siêu sao -q3- chương 15+16

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Huyết Vũ

Đệ thập ngũ chương: Cạm bẫy ( hạ )

 

Ivan nói những lời này hình như là có chuyện ở trong, cái gì không phải do cậu?

Đường Phong nhạy cảm cảm thấy được không khí trong phòng bắt đầu trở nên ngưng trệ và nóng rực sau khi những lời này của Ivan ra khỏi miệng, một loại khẩn trương và giằng co vô hình cấp tốc thăng lên, bầu không khí từng chút thay đổi, trong nháy mắt an tĩnh dường như báo trước giông tố không lâu sau đó.

Cậu hơi chút đem đường nhìn dời về phía Charles bên cạnh, người kia cũng vừa lúc này mở miệng, trên khuôn mặt thiếu đi một ít vui cười đùa cợt, nhiều thêm vài phần nghiêm túc.

“Ivan, cái dạng này của cậu thật đúng là khó coi, chú ý lời nói của cậu, chú ý thái độ của cậu.”

“Vì sao? Chỉ bởi vì hiện tại anh thích người đàn ông này, cho nên tất cả mọi người chúng tôi đều phải kính cẩn lễ phép với cậu ta sao? Charles, đừng nghĩ chính anh là quá hoàn mỹ, biết đâu người đàn ông là bảo bối trong mắt anh ở trong mắt những người khác lại chẳng là gì.” Ivan và Charles đối chọi gay gắt.

Ivan như vậy có chút không giống với sĩ quan cảnh sát ưu tú lần đầu tiên Đường Phong gặp mặt, rất nhiều người ở trong ấn tượng đầu tiên đều là không tệ nhưng lại không nhất định hoàn mỹ như trong tưởng tượng của mình, đặc biệt là sau khi thâm nhập ở chung thường thường sẽ làm cho mình thất vọng.

May là, Đường Phong chưa bao giờ lấy ấn tượng đầu tiên đến phán định một người, cho nên mặc dù hiện tại Ivan có ý kiến với cậu cậu cũng không có cảm giác quá lớn, hoặc là thất vọng gì đó.

“Cho tới bây giờ tôi đều không cảm thấy mình là bảo bối gì đó.” Đường Phong chẳng quan trọng vừa cười vừa nói, cậu cũng không cho rằng cậu là người được vạn người mê.

Một quyền này của Ivan giống như là đánh vào bao cát không mang đến phản ứng quá lớn gì, Charles ở bên cạnh đột nhiên cười ha ha.

“Bảo bối, đừng nói vậy, ở trong mắt tôi cậu chính là báu vật lớn nhất, về phần những người khác, bọn họ đâu có tinh mắt bằng tôi.” Charles đem ánh mắt dời về phía Ivan, híp mắt lại, đè thấp thanh âm, “Ivan, đây là thái độ của phân bộ Anh quốc các cậu đối với lần hợp tác này của chúng ta sao?”

Một câu hỏi rất đơn giản, nhưng trong giọng nói lại cất giấu nồng nặc thâm trầm nguy hiểm, dày đến mức Đường Phong là người ngoài cuộc cũng cảm giác được, người Đức ở bên vẫn không lên tiếng chỉ là nhẹ nhàng liếc nhìn Đường Phong, không biết là đang suy nghĩ cái gì.

“Có thể chúng tôi cũng không muốn hợp tác với anh chăng?”

Lúc nói những lời này Ivan nhìn về phía Đường Phong ở một bên, ở trong mắt anh hiện lên một tia cay nghiệt, có thể là có một chút như vậy, nhưng rất nhanh liền biến mất.

“Có đôi khi, chúng ta phải chọn lựa vài thứ, Đường Phong, cậu hẳn là vì thế mà cảm thấy vinh hạnh.”

“Nghe anh bêu rếu như thế, sao tôi lại có một loại dự cảm không tốt lắm nhỉ?” Đường Phong vừa nói chuyện song song cũng nhìn về phía Ivan, không biết đây có tính là lần đầu tiên bọn họ chính diện quyết đấu không.

Nhưng khẳng định sẽ không là trận cuối cùng.

Charles mạnh mẽ đứng lên, không hề do dự từ trong lòng rút ra một khẩu súng nhắm ngay Ivan, nếu như người sau dám có hành động đột nhiên hoặc là ý nghĩ bất ổn gì đó, người đàn ông này tuyệt đối sẽ không chút nào do dự nổ súng.

Vệ sĩ ở cửa cũng ở phía sau đều móc súng ra, bầu không khí trở nên càng giằng co.

Không phải là đang chúc mừng hợp tác thành công sao, thế nào đột nhiên lại thay đổi?

Tình cảnh súng vác vai, đạn lên nòng thế này có chút khiến người ta ăn không tiêu, ngay lúc Charles móc súng ra Ivan cũng lập tức rút súng, may mắn, khẩu súng không phải quay về phía Đường Phong mà là Charles.

Có lẽ là Ivan cũng hiểu được uy hiếp Đường Phong không bằng uy hiếp bản thân Charles còn thực tế hơn một chút.

Nếu như cậu là Ivan cậu sẽ làm thế nào, yêu người yêu đến trình độ nào? Có thể yêu hơn bản thân mình không? Có thể hi sinh mạng sống của mình không?

Không ai lại nguyện ý vào lúc quan trọng như thế này đi thử thách lời thề tình yêu của một người.

“Tôi cứ nghĩ cậu sẽ rút súng nhắm ngay bảo bối nhà tôi, may là cậu không làm, nếu không hiện tại cậu đã nằm trên đất.” Charles vào loại thời gian này còn có tâm tình đi nói giỡn, hay là vì anh quá tự tin đối với thuật bắn súng của mình.

Big Little Mike lúc này từ ngoài cửa đi đến, trực tiếp đi ra phía sau Đường Phong.

“Hai người đứng lại, không muốn anh cả nhà các người chết thì đừng có nhúc nhích.” Ivan la lớn, dọa đến Big Little Mike đi được một nửa thì ngừng lại.

“Tôi là anh cả hơn nữa là anh cả khổng tước cao ngạo, Big Little Mike, nghe tôi nói, đưa Đường Phong đi.” Nét mặt Charles có chút nghiêm túc, thậm chí ánh mắt nhìn chằm chằm Ivan còn có chút hung ác độc địa.

“Ivan, cậu biết tôi ghét nhất là bị người phản bội, cậu hẳn là biết hậu quả của việc chọc giận tôi.”

Ivan đứng lặng, nhẹ giọng nở nụ cười: “Khuyết điểm lớn nhất của anh chính là tự phụ lại tự ngạo, luôn luôn nghĩ chúng tôi hợp tác với anh giống như là tự chúng tôi tới cầu xin, là may mắn lớn nhất của chúng tôi. Thế nhưng tôi hiện tại muốn nói cho anh, người chủ động muốn hợp tác với chúng tôi không chỉ có mình anh, Charles, ngay từ đầu chúng tôi đã không muốn hợp tác với anh.”

“Cho nên đây là một cái bẫy?” Charles nheo lại con mắt, khẩu súng trên tay không buông ra chút nào, vẫn như cũ chuẩn xác hướng về Ivan.

“Ha hả, phân bộ Anh quốc các cậu đều là ngu ngốc như nhau sao? Không phải tôi tự phụ và tự ngạo, mà là tôi thực sự không nghĩ có người thứ hai càng thích hợp cũng rất có uy vọng hơn tôi.”

“Ai nói không có?” Ivan khinh miệt nở nụ cười, “Charles, chúng tôi đã có người hợp tác tốt hơn anh.”

Charles hơi nhếch môi, liếc mắt nhìn Đường Phong bên cạnh, cười nói: “Thân ái để cậu chê cười rồi, đi ra bên ngoài chờ tôi trước đi, tôi rất nhanh sẽ đi ra theo.”

Đường Phong còn chưa động, Ivan đã nói: “Cậu ta không thể đi.”

Đường Phong hai tay giơ lên: “Sĩ quan Ivan, tôi chỉ là một người bình dân vô tội.”

“Cậu không phải.”

Đường Phong nở nụ cười: “Vậy tôi đây là cái gì?”

Ivan trầm mặc hai giây, nói: “Lợi thế cuối cùng của trận đánh cược này.”

Dáng cười trên khuôn mặt Charles rất nhanh biến mất không thấy, đây là lần đầu tiên Đường Phong thấy người đàn ông này lộ ra biểu tình hung ác phẫn nộ, rõ ràng như thế.

“Phân bộ Anh quốc các cậu quả nhiên đều là một đám lợn! Nói cho tôi biết Ivan, đối tượng hợp tác mới của các cậu đến tột cùng là ai, các cậu đã đồng ý điều kiện gì của hắn mà dám hợp tác với nhau đến diệt trừ tôi?” Khóe miệng Charles hơi xung động, nhìn qua giống như là muốn cười to lại tràn ngập châm chọc và khinh miệt.

Ivan nói: “Tôi rất hy vọng có thể diệt trừ anh!”

Hy vọng, ý là không có biện pháp diệt trừ Charles.

Đây hình như là một cái bẫy? Nghe đến đó, Đường Phong loáng thoáng đã cảm thấy được đến tột cùng xảy ra chuyện gì, có lẽ cảnh sát muốn hợp tác với Charles, hai bên đã hẹn nhau gặp mặt ở đây nói chuyện, vốn là chúc mừng song phương hợp tác, kết quả đây là cạm bẫy do cảnh sát thiết kế hơn nữa cạm bẫy này hình như còn là vì đối tượng hợp tác mới của cảnh sát mà bố trí, Đường Phong thậm chí nghĩ phương diện này cũng có chút liên quan đến cậu.

“Noi cho tôi biết người kia là ai? !”

Charles rống lớn, người đàn ông này bình thường dáng cười đầy mặt, thoáng cái chăm chú nghiêm túc tức giận thật là có chút quá mức hung ác độc địa, đừng nói là Đường Phong còn bị dọa đến, ngay cả tay nắm súng của Ivan cũng đang hơi run.

Ivan và Charles giằng co lẫn nhau, nhưng Đường Phong không quên người Đức vẫn không nhúc nhích ở bên cạnh, người này là đóng vai gì ở trong chuyện này?

Vừa khớp chính là khi Đường Phong nhìn về phía người Đức kia người sau cũng đang nhìn cậu, ánh mắt hai người tiếp xúc va chạm giữa không trung, tia lửa quen thuộc bắn ra bốn phía, loại cảm giác quen thuộc khó hiểu này khiến cậu rất nhanh liên hệ đến đường nhìn có người theo dõi cậu ở trên vũ hội không lâu trước đó.

Đường Phong nhịn không được kinh ngạc: “Là ông?”

Vừa rồi ở trên vũ hội luôn luôn theo dõi cậu lại giỏi ẩn núp, chính là người Đức này.

Đường Phong lên tiếng song song hấp dẫn Charles và Ivan, Charles lập tức hô: “Đường Phong, mau đến chỗ tôi.”

Cậu nghĩ đó là một ý kiến hay, nhất là vào lúc Ivan luôn luôn toát ra ý muốn hi sinh cậu trong giọng nói, hiện tại cậu chỉ có thể nhờ vào thế lực tội ác Charles.

“Không, đừng cử động.” Lúc Đường Phong vừa bước ra một bước, người Đức lên tiếng.

Thanh âm này không giống như lúc nãy, không phải giọng nói cứng rắn thuộc về người Đức trung niên, mà là giọng nói của một người trưởng thành đang độ tráng niên, dẫn theo một chút vị đạo hoa lệ của ca kịch, nói chuyện giống như ca hát.

“Đây là đồng bọn hợp tác mới của các cậu? Ivan, đầu óc của cậu làm bằng đậu hũ sao, cư nhiên hợp tác với cái tên vô tâm vô can đại biến thái này, các cậu sẽ hối hận vì tất cả quyết định ngu xuẩn mà mình đã làm, bởi vì các cậu không chỉ hợp tác với một tên điên nguy hiểm, mà còn vì thế đắc tội tôi!”

Charles nói liền nhanh chóng đi về phía Đường Phong, Ivan la lớn: “Tôi bảo anh không được nhúc nhích!”

Charles căn bản không nghe, tất cả phát sinh quá nhanh, trong nháy mắt Đường Phong thấy Charles đi về phía cậu cùng với Ivan nổ súng cũng chỉ chuyện trong một giây.

“Charles!”

Đạn sượt qua vai Charles, trên Âu phục đắt tiền lưu lại một đường vết tích màu xám đen, vết máu nhàn nhạt cấp tốc tràn ra, Đường Phong nghĩ trái tim mình gia tốc nhảy lên giống như lại bị bệnh tim, còn thiếu một chút như vậy Ivan liền bắn trúng Charles.

“Tôi không sao thân ái.” Charles chẳng để ý cười cười, dáng cười này nhìn qua rất nguy hiểm.

Ivan mí mắt nhảy lên, anh hơi cắn chặt khóe môi tự nhủ tiếp tục chống đỡ: “Đừng phí công nữa Charles, nếu đây là một cái bẫy vậy không có cơ hội chạy trốn cho anh đâu, không sai, chúng tôi hợp tác với Albert.”

“Ôi, Charles, được thấy cậu tức giận thực sự là hiếm có, người đẹp Ivan của tôi cậu phải cẩn thận, con hổ này mà tức giận lên thì sẽ xé nát người ta ra đấy.” Người Đức cười khanh khách, tiện tay đem mặt nạ da người trên khuôn mặt và bộ tóc giả kéo xuống, mái tóc vàng kim lộng lẫy, đôi mắt tà ác màu xanh biếc.

Albert mỉm cười hỏi thăm Đường Phong: “Gặp được tôi cậu có vui không, ngài Đường?”

“Đúng là công nghệ cao.” Đường nhìn của Đường Phong rơi vào mặt nạ mô phỏng Albert vứt trên mặt đất, lẽ nào cậu thực sự không phải đang biểu diễn điện ảnh gián điệp gì đó?

 

 

Đệ thập lục chương: Đánh cược và lợi thế.

 

Điện ảnh có chút thời gian cũng không khoa trương, chỉ cần bản thân trải qua cuộc sống quá nhiều màu sắc, đi qua rất nhiều địa phương, cũng tiếp xúc với rất nhiều người, sẽ phát hiện kỳ thực rất nhiều bộ phim cũng không khoa trương, chỉ là có chút sự tình mình chưa gặp phải mà thôi.

Thế nhưng đây cũng không có nghĩa Đường Phong muốn trải qua cuộc sống có chút kích thích quá mức, cách xa vạn dặm cuộc sống của người thường.

So sánh với cuộc sống “Muôn màu muôn vẻ”, điện ảnh thất bại thảm hại.

“Albert, ngay cả cái mặt nạ mô phỏng anh cũng không bằng.” Charles cười nhạt hai tiếng, bàn tay cầm súng bởi vì quá mức cố sức, trên mu bàn tay đều hơi hơi nổi lên gân xanh.

Albert chỉ là nhẹ nhàng cười cười, không thèm để ý lời Charles nói.

Đường Phong nghĩ người như bọn họ vốn đã chẳng quan tâm lời nói của người khác, tự do ở bên rìa xã hội, lại đứng ở trên đỉnh kim tự tháp.

“Đứng lại, Albert.” Thấy Albert đi về phía Đường Phong, khẩu súng của Charles nhắm ngay Albert, “Đi thêm một bước tôi sẽ giết anh.”

“Tôi rất sợ, ha hả.” Bước chân ngừng lại, Albert khẽ cười một tiếng nhìn về phía Ivan, “Sĩ quan cảnh sát Ivan, còn nhớ điều kiện hợp tác của chúng ta không?”

“Albert, tôi nhớ anh đã từng nói phải chờ cho quả táo chín mọng mới đến ngắt lấy, anh hiện tại là đến xem rồi rời đi sao?” Đường Phong không phải là người luôn luôn trầm mặc, cậu thỉnh thoảng nhìn nhìn Charles, xác định đối phương đích xác chỉ là bị trầy da mới hơi yên lòng một chút, lần đầu tiên trải qua tình cảnh này, trong giây lát cậu nghe thấy tiếng súng đều nhịn không được ngón tay run lên.

Trải qua sinh tử rồi thì sao, cậu vẫn chỉ là một con người.

“Không, tôi là đến trừ sâu, để quả táo đỏ của tôi trưởng thành càng tốt.” Nhẹ nhàng liếm liếm khóe môi, Albert lộ ra mỉm cười với Đường Phong, “Cậu đang kéo dài thời gian sao? Rất thông minh, thế nhưng rất đáng tiếc, nếu đây là một cái bẫy, như vậy các cậu sẽ không có cơ hội chạy trốn.”

“Du thuyền đã bị người của chúng tôi khống chế, Charles, anh không địch nổi đâu.” Ivan ở bên cạnh phụ họa.

Charles không nhúc nhích, Ivan không nhúc nhích, Albert cũng không động, người động là Đường Phong.

Cậu không đi về phía Charles, cũng không đi tới chỗ Albert, mà là lựa chọn Ivan.

Cử động đột nhiên mà lại khó hiểu của cậu khiến tất cả mọi người tạm thời an tĩnh lại, Ivan nhìn chằm chằm Đường Phong, mở miệng nói: “Đứng lại.” Lập tức khẩu súng nhắm ngay Đường Phong.

Đường Phong dừng lại có lẽ chưa tới nửa giây liền tiếp tục đi tới.

“Cậu đang làm gì, tôi bảo cậu đứng lại!”

“Cứ bình tĩnh Ivan, cẩn thận súng của cậu, đem nó dời khỏi ngài Đường, cậu ấy không thương tổn được cậu, cậu chính là hình cảnh quốc tế, không nên gào thét như vậy.” Albert nhàn nhạt nói.

“Đường Phong.” Charles hơi nhíu nhíu mày, không đoán ra được người kia muốn làm gì, mặc dù bọn họ ở chung hơn nửa năm, nhưng anh đột nhiên phát hiện kỳ thực anh không phải quá hiểu người đàn ông này.

Không để ý tới Charles, Đường Phong đứng ở trước mặt cách ba bước với Ivan, hỏi: “Sĩ quan cảnh sát Ivan, tôi có thể hỏi anh một câu không? Vinh hạnh của tôi theo như lời anh nói, còn có không phải do tôi, có phải là chỉ điều kiện hợp tác của các người với Albert chính là tôi không? Tôi chính là lợi thế của trận đánh cược cuối cùng này, đúng không?”

“Đúng.” Ivan trực tiếp trả lời Đường Phong chất vấn.

Mặc dù vào lúc Albert xuất hiện Đường Phong đã đại khái đoán được đáp án này, thế nhưng chính tai nghe thấy vẫn như cũ khiến người ta cảm thấy châm chọc, thế lực tội ác Charles một mực bảo vệ cậu, còn vị cảnh sát đại biểu cho chính nghĩa này lại đi hợp tác với một tên khốn đem người vô tội là cậu kéo vào trong bẫy.

Ngoại trừ châm chọc, cũng không còn cái khác để nói.

“Anh là một cảnh sát, bảo hộ nhân dân là trách nhiệm của anh, Ivan, chẳng lẽ tôi không phải đối tượng anh hẳn là phải bảo vệ sao? Vì sao cuối cùng lại biến thành vật hi sinh?” Đường Phong trấn định hỏi, trong ngôn ngữ cất giấu nồng đậm chất vấn.

Ivan không chút nào động dung, giọng điệu khẳng định mà không có một tia chần chờ: “Vì lợi ích của đại chúng, chung quy vẫn cần hi sinh cá biệt, tôi không hề rời bỏ trách nhiệm và nguyên tắc của tôi.”

“Lý do tốt đấy, cho nên tôi liền trở thành người bị hi sinh, hơn nữa sau khi hi sinh còn được tặng thêm một câu đây là vinh hạnh của tôi?” Đường Phong cho dù tốt tính đến nữa cũng chịu không nổi, trực tiếp châm chọc một câu, “Charles nói đúng, anh và đám thủ trưởng của anh đều là một đám lợn ngu xuẩn như nhau.”

“Ha ha ha, bảo bối, mắng hay lắm!” Charles cười ha ha, “Không hổ là bảo bối của tôi.”

Ngay cả Albert ở phía trận doanh của Ivan cũng cong lên khóe miệng, phụ họa nói: “Đây là chính nghĩa, lợi ích cá thể, lợi ích đại chúng, lại có ai muốn cam nguyện hi sinh? Lại có ai có thể quyết định người nào hi sinh?”

“Duy nhất có thể khẳng định chính là, người ra quyết định sẽ không là người bị hi sinh.” Đường Phong cười nhạt một tiếng, “Sĩ quan Ivan, anh thật khiến cho tôi thất vọng, tôi không hiểu cái gọi là lợi ích đại chúng của anh, thế nhưng từ hiện tại đến xem, anh và Albert hợp tác chính là sai lầm lớn nhất. Anh ta là dạng người gì thân là hình cảnh như anh hẳn là hiểu rõ hơn tôi, cho dù anh ta có thế lực lớn, nhưng người như anh ta sẽ là người có thể để các anh khống chế sao?”

Albert vỗ tay: “Lí do thoái thác không tệ, sĩ quan Ivan không nên lãng phí thời gian thêm nữa, giết Charles đi.”

Đường Phong mí mắt vừa nhấc, cùng lúc đó Ivan cũng nhíu mày.

“Giết anh ta hay không là chuyện của tôi, ngài Albert không có quyền hỏi đến, phân bộ Anh quốc chúng tôi sẽ lấy thủ tục bình thường bắt giữ Charles.

“Tôi đây là tự cho cậu cơ hội Ivan, ngẫm lại lúc trước cậu ta ném cậu thế nào, ngẫm lại nhiều năm như vậy cậu đuổi theo cậu ta là vì cái gì, cậu ta phá hỏng danh tiếng và tôn nghiêm của cậu, chỉ cần khẩu súng trong tay cậu giết cậu ta, chấp nhất và đau khổ trong nhiều năm của cậu sẽ biến mất, cậu có thể được giải thoát.” Albert lời nói khẽ khàng, giống như là độc dược dụ dỗ người khác.

Đường Phong hơi cắn cắn môi dưới: “Ivan, anh là một cảnh sát!”

“Cho nên tôi cho cậu cơ hội này, cậu giết cậu ta, có thể đem tất cả đổ lên đầu tôi, mọi người ở đây sẽ phải ngậm miệng.” Albert thấp giọng khẽ cười.

Đường Phong nhìn sang bên cạnh, không biết từ lúc nào đã có một nhóm người đứng ở cửa đem súng nhắm ngay về phía bọn họ, không, chuẩn xác mà nói là nhắm Charles và Ivan, cùng với Big Little Mike.

“Anh cả, chúng ta bị bao vây rồi.” Big Little Mike tiến lui không được, chỉ có thể dùng súng trong tay họ chĩa vào Albert và Ivan.

Lúc này ai nổ súng trước cũng không phải là sự lựa chọn tốt.

Mà giằng co cũng không có cách nào tiếp tục.

Hiện nay đến xem trong tay không có súng chỉ có Đường Phong và Albert, thế nhưng Albert không có súng vẫn hơn hẳn một khẩu súng.

“Albert, anh có ý gì?” Ivan liếc mắt đảo qua, không thấy được một người của mình, huống chi người của Albert còn chĩa súng vào anh.

“Có ý gì? Tôi đã sớm nói cậu là đồ ngu không có thuốc chữa, dẫn sói vào nhà cũng không buồn cười bằng chuyện cậu và Albert hợp tác đồng thời tin tưởng anh ta, Ivan, cậu không phải là mở cửa dẫn sói vào nhà, mà là một con dã thú không có nhân tính.” Charles vẻ mặt lạnh lùng nghiêm nghị mắng.

“Bề ngoài dã thú tuy rằng đáng sợ, nhưng bọn nó thông thường đều có một trái tim tốt đẹp, mà người hiểu được bọn chúng cũng rất ít, ngài Đường, cậu nói đúng không?” Albert vừa cười vừa nói, song song vươn hai tay về phía Đường Phong, “Đến đây, Esméralda của tôi, tôi không có cách nào một mực ở bên cạnh nhìn cậu chịu khổ.”

“Thứ nhất, tôi là Đường Phong không gọi Esméralda; thứ hai, Esméralda là phụ nữ, mà tôi là đàn ông; thứ ba, tôi không có bị chịu khổ.” Đường Phong lộ ra dáng cười với Albert, bọn họ nhìn như bị vây trong một đường chết. Ivan bị Albert lừa, mà Charles lại bị Ivan lừa, cuối cùng người thắng Albert thành công khống chế toàn bộ du thuyền, cái tên biến thái này có nhược điểm gì không?

Đường Phong đã có đáp án của mình, cho dù chỉ có 1% thành công cũng phải thử một lần, cùng lắm thì cuối cùng để ông trời đem mạng sống thừa ra này thu về, cậu dù sao cũng đã sống một đời.

Đột nhiên, Đường Phong tiến lên ba bước cầm lấy khẩu súng trong tay Ivan: “Đưa cho tôi.”

Albert lẳng lặng đứng ở một bên nhìn cũng không ngăn cản, còn hơn kết quả người đàn ông này càng chú trọng quá trình, thích xem tình cảm phức tạp của Ivan đối với Charles, thưởng thức người dũng cảm mà trí tuệ, đồng thời vui vẻ quan sát mọi người bị khổ sở vây trong thế yếu.

Đường Phong biết Albert chính là người như thế, có nguyên tắc của mình, không dễ dàng đánh vỡ.

Cậu muốn lợi dụng, chính là điểm này.

“Cậu. . .” Ivan nắm súng còn chưa buông tay, cũng không biết Đường Phong rốt cuộc muốn làm gì, anh còn chưa hoàn hồn lại từ khi Albert phản bội.

“Đưa tôi!” Đường Phong đoạt lấy, động tác lớn mật cộng thêm giọng điệu kiên định, Ivan cư nhiên mắt mở trừng trừng nhìn Đường Phong cầm đi khẩu súng trong tay mình, đối với một người cảnh sát mà nói đây coi như là một loại sỉ nhục, chỉ là lúc này Ivan còn không nghĩ nhiều đến vậy.

“Bảo bối. . .” Charles bỗng nhiên nhíu lại lông mày, trong nháy mắt anh dường như thấy rõ ý đồ của Đường Phong.

“Tôi sẽ dùng thứ đồ chơi này.” Đường Phong nắm súng tựa ở cạnh bàn, lần đầu tiên cậu chạm vào súng thật, thế nhưng súng mô phỏng trước đây cậu cầm dùng đóng phim, hẳn là cũng giống như nhau.

“Các anh có thể rời khỏi đây không? Đại khái cần bao lâu?” Ở ngay trước mặt Albert, Đường Phong trực tiếp hỏi.

Ivan còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, Charles đã trầm giọng nói: “Có thể, cho tôi nửa giờ đồng hồ.”

“Để bọn họ đi.” Đường Phong giơ súng lên, không phải hướng về phía Albert cũng không phải là người nào khác, mà là chính cậu.

Đây có thể là một hồi đánh cược, và cậu cho tới bây giờ cũng chưa hẳn là một lợi thế.

 

Content Protection by DMCA.com

loading...

2 Responses

  1. Smiley Joyce says:

    ố ze~~~~ *lắc mung*
    Albert thú tính, anh xuất hiện là pháo hoa tá lả =)))))

  1. 04/08/2015

    […] 10 – Chương 11+12+13+14 – Chương 15+16 – Chương […]

Để lại bình luận

%d bloggers like this: