siêu sao -q2- chương 37

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Huyết Vũ.

Đệ tam thập thất chương: kết cục của điện ảnh.

 

Câu chuyện có một mở đầu, có một quá trình, cuối cũng cũng sẽ có một kết thúc.

Hai diễn viên từ bắt đầu hợp tác, dây dưa trong quá trình, cũng có kết thúc cuối cùng.

Người đại diện của Chino đối với chuyện đã xảy ra ngày đó rất không vui, nhưng cuối cùng người của hai bên vẫn lựa chọn hòa giải, nếu như hai người chính chủ đã không dự định tranh chấp với đối phương, những người khác cũng không có cách nào xen vào.

Đạo diễn Lý Nguy đã từng phân biệt nói chuyện một chút với Chino và Đường Phong, nỗ lực hoà giải mâu thuẫn giữa hai người, cũng may hai người đàn ông này cũng không phải người thích ghi hận, cũng sẽ không thù hằn với đối phương.

. . .

. . .

Điện ảnh: Satan’s Alley.

Cảnh thứ 72, nước Anh, kết cục.

“Chris. . . Chris. . .”

Cậu ôm anh, thanh âm đè nén mà run rẩy, giống như trong nháy mắt từ thiên đường rơi xuống địa ngục, cậu tưởng rằng sau khi bọn họ rời khỏi nhà thờ nhỏ bên bờ biển đi tới thành phố lớn này là có thể có được tự do, nhưng kết thúc cuối cùng lại khiến cho người ta cảm thấy đau lòng.

“Anh thích nghe thanh âm của em, Đường, sau này cũng xin em đem thanh âm của em truyền lại cho thế giới này.” Chris nằm trong lòng tu sĩ sắc mặt có chút tái nhợt, khóe miệng của anh không ngừng tuôn ra máu tươi.

Ngay vào lúc bọn họ cùng đi trên đường phố ban đêm, một đám người đột nhiên xông về phía bọn họ kéo bọn họ vào trong ngõ nhỏ, những người đó không ngừng tay đấm chân đá với bọn họ, trong miệng tuôn ra những lời chửi bới nguyền rủa.

“Mấy tên đồng tính luyến ghê tởm chúng mày!”

“Xuống địa ngục đi!”

“Hẳn là đem chúng mày thiêu chết!”

“Kẻ phản bội thần chỉ có thể đi xuống địa ngục!”

Trong hẻm nhỏ tối đen không ai biết xảy ra chuyện gì, thỉnh thoảng có người đi đường tạt qua cũng chỉ là vội vội vàng vàng rời đi không muốn rước lấy tai họa lên thân.

Mặc dù là ở dị quốc tha hương bọn họ cũng vẫn sống rất lặng lẽ, khoa học kỹ thuật tiến bộ khiến cho mọi người hy vọng về tương lai, nhưng khó có thể trong nháy mắt xóa đi tư tưởng bảo thủ của một số người nội tâm ăn sâu bén rễ, bọn họ cần cù tận tụy sống, lại siêng năng chăm chỉ công tác, bọn họ chỉ hy vọng có thể vẫn luôn sống trong cuộc sống tốt đẹp.

Tu sĩ Đường nhớ tới một tuần trước Chris ngoài ý muốn chạm mặt bạn bè, người kia cũng từng là tu sĩ cùng tiếp thu giáo dục của giáo hội với Chris, một người đồng nghiệp trong ba năm Chris rời đi. Chris khi đó còn đang chìm đắm trong vui sướng gặp được bạn cũ ở nơi dị quốc tha hương, nhưng Đường lại bắt đầu có chút lo lắng, cậu nghĩ tin tức hai người bọn họ trốn khỏi nhà thờ cạnh biển không biết đã truyền đến đâu, cậu nghĩ nhất định có rất nhiều người biết hai người bọn họ song song rời đi, thậm chí đoán được vì sao hai người bọn họ lại rời khỏi đó.

Cậu lo lắng bạn của Chris biết mối quan hệ giữa bọn họ, rồi lại không muốn phá hỏng thời gian vui vẻ khi gặp lại bạn của Chris.

Sau khi người bạn kia đi, Đường đem lo âu của mình nói cho Chris, người sau lúc này mới phản ứng đến.

Vào lúc bọn họ tay nắm tay phản bội thần, cũng có nghĩa phải rời khỏi thế giới kinh thánh của họ, nhưng Chris càng nguyện ý tin tưởng bạn của mình.

Lúc gặp phải ẩu đả, Chris đem tu sĩ ôm chặt ở trong lòng mình, tiếng la hét cuối cùng và tiếng ẩu đả cùng với tràn đầy tiếng mắng trộn vào với nhau cái gì cũng nghe không rõ.

Một cảnh sát tuần tra ngẫu nhiên đi qua quát lớn đám người kia, lúc đám lưu manh kia rời khỏi lại hung ác đem một thanh đao lưu lại, cảnh sát tuần tra đuổi theo đám lưu manh, trong ngõ nhỏ cuối cùng chỉ còn hai người bọn họ.

“Không, anh không thể rời xa em. . . Anh đã quên lời thề của anh sao? Anh đã hứa với em, phải cùng sống với nhau, cùng nhau! Không phải một mình em, đừng bỏ em lại một mình. . .” Trong hẻm nhỏ tối tăm lạnh lẽo chỉ có thanh âm khàn khàn của tu sĩ, thanh âm đau đớn bi thương không ngừng vọng lại bên trong ngõ nhỏ, nước mắt giống như tuyệt vọng đem cậu chôn vùi.

Cậu nỗ lực che lại vết thương không ngừng chảy máu của Chris, nhưng màu đỏ mang đi nhiệt độ cơ thể và sinh mệnh của Chris vẫn như cũ từ trong kẽ hở tay cậu chảy xuống.

Cậu không dừng được, cậu không có cách nào, cậu tuyệt vọng lớn tiếng la lên: “Cứu anh ấy! Tôi cầu xin. . . Có ai đến cứu anh ấy!”

Tiếng kêu cứu như vậy từ lúc gặp phải đám lưu manh cũng đã hô lên vô số lần, cho dù là hiện tại, cũng chỉ nghe thấy thanh âm của mình.

“Đường.” Chris hấp hối dùng sức lực cuối cùng của mình nắm tay người kia, đôi môi tái nhợt cong lên mỉm cười với người yêu: “Anh không hối hận về lựa chọn của mình, cho dù kết cục vẫn như cũ là hủy diệt, anh vẫn như cũ sẽ lựa chọn ở trong thời gian hữu hạn mà yêu em, xin lỗi, anh không thể đi tiếp với em, ngày sau, xin hãy mang theo tình yêu và hi vọng của anh mà luôn luôn bước tiếp, sống. . . Tốt.”

Nước mắt của cậu làm mờ đi đường nhìn, khi người yêu trong lòng dành cho cậu vô hạn hy vọng và ấm áp cuối cùng trở nên lạnh giá, cậu cuối cùng nhịn không được ngửa đầu thét lên.

“A!”

Nếu như thần muốn dành cho mọi người tương lai và hi vọng, vậy vì sao hết lần này tới lần khác cướp đi tất cả của họ?

“Người không thể cướp đi. . . Tình yêu của tôi.”

Nước mắt chảy xuống rơi trên khuôn mặt người yêu, tu sĩ cúi đầu hôn lên trán Chris, cậu sẽ không hối hận sự lựa chọn giữa tín ngưỡng với thần và bản thân của mình.

Cho dù kết cục vẫn như cũ là tuyệt vọng và tổn thương như hiện tại, chí ít bọn họ cũng đã từng chân thành tha thiết yêu nhau.

Em sẽ, sẽ giữ lấy tình yêu của anh dành cho em mà sống sót.

Giống như Chris đã từng truy tìm câu chuyện về Đường trong ba năm rời đi, và lúc này bọn họ sẽ không còn xa nhau nữa, mà cùng bước trên con đường thuộc về bọn họ.

Đường hoả táng Chris, cậu dựa vào tiếng Anh không tệ của mình mà nhận được một phần công tác phiên dịch, đem tiếng Trung phiên dịch thành tiếng Anh, mỗi khi cậu nhận được một khoản tiền cậu lại ra đi một mình.

Ở mỗi chỗ cậu tới cậu đều chụp ảnh, người đàn ông trong ảnh luôn luôn tràn đầy mỉm cười và hạnh phúc, mà bên người cậu luôn luôn có một vị trí trống không, tu sĩ lúc về già trở lại nơi mà ông và Chris quen nhau, người trong nhà thờ sớm đã thay đổi một nhóm khác, cho dù có người đã từng quen biết, hiện tại cũng vô lực nhận ra.

Đường đứng ở bờ biển nơi mà ông và Chris lần đầu tiên yêu nhau, làn gió lành lạnh mang theo mùi mặn đặc thù của nước biển.

Nơi này là nơi bắt đầu, và cũng là điểm kết thúc.

Cụ già đem tro cốt người yêu chôn vào trong biển rộng, còn có toàn bộ ảnh chụp cả đời này của ông từ tuổi trẻ đến tuổi già, toàn bộ đều ném vào trong biển cả.

Gió biển cuốn theo chúng nó thổi về phương xa, ánh nắng mặt trời xuyên qua mây đen chậm rãi chiếu xuống, tinh tế, nhỏ bé, giống như phấn trân châu rơi xuống.

Trên màn hình điện ảnh của rạp chiếu lớn, cụ già đem mắt nhắm lại, ông dường như trở về thời gian lúc còn trẻ, mà Chris đứng bên cạnh đang nắm tay ông.

Ánh nắng vàng kim bao phủ lấy bọn họ. . .

Lúc này lời bộc bạch của Đường Phong phối vang lên: có người nói, khi bạn nghĩ về một người, muốn cùng người ấy vĩnh viễn sánh cùng thiên địa, vậy bạn đã thực sự yêu người đó, không liên quan đến giới tính.

Cho dù bạn biết đây là một đoạn cảm tình bị ngăn cấm, cũng bằng lòng cùng người ấy dắt tay đi tới vực sâu vô tận.

Trên màn hình cuối cùng xuất hiện nhóm chữ —— THE END.

Sau một tháng quay chụp điện ảnh, để đuổi kịp mấy liên hoan phim lớn của năm nay, đạo diễn Lý Nguy vội vã đem bán thành phẩm đưa lên màn hình điện ảnh, đây cũng không phải chính thức truyền phát tin cho công chúng, mà là nhắm vào bộ phận phóng viên truyền thông và ngành công nghiệp.

Bán thành phẩm sau khi xuất ra sẽ nghe ý kiến của một bộ phận chuyên nghiệp, truyền thông cũng chấp nhận phát biểu một ít tin tức liên quan trên báo.

Lúc này điện ảnh còn phải tiến hành thêm một bước chế tác hậu kỳ, tỷ như phối nhạc, cắt nối biên tập vân vân, thành phẩm điện ảnh chính thức xuất hiện và gặp mặt với đại chúng là chuyện của bốn năm tháng sau đó, thậm chí là nửa năm.

Điện ảnh trước dự thi sau phản ánh, điện ảnh thường thường nhận được sự quan tâm của liên hoan phim đồng thời đoạt được giải thưởng liên quan sẽ khiến một bộ phận khán giả chú ý, do đó các bộ phim hay xuất hiện trong liên hoan phim thì phòng bán vé thường nhận được sự quan tâm nhiều hơn khi công khai chiếu phim.

Nhưng là có một khuyết điểm, nếu như điện ảnh bị đánh giá không tốt, vậy phòng bán vé cuối cùng cũng sẽ chịu ảnh hưởng rất tệ.

Đạo diễn Lý Nguy nếu dám dự thi, vậy cũng là ông có quyết tâm và lòng tin của mình.

Lúc này người đang tham gia buổi chiếu thử ngoại trừ đạo diễn ra còn có hai diễn viên chính, sau khi bộ phim kết thúc trong rạp chiếu một mảnh an tĩnh, cho dù là Đường Phong cũng nhịn không được mà âm thầm đổ mồ hôi.

Cậu dường như nhớ lại năm ấy cậu tham gia vào buổi phản ánh cho bộ phim đầu tiên cậu diễn, từ đầu tới cuối đều là khẩn trương không ngớt, trong lòng bàn tay chảy ra mồ hôi, vừa chờ mong khán giả sẽ yêu thích, vừa sợ hãi khán giả sẽ chán ghét.

Qua khoảng bốn năm giây sau, có người vỗ tay.

Tiếp đó từng người từng người khán giả đứng lên, tiếng vỗ tay vang vọng trong rạp chiếu, Đường Phong thở dài một hơi, nhìn qua chí ít không quá tệ. Cậu đột nhiên cảm thấy tay mình bị người cầm chặt, Đường Phong nghiêng đầu nhìn sang, là Chino ngồi bên cạnh cậu vẻ mặt kích động nhìn cậu, lúc Đường Phong nhìn về phía Chino, người đàn ông trẻ tuổi này lại lập tức buông tay.

Sau chuyện lần kia hai người tuy rằng diễn xong điện ảnh, thế nhưng Chino cũng có chút trốn tránh Đường Phong.

Đường Phong cười cười, cậu vươn tay vỗ vỗ mu bàn tay của Chino: “Ngày mai sẽ có đánh giá sơ bộ của truyền thông, chút nữa nhớ trò chuyện với một vài truyền thông, chuẩn bị trước cho tốt.”

“Cậu diễn thật tốt.” Chino nói.

“Chuyện ngày đó tôi đã không để ở trong lòng, mong muốn sau đó chúng ta có thể tiếp tục hợp tác.”

“Đừng nói như kiểu chúng ta lập tức phải chia tay, đừng quên chúng ta còn phải chạy đi khắp nơi để tuyên truyền.” Chino nở nụ cười, có thể chính tai nghe thấy Đường Phong tha thứ anh cũng thấy đủ rồi.

Sau khi kết thúc buổi chiếu thử điện ảnh còn có một tiệc rượu, chỉ tiếc Đường Phong không có cơ hội đi tham gia.

Lúc cậu ở trong phòng hoá trang thay xong quần áo thì có người đẩy cửa đi vào, một người đàn ông giống như người mẫu mang theo hai người đi đến chỗ cậu, tiểu Vũ đuổi ở phía sau hô: “Các anh không thể đi vào!”

“Xin hỏi có chuyện gì sao?” Đường Phong nhìn về phía người đến.

“Xin chào, tôi là tổ trưởng Ivan của tổ chức hình cảnh quốc tế phân bộ Anh quốc, mời cậu đi theo chúng tôi một chuyến.”

 

Content Protection by DMCA.com

loading...

No Responses

  1. Smiley Joyce says:

    dù chỉ là câu chuyện nhỏ về phim, cơ mà ta khóc tu tu (Q ^ Q)

  1. 04/08/2015

    […] Chương 34 – Chương 35+36 – Chương 37 […]

Để lại bình luận

%d bloggers like this: