốc, lại một lần nữa nghiêng đi, mồ hôi hột trong suốt trong suốt phủ lên một tầng nhợt nhạt trên trán y.

Giống như y đang bị nhốt ở trong hỏa lò không có kẽ hở. . .

“Nóng quá. . . Ngô. . . .”

Đang ngủ thoải mái, lại thình lình bị nóng bức khó chịu, Vân Khuynh không tự chủ được rên rỉ, tay không tự chủ bắt đầu kéo áo mình.

Tần Vô Hạ vẫn chưa giúp Vân Khuynh cởi quần áo, lúc này Vân Khuynh ngủ trên giường, trên người quần áo vẫn rất chỉnh tề, y vươn tay kéo kéo, lôi xuống ngoại bào.

Thu Nguyệt quỳ gối trong giường, nhấc lên chăn mỏng trên người Vân Khuynh, thấy Vân Khuynh kêu nóng không khỏi mở miệng ôn nhu khuyên nhủ: “Công tử nhẫn nhẫn, lập tức sẽ hết nóng.”

Nói, hắn bắt đầu giúp Vân Khuynh rút đi quần áo.

Vừa cởi Thu Nguyệt vừa cảm thán, vị công tử này thân thể mềm dẻo tinh tế, tuyệt không thua người trong quan quán là hắn. Khó trách y thích nam nhân.

Không đến một hồi, Thu Nguyệt liền đem ngoại bào của Vân Khuynh cởi sạch.

Áo trong vẫn đang chăm chú bọc quanh trên người Vân Khuynh, Vân Khuynh như trước vẫn thấy nóng, rất nóng rất nóng.

Loại nóng này giống như khô khát nơi đáy lòng, không giống với cái nóng bên ngoài, mà giống như từ trong máu, từ chỗ sâu trong thân thể truyền ra khó có thể ức chế.

Y khó mà kiềm chế.

Một đôi tay tinh tế trắng noãn, vẫn không hài lòng, lôi kéo chỗ cổ của áo trong.

‘Tê lạp’ một tiếng, áo trong trắng mỏng bị kéo đến vai, lộ ra bộ ngực trắng nõn.

Xương quai xanh tinh xảo nhỏ bé đã lộ ra, hơi nổi lên trên da thịt, đường cong mỹ lệ không gì sánh được, phối với da thịt hồng nhạt lại càng xinh đẹp.

Xương quai xanh bên kia đã hơi lộ, nửa kín nửa hở, càng thêm phong tình.

Ngay cả Thu Nguyệt luôn luôn bị nam nhân dằn vặt dục vọng ít đến đáng thương, cũng bị chút chút cảnh xuân câu nhân khiến hắn có chút tâm thần bất ổn, hắn nhìn người nằm trên giường, ánh mắt từ từ nóng bỏng lên.

Công tử này toàn thân mỗi chỗ, thực sự đều là mỹ đến mê người.

Dưới đáy lòng hắn lại một lần nữa cảm thán vận tốt của mình, nếu như công tử này chính là chủ nhân sau này của hắn, hắn sẽ rất nguyện ý rất nguyện ý.

Quần áo trước ngực mở rộng hơn phân nửa, Vân Khuynh rốt cục thoáng thoáng cảm thấy một tia mát mẻ, nhẹ giọng lầm bầm một câu, liền ngủ tiếp.

Nhưng Thu Nguyệt lại muốn cởi hết quần áo còn lại của y.

Ngoại bào là áo choàng ngắn, mặc dễ cởi cũng dễ, động tác lúc cởi cũng sẽ không quá lớn, mà áo trong muốn cởi lại có chút khó, động tác cũng lớn hơn không ít.

Vân Khuynh vốn bị kinh động nửa tỉnh nửa mê, vào lúc Thu Nguyệt đang cởi áo trong của y, rốt cục không chịu nổi lăn qua lăn lại, mệt mỏi mở một đôi mắt màu mực.

Đầu tiên ánh vào mắt y hiển nhiên là một đôi tay trắng nhỏ.

Y nhìn đôi tay kia mà ngẩn người, theo bàn tay, nhìn lên thấy một dung nhan mỹ lệ hoàn toàn xa lạ.

“Ách. . . Ngươi là ai? ? ?”

Bỗng nhiên nhìn thấy khuôn mặt xa lạ vô hạn phóng đại trước mặt, Vân Khuynh có chút khắc chế không được tình tự, dương cao giọng nói hỏi người nọ.

Chất vấn xong y liền phát hiện mình quần áo không chỉnh, không những quần áo không chỉnh, mà trong thân thể y còn dường như dấy lên một đống lửa, đốt y khó chịu không gì sánh được.

Phát hiện này khiến đáy lòng Vân Khuynh có chút kinh hoảng, y trừng mắt nhìn người trần trụi giống y kia nhất thời không nói được gì.

Tần Vô Hạ và Vân Khuynh hai người, là ở cạnh nhau, vừa rồi Vân Khuynh kinh ngạc mà đề cao thanh âm, bị Tần Vô Hạ công lực cao thâm đang ở trong phòng đang đọc sách vừa vặn nghe thấy.

Tần Vô Hạ bỗng nhiên nghe thấy thanh âm mang theo hồi hộp của Vân Khuynh, không kịp nghĩ nhiều, lập tức chạy tới trong phòng Vân Khuynh. . .

 

 

Chương 208: giải thích rõ ràng.

 

Thị lực của Tần Vô Hạ thật sự rất tốt, vừa đẩy cửa ra, hắn liền nhìn thấy tình hình trên giường trong phòng.

Hai người trên giường tư thái mờ ám, người quỳ mặc áo trong màu trắng, nhìn qua còn tương đối chỉnh tề, nhưng người nằm thì quần áo không chỉnh, nhìn qua chính là hình dạng mặc người xâm lược. . .

Trong nháy mắt, trong lòng Tần Vô Hạ hiện lên không ít tâm tư, hắn thậm chí suýt chút cho rằng mình vào nhầm phòng.

“Ngươi. . . Ngươi rốt cuộc là ai?”

Vân Khuynh vươn tay giật lại quần áo, đề phòng nhìn niên thiếu xinh đẹp xa lạ kia.

Trên người niên thiếu kia có mùi hương khiến y có chút choáng đầu, nóng rực trong thân thể càng khiến y có chút vô thố.

“Công tử.”

Thu Nguyệt mê muội nhìn đôi mắt màu mực mang theo một chút mê man của y, chỉ cảm thấy vị công tử này lúc tỉnh còn đẹp hơn lúc đang ngủ.

“Thu Nguyệt là do Thủy trang chủ đưa tới hầu hạ công tử.”

Nói đến đây Thu Nguyệt lại cúi đầu, nét mặt trắng nõn xinh đẹp nổi lên một tầng đỏ ửng: “Thu Nguyệt nhất định sẽ hầu hạ công tử thật tốt. . .”

Nói, thân thể Thu Nguyệt lại nghiêng về phía trước, vươn tay muốn chạm đến Vân Khuynh.

Vân Khuynh hoảng hốt, y chưa từng gặp phải chuyện như vậy, sắc mặt y trắng bệch lấy tay chống thân di về phía sau: “Dừng! Ngươi đừng qua đây!”

Thu Nguyệt ngơ ngác tại chỗ, nghi hoặc nhìn Vân Khuynh: “Công tử?”

Thủy trang chủ đưa hắn đến chỗ tiểu công tử xinh đẹp này, không phải là để lấy lòng y sao, vì sao vị tiểu công tử này nhìn qua lại không động tâm với hắn?

Lúc Thu Nguyệt còn đang nghi hoặc, Vân Khuynh còn đang đau đầu, Tần Vô Hạ liền giẫm bước chân cực nhẹ đi vào.

Khuôn mặt tuấn mỹ của hắn âm trầm đến mức có thể chảy ra cả nước.

Vừa rồi, ngay lúc hắn cho rằng mình đi nhầm phòng, lại nghe được thanh âm quen thuộc của Vân Khuynh.

Lập tức, trong lòng hắn, tăng một chút toát ra lửa giận không thể ức chế!

Thật giỏi, Vân Khuynh thực sự là thật giỏi, cũng dám vụng trộm sau lưng nhị ca hắn?

Ý nghĩ như vậy hầu như khiến Tần Vô Hạ trong nháy mắt mất đi lý trí, cuối cùng, trong đầu liền chỉ có trấn tĩnh ngăn trở lửa giận.

Bất luận thế nào, hiện tại không phải ở Tần gia, mà là ở bên ngoài, tục ngữ nói việc xấu trong nhà không thể khoe ra. . .

Cho nên, hắn phải trấn tĩnh, lãnh tĩnh xử lý chuyện này.

Đứng ở tại chỗ thở sâu vài lần, đầu Tần Vô Hạ rốt cục tỉnh táo một chút, nhìn động tác hai người trên giường càng thêm ám muội, trong óc hắn nhịn không được lần thứ hai bùng nổ.

Trong lòng rõ ràng tức đến cực hạn, thế nhưng, dáng người Tần Vô Hạ vẫn như cũ nhàn tản, chậm rãi tiêu sái đến gần hai người, nhìn Vân Khuynh và niên thiếu xa lạ kia, Tần Vô Hạ nhẹ giọng hỏi: “Các ngươi đang làm cái gì?”

Vừa đến chỗ giường, một cỗ hương thơm kỳ quái lại có chút quỷ dị nhảy vào xoang mũi Tần Vô Hạ, khiến hắn có chút phản cảm.

Thanh âm Tần Vô Hạ bỗng nhiên xuất hiện, khiến Vân Khuynh và Thu Nguyệt đều đang chìm đắm trong tình tự của mình giật nảy người.

Vân Khuynh cảm thấy tồn tại một trận chột dạ, theo phản xạ ngẩng đầu nhìn về phía Tần Vô Hạ: “Vô Hạ. . . Ách, tam công tử. . .”

Một màn trước mắt này, là ai cũng sẽ hiểu lầm, người khác trong Phù Vân sơn trang hiểu lầm thì cũng không sao, thế nhưng, Tần Vô Hạ không thể hiểu lầm được!

Tuy Tần Vô Hạ không rõ ràng vạch trần y, thế nhưng, Tần Vô Hạ biết y là Vân Khuynh, là chuyện trong lòng hai người bọn hắn đều rõ ràng.

Dù sao bọn họ đều là người Tần gia, nếu như Tần Vô Hạ hiểu lầm y, vậy phiền phức rất lớn.

Cho nên Vân Khuynh vừa nhìn thấy Tần Vô Hạ, ngoại trừ chột dạ và kinh hoảng ra, phản ứng đầu tiên chính là muốn lập tức giải thích.

Một đôi mắt mang theo kinh hoảng mờ mịt của Vân Khuynh chăm chú nhìn chằm chằm khuôn mặt tuấn tú của Tần Vô Hạ: “Ta. . . Hắn. . . Tam công tử, ta không biết đây là có chuyện gì. . . Ta không có. . . Này. . .”

Vân Khuynh rất muốn giải thích, đáng tiếc nói đến bên mép, y lại không biết nên hình dung trạng huống trước mặt như thế nào, bởi vì ngay cả chính y cũng không biết hiện tại rốt cuộc xảy ra chuyện gì.

Vân Khuynh vừa nhấc đầu lên, liền khiến Tần Vô Hạ hô hấp cứng lại, trong ánh mắt toát ra lửa giận càng lớn, sắc mặt cũng càng thêm âm trầm.

Trên khuôn mặt Vân Khuynh, dĩ nhiên không có dịch dung!

Nhìn tuyệt sắc dung nhan quen thuộc này, Tần Vô Hạ chỉ cảm thấy đáy lòng mình mọc lên một cỗ cay đắng khó có thể nói rõ. . .

Người này hao hết tâm tư che giấu thân phận ở trước mặt mình, nhưng ở trước mặt nam nhân khác lại đơn giản bỏ đi dịch dung. . .

Hơn nữa, còn bò lên giường với nam nhân xa lạ kia. . .

Không. . .

Dưới đáy lòng Tần Vô Hạ lạnh lùng phản bác chính mình.

Nam nhân kia với hắn mà nói, có thể là xa lạ, thế nhưng đối với Vân Khuynh mà nói, không nhất định là không quen.

Dù sao, hai người bọn họ đều đã ngủ thẳng trên một cái giường, không phải sao?

Thu Nguyệt vừa thấy Tần Vô Hạ bên giường, lại một trận cảm thán, lại thêm một mỹ nam tử, thế nhưng cảm giác cường thế hơn một chút.

Hắn nhìn nhìn lại quay đầu nhìn Vân Khuynh, đột nhiên cảm thấy hai người này rất xứng.

Vân Khuynh ấp úng giải thích Tần Vô Hạ căn bản nghe không rõ, hắn cũng không muốn nghe, mang theo một tia đau xót, đem ánh mắt từ khuôn mặt tuyệt mỹ tú lệ của Vân Khuynh, chuyển qua trên người Thu Nguyệt.

Thấy Thu Nguyệt lẻ loi một chiếc áo lót, đáy mắt Tần Vô Hạ hiện lên một tia lợi hại, lúc nhìn thấy khuôn mặt rõ ràng âm nhu quyến rũ của Thu Nguyệt, Tần Vô Hạ càng thêm tức giận, hắn vươn tay chỉ vào Thu Nguyệt: “Ngươi là ai?”

Hắn nhất định phải thay nhị ca hắn, nghiêm phạt nam nhân dám can đảm bò lên trên giường của Vân Khuynh này.

Giọng nói của Tần Vô Hạ lạnh lẽo giống như hàn băng, trên khuôn mặt tuấn mỹ cũng tràn đầy u ám và hung ác, Thu Nguyệt nhìn mà sợ run, lập tức hèn mọn dập đầu với Tần Vô Hạ: “Vị gia này, Thu Nguyệt là người Thủy trang chủ phái tới hầu hạ công tử.”

Tần Vô Hạ giật mình, lại nhìn vẻ mặt Vân Khuynh vô thố thấp thỏm, đột nhiên có chút hiểu ra trạng huống hiện tại.

Hắn vươn tay xách áo Thu Nguyệt, nhấc lên thân thể gầy yếu của hắn, trực tiếp ném tới mặt đất: “Thủy trang chủ, là Thủy Mộng Lan sao?”

Tần Vô Hạ mím môi hỏi.

Lúc tới nơi này gặp Thủy Mộng Lan, Tần Vô Hạ liền biết chuyện Thủy Mộng Lan làm đều là chuyện âm phụng dương vi, lại không nghĩ lá gan hắn dĩ nhiên lớn đến loại tình trạng này, dám tặng nam nhân cho Vân Khuynh?

Nếu để nhị ca hắn biết, Thủy Mộng Lan sợ là khỏi cần hít thở ở trên đời này.

Thu Nguyệt bị Tần Vô Hạ ném tới mặt đất ngã toàn thân phát đau, lại nghe Tần Vô Hạ rõ ràng tức giận ép hỏi, lập tức sợ hãi trả lời: “Đúng vậy, chính là Phù Vân sơn trang trang chủ Thủy Mộng Lan.”

Tần Vô Hạ chậm rãi đến gần Thu Nguyệt, dùng đầu ngón chân đá đá hắn: “Ngươi là nói, trước đó ngươi không quen y, chỉ là nhận lệnh Thủy Mộng Lan, mới tới nơi này hầu hạ y?”

Vân Khuynh một đôi mắt nháy cũng không nháy nhìn chằm chằm vào Thu Nguyệt, mong muốn Thu Nguyệt có thể trả lại thuần khiết cho y.

Thu Nguyệt nhìn tư thế này, cuối cùng cũng hiểu chuyện gì xảy ra, hóa ra vị gia vừa vào nhà này lật úp bình dấm chua.

Thế nhưng hai người nhìn qua coi như đều là nhân trung long phượng, cũng đích xác xứng đôi, trách không được vị gia này vừa tới liền không thích hắn.

Hắn lần thứ hai dập đầu: “Đúng vậy, Thu Nguyệt là lần đầu tiên nhìn thấy vị công tử ở trên giường.”

Nghe vậy ngực Tần Vô Hạ cuối cùng cũng dễ chịu một chút, thả nhẹ giọng điệu nói: “Ngươi là người nào của Thủy Mộng Lan, vì sao lại giúp hắn làm loại sự tình này?”

Thu Nguyệt có chút cay đắng nói: “Thu Nguyệt lúc trước là tiểu quan đầu bảng của quan quán Khôn thành, hôm trước được Thủy trang chủ mua về, Thủy trang chủ hiện tại là chủ nhân của ta.”

Tần Vô Hạ vừa nghe, nhíu mày.

Hay cho một Thủy Mộng Lan, tìm nam nhân cho Vân Khuynh còn chưa tính, dĩ nhiên còn tìm một nam kỹ ngàn người vạn người cưỡi!

Trên khuôn mặt tuấn mỹ của Tần Vô Hạ đã rút đi vẻ âm trầm, ngược lại mang theo một tia dáng cười, dáng cười rất dịu dàng: “Ngươi kêu Thu Nguyệt đúng không?”

Thu Nguyệt ngẩng đầu nhìn về phía Tần Vô Hạ: “Đúng.”

Không biết vì sao, Tần Vô Hạ hiện tại mỉm cười, khiến Thu Nguyệt nghĩ hắn còn đáng sợ hơn Tần Vô Hạ âm trầm kia.

Đối diện với người nhìn qua thanh tuyển tuấn mỹ rõ ràng đang cười này, hắn cảm thấy người này càng thêm nguy hiểm, càng thêm đáng sợ.

Tần Vô Hạ nói với hắn: “Hiện tại, ngươi đi tìm Thủy trang chủ, hầu hạ hắn cho tốt. . . Nói là tâm ý của hắn, Tần mỗ ta đã nhận, cũng sẽ ghi nhớ.”

Thu Nguyệt cũng không dám mặc quần áo, gật đầu xưng vâng, sau đó nhanh như chớp lập tức rời đi.

Trong không khí còn lưu lại mùi hương nồng nặc trên người Thu Nguyệt, Tần Vô Hạ ngửi mà nhíu nhíu mày, có chút chán ghét.

Sợ là cũng chỉ có nam nhân ở loại địa phương kia, trên người mới mang theo hương thơm nồng nặc như vậy.

Chờ sau khi Thu Nguyệt rời đi, Tần Vô Hạ mới quay đầu nhìn Vân Khuynh, thấy quần áo Vân Khuynh vẫn đang không quá chỉnh tề liền có chút tức giận: “Khuynh Khuynh, ngươi quá sơ suất.”

“Vô Hạ. . . Ách, tam công tử, ngươi?”

Vì sao Tần Vô Hạ đột nhiên lại xưng hô y Khuynh Khuynh?

Lẽ nào chuyện lần này chọc giận Tần Vô Hạ, Tần Vô Hạ dự định vạch trần y, đem y đưa về Tần gia?

Nghĩ tới đây sắc mặt Vân Khuynh trắng bệch, tiến sát bên người Tần Vô Hạ vài phần, không tự chủ được vươn tay kéo lấy quần áo Tần Vô Hạ: “Vô Hạ, đừng đưa ta trở lại!”

Nếu Tần Vô Hạ đã vạch trần thân phận của y, như vậy nếu tiếp tục cường điệu mình là Long Khiêm, vậy cũng quá không thức thời.

Tần Vô Hạ hừ lạnh một tiếng, vẫn chưa nói được, cũng chưa nói không được, chỉ là thanh âm lạnh lẽo nói: “Lần sau chú ý một chút. . . Nếu ngày hôm nay ở chỗ này chính là nhị ca, hắn rất có thể sẽ không nhất định giống ta nghe ngươi giải thích, bằng lòng cho người kia mở miệng sáng tỏ sự thực.”

Vân Khuynh lập tức gật đầu: “Ân ân ân, sau đó ta nhất định sẽ cẩn thận không cho người lạ tới gần ta. . . Vô Hạ, đừng đưa ta về Tần gia có được không?”

Vân Khuynh ngửa đầu, trên khuôn mặt tuyệt mỹ mang theo vài phần cầu xin, có chút điềm đạm đáng yêu.

Có lẽ là bởi vì vừa rồi có chút khẩn trương, hai gò má của y nhuộm lên một tầng hồng nhạt, cùng với y bởi vì ngửa đầu mà lộ ra cần cổ trắng nõn đan vào với nhau hợp thành một bức hình ảnh mê người.

Ánh mắt Tần Vô Hạ hơi ngừng lại một chút, lập tức dời đi, khụ một tiếng nói: “Khuynh Khuynh, mặt của ngươi. . . không dự định dịch dung nữa sao?”

“A? Cái gì?”

Vân Khuynh vươn tay sờ sờ mặt mình, có chút nghi hoặc nhìn về phía Tần Vô Hạ.

Tần Vô Hạ lại nhíu nhíu mày: “Dịch dung trên mặt ngươi, không phải là tự ngươi bỏ sao?”

Chẳng lẽ là nam kỹ vừa rồi?

Thực sự là lớn mật, Thủy Mộng Lan, đưa cho hắn một đại lễ như thế, hắn nhất định phải cẩn thận đáp lễ hắn!

Nghe xong Tần Vô Hạ nói, Vân Khuynh mới phát hiện dịch dung trên mặt y đúng là không có, trách không được Tần Vô Hạ trực tiếp gọi y Khuynh Khuynh.

Thế nhưng, trước khi ngủ vẫn còn dịch dung, sao đột nhiên lại không có?

Vân Khuynh không nghĩ ra có chút đau đầu nhíu nhíu mày: “Đương nhiên phải dịch dung tiếp.”

Không dịch dung chẳng phải là càng dễ bị Tần Vô Song bọn họ tìm được sao?

Tần Vô Hạ gật đầu, đứng dậy rời đi: “Vậy ngươi nhanh nhanh đứng lên mặc quần áo, một hồi ta dịch dung cho ngươi.”

Vân Khuynh nghe Tần Vô Hạ nói bắt đầu mặc quần áo.

Trong nháy mắt tỉnh lại, y cảm giác thân thể rất nóng, giống như có một đống lửa đang thiêu đốt.

Sau lại Tần Vô Hạ đột nhiên tiến đến, y bị hoảng sợ, tim nảy lên tận mắt, chỉ sợ phản ứng của Tần Vô Hạ mà tinh thần khẩn trương, nhất thời cũng quên lửa nóng trong thân thể.

Hôm nay nguy cơ vừa giải trừ, Vân Khuynh liền cảm thấy loại nóng rực như đặt mình trong hỏa lò này lại xuất hiện.

Nóng khiến y khổ sở không gì sánh được, càng khiến y kinh hoảng chính là, thân thể y, theo ngọn lửa kia, dĩ nhiên mọc lên một dòng nhiệt lưu chảy xuôi bên trong thân thể. . .

Hơn nữa, thân thể y dĩ nhiên vào lúc này, có phản ứng không nên có. . .

Đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?

 

Content Protection by DMCA.com
loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: