khuynh tẫn triền miên – chương 231+232

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Huyết Vũ.

Chương 231: hạnh phúc của ba người.

 

“Đối với những lời của Hiên Viên Bất Kinh, đại ca nghĩ như thế nào? ? ?”

Không có người ngoài, Tần Vô Song thu lại tâm tình, nghiêm túc hỏi Tần Vô Phong.

Tần Vô Phong hơi trầm tư:

“Ta nghĩ có thể tin. . .

Hiên Viên Bất Kinh, thật là ca ca của Vân nhi. Kỳ thực lúc Vân nhi vừa đến Tần gia chúng ta, lúc ta tra thân phận của y, cũng đã có chút hoài nghi thân thế của y.”

Vân Khuynh nghe xong Tần Vô Phong và Tần Vô Song nói, cười khổ:

“Ta sống mười chín năm, chưa bao giờ hoài nghi thân thế của ta. . . Ai. . . Hiên Viên Bất Kinh có phải là thân ca ca của ta hay không, đã không quan trọng. . .

Dù sao, đại ca, Vô Song, đúng như lời các ngươi nói, ta hôm nay là người Tần gia, sao có thể làm người Hiên Viên gia? ? ?”

Tần Vô Song nhíu nhíu mày: “Thực sự là ông trời chọc ghẹo, Khuynh nhi là vì vừa khớp mới gả đến Tần gia chúng ta, đây đã là duyên phận, ta không hy vọng Khuynh nhi cũng có duyên phận của Huỳnh Quang hoàng tử. . . Như vậy sau đó, sẽ rất phiền phức.”

Tần Vô Phong lắc đầu, không có tiếp lời Tần Vô Song, mà là quay sang hỏi Vân Khuynh:

“Vân nhi, ngươi thực sự không muốn nhận thức ca ca Hiên Viên Bất Kinh kia sao, Hiên Viên Bất Kinh mấy năm nay cô độc bên ngoài, hình như cũng rất khổ cực. . .

Hơn nữa thái độ làm người của hắn chính trực, cùng với những người khác của Huỳnh Quang hoàng thất, rất không giống.”

Vân Khuynh lắc đầu: “Ta và Hiên Viên Bất Kinh đã kết bạn, hơn nữa cảm tình hôm nay cũng như huynh đệ, chúng ta nhận thức hay không, cũng không quan trọng, không phải sao? ? ?”

Tần Vô Phong ở khá gần Vân Khuynh, hắn vươn tay cầm tay Vân Khuynh:

“Không giống. . .

Vân nhi, thân nhân người nhà là thứ rất khó thay thế trong lòng ngươi, bằng hữu là bằng hữu, khác hẳn thân huynh đệ, cũng không có tình cảm vì cùng dòng máu giữa các thân nhân. . .

Về phần Hiên Viên gia, cùng với Tần gia, cũng không nhất định là gay go như vậy.

Nếu leo lên ngôi vị hoàng đế là thái tử hiện nay, hoặc là Hiên Viên Bất Kinh, như vậy, Hiên Viên gia và Tần gia hai nhà mới có thể tường an vô sự. . .

Hơn nữa, từ xưa đến nay, giữa các quốc gia khác nhau cũng có hòa thân, tuy rằng Hiên Viên gia và Tần gia vẫn tránh kết làm thân gia, nhưng nếu như Vân nhi thật là Huỳnh Quang thất hoàng tử, như vậy chuyện ngươi gả đến Tần gia chúng ta liền thành kết cục đã định. . .

Nói không chừng, Hiên Viên gia và Tần gia cũng có thể thực sự vì Vân nhi, mà thân cận với nhau.”

Tần Vô Phong nói, là chủ trương để Vân Khuynh và Hiên Viên Bất Kinh nhận nhau, ý tứ an ủi tương đối nhiều, Vân Khuynh nghe vào cũng thật có vài phần tâm động.

Kỳ thực Vân Khuynh và Hiên Viên Bất Kinh hai người, đều là người tương đối bơ vơ, nếu thực sự có thể gắn bó, làm thân huynh đệ cũng là chuyện tốt.

“Đại ca, Vô Song, chuyện này vẫn là để ta suy nghĩ kỹ đi. . .

Nhưng mà, đại ca, Huỳnh Quang hoàng đế trọng bệnh, có phải thật không? ? ?”

Nghe xong vấn đề của Vân Khuynh, Tần Vô Song nhíu mày.

Vân Khuynh tuy nói là ngẫm lại, thế nhưng, hiện tại y đã bắt đầu không tự chủ được quan tâm Huỳnh Quang hoàng đế.

Xem ra, y và Hiên Viên Bất Kinh nhận nhau, đã là chuyện nhất định, có khác, cũng chỉ là vấn đề sớm muộn mà thôi.

Tần Vô Phong gật đầu: “Đúng vậy, Khuynh nhi quên sao, từ năm ngoái, lúc Khuynh Vận đến Tần gia, Huỳnh Quang hoàng đế cũng đã sinh bệnh, đến tận bây giờ, bệnh của hắn, hẳn là càng ngày càng nặng. . .”

Vân Khuynh trong lòng sợ hãi, hơi nhíu mày lại, nghiêng đi khuôn mặt, thở dài một tiếng, khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt mỹ không tự chủ được nổi lên vẻ lo lắng.

Tần Vô Song và Tần Vô Phong nhìn nhau, cũng không muốn thấy Vân Khuynh sầu lo như vậy.

Cuối cùng vẫn là Tần Vô Phong nắm tay Vân Khuynh mở miệng: “Vân nhi, ta và Vô Song nóng lòng gặp ngươi, một đường mệt nhọc đến tìm ngươi, hiện tại có chút mệt mỏi. . . Không bằng Vân nhi, theo chúng ta đi nghỉ ngơi đi.”

Vân Khuynh giật mình mở miệng: “Vậy các ngươi chờ một chút, ta đi ra ngoài xếp cho cho các ngươi hai gian phòng. . .”

Vân Khuynh nói còn chưa dứt lời, Tần Vô Phong đã ôm lấy y đi về phía giường gỗ trong phòng trọ: “Không cần, chúng ta ở chỗ của ngươi nghỉ ngơi một chút là được.”

Tần Vô Song cũng gật đầu:

“Khuynh nhi, chúng ta vừa mới gặp lại, ta không muốn nhanh như vậy liền xa ngươi, cho dù là đi thuê phòng cũng không được. . .

Vậy nên, chúng ta trực tiếp nghỉ ngơi ở chỗ này là được rồi.”

Đang lúc nói chuyện, Tần Vô Phong đã ôm Vân Khuynh đến bên giường, Tần Vô Phong buông Vân Khuynh, tự cởi giày của mình.

Vân Khuynh trừng mắt nhìn, nhìn Tần Vô Phong, lại nhìn Tần Vô Song: “Cái này. . . Ta không mệt, hai người các ngươi nghỉ ngơi là được, thế nhưng, giường này có chút nhỏ, các ngươi hai người ngủ không được, để ta đi thuê thêm gian phòng cho các ngươi.”

Tần Vô Phong đã nằm lên giường, thuận lợi đem Vân Khuynh kéo vào trong lòng: “Không sao, chen chúc một chút là được.”

Vân Khuynh đột nhiên ngã sấp trong lòng hắn, còn chưa phản ứng đến, Tần Vô Song liền nằm úp sấp đến vai y mỉm cười nhìn y: “Đại ca nói rất đúng, không cần phiền phức như vậy, chen một chút là được. . . Cho dù Khuynh nhi không mệt, cũng phải ở lại cùng ta và đại ca.”

Vân Khuynh vẻ mặt kinh hoảng vô thố.

Này, hai người này là làm sao vậy? ? ?

Vốn là bởi vì y, hai người này không phải trở mặt thành thù, không phải căm thù lẫn nhau sao, hiện tại, thế nào lại nối thành đồng bọn như vậy? ? ?

Tần Vô Phong thân thể nằm sát vào trong, cũng đem Vân Khuynh ngã sấp trên người hắn kéo đến bên cạnh, Tần Vô Song thuận lợi cởi giày của hắn và Vân Khuynh, cùng nhau bò lên giường nằm.

Vân Khuynh còn đang bị vị trí thân thể thay đổi làm cho y đầu váng mắt hoa, Tần Vô Phong và Tần Vô Song hai người đã ôm y vào lòng.

Một người một tay vắt trước ngực y, một người một tay khoát lên lưng y.

Vân Khuynh cứng còng thân thể, trừng lớn hai mắt, một chút cũng không dám lộn xộn.

Ai tới nói cho y, đây rốt cuộc là chuyện gì? ? ?

Tình huống quỷ dị trước mắt này, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? ? ?

Vân Khuynh đáy lòng thấp thỏm bất an, nhất thời quên luôn chuyện Hiên Viên Bất Kinh và Huỳnh Quang hoàng đế, cũng không còn u buồn.

Chỉ là đối với trạng huống hiện nay của y và Tần Vô Song, Tần Vô Phong hai người, y cảm giác nghi hoặc không ngớt, đáy lòng mơ hồ có một ý nghĩ hiện lên. . .

Một ý nghĩ, y ngay cả nghĩ cũng không dám nghĩ. . .

Y không dám có ý nghĩ tham lam như vậy, bởi vì càng khát vọng điều không thể, lại càng dễ dàng không cam lòng, nhưng tình huống trước mắt này. . .

Tần Vô Song nhắm mắt lại, Tần Vô Phong vươn tay che đi con mắt Vân Khuynh: “Ngoan, không nên suy nghĩ nữa, cùng ta và Vô Song nghỉ ngơi một hồi.”

Vân Khuynh chỉ cảm thấy một đoàn hắc ám chắn trước mắt y, kỳ thực y vốn không mệt, thế nhưng bởi vì tay Tần Vô Phong che đi mắt y, y nhìn không thấy gì đó, mở to mắt cũng là phí công nên y liền chậm rãi nhắm mắt lại.

Tần Vô Phong thẳng đến cảm giác được lông mi của y quét lên lòng bàn tay, mới buông tay xuống.

Khi đó Vân Khuynh đã thành thành thật thật nhắm mắt lại.

Sau khi nhắm mắt lại, tâm lý và thân thể của Vân Khuynh, bất tri bất giác đều thả lỏng một ít, bởi vậy ý thức của y dần dần chìm vào trong bóng tối, cuối cùng là thực sự ngủ.

Trái lại là Tần Vô Phong vẫn mở to mắt, nghe thấy hô hấp nhỏ nhẹ của Vân Khuynh, Tần Vô Song nhắm mắt cũng mở mắt ra, nhìn Vân Khuynh bị hắn và Tần Vô Phong ôm vào trong ngực, khẽ cười một tiếng: “Còn nói mình không mệt, kết quả còn ngủ trước cả chúng ta.”

Trong con ngươi như hắc diệu thạch của Tần Vô Phong, lộ ra ôn nhu ấm ý nhè nhẹ, mở miệng nói:

“Vân nhi không giống chúng ta võ nghệ thâm hậu, sau khi rời khỏi chúng ta, tinh thần nhất định vẫn luôn buộc chặt rất uể oải, chắc hẳn là thấy chúng ta tường an vô sự mới bằng lòng yên tâm. . .

Y nên nghỉ ngơi thật tốt.”

Tần Vô Song vươn một bàn tay khác, nhẹ nhàng nâng lên tóc dài màu mực của Vân Khuynh: “Ta thấy để y thành thật đối mặt với hiện thực, là một chuyện rất khó khăn.

Khuynh nhi gặp chuyện chỉ thích một người miên man suy nghĩ không nói ra, còn thích trốn tránh, làm một vài quyết định không phải quá tốt, ta nghĩ, chúng ta cần phải nói chuyện rõ ràng với y một lần.”

Tần Vô Phong thở dài một tiếng: “Nói rõ với y là chuyện nhất định, thế nhưng, ta nghĩ cho dù cần, cũng cần phải làm rõ thân thế của Vân nhi trước, nếu trong lúc nhất thời Vân nhi thay đổi quá nhiều tâm tư, ta sợ Vân nhi sẽ chịu không nổi.”

Tần Vô Song khẽ ân một tiếng, nhắm hai mắt lại.

Giữa hắn và Tần Vô Phong, không thể nói rằng không có khúc mắc, nhưng vì Vân Khuynh, vì tình huynh đệ giữa bọn họ, tất cả mọi thứ đều bị bọn họ dứt bỏ, bởi vì không có gì quan trọng hơn hạnh phúc của bọn họ.

Tần Vô Song giật giật Vân Khuynh, mặc dù có chút không công bằng, thế nhưng Tần Vô Phong cũng không phải cố ý, hơn nữa vì cứu hắn, Tần Vô Phong mới bị nhiễm phải cuồng ma chi chứng, huống hồ, Vân Khuynh đối với Tần Vô Phong cũng không phải là vô tình.

Hắn nếu không lùi một bước, hạnh phúc của ba người bọn họ sợ rằng sẽ bị hủy đi chỉ trong chốc lát.

Hắn thống khổ, Tần Vô Phong cũng tự trách áy náy thống khổ, Vân Khuynh càng khó xử bởi bọn họ gây chiến vì y, cho nên y mới chạy trốn. . .

Đây không phải là điều hắn muốn, tràng diện như vậy, hắn không hy vọng nhìn thấy.

Hắn mong muốn Tần Vô Phong vẫn là đại ca tự tin trong cảm nhận của hắn, hắn mong muốn Vân Khuynh vẫn là Vân Khuynh tự do vui sướng hắn yêu. . .

Nếu như phải lui một bước để có thể lấy về thứ hắn mong muốn, như vậy hắn liền lui bước.

Hơn nữa, lần này gặp lại Vân Khuynh, Tần Vô Song phát hiện, sau khi lui bước cũng có lạc thú của lui bước.

Lúc ở trước mặt Tần Vô Phong hôn Vân Khuynh hắn thấy biểu tình tức giận của Vân Khuynh, Vân Khuynh bị hắn và Tần Vô Phong ôm vào trong ngực ngủ vẻ mặt ngạc nhiên ngượng ngùng, đều là biểu tình trước đây hắn rất ít khi được thưởng thức đến, rất đáng yêu.

Ba người, nhất định cũng sẽ hạnh phúc, hạnh phúc của ba người, biết đâu lại càng nhiều so với hai người, huống hồ Tần Vô Phong là đại ca của hắn, cứ tiếp tục như vậy, biết đâu bởi vì yêu cùng một người, cảm tình huynh đệ của bọn họ cũng sẽ càng ngày càng tốt hơn cũng không chừng.

Trên khuôn mặt tuấn mỹ của Tần Vô Song mang theo dáng cười thoải mái, dần dần chìm vào mộng đẹp.

Tần Vô Phong cũng nhắm lại con mắt, một màn trước mắt này, tình cảnh này, chính là điều hắn hy vọng lúc trước, truy cầu lúc trước.

Hắn tin tưởng, có hắn và Tần Vô Song, Vân Khuynh nhất định sẽ càng thêm được yêu thương che chở, nhất định sẽ càng khiến y hạnh phúc, không để y phải chịu một chút ủy khuất.

Ba người trên một cái giường, mang theo tâm tình thản nhiên như nhau, say mộng ấm áp như nhau, cùng nhau tiến nhập vào trong giấc ngủ.

Hiên Viên Bất Kinh ở ngoài còn đang chờ đáp án của Vân Khuynh, trái lại bị người của Hiên Viên Liệt Thiên lấy đủ loại lý do đón về hoàng cung.

Vân Hoán và Vân Khuynh ở cùng một khách sạn bình dân, Long Liễm và Long Khiêm trở lại lĩnh phạt.

Tần Vô Phong và Tần Vô Song cũng không mang theo ảnh vệ khác, chỉ mang đến Thượng Quan Nhược Vũ và Thượng Quan Tôn của Bách Hiểu Lâu.

Vào lúc ăn khuya, Vân Hoán là lần đầu tiên quen biết Thượng Quan Nhược Vũ và Thượng Quan Tôn, ăn cơm cùng bọn họ, còn Vân Khuynh, Tần Vô Song và Tần Vô Phong ba người trong gian phòng kia lại không có đi ra.

Dưới đáy lòng Vân Hoán mơ hồ có chút sáng tỏ, nhưng tâm tình của hắn cũng không tốt, tương phản rất kém cỏi.

Hắn thậm chí hoài nghi, Vân Khuynh có thể là đồ chơi của ba huynh đệ Tần gia kia hay không. . .

Nếu quả thật là vậy, bất luận Tần gia ba vị công tử, là nhân vật khó lường đến thế nào, hắn cũng muốn đem Vân Khuynh cứu ra khỏi ma chưởng.

 

 

Chương 232: Tâm ý hừng đông.

 

Vân Khuynh và Tần Vô Song Tần Vô Phong ngủ một lần này, dĩ nhiên ngủ thẳng đến bình minh ngày thứ hai.

Ngày thứ hai, khi sắc trời còn tờ mờ sáng, trời đất còn đang mờ mịt sương mù xám đen, người trên đường đi còn rất thưa thớt, nhưng ở ngoài khách sạn bình dân, lại mơ hồ vang lên tiếng binh khí va chạm.

Tần Vô Phong và Tần Vô Song không cần ngủ quá nhiều, bọn họ hai người đã sớm tỉnh, chỉ là vì không muốn quấy rối Vân Khuynh nên vẫn nằm chợp mắt mà thôi.

Giường của khách sạn bình dân, vốn đã rất nhỏ, ba người chen vào càng miễn cưỡng, cả người Vân Khuynh hầu như là bị Tần Vô Phong và Tần Vô Song ôm vào trong ngực, cho nên bọn họ thoáng có động tĩnh sẽ kinh động đến Vân Khuynh.

Lúc Vân Khuynh ngủ thường thích cong người, lúc ngủ cũng nhất định sẽ ôm chăn bông, chỉ là hôm nay xác thực ngoài ý muốn.

Tuy rằng y như trước là cong người lại, thế nhưng hôm nay ở trên giường cũng không phải là thoả thích mở ra thân thể, mà là toàn bộ thắt lưng đều ở trong lòng Tần Vô Song, nửa người trên thì chôn ở trong lòng Tần Vô Phong.

Không có chăn bông, bàn tay thon dài của y nắm thành nắm tay, chăm chú nắm lấy quần áo trước ngực Tần Vô Phong thay thế chăn bông.

Lúc này, tuy rằng là chợp mắt, thế nhưng vào lúc ngoài phòng vang lên động tĩnh, Tần Vô Song vẫn mở một đôi mắt tối tăm thâm thúy.

Đôi mắt của hắn trong suốt sáng sủa, tuyệt không giống người vừa mới tỉnh ngủ, liếc mắt nhìn lại chỉ biết là tỉnh ngủ đã lâu.

Hắn giật giật, muốn đứng dậy, nhưng Tần Vô Phong ngăn hắn lại, im lặng chỉ chỉ Vân Khuynh vẫn như trước ngủ rất say, lấy nội lực truyền âm: “Thượng Quan Tôn ở bên ngoài, nói vậy tối hôm qua hắn đã liên hệ với lực lượng ở kinh thành, tạm thời sẽ không xảy ra vấn đề gì lớn, tất cả chờ Vân nhi tỉnh lại nói sau.”

Tần Vô Song gật đầu, một lần nữa nằm trở lại.

Một lần nữa buông xuống mí mắt, bàn tay Tần Vô Song đặt ở trước ngực Vân Khuynh, không tự chủ được quấn lấy sợi tóc rủ xuống trước ngực y, âm thầm trầm ngâm.

Chờ Vân Khuynh ba người chân chính rời giường, đã sắp đến buổi trưa.

Vân Khuynh đã lâu không ngủ say đến vậy, an ổn như vậy.

Y hôm qua, giống như là đang ở nơi an toàn nhất ấm áp nhất khiến y quyến luyến nhất.

Lúc y tỉnh lại, y còn có chút không rõ mình đang ở nơi nào.

Y chỉ cảm thấy tư thế của mình cực kỳ dễ chịu, khiến y vừa mở mắt ra không khỏi hơi nheo lại, bên môi cũng nhẹ nhàng lầm bầm một tiếng, bàn tay túm lấy quần áo trước ngực túm Tần Vô Phong càng chặt, thậm chí còn đem hai gò má của mình cọ cọ lên đó.

Lúc y làm một loạt động tác, Tần Vô Phong rũ mắt nhìn y, đáy mắt nhộn nhạo thâm tình, ấm áp ôn nhu, Tần Vô Song còn lại là ở một bên không chút nào nể tình cười ha hả.

Hắn cười khiến lồng ngực rung động, thanh âm vang dội, như là một đạo sấm sét, triệt để đánh tỉnh Vân Khuynh.

Toàn bộ động tác của Vân Khuynh, lúc này ngừng lại tại chỗ.

Qua nửa ngày, Vân Khuynh mới trợn tròn mắt, toàn bộ ý thức trở về trong óc.

Lúc y nhớ ra y hiện tại là ngủ cùng Tần Vô Song Tần Vô Phong, thân thể mềm mại của y vốn đang thả lỏng, lập tức cứng lại.

Tiếp đó nét mặt nổi lên tràn đầy đỏ ửng.

Là ngượng ngùng, là không cam lòng, cũng là tức giận, sao y có thể, cứ như thế ngủ say trong lòng Tần Vô Phong và Tần Vô Song hai người như vậy? ? ?

Y chậm rãi nhắm mắt lại, trong lòng thở than không ngớt.

Nếu Vân Khuynh đã tỉnh, Tần Vô Phong tự nhiên cũng không nằm nữa, mà là ngồi lên, nâng Vân Khuynh dậy: “Chúng ta đã bỏ lỡ bữa tối hôm qua và bữa sáng hôm nay, không thể bỏ qua bữa trưa nữa.”

Vân Khuynh luống cuống tay chân mặc lại quần áo, y nghĩ tới lúc y vừa mở mắt hai người này đã tỉnh, xem ra. . .

Bọn họ đều là đang đợi y. . .

Vân Khuynh thở dài một tiếng thật sâu, Vô Song Vô Phong hai người đều đối tốt với y, thế nhưng, lúc hai người bọn họ cùng nhau song song đối tốt với y, thật là có chút quái dị.

Thế nhưng, dưới đáy lòng Vân Khuynh như trước rất hài lòng, y rời khỏi Tần gia hơn nửa tháng, mà Vô Song và Vô Phong cũng không thay đổi. . .

Nhớ tới thay đổi, Vân Khuynh bỗng nhiên nhớ tới chuyện hoang đường giữa y và Tần Vô Hạ, trong đầu mơ hồ đau đớn.

Y có thể nào nói cho Vô Song và Vô Phong chuyện này đây? ? ?

Không thể, tuyệt đối không thể, dù sao đây chỉ là chuyện ngoài ý muốn, phải vĩnh viễn coi nó như là chuyện ngoài ý muốn, hoặc là ngoài ý muốn chưa từng xảy ra.

Tay chân ba người đều tương đương lưu loát, có lẽ là bởi vì vừa mới gặp lại, hoặc là bởi vì cố kỵ sự tồn tại giữa đôi bên. Tần Vô Song và Tần Vô Phong đối với Vân Khuynh, đều là trong quy trong củ.

Mấy người ra khỏi phòng liền tìm được Thượng Quan Nhược Vũ và Thượng Quan Tôn mấy người, Vân Hoán cũng đang ở đây.

Hơn nữa khuôn mặt Vân Hoán, tương đương âm trầm, nhìn qua dĩ nhiên là đang nổi giận.

Tần Vô Phong và Tần Vô Song hai người chói mắt không gì sánh được, nam tử diện mạo hiên ngang đi theo bên người Vân Khuynh, một trái một phải xuất hiện, nhìn bầu không khí giữa ba người đều có chút quái dị.

Con mắt của Vân Hoán, hùng hổ quan sát trên người Vân Khuynh, hắn muốn chứng minh Vân Khuynh có phải là bị Tần Vô Phong và Tần Vô Song hai người huynh đệ tàn phá hay không.

Thế nhưng, mặc kệ hắn quan sát thế nào, Vân Khuynh nhìn qua cũng không có nửa phần dị dạng.

Trái lại là ánh mắt hắn, không chỉ khiến Tần Vô Song và Tần Vô Phong đều nhíu mày, hơn nữa cũng khiến dưới đáy lòng Vân Khuynh thấp thỏm không ngớt, cho rằng mình đã làm sai chuyện gì.

Cuối cùng Tần Vô Song thực sự không chịu nổi ánh mắt Vân Hoán nhìn Vân Khuynh, trực tiếp đem Vân Khuynh kéo đến trong lòng.

Hắn càng lúc càng nhìn vị nhị ca kia của Vân Khuynh không vừa mắt, vốn có hắn và Vân Khuynh đã có chút thân cận quá mức, hiện tại hắn còn lấy ánh mắt mờ ám như vậy quan sát Vân Khuynh? ? ?

Hắn làm như vậy, không phải là đang rõ ràng nói cho hắn và Tần Vô Phong, nói Vân Hoán hắn có ý với Vân Khuynh, muốn mơ ước Vân Khuynh sao? ? ?

Càng nghĩ tâm tình Tần Vô Song càng ác liệt, trực tiếp trừng Vân Hoán.

Hắn không giống Tần Vô Phong cảm tình nội liễm, nhưng hắn làm việc còn hơn Tần Vô Phong càng thêm tùy ý một chút, đặc biệt đối với chuyện của Vân Khuynh, càng là trông gà hoá cuốc, thà rằng giết nhầm ba nghìn, không thể buông tha một người.

Vân Khuynh mơ hồ cảm giác được Tần Vô Song và Vân Hoán có địch ý với nhau, thế nhưng y nằm mơ cũng nghĩ không ra là bởi vì y.

Bởi vì Tần Vô Song trong cảm nhận của y sẽ không ấu trĩ như vậy.

Vân Khuynh ba người vừa ngồi xuống, liền thượng trà, bây giờ còn chưa tới lúc dùng cơm trưa, Tần Vô Song gọi cho Vân Khuynh một ít cao điểm.

Tần Vô Phong còn lại là ở một bên, dùng đôi mắt lãnh tĩnh bình tĩnh, lẳng lặng nhìn Tần Vô Song và Vân Khuynh.

“Nhị lão đại đây là săn sóc, nhị phu nhân thật hạnh phúc.”

Thượng Quan Nhược Vũ ở một bên có chút ước ao mở miệng.

Vân Khuynh đương nhiên nhận ra Thượng Quan Nhược Vũ và Thượng Quan Tôn, y gật đầu cười cười với Thượng Quan Nhược Vũ, đột nhiên nhớ tới chuyện giữa Thượng Quan Nhược Vũ và Thượng Quan Tôn, cười đến có vài phần chế nhạo: “Ca ca của tiểu Vũ cũng tốt với tiểu Vũ, không chỉ như thế, ta tin tưởng ngày sau, Thượng Quan công tử cũng nhất định sẽ vì tiểu Vũ tìm một vị tướng công văn võ song toàn cẩn thận ôn nhu.”

Thượng Quan Nhược Vũ nghe vậy, một đôi lông mày mảnh khảnh lập tức nhíu lại với nhau, hung hăng mở miệng: “Ta mới không cần gả cho người khác.”

Tần Vô Song cũng đem ánh mắt chuyển qua Thượng Quan Nhược Vũ, nhíu mày: “Đối với tiểu Vũ mà nói, người nào mới không phải người khác.”

Thượng Quan Nhược Vũ thoáng cái ôm lấy cánh tay Thượng Quan Tôn ở một bên: “Ca ca, chỉ có ca ca mới không tính là người ngoài, đời này kiếp này, ta chỉ nguyện ý gả cho ca ca.”

“Tiểu Vũ! ! !”

Thượng Quan Tôn khẽ quát một tiếng, ngăn trở tiểu Vũ nói, trên khuôn mặt anh tuấn lạnh lùng nghiêm nghị của hắn mang theo vài phần chột dạ và thấp thỏm, giương mắt liếc nhìn mấy người trên bàn.

Tần Vô Phong Tần Vô Song vẫn như thường ngày, trên khuôn mặt Vân Khuynh mang theo dáng cười hiểu rõ, y có lẽ là nghĩ, mối quan hệ mờ ám của đôi huynh muội này rốt cuộc cũng có tiến bộ.

Khuôn mặt Vân Hoán còn lại là hơi co quắp.

Lúc này trong đầu hắn chỉ có một ý niệm. . .

Huynh muội luyến, quả nhiên là có dạng chủ tử quái dị, tất có dạng thuộc hạ quái dị.

Thế nhưng, nếu người ta thật tình yêu nhau, cho dù là huynh muội thì thế nào? ? ?

Hạnh phúc giữa hai người hai người nếm trải là được, người khác đâu thể biết được bọn họ vui sướng và thỏa mãn, gian khổ và giãy dụa, tự nhiên cũng không có quyền bình luận gì đó.

Cho nên Vân Hoán không phản đối, thậm chí còn mơ hồ có ý chi trì.

Hắn thậm chí suy nghĩ, nếu như năm xưa hắn không có rời nhà bái sư học nghệ, hắn và Vân Khuynh, có thể đi tới bước này hay không? ? ?

Đồng dạng là ‘Huynh muội’, đồng dạng là hai hài tử vô tư, gắn bó nương tựa lẫn nhau, Vân Hoán thở dài suy nghĩ.

Biết đâu là vậy, biết đâu nếu hắn không có bái sư học nghệ, hắn và Vân Khuynh hôm nay có thể sẽ là một đôi Thượng Quan Nhược Vũ và Thượng Quan Tôn khác. . .

Đáng tiếc chính là, hắn đã rời nhà học nghệ, cho nên loại giả thiết này không tồn tại, cho nên không ai biết, nếu hắn không rời đi rốt cuộc sẽ như thế nào.

Vân Hoán lại nhẹ nhàng thở dài một tiếng, ánh mắt lần thứ hai dừng trên người Vân Khuynh.

Nếu như Vân Khuynh thực sự là đồ chơi của Tần gia huynh đệ, hắn nhất định sẽ mang theo Vân Khuynh, sau đó bảo hộ Vân Khuynh thật tốt, đối đãi Vân Khuynh thật tốt.

Không cầu thân mật như Thượng Quan Nhược Vũ và Thượng Quan Tôn, chí ít cũng muốn như ca ca bình thường bảo vệ đệ đệ, bù đắp bảo vệ hắn nợ mấy năm nay.

Trên khuôn mặt tuấn mỹ tao nhã như ngọc của Vân Hoán mang theo một ít buồn bã vô cớ, hiện tại hắn mới biết được, đối với Vân Khuynh, hắn đúng là ôm lấy ý nghĩ không giống người khác.

Hắn thật là trì độn, qua nhiều năm như vậy, mới có thể cảm thán rằng, a, hóa ra Vân Khuynh với hắn mà nói là khác biệt, đúng là khác biệt. . .

Thượng Quan Nhược Vũ bướng bỉnh bên người Thượng Quan Tôn đã quen, hôm nay bị Thượng Quan Tôn thấp giọng quát lớn cũng không sợ, một đôi mắt quay tròn vòng vo, nịnh hót ngẩng đầu nhìn về phía Tần Vô Phong và Tần Vô Song, nỗ lực nói sang chuyện khác.

“Đại lão đại, nhị lão đại, sáng sớm hôm nay, có một đám chuột đến điều tra chúng ta.”

Chuyện này Tần Vô Phong và Tần Vô Song đều biết, lúc đó chỉ là vì không muốn quấy rối Vân Khuynh nên mới không có rời giường, không thèm để ý tới.

Bọn họ yên lặng chờ câu sau của Thượng Quan Nhược Vũ, Thượng Quan Nhược Vũ hệt như tranh công giơ lên khuôn mặt nhỏ nhắn như bạch ngọc: “Thế nhưng bọn họ sao có thể từ trong tay Bách Hiểu. . . Ách, từ trong tay Thượng Quan Nhược Vũ ta trốn mất, tuy rằng để cho bọn họ chạy thoát vài người, nhưng ta cũng bắt sống được một ít, đồng thời hỏi ra người sai sử phía sau.”

Thượng Quan Nhược Vũ nói lè lè lưỡi, thiếu chút nữa liền bại lộ thân phận Bách Hiểu Lâu lâu chủ của nàng.

Vân Hoán có chút kinh ngạc nhìn Thượng Quan Nhược Vũ.

Sáng sớm một hồi tranh đấu kia hắn cũng ở trong đó, hắn không thấy Thượng Quan Nhược Vũ và Thượng Quan Tôn ra tay, hơn nữa, những người đó không chết thì chạy, bọn họ rốt cuộc bắt giữ đối phương từ lúc nào? ? ?

Vẻ mặt Tần Vô Phong và Tần Vô Song đều phi thường bình tĩnh, dường như tuyệt không đem việc này để ở trong lòng.

Thượng Quan Nhược Vũ vươn đầu về phía trước, nhỏ giọng nói:

“Những người đó là người của đôi song bào thai hoàng tử lần trước phái tới theo dõi Hiên Viên Bất Kinh, bọn họ biết Hiên Viên Bất Kinh thân cận với nhị thiếu phu nhân, dĩ nhiên nổi lên ý xấu muốn bắt ép nhị thiếu phu nhân áp chế Hiên Viên Bất Kinh. . .

May là đại lão đại nhị lão đại chúng ta chạy tới từ tối hôm qua, bằng không nhị thiếu phu nhân rất có thể sẽ bị chịu tội.”

Thượng Quan Nhược Vũ nói khiến đôi mắt Tần Vô Phong trầm xuống, tia sáng tối tăm ngoan lệ chợt lóe mà qua nơi đáy mắt hắn, khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị của hắn càng thêm căng chặt, nét mặt nổi lên tình tự bất thiện nào đó.

Tần Vô Song đột nhiên siết chặt ngón tay ôm lấy thắt lưng Vân Khuynh, lạnh lùng mở miệng nói: “Chính là Hiên Viên Khê Phong, Hiên Viên Lâm Phong? ? ?”

 

Content Protection by DMCA.com
loading...

1 Response

  1. Smiley Joyce says:

    oan uổng quá, hiểu lầm hổng cần thiết nha~~ =))))))

Để lại bình luận

%d bloggers like this: