Khuynh tẫn triền miên – chương 227+228

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Huyết Vũ.

Chương 227: ba người gặp lại.

 

“Khuynh nhi, rời khỏi đây, là muốn đi đâu vậy? ? ?”

Thanh âm đồng dạng quen thuộc, nhưng nghe xưng hô Vân Khuynh liền biết hắn là ai.

Vân Khuynh cứng còng thân thể ngẩng đầu nhìn về phía cửa —-

Người nọ chỉ là tùy ý đứng ở cửa, nhìn qua liền tự có một cỗ khí thế tiêu sái ngạo nghễ.

Hắn một thân trường bào trắng bạc không gió tự động, mái tóc đen thùi thật dài buộc lên buông xuống từ đỉnh đầu, đen như mực.

Hắn mày dài hất cao đến búi tóc, con ngươi như hồ nước sâu, sâu thẳm sáng sủa, mũi thẳng đĩnh trực, môi mỏng mà hồng hơi hơi vung lên.

Lúc này hắn hai tay khoanh lại, nhàn nhã đi chơi mà đứng, một cỗ lãnh ý và uy áp nhàn nhạt từ trên người hắn nhẹ nhàng toát ra.

Vân Khuynh không tự chủ được lui về phía sau một bước, tới gần Vân Hoán, thanh âm có chút bất ổn nói: “Vô. . . Vô. . . Vô Song ”

Chỉ hơn nửa tháng không thấy, khí thế trên người Tần Vô Song càng thêm đáng sợ, thế nhưng cũng may Tần Vô Song cũng giống Vân Khuynh, nhìn qua cũng không tính là chật vật, tương tư dằn vặt là tinh thần bọn hắn, mà không phải liên quan thân thể.

Tần Vô Song nghe thấy Vân Khuynh gọi hắn, giơ giơ lên mi, nhấc chân đi vào trong phòng, ý cười khóe môi càng sâu, chậm rãi đến gần Vân Khuynh: “Khuynh nhi ngươi vừa rồi là muốn đi sao? ? ?”

“Ách. . .”

Vân Khuynh sắc mặt trắng nhợt, một đôi tay khẩn trương không biết đặt ở đâu mới tốt.

“Không không. . . Không thể nào. . .”

Vì sao thân thể y bắt đầu run lên, Tần Vô Song rõ ràng là đang cười, Tần Vô Song rõ ràng rất ôn nhu, hơn nữa. . .

Y rõ ràng cũng rất nhớ Tần Vô Song, lúc này rất muốn nhào vào lòng hắn lớn tiếng nói y nhớ hắn. . .

Tần Vô Song không để ý tới Vân Khuynh, mà là quay đầu, trông thấy Vân Hoán, đôi mắt sâu thêm, lãnh đạm nói: “Ngươi là ai? ? ?”

Vân Khuynh thấy Tần Vô Song đem đầu mâu chuyển hướng Vân Hoán, lập tức mở miệng nói: “Vô Song, hắn là. . .”

“Khuynh nhi.”

Tần Vô Song cắt đứt y: “Chuyện giữa chúng ta, một hồi nói sau, ta hiện tại hỏi chính là hắn, không phải ngươi.”

Vân Khuynh trừng mắt nhìn, phát hiện Tần Vô Song cũng có một mặt thô bạo.

Y buông xuống mặt mày, giấu đi các loại tâm tình trong lòng, y bất an, y thấp thỏm, là không người nào biết.

Vân Hoán thấy thái độ của Tần Vô Song đối với Vân Khuynh vô cùng nghiêm khắc, không khỏi nhíu nhíu mày nói: “Ta là nhị ca Vân Hoán của tiểu Khuynh, công tử xưng hô thế nào? ? ?”

Trong ánh mắt Tần Vô Song hiện lên một tia kỳ dị, gật đầu: “Ra là nhị ca của Khuynh nhi, thất kính thất kính, đa tạ người vài ngày trước chăm sóc Khuynh nhi.”

Tần Vô Song, Tần Vô Phong là có được tin tức chuẩn xác mới đến tìm Vân Khuynh, Vân Khuynh bên người có người nào bọn họ tự nhiên biết.

Tần Vô Song hỏi như vậy, lúc trả lời cũng cường điệu hai chữ nhị ca.

Không có biện pháp! ! ! Khi bọn hắn biết được Vân Khuynh cùng với Hiên Viên Bất Kinh và Vân Hoán tương đối thân mật hòa hợp, cũng đã lật úp bình dấm chua.

Hôm nay thấy bản thân Vân Hoán, phát hiện Vân Hoán cũng tương đương anh tuấn, trong lòng vị chua lại càng nồng, cũng liền khẩn cấp muốn tuyên cáo quyền lợi của mình đối với Vân Khuynh.

Cho nên nghe thấy Vân Hoán hỏi, hắn lập tức ôm lấy thắt lưng Vân Khuynh, mở miệng nói: “Ta là Tần Vô Song, tướng công của Khuynh nhi.”

Vân Hoán vừa nghe liền kinh ngạc, hóa ra người trước mắt này chính là nhị công tử Tần gia, tướng công của Vân Khuynh.

Lại suy nghĩ một chút phong tư của Tần Vô Hạ, Vân Hoán âm thầm cảm thán, Tần gia quả nhiên được trời ưu ái, một người hai người, liếc mắt nhìn lên đều là nhân trung long phượng.

Thế nhưng, mặc kệ đối phương là long hay phượng, Vân Khuynh là đệ đệ của hắn, hắn tự nhiên muốn bảo vệ y, cho dù đối phương là tướng công của Vân Khuynh, hắn cũng không cho phép đối phương ức hiếp Vân Khuynh.

Tuy rằng Tần Vô Song này nhìn qua là người tử tế, thế nhưng bên trong ai biết là thế nào.

Nếu như Vân Hoán nhớ không lầm, Vân Khuynh hiện tại đang trốn tránh vị tướng công này của y. . .

Nghĩ tới đây lông mày của Vân Hoán không khỏi nhăn càng chặt: “Tần nhị công tử, tiểu Khuynh là đệ đệ của ta, chăm sóc y là chuyện đương nhiên, ngươi không cần cảm tạ ta.”

Thân thể Vân Khuynh bị Tần Vô Song ôm vào trong ngực có chút cứng ngắc.

Ôm ấp quen thuộc này, trước đó vài ngày y quyến luyến không gì sánh được nhưng lại không thể không rời đi, hôm nay trở lại vòng tay này, vừa muốn dừng lại vừa muốn khuyên mình không nên trầm luân phải chạy trốn. . .

Rất mâu thuẫn rất thống khổ.

Nếu như Tần gia chỉ có một nhi tử, chỉ có một Tần Vô Song thì thật tốt.

Vì sao Tần gia ngoại trừ Tần Vô Song, hết lần này tới lần khác còn có Tần Vô Phong và Tần Vô Hạ.

Vân Khuynh bị Tần Vô Song ôm vào trong ngực cũng không giãy dụa, chỉ là chậm rãi nhắm mắt, đáy lòng rối loạn không mở miệng.

Vân Hoán nhìn, biểu tình luôn luôn nho nhã lễ độ có chút vỡ tan, ở quanh thân hắn, chẳng hiểu tại sao lại quanh quẩn vài phần áp suất thấp.

Tần Vô Song đối với Vân Khuynh thuận theo thoả mãn, thế nhưng hắn càng hài lòng chính là rốt cục có thể lần thứ hai ôm Vân Khuynh vào lòng.

Người này, từ sau khi rời khỏi Tần gia, khiến hắn lo lắng hãi hùng, nóng ruột nóng gan.

Rất sợ y lỡ có vạn nhất hoặc là gặp phải nguy hiểm, mỗi ngày nghĩ y có được ăn ngon ngủ ngon, có thể gặp phải nguy hiểm, sống có vui vẻ. . .

Mỗi ngày thấp thỏm suy đoán, hầu như sắp bức điên hắn, toàn bộ nhớ thương cấp thiết và lo lắng, vào lúc nhìn thấy dĩ nhiên đều lặng xuống.

Đến bây giờ hắn vẫn không rõ, lúc vừa thấy Vân Khuynh, hắn vì sao có thể thần thái như thường, tự nhiên như vậy.

Trái tim hắn rõ ràng hài lòng kích động mất tần suất, thân thể hắn, mỉm cười bên môi hắn rõ ràng là đang run rẩy, nhưng nét mặt hắn lại cứng nhắc không biểu lộ mảy may.

Kỳ thực hắn càng sợ tìm được Vân Khuynh là một giấc mộng, là một ảo cảnh, thẳng đến nhất khắc đem Vân Khuynh ôm vào trong lòng, tâm của hắn mới yên ổn xuống, vòng tay của hắn rốt cuộc được viên mãn.

Hơi hơi nhắm mắt, Tần Vô Song không thể không thở ra một hơi.

Cuối cùng cũng tìm được. . . Khuynh nhi của hắn cuối cùng cũng trở lại vòng tay hắn. . .

Nụ cười trên khuôn mặt tuấn mỹ của hắn vào lúc ôm Vân Khuynh vào lòng, liền trở nên càng thêm rõ ràng, đó là dáng cười đích thực phát ra từ nội tâm.

Nửa ôm Vân Khuynh, Tần Vô Song không chút khách khí ngồi xuống.

Hơn nữa còn thuận lợi đem Vân Khuynh giam trên đùi mình, Vân Khuynh không thể tin tưởng trừng lớn hai mắt, nhìn Vân Hoán và Long Liễm còn đang ở đây, hai gò má trắng noãn thoáng cái nhuộm lên đỏ ửng.

Y đẩy đẩy Tần Vô Song: “Vô Song, buông. . .”

Hiện tại tình tự của y rất loạn, thanh âm cũng thay đổi.

Tần Vô Song cúi đầu, trông thấy khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt mỹ của y nhiễm lên nhàn nhạt đỏ ửng, trong lòng không khỏi kinh sợ, ánh mắt hơi trầm xuống, sợ mình thất thố, Tần Vô Song lập tức ngẩng đầu hô hấp, sau khi bình tâm xong mới ánh mắt sắc bén nhìn về phía Long Liễm: “Long Liễm, ngươi tuy rằng là nữ nhi thân, nhưng ở trong lục đại ảnh vệ, ngươi đích đích xác xác là người chúng ta tín nhiệm nhất, yên tâm nhất, nhưng ngươi, lại dùng cái gì báo đáp chúng ta? ? ?”

Cái liếc mắt kia của Tần Vô Song quá mức phức tạp, Long Liễm biết Tần Vô Song và Tần Vô Phong là thật sự nổi giận, lập tức quỳ xuống: “Thuộc hạ biết tội, thỉnh nhị công tử trách phạt.”

Nàng vừa nói xong liền cúi thấp đầu, một bộ thái độ nhận sai cực kỳ chân thành.

Kỳ thực nàng hiện tại đang than thở dưới đáy lòng, không biết Liên Duyệt biết Tần Vô Song và Tần Vô Phong tìm được Vân Khuynh, có thể trách tội nàng hay không.

Tần Vô Song còn chưa nói ra muốn nghiêm phạt nàng thế nào, thân ảnh đen huyền của Tần Vô Phong liền xuất hiện ở cửa, trên khuôn mặt anh tuấn của hắn vẫn là lạnh lùng nghiêm nghị như thường.

Khí tức băng lãnh trên người hắn so với Tần Vô Song càng sâu, uy áp trên người cũng càng thêm áp bách khiến người ta không thể hô hấp.

Hắn chậm rãi đi vào, y bào đen huyền dưới thân vẽ ra một độ cung hoa mỹ tôn quý.

Vân Khuynh bị Tần Vô Song ôm vào trong ngực không tự chủ được ngẩng đầu, trông thấy Tần Vô Phong, nhất thời không khỏi sửng sốt.

Cứ như vậy khuôn mặt hơi ngửa, trong đôi mắt đẹp màu mực mang theo trong suốt và thuần túy, thẳng tắp nhìn Tần Vô Phong, nhất thời dời mắt không được.

Lúc vừa nhìn thấy Tần Vô Song, y còn có chút sợ bị hai người tìm được, lúc này bị Tần Vô Song ôm vào trong ngực, y đã không còn quấn quýt chuyện bị tìm được, cho nên lúc này thấy Tần Vô Phong, mới có thể yên tâm hiển hiện ra ngoài một bộ thất thần.

“Long Liễm, nếu đã biết sai, ngươi liền đi cùng Long Khiêm, về hình đường ảnh vệ đi lĩnh phạt.”

Tần Vô Phong dừng lại cước bộ, đứng ở trước mặt Long Liễm, lạnh lùng nói.

Long Liễm lập tức lưu loát dập đầu: “Thuộc hạ tuân mệnh.”

Sau một khắc liền biến mất.

Vân Hoán nhìn Tần Vô Phong, trực giác người này còn lợi hại hơn Tần Vô Hạ và Tần Vô Song, trên người người này có một loại khí thế thuộc về thượng vị giả không giận tự uy.

Hắn còn chưa kịp hỏi đối phương là ai, đối phương liền nhìn về phía hắn: “Nhị ca của Vân nhi? ? ? Ta nhớ kỹ Vân gia, hình như chỉ có ngươi từng đối xử tử tế với Vân nhi. . . Đa tạ ngươi từ nhiều năm trước đã chăm sóc Vân nhi, ta là đại ca của Vô Song, Tần Vô Phong.”

Vân Hoán bừng tỉnh đại ngộ, ra là ca ca của Tần Vô Song và Tần Vô Hạ, trách không được lại bất phàm như thế, hai người đệ đệ đều khó lường như vậy, làm ca ca tự nhiên càng khó lường.

Nhưng mà. . .

Vân Hoán bắt đầu hoài nghi, Vân Khuynh nói y là gả thay, đa nương hắn sao có thể bỏ qua loại nhân vật như vậy, sao có thể tiện nghi Vân Khuynh để Vân Khuynh gả vào phu gia như vậy? ? ?

Chẳng lẽ người Tần gia này, kỳ thực có chỗ nào bẩn thỉu hèn hạ, tỷ như trời sinh tính bạo ngược, tỷ như khát máu thành tính, tỷ như làm nhục thành tính. . .

Vân Hoán không quá rõ ràng trạng huống, vẫn còn đang nghĩ loạn, càng nghĩ càng lo lắng, nhưng sau một khắc, những suy luận này của hắn đều bị phủ định.

Khi Tần Vô Phong rốt cục khắc chế không được, đem ánh mắt mình dời về phía Vân Khuynh trong lòng Tần Vô Song, hắn cũng nhịn không được ôn nhu như mặt nước, nhẹ nhàng gọi lên: “Vân nhi. . .”

Vân Khuynh cũng si ngốc nhìn lại, nỉ non nói: “Đại ca. . .”

Vân Hoán mộng, nhìn Vân Khuynh, nhìn Tần Vô Song mặt âm trầm, lại nhìn Tần Vô Phong.

Vì sao, hắn nghĩ giữa Tần Vô Phong và Vân Khuynh rất ái muội? ? ?

Bọn họ hai người tuy chỉ là ngắn ngủi gọi tên nhau, thế nhưng cũng rất ôn nhu nhẵn nhụi, giống như lão phu lão thê chung sống với nhau đã lâu.

Gặp quỷ, Vân Khuynh rõ ràng là ‘Thê tử’ của Tần Vô Song, Vân Khuynh rõ ràng đang ngồi trong lòng Tần Vô Song, vì sao Vân Khuynh còn có thể ái muội như vậy với Tần Vô Phong.

Đây, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? ? ? Chân tướng rốt cuộc là thế nào? ? ?

 

 

Chương 228: lời nói dối thiện ý.

 

Hỗ động giữa Vân Khuynh và Tần Vô Phong, không chỉ Vân Hoán nhìn ra không đúng, ngay cả Tần Vô Song cũng không ngoại lệ.

Thế nhưng Tần Vô Song chỉ là vô ý thức buộc chặt bàn tay ôm Vân Khuynh, cũng không toát ra quá nhiều tình tự.

Người bình thường thấy ‘Thê tử’ của mình, cùng với đại ca của mình ‘Mắt đi mày lại’ như vậy, không phải đều rất tức giận sao? ? ?

Vì sao Tần gia tướng công này, nhìn thế nào lại cam chịu như thế? ? ?

Vân Hoán trăm tư không được kỳ giải, chỉ cảm thấy đầu mình càng lúc càng đau.

Lúc Vân Khuynh nói chuyện này với hắn, đều chỉ là thô sơ giản lược nói một lần, trong đó rất nhiều trọng điểm và chi tiết đều là ngậm miệng không nói, mọi việc của Tần gia lại càng không hề đề cập với hắn.

Vân Khuynh cố ý ẩn dấu không nói sự thực, rốt cuộc là thế nào, Tần gia chỉ có ba huynh đệ, vì sao hắn cảm giác lại rất phức tạp? ? ?

Vân Hoán có chút suy nghĩ nhìn Vân Khuynh, Vân Khuynh lại không phát hiện, chỉ là hơi hơi nhắm mắt, đang suy nghĩ phải trả lời hai người tìm được y như thế nào.

Thế nhưng y cũng phát hiện, Tần Vô Song, Tần Vô Phong hai huynh đệ, càng như là đã hòa thuận lại, cùng nhau đi tìm y. . .

Điều này ý nghĩa cái gì. . .

Vân Khuynh nghĩ không ra, cũng không dám suy nghĩ sâu xa tiếp xuống.

Mà Tần Vô Song thì phi thường không hài lòng Vân Hoán nhìn Vân Khuynh, giơ lên ống tay áo, ho nhẹ một tiếng nói: “Vân nhị ca, chúng ta và Khuynh nhi xa cách đã lâu, có rất nhiều chuyện muốn nói, còn thỉnh Vân nhị ca lảng tránh một chút, nếu có chỗ thất lễ, thỉnh Vân nhị ca không lấy làm phiền lòng.”

Gọi Vân Hoán một tiếng Vân nhị ca, cũng chỉ là vì Tần Vô Phong vừa nói câu kia, ở Vân gia, chỉ có Vân Hoán từng đối xử tử tế với Vân Khuynh.

Đích xác thất lễ, Tần Vô Song thỉnh cầu khiến Vân Hoán nhíu mày: “Ta. . .”

Kỳ thực hắn rất lo lắng đem Vân Khuynh lưu cho hai người kia, chỉ là Vân Khuynh đột nhiên từ trong lòng Tần Vô Song ngẩng đầu lên, nhẹ nhàng lắc đầu với hắn.

Như vậy hắn liền đem cự tuyệt bên mép, nuốt xuống phía dưới, gật đầu đóng cửa rời đi.

Chờ đến khi trong phòng chỉ còn lại Tần Vô Phong, Tần Vô Song và Vân Khuynh, trên khuôn mặt Tần Vô Song mang theo vài phần mãnh liệt, lúc này mới mở tay đặt trên thắt lưng Vân Khuynh, một lần nữa vươn đến, đem cả người Vân Khuynh mạnh mẽ ôm vào trong ngực.

Đầu của hắn chôn ở cần cổ Vân Khuynh, thì thào lẩm bẩm: “Khuynh nhi, ta rất nhớ ngươi. . .”

Vân Khuynh nghe vậy trong lòng mềm nhũn, trong mắt nóng lên, thiếu chút nữa chảy ra nước mắt.

Y cũng nhớ hắn, nhớ Tần Vô Phong, nhớ Liên Duyệt, nhớ bảo bảo. . .

Tần Vô Phong không nói gì ngồi ở trên ghế bên cạnh bọn họ, bình tĩnh nhìn Vân Khuynh không nói, nhưng trong đôi mắt đen vắng lặng như hắc diệu thạch, cuồn cuộn cũng là tha thiết nóng cháy thâm tình, đốt cháy tâm can Vân Khuynh.

Lẽ nào. . .

Y sai rồi sao? ? ?

Không nên trốn sao? ? ?

Đang suy nghĩ, Tần Vô Song đã thu hồi yếu đuối và thất thần toát ra vừa rồi, từ chỗ cổ Vân Khuynh ngẩng đầu, vươn tay nâng cằm Vân Khuynh, thật sâu hôn xuống cánh môi hắn mong nhớ ngày đêm đã lâu kia.

Hắn hết sức triền miên liếm mút đảo quanh bên môi y.

Vân Khuynh sắc mặt ửng đỏ, nhưng cũng không có phản kháng, hơi buông xuống mí mắt, tùy ý lông mi che phủ đôi mắt màu mực của y, dịu ngoan thuận theo động tác của Tần Vô Song.

Tần Vô Song xem chuẩn thời cơ, liền vươn lưỡi cạy mở cánh môi Vân Khuynh, thâm nhập vào trong, hai bên cấp tốc quấn lại một chỗ, truy đuổi lẫn nhau.

Tần Vô Phong dường như không có việc gì nhấc lên chén trà ở một bên, đáy lòng hơi hơi cay đắng, bàn tay nắm chén trà cũng trắng bệch, trên mặt là một mảnh lạnh lùng và bình tĩnh.

Con mắt hắn hơi hơi rủ xuống, không nhìn động tác của hai người bên cạnh, mà là nghiên cứu hoa văn màu xanh mạ vàng trên chén trà.

Vân Khuynh và Tần Vô Song vừa hôn, thiếu chút nữa khiến Vân Khuynh hít thở không thông, may là y đúng lúc đẩy ra Tần Vô Song, Tần Vô Song cũng không quá cố sức đã bị y dễ dàng đẩy ra.

Hô hấp vừa được tự do, Vân Khuynh liền tựa ở trong ngực Tần Vô Song nhẹ nhàng thở hổn hển, hơi nâng lên lông mi nhiễm lên vài phần hơi nước, một bóng người bỗng nhiên ánh vào trong mắt Vân Khuynh.

Là Tần Vô Phong.

Vân Khuynh chậm rãi trợn to hai mắt, ảo não không ngớt.

Trời ạ! ! !

Y vừa bị Tần Vô Song hôn liền bị dụ dỗ, dụ dỗ y thẳng thắn quên Tần Vô Phong tồn tại.

Lúc này vừa nhìn Tần Vô Phong, nhớ tới vừa rồi y và Tần Vô Song không kiêng nể gì hôn môi trước mặt Tần Vô Phong, Vân Khuynh liền chỉ muốn đào một cái hố vùi mình vào trong.

Tần Vô Song nhíu mày, ngẩng đầu nhìn về phía Tần Vô Phong, đột nhiên cũng không cảm thấy đại ca nhà mình tồn tại vướng bận.

“Được rồi.”

Vẫn là Tần Vô Phong tự chủ tốt nhất, thấy Tần Vô Song và Vân Khuynh dừng lại, liền lập tức buông chén trà trong tay, chăm chú nhìn Vân Khuynh nói: “Vân nhi, theo chúng ta trở lại.”

Vân Khuynh chớp chớp mắt, Tần Vô Phong nói chính là theo bọn họ cùng nhau trở lại. . .

Là bọn hắn, mà không phải Tần Vô Song, hoặc là Tần Vô Phong bất lỳ một ai trong hai người, mà hai người bọn họ.

Vân Khuynh hô hấp đột nhiên có chút cứng ngắc: “Ta. . . Không được.”

Y cự tuyệt khiến tâm tình tốt của Tần Vô Song cũng trầm xuống: “Vì sao? ? ?”

Vân Khuynh hô hấp dừng một chút, hai bàn tay che giấu dưới ống tay áo đặt trên đùi, không tự chủ được quấn lại với nhau: “Ta. . . Ta. . . Ta ở kinh thành còn có chút việc.”

Tần Vô Phong liếc nhìn Tần Vô Song, trong đôi mắt mang theo vài phần trách cứ.

Vân Khuynh rời xa bọn họ nhất định là có nguyên nhân, cho nên bọn họ đã sớm thương lượng hết thảy, sau khi tìm được Vân Khuynh nhất định phải ôn nhu chờ y, dỗ y đem toàn bộ tâm sự và cố kỵ đều nói ra.

Cũng ước định ai cũng không được khởi binh vấn tội Vân Khuynh, chất vấn nguyên nhân y rời đi, miễn cho lại đem Vân Khuynh bức chạy.

Tuy rằng trải qua lần Vân Khuynh trốn đi này, bọn họ ngày sau nhất định sẽ càng thêm chú ý hành tung của Vân Khuynh, thế nhưng, người có lúc trượt chân ngựa có lúc mất móng, nói không chừng lúc nào đó lại để Vân Khuynh thừa cơ chạy mất.

Cho nên, thượng thượng sách chính là theo Vân Khuynh, để y trầm tĩnh lại, hoàn toàn tin tưởng bọn họ, nguyện ý ở lại bên người bọn họ, nguyện ý đem tâm sự của y đều nói cho bọn họ.

Thu được ánh mắt cảnh cáo của Tần Vô Phong, Tần Vô Song bĩu môi, đem ánh mắt dời sang một bên, không hề mở miệng.

Vừa rồi hắn cố ý tiến đến trước Tần Vô Phong, ôm Vân Khuynh vào lòng trước Tần Vô Phong, thậm chí cố ý ở trước mặt Tần Vô Phong bừa bãi hôn môi Vân Khuynh, tất cả đều là vì để Tần Vô Phong tức giận.

Thế nhưng, đối với Tần Vô Phong vững như núi đá này, hắn làm tất cả trái lại càng có vẻ hắn giống như một hài tử không được tự nhiên.

Nghĩ, Tần Vô Song bắt đầu ảo não, gừng càng già quả nhiên càng cay, đạo hạnh đại ca nhà hắn hắn không sánh được, trách không được hắn sẽ thỏa hiệp nhượng bộ.

“Vậy được.”

Nghe xong Vân Khuynh nói, Tần Vô Phong gật đầu: “Ta và Vô Song vốn là tới đón Vân nhi trở lại, nếu Vân nhi có việc, như vậy ta và Vô Song liền ở cùng Vân nhi, đem sự tình giải quyết xong xuôi rồi cùng nhau trở lại.”

Vân Khuynh không tự chủ được nhíu mày, trong lòng biết hai người này tìm được y tất nhiên sẽ không đơn giản để y tiếp tục trốn bọn họ, cho nên chỉ có thể gật đầu.

Dù sao bây giờ còn chưa tới Tần gia, sau đó y có thể xem xét tình huống hành sự tùy theo hoàn cảnh.

Không tiếp tục tự hỏi vấn đề này, Vân Khuynh lập tức nghĩ tới một chuyện khác khiến y nóng ruột nóng gan, y giơ lên đôi mắt, nhìn Tần Vô Song, lại nhìn Tần Vô Phong: “Vô Song, đại ca, đại Bảo tiểu Bảo hiện tại thế nào? ? ?”

Tần Vô Phong và Tần Vô Song rời khỏi Tần gia, thế nhưng chuyện phát sinh ở Tần gia, bọn họ đều là thời khắc quan tâm.

Trước đó vài ngày bọn họ như trước nhận được thư Liên Duyệt gửi, nói tiểu Bảo hôm nay đã ở Lưu Ly tiểu trúc chỗ nhị sư bá của bọn hắn.

Mà đại Bảo. . .

Nhớ tới hài tử kia, trên khuôn mặt Tần Vô Phong và Tần Vô Song hai người, đều bịt kín một tầng lo lắng, dĩ nhiên bị người bất tri bất giác mang đi, hơn nữa không hề lưu lại nửa điểm vết tích.

Biết hai hài tử gặp chuyện không may, Tần Vô Song và Tần Vô Phong lòng nóng như lửa đốt, thế nhưng bọn hắn còn muốn đi tìm Vân Khuynh.

Cho nên chỉ có thể phái người đi tìm đại Bảo.

Tuy rằng bọn họ không rõ vì sao Vân Khuynh lại rời khỏi Tần gia, bỏ được rời xa hai nhi tử, thế nhưng Tần Vô Phong và Tần Vô Song biết, Vân Khuynh cực kỳ thích hai hài tử kia, rất coi trọng hai hài tử của mình.

Lúc này Vân Khuynh vừa hỏi, bọn họ đều luyến tiếc nói cho Vân Khuynh sự thực, cho nên sắc mặt bối rối không tiện mở miệng.

Nhìn bọn họ hai người ấp a ấp úng, đáy lòng Vân Khuynh mọc lên một loại dự cảm không ổn, chẳng lẽ hai hài tử xảy ra cái gì ngoài ý muốn? ? ?

Sắc mặt tuyệt mỹ của y biến tái nhợt, cánh môi run run, còn chưa đem suy đoán của mình hỏi ra, Tần Vô Phong liền mở miệng nói: “Bọn họ hai người tốt, Vân nhi không cần lo lắng.”

Tần Vô Song rất phối hợp dùng sức gật đầu: “Đúng vậy, Khuynh nhi nếu thật nhớ bọn họ, lúc trước không bỏ đi chẳng phải là ổn rồi sao.”

Nói đến sự kiện kia, Vân Khuynh lập tức chột dạ gục đầu xuống.

Tần Vô Phong biết Vân Khuynh còn không bỏ xuống được hai nhi tử, thoáng suy ngẫm liền nói: “Liên Cừ biểu ca thấy hai đứa căn cốt kỳ giai, liền đem bọn họ đưa đến Lưu Ly tiểu trúc học nghệ rồi.”

Đây coi như là một lời nói dối thiện ý.

Hắn không hy vọng Vân Khuynh lo lắng cho bọn nhỏ, trước khi Vân Khuynh phát hiện bọn nhỏ gặp chuyện không may hắn nhất định phải đem bọn chúng bình yên vô sự tìm trở về.

“A. . . Bọn họ còn nhỏ như vậy đã phải đi bái sư học nghệ sao. . . Như vậy, cho dù ta trở lại Tần gia, cũng không gặp được bọn họ? ? ?”

Tần Vô Phong gật đầu: “Bọn họ là tiểu nam tử hán, hơn nữa sau đó còn phải tiếp nhận mọi việc trên tay chúng ta, ta và Vô Song Vô Hạ không rảnh dạy bọn hắn, liền chỉ còn cách đưa bọn hắn đến nơi có thể giáo dục tốt.”

Vân Khuynh ngẫm lại cũng đúng, liền an tĩnh lại, thế nhưng y như trước lo lắng cho hai hài tử, tuổi còn nhỏ như vậy, có thể học được cái gì? ? ?

Khẳng định sẽ rất khổ.

Thế nhưng, chịu khổ trong khổ, mới có thể trở thành người trên người, y hiện tại chỉ hy vọng bọn họ sớm ngày học nghệ thành công, ít nếm khổ sở một chút.

“Hiện tại, nên là Khuynh nhi nói cho chúng ta biết, Khuynh nhi ở lại kinh thành rốt cuộc có chuyện quan trọng gì — Khuynh nhi nói ra, nói không chừng chúng ta có thể giúp được, Khuynh nhi có chúng ta bang trợ, nhất định sẽ là làm ít công to, nói vậy chúng ta có thể sớm ngày giải quyết vấn đề, sớm ngày về nhà.”

 

Content Protection by DMCA.com
loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: