khuynh tẫn triền miên – chương 229+230

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Huyết Vũ.

Chương 229: Chuyện cũ năm xưa.

 

Đang lúc Vân Khuynh giải thích chuyện Hồng Châu với Tần Vô Phong và Tần Vô Song, Hiên Viên Bất Kinh cũng đã tới.

Nếu như Vân Hoán là người đầu tiên khiến Tần Vô Phong và Tần Vô Song lật úp bình dấm chua, như vậy Hiên Viên Bất Kinh chính là người thứ hai.

Hiên Viên Bất Kinh tới gặp Vân Khuynh, vừa đến đã bị Thượng Quan Tôn và Thượng Quan Nhược Vũ do Tần Vô Phong và Tần Vô Song mang đến ngăn ở ngoài cửa.

May là đụng với Vân Hoán, Vân Hoán nói Vân Khuynh đang chờ Hiên Viên Bất Kinh, Tần Vô Phong và Tần Vô Song trong phòng mới bằng lòng để Hiên Viên Bất Kinh đi vào.

Hiên Viên Bất Kinh đi vào, đã bị Tần Vô Phong và Tần Vô Song dùng ánh mắt nghiêm khắc soi kỹ, loại ánh mắt này giống như kim châm đâm vào người, thế nhưng Hiên Viên Bất Kinh vẫn như cũ mặt không đổi sắc.

Tần Vô Phong và Tần Vô Song vốn đang căm thù, nhưng vào lúc nhìn thấy tướng mạo của Hiên Viên Bất Kinh, dĩ nhiên giật mình.

Hai người bọn họ nhìn Vân Hoán, lại nhìn Hiên Viên Bất Kinh, cuối cùng lại nhìn về phía Vân Khuynh.

Ba người này. . .

Nếu nói Vân Khuynh và Vân Hoán là huynh đệ. . .

Thế nhưng lúc này, Tần Vô Phong và Tần Vô Song lại thầm nghĩ Hiên Viên Bất Kinh và Vân Khuynh càng giống huynh đệ hơn.

Vừa rồi lúc bọn họ quan sát Hiên Viên Bất Kinh, dĩ nhiên phát hiện tướng mạo của Hiên Viên Bất Kinh và Vân Khuynh có ba bốn phần rất giống.

Tần Vô Phong và Tần Vô Song nhìn nhau, có chút suy nghĩ nhăn lại lông mày, trực giác của bọn họ, hành trình kinh thành lần này, hẳn là sẽ không đơn giản như vậy.

Vân Khuynh từ lâu đã giãy khỏi Tần Vô Song ôm ấp, rất vui vẻ nghênh tiếp Hiên Viên Bất Kinh.

Tinh thần và thần sắc của Hiên Viên Bất Kinh không phải quá tốt, khiến Vân Khuynh có vài phần lo lắng.

Dù sao ở trên đường đi từ Tích Châu đi đến kinh thành, Hiên Viên Bất Kinh chăm sóc y rất tốt.

“Bất Kinh có chỗ nào không khỏe, có muốn đi nghỉ ngơi trước không? ? ? Sắc mặt của Bất Kinh rất kém.”

Vân Khuynh nhíu mày, nói ra y lo lắng.

Kỳ thực đối với Hiên Viên Bất Kinh, y vốn đã có vài phần kính ngưỡng và thân cận, hơn nữa Hiên Viên Bất Kinh bảo vệ y, y từ lâu đã coi Hiên Viên Bất Kinh như ca ca của mình.

Tần Vô Song thấy Vân Khuynh lo lắng Hiên Viên Bất Kinh như vậy, ánh mắt không khỏi liếc sang một bên, cong môi nói: “Vừa rồi ta tinh tế quan sát, thân thể của Hiên Viên công tử không có gì đáng ngại, nếu có, sợ cũng là tâm bệnh.”

Hiên Viên Bất Kinh, Huỳnh Quang đại hoàng tử.

Hiên Viên gia và Tần gia, mặt ngoài là bạn, nhưng ngầm đều đề phòng nhau, tuy là thể cộng sinh môi hở răng lạnh, nhưng đám người Hiên Viên gia này luôn luôn muốn một mình độc bá.

Cho nên ám hoàng Tần Vô Song chưởng quản triều đình, rất không thích Hiên Viên hoàng thất, liên quan, cũng không thích vị đại hoàng tử này. . .

Tuy rằng hắn vẫn có vài phần thưởng thức vị đại hoàng tử làm thần bộ tiêu sái và tài năng này.

Tần Vô Song nói như vậy, kỳ thực là có chút thất lễ, tuy rằng hắn nói là sự thật, thế nhưng Tần Vô Song và Hiên Viên Bất Kinh dù sao cũng không quen nhau.

Cho nên nghe xong Tần Vô Song nói, Hiên Viên Bất Kinh nhịn không được muốn nhìn Tần Vô Song.

Tần Vô Song và Tần Vô Phong hai huynh đệ, đều là những kẻ không thể bị người tùy tiện bỏ qua, Hiên Viên Bất Kinh đương nhiên cũng không ngoại lệ chẳng qua thẳng đến lúc này hắn mới chăm chú quan sát Tần Vô Song.

Cuối cùng cười khổ: “Đích thật là tâm bệnh.”

Sau khi nói xong trên khuôn mặt tuấn mỹ của hắn có chút mờ mịt, lẩm bẩm nói:

“Ta muốn rời khỏi đây. . . Thế nhưng có quá nhiều chuyện ta chưa thể rõ ràng. . .

Tiểu Khuynh, thứ cho ta vô lễ, ta muốn hỏi ngươi một việc, có được không? ? ?”

Vân Khuynh kinh ngạc không gì sánh được: “Ta? ? ? Bất Kinh muốn hỏi ta cái gì, nếu ta biết, tất sẽ không giấu diếm.”

Hiên Viên Bất Kinh dời ánh mắt về phía Vân Hoán, có chút gian nan mở miệng: “Tiểu Khuynh ngươi, thật là hài tử của Vân vương gia sao? ? ?”

Vấn đề của Hiên Viên Bất Kinh bùng nổ khiến mấy người ở đây ngạc nhiên không ngớt, Vân Khuynh và Vân Hoán càng là trừng lớn hai mắt: “Đó là tự nhiên. . . Ta tự nhiên là người của Vân phủ.”

Tuy rằng Vân Khuynh không thích Vân gia, thế nhưng sau khi y có ý thức, đích thật là ở Vân phủ, hơn nữa là từ nhỏ đã ở Vân phủ.

Hiên Viên Bất Kinh nâng tay xoa lên khuôn mặt mình, hỏi Vân Khuynh và mọi người:

“Lẽ nào, tiểu Khuynh không cảm thấy chúng ta rất giống nhau sao, lẽ nào tiểu Khuynh đối với ta, không có một loại cảm giác thân thiết kỳ dị sao? ? ?

Tiểu Khuynh năm nay có phải mười chín? ? ?”

Vân Khuynh bị Hiên Viên Bất Kinh liên tiếp hỏi có chút khó có thể chống đỡ, vẻ mặt y hoảng hốt, Hiên Viên Bất Kinh nói đều rất đúng, đều rất chính xác.

Thế nhưng. . .

Cái đó và y có phải là hài tử của Vân vương gia hay không lại có liên quan gì? ? ?

Lẽ nào Hiên Viên Bất Kinh chỉ bằng vào những thứ vừa khớp này, mà hoài nghi quan hệ gì đó giữa bọn họ? ? ?

Tần Vô Phong và Tần Vô Song có chút suy nghĩ, bọn họ vốn đã có chút kỳ quái, Vân Khuynh nếu là thân sinh ‘Nữ nhi’ của Vân vương gia,Vân vương gia sao có thể không thích Vân Khuynh? ? ?

Cho dù là không thích, thì y cũng là hài tử của hắn, hổ độc không ăn thịt con, toàn bộ trên dưới Vân phủ, thái độ đối với Vân Khuynh, vốn là có chút khiến cho kẻ khác khó hiểu.

Chẳng lẽ là do thân thế của Vân Khuynh, thật là có gì đó đáng ngờ? ? ?

Lúc bọn họ còn đang suy nghĩ sâu xa, khuôn mặt tuấn mỹ của Hiên Viên Bất Kinh lóe ra hoảng hốt và đau thương, ép buộc mình nhớ lại chuyện cũ mở miệng nói:

“Thế nhân đều nói Hiên Viên Bất Kinh ta là nhi tử của Lan phi, một trong tam đại quý phi của hoàng cung Huỳnh Quang, nhưng kỳ thực, ta không phải là nhi tử của nàng.

Khi còn bé, ta bình thường nghi hoặc, vì sao phụ hoàng không cho ta gặp mẫu phi của ta, mà là tự mình giáo dục ta. . .

Thẳng đến khi ta hơi lớn một chút, phụ hoàng mới đưa ta vào nội thất tẩm cung của hắn, ở đó, treo một bức họa, phụ hoàng chỉ vào người kia nói hắn là mẫu thân của ta.

Ta khi đó căn bản không tin, bởi vì người kia, hắn là một nam nhân. . .”

Hiên Viên Bất Kinh nói đến đây, hơi hơi nhắm mắt, thở dài một tiếng nói:

“Nam nhân bị phụ hoàng xưng là mẫu thân của ta, quanh năm không ở Huỳnh Quang quốc nội.

Năm ấy ta sáu tuổi lần đầu tiên nhìn thấy hắn, hắn mỹ lệ giống như một vị tiên tử bị giáng xuống phàm trần, ôn nhu, bác học, nhìn như nhu nhược bồ liễu, kì thực cứng cỏi như thạch.

Từ ánh mắt đầu tiên thấy hắn, ta liền nguyện ý tin tưởng hắn là người sinh ta ra, bởi vì, ta rất mong muốn một người mẫu thân như vậy chỉ ở xa xa nhìn, thẳng đến ta sáu tuổi hiểu chuyện mới bằng lòng chính thức gặp mặt với ta. . .

Khoảng thời gian đó, là lúc ta vui vẻ nhất, tuy rằng mẫu thân rất ít khi vào hoàng cung gặp ta, nhưng mỗi lần gặp, liền nhất định mọi cách sủng ái ta. . .

Năm ấy ta tám tuổi, mẫu thân lại mang thai, lần kia mẫu thân ở trong hoàng cung rất lâu. . .”

Nhớ lại chuyện này đối với Hiên Viên Bất Kinh mà nói là một kỷ niệm rất đẹp, khóe miệng Hiên Viên Bất Kinh cong lên độ cung hạnh phúc.

Vân Khuynh chỉ nhìn môi Hiên Viên Bất Kinh khép mở, đối với nội dung hắn nói cũng không quá hiểu.

Đáy lòng mọc lên một loại sợ hãi.

Y làm Vân Khuynh mười chín năm, nhưng phát hiện mình rất có thể không phải Vân Khuynh.

Khi Hiên Viên Bất Kinh nói đến thân sinh mẫu thân của hắn là một người nam tử, tâm của y liền siết chặt lại.

Y lập tức nghĩ tới thân thể của mình, thân thể khác hẳn với thường nhân. . .

Dù sao, người thân là nam tử lại có thể mang thai quá ít, trùng hợp như vậy không có quá nhiều, hơn nữa, khuôn mặt của y và Hiên Viên Bất Kinh thực sự có chút giống. . .

Lẽ nào. . .

Vân Khuynh sắc mặt tái nhợt, toàn bộ thân thể bất tri bất giác run run không ngớt.

Tần Vô Phong vào lúc y không phát hiện đã đi tới phía sau y, đưa y ôm vào trong lòng, vươn tay sờ sờ đầu y:

“Không sao, không cần lo lắng, ta và Vô Song nhất định sẽ điều tra rõ ràng chân tướng. . .

Mặc kệ ngươi là ai, ngươi đều là Vân nhi của ta và Vô Song.”

Vân Khuynh có chút thấp thỏm ngẩng đầu, ánh mắt bàng hoàng nhìn Tần Vô Phong: “Đại ca. . .”

Không ai có thể hiểu tâm tình của y lúc này, lúc còn nhỏ y một mực suy nghĩ, lẽ nào bởi vì mẫu thân của y ở bên trong Vân phủ thân phận quá thấp, không được sủng cho nên y mới nhận hết xa lánh? ? ?

Lúc y còn nhỏ, y từng vô số lần ôm lấy hi vọng với Vân vương gia, cùng với các vị tỷ tỷ của y. . .

Khi đó y cũng từng oán hận, cuối cùng khi biết những người đó thực sự không thích y, y mới hết hy vọng, đem tất cả quy về bình tĩnh.

Ngoại trừ mẫu thân đã chết của y, cùng với Vân Hoán, đối với thân tình của Vân phủ, y từ lâu đã không còn hy vọng xa vời.

Nhưng hiện tại lại có người đến nói cho y, nói y căn bản không phải là hài tử của Vân phủ.

Trách không được những người đó lại đối xử với y như vậy, trách không được Vân vương gia không thích y. . .

Hóa ra, đúng là bởi vì y, không phải là hài tử của bọn hắn? ? ?

Dựa vào trong lòng Tần Vô Phong, đáy lòng Vân Khuynh ngũ vị tạp giao, chậm rãi nhắm mắt lại.

Lúc y nhắm mắt lại, thanh âm của Hiên Viên Bất Kinh như trước không hề che lấp truyền vào tai y.

“Đệ đệ trong bụng mẫu thân, hẳn là đã sáu tháng. . .

Buổi tối hôm đó, ta theo thường lệ đi tìm mẫu thân nói cho hắn tình huống công khóa của ta, thế nhưng không biết vì sao, mẫu thân và phụ hoàng lại nổi lên tranh chấp. . .

Cuối cùng mẫu thân hắn dĩ nhiên muốn rời khỏi hoàng cung, phụ hoàng không lưu được hắn, liền gọi toàn bộ cung thủ trong cung bức bách mẫu thân. . .

Mẫu thân. . . Không bị phụ hoàng uy hiếp, khư khư cố chấp muốn đi. . . Mà phụ hoàng hắn, lại thực sự hạ lệnh. . .

Nhất khắc kia, vạn tiễn tề phát. . . Vô số mũi tên bắn lên người mẫu thân. . .

Ta thấy máu tươi tuôn ra từ trên người mẫu thân. . . Mẫu thân từ trên tường ngã xuống.

Ta mang theo trường kiếm đi ám sát phụ hoàng báo thù cho mẫu thân. . . Ta khi đó, xung động như vậy, nhỏ yếu như vậy, dễ dàng bị phụ hoàng chế phục.

Nhưng ta đã không thể tiếp tục ở lại nơi đó, không thể tiếp tục gọi người giết nương của ta là phụ hoàng. . .

Có lẽ phụ hoàng lòng mang áy náy, để tưởng niệm đệ đệ chưa kịp xuất thế kia của ta, phong cái người căn bản không tồn tại kia làm thất hoàng tử. . .”

Khuôn mặt tuấn mỹ của Hiên Viên Bất Kinh vặn vẹo không ngớt, thân thể hắn run run, giống như là rất gian nan mất khí lực rất lớn mới nói ra được những điều này.

Chờ đến khi hắn đem hết sự tình nói xong, đôi mắt của hắn đã nổi lên một tầng mặt nước thẳng tắp nhìn chằm chằm Vân Khuynh:

“Ta đã cho rằng thất hoàng đệ đáng thương của ta, thực sự đã chết. . . Thế nhưng thấy tiểu Khuynh, ta liền dấy lên một tia hy vọng. . .

Biết đâu tiểu Khuynh chính là thất hoàng đệ của ta, biết đâu mẫu thân của ta năm xưa cũng chưa chết! ! !”

 

 

Chương 230: Có nên thừa nhận hay không.

 

Biết đâu Vân Khuynh chính là thất hoàng đệ của Hiên Viên Bất Kinh, biết đâu mẫu thân của Hiên Viên Bất Kinh năm xưa cũng chưa chết! ! !

Đây là suy đoán của Hiên Viên Bất Kinh, cũng là ý nghĩ trong lòng mọi người lúc này.

Thế nhưng, theo lời của Hiên Viên Bất Kinh, mẫu thân hắn bị trúng mấy mũi tên, lại đang ở trong hoàng cung, hắn thoát được sao? ? ?

Loại khả năng này quá nhỏ.

Thế nhưng, lỡ đâu lại có ngoài ý muốn. . .

Trên người Vân Khuynh chứa nhiều đặc điểm, thực sự quá mức giống với lời của Hiên Viên Bất Kinh, biết đâu, bọn họ thật là. . . Huynh đệ cũng không nhất định. . .

Người ở đây nghe xong Hiên Viên Bất Kinh nói, đều rơi vào trong trầm tư.

Một lúc lâu, có người lần thứ hai đánh vỡ vắng vẻ, lúc này đây, người mở miệng là Vân Hoán.

“Tố nương nương nàng. . .”

Tố nương nương trong miệng Vân Hoán, chính là vị mẫu thân của Vân Khuynh trong Vân phủ kia.

“Nàng là nữ tử thanh lâu đa ta nhìn trúng.

Lúc mới vào Vân phủ, nàng nhất thời nhận hết sủng ái, nhưng nàng thân phận hèn mọn lại giỏi dùng thủ đoạn, bị các phu nhân có thân phận trong phủ cùng với đám thiếp thất xa lánh.

Sau nhiều lần các vị phu nhân và thiếp thất bị hãm hại, nàng rốt cục khiến đa ta chán ghét, đa ta đã nhốt nàng ở hậu viện. . .

Có lẽ là bởi vì nàng rốt cục nhìn thấu tất cả, liền từ nay về sau an ổn ở hậu viện, không tranh không đoạt, mặc cho người khác ức hiếp cũng chỉ là một mặt nhường nhịn. . .

Khi đó, nàng không có mang thai, thế nhưng, khoảng năm tháng sau, ‘Tứ muội’ Vân Khuynh của ta liền xuất thế.

Khi đó đã có người hoài nghi Vân Khuynh không phải là ‘Nữ nhi’ của đa ta, thế nhưng đại phu nói là sinh non. . .

Đa ta khi đó vốn đã không thích tiểu Khuynh, là bởi vì tin lời đồn cho rằng tiểu Khuynh không phải hài tử của hắn. . .

Từ đây suy ra, có lẽ tiểu Khuynh thực sự không phải là hài tử của đa ta. . .”

Vân Hoán nói, không thể nghi ngờ là nói cho người khác, hắn tin lời nói của Hiên Viên Bất Kinh.

Vân Khuynh ngạc nhiên nhìn Vân Hoán, y cho rằng, Vân Hoán sẽ là người thứ nhất phủ định Hiên Viên Bất Kinh, không nghĩ tới Vân Hoán lại. . .

Vân Hoán ngẩng đầu cười cười với Vân Khuynh, trên khuôn mặt tuấn mỹ nho nhã lễ độ mang theo vài phần dáng thương:

“Tuy rằng. . . Rất muốn tiểu Khuynh là thân đệ đệ của ta, thế nhưng. . .

Ta biết, người Vân gia gây cho tiểu Khuynh tất cả đều là thương tổn khó có thể phai mờ, cho nên, dưới đáy lòng tiểu Khuynh, nhất định là không hy vọng bọn họ là thân nhân của mình. . .

Đã như vậy, ta cần gì phải chấp nhất, dù sao mặc kệ tiểu Khuynh có phải là người Vân gia hay không, chỉ cần tiểu Khuynh nhận vị nhị ca này là được.”

Vân Khuynh giật mình, trong đôi mắt sóng sáng một tầng mặt nước.

Đúng vậy, y không hy vọng người Vân gia là thân nhân của y, y muốn có thân nhân bảo vệ y, tự nhiên là tốt.

Thế nhưng. . .

Nếu thân phận của Vân Khuynh thực sự là Huỳnh Quang thất hoàng tử. . .

Vậy vì sao lại được sinh ra ở Vân phủ? ? ?

Hiên Viên Bất Kinh nghe xong Vân Hoán nói, kích động bước về phía một bước, hai tay đặt lên trên vai Vân Khuynh, thẳng tắp kéo y tới gần, cấp thiết mở miệng: “Nói như vậy, tiểu Khuynh ngươi, thật là thất hoàng đệ của ta sao? ? ?”

Đây gần như là chuyện nước chảy thành sông, nhưng Vân Khuynh lại vươn tay hất tay Hiên Viên Bất Kinh xuống.

Trên khuôn mặt tuyệt mỹ mang theo một ít thất vọng: “Một năm trước, khi ta thay Vân Thù gả đến Tần gia, ta cũng đã đoạn tuyệt quan hệ với Vân gia.

Khi đó ta đã nói với mình, ta không phải người của Vân gia. . .

Sau đó ta lần thứ hai khẳng định, ta không phải là người của bất cứ nhà nào, chỉ là người của Tần gia. . .

Nếu ta không phải là người Tần gia, như vậy nhất định là kẻ không nhà.

Về phần thân thế của ta thế nào, rốt cuộc có phải là thất hoàng đệ của Bất Kinh hay không, đều đã không còn quan trọng, ta cũng không muốn truy tra, bất luận Bất Kinh có phải là thân sinh huynh đệ của ta không, ta đều nguyện ý coi Bất Kinh là ca ca. . .

Nói chung, mặc kệ nói như thế nào, ta là Vân Khuynh, chính là Vân Khuynh, cũng chỉ là Vân Khuynh.”

Sau khi nói xong Vân Khuynh cúi đầu, giấu đi tình tự trong ánh mắt.

Y tự nhiên là muốn tìm được người nhà bảo vệ mình, y tự nhiên là muốn biết thân thế của mình, muốn gặp thân sinh phụ mẫu của mình một lần.

Thế nhưng. . .

Mùa đông năm ngoái khi ở cùng Tần Vô Phong, Tần Vô Phong phân tích tình thế giữa Tần gia và Hiên Viên gia, khiến y không thể tiếp tục suy tính về thân thế của mình.

Vì sao, hết lần này tới lần khác phải là người Hiên Viên gia, hết lần này tới lần khác phải là thất hoàng tử của Huỳnh Quang? ? ?

Y đã vì Tần gia sinh hai hài tử, Tần gia và Hiên Viên gia lại không giống như biểu hiện ra ngoài nhìn qua hữu nghị như vậy.

Y nếu nhận người thân, tất sẽ là làm khó Vô Phong Vô Song, trong tương lai cũng rất có thể sẽ khiến bọn nhỏ khó xử.

Nói như vậy, y tình nguyện không tiếp thu cái gọi là ca ca thân sinh này.

“Tiểu Khuynh. . .”

Hiên Viên Bất Kinh không thể tin tưởng nhìn Vân Khuynh:

“Vì sao, vì sao ngươi không muốn thừa nhận thân phận của ngươi, không muốn nhận thức ca ca là ta? ? ?

Ngươi biết không, nếu như mẫu thân của chúng ta thực sự đã chết, chúng ta sẽ chỉ còn người thân duy nhất là đôi bên. . .”

“Hiên Viên công tử.”

Tần Vô Song bước về phía trước một bước, chắn ở trước mặt Hiên Viên Bất Kinh, cười như không cười mở miệng: “Khuynh nhi đã có Tần gia chúng ta, có hai hài tử của y, sao có thể nói là chỉ có một người thân? ? ?”

“Hài tử? ? ?”

Hiên Viên Bất Kinh nghe xong Tần Vô Song nói, hai mắt trở nên lòe lòe phát sáng, mở miệng nói:

“Hài tử? ? ? Các ngươi nói hài tử. . .

Là hài tử của tiểu Khuynh sao? ? ?

Tiểu Khuynh, trên thế giới này nam tử có thể sinh hài tử rất ít, mẫu thân có thân thể như vậy, cho nên chúng ta mới có thân thể như vậy. . .

Tiểu Khuynh, ngươi thật là thất hoàng đệ của ta! ! !”

Hiên Viên Bất Kinh sau khi nói xong mới phát hiện tất cả mọi người đang quái dị nhìn hắn.

Lúc này hắn mới nghĩ dưới lúc cấp thiết, dĩ nhiên đem bí mật mình ẩn dấu nhiều năm, chưa bao giờ nói cho người khác nói ra.

Trên khuôn mặt tuấn mỹ của hắn mang theo bối rối đỏ bừng.

Làm hoàng tử một quốc gia, hắn vẫn vì thân thể khó có thể mở miệng của mình mà cảm thấy hổ thẹn, nhận tri của hắn, thiên đạo luân lý trong cảm nhận của hắn, khiến hắn không thể chấp nhận thân thể của mình.

Huỳnh Quang hoàng đế và mẫu thân của hắn, cũng chưa từng nói về thân thể của hắn với hắn, mà Vân Khuynh đến từ hiện tại, biết thân thể của mình là chuyện gì xảy ra, tầm mắt cũng nhìn thoáng hơn Hiên Viên Bất Kinh.

Tuy Vân Khuynh cho rằng thân thể của mình không được trọn vẹn không được đầy đủ, nội tâm có tự ti, nhưng vẫn mạnh mẽ hơn Hiên Viên Bất Kinh rất nhiều, Hiên Viên Bất Kinh vào lúc đối mặt với thân thể của mình, xa xa không có thản nhiên như Vân Khuynh. . .

Tuy rằng Vân Khuynh đã đủ không thản nhiên.

Vân Hoán đầu óc một trận mê muội, nghĩ mình sắp ngất đi.

Ngày hôm nay hắn thụ kích thích quá nhiều.

Đầu tiên là mối quan hệ ù ù cạc cạc giữa Vân Khuynh và Tần gia huynh đệ, tiếp đến là Hiên Viên Bất Kinh công bố thân phận của Vân Khuynh. . .

Hiện tại, hắn dĩ nhiên nghe thấy thân thể của Vân Khuynh có thể sinh hài tử, đồng thời còn có hai hài tử. . .

Hắn đỡ trán mình, tức khắc ngồi xuống.

Hôm nay, trong mấy người ở đây, hiểu Vân Khuynh nhất chắc chắn là Tần Vô Phong và Tần Vô Song.

Lấy bọn họ hiểu tính cách của Vân Khuynh, tự nhiên biết tính tình không được tự nhiên của y, vì sao lại cự tuyệt nhận thức Hiên Viên Bất Kinh.

Tần Vô Phong trầm tư một hồi rồi nói:

“Hiên Viên công tử, Vân nhị ca, ngày hôm nay xảy ra quá nhiều chuyện, Vân nhi khó tránh khỏi có chút khó có thể tiếp nhận. . .

Các ngươi cứ đi nghỉ ngơi trước, ta và Vô Song muốn nói chuyện với Vân nhi, một hồi tự nhiên sẽ rõ mối quan hệ giữa y và Hiên Viên công tử.”

Tuy rằng Vân Khuynh không thừa nhận, nhưng trên thực tế Hiên Viên Bất Kinh lúc này, đã nhận định Vân Khuynh là thất hoàng đệ của hắn, nghe xong Tần Vô Phong nói, hắn lặng lẽ gật đầu.

Hắn biết việc này không phải chuyện đùa, Vân Khuynh cần thời gian để tiếp thu.

Thế nhưng, hắn hi vọng Vân Khuynh không nên tốn hao quá nhiều thời gian, mới bằng lòng thừa nhận y là đệ đệ của hắn.

Trên thế giới này, chỉ có Vân Khuynh và hắn là thân sinh huynh đệ đồng phụ đồng mẫu.

Vân Khuynh thừa nhận thân phận của y, đáy lòng hắn sẽ có một phần gửi gắm thân tình, hắn sẽ không bao giờ cô đơn một người nữa.

Vân Khuynh Vân Khuynh. . .

Lúc này Hiên Viên Bất Kinh đáy lòng mê man, yếu đuối bất kham lại tịch mịch cô độc gần như phát cuồng, tràn ngập khát vọng liếc nhìn Vân Khuynh, gật đầu với Tần Vô Phong, xoay người rời đi.

Vân Hoán cũng là tinh thần hoảng hốt, thế như sự chín chắn cùng với năng lực thừa thụ của hắn, hiển nhiên là tương đương tốt, tuy rằng vẻ mặt vẫn đang mang theo khiếp sợ, nhưng hắn vẫn nỗ lực bảo trì bình tĩnh cáo biệt với Vân Khuynh mấy người.

Không chỉ Vân Khuynh và Hiên Viên Bất Kinh lúc này cần thời gian lãnh tĩnh, tiếp thu sự thực này, hắn cũng cần.

Trong gian phòng lớn đến vậy, người thoáng cái tới, rồi lại thoáng cái đi.

Chỉ còn lại Tần Vô Phong, Tần Vô Song và Vân Khuynh.

Vân Khuynh nặng nề thở hắt ra, thả lỏng xuống.

Lời Hiên Viên Bất Kinh nói, giống như hòn đá ném xuống mặt nước, khiến y quấn quýt mệt chết đi.

Nếu muốn truy tra thân thế của y, khẳng định sẽ đưa tới liên tiếp sự kiện, hơn nữa lúc này Huỳnh Quang đế vương đang trọng bệnh, hắn nói y là thất hoàng tử, khó tránh khỏi sẽ bị một vài người có tâm hiểu lầm.

Thế nhưng. . .

Cũng bởi vì Huỳnh Quang hoàng đế trọng bệnh. . .

Nếu như Huỳnh Quang hoàng đế là thân sinh phụ thân của y, y nên làm như thế nào, có nên tiến cung xem hắn một lần không? ? ?

Vân Khuynh rất quấn quýt, rất bối rối.

Tần Vô Song ở một bên nhìn, cũng cau mày, hắn thực sự không nghĩ tới thân thế của Vân Khuynh khác thường, cũng chưa từng nghĩ, Vân Khuynh dĩ nhiên có thân thế sâu xa với Hiên Viên gia như vậy.

 

Content Protection by DMCA.com

loading...

3 Responses

  1. Ye ye, một lần đọc 4c, quá đã luônnnnnn~~~~~ Ngao ngao ngao, lâu lâu ta lại tái xuất này~~~~ Ôm tem hén, ôm Khuynh Khuynh hén (Tần gia: bằng chíuuuuu *đá bay*), ôm bánh bao hén, quăng Vũ Vũ đi…
    p/s: năm mới năm mới, phát tài phát tài, lì xì điiiiiii

Để lại bình luận

%d bloggers like this: