siêu sao -q2- chương 38+39 ( hoàn q2 )

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Huyết Vũ.

Đệ tam thập bát chương: hình cảnh quốc tế Ivan.

 

“Đạo diễn, xin lỗi, tôi có chút việc riêng phải đi trước, party buổi tối có thể sẽ không tham gia được.” Đường Phong ngắt điện thoại, cậu quay đầu lại nhìn về phía ba người khác ở trong phòng.

Người đàn ông tự xưng Ivan ngồi ở chính giữa khoanh hai tay mang theo ý tứ thẩm vấn nhìn cậu, tổ trưởng của tổ chức hình cảnh quốc tế phân bộ Anh quốc, về phần hai người ở cạnh hiếu kỳ nhìn cậu là trợ thủ của Ivan, cũng là hình cảnh quốc tế đến từ Anh quốc.

“Tôi rất cảm ơn sự phối hợp của cậu, ngài Đường Phong.” Ivan có chút lạnh lùng chỉ chỉ cái ghế đối diện, “Mời ngồi.”

Đường Phong tự nhận mình luôn luôn tuân thủ pháp luật, nộp thuế đúng hạn, chưa từng làm ra hoạt động bẩn thỉu hèn hạ nào, không biết sao lại chọc vào hình cảnh quốc tế.

Nếu đã không thẹn với lương tâm vậy cũng không sợ đối phương làm gì mình, Đường Phong sau khi thấy giấy tờ chứng nhận thân phận của họ liền theo mấy người Ivan đi tới một gian phòng của khách sạn tổ chức party, đây là yêu cầu của Đường Phong, mà Ivan cũng đồng ý.

“Chúng tôi chỉ là muốn hỏi cậu một chuyện, không cần lo lắng chúng tôi sẽ làm gì cậu, chỉ cần cậu đồng ý phối hợp điều tra với chúng tôi, chúng tôi sẽ không làm bất cứ chuyện gì thương tổn cậu.” Một người hình cảnh quốc tế bên cạnh tiến lên rót một cốc nước cho Đường Phong, lời nói nửa uy hiếp nửa dỗ dành.

Đường Phong nhận lấy cốc nước: “Tôi không biết tôi có thể giúp gì cho các anh.”

Cậu không phải người ngu, nếu như nói ngay từ đầu nghe thấy hình cảnh quốc tế tìm đến cậu, cậu còn có chút nghi hoặc kỳ quái, vậy thì hiện tại sau khi dần dần tỉnh táo lại rất nhanh cậu đã nghĩ tới một người.

Một người đột nhiên rời đi hơn một tháng trước.

“Hẳn là cậu biết người này.” Ivan ngoắc ngón tay với trợ thủ ở bên trái, trợ thủ trẻ tuổi rất nhanh đem một chiếc máy vi tính mini đặt ở trên bàn, màn hình sau khi mở ra xuất hiện một người Đường Phong không thể quen hơn.

Ngoại hình cao to mà anh tuấn, trong con ngươi nâu sậm lộ ra phóng túng không kềm chế được như dã thú, khóe miệng luôn luôn theo thói quen cong lên, giống như một con hổ biết cười anh tuấn, nhưng lại không biết lúc nào nó sẽ nhảy lên xé tan mình thành mảnh nhỏ.

Được rồi, quả nhiên là có liên quan đến Charles.

Đường Phong hiện tại nhớ tới ngày đó Charles gọi điện thoại cho cậu lúc cậu đang ở trên tắc xi, cái gì mà người đẹp Anh quốc, rõ ràng là cảnh sát Anh quốc mới đúng, Charles đã chọc phải chuyện gì mà cư nhiên đem lửa đốt đến chỗ cậu như vậy.

“Charles.” Đường Phong nói ra tên người đàn ông cố làm ra vẻ phóng khoáng trên màn hình.

Nếu hình cảnh quốc tế Anh quốc đã không ngại đường xa đi đến tìm cậu vậy cũng có nghĩa cậu sớm đã bị điều tra, nếu như Đường Phong tiếp tục giả vờ hồ đồ sẽ chỉ làm đám hình cảnh hoài nghi cậu càng sâu, huống chi Đường Phong cũng không cảm thấy cậu cần phải giả hồ đồ, từ sau khi tiết mục 《 tình nhân trong mộng 》 của cậu và Charles phát sóng, chỉ cần là người xem qua tiết mục ấy vậy đều biết cậu và Charles đã từng hẹn hò với nhau.

“Làm thế nào cậu quen anh ta?” Ivan hỏi.

“Anh ta làm sao vậy?” Không trả lời câu hỏi của đối phương, Đường Phong hỏi ngược lại.

Ivan ném cho cậu một ánh mắt cảnh cáo lạnh lùng nghiêm nghị: “Cậu chỉ cần trả lời vấn đề của tôi.”

Cho rằng như vậy là có thể dọa sợ cậu?

Đường Phong không nhanh không chậm uống một ngụm nước, sau đó mới lộ ra mỉm cười với người đàn ông ở đối diện: “Tôi nghĩ tôi không phải là phạm nhân của anh, cho nên mời sĩ quan cảnh sát Ivan không nên dùng thái độ thẩm vấn phạm nhân đối thoại với tôi, hiện tại các anh đang cần sự hợp tác của tôi, tôi rất vui lòng, nhưng cần sự tôn trọng từ các anh.”

Ivan nhìn chằm chằm vào Đường Phong một hồi, đối diện với người đàn ông Trung Quốc không kiêu ngạo không siểm nịnh nhìn thẳng vào ánh mắt điều tra của anh, không có bất cứ nao núng nào, ngược lại là trong mắt thủy chung hàm chứa vài phần mỉm cười.

“Chúng tôi tra được cậu đã từng hẹn hò với Charles trong một tiết mục, sau khi tới Mỹ cũng có tiếp xúc, tôi có thể nói cho cậu, Charles là một người đàn ông cực kỳ nguy hiểm, anh ta không giống như bề ngoài cậu thấy chỉ là một người làm ăn hoặc là giám đốc công ty, chuyện khác của anh ta tôi sẽ không nói cho cậu, tôi nghĩ cậu cũng có thể hiểu, biết quá nhiều đối với một người bình thường mà nói cũng không phải là một chuyện tốt.”

Thái độ cứng rắn của Đường Phong quả nhiên có tác dụng, Ivan nói một chút chuyện liên quan đến Charles.

Chuyện Charles là một phần tử nguy hiểm Đường Phong bình thường đều quên, Charles ngày thường luôn luôn nói năng ngọt xớt, mặc dù tính cách có chút lưu manh nhưng tổng thể con người thì vẫn là một quý ông biết phân rõ phải trái, lại biết làm thế nào khiến cho người khác vui vẻ.

Lời nói của Ivan trái lại nhắc nhở Đường Phong, thực tế Charles và Albert là cùng một loại người, chỉ là hình dạng bình thường ở trước mặt cậu quá mức an phận khiến cho cậu thường thường quên đi điểm này.

“Nếu các anh muốn biết anh ta ở đâu, tôi chỉ có thể nói là tôi không biết.” Đường Phong ăn ngay nói thật, từ sau lần liên hệ điện thoại trước Charles chưa từng tìm tới cậu.

Một tháng trước cậu từng thử gọi điện thoại cho Charles, nhưng dãy số trước đây Charles gọi tới đã thành số trống.

Mà trong khoảng thời gian này Đường Phong lại vội vàng đi tuyên truyền chạy tới chạy lui khắp nơi, cũng không quan tâm Charles rốt cuộc đi nơi nào, dù sao người đàn ông kia muốn đi đâu cũng không phải là chuyện người khác có thể chi phối, Charles muốn trở về lúc nào sẽ trở về, cho dù không trở lại cũng không khiến Đường Phong cảm thấy có gì đó khó chịu.

Đối với người đi qua bên người, thái độ của Đường Phong từ trước đến nay đều rất bình thản, một vài người sẽ vì mình lưu lại, một vài người sẽ đi qua bên mình tiếp tục đi về phía trước, người bị cưỡng ép lưu lại, tâm cũng không đặt ở bên người.

Lưu lại có ích lợi gì?

“Chúng tôi đích xác đang tìm anh ta.” Lúc Ivan nói tới những lời này vẻ mặt có chút ảm đạm, nhìn qua những người hình cảnh Anh quốc này cũng không tìm thấy Charles.

“Theo như tôi biết cậu từng hẹn hò với anh ta.”

“Người từng hẹn hò với anh ta không chỉ có một mình tôi.”

Ivan cũng không vì vậy mà buông tha, anh tiếp tục truy hỏi: “Nhưng cậu là người ở bên anh ta lâu nhất, theo tôi được biết hai người thậm chí còn ở cạnh nhau dài đến nửa năm, mà người trước đây ở bên Charles chưa có một ai vượt lên trước một tháng.”

“Anh ta đã đi gần hai tháng.” Đường Phong vẫn như cũ có vẻ rất bình tĩnh, cậu chỉ là đang trần thuật sự thực.

“Vậy cậu cũng là người ở cạnh anh ta lâu nhất.” Ivan níu chặt không tha.

Đường Phong có chút bất đắc dĩ cười khổ: “Sĩ quan cảnh sát Ivan, anh thực sự cho rằng một người như tôi sẽ biết Charles đang ở đâu sao? Nếu như anh hiểu rõ về anh ta vậy hẳn là anh cũng biết, người như Charles sẽ không lưu lại khả năng xảy ra chuyện phiền toái cho mình, hơn nữa trên thực tế tôi và anh ta cũng không tính là có quan hệ đặc thù gì đó, các anh đã điều tra tôi, nói vậy hẳn cũng biết tôi và Charles cũng không phải đơn độc ở cùng nhau.”

Còn có một Lục Thiên Thần. Cũng không biết Lục Thiên Thần có phải cũng bị Ivan bọn họ tìm đến hay không.

“Vậy tôi hỏi cậu vài vấn đề.” Có lẽ là thái độ của Đường Phong coi như trung thực, giọng điệu của Ivan cũng dịu đi.

“Cậu nói hai tháng trước Charles rời đi, trước khi đi anh ta có nói cho cậu chuyện gì đó không?”

Đường Phong lắc đầu: “Anh ta là đột nhiên rời đi, chưa từng chào hỏi với tôi.”

Ivan nhìn chằm chằm vào Đường Phong một hồi, sau đó tiếp tục hỏi: “Lúc ở cạnh cậu, anh ta bình thường làm gì?”

Vấn đề này khiến Đường Phong có chút sửng sốt, cảm thấy được phản ứng của Đường Phong, Ivan vội vã đổi giọng: “Ý tôi là, anh ta có hành vi khả nghi nào không.”

Cái này hợp tình hợp lý hơn, nếu không Đường Phong thật không biết nên trả lời thế nào.

“Không có, chỉ là anh ta luôn luôn đột nhiên rời đi rồi trở về, thế nhưng anh ta cũng chưa từng nói với tôi anh ta đi làm gì, tôi cũng không hỏi.”

Vấn đề hỏi đến chỗ này dường như lâm vào cục diện bế tắc, Ivan đỡ cằm nhíu chặt lông mày không biết đang tự hỏi cái gì, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn Đường Phong, ánh mắt kia rõ ràng là không chịu đem chuyện của Charles tách khỏi Đường Phong. Cho dù hiện tại không hỏi ra cái gì, nhưng Ivan vẫn như cũ nghĩ người đàn ông kêu Đường Phong này sẽ là một nhân vật then chốt.

“Sĩ quan cảnh sát Ivan, nếu như không có chuyện khác tôi có thể đi không?” Đường Phong nhìn đồng hồ đeo tay, đã sắp tới buổi tối mười một giờ.

“Một vấn đề cuối cùng. . .”

Ivan vừa nói xong cửa gian phòng đã bị người từ bên ngoài mở ra, nhân viên phục vụ khách sạn cầm chìa khóa mở cửa đứng sang một bên, một người đàn ông Trung Quốc lạnh lùng nghiêm nghị nhẹ bước đi tới, Lục Thiên Thần đi tới bên người Đường Phong đem người từ trên ghế kéo lên.

“Sĩ quan cảnh sát Ivan, thực sự là đã lâu không gặp.”

Đường Phong nhìn Lục Thiên Thần ở bên cạnh, ô, hóa ra đều là bạn cũ à?

“Ngài Lục.” Ánh mắt Ivan lơ đãng rơi vào trên tay Lục Thiên Thần lôi kéo Đường Phong, dường như có chút suy nghĩ.

Lúc này một người luật sư Âu phục thẳng tắp rất nhanh chay vào, từ hình dạng hơi hơi thở dốc của anh tới xem anhhẳn là một đường chạy tới, mặc dù có chút chật vật, nhưng luật sư vẫn đang đứng thẳng thắt lưng đi về phía Ivan bọn họ.

“Tôi là luật sư của Đường Phong, các cậu có bất cứ vấn đề gì xin mời liên hệ với tôi.”

“Ở đây giao cho luật sư, chúng ta đi thôi.” Lục Thiên Thần trực tiếp lôi kéo Đường Phong xoay người rời đi, mấy người cảnh sát khác dường như muốn tiến lên, nhưng lại bị Ivan ngăn cản.

Bọn họ chỉ có thể nhìn Lục Thiên Thần và Đường Phong đi khỏi.

“Anh cả, minh tinh này nhìn qua không đơn giản.” Một người thuộc hạ trong đó chạy tới bên cạnh Ivan nhỏ giọng nói thầm.

“Nói không chừng minh tinh này cũng chỉ là đi theo mấy ông chủ lớn, loại chuyện này cũng không phải không có.” Người cảnh sát còn lại một bộ thấy nhưng không thể trách.

Ivan cau mày sờ sờ cằm: “Ông chủ lớn bao dưỡng minh tinh đích xác không đáng ngạc nhiên, mặc kệ thế nào cứ phái người theo sát người đàn ông tên Đường Phong này đã, chú ý đừng để bị Lục Thiên Thần phát hiện, không có mệnh lệnh của tôi không được hành động thiếu suy nghĩ.”

 

 

Đệ tam thập cửu chương: Bí mật nho nhỏ ( đệ nhị quyển hoàn )

 

Ô tô nhanh chóng chạy đi, vị trí lái xe và ghế ngồi sau vì dùng tấm ngăn ngăn cách, khiến người ngồi phía sau không cần lo lắng bọn họ nói chuyện sẽ bị tài xế nghe thấy.

“Charles. . . Anh ta làm sao vậy?” Trên đường trở về, Đường Phong nhịn không được hỏi Lục Thiên Thần ngồi ở bên cạnh.

Từ sau lần Charles dẫn cậu đi gặp Albert, Đường Phong liền sơ sơ đoán được Charles bọn họ làm ăn không đơn giản, huống chi Lục Thiên Thần và Charles ở trước mặt cậu bàn việc cho tới bây giờ cũng không cố kỵ, có cái gì nói cái đó, ngược lại là Đường Phong vừa nghe bọn họ nói tới chuyện cậu không nên nghe thì thường thường đều đứng dậy rời đi.

Hiện tại ngay cả hình cảnh quốc tế Anh quốc cũng đã động đến, thật không biết Charles lại làm cái quỷ gì.

“Không cần lo lắng cho cậu ta, cậu ta có quan hệ rất tốt với tổ chức hình cảnh quốc tế.” Lục Thiên Thần cuối cùng lại bỏ thêm hai chữ, “Tổng bộ.”

Ý là quan hệ của phân bộ Anh quốc với Charles không tốt.

“Nghe có vẻ các anh bình thường giao tiếp với hình cảnh quốc tế.” Cậu tựa lưng lên ghế da màu đen ở đằng sau chậm rãi nhắm hai mắt lại, vừa rồi là lần đầu tiên trong đời cậu tiếp xúc với hình cảnh quốc tế, có mấy lần thiếu chút nữa đối phó không được, Đường Phong chỉ có thể thôi miên chính mình, để mình nghĩ đây là đang đóng phim.

Nhưng trong lòng cậu biết, đây không phải là đang đóng phim.

“Chúng tôi có quan hệ tốt với bọn họ.” Lời này của Lục Thiên Thần nghe vào sao lại quỷ dị như thế.

“Thực sự là. . . Nhìn, không, ra.” Đường Phong nhẫn nhịn, cậu không muốn mắt trợn trắng.

Lục Thiên Thần đột nhiên cong lên khóe miệng, ngay sau đó anh nhích lại gần bên người Đường Phong, thẳng đến khi vai hai người dựa vào nhau, ánh mắt nhìn kỹ chuyên chú của người đàn ông này giống như cây kim đâm vào trên người cậu, muốn không phản ứng cũng không được.

“Anh nhìn tôi làm gì?”

“Giọng điệu vừa rồi của cậu. . .” Khóe miệng Lục Thiên Thần hơi mím lại, dường như là đang nhịn cười, “Rất dễ thương.”

Dễ thương?

Rất dễ thương?

Đường Phong quay đầu trừng mắt Lục Thiên Thần: “Cảm, ơn.”

Cậu vừa nói xong, Lục Thiên Thần liền như một đứa trẻ to lớn vươn hai tay ôm lấy cậu, sau đó cả người đều đặt lên người Đường Phong.

“Anh làm gì vậy?”

Tối hôm nay người này bị cái gì kích thích vậy, đột nhiên đùng một cái nói cậu dễ thương lại đùng một cái giống hệt con gấu ôm cậu, bình thường đột nhiên ôm lấy như thế cũng chỉ có con gấu Charles kia, chẳng lẽ Lục Thiên Thần bị nhiễm thói xấu của Charles? Đường Phong cười khổ không ngớt. Trời ạ, cậu không phải là mật ong, ôm cậu làm gì chứ.

Lục Thiên Thần ở trên người cậu hít sâu một hơi, lại nặng nề thở ra một hơi, liên tục vài lần sau đó mới chậm rãi ngẩng đầu: “Điện ảnh rốt cục kết thúc.”

“Chuẩn xác mà nói thì còn chưa, mấy tháng sau rất có thể sẽ đi tham gia liên hoan phim, chờ đến khi điện ảnh chính thức công chiếu tôi còn phải chạy đi tuyên truyền.”

Đường Phong cũng mặc kệ Lục Thiên Thần ôm cậu, cậu có chút không rõ vì sao Lục Thiên Thần đột nhiên làm như vậy, cũng có một nguyên nhân là cậu đã quen thân mật với đối phương.

Thói quen thực sự là một chuyện đáng sợ.

“Cậu thật biết cách đả kích tính tích cực của người khác.” Lục Thiên Thần ngẩng đầu hôn môi người kia, “Nếu còn cảnh sát tới tìm cậu lập tức nói cho tôi biết, nhớ kỹ, cậu có quyền không tiếp nhận nghi vấn bọn họ đề ra.”

Đường Phong chưa từng làm chuyện gì xấu xa đương nhiên có thể từ chối tiếp nhận nghi vấn, nhưng vấn đề là cậu có thể từ chối cảnh sát hợp tác cả đời sao?

Ngay từ đầu cậu đã cho rằng mối quan hệ giữa cậu và Lục Thiên Thần cùng với Charles không tính là kiên cố, cũng không có địa phương nào khác đặc biệt.

Không sai, cậu đúng là có chút thiện cảm với hai người kia, thậm chí cũng đã xảy ra quan hệ thân mật, chỉ là Đường Phong cho tới bây giờ cũng không nghĩ tới thực sự trở thành cái gì với đối phương.

Ý nghĩ như vậy là gánh nặng, không thích hợp với cậu, không thích hợp với Lục Thiên Thần, cũng không thích hợp với Charles.

Mà có một số việc một ngày cậu biết đến càng nhiều, vậy đại biểu vướng mắc giữa bọn họ cũng càng ngày càng sâu, giống như con nhện phun tơ càng quấn càng nhiều, cho đến cuối cùng sẽ biến thành một cái lưới lớn.

“Lục Thiên Thần.” Ánh mắt Đường Phong rơi vào góc thùng xe, trong mắt cậu hiện lên một tia giãy dụa.

Cuối cùng vẫn là hỏi ra: “Anh và Charles. . . Rốt cuộc là làm cái gì?”

Một trận trầm mặc an tĩnh.

“Coi như tôi chưa hỏi.” Đường Phong nói.

“Đã nói ra rồi, sao có thể coi như chưa hỏi?” Ngón trỏ của Lục Thiên Thần đặt lên môi người kia, anh duy trì tư thế ôm lấy Đường Phong, dường như điều này khiến anh cảm thấy rất thoải mái. . .

“Tôi và Charles có làm ăn chung một chút, lúc học đại học vừa lúc cùng lớp, hai bên có tín nhiệm cũng có chút giao tình, cho nên chúng tôi thường xuyên hợp tác với nhau.”

Đường Phong tỉ mỉ nghe, Lục Thiên Thần mới nói vài câu liền ngừng lại.

“Hết rồi?”

Lục Thiên Thần thuận tiện ôm người kia áp đảo Đường Phong ở trong xe, anh nhìn người đàn ông dưới thân.

“Vì sao cậu muốn biết?”

“Đây là bí mật của anh?” Đường Phong hỏi ngược lại.

“Không, chỉ là biết quá nhiều đối với cậu mà nói cũng không phải là chuyện tốt.”

“Anh nói đến một nửa rồi mới nói cho tôi biết không nên nghe tiếp, chẳng lẽ không cảm thấy quá muộn hay sao?”

Đời trước chuyện gì cậu cũng đã trải qua, cuộc sống cũng đã thể nghiệm một lần, không ngại cả đời này sống kích thích hơn một chút.

Đường Phong nhíu mày: “Tiếp tục nói hết.”

Lục Thiên Thần cúi đầu, môi nhẹ nhàng chạm lên vành tai người kia, chậm rãi phun ra hai chữ.

“Buôn lậu.”

. . .

. . .

Sau khi quay phim kết thúc mọi người đều có việc riêng của mình, Đường Phong chào hỏi với phần lớn nhân viên công tác, tuy rằng trên đời này không có tiệc nào không tan, nhưng cùng là người trong giới điện ảnh, khả năng tương lai lần thứ hai hợp tác vẫn như cũ rất lớn.

Đạo diễn Lý Nguy dặn Đường Phong về nước trước, công ty sẽ vì Đường Phong sắp xếp một vài hoạt động và tuyên truyền, bọn họ hẹn nhau đợi đến lúc liên hoan phim khai mạc sẽ gặp lại.

Trước khi về nước Đường Phong đơn độc hẹn Chino đi ăn một bữa cơm, hai người nói chuyện gì không ai biết, nhưng cuối cùng bọn họ vẫn là nắm tay giảng hòa.

Cứ như vậy kết thúc quay chụp điện ảnh gần ba tháng, Đường Phong và Lục Thiên Thần vào một ngày cuối thu của năm nay lên máy bay về nước.

Thoải mái tựa lên ghế tựa, đường nhìn chậm rãi từ trời xanh và mây trắng di về, Đường Phong ngửa đầu chậm rãi nhắm mắt lại, chỉ cần qua mấy tháng nữa là lập tức tròn một năm Fiennes qua đời, và cũng là năm đầu tiên cậu sống lại.

Thời gian trôi qua rất nhanh, giống như hạt cát ở bên bờ biển bị ánh nắng chiếu lên tỏa ra màu vàng ấm áp chảy xuống từ khẽ hở bàn tay của cậu, một người hai ký ức, có đôi khi cậu thậm chí nghĩ cậu rốt cuộc là ai.

Nhất là Fiennes sau khi sống lại lần đầu tiên tiếp xúc điện ảnh, từ nhất khắc nhận được kịch bản, đến lần đầu tiên đạo diễn hô quay phim, trong nháy mắt cậu dường như nghĩ cậu đang đứng ở trên sân khấu quốc tế, cậu chưa chết cũng chưa thay đổi thân phận, tất cả đều vẫn còn nguyên dạng.

Lúc mở mắt lại lần nữa, cậu biết cậu xác xác thực thực là ai.

Ngoài cửa sổ mây và gió vẫn tùy ý quét qua, dãy núi nhấp nhô và biển rộng tĩnh lặng cũng chưa từng thay đổi.

Dường như trái tim cậu, cũng chưa từng thay đổi.

“Đang nghĩ gì vậy?” Ngồi ở đối diện Đường Phong, Lục Thiên Thần một mực nhìn người kia.

Anh thấy lúc ánh mắt Đường Phong nhìn về phía bầu trời, dường như toàn bộ bầu trời và biển rộng đều bị người đàn ông này đưa vào hết trong tầm mắt, dường như bầu trời và biển rộng bọn họ không thể quen hơn này tráng lệ và lộng lẫy đến cỡ nào.

Trời và đất, hoa và cỏ cây, chúng nó vĩnh viễn đều ở trên thế giới này.

Có vài người đi ngang qua hoa hoa cỏ cỏ cũng sẽ không dừng lại bước chân của họ, có vài người mỗi ngày sống dưới bầu trời cũng đã quên thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn trời xanh bao la một cái.

Từ trong mắt Đường Phong anh thấy, đó chính là vô hạn ước mơ và hi vọng về tương lai và cuộc sống của người đàn ông này.

Một màn này khiến anh nhớ tới hình ảnh cuối cùng trong phim tu sĩ Đường nhìn trời xanh và biển rộng, anh sẽ không can thiệp Đường Phong đi đóng phim, từ lần đầu tiên anh thấy biểu hiện của Đường Phong trong hình ảnh, Lục Thiên Thần liền biết người đàn ông này thuộc về màn ảnh lớn.

Lần đầu tiên gặp Đường Phong trong cuộc sống sẽ không khiến người ta thích ngay hoặc là sản sinh thiện cảm đặc biệt, thế nhưng Đường Phong trong điện ảnh lại có một loại ma lực vô hình, hấp dẫn toàn bộ người xem điện ảnh phải đi nhìn kỹ người đàn ông này.

Đây rốt cuộc là một loại sức hút thế nào, trời sinh vì điện ảnh mà tồn tại ư?

“Tôi đang nghĩ tôi rốt cuộc là ai, sau đó nghĩ vấn đề này thật ngốc, mặc kệ tôi là ai, tôi hiện tại đang ở chỗ này, mặt trời vẫn như cũ lên cao rồi lại lặn, thủy triều vẫn như trước dâng lên rồi rút xuống, mà cuộc sống của tôi cũng đang tiếp tục tiến về phía trước.” Đường nhìn từ ngoài cửa sổ chuyển qua trên người Lục Thiên Thần, Đường Phong cong môi, “Tên chỉ là một danh hiệu tiện cho xưng hô, cho dù tôi đổi tên, kêu Đường Tam hoặc Đường Thất, tôi vẫn là tôi.”

“Đồng dạng, một người cho dù mất đi ký ức cậu ta vẫn là cậu ta, như vậy, hiện tại cậu là ai đây?” Lục Thiên Thần hơi cong lên khóe môi, ánh nắng từ ngoài cửa sổ chiếu vào tỏa sáng trên nửa mặt trái của anh, hai mắt ẩn trong bóng ma, sau đó anh vươn tay che lại cửa sổ, ánh nắng chói mắt có chút quá mức.

“Tôi chính là tôi, tôi của hiện tại.”

Đường Phong cười đến giảo hoạt, cậu biết Lục Thiên Thần muốn hỏi cái gì, cậu không ngại nói ra, thế nhưng cậu càng muốn nghe chính miệng Lục Thiên Thần hỏi cậu.

Gian xảo trong mắt người kia không thể trốn khỏi hai mắt Lục Thiên Thần, Lục Thiên Thần mỉm cười, hai tay anh chống ở trên bàn đè thấp nửa người trên về phía Đường Phong, ánh mắt sáng ngời giống như ánh nắng mặt trời bị ngăn ở bên ngoài.

“Trong khoảng thời gian này rất không đúng dịp, tôi có xem một ít điện ảnh, của thần tượng, của cậu, Fiennes.”

“Sau đó?”

“Diễn xuất của anh ấy rất tuyệt, tôi đối với chuyện này không có bất cứ nghi vấn nào, chỉ là đáng tiếc không xem phim của anh ấy sớm hơn.”

“Vậy nên?”

“Cậu ở trước mặt tôi, tôi hẳn là xưng hô cậu là Đường Phong hay là Fiennes?”

“Hiện nay đến xem, vẫn là Đường Phong đi.”

Người đàn ông này cười đến con mắt đều híp lại, đây không tính là một bí mật nhưng cũng coi như là bí mật nho nhỏ của cậu.

 

— đệ nhị quyển – hoàn —

Content Protection by DMCA.com
loading...

No Responses

  1. Panda Tran says:

    khổ thân em Phong… toàn khổ vì mấy anh công thôi =(((( nhưng mà ta thích =))))

  2. ta khoái cứ tự nhiên thừa nhận này, ko mất công cứ lo sợ nhảm nhí rồi phải giấu giếm cũng ko mất công chạy loạn khắp nơi kiếm người kể, khoái anh đường quớ

  1. 04/08/2015

    […] Chương 38+39 […]

Để lại bình luận

%d bloggers like this: