khuynh tẫn triền miên – chương 209+210

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Huyết Vũ.

Chương 209: Ý loạn tình mê.

 

Sau khi nhận thấy thân thể mình có phản ứng kỳ quái, khuôn mặt Vân Khuynh lập tức đỏ hồng.

Y len lén nâng mi nhìn về phía Tần Vô Hạ, phát hiện Tần Vô Hạ cũng không chú ý tới y mới lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.

Đáy lòng y có chút xấu hổ, mình chỉ là ngủ một giấc, sao lúc tỉnh lại lại có một nam tử xa lạ ở trên giường, thuật dịch dung bị bỏ đi, thân thể cũng trở nên kỳ quái. . .

Xem ra sau đó không thể tùy tùy tiện tiện ngủ vào lúc không nên ngủ, cũng không thể ngủ ở địa phương không nên ngủ.

Vân Khuynh mạnh mẽ đè xuống rối loạn trong thân thể, tay chân khẽ run mặc quần áo vào, dù sao Tần Vô Hạ còn đang chờ dịch dung cho y.

Áo lót vừa mặc chỉnh tề, Vân Khuynh liền cảm thấy lửa nóng trong cơ thể lại càng sâu thêm, trong đầu y đột nhiên hiện lên một ý niệm, nếu như y cũng mặc vào ngoại bào, có thể sẽ bị nóng chết hay không? ? ?

Thực sự rất khó chịu, y cảm thấy miệng khô lưỡi khô vừa nóng vừa khát khó chịu đến cực điểm. . .

Quần áo không mặc có được không? ? ?

Ý niệm này vừa toát ra trong đầu đã bị Vân Khuynh bỏ đi, sao có thể không mặc quần áo, như vậy có bao nhiêu thất lễ. . .

Khuôn mặt Vân Khuynh càng ngày càng hồng, hơi chu chu môi, nét mặt cũng càng ngày càng phiền muộn.

Trong thân thể xung động tới đột nhiên, cũng không thể đột nhiên trút bỏ, trái lại càng có xu thế càng ngày ngày mạnh.

Vân Khuynh có chút phiền muộn giãy dụa thân thể, sao lại như vậy? ? ?

Thân thể nóng đến lợi hại không nói, ý thức cũng chao đảo có chút không rõ, không khí chung quanh hình như càng ngày càng mơ hồ, duy nhất rõ ràng chính là mùi hương kỳ quái quanh quẩn ở chóp mũi.

Sợi tóc trên trán Vân Khuynh đã có chút ẩm ướt, mồ hôi nóng hổi theo hai bên gò má trượt xuống.

Máu trong cơ thể chảy mất tần suất, không hề ôn hòa như bình thường, mà là càng lúc càng nhanh, càng lúc càng nhanh. . .

“Hô. . .”

Vân Khuynh gian nan hô hấp, cố nén phản ứng trên thân thể khiến y tràn ra rên rỉ trong miệng.

Tay y run run lợi hại, căn bản không thể mặc quần áo cho mình.

Hơi lắc lắc đầu, Vân Khuynh nỗ lực duy trì ý nghĩ thanh tỉnh. . .

Y, sẽ không là sinh bệnh phát sốt đấy chứ, đột nhiên kỳ quái như thế. . .

Phản ứng trên thân thể ép Vân Khuynh phi thường khó chịu, y thẳng thắn kéo bỏ áo khoác còn chưa mặc, một lần nữa gian nan chui vào trong chăn.

Tuy rằng thân thể nóng khó có thể chịu được, nhưng y vẫn sợ Tần Vô Hạ phát hiện y dị dạng, bởi vậy y đem thân thể bọc chặt lại nói với Tần Vô Hạ: “Vô Hạ. . . Ngô. . . Ta. . . Hô. . . Còn muốn ngủ tiếp. . . Một hồi. . .”

Ăn mặc áo lót đơn bạc, vừa tiến vào trong chăn thân thể liền ra một tầng mồ hôi hơi mỏng, dục vọng dưới thân cũng hoàn toàn thoát khỏi khống chế của y, trở nên tinh thần chấn hưng, khiến y nhịn không được muốn cọ cọ hai chân. . .

Thực sự, rất khó chịu. . .

Tần Vô Hạ nâng mi nhìn về phía Vân Khuynh, phát hiện người vừa rồi rõ ràng cũng đã rời giường muốn mặc quần áo, lại lần nữa nằm lên trên giường, sắc mặt không khỏi hơi hơi chìm xuống.

Hắn nhấc chân đi về phía giường lớn, nhìn xuống người bọc chăn cực kín, chỉ lộ ra cái đầu nhỏ nhắn xinh xắn: “Ngươi. . .”

Vốn là muốn trách cứ một chút, nhưng vào lúc rõ ràng trạng huống của Vân Khuynh thì ngừng lại.

Khuôn mặt Vân Khuynh nóng lợi hại, ửng hồng không ngớt, đôi mắt y hơi nheo lại, mang theo vài tia hơi nước, sóng sánh dập dờn, hơi nước sương mù.

Hàm răng như trân châu của y, nhẹ nhàng rơi vào trong môi dưới mềm mại, nỗ lực khắc chế rên rỉ ra miệng.

Sợi tóc màu mực của y ẩm ướt dính lên trán, trong lúc vô tình bày ra một loại xinh đẹp yêu dã mất trật tự.

Mồ hôi hột trong suốt còn đang chảy xuôi trên khuôn mặt y, nhưng y lại đem chính mình bọc rất kín.

Vân Khuynh lúc này, có một loại phong tình không như lúc bình thường, phi thường mê người, khiến người ta không thể di đi ánh mắt.

Hơi thở của Tần Vô Hạ trở nên có chút nặng nề, hắn hơi nhắm mắt lại, hít sâu một hơi lại mở mắt ra, sắc mặt không tốt lớn tiếng nói với Vân Khuynh: “Khuynh Khuynh, ngươi đang làm cái quỷ gì vậy? ? ?”

Bàn tay Vân Khuynh gắt gao níu lấy chăn bông đang run rẩy, thân thể nóng rực vào lúc này dường như đều tụ tập tới đại não, đốt cháy ý thức của y khiến y bắt đầu trở nên mơ hồ.

“Ta. . .”

Y hé miệng, thanh âm hết sức mềm mại khàn khàn.

Y lắc lắc đầu, muốn nói mình không sao, thế nhưng sức lực trong thân thể giống như là bị trôi đi mất hết, bàn tay níu lấy chăn bông cũng run run buông lỏng ra, y có một loại khát vọng cấp bách muốn xốc chăn lên, đem toàn bộ quần áo của mình xé toạc.

Tần Vô Hạ đứng ở bên giường, nghe thấy thanh âm mang theo âm rung thở nhẹ của Vân Khuynh, thân thể hắn bỗng nhiên run lên, giống như là có người dùng một cái bàn chải nho nhỏ nhẹ nhàng quét quét trong lòng hắn, khiến đáy lòng hắn sản sinh một loại cảm tình kỳ dị.

Tần Vô Hạ có chút thân thiết nhăn mày, cúi xuống thân thể, vươn tay đặt lên trán Vân Khuynh, nhiệt độ nóng bỏng dọa hắn vừa nhảy: “Ngươi sinh bệnh sao, Khuynh Khuynh? ? ?”

Lúc này đầu óc Vân Khuynh đã có chút không rõ, ngoại trừ lửa nóng nóng hổi ra, y đã không còn cảm giác khác.

Khi tay Tần Vô Hạ dán lên trán y, toàn bộ lực chú ý của y liền chuyển đến một mảnh mát lạnh trên trán kia.

Y nhịn không được giơ giơ lên đầu, càng thêm gần kề bàn tay thon dài của Tần Vô Hạ: “Ta. . . Nóng quá. . .”

Tần Vô Hạ thấy vậy trong lòng hoảng sợ, sợ là Vân Khuynh thực sự bị phong hàn, hắn lập tức xốc lên chăn bông, muốn đem ngoại bào của Vân Khuynh khoác lên người y, sau đó ôm lấy y muốn đi ra ngoài tìm đại phu.

Nhưng sau khi hắn xốc lên chăn bông, Vân Khuynh lại bởi vì cảm thấy hơi hơi nhẹ nhàng khoan khoái mà thở dài một tiếng.

Tần Vô Hạ kinh ngạc phát hiện áo lót của Vân Khuynh dĩ nhiên hơi ẩm ướt, có nóng như vậy không? ? ?

Hắn ôm Vân Khuynh giống như ôm cái hỏa lò, đáy lòng hắn căng thẳng, cấp bách muốn ôm Vân Khuynh đi ra ngoài tìm đại phu.

Mà Vân Khuynh lại không thành thật, cảm giác hoàn toàn tương phản với Tần Vô Hạ, Vân Khuynh cảm thấy chính là một mảnh mát lạnh.

Tay chân y run run chăm chú quấn lên thân thể Tần Vô Hạ, nỗ lực lấy đi cảm giác mát mẻ trên người hắn, cuối cùng còn không quên cọ cọ trên người Tần Vô Hạ: “Lạnh quá. . .”

Thân thể Tần Vô Hạ lập tức căng chặt, mùi hương trong không khí khiến hắn có chút không thích kia dường như từ chóp mũi hắn nhẹ nhàng bay qua.

Vân Khuynh tóc dài rối tung, quần áo đơn bạc, giống hệt một con gấu Koala ôm hắn, hắn có thể nào mang theo Vân Khuynh như vậy đi tìm đại phu? ? ?

Tần Vô Hạ một lần nữa đem Vân Khuynh đặt lên trên giường, Vân Khuynh nhưng lại sống chết mặc kệ, lưng dán lên trên giường, thế nhưng tay chân y lại như trước ôm lấy Tần Vô Hạ không chịu buông.

Y giơ lên đôi mắt ướt át, đáng thương hề hề nhìn Tần Vô Hạ, hơi chút mếu máo ủy khuất nói: “Nóng quá. . .”

Tần Vô Hạ bị đôi mắt sóng sánh ngập nước của y nhìn mà sững sờ tại chỗ, nhất thời đã quên động tác của mình, thậm chí còn quên mình muốn làm gì.

Vân Khuynh nhân cơ hội một lần nữa quấn lên người hắn, đồng thời cực kỳ thoải mái thở dài, thở dài rồi lại cảm thấy quần áo trên người mình có chút ngăn cản y tiếp cận tới thứ gì đó lạnh lẽo mát mẻ, trong lòng y khẽ động, lập tức lấy tay lôi kéo quần áo của mình.

Tần Vô Hạ thậm chí cái gì cũng không kịp ngăn cản, Vân Khuynh đã đem quần áo trên thân toàn bộ cởi ra.

Áo lót vốn đã đơn bạc, vừa bị cởi ra liền lộ ra bộ ngực trắng nõn gầy yếu, Tần Vô Hạ vội vã nhìn lướt qua, nhất thời mặt đỏ tới mang tai.

Ánh mắt hắn hiện lên một tia tức giận, hầu như vào nhất khắc bị Vân Khuynh quấn lên, thân thể hắn liền rục rịch, hiện tại hắn phát hiện, hắn chỉ là nhìn thấy khuôn ngực gầy yếu của Vân Khuynh, thân thể hắn liền lập tức có phản ứng.

Dưới đáy lòng hắn thầm mắng chính mình một tiếng, đây cũng là lần đầu tiên Tần Vô Hạ biết, thì ra, hắn dĩ nhiên có thể sản sinh dục vọng đối với thân thể một người nam nhân.

Không tự chủ được, tay Tần Vô Hạ ôm Vân Khuynh cũng bắt đầu run lên, đôi mắt màu mực cũng càng thêm thâm trầm.

Hắn đè lại tay Vân Khuynh, yết hầu cuộn lại, thanh âm hắn cũng có chút khàn khàn: “Khuynh Khuynh, ngươi có biết mình đang làm gì không? ? ?”

Lông mày mảnh khảnh của Vân Khuynh nhíu nhíu, đôi mắt mang theo hơi nước có chút bất mãn nhìn Tần Vô Hạ, vươn tay nắm lấy vạt áo trước ngực Tần Vô Hạ, chậm rãi tới gần hắn than nhẹ: “Vô. . . Vô Hạ, ta nóng quá. . . Vì sao lại nóng như thế chứ. . .”

Tần Vô Hạ cường tự trấn định, cũng bắt đầu tự hỏi vấn đề này, Vân Khuynh vì sao lại đột nhiên biến thành cái dạng này? ? ?

Chuyện xảy ra ngày hôm nay xẹt qua trong đầu Tần Vô Hạ, cuối cùng suy nghĩ của hắn ngừng lại trên người nam tử tự xưng Thu Nguyệt kia.

Trong đầu một trận ánh sáng hiện lên, Tần Vô Hạ đột nhiên nhớ tới mùi hương ngửi thấy lúc hắn vừa tới.

Lẽ nào. . .

Lại nghĩ đến Thu Nguyệt kia đến từ loại địa phương kia. . .

Chết tiệt, lẽ nào Thu Nguyệt kia đã làm cái gì với Khuynh Khuynh? ? ?

Sau khi trong lòng sản sinh một ý nghĩ như thế, Tần Vô Hạ lại nhìn về phía Vân Khuynh, liền cảm thấy Vân Khuynh lúc này cực kỳ giống hình dạng động tình. . .

“Chết tiệt! ! !”

Hắn khẽ chửi một tiếng, Thu Nguyệt kia quả nhiên là kẻ bỉ ổi, dĩ nhiên dùng loại thủ đoạn bỉ ổi này ‘Hầu hạ’ Vân Khuynh.

Vậy giờ phải làm thế nào đây? ? ?

Tiếp tục để Vân Khuynh khó chịu như vậy? ? ?

Hắn tự nhiên luyến tiếc.

Thế nhưng, không để y khó chịu vậy nên làm cái gì bây giờ? ?  ?

Dùng nước lạnh sao, như vậy Vân Khuynh có thể sinh bệnh hay không, hơn nữa xem Vân Khuynh hiện tại mơ hồ không rõ, dùng nước lạnh cũng không nhất định hữu dụng. . .

Loại dược vật này từ trước đến nay, hầu như đều là không có giải dược, hình như chỉ có. . . Chỉ có. . .

Tần Vô Hạ nhăn lại lông mày, có chút chần chờ, thực sự phải làm như vậy? ? ?

Có thể làm như vậy sao? ? ?

Vân Khuynh dù nói như thế nào cũng là người của nhị ca hắn. . .

Thế nhưng nhị ca hắn lúc này lại không ở. . .

Nhị ca hắn không ở, liền cũng không có người để chọn khác. . .

Vân Khuynh còn đang cọ sát trong lòng Tần Vô Hạ, Tần Vô Hạ sớm nắng chiều mưa, bất luận là ai, đều là có lỗi với nhị ca hắn. . . Vân Khuynh thanh tỉnh cũng nhất định sẽ hối hận. . .

Phải làm sao đây. . .

Vào lúc Tần Vô Hạ còn đang do dự, Vân Khuynh đã bắt đầu từ lôi kéo quần áo mình biến thành lôi kéo quần áo của Tần Vô Hạ. . .

Tần Vô Hạ chỉ cảm thấy ngực mát lạnh, cúi đầu vừa nhìn, Vân Khuynh đã cởi quần áo trước ngực hắn.

Đồng thời khuôn mặt tuyệt mỹ ửng hồng kia dán lên ngực hắn cọ cọ, đôi môi xinh xắn non hồng còn mơ hồ phát sinh thở dài thoả mãn.

Không chỉ như thế, một đôi tay nhỏ bé mềm mại nóng bỏng của Vân Khuynh cũng bắt đầu lục lọi trong ngực hắn, hưởng thụ loại lạnh lẽo không giống với thân thể của mình này.

Vân Khuynh sờ sờ, trong đầu có chút mơ hồ nghĩ.

Thân thể y rõ ràng đã ôm lấy thứ gì đó mát lạnh, nhưng vì sao nhiệt độ phát ra từ sâu trong thân thể lại không giảm phản tăng? ? ?

Giống như là bị Vân Khuynh lây nhiễm, ý thức của Tần Vô Hạ cũng có chút không rõ, dường như hương thơm vừa rồi hắn ghét bao trùm toàn bộ gian nhà, thoáng cái bọc lấy lý trí và ý thức của hắn.

Hắn hình như. . . Cũng có chút. . .

Dây cung lý trí của Tần Vô Hạ dưới sự mê hoặc của Vân Khuynh và hương thơm như có như không kia, chậm rãi, triệt để, đổ nát. . .

 

 

Chương 210: Đều là bất đắc dĩ.

 

Bên trong nội thất có chút mờ tối, Vân Khuynh và Tần Vô Hạ ý thức đều có chút mơ hồ.

Kỳ thực lấy võ công của Tần Vô Hạ, tự hắn vẫn có thể tiếp tục bảo trì một trận thanh tỉnh.

Chỉ là ngoại trừ mùi hương trong không khí nhiễu loạn thần trí của hắn ra, Vân Khuynh còn ở trên người hắn không ngừng trêu chọc hắn, khiến ý thức của hắn càng thêm không rõ.

Tần gia ba huynh đệ, Tần Vô Phong thiên lạnh lùng, Tần Vô Song thiên ôn nhu, như vậy Tần Vô Hạ chính là thiên tùy hứng.

Từ nhỏ đã được hai ca ca che chở, tuy rằng Tần Vô Hạ cũng có thể một mình phụ trách một mặt công tác, cũng ưu tú hơn nhiều loại người bình thường ăn chơi trác táng, thế nhưng trong khung, hắn còn có thêm kiêu căng mà hai ca ca hắn không có.

Thân thể Vân Khuynh bị dược vật dằn vặt khó chịu, mà hắn còn lại là chịu dược vật và Vân Khuynh mê hoặc đồng thời dằn vặt.

Điều này làm cho đáy lòng hắn hơi chút phiền muộn, bàn tay ôm Vân Khuynh từ lâu đã bắt đầu run.

Hắn hơi hơi thở dài một tiếng, dứt bỏ toàn bộ ý nghĩ, đi theo khát vọng rõ ràng nhất trong nội tâm, thuận thế đem Vân Khuynh đè lên trên giường.

Tuy rằng lúc này thân thể Vân Khuynh vô cùng nóng, cảm giác ôm Tần Vô Hạ rất thoải mái, nhưng bị người đè nặng vẫn rất khó chịu, cho nên y bắt đầu hơi hơi giãy dụa, muốn từ thân thể Tần Vô Hạ rời đi.

Áo lót của y sớm đã bị chính y cởi gần hết, quần áo trước ngực Tần Vô Hạ cũng bị y kéo mở hơn phân nửa, y vừa giãy giụa như thế, khiến da thịt trần trụi của hai người dán vào với nhau ôn nhu cọ cọ lên nhau.

Ngọn lửa đáy lòng càng thêm nóng cháy, hai người nhịn không được rên rỉ một tiếng.

Tần Vô Hạ vươn tay, vén lên sợi tóc trên trán Vân Khuynh, bàn tay chạm lên một mảnh mồ hôi ướt dính, Tần Vô Hạ hơi nheo lại đôi mắt, nhìn đôi lông mi không ngừng run run của Vân Khuynh, lộ ra yếu đuối bất lực như vậy.

Đáy lòng hắn truyền qua một trận rung động, hít một hơi thật sâu bàn tay chạm lên trán Vân Khuynh chậm rãi trượt, vỗ về gò má ửng hồng của Vân Khuynh.

Nhiệt độ dưới tay rất nóng, giống như ý thức lúc này của Vân Khuynh, hệt như nước nóng sôi trào, Vân Khuynh hoàn toàn đã bị dược vật dằn vặt mất đi ý thức.

Vì sao. . .

Vì sao hắn không giống Vân Khuynh mất đi ý thức như vậy, nói vậy, hắn sẽ không cần tiếp tục từ chối. . .

Tần Vô Hạ cúi xuống thân thể, đem môi mình hôn lên trên trán Vân Khuynh, chậm rãi di xuống, làn môi mềm mại lướt qua lông mi lướt qua cánh mũi xinh xắn, nhưng chậm chạp không thể di xuống tiếp.

Trong lòng Tần Vô Hạ rất buồn bực, hắn rất muốn rất muốn hôn xuống, thế nhưng. . .

Hắn nhắm mắt lại, nghiêng đi thân thể ngã lên trên giường, Vân Khuynh bên cạnh còn đang khổ sở thở dốc cọ cọ thân thể của mình, nhưng hắn lại cảm thấy có chút vô thố.

Vẫn không được. . .

Rốt cuộc, Vân Khuynh vẫn là người của nhị ca hắn, nếu như Vân Khuynh hiện tại là độc thân, như vậy hắn nhất định sẽ không chút do dự làm tiếp.

Thế nhưng. . .

Tần Vô Song, là người hắn thân thiết nhất ở Tần gia, không hiểu vì sao, dưới đáy lòng Tần Vô Hạ đối với Tần Vô Phong luôn luôn ôm lấy một cỗ sợ hãi, đối với Tần Vô Song lại rất thân cận, mà Tần Vô Song so với Tần Vô Phong cũng càng sủng hắn hơn một ít.

Vân Khuynh bên cạnh chịu không nổi lửa nóng trong cơ thể dằn vặt, đôi tay mảnh khảnh, lại tóm lấy quần áo của Tần Vô Hạ.

Thân thể Tần Vô Hạ cũng sớm đã có phản ứng, lúc này hắn khó chịu muốn chết, hắn nhìn Vân Khuynh, kinh ngạc có chút mê man kêu gọi, khẽ lẩm bẩm: “Khuynh Khuynh. . .”

Đối với người này, hắn là cảm thấy hứng thú, dưới đáy lòng hắn thậm chí cũng có vài phần yêu thích, thế nhưng nếu chỉ vì vậy mà phản bội nhị ca hắn, hắn. . .

Vân Khuynh lúc này tinh thần đã mơ hồ, luôn luôn quấy nhiễu hắn, hắn thở dài một tiếng, thẳng thắn điểm huyệt đạo của Vân Khuynh.

Nhìn Vân Khuynh không thể tiếp tục lộn xộn, tư tự trong lòng Tần Vô Hạ hàng vạn hàng nghìn, có tiếc nuối có thoải mái cũng có trống vắng.

Cuối cùng hắn đem quần áo Vân Khuynh phủ lên trên người Vân Khuynh, ôm Vân Khuynh khó chịu không ngớt còn đang rên rỉ dùng khinh công bay ra ngoài.

Ở trong hoa viên của Phù Vân sơn trang, có một hồ sen nước trong.

Lúc này đang là buổi sáng, rất nhiều người hầu đều đang làm việc, trong hoa viên không có ai, Tần Vô Hạ ôm Vân Khuynh đi vào trong hồ nước, làn nước lạnh lẽo trực tiếp thấm ướt quần áo của hắn và Vân Khuynh.

Nhiệt độ trên thân thể thoáng cái nguội xuống, nhưng ngọn lửa nơi đáy lòng lại không hề bị tắt.

Hai gò má nguyên bản ửng hồng không ngớt của Vân Khuynh, vào lúc tiếp xúc đến hồ nước nước lạnh, chậm rãi rút đi. . .

Nước lạnh lẽo, thấm ướt quần áo, thấm ướt thân thể.

Nhiệt độ trên thân thể chậm rãi rút đi.

Nhưng dục vọng trên thân thể vẫn rất rõ ràng, như trước không hề rút đi, nhưng ý thức của Vân Khuynh lại thanh tỉnh một chút.

Sức lực trong thân thể y giống như là bị rút hết, quần áo y chỉ là khoác lên trên người mà thôi, bên trong chỉ có áo lót mỏng manh cũng chăm chú dán ở trên người.

Thậm chí xuyên qua quần áo ướt đẫm, y thậm chí có thể cảm giác được nhiệt độ cơ thể của người phía sau.

Vân Khuynh chậm rãi có chút thanh tỉnh đối với trạng huống lúc này có chút ngạc nhiên, chuyện lúc trước nhanh chóng xẹt qua trong đầu y, các loại phản ứng của thân thể và tình cảnh lúc này, đều khiến y hiểu ra rốt cuộc y bị làm sao.

Lúc có được một tia ý thức, y liền liều mạng chịu đựng không cho mình phát sinh nửa phần rên rỉ.

Y rất bi ai phát hiện tuy rằng nhiệt độ thân thể đã giảm xuống, thế nhưng lửa nóng trong lòng và khát vọng trái lại là càng ngày càng nghiêm trọng.

Lúc này y bị điểm huyệt, khó chịu vạn phần, tuy rằng trong đầu biết đây là không đúng, nhưng y vẫn nhịn không được muốn phát tiết, muốn mãnh liệt. . . Hoan ái một hồi? ? ?

Thân thể y nhẹ nhàng run rẩy, vào lúc nỗ lực khắc chế rên rỉ, y dùng tiếng nói khàn khàn hỏi người phía sau: “Vô Hạ? ? ?”

Tần Vô Hạ nghe thấy thanh âm rõ ràng mang theo tự kiềm chế của y, biết y đã khôi phục một ít ý thức, tưởng rằng y đã tốt hơn, trong lúc nhất thời các loại tư vị nảy lên trong lòng, hắn cúi đầu đáp lại một tiếng: “Là ta, Khuynh Khuynh. . .”

Vân Khuynh than nhẹ một tiếng: “Cảm tạ ngươi. . . Giải huyệt đạo cho ta, ngươi rời đi trước đi.”

Tần Vô Hạ giật mình, thế nhưng thấy Vân Khuynh hiện tại có vẻ bình thường, hắn liền giải huyệt đạo cho Vân Khuynh, đem Vân Khuynh chuyển thân đối mặt với hắn: “Ngươi có tốt lên chút nào không? ? ?”

Không giống như ửng hồng vừa rồi, lúc này sắc mặt Vân Khuynh tái nhợt, ngay cả môi cũng mất màu, trên khuôn mặt tái nhợt cũng tràn đầy uể oải.

Y hơi hơi cong môi: “Ta không sao, ngươi. . . Đi đi, ta. . . Một hồi là ổn. . .”

Thân thể y rõ ràng đã là một mảnh lạnh lẽo, nhưng trên trán y vẫn như trước chảy xuôi mồ hôi lạnh, hai chân y, thậm chí là toàn thân đều đang run rẩy.

Dục vọng của y vẫn đang tăng vọt khó có thể rút đi, dưới đáy lòng Vân Khuynh hiểu rõ, e rằng nước hồ này cũng là vô dụng.

Chỉ là Tần Vô Hạ ở đây, y không thể kêu Tần Vô Hạ giúp y, chỉ có thể đuổi Tần Vô Hạ đi tự mình giải quyết. . .

Mặc kệ thế nào, cũng không thể để chuyện như Tần Vô Phong tái diễn.

Y đã có lỗi với Tần Vô Song, y đã khiến mối quan hệ của Tần Vô Song và Tần Vô Phong biến thành loại dáng dấp kia, y sao có thể nào tiếp tục trêu chọc Tần Vô Hạ? ? ?

Huống hồ, Tần Vô Hạ chính là đệ đệ của Vô Phong và Vô Song. . .

Y cùng với người Tần gia, rốt cuộc là duyên hay là nghiệt, vì sao luôn luôn phát sinh loại chuyện khiến kẻ khác bất đắc dĩ này chứ? ? ?

Thanh âm Vân Khuynh có chút run, Tần Vô Hạ phi thường chần chờ, thế nhưng lúc thấy vắng lặng và bất đắc dĩ uể oải trong mắt Vân Khuynh, hắn không thể làm gì hơn là gật đầu rời đi.

Sau khi Tần Vô Hạ rời đi, Vân Khuynh dần dần nhắm mắt lại, bàn tay run run duỗi đến giữa hai chân mình, nhẹ nhàng xoa nắn dục vọng tăng vọt, trong lòng mang theo vài phần phức tạp an ủi nó.

Sau đó tình tự của y lại bắt đầu trống rỗng, chỉ dùng tay, chỉ là chỗ đó, căn bản không đủ, y muốn càng nhiều càng nhiều. . .

Thần trí Vân Khuynh vẫn còn mang theo thanh tỉnh, y ghét phản ứng lúc này của thân thể mình, dục vọng tăng vọt dưới sự vỗ về chơi đùa của y mà bạo phát một lần, nhưng như trước vẫn không mềm đi bao nhiêu.

Y cúi đầu, sợi tóc ẩm ướt buông xuống trên khuôn mặt trắng nõn của y, lấp đi rất nhiều tình tự của y.

Y có chút tức giận lấy tay vỗ mặt nước, phiền muộn đáy lòng cùng dục vọng thân thể đều không được giải quyết, y rất thống khổ.

Run run hai chân, bước chân không vững đi đến sát bên hồ nước, mất hơn phân nửa khí lực y mới tựa lên được gần bờ, hơi ngẩng đầu, nhắm mắt lại.

Y không biết vì sao người phải có dục vọng, vì sao nhất định phải có loại chuyện bất đắc dĩ này.

Vân Khuynh biết, chỉ có tay mình, căn bản không thể giải quyết vấn đề của y.

Khuôn mặt trắng nõn tái nhợt của y dưới ánh mặt trời có vài phần cảm giác trong suốt, y không biết mình nên làm gì bây giờ.

Sợi tóc màu mực ẩm ướt dán lên trên trán y, trên hai gò má, trên cổ, khiến y nhìn qua có chút yêu dã, cũng vạn phần chật vật.

Ở chỗ sâu trong thân thể tuôn ra một cỗ dục vọng đang từng bước xâm chiếm ý thức của y.

Dây cung trong đầu y thậm chí còn đang run rẩy, ngón tay của y thật sâu đâm vào trong lòng bàn tay y, cào rách da thịt trên tay, từng giọt máu đỏ tươi từ nơi bị rách tràn ra, nổi trên mặt nước, chậm rãi phai đi, biến thành hồng nhạt.

Thế nhưng còn hơn ngọn lửa trong thân thể, đau đớn trên tay căn bản là không tính là gì.

Y vô lực tựa đầu sát lên đá cẩm thạch dùng xây hồ nước, trên khuôn mặt trắng xanh một mảnh tro nguội, hàm răng y giống như ngón tay đâm vào lòng bàn tay của y, hung hăng cắn chặt môi dưới, môi của y cũng bị chính mình dằn vặt máu tươi đầm đìa.

Thế nhưng thế nhưng. . .

Xung động thân thể vẫn khắc chế không được. . .

Vân Khuynh có chút tuyệt vọng. . .

Tần Vô Hạ sao có thể yên tâm để Vân Khuynh một mình ở tại chỗ này, hắn chỉ là ẩn đi thân ảnh, trốn từ một nơi bí mật gần đó mà thôi.

Hắn không có tận lực nhìn Vân Khuynh đang làm gì, một người nam nhân muốn giải quyết loại chuyện này sẽ làm cái gì thì chính hắn cũng biết.

Hắn tựa lưng lên núi giả bên cạnh hồ nước, cũng có chút uể oải.

Kỳ thực hắn cũng ít nhiều nhiễm phải loại hương vị dẫn người động tình này, hơn nữa dục vọng lúc trước của hắn cũng hoàn toàn bị Vân Khuynh đốt lên, cảm giác nửa vời hiện nay rất khó chịu.

Thế nhưng tự chủ của hắn, hiển nhiên là tốt hơn Vân Khuynh nhiều.

Hắn lẳng lặng dựa sát lên núi giả một hồi, đang suy nghĩ lúc nào thì nên đi ra đưa Vân Khuynh về, nhưng lại nghe thấy tiếng nức nở rất nhỏ, hắn hơi ngẩn người, lập tức sải bước đi ra ngoài.

Vừa đến bên hồ nước, liền thấy Vân Khuynh chật vật không gì sánh được tựa ở bên rìa hồ nước, sắc mặt trắng xanh, trên môi máu đỏ đầm đìa, hàm răng trắng noãn còn có xu thế nặng thêm sức lực.

Vân Khuynh là đang nhắm mắt, trên lông mi màu đen phủ lên một giọt nước mắt trong suốt nhìn qua khiến y càng có vẻ yếu đuối, một giọt chất lỏng trong suốt theo gò má của y chảy xuống.

Tần Vô Hạ trong lòng căng thẳng, rung động cực kỳ lợi hại, có chút yêu thương có chút hối hận, mình vừa rồi sao lại bỏ Vân Khuynh một mình ở đây? ? ?

Trong đầu không kịp nghĩ nhiều, hắn trực tiếp nhảy xuống hồ, thanh âm hắn nhảy vào trong nước kinh động Vân Khuynh mở mắt.

Thấy Tần Vô Hạ đi rồi quay lại, trong đôi mắt đen hàm chứa nước mắt của Vân Khuynh hiện lên một tia kinh hoảng, theo phản xạ muốn lau đi nước mắt của mình.

Tay y vừa nâng lên, cũng là một mảnh đỏ tươi.

Trông thấy vết máu này, Tần Vô Hạ đột nhiên cảm thấy có chút giận dữ.

Hắn vươn tay bắt lấy bàn tay Vân Khuynh, đem nó ấn lên đá cẩm thạch Vân Khuynh đang tựa.

Ánh mắt hung hăng nhìn vết máu trên tay Vân Khuynh, cùng với vết máu trên môi, vừa khó chịu vừa có chút tức giận, hắn cúi xuống hung hăng hôn lên môi Vân Khuynh.

Vân Khuynh có chút không thể tin được trừng lớn hai mắt đang mang nước mắt.

Lung tung hôn một chút, Tần Vô Hạ liền lùi lại: “Chết tiệt ngươi, vì sao phải dằn vặt mình như vậy chứ? ? ?”

Bàn tay hắn nắm lấy cổ tay Vân Khuynh dùng sức: “Sớm biết ngươi sẽ như vậy. . . Còn không bằng còn không bằng chúng ta. . . Ngươi là ghét bỏ ta hay là thế nào? ? ?

Chúng ta đều là nam nhân, gặp phải chuyện này cũng là bất đắc dĩ. . .”

Vân Khuynh bắt đầu nhẹ nhàng giãy dụa, lắc đầu nói: “Không. . . Vô Hạ, ngươi không hiểu. . . Không đơn giản chỉ là như thế này. . .

Ngươi mau buông. . . Không nên quên, ta là người của Vô Song. . .”

Tần Vô Hạ nghe thấy tên Tần Vô Song, sức lực trên tay vô ý thức nhẹ đi vài phần, thân thể cũng cứng lại.

Nhưng nhìn khuôn mặt trắng xanh của Vân Khuynh, cùng với vẻ thống khổ trên khuôn mặt tuyệt mỹ của y, Tần Vô Hạ lại phát hiện mình không thể buông tay, cho dù sau đó sẽ khiến nhị ca sủng hắn hận hắn. . .

“Khuynh Khuynh.”

Tần Vô Hạ dường như hạ quyết định nào đó, không những không buông tay Vân Khuynh, trái lại mềm nhẹ một lần nữa hôn y: “Ngươi là người thứ nhất không phải người Tần gia nhưng lại có thể đơn giản tác động tâm tình của ta. . . Ta nghĩ là ta thích ngươi. . .

Ngươi yên tâm. . .

Lần này không trách được ngươi, là lỗi của dược, là ta sai. . .

Ngươi không cần lo lắng nhị ca, toàn bộ lỗi lầm, một mình ta gánh chịu, vô luận ngày sau nhị ca phẫn hận thế nào nghiêm phạt ra sao, ta đều sẽ bảo vệ tốt ngươi. . .”

Cuối cùng, lời nói của Tần Vô Hạ biến mất vào lúc đôi môi bọn họ chạm lên nhau.

Chẳng biết vì sao, sau khi nói ra hết như vậy, Tần Vô Hạ không những không cảm thấy khổ sở, trái lại lại có một loại cảm giác thả lỏng. . .

 

Content Protection by DMCA.com
loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: