khuynh tẫn triền miên – Chương 233=>237

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Huyết Vũ.

Mấy hum zìa quê hông post truyện dc, hnay mở đầu xuân chia cho mn 12 chương truyện, mỗi truyện 6 chương nhá!!! Đầu xuân ăn no nha!!! Kakakaka!!!!

Chương 233: tiến cung bái phỏng.

 

“Chính là Hiên Viên Khê Phong, Hiên Viên Lâm Phong? ? ?”

Dĩ nhiên động tâm muốn tổn thương Vân Khuynh, thực sự là không thể tha thứ! ! !

Thanh âm của Tần Vô Song mang theo vài phần lạnh lùng, ngay cả Vân Khuynh bị hắn ôm vào trong ngực đều có chút không khỏe, huống hồ là Thượng Quan Nhược Vũ.

Thượng Quan Nhược Vũ ngẩn ngơ: “Ân, đích thật là hai người bọn họ, thế nhưng ta hiếu kỳ, Hiên Viên Bất Kinh nói như thế nào cũng là một trong tam đại thần bộ, thân thủ phi phàm, sao có thể bị đám tiểu lâu la này thành công theo dõi? ? ?”

Vân Khuynh suy nghĩ một chút Thượng Quan Nhược Vũ nói, nhíu lại lông mày, có chút lo lắng: “Thân thủ của Bất Kinh đúng là không tệ, thế nhưng hôm qua lúc gặp hắn, ta phát hiện hắn tâm tình hoảng hốt, tâm thần không yên, cũng không đem vật ngoài để ở trong lòng. . . Khó tránh khỏi sơ sót phòng bị tự thân —-

Nếu hiện tại ngay cả đám tiểu lâu la cũng có thể theo dõi hắn. . . Như vậy hắn ở trong cung tình cảnh chẳng phải càng nguy hiểm? ? ?”

Càng nói Vân Khuynh càng lo lắng Hiên Viên Bất Kinh.

Y và Hiên Viên Bất Kinh vốn đã có cảm tình như huynh đệ, huống hồ hôm qua Hiên Viên Bất Kinh còn mở miệng nói bọn họ còn có thể là thân huynh đệ. . .

Cứ như vậy, Vân Khuynh liền càng để bụng Hiên Viên Bất Kinh, trong lòng đã thẳng thắn đem hắn đề thăng lên một vị trí tương đương quan trọng.

Hiện tại lại nghe thấy Hiên Viên Bất Kinh bị người theo dõi, suy nghĩ một chút trạng huống hiện nay của Hiên Viên Bất Kinh, y sao có thể không lo lắng? ? ?

Tần Vô Song nghe xong Vân Khuynh nói, biết tâm tư Vân Khuynh, hắn cúi đầu nhìn Vân Khuynh, chăm chú phân tích cho Vân Khuynh nói: “Huỳnh Quang hoàng đế trọng bệnh, thọ mệnh của hắn phỏng chừng cũng kéo dài không được bao lâu. Hiện nay trong Huỳnh Quang, mọi người quan tâm nhiều nhất, chính là thay thế hoàng quyền. Tuy rằng ta không biết Hiên Viên Bất Kinh một mực ở bên ngoài vì sao lại đột nhiên hồi cung, nhưng ở trong mắt người khác, tất nhiên đã cho rằng Hiên Viên Bất Kinh là vì ngôi vị hoàng đế mà trở về. . . Cứ như vậy, mặc kệ là ngoài sáng hay trong tối, rất nhiều người đều sẽ coi Hiên Viên Bất Kinh là chướng ngại vật, là cái đinh trong mắt cái gai trong thịt, muốn trừ bỏ thật nhanh. . . Khuynh nhi, tuy rằng ta kỳ thực không muốn nói cho ngươi những điều này. . . Thế nhưng, ta biết tầm quan trọng của Hiên Viên Bất Kinh đối với ngươi, cho nên, ta vẫn là nói thật cho ngươi thì hơn. . .”

Ba ám hoàng, Tần Vô Song chủ quản triều đình, tương đối rõ ràng việc này, hoàng thất không thân tình, phần lớn đều là hoạ từ trong nhà mà ra.

Năm trước thái tử gặp chuyện không may cũng là vì nguyên nhân này, hiện tại tình cảnh của Hiên Viên Bất Kinh cũng thế.

Đây là lý do vì sao năm xưa Tần gia và Hiên Viên gia cùng nhau đánh thiên hạ, Tần gia buông tha đế vị, chỉ làm ám hoàng bảo toàn sinh mệnh.

Vân Khuynh vốn đã lo lắng không ngớt, sau khi nghe Tần Vô Song phân tích xong, y lại càng thêm thấp thỏm bất an.

Y gần như là đứng ngồi không yên.

Tuy rằng y không nhận thức với Hiên Viên Bất Kinh, thế nhưng dưới đáy lòng, y đã nhận Hiên Viên Bất Kinh là ca ca của mình.

Nếu là Hiên Viên Bất Kinh xảy ra ngoài ý muốn, y. . . Nhất định sẽ khó có thể tiếp thu. . .

Thế nhưng, thế nhưng, y có thể vì Hiên Viên Bất Kinh làm gì, y có thể làm gì giúp được Hiên Viên Bất Kinh? ? ?

Tần Vô Phong ở trước mặt người ngoài, cảm tình luôn luôn nội liễm, lúc này thấy khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt mỹ của Vân Khuynh tràn đầy lo lắng, một đôi lông mày mảnh khảnh nhíu chặt, trong lòng không khỏi co rút đau đớn.

Vân nhi của hắn, sao hắn có thể bỏ được để y khổ sở như vậy, sầu lo như vậy? ? ?

Cũng may người khiến Vân Khuynh lo lắng chính là thân ca ca của y, bằng không hắn thật không biết hắn sẽ làm cái gì.

Tần Vô Phong hít một hơi thật sâu nói: “Vân nhi, Huỳnh Quang hoàng đế trọng bệnh đã lâu, Hiên Viên gia và Tần gia, mặc kệ nói như thế nào, ở mặt ngoài, nguồn gốc sâu xa tương giao rất tốt, nếu ta và Vô Song tới kinh thành, tự nhiên cũng phải làm vãn bối tiến cung đi gặp trưởng bối Huỳnh Quang hoàng đế. . . Vân nhi có muốn đi cùng chúng ta không? ? ?”

Tần Vô Phong vừa nói xong, mỗi người ở đây liền có phản ứng khác nhau.

Tâm tình Vân Hoán càng trở nên trầm trọng, Tần gia trước đây bị diệt cửu tộc, ngày hôm nay rốt cuộc là thân phận gì, vì sao có thể lấy thân mang tội đi gặp Huỳnh Quang hoàng đế? ? ?

Khi Tần Vô Phong và Tần Vô Song đề cập tới Huỳnh Quang hoàng đế và các thế lực khắp nơi, chưa bao giờ biến sắc mặt, hoàng tử cũng được, hoàng đế cũng tốt, dường như chẳng bao giờ được bọn họ để ở trong lòng.

Tần gia, Tần gia, rốt cuộc là một nhà thế nào, rốt cuộc có thân phận cao quý thần bí khó lường thế nào? ? ?

Thượng Quan Nhược Vũ còn lại là hình dạng nóng lòng muốn thử.

Nàng vốn ham chơi, hận không thể dạo khắp thiên hạ, mà hoàng cung Huỳnh Quang, chính là nơi nàng chưa từng tới, cho nên nàng rất chờ mong hành trình đi đến hoàng cung lần này.

Thượng Quan Tôn vẫn là một bộ mặt than, muội muội hắn ở nơi nào, hắn liền ở nơi đó bảo vệ nàng, đây là chuyện không thể nghi ngờ.

Tần Vô Song ngạc nhiên nhìn Tần Vô Phong, đến kinh thành chỉ là ngoài ý muốn, là bởi vì Vân Khuynh tới kinh thành, nên bọn họ mới đến kinh thành tìm Vân Khuynh.

Bọn họ chưa từng nghĩ tới muốn đi gặp Huỳnh Quang đế vương, thế nhưng gắn với chuyện tình trước mắt, Tần Vô Song liền chậm rãi hiểu ra dụng ý của Tần Vô Phong.

Tần Vô Phong có lẽ là muốn giúp Vân Khuynh bảo hộ Hiên Viên Bất Kinh, cũng muốn giúp Vân Khuynh đi gặp Huỳnh Quang hoàng đế — thân đa đa của y một mặt. . .

Nghĩ thông suốt điểm này, Tần Vô Song liền không hề dị nghị, lập tức gật đầu nói đúng.

Vân Khuynh cúi đầu, cắn môi dưới, Tần Vô Song có thể hiểu ra dụng ý của Tần Vô Phong, y tự nhiên cũng có thể.

Tần Vô Phong chính là như vậy, chưa bao giờ lộ ra ngoài rằng hắn bảo vệ y, thế nhưng cũng không nói một tiếng, đem chuyện của y cẩn thận làm tốt.

Kỳ thực y có thể vạch trần lời Tần Vô Phong nói, y cũng biết Tần Vô Phong và Tần Vô Song, vốn không thích tiếp xúc với người của Huỳnh Quang hoàng thất.

Thế nhưng, cuối cùng tâm tư ích kỷ của y, vẫn ngăn trở y, khiến y không thể vạch trần lời nói của Tần Vô Phong.

Y ích kỷ muốn Tần Vô Phong và Tần Vô Song giúp y bảo hộ Hiên Viên Bất Kinh, y cũng ích kỷ muốn lợi dụng Tần Vô Phong nói ra cái cớ kia, đi gặp nam nhân rất có thể là thân sinh đa đa kia của mình một lần. . .

Y còn ích kỷ mong muốn sau khi tiến cung dưới sự trợ giúp của Tần Vô Phong và Tần Vô Song, tìm được Hồng Châu. . .

Bàn tay dưới ống tay áo Vân Khuynh chậm rãi siết chặt, y nghĩ mình thật không phải ích kỷ bình thường.

Y quá ác liệt lợi dụng Tần Vô Phong và Tần Vô Song, trong nháy mắt, tâm lý bóng ma trong mắt hầu như là áp y suy sụp.

Tần Vô Phong ở bên nhịn không được nghiêng thân, vươn tay vuốt lên lông mày nhíu chặt của y, nhẹ nhàng mở miệng: “Vân nhi, ngươi phải biết rằng, ta và Vô Song bất luận làm cái gì cho ngươi, đều là cam tâm tình nguyện, cam tâm tình nguyện vạn phần, chúng ta làm gì cho ngươi, ngươi nghìn vạn lần tuyệt đối không nên áy náy hoặc là cảm thấy thua thiệt chúng ta. . .”

Song song nói những lời này, trong con ngươi như hắc diệu thạch của hắn nhìn Vân Khuynh, vẫn như cũ mang theo ấm ý hiếm có.

Vân Khuynh giật mình, gật đầu: “Ân, ta biết.”

Hẳn là không phải đồ chơi, dù là ai cũng sẽ không để bụng với một thứ đồ chơi như thế.

Đáy lòng Vân Hoán tựa hồ chết lặng, không còn cảm giác, hắn vẫn bảo trì trầm mặc, có vẻ không vui, không có mở miệng, cũng không có hăng hái mở miệng.

Hắn biểu hiện ra nhìn qua ôn nhuận như ngọc, nhưng kì thực hắn là một người rất đạm mạc, rất ít tiếp cận ai, tín nhiệm ai.

Nhưng nếu có thể có một người khiến hắn thật tình, hắn nhất định sẽ mọi cách sủng nịch đối phương, chỉ tiếc. . .

Người hắn muốn sủng nịch, đã được người khác sủng, vậy hắn phải làm sao? ? ?

Là an tĩnh ngồi ở một bên, nhìn y mỉm cười, nhìn y hạnh phúc đúng không.

. . .

Tần Vô Phong nói được làm được, tới buổi chiều, quả nhiên là cùng Tần Vô Song mang theo Vân Khuynh đi vào hoàng cung, bái phỏng Huỳnh Quang hoàng đế trọng bệnh nằm trên giường.

Ngay từ đầu tiếp đãi bọn hắn chính là người quen cũ, Hiên Viên Liệt Thiên.

Đối với chuyện Hiên Viên Liệt Thiên và Liên Phù, Tần Vô Phong và Tần Vô Song đều là cam tâm tình nguyện đứng ở một bên nhìn.

Hiên Viên Liệt Thiên là người trong hoàng thất Huỳnh Quang, giống như Hiên Viên Bất Kinh không hề hứng thú với ngôi vị hoàng đế, hơn nữa, tuy hắn không có hứng thú với hoàng vị, nhưng tay cầm binh quyền, quyền cao chức trọng.

Làm vương gia một quốc gia, hắn không xa hoa dâm dật, võ nghệ phi phàm, từng từ ‘Vô Gian luyện ngục’ đi ra, thái độ làm người tuy rằng hơi bá đạo một chút, nhưng cũng không phải người không nói tình lý.

Nói tóm lại, Hiên Viên Liệt Thiên, tướng mạo anh tuấn, khí chất phi phàm, phối với Liên Phù vừa xứng.

Liên Phù gả cho Hiên Viên Bất Kinh, chấp nhất với Tần Vô Song cũng có thể buông, cho nên tất cả mọi người cam tâm tình nguyện thấy bọn họ kết làm phu thê.

Nói thật, Tần Vô Phong và Tần Vô Song bái phỏng, thật sự là ngoài dự liệu của Hiên Viên Liệt Thiên.

Thậm chí hắn có chút hoài nghi, Tần Vô Phong và Tần Vô Song mưu đồ gây rối, cũng mơ ước ngôi vị hoàng đế, vậy nên đề phòng bọn họ không ngớt.

Cho dù hắn không thích ngôi vị hoàng đế, nhưng hắn cũng không cho phép giang sơn của Hiên Viên gia, đổi thành họ khác.

Vừa lúc Tần Vô Phong Tần Vô Song và Vân Khuynh tới, Huỳnh Quang hoàng đế vừa nghỉ ngơi, Hiên Viên Liệt Thiên liền để bọn họ đợi, Tần Vô Phong nhân cơ hội nói là bạn tốt của Hiên Viên Bất Kinh, muốn gặp Hiên Viên Bất Kinh một mặt.

Hiên Viên Liệt Thiên tự hỏi một chút rồi đáp ứng.

Khi Vân Khuynh gặp lại Hiên Viên Bất Kinh, Hiên Viên Bất Kinh nhìn qua tinh thần thật không tốt.

Vân Khuynh đến hoàng cung gặp Hiên Viên Bất Kinh, thật sự là ngoài dự liệu của Hiên Viên Bất Kinh, vừa thấy Vân Khuynh, hắn liền kích động đi về phía trước cầm tay Vân Khuynh: “Tiểu Khuynh ngươi. . .”

“Đại hoàng tử, chúng ta vào trong trước đã, ở đây nói chuyện không tiện.”

Tần Vô Phong lập tức ngăn cản Hiên Viên Bất Kinh, Hiên Viên Bất Kinh chợt thanh tỉnh, dẫn Tần Vô Phong Tần Vô Song và Vân Khuynh đi vào trong điện, sau khi đuổi hết những người khác, mới nói tiếp: “Tiểu Khuynh, có phải là ngươi đã nghĩ thông suốt, thừa nhận mình là thất hoàng đệ của ta không?”

Vân Khuynh có chút bối rối, không biết nên trả lời thế nào, trái lại là Tần Vô Song, thiêu mi nói với Hiên Viên Bất Kinh: “Đại hoàng tử cho rằng, Khuynh nhi lúc này có thể là thất hoàng đệ của ngươi được sao? ? ? Khuynh nhi là ‘Thê tử’ của Tần Vô Song ta, y có thể là thất hoàng đệ của ngươi hay sao? ? ?”

 

 

Trung thu đặc biệt thiên ( không thuộc phạm trù chính văn )

 

Bối cảnh Trung thu thiên:

Vân Khuynh đã tiếp nhận Tần gia tam huynh đệ, đồng thời, đại Bảo tiểu Bảo cũng đều bên người. . .

“Tiểu Khuynh.”

Ngày hôm nay trời vừa sáng, Liên Duyệt chạy đến trước phòng Vân Khuynh trung khí mười phần rống lên.

Qua đêm cùng ba tướng công, Vân Khuynh mệt nhọc là có thể tưởng tượng, y mơ mơ màng màng mở mắt lên tiếng, muốn từ trên giường đứng lên, nhưng tay Tần Vô Phong lập tức ôm ngang thắt lưng y ngăn cản y: “Vân nhi nghỉ ngơi thêm một hồi, ta đi xem rốt cuộc có chuyện gì.”

Hai người khác ở trên giường cũng mở mắt, Tần Vô Song nửa đè trên người Vân Khuynh, đáy mắt màu mực mang theo vài phần ảo não: “Vì sao phụ thân đại nhân của chúng ta hiện tại không mang theo nương ta đi ra ngoài, để nàng ở lại quấy nhiễu mộng đẹp của người khác! ! !”

Tần Vô Hạ ghé vào trên giường đem tay Vân Khuynh cầm trong tay thưởng thức, nhíu mày: “Nương đã có xu thế dạy hư Khuynh Khuynh. . .”

Lúc bọn họ nói những lời này, Vân Khuynh vẫn như cũ uể oải nhắm mắt, trong đầu một mảnh hỗn độn, không rõ mình đang ở đâu.

Thế nhưng Tần Vô Phong làm đại ca, lại có tính tự kiềm chế cực mạnh đã chuẩn bị thỏa đáng rời giường, trong ánh mắt mang theo cảnh cáo, Tần Vô Phong nhìn quét hai người đệ đệ một chút: “Đều thành thật một chút cho ta, Vân nhi đã mệt chết đi. . . Đừng quên, còn có một đống việc lớn đang chờ các ngươi kìa.”

Hai người kia thở dài một tiếng, nằm ở trên giường giả chết.

Tần Vô Phong vừa mở cửa phòng, Liên Duyệt đã muốn xông vào bên trong: “Tiểu Khuynh đâu tiểu Khuynh đâu, hôm nay là ngày đặc biệt, ta muốn tìm tiểu Khuynh làm một chuyện vừa gian khổ vừa vĩ đại.”

Tần Vô Phong nhíu mày, vươn tay ngăn trở mẫu thân mình: “Nương, Vân nhi còn đang ngủ, có chuyện gì chờ Vân nhi tỉnh lại nói sau.”

Liên Duyệt dừng lại cước bộ, quay đầu nhìn lão đại nhà mình, học hình dạng lão đại đồng dạng nhíu mày:

“Hai tiểu tử thối kia cũng ở trong? ? ?

Các ngươi lại lăn qua lăn lại tiểu Khuynh, ta nói cho các ngươi, còn tiếp tục như vậy, khó bảo toàn tiểu Khuynh sẽ không theo ta rời nhà trốn đi. . .”

Tần Vô Phong khuôn mặt đen sì, Tần Vô Hạ quả nhiên nói không sai, Vân Khuynh đích xác có xu thế bị nương bọn họ dạy hư.

Liên Duyệt làm như không thấy khuôn mặt âm trầm của Tần Vô Phong, nhàn nhã đi chơi ngồi vào ghế nói: “Ngươi đi gọi tiểu Khuynh, ta có chuyện rất quan trọng muốn thương lượng với y, sẽ không làm y mệt.”

Tần Vô Phong nghi hoặc nhìn Liên Duyệt: “Rốt cuộc là chuyện gì? ? ?”

Liên Duyệt lập tức tinh thần tỉnh táo: “Hôm nay là mười lăm tháng tám.”

Tần Vô Phong nhíu mày, hắn đương nhiên biết hôm nay là mười lăm tháng tám, thế nhưng mười lăm tháng tám thì sao, không phải giống như bình thường? ? ?

Liên Duyệt chớp chớp mắt: “Mười lăm tháng tám là lễ Trung thu, ngày lễ đại đoàn viên, các ngươi ở đây không có, ta đã thật nhiều năm chưa từng ăn lễ Trung thu, hiện tại có tiểu Khuynh, hai người chúng ta rốt cục có thể ôn lại cảm thụ lễ Trung thu một chút.”

“. . .”

Tần Vô Phong rất bi ai phát hiện hắn căn bản nghe không hiểu nương hắn đang nói gì.

Thế nhưng hắn tuyệt đối sẽ không quấy rối Vân Khuynh uể oải ngủ, cho nên hắn liền đứng ở tại chỗ bắt đầu cùng Liên Duyệt mắt to trừng mắt nhỏ.

“Được, tiểu Phong, ngươi không gọi, tự ta gọi.”

Cuối cùng Liên Duyệt bỏ lại một câu như thế, đứng lên.

Tần Vô Phong cho rằng nàng muốn đi vào nội thất gọi người, ai biết nàng dĩ nhiên bỏ đi.

Tần Vô Phong không rõ, nương hắn rõ ràng nói muốn gọi Vân Khuynh, thế nào lại đi rồi? ? ?

Không được nửa khắc, Liên Duyệt liền quay lại, dùng hành động nói cho Tần Vô Phong nàng vừa rồi đi đâu.

Liên Duyệt cười phi thường thuần lương, trong tay ôm anh hài khả ái còn đang ngủ.

Tần Vô Phong lập tức sợ hãi: “Nương, ngươi. . .”

Liên Duyệt ôm tiểu oa nhi ngồi xuống, sau đó vươn tay, nhẹ nhàng nắn nắn bóp bóp khuôn mặt trắng noãn nhỏ nhắn xinh xắn của tiểu oa nhi, thỉnh thoảng còn nắm lên bàn tay nhỏ bé của tiểu oa nhi, gãi gãi trong lòng bàn tay.

Tiểu oa nhi vốn đang ngủ rất say sau một loạt động tác của Liên Duyệt, không tình nguyện tỉnh lại, cái miệng mếu máo, ô ô oa oa lên tiếng khóc lớn.

Liên Duyệt nhìn tiểu oa nhi nước mắt đầy mặt, trong lòng không những thương yêu mà còn cảm thấy thú vị.

Tần Vô Phong đau đầu vạn phần, hắn thập phần hoài nghi, lúc ba huynh đệ bọn họ còn nhỏ, nương hắn có phải là cũng đùa nghịch bọn họ như thế không. . .

Thanh âm tiểu oa nhi khóc truyền tới nội thất, Vân Khuynh vốn đang mơ mơ màng màng ngủ bị hai người khác sỗ sàng bỗng nhiên mở hai mắt, lẩm bẩm nói: “Tiểu Bảo khóc. . .”

Sau đó vào lúc còn chưa lấy lại tinh thần, tay chân y đã chủ động mặc quần áo.

Tần Vô Song và Tần Vô Hạ thấy vậy bất đắc dĩ nhìn nhau, trong lòng Vân Khuynh, oa oa vĩnh viễn là đệ nhất.

Khi Vân Khuynh quần áo nón nảy chỉnh tề, xuất hiện trước mặt Liên Duyệt, tiểu Bảo trong lòng Liên Duyệt đã mở to một đôi mắt ngập nước y y nha nha ngậm lấy ngón tay Liên Duyệt chơi tiếp.

Vân Khuynh thở dài một hơi, từ trong lòng Liên Duyệt ôm lấy tiểu Bảo, hỏi Liên Duyệt và Tần Vô Phong: “Vừa rồi tiểu Bảo làm sao vậy? ? ?”

Liên Duyệt chớp chớp mắt: “Nhớ mụ mụ.”

Vân Khuynh vẻ mặt hắc tuyến: “Tỷ, là ba ba, không phải mụ mụ.”

Các bảo bảo kêu Tần gia tam huynh đệ là đa đa, kêu y là ba ba.

Liên Duyệt nhún nhún vai: “Không phải là như nhau sao, tiểu Khuynh, ngày hôm nay ta tới tìm ngươi là có chuyện quan trọng nga.”

Vân Khuynh mềm nhẹ sờ sờ hai gò má có chút hồng hồng của tiểu Bảo, thờ ơ hỏi: “Chuyện gì? ? ?”

Tỷ tỷ này của y, sống ở cổ đại nhàn đến phát sợ, dĩ nhiên càng ngày càng ấu trĩ càng ngày càng ồn ào, nói tất cả mọi người già đi liền biến thành “lão hài tử”, quả thật là đúng như vậy.

“Tiểu Khuynh, hôm nay là mười lăm tháng tám nga, lễ Trung thu, ở đây không có lễ Trung thu, thế nhưng, chúng ta vẫn như cũ có thể làm lễ Trung thu chứ. . .

Tô Tuân không phải đã nói ‘Thiên lý cộng thiền quyên’ (*) sao, tiểu Khuynh ngươi nói chúng ta đang ở dị thế, có phải là cũng có thể cùng các các bằng hữu trên địa cầu cộng thiền quyên không? ? ?”

(*) Thiên lý cộng thiền quyên: Bay ngàn dặm cùng với thuyền quyên. ‘Thuyền quyên’ ở đây chỉ mọi người đẹp, không riêng gì phụ nữ.

Vân Khuynh nghe xong Liên Duyệt nói có chút thương cảm, lập tức hỏi: “Tỷ ngươi muốn làm thế nào? ? ?”

Liên Duyệt nghe Vân Khuynh nói như vậy lập tức mày giãn miệng cười: “Cái khác không nói, chí ít người một nhà cũng phải cùng nhau ăn bánh trung thu ngắm trăng đúng không? ? ?”

Vân Khuynh không nói gì gật đầu.

Sau đó ngày này, đại Bảo tiểu Bảo bị ném cho Tần Du Hàn thích tôn tử, Tần gia tam huynh đệ bận việc, sứt đầu mẻ trán, mà Vân Khuynh và Liên Duyệt từ buổi chiều liền bắt đầu thần bí đuổi lão trù sư của Tần gia đi ra ngoài, bắt đầu tự mình nghiên cứu cách làm bánh trung thu.

Về quy trình làm bánh trung thu, Vân Khuynh dốt đặc cán mai, Liên Duyệt cũng chỉ là biết một chút lý luận suông.

Hai người bận rộn từ buổi chiều đến tối muộn, rốt cục làm ra mấy cái ‘Bánh trung thu’ hoặc là khô vàng hoặc là đen thùi.

Tuy rằng nhìn qua không thế nào đẹp, ăn cũng không thế nào ngon, nhưng là ăn không chết người, Vân Khuynh và Liên Duyệt nhìn cũng tràn đầy cảm giác thành tựu.

Trời tối, Liên Duyệt lôi kéo Tần Du Hàn ôm đại Bảo tiểu Bảo, Vân Khuynh cưỡng chế ngừng Tần gia tam huynh đệ công tác, cứng rắn lôi kéo mọi người tiến đến lương đình ở hậu viện ngắm trăng. . .

Kỳ thực, Huỳnh Quang ngày này khí trời không được tốt lắm, trăng cũng không tròn, thế nhưng ngay cả như vậy cũng khó quét đi hăng hái của Vân Khuynh và Liên Duyệt.

Liên Duyệt nhất thời hưng khởi, còn nói cổ nhân lễ Trung thu thì phải đối nguyệt ngâm thơ, kiên quyết sai tướng công của mình và ba nhi tử làm thơ cho nàng nghe.

Tại đây trung gian Vân Khuynh ôm tiểu Bảo, Liên Duyệt ôm đại Bảo, tiểu Bảo thích cắn đồ nằm trong lòng Vân Khuynh, dĩ nhiên dắt tay Vân Khuynh liều mạng đem ‘Bánh trung thu’ nhét vào trong miệng.

Vân Khuynh hôn hôn gò má tiểu nhi tử: “Tiểu Bảo cũng thích lễ Trung thu sao. . . Ân, hay là nói, tiểu Bảo thấy bánh trung thu ba ba tự tay làm ăn ngon? ? ?”

Tần Du Hàn và Tần gia tam huynh đệ vốn là bất đắc dĩ tham gia, chậm rãi, cũng trầm tĩnh lại, lúc mọi người rơi vào cảnh đẹp, Vân Khuynh lại đột nhiên mở miệng nói: “Ta đột nhiên nhớ tới có một việc còn chưa làm, mọi người chờ ta một chút.”

Nói xong liền đứng dậy rời đi.

Tần Vô Phong hơi trầm tư một chút đi theo, Liên Duyệt bĩu môi không nói gì.

Nhưng khi Tần Vô Song và Tần Vô Hạ cũng đi theo, nàng rốt cục có chút nổi giận: “Đám hài tử này. . . Cả đám đều thành cái dạng gì. . . Không có tiểu Khuynh liền sống không nổi. . .”

Vân Khuynh đứng dậy đi tới hoa viên Tần gia, dưới ánh trăng, khuôn mặt tuyệt mỹ của y đặc biệt xuất trần xinh đẹp.

Y nhìn bốn phía, phát hiện không có ai mới nhẹ nhàng cong môi cười cười, cúi xuống thân thể, hái một đóa hoa cúc màu hồng vừa mới nở.

Hái xong y đứng thẳng dậy, nét mặt dáng cười càng trở nên rõ ràng.

Lúc này, một đôi tay từ phía sau ôm lấy y: “Vân nhi làm chuyện xấu gì, mà cười vui vẻ như thế? ? ?”

Vân Khuynh thân thể cứng đờ, sau đó thả lỏng, dựa sát trong lòng Tần Vô Phong, hai gò má hơi phiếm hồng nói:

“Có một nơi, vào ngày lễ Trung thu có một tập tục, là ‘Thâu thái cầu lang’ ( trộm rau xin lang quân =..= ), cô nương chưa lập gia đình sẽ ăn mặc thật đẹp, dưới ánh trăng đi tới vườn rau nhà người khác trộm rau, nếu như hái được liền biểu thị sẽ gả được cho lang quân tốt.

Trong viện chúng ta không có rau, ta liền hái hoa, cô nương chưa thành hôn là cầu lang, còn ta noi theo các nàng cảm tạ ông trời cho ta gặp được ngươi.”

Vân Khuynh vừa mới nói xong, bên cạnh lập tức có hai thanh âm bất mãn truyền đến: “Chỉ vì gặp được đại ca mà cảm kích sao, Khuynh nhi / Khuynh Khuynh quá không công bình, ngươi cũng phải trộm hoa vì chúng ta. . .”

Vân Khuynh nhìn ba người, trên khuôn mặt tuyệt mỹ toát ra dáng cười ôn nhu lại hạnh phúc: “Được, ngày hôm nay ta liền làm đạo tặc trộm hoa cho các ngươi một lần. . .”

 

 

Chương 234: hoàng đế thất nghi.

 

Tần Vô Song nói, như là một chậu nước lạnh, giội lên đầu Hiên Viên Bất Kinh.

Giội cho ý nghĩ phát nóng phát sốt mấy ngày qua của Hiên Viên Bất Kinh, rốt cục lãnh tĩnh xuống.

Hắn sao có thể bởi vì Vân Khuynh mà mất đi lý trí, trở lại hoàng cung xằng bậy đi tìm kiếm chân tướng ? ? ?

Hắn lỗ mãng như vậy, càng giống như hài đồng năm xưa, những năm gần đây, hắn hào hiệp, hắn cẩn thận đều học tới nơi nào? ? ?

Lúc này hồi cung, tình cảnh của hắn vốn có nguy cơ tứ phía, hắn không tự giác thì thôi, dĩ nhiên còn vọng tưởng vào loại thời gian này nhận thức Vân Khuynh? ? ?

May là Vân Khuynh không nhận thức hắn, nếu là nhận thức, hắn chẳng phải là đem Vân Khuynh kéo vào vòng thị thị phi phi nguy hiểm cùng với mình sao? ? ?

Hiên Viên Bất Kinh thu liễm tâm thần, nhắm mắt, có chút may mắn, may là lúc này hồ đồ chỉ có mình hắn. . .

Tuy rằng đã biết nguyên nhân Vân Khuynh không tiếp thu hắn, nhưng trong thần sắc của Hiên Viên Bất Kinh, vẫn như trước mang theo vài phần tịch liêu không cam lòng.

Nửa ngày hắn mới lấy lại bình tĩnh, gật đầu nói với Tần Vô Song mấy người: “Đúng vậy, chỉ cần ta và tiểu Khuynh tình như huynh đệ là được. . . Hư danh bên ngoài này, không có cũng được.”

Vừa rồi Tần Vô Song chất vấn, là Vân Khuynh có thể làm đệ đệ của hắn hay không, mà không phải Vân Khuynh có phải là đệ đệ của hắn hay không.

Xem ra, Vân Khuynh đích thật là thất hoàng đệ của hắn không thể nghi ngờ, nghĩ nghĩ trong lòng Hiên Viên Bất Kinh chảy qua một trận ấm áp.

Đệ đệ của hắn, đệ đệ đáng thương năm xưa của hắn, cuối cùng là không có chết. . .

Nói như vậy, mẫu thân bọn họ, cũng vô cùng có khả năng còn đang sống trên đời này. . .

Vân Khuynh, là tứ công tử Vân gia không muốn người biết, mà y thực tế cũng là thất hoàng tử Huỳnh Quang.

Trung gian này chắc chắn có chuyện, có một chút người bên trong Vân phủ chắc chắn biết rõ chân tướng, chờ bọn hắn có thời gian, đi Vân gia thăm dò đến cùng hẳn là có thể sáng tỏ nguyên do trong đó. . .

Dưới đáy lòng Vân Khuynh cũng hiểu ý Hiên Viên Bất Kinh, hôm nay y và Hiên Viên Bất Kinh đều biết quan hệ của mình với đối phương, chỉ là tình thế không cho phép bọn họ nhận nhau.

Nếu đã biết đây đó là thân huynh đệ cho dù hiện nay không thể nhận thức, nhưng trong lòng bọn họ để ý, cũng thân cận hơn trước đây, ý muốn bảo vệ đối phương cũng càng nhiều.

Hiên Viên Bất Kinh suy nghĩ một chút, lập tức nhăn mày: “Hiện tại thời buổi rối loạn, các ngươi sao lại vào cung, các ngươi hiện tại nên hoả tốc rời đi, rời xa kinh thành, chờ mọi việc kết thúc, ta tự nhiên sẽ tới đón các ngươi.”

Tần Vô Phong liếc nhìn Hiên Viên Bất Kinh: “Là Vân nhi lo lắng ngươi, cho nên chúng ta mới đến. . . Buổi nói chuyện ở khách sạn bình dân của ngươi, xem như là câu dẫn ra vô hạn tâm tư của Vân nhi, cho nên chúng ta tới bái phỏng phụ hoàng ngươi.”

Hiên Viên Bất Kinh thoáng suy tư, liền biết Vân Khuynh là muốn gặp Huỳnh Quang hoàng đế, không khỏi có chút bi ai.

Vân Khuynh từ khi sinh ra đến giờ, hẳn là chưa từng gặp mặt phụ hoàng của họ.

Thế nhưng, phụ hoàng bọn họ năm xưa đối xử với mẫu thân bọn họ như vậy, Vân Khuynh chẳng lẽ không hận hắn, cứ như vậy dễ dàng tha thứ sao? ? ?

Hắn nghi hoặc nhìn Vân Khuynh, trăm tư không hiểu được, hắn hận nhiều năm như vậy, tại Vân Khuynh xem ra, vì sao lại dễ dàng như thế? ? ?

Bất cứ một người Hiên Viên gia nào, đều sẽ không coi thường người Tần gia, huống hồ lần này tới, là đại đương gia và nhị đương gia hiện giữ Tần gia.

Hiên Viên Bất Kinh tự nhiên không yên lòng để ba người bọn họ đi gặp riêng hoàng đế, dù sao, khuôn mặt của Vân Khuynh, hắn có thể nhìn ra một chút, Huỳnh Quang hoàng đế có thể nào không nhìn ra.

Hiên Viên Bất Kinh chủ động tiếp cận Huỳnh Quang hoàng đế, đến gặp Huỳnh Quang hoàng đế, Hiên Viên Liệt Thiên tự nhiên là đồng ý.

Huống hồ hắn cũng lo lắng Tần gia ba người kia đơn độc gặp Huỳnh Quang hoàng đế, mặc kệ giữa Hiên Viên Bất Kinh và Huỳnh Quang hoàng đế có ân oán gì, bọn hắn chung quy là phụ tử, Hiên Viên Bất Kinh sẽ không chân chính gây bất lợi cho Huỳnh Quang hoàng đế.

Hiên Viên Bất Kinh người này võ nghệ cao thâm, luôn luôn chính trực, là một người thuần lương chính nghĩa, có hắn đi cùng ba người Tần gia đi gặp Huỳnh Quang hoàng đế, Hiên Viên Liệt Thiên cũng yên tâm hơn.

Đi vào tẩm cung hoàng đế, người thứ nhất thất thố, chính là đại nội tổng quản Lý Đức Hải trung thành tận tâm, từ nhỏ đi theo Huỳnh Quang hoàng đế.

Hắn một bộ như nhìn thấy quỷ trừng mắt nhìn Vân Khuynh thật lâu không nói, sau khi bị Hiên Viên Liệt Thiên quát lớn, hắn mới lấy lại tinh thần đưa Vân Khuynh mấy người đi gặp Huỳnh Quang hoàng đế.

Hiên Viên Ly Thiên làm hoàng đế, có tôn quý và tôn nghiêm của hoàng đế, lúc gặp người trong nhà và người thân cận, hắn cho phép mình đem tái nhợt yếu đuối toát ra, nhưng đối mặt với người ngoài, vô luận trạng huống thân thể của hắn thế nào, hắn cũng sẽ kiên cường giả bộ chống đỡ tôn nghiêm của hắn.

Huống chi hắn hiện tại muốn gặp, là đồng bọn hợp tác của bọn hắn, cũng đối thủ cạnh tranh lớn nhất của bọn hắn, Tần gia.

Huỳnh Quang hoàng đế, có thể nằm giường gặp Hiên Viên Liệt Thiên, nằm giường gặp Hiên Viên Bất Kinh, nhưng tuyệt đối không thể nằm giường gặp Tần Vô Phong và Tần Vô Song.

Lúc Tần Vô Phong mấy người nhìn thấy Huỳnh Quang hoàng đế, Huỳnh Quang hoàng đế một thân y bào vàng chói, chắp tay mà đứng, trường thân ngọc lập, tuy rằng người đến trung niên nhưng khó mà giấu đi khí chất nho nhã, tuấn tú lịch sự.

Tần gia và Hiên Viên gia, hoàn toàn là bình đẳng, trong Huỳnh Quang, bách tính đại thần Huỳnh Quang thấy Huỳnh Quang hoàng đế nhất định phải quỳ không thể nghi ngờ, nhưng Tần gia lại có thể không quỳ.

Bởi vậy Tần Vô Phong và Tần Vô Song thấy Huỳnh Quang hoàng đế cũng không quỳ xuống, chỉ là hơi khom người lấy thân phận tiểu bối hành lễ với Hiên Viên Ly Thiên: “Tiểu chất Tần Vô Phong, Tần Vô Song gặp qua Hiên Viên thế bá.”

Hiên Viên Ly Thiên xoay người lại, trên khuôn mặt anh tuấn đã treo đầy dáng cười, nói: “Hai vị hiền chất không cần đa lễ, đi tới hoàng cung cứ coi như trong nhà là được.”

Hiên Viên Ly Thiên nói, hướng Tần Vô Phong và Tần Vô Song nhìn lại.

Quan sát rồi liên tục gật đầu: “Hổ phụ vô khuyển tử, hai vị hiền chất nhìn qua càng hơn Tần lão đệ năm xưa. . .”

Nói hắn lại đem ánh mắt dời về phía Hiên Viên Bất Kinh và Vân Khuynh, lúc thấy Hiên Viên Bất Kinh, đáy mắt hắn tuôn ra một cỗ vui sướng, một người thân thể tới loại tình trạng như hắn, vinh hoa phú quý, quyền lợi tiền tài đều đã thành mây trôi, thân tình trái lại quan trọng hơn hết.

Nếu Hiên Viên hoàng đế nhìn thấy Hiên Viên Bất Kinh thì cảm thấy vui sướng, như vậy lúc hắn thấy Vân Khuynh, chính là tuyệt đối kinh hỉ.

Lúc này hắn dáng vẻ toàn bộ không còn, trong mắt đã không có Tần Vô Phong, không có Tần Vô Song, cũng không có Hiên Viên Bất Kinh.

Đứng ở tại chỗ, cánh môi hé mở, một đôi mắt màu mực thâm thúy chăm chú khóa lấy Vân Khuynh, nét mặt buồn vui nảy ra, nhất thời như mất đi ngôn ngữ.

Vân Khuynh cũng nhìn lại hắn.

Vừa nhìn thấy Hiên Viên Ly Thiên, tướng mạo khí chất nhã nhặn lễ độ của Hiên Viên Ly Thiên khiến Vân Khuynh tâm sinh thiện cảm, cũng có chút hiếu kỳ một người hoàng đế, sao lại không có khí phách, nhìn qua trái lại giống một người tiên sinh dạy học hơn? ? ?

Thẳng tới khi Hiên Viên Ly Thiên xoay người, y trông thấy hai tròng mắt tinh quang toát ra của Hiên Viên Ly Thiên, Vân Khuynh mới biết vị hoàng đế này cũng không phải ôn hòa như mặt ngoài.

Tướng mạo Hiên Viên Ly Thiên đối với Vân Khuynh mà nói, rõ ràng là xa lạ, thế nhưng Vân Khuynh liếc mắt nhìn lại, nhưng lại có thiện cảm vô tận, lẽ nào, đây chính là lực hấp dẫn tự nhiên giữa cốt nhục thân tình sao? ? ?

“Phàm nhi. . . Ngươi. . . Ngươi đã trở về, Phàm nhi, ngươi đã tha thứ cho ta rồi sao. . . Có phải là ta thực sự sắp chết. . . Cho nên mới thấy Phàm nhi. . .

Nếu sớm biết rằng tử vong có thể khiến ta thấy được Phàm nhi, ta đã sớm. . .”

Không tự chủ đi đến chỗ Vân Khuynh, vừa đi vài bước, dưới chân hắn một cái lảo đảo, thiếu chút nữa ngã xuống.

“Cẩn thận! ! !”

Vân Khuynh kinh hô, Hiên Viên Bất Kinh thân hình nhanh như điện đỡ lấy Hiên Viên Ly Thiên.

Hiên Viên Ly Thiên trải qua khiếp sợ vừa rồi, lý trí cũng quay về một chút.

Không, thanh âm kia, không phải thanh âm của Phàm nhi, người trước mắt này tuổi còn trẻ như vậy, Phàm nhi của hắn hẳn là giống hắn, đã đến trung niên mới đúng. . .

“Ngươi là. . . Ai? ? ?”

Hiên Viên Ly Thiên bất chấp bất luận kẻ nào, chỉ là si ngốc hỏi Vân Khuynh.

Hiên Viên Bất Kinh nhíu mày, đỡ Hiên Viên Ly Thiên đứng thẳng dậy xong buông tay ra, đem Vân Khuynh che ở sau người: “Tiểu Khuynh là bằng hữu của ta, ta không cho phép ngươi đánh chủ ý với y.”

Tần Vô Phong và Tần Vô Song phía sau Hiên Viên Ly Thiên, cũng đều bước về phía trước, Tần Vô Song cười như không cười mở miệng: “Hiên Viên thế bá, Khuynh nhi là nội tử, bởi vì xuất thân vi hàn, chưa bao giờ gặp qua thánh nhan, nếu có chỗ thất lễ thỉnh thế bá không nên chú ý.”

Hiên Viên Ly Thiên đem ánh mắt dời về phía Hiên Viên Bất Kinh, gần như run rẩy mở miệng: “Bất Kinh. . . Ngươi nói, vị bằng hữu này của ngươi, cùng mẫu thân ngươi, liệu có chỗ tương tự? ? ?”

Thiếu niên trước mắt này, hầu như là giống hệt Phàm nhi hồi còn trẻ, thế nhưng hắn lại bừng tỉnh, không thể tin được, lúc này chỉ có thể hỏi Hiên Viên Bất Kinh, để Hiên Viên Bất Kinh cho hắn một đáp án khẳng định.

Vân Khuynh cúi đầu, không có mở miệng, các loại tình huống hiện nay, đều nói rõ y là thất hoàng tử không thể nghi ngờ.

Chỉ là tình huống hiện nay, y ngay cả Hiên Viên Bất Kinh ca ca này cũng không dám đơn giản nhận thức, càng đừng nói là đa đa hoàng đế.

“Phụ hoàng, ngươi thất thố.”

Đối mặt với Huỳnh Quang hoàng đế tìm chứng cứ, Hiên Viên Bất Kinh chỉ là nhẹ nhàng lạnh lùng chỉ trích.

Hiên Viên Ly Thiên giật mình, nhìn Tần Vô Phong và Tần Vô Song một trái một phải đứng bên Vân Khuynh, bỗng nhiên tỉnh ngộ.

Tuy rằng đã hồi thần, nhưng ánh mắt hắn vẫn như trước không chịu rời khỏi Vân Khuynh.

Vân Khuynh có chút không chống đỡ được ánh mắt như vậy, cũng có chút không thích, bởi vì trong mắt Huỳnh Quang hoàng đế nhìn thấy không phải y, mà là xuyên thấu qua khuôn mặt y, nhìn một người khác.

 

 

Chương 235: tạm thởi ở lại hoàng cung.

 

Huỳnh Quang hoàng đế Hiên Viên Ly Thiên qua thật lâu mới tỉnh táo lại, chiến trường ngang dọc suốt đời, hắn là loại nhân vật nào? ? ?

Trên đời này có thể làm hắn biến sắc, cũng chỉ có người hắn yêu từ nhỏ mà thôi.

Người kia và hài tử người kia sinh hạ cho hắn, đều là người hắn yêu thương, hổ thẹn, bọn họ giống như ma chướng trong lòng hắn.

Cả đời này, hắn không thẹn với trời, không thẹn với đất, không thẹn với Huỳnh Quang con dân, duy chỉ thẹn với mẫu tử ba người bọn họ.

Sau khi Huỳnh Quang hoàng đế tỉnh táo lại, thu hồi ánh mắt đặt ở trên người Vân Khuynh, nhắm mắt rồi lại mở khôi phục thành một mảnh thản nhiên.

Hắn hơi cong môi, mỉm cười, nâng tay nói với mấy người: “Đều đứng làm gì, ngồi đi, người khác không biết còn tưởng Hiên Viên thế bá phạt đứng các ngươi.”

Mấy người tự nhiên là không chút khách khí ngồi xuống.

Huỳnh Quang hoàng đế mở miệng trước: “Nội tử của Tần hiền chất và một vị cố nhân của thế bá thật sự là giống nhau, thế bá nhất thời thất thố, mong rằng hiền chất không để ở trong lòng.”

Vân Khuynh nghe vậy mím môi cười cười, Hiên Viên Ly Thiên thân là đế vương, muốn làm cái gì liền làm cái đó, căn bản không cần giải thích, nhưng hắn hết lần này tới lần khác lại giải thích.

Vân Khuynh hơi nghiêng đầu, nhìn về phía hoàng đế đa đa chưa từng gặp mặt, hôm nay vừa thấy liền tâm sinh thiện cảm này.

Tiếp đó là một ít tràng diện Tần Vô Phong và Tần Vô Song cùng với Huỳnh Quang hoàng đế, khách khách khí khí với nhau, Vân Khuynh và Hiên Viên Bất Kinh còn lại là an tĩnh nhìn bọn họ hàn huyên.

Hiên Viên Bất Kinh có chút chán ghét, Vân Khuynh còn lại chỉ lo xem xét thần thái ba người đối thoại, cũng không cảm thấy quá buồn chán.

Thế nhưng, Huỳnh Quang hoàng đế chung quy không thể nhẫn nại, chốc lát liền mở miệng nói: “Nội tử của Tần hiền chất, tướng mạo rất tuấn mỹ, Tần hiền chất thực sự là phúc khí tốt. . . Thế nhưng, không biết nội tử xưng hô thế nào? ? ?”

Tần Vô Song nhìn Vân Khuynh, thấy hai gò má y hơi phiếm hồng, nói vậy y nhất định là vì thân sinh đa đa khích lệ mà xấu hổ.

Trong đôi mắt đen tràn đầy ôn nhu và ý cười, Tần Vô Song không thèm quan tâm bộc lộ cảm tình nói với Huỳnh Quang hoàng đế: “Họ Vân, danh Khuynh, là tứ công tử của Tương Nam vương phủ.”

Người này là nhược điểm của người Tần gia.

Hầu như nhất khắc nhìn thấy hỗ động của bọn họ, trong lòng Hiên Viên Ly Thiên liền hiện lên ý nghĩ như vậy.

Nhưng mà. . .

Họ Vân. . . Thực sự là vừa khéo. . .

Lẽ nào Huỳnh Quang hoàng đế, vô luận là minh hoàng hay ám hoàng, đều thua trong tay người Vân gia sao? ? ?

Tâm Huỳnh Quang hoàng đế hung hăng chấn động, họ Vân, họ Vân, dĩ nhiên là họ Vân. . .

Đối với Vân gia, hắn từ trước đến nay thiên sủng, chính hắn không chỉ có hai vị quý phi họ Vân, ngay cả tam nữ nhi Vân Thù của Tương Nam vương cũng được hắn phong làm thái tử phi.

Thế nhưng, từ bao giờ Vân gia có một vị tứ công tử, vì sao hắn không biết? ? ?

Huỳnh Quang hoàng đế nhíu mày, hơi trầm tư nói: “Liệu có tiện nói cho trẫm. . . Ta, Vân công tử xuất từ vị phu nhân nào? ? ?”

Ở trước mặt người Tần gia và nhi tử của hắn, hắn liền tạm thời bỏ xưng trẫm.

Lời này của Huỳnh Quang hoàng đế khiến mọi người ở đây sửng sốt, sợ rằng hắn còn biết Vân phủ có mấy vị phu nhân ấy chứ.

Hiên Viên Ly Thiên này, quan tâm Vân phủ, hình như hơi quá mật thiết chăng? ? ?

Vân Khuynh bất ngờ một chút, vẻ mặt y hơi tối sầm lại: “Nương ta tên Tố Cẩm, là đệ tứ phòng tiểu thiếp đa ta lấy về.”

Lúc đầu, y còn cho rằng Vân gia không thích y là bởi vì thân phận của nương y thấp.

Trong mắt Huỳnh Quang hoàng đế hiện lên một tia sáng, sắc mặt mềm xuống, ôn hòa nhẹ giọng nói với Vân Khuynh: “Ta có thể gọi ngươi tiểu Khuynh không, ngươi năm nay đã bao nhiêu rồi? ? ?”

Tới. . .

Huỳnh Quang hoàng đế này, cũng bắt đầu hoài nghi thân phận của y.

Hơi nhắm mắt, Vân Khuynh mở miệng nói: “Mười chín.”

Sắc mặt Huỳnh Quang hoàng đế vặn vẹo một chút, cuối cùng cố gắng lộ ra một dáng cười quái dị lại xấu xí: “Thật không. . .”

Tay hắn hơi hơi rung động.

Vân Khuynh này, là tiểu thất của hắn sao, tiểu thất tiểu thất, tiểu thất của hắn. . .

Hài tử này, nếu thật là tiểu thất của hắn, vậy Phàm nhi của hắn có phải là còn sống trên đời này không? ? ?

Tâm tư tĩnh lặng mười chín năm của Huỳnh Quang hoàng đế, lại lần nữa kích động lên.

Tưởng rằng trên đời đã không còn người nọ, cuộc sống của hắn liền thành một mảnh thê thảm lờ mờ, biết người nọ còn sống trên đời, hắn liền cảm thấy có lực lượng vô tận.

“Tần hiền chất, tiểu Khuynh, các ngươi khó có được tiến cung một chuyến, liền ở chỗ này một đoạn thời gian đi. . .”

Sau đó không đợi Tần Vô Phong bọn họ cự tuyệt, liền mở miệng nói: “Trong khoảng thời gian ở trong cung này, liền để Bất Kinh đưa các ngươi đi chơi đi.”

“Không, cảm tạ ý tốt của Hiên Viên thế bá. . .”

Tần Vô Song cự tuyệt, còn chưa nói xong, Tần Vô Phong đã mở miệng nói: “Như vậy, liền quấy rầy Hiên Viên thế bá và Bất Kinh.”

Huỳnh Quang hoàng đế gật đầu mỉm cười, cười tới một nửa, lại bắt đầu ho khan.

Hắn nắm tay lại, đặt ở bên môi ho khan không ngớt.

Vân Khuynh thấy vậy, lo lắng trong mắt càng trở nên rõ ràng, thân thể hơi nghiêng về phía trước, chỉ kém không có chạy đến bên người Huỳnh Quang hoàng đế, giúp hắn thuận thuận khí.

Tuy rằng lúc trước sắc mặt Huỳnh Quang hoàng đế có chút tái nhợt, thế nhưng trước mặt Tần Vô Phong và Tần Vô Song, hắn vẫn cường chống thân thể, cố nén toàn bộ không khỏe.

Không nghĩ tới, tới nhất khắc cuối cùng, lại thế nào cũng nhịn không được, thất bại trong gang tấc.

“Ta mệt mỏi. . . Để Bất Kinh trò chuyện với các ngươi trước đi.”

Hiên Viên Ly Thiên đuổi khách rõ ràng như thế, bọn họ đương nhiên là lập tức đứng dậy cáo biệt.

Trên đường đi, Vân Khuynh liên tiếp quay đầu lại, vẻ mặt lo lắng vừa nhìn là biết.

Hiên Viên Bất Kinh nghĩ thật là kỳ quái: “Tiểu Khuynh, lẽ nào ngươi không cảm thấy hắn năm xưa đối xử với ngươi và nương ngươi quá tàn nhẫn sao? ? ?”

Vân Khuynh lắc đầu: “Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, tử dục dưỡng mà thân không đợi, ta không biết mẫu thân của Bất Kinh có còn tại thế không, nhưng phụ hoàng của Bất Kinh còn trên nhân thế đã là khó được. . .

Huyết thống chí thân, nào có cái gì chân chính thâm cừu đại hận, so với ngày sau tự trách tỉnh ngộ, không bằng trước đó phụng dưỡng, tẫn cận hiếu tâm. . . ”

Đời trước bởi vì thích nam tử, Vân Khuynh và phụ mẫu của mình cũng không thân cận, toàn gia chỉ có tỷ tỷ Lạc Sương Sương coi như là thân cận với y.

Sau khi y chết, nhìn phụ mẫu y thương tâm gần chết, y mới hoàn toàn tỉnh ngộ, phụ mẫu y, kỳ thực là thương y, tuy rằng bọn họ cũng không tán thành y thích nam nhân.

Kiếp này, phàm là tình, không phân biệt thân tình, ái tình, hữu tình, với y mà nói, đều là trân quý.

Y là tuyệt không vì bất cứ ai, mà xem nhẹ nửa phần.

Vân Khuynh nói, khiến Hiên Viên Bất Kinh có chút suy nghĩ: “Thế nhưng, hận thù phức tạp nhiều năm như vậy. . . Đâu phải nói buông là có thể buông? ? ?”

Vân Khuynh dừng lại bước chân, quay đầu lại nhìn Hiên Viên Bất Kinh, mỉm cười, ôn nhu thản nhiên nói: “Bất Kinh ca ca, cần biết, thống khổ lớn nhất nhân sinh, chớ quá chấp nhất. . .

Chính vì không bỏ xuống được mới thống khổ, ta nghĩ, vẫn là tất cả thuận theo tự nhiên thì tốt hơn.”

Hiên Viên Bất Kinh im lặng.

Tần Vô Phong và Tần Vô Song phía sau cũng nổi lên tranh chấp, Tần Vô Song khuôn mặt bình tĩnh chất vấn Tần Vô Phong:

“Vì sao muốn đáp ứng ở lại hoàng cung? ? ?

Hiên Viên Bất Kinh nói rất đúng, chúng ta hiện tại, tốt nhất là rời đi, lập tức rời khỏi kinh thành, không nên ở lại ao nước đục này mới tốt. . .”

Tần Vô Phong gật đầu:

“Đúng, Vô Song, ngươi nói rất đúng.

Thế nhưng, lấy thái độ hiện nay của Vân nhi đối với Hiên Viên Bất Kinh và Hiên Viên Ly Thiên, ngươi nghĩ Vân nhi sẽ cam tâm tình nguyện rời đi với chúng ta, một mình an nhàn sao? ? ?

Hơn nữa, Hiên Viên Ly Thiên đã hoài nghi thân phận Vân nhi, hắn nhất định sẽ tận lực tra ra sự thực năm xưa, ta nghĩ, Vân nhi, nhất định là muốn biết hành tung của mẫu thân y. . .

Mà chúng ta ngay cả mẫu thân y là ai cũng không biết, cho dù tra ra, cũng sẽ đi rất nhiều đường vòng, còn không bằng ở lại hoàng cung, đợi Hiên Viên Ly Thiên cho chúng ta đáp án.”

Tần Vô Song có chút nôn nóng: “Thế nhưng, đại ca, ở lại chỗ này rất nguy hiểm, một chút cũng không an toàn, sao ngươi có thể nhẫn tâm để Khuynh nhi đặt mình vào trong nguy hiểm chứ? ? ?”

Tần Vô Phong thở dài một tiếng:

“Chúng ta ở lại hoàng cung với Vân nhi, dù sao vẫn hơn là không yên lòng để Vân nhi một người, len lén chạy tới hoàng cung.

Như vậy, chí ít chúng ta còn có thể ở lại bên y bảo hộ y.”

“. . .”

Tần Vô Song nhíu nhíu mày, còn có chút không cam lòng: “Thế nhưng Khuynh nhi không phải loại người sẽ làm khó chúng ta, biết đâu y sẽ nguyện ý theo chúng ta rời đi.”

Tần Vô Phong nhìn Vân Khuynh đứng chung với Hiên Viên Bất Kinh nói chuyện, hơi thở dài một tiếng, trên khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị toát ra một tia bất đắc dĩ:

“Vô Song, Vân nhi không làm khó chúng ta, liền nhất định sẽ làm khó chính y. . .

Ta biết ngươi là lo lắng Vân nhi an nguy, thế nhưng cho dù Vân nhi rời đi với chúng ta, trong lòng cũng sẽ không thoải mái. . .

Vô Song, lẽ nào ngươi không có tự tin ở trong hoàng cung này, bảo toàn Vân nhi hay sao?”

Tần Vô Song lặng lẽ không nói gì.

Tất cả của Vân Khuynh, ở trong lòng hắn, nặng hơn bất cứ thứ gì, hắn sợ nhất, chính là Vân Khuynh xảy ra ngoài ý muốn gì đó.

Cho nên dù biết rõ Tần Vô Phong nói đều là sự thực, nhưng hắn như trước vẫn muốn mang theo Vân Khuynh rời xa hoàng cung này. . .

“Mà thôi, dù sao chúng ta cũng ở lại, ngày sau chú ý một chút là được. . .”

Một lúc lâu, Tần Vô Song thở dài một tiếng.

Trong ánh mắt Tần Vô Phong lóe ra một tia tình tự dị dạng.

Giống như hắn, như Tần Vô Song, gặp chuyện của Vân Khuynh, sẽ bị loạn; giống như Hiên Viên Bất Kinh, gặp chuyện thân nhân, cũng loạn; giống như Huỳnh Quang hoàng đế gặp chuyện của người mình yêu nhất, cũng là loạn.

Tình trên thế gian này, rốt cuộc là thứ gì, khiến mỗi người đều thật sâu mất đi diện mục vốn có của mình, nó rốt cuộc có thể hoàn thành một người, hay có thể hủy diệt một người? ? ?

Sau khi mấy người Tần Vô Phong rời khỏi, Huỳnh Quang hoàng đế liền cố sức ho khan xong, mới khàn khàn thanh âm nói: “Lý Đức Hải! ! !”

Đại nội tổng quản hầu ở ngoài cửa từ lâu, lập tức đi đến: “Hoàng thượng, nô tài ở đây.”

Hiên Viên Ly Thiên thở phì phò, nhìn Lý Đức Hải, bức thiết hỏi: “Hài tử kia. . . Hài tử đi cùng người Tần gia kia ngươi có nhìn thấy? ? ?”

Quả nhiên là hỏi cái này, Lý Đức Hải cúi xuống thân thể.

“Hồi bẩm hoàng thượng, nô mới nhìn đến.”

Hiên Viên Ly Thiên nhắm mắt lại: “Ngươi nghĩ, y và Phàm nhi so sánh thế nào? ? ?”

Lý Đức Hải thắt lưng cong sâu thêm: “Nô tài cho rằng, vị tiểu công tử này, giống hệt Phàm thiếu gia lúc còn trẻ.”

“Ân. . .”

Hiên Viên Ly Thiên gật đầu, sau mới mở miệng nói: “Y là tứ công tử của Tương Nam vương phủ, tuyên Tương Nam vương tốc tốc đến gặp mặt trẫm, mặt khác phái người tỉ mỉ tra chuyện năm xưa, nhất có kết quả, lập tức hồi bẩm.”

“Nô tài tuân chỉ.”

 

 

Chương 236: thanh âm duyên phận.

 

Thân thể Hiên Viên Ly Thiên đích thật là càng ngày càng kém, không đợi Tương Nam vương Vân Lũng tới đã ngất đi.

Lý Đức Hải và Hiên Viên Liệt Thiên lại một trận luống cuống tay chân, triệu tới rất nhiều ngự y tiến hành khám chữa bệnh.

Thân thể Hiên Viên Ly Thiên, là tật cũ lưu lại bởi vì trước kia tham chiến, hơn nữa năm ngoái bị bệnh thương hàn nho nhỏ, rõ ràng đã có rất nhiều người dốc lòng chiếu cố, đúng bệnh hốt thuốc, nhưng vẫn như trước không thấy tốt lên.

Tần Vô Phong, Tần Vô Song và Vân Khuynh ba người dự định ở lại hoàng cung, tự nhiên là muốn xuất cung ăn nói một chút với thuộc hạ của mình và Vân Hoán.

Cuối cùng Thượng Quan Tôn, Thượng Quan Nhược Vũ cùng với mấy người thủ hạ Tần gia, đều quyết định chờ bọn hắn ở ngoài cung, mà Vân Hoán lại được Tần Vô Phong nhờ vả, quay về Vân gia, tra thân thế của Vân Khuynh.

Sau khi tất cả ăn nói thỏa đáng xong, ba người bọn họ mới một lần nữa trở lại hoàng cung.

Trong hoàng cung cung điện dùng để chiêu đãi khách nhân có rất nhiều, nhưng Vân Khuynh mấy người, lại kiên trì ở cùng cung điện với Hiên Viên Bất Kinh.

Hiên Viên Liệt Thiên nghĩ bọn họ là người quen, Hiên Viên Ly Thiên lại kêu Hiên Viên Bất Kinh chiêu đãi bọn hắn, ở cùng nhau cũng tiện chiếu ứng nên hắn liền đồng ý.

Hiện tại đầu óc Hiên Viên Bất Kinh một lần nữa lung lay, có rất nhiều thời gian ở cùng Vân Khuynh, Tần Vô Phong, Tần Vô Song, bầu không khí quái dị giữa ba người cùng với hình thức ở chung, cũng khiến hắn có chút hiểu ra chuyện giữa ba người này, bởi vậy cũng không phản đối Tần gia huynh đệ đề nghị ba người bọn họ ở cùng một chỗ.

Vân Khuynh tuy rằng không nhận thức thân nhân với Hiên Viên Bất Kinh, Hiên Viên Ly Thiên, nhưng trong lòng y, bí ẩn về thân thế của y cũng chấm dứt, theo đó, y liền lập tức nhớ tới một việc khác.

“Bất Kinh ca ca.”

Tuy rằng không thể nhận thân ca ca, thế nhưng Vân Khuynh vẫn tận lực kêu Hiên Viên Bất Kinh thì bỏ thêm hai chữ ca ca ở phía sau.

Đối với một người đồng phụ đồng mẫu duy nhất với mình, đệ đệ Vân Khuynh vừa nhận định, Hiên Viên Bất Kinh là tương đương quan tâm và sủng nịch.

Đối với y trên cơ bản là có cầu tất ứng, đáng tiếc chuyện Vân Khuynh cầu lại rất ít.

Cho nên lúc này Vân Khuynh vừa mở miệng, Hiên Viên Bất Kinh liền xốc lại mười hai vạn tinh thần, mỉm cười nói: “Tiểu Khuynh có chuyện gì?

Đừng ngại, mặc kệ là chuyện gì, tiểu Khuynh cứ nói cho Bất Kinh ca ca, dù khó thế nào, Bất Kinh ca ca cũng sẽ giúp ngươi làm được.”

Hiên Viên Bất Kinh bộc lộ tâm ý bảo hộ trong lời nói.

Vân Khuynh cảm thụ được ấm áp khác với Tần Vô Song và Tần Vô Phong đưa cho y, hơi cong môi anh đào, trong đôi mắt đẹp tràn đầy ý cười, lông mi dày dài lại cong vút hơi run rẩy, hướng về phía trước giơ lên: “Bất Kinh ca ca, ta nhớ kỹ, Vân phủ ở trong hoàng cung, là có hai vị Vân quý phi?”

Nhớ tới đám phi tử của Hiên Viên Ly Thiên, khuôn mặt Hiên Viên Bất Kinh liền trầm xuống.

Những năm gần đây, hắn từng vô số lần suy đoán nguyên nhân mẫu thân hắn muốn rời khỏi hoàng cung, trong đó có phương diện là do phi tử của Hiên Viên Ly Thiên quá nhiều.

Dù sao, ai có thể chịu được bên người mình yêu, có vô số người đến chia sẻ tình yêu của mình?

Hiên Viên Bất Kinh âm thầm thề, không có được tình chung, tình thâm, hắn tuyệt không đơn giản động tình, quyết không phụ tâm.

Hắn như vậy, đối với đám phi tử của Hiên Viên Ly Thiên tất nhiên là phi thường phản cảm.

Thế nhưng nếu là Vân Khuynh hỏi, hắn liền nghiêm túc trả lời:

“Đúng, trong cung có hai vị Vân quý phi xuất từ Tương Nam vương phủ, tướng mạo tú lệ vô song, là mỹ nhân thiên hạ ít có, phụ hoàng cũng phi thường sủng ái bọn họ.

Thế nhưng tiểu Khuynh, ngươi đã không có quan hệ huyết thống với Vân gia, bọn họ liền chẳng liên quan gì tới ngươi, ngươi hoàn toàn không cần để ý tới bọn họ.”

Vân Khuynh gật đầu: “Ta biết, chỉ là năm ngoái, trước khi ta gả vào Tần gia, có một thiếp thân tỳ nữ, sau khi ta gả đến Tần gia thì bị đưa đến bên người Vân quý phi trong cung.”

Vẻ mặt Hiên Viên Bất Kinh mang theo một tia hiểu rõ:

“Ân, ta nhớ kỹ, trong cung có hai vị quý phi họ Vân, thoáng cái đã chiếm hai vị trí trong tứ đại quý phi, một người là Đức phi tên Vân Nhã, một người Vân Nhiên làm Thục phi.

Hai nữ tử này đều tương đương lãnh tĩnh cơ trí, là người thông minh hiếm có của Vân gia —

Chí ít là thông minh hơn nhiều đương gia gia chủ Vân gia Vân Lũng, ta đi trước phái người hỏi thăm một chút thiếp thân tỳ nữ của ngươi ở chỗ vị Vân quý phi nào, chờ có manh mối liền giúp ngươi đòi người về.”

Vân Khuynh nghe xong Hiên Viên Bất Kinh nói, tự nhiên là hài lòng không ngớt: “Vậy tiểu Khuynh ở đây tạ ơn Bất Kinh ca ca.”

Trên khuôn mặt tuấn mỹ của Hiên Viên Bất Kinh mang theo một mảnh ôn hòa, mỉm cười:

“Không quan hệ, đối với Bất Kinh ca ca, tiểu Khuynh không cần khách khí.

Vừa rồi gặp mặt phụ hoàng, nói vậy phụ hoàng chính là vì có điều hoài nghi thân phận của tiểu Khuynh, cho nên mới hỏi nhiều hơn —

Tin tưởng không lâu sau, chúng ta sẽ biết sự thực năm xưa, biết tin tức mẫu thân. . .

Tiểu Khuynh. . .”

Hiên Viên Bất Kinh nói đến chỗ kích động, không khỏi vươn tay cầm tay Vân Khuynh: “Ngươi có biết, trong biển người mênh mông có thể gặp lại tiểu Khuynh, là chuyện ta cảm thấy may mắn nhất, nếu có thể gặp lại mẫu thân, như vậy nhân sinh của Bất Kinh, từ đây viên mãn.”

Vân Khuynh cười cười: “Bất Kinh ca ca còn trẻ như thế, thứ mình theo đuổi, sao có thể đơn giản như vậy, Bất Kinh ca ca ngày sau còn phải làm một phen sự nghiệp, phải thú thê sinh tử. . .”

Hai người đang trò chuyện, Hiên Viên Trần Vũ hiếm khi nào từ trong quản chế hít thở không thông của Hiên Viên Khê Phong và Hiên Viên Lâm Phong trốn ra được, rốt cục rảnh rỗi tới thăm vị đại hoàng huynh vừa hồi cung không bao lâu này.

Cách rất xa, Vân Khuynh và Hiên Viên Bất Kinh liền nghe thấy thái giám quản sự trong cung kêu lớn: “Thái tử giá lâm.”

Khuôn mặt Hiên Viên Bất Kinh lúc này trầm xuống.

Nói thật, hắn không thích cái họ Hiên Viên này của mình, cũng không thích người Hiên Viên gia.

Trên khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt mỹ của Vân Khuynh lại mang cho dáng cười thú vị, y vẫn nhớ kỹ vị thái tử điện hạ này.

Lại nói tiếp, y chính là ân nhân cứu mạng của thái tử.

Mùa đông năm ngoái mang thai đại Bảo tiểu Bảo, khi y năn nỉ Tần Vô Phong đi xem mảnh đất xây dựng cô nhi viện và trường học của bọn hắn, từng trong đất tuyết cứu được thái tử.

Nói lên cô nhi viện và trường học, Tần Vô Phong lần này gặp lại y, cũng nói cho y một tin tức tốt, chính là công trình kiến trúc cô nhi viện và trường học đã làm xong.

Chỉ là sợ lúc làm việc có chút khác với ý nghĩ của Vân Khuynh, cũng sợ không tương xứng với ước nguyện ban đầu của Vân Khuynh, Tần Vô Phong chỉ đành tạm thời niêm phong hai viện tử kia, tất cả chờ Vân Khuynh trở lại, để Vân Khuynh tự theo cảm nhận của y bố trí hình thức.

Vân Khuynh nghe thấy Tần Vô Phong nói đến chuyện này, lập tức đã nghĩ tới Tích thành, khi bang trợ đám tiểu khất cái kia, cùng với ánh mắt khát vọng lại ham học hỏi của chúng.

Lúc này y hận không thể lập tức trở lại Giang thành phương bắc, đáng tiếc chuyện trước mắt vẫn quan trọng hơn, cho nên chuyện này chỉ có thể chờ sau.

Khi Vân Khuynh hoảng hốt nghĩ tới những chuyện cũ này, Hiên Viên Trần Vũ đã kéo một thân trường bào màu vàng nhạt, mang theo nụ cười yếu ớt đi đến.

Kỳ thực trong toàn bộ hoàng tử của Hiên Viên Ly Thiên, thái tử Hiên Viên Trần Vũ này là giống hắn nhất.

Tuy tướng mạo thái tử càng thêm thanh tú một ít, nhưng tư văn nho nhã trên người hắn lại giống hệt Hiên Viên Ly Thiên.

Tuy Hiên Viên Bất Kinh là đại hoàng tử, nhưng đối phương dù sao cũng là thái tử, cho nên nhất khắc Hiên Viên Trần Vũ tiến đến, Hiên Viên Bất Kinh liền muốn hành lễ.

Hiên Viên Trần Vũ mắt sắc thấy được cử động của hắn, lập tức vươn tay ngăn trở: “Hoàng huynh, ngươi hiếm khi nào trở về, hoàng đệ đến bây giờ mới tới thăm ngươi đã là thất lễ, sao dám để hoàng huynh hành lễ nữa chứ?”

Vân Khuynh ở một bên vẫn đang nghĩ chuyện của mình, không có lấy lại tinh thần, thẳng đến lúc nghe thấy thanh âm của Hiên Viên Trần Vũ mới lấy lại tinh thần.

Y tuyệt không cấm kỵ, thẳng tắp đánh giá vị thái tử xa cách không ít thời gian này —

Hắn là phu quân tương lai của Vân Thù, Vân Thù bắt y gả thay sang Tần gia, chính là vì muốn gả cho vị thái tử này.

Đáng tiếc Vân Khuynh lại nhớ, vị thái tử này, năm ngoái sau khi trúng độc ‘Tình ti’, người đầu tiên tỉnh lại nhìn thấy không phải Vân Thù, trái lại là hai người huynh trưởng của hắn.

Nghĩ tới đây, Vân Khuynh mím môi, cũng không biết hiện tại thái tử này cùng với hai vị huynh trưởng của hắn phát triển thế nào.

Hiên Viên Trần Vũ và Hiên Viên Bất Kinh hàn huyên một hồi, ánh mắt Hiên Viên Trần Vũ liền chuyển qua trên người Vân Khuynh.

Hắn là bởi vì Hiên Viên Bất Kinh song song thờ ơ nói chuyện với hắn, luôn luôn không quên như có như không nhìn kỹ Vân Khuynh mới chú ý tới Vân Khuynh.

Vân Khuynh nhận thấy được đường nhìn của hắn, mỉm cười gật đầu biểu thị với hắn, y chưa từng học lễ nghi cung đình, hơn nữa là bầu bạn của Huỳnh Quang ám hoàng, thấy Huỳnh Quang hoàng đế cũng không cần hành lễ, đối với thái tử này lại càng không cần.

Hiên Viên Trần Vũ nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt mỹ của Vân Khuynh, nụ cười như hoa sen kia, hơi hơi giật mình.

Cho dù hắn gặp qua thiên hạ đẹp ba nghìn, vào lúc này cũng cảm thấy dáng cười của người trước mắt này là đẹp nhất.

Bởi vì y không chỉ tướng mạo tuấn mỹ, ngay cả đối với người xa lạ là y cũng mỉm cười rất chân thành.

Ánh mắt Hiên Viên Trần Vũ đặt ở trên người Vân Khuynh, nhất thời thu không trở lại, hắn lẩm bẩm nói: “Vị này chính là?”

Hắn tuy là nhìn Vân Khuynh, nhưng hắn hỏi lại là Hiên Viên Bất Kinh.

Hiên Viên Bất Kinh thấy vậy, có chút kiêu ngạo mở miệng: “Đây là một vị huynh đệ của ta, tên là Vân Khuynh.”

Nếu như có thể, Hiên Viên Bất Kinh hận không thể hướng khắp thiên hạ tuyên bố Vân Khuynh là đệ đệ của hắn.

Vân Khuynh nghe xong Hiên Viên Bất Kinh nói, cũng sinh sôi ra một thân mồ hôi lạnh, bổ sung nói: “Ta và Bất Kinh ca ca là huynh đệ kết nghĩa.”

Thanh âm của Vân Khuynh, mềm nhẹ thanh linh, giống như ngọc thạch va chạm, phi thường êm tai, Hiên Viên Trần Vũ nghe, đáy lòng thăng lên vài tia cảm giác hoảng hốt.

Thế nhưng Hiên Viên Trần Vũ không phải bị thanh âm này mê hoặc, mà là thanh âm luẩn quẩn nửa năm trong đáy lòng hắn, nghe ra lại quen thuộc như vậy.

“Ngươi. . .”

Hiên Viên Trần Vũ nhất thời thất thố, sải bước nắm lấy cánh tay Vân Khuynh, thất thanh nói: “Là ngươi?”

Vân Khuynh giật mình, chớp chớp mắt nói: “Ách, thái tử điện hạ còn nhớ rõ ta.”

Hiên Viên Trần Vũ đầy mặt mừng như điên:

“Thật là ngươi? ? ?

Lúc trước ta ở phương bắc trúng độc hôn mê, người từng nói rất nhiều với ta. . . Hóa ra ngươi kêu Vân Khuynh? ? ?”

Thanh âm khi đó hắn nghe thấy vào lúc ý thức không rõ, trở thành chấp nhất trong lòng hắn, luôn luôn thôi thúc hắn đi tìm người kia, nhưng không tìm được mảy may.

Không nghĩ tới đi mòn gót giày tìm không thấy, đến khi đạt được chẳng tốn công, ngay lúc hắn cho rằng đó chỉ là ảo giác, hắn lại vừa khớp đụng phải chủ nhân thanh âm kia.

 

 

Chương 237: hạnh hay bất hạnh.

 

Vân Khuynh giật mình, đột nhiên nhớ tới mấy tháng trước, vị thái tử điện hạ này sau khi tỉnh lại từ ‘Tình ti’, liền vẫn luôn tâm tâm niệm niệm nhớ đến chủ nhân thanh âm kia. . .

Hóa ra suy đoán khi đó của y là chính xác, chủ nhân thanh âm trong miệng Hiên Viên Trần Vũ, thật là y. . .

Mong muốn, duyên phận giữa bọn họ chỉ là như vậy, không nên dính dáng quá nhiều.

Y nhớ kỹ hai vị ca ca kia của thái tử cũng không phải người dễ đối phó, hơn nữa, khi đó Tần Vô Phong cũng từng nói qua, không hy vọng y dây dưa quá nhiều với vị thái tử này.

Nghĩ tới đây, dáng cười ôn hòa nguyên bản trên nét mặt Vân Khuynh, liền trở nên có chút xa cách, ở trong lòng y không có ai quan trọng hơn đại Bảo tiểu Bảo và người Tần gia.

Mà tương phản với Vân Khuynh, thái tử Hiên Viên Trần Vũ càng lúc càng tỏ ra thân thiện với y.

“Các ngươi quen nhau? ? ?”

Hiên Viên Bất Kinh hiếu kỳ nhìn Vân Khuynh và Hiên Viên Trần Vũ dò hỏi.

Vân Khuynh lắc đầu: “Từng có duyên vài lần, thế nhưng lúc ta thấy thái tử điện hạ, thái tử điện hạ luôn luôn trong ngủ say, lần này là lần đầu tiên chúng ta chính thức nói chuyện với nhau.”

Hiên Viên Trần Vũ gật đầu:

“Đúng, thế nhưng, ở trong lòng ta, lần này cũng không phải là lần đầu tiên nói chuyện với Vân Khuynh.

Mùa đông năm ngoái, ta xảy ra một chút ngoài ý muốn nho nhỏ, Vân huynh đệ của hoàng huynh ngươi đã cứu ta, trong lúc ta hôn mê còn từng chăm sóc ta, khi đó y nói rất nhiều với ta —

Tuy rằng khi đó ý thức của ta cũng không phải rất rõ ràng, nhưng vững vàng nhớ kỹ thanh âm của Vân huynh đệ.”

Vân Khuynh tuy rằng không muốn dính dáng với Hiên Viên Trần Vũ, thế nhưng Hiên Viên Trần Vũ một ngụm một ngụm Vân huynh đệ, thực tại không được tự nhiên, bởi vậy Vân Khuynh liền lắc đầu nói: “Thái tử điện hạ vẫn là gọi Vân Khuynh đi.”

Hiên Viên Trần Vũ ngưng mi nói: “Thẳng hô tính danh, là cử động không lễ phép, không bằng, ta gọi Vân huynh đệ là Khuynh nhi thế nào? ? ?”

Vân Khuynh nghe vậy sắc mặt lúc này biến đổi, đó là xưng hô riêng của Tần Vô Song, đừng nói Tần Vô Song không cho phép, chính là y cũng không muốn Hiên Viên Trần Vũ gọi y như thế.

Y còn chưa kịp cự tuyệt, liền nghe thấy một người thanh âm lãnh liệt quen thuộc khác nói: “Khuynh nhi là xưng hô đặc biệt của Vô Song đối với nội tử, thái tử điện hạ nếu thật nghĩ thẳng hô kỳ danh là thất lễ, như vậy liền gọi Khuynh nhi là Tần phu nhân đi.”

Một phen nói này của Tần Vô Song là để trút giận, khuôn mặt Vân Khuynh xác thực đen xuống.

Tần. . . Tần phu nhân? ? ?

Tuy rằng ‘Gả’ cho Tần Vô Song, còn sinh hai hài tử cho Tần Vô Song, thế nhưng, nếu có người nào đó gọi y phu nhân, thật đúng là đang khảo nghiệm năng lực thừa thụ của y!

Hiên Viên Trần Vũ quay đầu, trông thấy Tần Vô Phong và Tần Vô Song song song đi cùng nhau, hai người tuấn mỹ như thiên thần chói mắt khiến hắn giật mình.

Lại tập trung nhìn vào, trong hai người kia dĩ nhiên có một người hắn nghĩ nhìn rất quen mắt, hắn chỉ vào Tần Vô Phong nói: “Ngươi là. . . Tần gia đại công tử? ? ?”

Tần Vô Phong gật đầu, trên khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị không có nửa điểm tâm tình, con mắt màu mực thẳng tắp nhìn chằm chằm Hiên Viên Trần Vũ, bên trong có tia sáng lợi hại như hàn băng, Hiên Viên Trần Vũ nhìn dĩ nhiên cảm thấy băng lãnh thấu xương.

Tần Vô Song chắp tay nói: “Ta là Tần Vô Song, là Tần gia nhị công tử, vị Vân Khuynh kia, chính là nội tử.”

Tần Vô Song tuy là dáng dấp cười nói, thế nhưng mày kiếm hơi gồ lên, vẫn tiết lộ tình tự chân thực của hắn.

Hiên Viên Trần Vũ thở dài một tiếng, có chút phiền muộn một lần nữa quay đầu lại nhìn Vân Khuynh: “Vân Khuynh ngươi, dĩ nhiên đã thành thân sao. . . Hơn nữa. . . Là cùng một danh nam tử. . .”

Nam nam mến nhau, ở Huỳnh Quang, một chút cũng không thịnh hành, vẫn là thuộc về kinh hãi thế tục.

Vân Khuynh nhẹ nhàng nâng tay che trán, nói với Hiên Viên Trần Vũ: “Đúng vậy, thái tử điện hạ.”

Hiên Viên Trần Vũ lại thở dài một tiếng, chỉ cảm thấy trong lòng có chút buồn bã.

Sớm biết là như thế này, hắn tình nguyện thanh âm tuyệt vời trong đáy lòng hắn kia, vĩnh viễn chỉ là một ảo ảnh.

Mặc dù gặp được Vân Khuynh trong hiện thực, thế nhưng sự thực là Vân Khuynh đã thuộc về người khác, dường như đánh vỡ một giấc mộng bí ẩn trong lòng hắn.

Chỉ là một người xa lạ mà thôi, chỉ là một người lúc trước gần chỉ nghe qua thanh âm mà thôi, chỉ là một người dung mạo thượng giai mà thôi, vì sao hắn lại có cảm giác nóng ruột nóng gan đối với Vân Khuynh lần đầu tiên chính thức gặp mặt chứ? ? ?

Đây rốt cuộc là vì sao? ? ?

Hiên Viên Trần Vũ nhẹ nhàng nhíu lại lông mày, trong lúc nhất thời, ngay cả chính hắn cũng không rõ tâm tư của mình.

Vì sao sẽ có tình tự quái dị như thế? ? ?

Lúc Hiên Viên Trần Vũ hoảng hốt, Tần Vô Song và Tần Vô Phong cũng đã tới bên người Vân Khuynh, Tần Vô Song càng không coi ai ra gì đem Vân Khuynh nửa ôm vào lòng. Nói với Hiên Viên Bất Kinh và Hiên Viên Trần Vũ: “Đại hoàng tử và thái tử điện hạ từ từ trò chuyện, ba người chúng ta sẽ không quấy rối.”

Sau khi nói xong, liền trực tiếp mang theo Vân Khuynh rời đi.

Ánh mắt Hiên Viên Trần Vũ chăm chú đuổi theo ba người bọn họ, Hiên Viên Bất Kinh hơi nheo lại đôi mắt, có chút suy nghĩ.

Lúc không còn thấy hình bóng ba người, Hiên Viên Trần Vũ mới thu hồi ánh mắt, hỏi Hiên Viên Bất Kinh: “Đại hoàng huynh, Vân Khuynh y. . .”

Hiên Viên Bất Kinh hơi cong môi: “Là huynh đệ kết nghĩa của ta, tiến cung đến thăm ta, sẽ ở lại một đoạn thời gian rồi đi.”

Hiên Viên Trần Vũ nghe vậy mắt sáng rực lên: “Thật không, đáng tiếc ta quanh năm khó có thể ra cung, không có cơ hội quen biết càng nhiều bằng hữu.”

Hiên Viên Trần Vũ nói, thanh âm trầm thấp xuống.

Hiên Viên Bất Kinh thiêu mi: “Thái tử nói ngốc gì vậy, ngươi quý vi Huỳnh Quang thái tử, là vua của một nước trong tương lai, há có thể dứt bỏ trách nhiệm và an nguy của mình, tùy tiện đi ra ngoài? ? ?”

Hiên Viên Trần Vũ nâng mi, chăm chú nhìn về phía Hiên Viên Bất Kinh: “Thế nhưng. . . Ngôi vị hoàng đế này, vốn hẳn là của đại hoàng huynh.”

Hiên Viên Bất Kinh biến sắc: “Không, Bất Kinh chỉ là có đại hoàng tử hư danh, lại không có thực học gì, trái lại là thái tử điện hạ mấy năm nay bang trợ phụ hoàng rất nhiều, ngôi vị hoàng đế này, vẫn là do thái tử điện hạ ngồi lên thì thích hợp hơn.”

Khi Hiên Viên Bất Kinh nói lời này lông mày nhíu lại, hắn cho rằng Hiên Viên Trần Vũ đang thử thái độ của hắn đối với ngôi vị hoàng đế, cho nên lập tức cho thấy quyết tâm không cùng hắn tranh chấp.

Ai biết đối mặt với cục diện giũ sạch lập trường của hắn, Hiên Viên Trần Vũ dĩ nhiên là sắc mặt đau khổ: “Đại hoàng huynh ưu tú là tất cả mọi người biết đến, hơn nữa, hơn nữa. . . Nếu không có mẫu hậu ta đâu có được làm thái tử, ta đã sớm muốn học đại hoàng huynh ngươi, đi ra ngoài ngao du tứ hải, sống một cuộc sống vui sướng tựa như chim trời.”

Hiên Viên Bất Kinh quả thực không nghĩ tới trong hoàng thất Hiên Viên, dĩ nhiên còn có người cùng chung chí hướng với hắn, nhất thời cũng không cự tuyệt như trước đối với Hiên Viên Trần Vũ.

“Thái tử, nếu thân tại kỳ vị, vẫn là tận lực vì nhân dân Huỳnh Quang mà tạo phúc đi.”

Hiên Viên Trần Vũ gật đầu.

Hắn tự nhiên sẽ làm như vậy, đáy lòng không thích cũng không thể không làm, thân phận của hắn như vậy, cũng không phải làm chuyện gì cũng có thể tùy ý mình.

Kỳ thực hắn thực sự ước ao Hiên Viên Bất Kinh, Hiên Viên Bất Kinh từ nhỏ đã được phụ hoàng mang theo bên người tự mình giáo dục, hắn là hoàng tử thân cận nhất với Huỳnh Quang hoàng đế, cũng là hoàng tử được Huỳnh Quang hoàng đế sủng ái nhất, bằng không Huỳnh Quang hoàng đế sao có thể cho phép một hoàng tử quốc gia, đi làm một người bộ khoái? ? ?

Hiên Viên Bất Kinh nếu chỉ làm Huỳnh Quang đại hoàng tử, trong tứ đại quốc, biết Hiên Viên Bất Kinh người này, sợ là cũng chỉ có người trong hoàng thất các quốc gia, nhưng hiện tại làm Hiên Viên Bất Kinh một trong tam đại thần bộ, xác thực là có tiếng thiên hạ.

Hắn có thể ngao du thiên hạ, kết bạn vô số giống như Vân Khuynh, còn được nhân dân các quốc gia thừa nhận, hắn sống tiêu sái tự tại, ở trong hoàng cung Huỳnh Quang còn có Huỳnh Quang hoàng đế vạn phần sủng ái hắn.

Từ góc độ của Hiên Viên Trần Vũ đến xem, Hiên Viên Bất Kinh, thực sự là rất hạnh phúc, nhưng hắn thế nào biết, trên đời này, người người đều có một quyển kinh khó đọc, chân chính so sánh, hắn vẫn hạnh phúc hơn Hiên Viên Bất Kinh nhiều.

Tần Vô Phong Tần Vô Song mang theo Vân Khuynh đi tới nơi ở của bọn họ, Tần Vô Song liền buông tay, trong con ngươi lóe ra ánh sáng kỳ dị nào đó, thẳng tắp nhìn Vân Khuynh.

Tần Vô Phong cũng nhìn Vân Khuynh, hơi cau mày kiếm nói: “Ta từng nói qua, không muốn Vân nhi và Hiên Viên Trần Vũ tiếp xúc quá nhiều.”

Vân Khuynh vô tội trừng lớn hai mắt:

“Đại ca, Vô Song, hôm nay đụng với Hiên Viên Trần Vũ chỉ là ngoài ý muốn, hơn nữa, ta còn là lần đầu tiên chính thức gặp mặt hắn, nào có làm gì quá nhiều tiếp xúc? ? ?

Ta và Bất Kinh ca ca đang nói chuyện, hắn là đột nhiên chạy tới, ta còn chưa kịp lảng tránh các ngươi cũng đã tới. . .”

Tần Vô Song hừ lạnh một tiếng: “Lần đầu tiên chính thức gặp mặt? ? ? Lần đầu tiên chính thức gặp mặt, vậy mà hắn há miệng ngậm miệng đã gọi ngươi Khuynh nhi? ? ?”

Vân Khuynh giật mình, nếu y nhớ không lầm, vừa rồi, Hiên Viên Trần Vũ chỉ kêu một lần Khuynh nhi, là đang hỏi ý kiến của y. . .

Vô Song từ lúc nào nhỏ mọn như vậy? ? ?

Không đúng. . . Đối với chuyện của y, Vô Song hình như vẫn luôn không hào phóng.

Nghĩ đến đây, Vân Khuynh nhẫn nại nói: “Ta sau đó nhìn thấy Hiên Viên Trần Vũ liền đi đường vòng, tuyệt không nói nhiều một câu với hắn.”

Vẻ mặt Vân Khuynh rất nghiêm túc, Tần Vô Phong nhìn chậm rãi tuôn ra tình cảm ấm áp ở sâu trong đôi mắt, ôn hòa nói với Vân Khuynh: “Vân nhi, ngươi đã định trước là người Tần gia chúng ta, là thuộc về ta và Vô Song, những người khác ngươi không cần phải phản ứng, không cần quan tâm.”

Tần Vô Song gật đầu: “Đúng, có ta và đại ca yêu ngươi là đủ rồi.”

Tần Vô Song và Tần Vô Phong lại một lần nữa ở trước mặt Vân Khuynh cho thấy lập trường, cũng là lần đầu tiên đem quyết định của hai người nói cho Vân Khuynh.

Bước chân Vân Khuynh một cái phù phiếm, thiếu chút nữa liền đứng không vững.

Tần Vô Phong, Tần Vô Song bọn họ. . .

Bọn họ, bọn họ dĩ nhiên là thực sự quyết định như thế. . .

Hai ngày này, Tần Vô Song và Tần Vô Phong thường xuyên làm bạn ở bên y, y mơ hồ có chút nhận ra ý tứ của bọn họ, nhưng lại không dám hỏi.

Không nghĩ tới, dĩ nhiên thực sự là như vậy! ! !

Biết Tần Vô Phong và Tần Vô Song thoái nhượng như vậy, đáy lòng Vân Khuynh, đầu tiên nảy lên, không phải là vui vẻ, không phải là vui sướng kinh thiên, mà là vô tận tự trách áy náy, cùng với thua thiệt Tần Vô Phong và Tần Vô Song.

Tần Vô Phong và Tần Vô Song, bất kỳ một người, đều là thanh niên tài tuấn, bọn họ cần gì phải vì một người bình thường như y, làm đến loại tình trạng này? ? ?

Y. . .

Thân thể Vân Khuynh run nhè nhẹ, đáy lòng không biết là kinh, là sợ, là vui, hay là buồn. . .

Bọn họ là yêu không đủ mới làm ra thoái nhượng như vậy, hay là vì quá yêu mới làm ra thoái nhượng như thế. . .

Vân Khuynh chậm rãi nhắm mắt lại, lông mi dày dài che trên mí mắt, giấu đi tình tự phức tạp không gì sánh được trong mắt trong đáy lòng y.

Vô Phong. . . Vô Song. . .

Cánh môi hồng nhạt hơi khép mở, nỉ non nhớ kỹ tên hai người, gặp gỡ bọn họ, y sao mà may mắn? ? ?

Bọn họ trân ái y như vậy, vì y mà ủy khuất chính mình tới nông nỗi này.

Mà chính y, cũng thương bọn hắn như vậy, như là mê muội, muốn dung nhập vào trong cốt nhục bọn họ, muốn cùng bọn họ hóa thành tro tàn vĩnh viễn vĩnh viễn ở bên nhau.

Vì bọn họ, tại nội tâm âm u, y dĩ nhiên có thể trở nên điên cuồng như vậy, đây, rốt cuộc là hạnh hay bất hạnh? ? ?

 

Content Protection by DMCA.com
loading...

3 Responses

  1. laclac41289 says:

    (T.T)” huhu….nghĩ tết chả xem đc 1 chữ nào. Vừa sáng đã xem đến tận 6 chương ^^

  2. U hu hu, cả Tết chả có lấy một chương… Bây giờ sáu chương một lượt… Ô mô na quá đã~~~~~ Chúc mừng năm mới nga cả nhà~ (dù có hơi trễ, a ha ha. Ta nhớ đêm 30 ta có post cmt mà s chờ cả tiếng đồng Hồ vẫn k post đc, nên bỏ xó tới giờ)~~~
    P/s: lại lớn thêm 1 tuổi rồi, độ lười của toàn gia sẽ tăng hay giảm đây? *trừng* Ngày mai cầu chương mới~~~

  3. Anonymous says:

    cam on nhieu

Để lại bình luận

%d bloggers like this: