siêu sao -q3- Chương 6+7

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Huyết Vũ.

Đệ lục chương: mất tích ( thượng )

 

Ngày hôm nay du thuyền đi đến vịnh Hạ Long của Việt Nam, nước biển ở đây giống như là bị rửa qua nhiều lần lộ ra màu sắc như ngọc bích, những đảo nhỏ núi nhỏ ở vịnh Hạ Long đứng lặng trong biển, trong nháy mắt khiến cho Đường Phong nghĩ rằng nơi này là phong cảnh của Quế Lâm.

Bọn họ sẽ dừng lại ở vịnh Hạ Long hai ngày một đêm, buổi chiều hôm nay đến vịnh Hạ Long đồng thời cũng sắp xếp khách sạn dừng chân, sau đó chiều ngày hôm sau sẽ khởi hành quay về Tam Á.

Đường Phong và Lục Thiên Thần quần áo gọn nhẹ đi ra ngoài, sau đi đặt phòng xong xuôi liền dự định đi dạo chung quanh.

Nước biển ở vịnh Hạ Long cực kỳ trong suốt, có thể nhìn thấy nơi cách sâu năm mét ở dưới nước, cá nhỏ bơi qua bơi lại trong nước biển, khiến người ta rất muốn nhảy vào vẫy vùng một phen.

Thế nhưng bởi vì lúc bọn họ lên bờ đã là buổi chiều, Đường Phong quyết định sáng ngày mai trở lại nghịch nước.

Bởi vì giá vé khá rẻ lại còn là biểu diễn nghệ thuật đặc biệt của Việt Nam, hơn nửa mọi người cùng thuyền đều tiến đến xem múa rối nước.

Tên như ý nghĩa, múa rối nước chính là con rối biểu diễn trong nước, bọn họ dùng gậy trúc nối với một cái bàn, con rối biểu diễn ở trên đài, người điều khiển sẽ ở phía sau thông qua gậy trúc nối lên trên người con rối điều khiển con rối tiến hành biểu diễn.

Tiếng chiêng trống sang sang vang lên, một con rối đong đong đưa đưa bơi ra, biểu diễn chính thức bắt đầu.

“Cảm giác có một chút giống với múa rối vùng Mân Nam.”

Đường Phong và Lục Thiên Thần ngồi cạnh nhau, vai dựa vai, cũng không sợ người khác nhìn bọn họ thế nào, đây cũng không phải hành vi đặc biệt của Đường Phong, chỉ là từ trước đến nay tư tưởng của cậu tương đối cởi mở, cũng không cảm thấy hai người đàn ông vai dựa vào vai có cái gì không thích hợp.

Bọn họ thỉnh thoảng tiến gần với nhau dán tai nói chuyện phiếm, thấy chỗ nào vui sẽ cười rộ lên theo, điều này và tình cảnh trước mắt khiến mấy người nào đó bên cạnh thủy chung đi theo Lục Thiên Thần và Đường Phong cảm thấy cực kỳ chói mắt.

Xem múa rối nước một hồi, Đường Phong muốn đi dạo quanh đường phố Việt Nam.

Trên đường lớn người đến người đi rất náo nhiệt, hai bên đường đều có các thương phẩm buôn bán đậm chất Việt Nam, nếu như gặp phải thứ thấy thú vị, Đường Phong cũng sẽ tiện tay mua mấy món đồ chơi mang theo, cho dù chính cậu không cần cũng có thể tặng cho tiểu Vũ bọn họ.

Đi tới đi lui Đường Phong còn thấy một người quen, chính là Lý Đông Tây mấy ngày hôm trước cậu và Lục Thiên Thần vừa lên thuyền đã bắt được.

Lý Đông Tây vẫn đeo kính học sinh lớn, đeo nghiêng một cái túi cameras, cầm máy ảnh SLR trong tay đi tới nơi nào chụp ảnh tới ấy, thỉnh thoảng chạm mắt với Đường Phong, tiểu nam sinh sẽ có chút ngại ngùng cười cười, hai bên gật đầu xem như là chào hỏi.

Thế nhưng tiểu nam sinh vẫn là tiểu nam sinh, Đường Phong và Lý Đông Tây sau khi gật đầu với nhau Lý Đông Tây liền xuyên qua đám người chạy tới chỗ cậu.

“Anh Đường, chủ tịch Lục, hai anh cũng đi dạo sao?” Trên khuôn mặt tràn đầy dáng cười xán lạn, Lý Đông Tây hơi ngửa đầu nhìn Đường Phong bọn họ.

“Ừ, đúng vậy, cậu đi một mình à?” Đường Phong nhìn bên cạnh một chút, hình như Lý Đông Tây chỉ đi có một mình.

“Đúng vậy, ha hả, bạn của em phải ở trên thuyền làm việc nên không thể xuống đây chơi.” Lý Đông Tây gãi gãi đầu hắc hắc cười cười.

Đường Phong cong môi cười, trong mắt lộ ra vài phần giảo hoạt: “Cho tôi xem cậu chụp cái gì.”

“Cũng không có gì, chính là. . . Là một ít phong cảnh nhân văn bình thường của Việt Nam thôi.” Lý Đông Tây ôm cameras phất phất tay với Đường Phong. “Anh Đường, em còn có chuyện đi trước, không quấy rối anh và chủ tịch Lục.”

Nói xong xoay người bỏ chạy.

“Thằng nhóc này.” Đường Phong cười lắc đầu.

“Cậu ta lại chụp chúng ta?” Lục Thiên Thần nhàn nhạt hỏi một câu.

“Tôi nghĩ hẳn là không, thế nhưng nếu như cậu ta biết trên thuyền có chúng ta, sao lại không biết trên thuyền còn có Ca Trần và vai nam trẻ dân quốc, kỳ thực mấy ngày hôm trước lúc Tô Khải Trình bọn họ đi theo chúng ta tôi liền phát hiện Lý Đông Tây, thằng nhóc kia lén lút chụp ảnh Tô Khải Trình bọn họ, nhất là ngày đó Ca Trần mặc bộ đồ đặc biệt khêu gợi ở trên thuyền, Lý Đông Tây vẫn luôn điên cuồng chụp Ca Trần.”

Có lẽ là lần đầu tiên lúc chụp Lục Thiên Thần và Đường Phong quá mức rõ ràng, sau lại vài lần Đường Phong phát hiện Lý Đông Tây đều ẩn dấu khá tốt, không dùng máy ảnh DSLR, đổi thành máy ảnh SLR.

Không dám chụp Lục Thiên Thần và cậu, liền đi chụp Ca Trần và Tô Khải Trình.

Nhưng nếu bị Tô Khải Trình phát hiện, không biết chừng sẽ bị đánh thành bộ dáng gì nữa, ở cạnh Tô Khải Trình không nhất định có người có thể nói thay cho Lý Đông Tây.

Chụp minh tinh là một chuyện, nhưng chụp người có bối cảnh phức tạp lại là chuyện khác, một tiểu thực tập sinh như cậu ta chụp những ông chủ lớn này không phải là muốn chết sao?

Nếu Lục Thiên Thần trước đó cũng quen biết với Tô Khải Trình, Đường Phong cũng không cho rằng Tô Khải Trình là người làm ăn đứng đắn trong trong sạch sạch.

Hơn nữa, người đứng đắn còn có thể làm ra loại chuyện bắt cóc người sao?

. . .

. . .

Đường Phong và Lục Thiên Thần đi một hồi, không qua bao lâu đột nhiên nghe thấy tiếng gào từ đoàn người cách đó không xa, một thanh niên đeo túi đựng cameras từ trong đoàn người chạy tới, vừa chạy vừa thường thường quay đầu lại nhìn.

Mấy người áo đen hung thần ác sát đuổi ở phía sau, cậu thanh niên chân ngắn đâu phải là đối thủ của mấy vệ sĩ cao to, chưa tới một hồi liền bị mấy người vệ sĩ ngăn cản vây quanh lối đi, trong đó có một người vệ sĩ tiến lên cho cậu thanh niên một quyền vào bụng, cậu thanh niên khẽ rên đau đớn rồi ngã xuống đất.

“Lý Đông Tây?” Đường Phong liếc mắt liền nhìn ra người thanh niên bị tóm kia là ai.

“Chúng ta qua đó xem.” Đường Phong nói xong liền đi tới, Lục Thiên Thần cũng chỉ có thể theo sau.

Bọn họ đi qua không bao lâu, Tô Khải Trình và Ca Trần cũng vừa lúc chạy tới, mọi người hai bên vừa thấy mặt, Đường Phong chỉ có thể cảm thán oan gia ngõ hẹp, sao chuyện gì cũng đụng phải nhau như vậy.

“Tô Khải Trình, đối với thanh niên hậu bối có cần phải mạnh tay thế không? Anh đây là muốn làm gì?” Đường Phong đi qua đem Lý Đông Tây ngã trên mặt đất kéo lên, mấy người vệ sĩ thấy vậy liền muốn tóm lấy Đường Phong, Lục Thiên Thần trực tiếp đi qua ngăn cản, mắt lạnh thoáng nhìn, mấy người vệ sĩ của Tô Khải Trình không dám tiến lên động thủ.

“Làm gì? Ha hả, nhìn qua Đường Phong anh và paparazzi này là quen biết, cậu ta vừa chụp tôi, lẽ nào tôi không nên bắt cậu ta?” Ca Trần gay gắt đứng dậy, ánh mắt nhìn Đường Phong lạnh lùng mà hàm chứa lửa giận.

Xem, quả nhiên là bị bắt.

Đường Phong thở dài, nói với Lý Đông Tây: “Đem ảnh cậu chụp xóa hết đi.”

Lý Đông Tây nhìn Ca Trần sắc mặt bất thiện, lại nhìn mấy người vệ sĩ bên cạnh, suy nghĩ một hồi rồi gật đầu.

“Em. . . Em không phải muốn bán mấy tấm ảnh này, em thích Ca Trần, em là fan của anh ấy, vừa thấy anh ấy nên muốn chụp vài tấm thôi.” Lý Đông Tây có chút oan ức nói.

“Fan?” Ca Trần nghi hoặc liếc nhìn Lý Đông Tây.

Lý Đông Tây vừa nhìn liền vội vã gật đầu, vừa cười vừa nói: “Đúng vậy, em rất thích phim truyền hình anh diễn.”

“Tôi đã sớm không đóng phim truyền hình.” Ca Trần không bởi vì đối phương nói là fan của mình mà khoan dung, lạnh lùng chỉ chỉ Lý Đông Tây, nói với vệ sĩ bên cạnh, “Đập vỡ cameras của nó cho tôi.”

Lý Đông Tây vừa nghe liền vội vàng ôm cameras vào ngực: “Đừng, em phải tích tiền rất lâu mới mua được nó, anh Đường, anh giúp em với, em thực sự không có dự định bán ảnh chụp cho tòa tạp chí.”

Người ta đã hô cả tên mình còn thiếu mỗi nước ôm chân cầu xin, Đường Phong cũng không thể thấy chết mà không cứu.

“Thanh niên không hiểu chuyện, cậu ấy vẫn là sinh viên muốn tiết kiệm tiền cũng không dễ dàng, dù cậu ấy có lỗi, đem ảnh cậu ấy chụp xóa hết đi là được, không cần phải đập vỡ cameras của người ta chứ.”

“Ha hả, mấy người là cùng một giuộc đúng không.” Ca Trần liếc nhìn Đường Phong, khóe miệng còn có chút run, “cần gì phải ở chỗ này giả làm người tốt, Đường Phong, tôi biết anh hận tôi năm xưa thành công hơn anh, nổi danh hơn anh, bạn bè cũng nhiều hơn anh, thế nhưng không phải anh cũng đã đi quay phim sao? Cần gì phải tìm một paparazzi mới vào nghề đi chụp trộm tôi, triệt để bôi nhọ tôi, kéo tôi xuống dốc?”

Lời này nói cái gì cùng cái gì vậy, Đường Phong chưa từng nghĩ như thế.

Ca Trần có chút ai oán nói: “Mọi người tốt xấu cũng từng là bạn, anh hận tôi như vậy sao?”

Lúc nói còn không quên nhìn nhìn Lục Thiên Thần.

“Tôi đâu có hận cậu. . .” Không phải đang nói Lý Đông Tây sao, thế nào lại kéo lên người cậu rồi?

Đường Phong kéo Lý Đông Tây sang một bên, tiến lên nói: “Tôi sẽ bảo cậu ấy xóa ảnh, chuyện ngày hôm nay kết thúc tại đây được không? Đều là đi du lịch, không cần phải để một vài chuyện nhỏ quét đi hứng trí.”

“Là chúng tôi quét đi hưng trí của anh đúng không.” Ca Trần lại nhảy vào một câu.

“Đủ rồi.” Tô Khải Trình rốt cục chịu đứng ra.

“Nể mặt chủ tịch Lục và Đường đại minh tinh trong tương lai, chuyện ngày hôm nay kết thúc ở đây, thế nhưng nếu như người này còn dám loạn chụp, vậy thì lần sau sẽ không dễ dàng giải quyết như vậy đâu.”

Lục Thiên Thần đúng lúc nói: “Vậy là tốt nhất.”

Người này hoàn toàn mặc kệ một thực tập sinh của tòa tạp chí chẳng liên quan gì đến mình.

Đường Phong cầm lấy cameras của Lý Đông Tây, dự định xóa ảnh ở ngay trước mặt mọi người, Lý Đông Tây có chút xấu hổ nhìn cậu một cái, lúc đầu Đường Phong còn không biết là có chuyện gì, kết quả vừa mở cameras bỗng nhiên phát hiện tấm ảnh mới nhất cư nhiên là cậu và Lục Thiên Thần vai kề vai xem múa rối nước.

“Thằng nhóc này. . .” Đường Phong trừng mắt Lý Đông Tây.

 

 

Đệ thất chương: Mất tích ( trung )

 

Cái thằng nhóc này, tôi đã ở đây giúp cậu cầu tình, vậy mà cậu thật đúng là giỏi, không biết từ lúc nào lại len lén chụp ảnh chúng tôi.

Đường Phong trừng mắt Lý Đông Tây, người sau vội vàng cúi đầu, có chút xấu hổ vân vê góc áo, nhỏ giọng giải thích: “Em. . . Em không phải vì bán cho tạp chí, chỉ là cảm thấy hai anh ở cạnh nhau đặc biệt tốt, nhịn không được mới chụp lại.”

“Cậu vừa thấy chúng tôi liền bỏ chạy, có phải là sợ tôi thấy tấm ảnh trong cameras của cậu?” Đường Phong tiếp tục lật xem ảnh chụp, ảnh chụp của cậu và Lục Thiên Thần đích xác chỉ có một tấm sóng vai xem rối nước, cái khác không phải Ca Trần và Tô Khải Trình bọn họ, thì chính là phong cảnh cảnh đẹp của Việt Nam.

Đừng nói, chỉ dùng loại máy SLR giá bốn năm nghìn này, trong tay Lý Đông Tây thật đúng là chụp ra không ít ảnh đẹp.

“Em sợ anh tức giận.” Lời này nói xong thế nào lại giống như nàng dâu nhỏ bị bắt nạt vậy, Lý Đông Tây lại nhìn một chút Ca Trần lạnh lùng ở bên cạnh, hình như có chút thụ thương.

“Sau lại thấy mấy người họ nên muốn đi chụp, thế nhưng còn chưa chụp được đã bị phát hiện. . .”

Tiếp đó chính là Tô Khải Trình gọi người đánh đuổi theo, chuyện về sau Đường Phong cũng đã biết.

“Đường Phong, đừng đơn giản tin tưởng người khác, người tốt với cậu không nhất định thực sự muốn đối tốt với cậu, người không tốt với cậu, cũng không nhất định thực sự muốn thương tổn cậu.” Tô Khải Trình không mặn không nhạt nhảy ra một câu, có chút ý chỉ liếc mắt nhìn Lý Đông Tây sắp cúi đầu vùi đến tận bụng, “Cậu tốt với người khác, cũng phải nhìn người đó có đáng giá hay không, đừng để cuối cùng vừa mất thân vừa mất cả tâm, cái gì cũng không còn.”

Kỳ thực Đường Phong hiếu kỳ, trước đó Lục Thiên Thần và Charles không phải đã chụp mấy tấm ảnh bất nhã của Tô Khải Trình sao, sau đó người này cũng đã an an phận phận yên lặng mấy tháng, thế nào hiện tại lại đột nhiên kiêu ngạo, không chỉ đi theo bọn họ không tha, hiện tại cư nhiên dám ở trước mặt Lục Thiên Thần chỉ cây dâu mắng cây hòe.

“Ý anh là trước đó anh đối xử tệ với tôi, kỳ thực là đối tốt với tôi?” Đường Phong nở nụ cười, “Hiện tại người đối tốt với tôi, kỳ thực là không tốt với tôi, vậy cái gì mới là tốt, cái gì mới là không tốt với tôi?”

Lời Tô Khải Trình nói nghìn vạn lần không thể coi là thật, thua lỗ một lần lại bị lần thứ hai vậy cậu không phải là ngu ngốc sao?

Đối với người đã từng tổn thương mình thì không nên ôm thêm ảo tưởng, Đường Phong từng trải cuộc đời còn phong phú hơn Tô Khải Trình sẽ không đơn giản bị hai ba câu gây xích mích mà khiến cho tâm thần bất định.

Mấy câu Đường Phong nói quả thực khiến cho Tô Khải Trình có chút không biết nên nói thế nào, cuối cùng cũng chỉ có thể trừng mắt với cậu.

“Chủ tịch Tô là muốn tốt cho anh, vậy mà anh còn không biết cảm kích, luận từng trải, chủ tịch Tô biết nhiều hơn anh đấy.” Ca Trần lại đứng ở bên Tô Khải Trình, luôn luôn vào lúc người ta không hề phòng bị mà đột nhiên nhảy ra một câu khiến cho người ta bất đắc dĩ.

Nhiều lời cũng vô ích, trong lòng mỗi người muốn nghĩ thế nào thì nghĩ thế ấy, nên làm thế nào tự người ấy cũng phải tự biết.

Lắc đầu, Đường Phong nhìn Lý Đông Tây vừa rồi còn đang xấu hổ cúi đầu, hiện tại vẻ mặt hào hứng hưng phấn nghe bọn họ nói chuyện, thiếu chút nữa quên chuyện chính.

“Tôi xóa nhé?” Đường Phong nói liền ấn xóa ảnh.

Còn chưa ấn xác nhận xóa ảnh, Lục Thiên Thần ở một bên lên tiếng: “Tấm này lưu lại.”

Là tấm hai người bọn họ cùng xem múa rối nước, kỳ thực cũng không thấy rõ khuôn mặt, ảnh chụp là từ phía sau bên phải của họ, mơ hồ chỉ có thể nhìn thấy một bên mặt của họ, bóng lưng hai người dựa sát vào nhau, ngoài ý muốn có một loại cảm giác ấm áp bình thản. Khiến Đường Phong không nỡ xóa, thật là có chút luyến tiếc.

“Được.” Cậu gật đầu.

“Muốn xóa thì phải xóa hết.” Tô Khải Trình đột nhiên đoạt lấy cameras trong tay Đường Phong, mắt thấy người này sắp ấn xác nhận xóa ảnh, đột nhiên có một người giống như con khỉ lao đến chỗ họ, dưới tình huống tất cả mọi người đều không phòng bị trong nháy mắt lấy mất cameras.

“Bé cưng của tôi!” Lý Đông Tây là người thứ nhất nhảy dựng lên, chạy đi đuổi theo tên cướp, hai cái chân ngắn thực sự không đủ sức, phỏng chừng điểm thể dục trong trường học cũng chỉ là miễn cưỡng đạt tiêu chuẩn.

Đường Phong cũng vào cùng lúc đó chạy theo, cameras chẳng khác nào là từ trong tay cậu biến mất, cậu không chút suy nghĩ liền xoay người vọt tới, Tô Khải Trình thấy thế cũng chạy theo.

Lục Thiên Thần vừa mới quay người đã bị người gắt gao kéo cánh tay, anh quay đầu lại liền thấy Ca Trần cắn chặt hàm răng.

“Thiên Thần, anh đừng bỏ em có được không, em không thể không có anh, em vì anh làm nhiều chuyện như vậy, sao anh có thể không cần em! Em xin anh, xin anh đấy có được hay không?” Ca Trần hai tay ôm chặt Lục Thiên Thần, lớn tiếng khóc hô khiến cho không ít người bên cạnh chú ý.

Chỉ trong nháy mắt như thế, Đường Phong và Lý Đông Tây cùng với Tô Khải Trình bọn họ cũng không biết đã đi nơi nào.

“Tránh ra!” Lục Thiên Thần đẩy ra Ca Trần, xoay người đuổi theo phương hướng Đường Phong bọn họ biến mất vừa rồi.

Người đàn ông trẻ tuổi bị hất ra lảo đảo ngồi dưới đất, mấy người vệ sĩ bên người Tô Khải Trình đã sớm vào lúc ông chủ chạy đi liền cũng chạy theo, lúc này đã không còn ai tới hầu hạ vị đại minh tinh này.

“Lục Thiên Thần!” Ca Trần tức giận đến sắp khóc ra, lồng ngực liên tục trên dưới phập phồng, ngồi dưới đất nhìn phương hướng Lục Thiên Thần chạy đi mà nghiến răng nghiến lợi.

“Anh ta không thích anh, anh cần gì phải đau khổ đuổi theo anh ta.” Vai nam trẻ đứng ở bên cạnh Ca Trần, cong thắt lưng vươn tay với người đàn ông trẻ tuổi, mỉm cười, “Đứng lên đi, đối đầu với ông chủ lớn sẽ không có kết quả tốt đẹp.”

“Chát!” Ca Trần không chút nào cảm kích một chưởng hất bay bàn tay đối phương vươn tới, mắt lạnh nói: “Mày tính là thứ gì hả, ở chỗ này nói mát cái gì, mày nghĩ mày là ai? Mày chỉ là một con chó dưới quyền Tô Khải Trình, đừng tưởng rằng anh ta hiện tại cưng chiều mày là mày có thể cưỡi lên đầu tao, tao nói cho mày biết, mày chỉ là một con chó, một con chó chuyên bị người cưỡi!”

Nụ cười treo trên khuôn mặt vai nam trẻ trong nháy mắt cứng ngắc, cậu thu hồi bàn tay Ca Trần hất ra, nhẹ nhàng xoa xoa lòng bàn tay bị đánh đau nhức, chậm rì rì nói: “Không sai, tôi chẳng là gì cả, thế nhưng vẫn tốt hơn anh, anh xem anh hiện tại giống cái gì, ngồi dưới đất khóc sướt mướt giữ lại một người đàn ông không cần anh. Ca Trần, anh nghĩ anh là đại minh tinh sao? Ha hả, rời bỏ Tô Khải Trình anh cái gì cũng không phải.”

“Mày dám nói chuyện với tao như thế sao? !” Ca Trần tức đến không nhẹ.

Đám minh tinh hạng hai này ngày xưa thấy cậu có ai mà không cung kính, hiện tại tốt rồi, có chỗ dựa vững chắc liền một cái lên mặt hơn một cái.

“Vì sao tôi không dám, anh cho anh vẫn là đại minh tinh được người người xem trọng sao? Không có những ông chủ lớn ở phía sau đầu tư cho anh, ai cho anh điện ảnh mà diễn, ai cho anh đóng gói tuyên truyền. Ca Trần, anh cũng chỉ là một con chó giống tôi, không, anh còn đáng thương hơn, bởi vì anh ngay cả bản thân là thân phận gì cũng không biết.”

Từ trên cao nhìn xuống Ca Trần, vai nam trẻ dân quốc nhàn nhạt cười cười: “Anh xem xem hình dạng hiện tại của anh, đây là sự khác biệt giữa anh và Đường Phong, nếu là tôi tôi cũng sẽ không chọn loại người đáng thương không có đầu óc chỉ biết giả vờ tội nghiệp như anh.”

“Mày!” Ca Trần tức giận từ trên mặt đất đứng lên, vươn tay định đánh vai nam trẻ, đáng tiếc người kia lại cao hơn cậu nửa cái đầu.

Ca Trần vừa mới vươn tay đã bị người kia tóm lấy, lật tay dùng sức hất ra, Ca Trần lảo đảo loạng choạng lui ra phía sau vài bước thiếu chút nữa thì té ngã.

Vai nam trẻ dân quốc nâng cằm, trong mắt tràn đầy khinh thường và tội nghiệp: “Ở đây không có ai làm vệ sĩ cho anh cũng không có ai làm chỗ dựa cho anh, lúc trước anh ức hiếp tiểu minh tinh như chúng tôi thế nào, hiện tại để anh nếm thử mùi vị này.”

Lồng ngực Ca Trần trên dưới phập phồng, thực cũng không phải muốn đánh tay đôi với đối phương, chỉ là lạnh lùng nhìn vào người kia không nói lời nào.

“Nhìn cái gì vậy, không phục phải không? Ha hả, anh không phục cũng không có cách nào, hiện tại không có ai ra mặt cho anh, chủ tịch Tô không có hứng thú với anh, Lục Thiên Thần cũng không thích anh, bản thân anh lại chẳng có bản lĩnh gì, anh cho là anh vẫn còn cái tuổi mười bảy mười tám sao? Sớm rời khỏi giới giải trí đi, ở đây không thích hợp với anh.” Liếc nhìn Ca Trần, vai nam trẻ không nhanh không chậm đuổi theo phương hướng Tô Khải Trình bọn họ rời đi.

Xa xa nhìn vai nam trẻ, Ca Trần một người lẳng lặng đứng một hồi, cậu một mình thối lui đến một bên vươn tay vỗ nhẹ bụi bặm trên người mình.

Cúi đầu suy nghĩ một hồi, người đàn ông trẻ tuổi cong môi cười: “Mày thật đúng là mắng tỉnh tao, chỗ dựa vững chắc sao, đích xác cần một cái.” Hít sâu một hơi, Ca Trần cắn răng, “Ngày hôm nay mày mắng tao, sau đó tao sẽ trả gấp mười lần.”

Về phần Đường Phong. . .

Tạm thời bỏ qua trước, cậu không thể bị một vai nam trẻ dân quốc đánh bại.

“Hừ!” Ca Trần hít một hơi, xoay người cũng đuổi theo phương hướng Tô Khải Trình bọn họ chạy đi.

Không đi quá lâu cậu liền thấy Lục Thiên Thần, người đàn ông kia vừa nhìn thấy cậu lập tức chạy tới, Ca Trần còn chưa kịp vui vẻ được nửa phút đã bị đối phương hắt cho một chậu nước lạnh. “Đường Phong đâu, cậu có thấy cậu ấy không?” Lục Thiên Thần dường như có chút khẩn trương, ngay cả giọng điệu bình thường cũng nghiêm khắc lên.

Do dự nửa giây, Ca Trần cũng thấy vai nam trẻ dân quốc ở bên cạnh, nói với Lục Thiên Thần: “Không có, em từ phía bên kia đi đến, không thấy Đường Phong, cũng không thấy Tô Khải Trình.”

“Chuyện gì xảy ra, không tìm được bọn họ sao?” Ca Trần hỏi.

“Không thấy.” Vai nam trẻ dân quốc ở một bên nhìn nhìn Ca Trần, “Chủ tịch Tô, Đường Phong, còn có cậu sinh viên bị trộm cameras kia, bọn họ đều không thấy.”

 

Content Protection by DMCA.com
loading...

3 Responses

  1. Jean says:

    Bóc được tem roài, hê hê hê. Mà đang đoạn hay thì hết chap, phải đợi vài hôm nữa mới có, lâu ghê

  2. hanalex2204 says:

    Việt Nam?! :0000

  1. 04/08/2015

    […] 1 – Chương 2 – Chương 3 – Chương 4+5 – Chương 6+7 – Chương […]

Để lại bình luận

%d bloggers like this: