Siêu sao -q3- Chương 19=>24

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Huyết Vũ.

Đệ thập cửu chương: Đường trang.

(Là cái nì nì!!!)

真丝长袖绣花男士唐装(BS09-TANG02)

“Không, anh sẽ không.” Đường Phong hơi nghiêng đầu tránh thoát đối phương đụng chạm, tuy rằng tay Albert lạnh băng băng, đối với người đang phát sốt nhẹ như cậu mà nói kỳ thực cũng rất thoải mái.

“Vì sao cậu lại khẳng định như vậy?” Albert vẫn ôm người kia không buông, loại cảm giác ôm ấp này khiến cho người ta sản sinh một loại ảo giác bọn họ đang yêu nhau.

Nhưng chỉ là ảo giác.

Lúc này hẳn là buổi trưa, ánh nắng trời thu bí mật mang theo cơn gió mát từ ngoài cửa sổ thổi tung rèm cửa màu vàng ấm, hai tầng rèm cửa sổ hơi phấp phới trong gió biển như là đang vẫy tay với bọn họ, làn gió mát mẻ thỉnh thoảng vuốt lên gò má mang đến trận trận mát lạnh.

Trên giường lớn trắng noãn không nhiễm chút bụi, có hai người đàn ông đang nằm.

“Bởi vì anh là Albert, mà tôi tin anh.” Chậm rãi quay sang mặt đối mặt nhìn người đàn ông có mái tóc vàng rực rỡ cùng với đôi mắt xanh lục, Đường Phong vươn một tay từ trong chăn xoa trán đối phương, “Chí ít hiện tại sẽ không.”

Albert hơi cong lên khóe môi, tiến đến gần đặt lên môi người kia một nụ hôn nhàn nhạt, không có bất cứ vị đạo tình dục nào cả.

“Nghỉ ngơi cho tốt, tôi sẽ quay lại xem cậu.”

Đường Phong nhìn Albert từ bên người cậu đứng dậy rời đi, không có bất cứ do dự nào.

Những kẻ tự cho là đúng, luôn luôn cho rằng tình yêu của mình cũng là thuần khiết và trung thành, không biết đây có tính là ưu điểm của Albert không, hay người đàn ông này sẽ vào lúc chiếm được mà cảm thấy chán ngấy rồi ném đi?

Hiện nay đến xem, đáp án này Đường Phong không biết, Albert cũng có lẽ không thể chắc chắn.

Đường Phong ngủ một giấc tròn một ngày đêm, lúc tỉnh lại cư nhiên đã là sáng sớm hôm sau, điều này có nghĩa đã một ngày một đêm cậu không ăn cơm.

Đầu không choáng váng, thân thể cũng không khó chịu, trên người không có cảm dính ướt sau khi đổ mồ hôi trái lại cực kỳ nhẹ nhàng khoan khoái, hẳn là có người đã lau cho cậu lúc cậu ngủ, Đường Phong dám khẳng định người kia tuyệt đối không phải Albert, Albert không phải là kẻ sẽ bởi vì thưởng thức người khác mà cúi đầu như vậy.

Người đàn ông khôi phục khỏe mạnh hiện tại ngoại trừ đói chính là đói.

Một nữ hầu nhẹ tay nhẹ chân mở cửa, lúc nhìn thấy người đàn ông trên giường đã tỉnh liền nhanh chóng rời đi, Đường Phong cũng không để ở trong lòng, ngay lúc cậu quay chung quanh đi tìm quần áo thì cửa lại mở, giống như hoàng thất cổ đại được hưởng đặc quyền và phục vụ, một loạt nữ hầu trẻ tuổi khuôn mặt tinh xảo bưng nước, cầm khăn mặt, cầm bàn chải đánh răng, cả đám loạt xoạt xếp hàng đứng ở trước mặt cậu.

“Tôi có thể tự làm.” Trận thế này không khỏi có chút dọa người, Đường Phong kéo qua chăn đơn che người mình, hành vi khỏa thân lưu manh ở trước mặt nữ giới cậu làm không được, ở trong mắt cậu những cô gái thậm chí còn chưa tới 20 này cũng chỉ là mấy đứa trẻ mà thôi.

Tuy rằng trên thực tế cậu hiện tại cũng chỉ hơn 20, thế nhưng Đường Phong bình thường vẫn quên điểm này.

“Chủ nhân sai chúng tôi tới hầu hạ ngài, thưa ngài, xin ngài đừng làm khó chúng tôi.” Nữ hầu dẫn đầu nói giọng dịu dàng đồng thời cúi đầu xuống, khiến cho người ta khó có thể từ chối.

“Vậy được rồi, làm phiền các cô.”

Có đôi khi từ chối quá nhiều trái lại không tốt, lúc Đường Phong vẫn là Fiennes đã từng đi qua Ấn Độ một lần để lấy cảnh quay phim, ngẫu nhiên quen một vị minh tinh Bollywood ở đó, đồng thời may mắn được mời đến nhà đối phương làm khách.

Ở Ấn Độ, đại minh tinh có thể diễn xuất thường thường đều là những người có dòng giống cao quý, chỉ có tự mình đi tới Ấn Độ mới biết được sự thần kỳ ở nơi đây. Cha mẹ của các minh tinh Bollywood cũng đều là dòng tộc cao quý, trong nhà bọn họ có rất nhiều người hầu thuộc tầng lớp hạ lưu, lúc đó cậu làm Fiennes lần đầu tiên tiếp xúc đến còn có chút kinh ngạc.

Mỗi ngày sáng sớm thức dậy giống hệt chỗ Albert ở đây, cậu mở mắt là có thể thấy một người hầu quỳ gối trước giường cậu chuẩn bị phục vụ cậu, Fiennes đã từng từ chối, nhưng người bạn Bollywood của cậu lại nói cho cậu, cậu từ chối người hầu phục vụ cũng có nghĩa người hầu này phục vụ không tốt, cha mẹ của minh tinh Bollywood sẽ bởi vậy mà đuổi người hầu này đi, từ đó khiến người hầu mất đi công việc.

Sau đó Fiennes cũng không từ chối nữa, mà cậu và người bạn của cậu cũng giấu nhẹm chuyện này.

Ở trong mắt mình đó là đối tốt với người ta, thế nhưng nếu đặt ở hoàn cảnh và cá thể không thích hợp, cũng có thể sẽ diễn biến thành một loại tổn thương không thể đoán trước.

Không có năng lực thay đổi hoàn cảnh lớn, cũng chỉ có thể thuận theo hoàn cảnh để kết quả trở nên tốt hơn.

Đường Phong rất nhanh phát hiện trên đảo nhỏ có không ít nữ hầu, mà bọn họ có vài người kỳ thực là vợ của vệ sĩ hoặc là người làm vườn trên đảo, bởi vì chủ nhân Albert bình thường không ở đây, công tác bình thường của các cô cũng chỉ là quét tước vệ sinh một chút, cắt sửa hoa cỏ, ngồi cùng với nhau phơi nắng các loại hoa, cuộc sống ổn định mà yên bình.

Các cô cũng không chống cự nói chuyện phiếm với Đường Phong, Đường Phong không biết đây là Albert cho phép hay vốn đã là như thế này.

Thế nhưng nói chuyện với các cô gái đáng yêu này khiến Đường Phong cũng biết được nhiều chuyện về Albert.

Như là, tuy rằng Albert mệnh lệnh mỗi người ở đây đều phải tuân theo quy tắc nhất định, ví dụ nhìn thấy chủ nhân thì phải quỳ xuống các loại, nhưng đối xử với bọn người hầu cũng không tệ, các cô cũng có ngày nghỉ và tiền thưởng hậu hĩnh, cũng có chỗ ở riêng của mình ở trên đảo.

Lúc Albert không có ở đây thì sẽ do quản gia chủ trì, thỉnh thoảng quản gia cũng sẽ cho các cô mở một vũ hội hoặc là lên du thuyền đi chơi một chút, ở đây còn hơn thành phố lớn tuy rằng không có nhiều sắc màu như vậy, thế nhưng đối với vài người theo đuổi cuộc sống yên lành không có mục tiêu cao xa gì mà nói thì tốt hơn là đi chen lấn trong thành phố lớn.

Mỗi người đều có truy cầu và thỏa mãn của mỗi người, người hầu ở đây hiển nhiên cực kỳ thỏa mãn với cuộc sống của mình, lúc Đường Phong ăn cơm mấy cô gái liền nói chuyện Albert với Đường Phong, trên cơ bản đều là nói tốt, phỏng chừng các cô cũng không dám nói xấu.

Có thể những lời này mang theo một ít tận lực cùng với mệnh lệnh đến từ cấp trên, thế nhưng đích xác có trợ giúp rất lớn để Đường Phong hiểu thêm về Albert.

Đường Phong không phải là người đầu tiên lên đảo, nhưng lại là người duy nhất được ở đây trong hai ngày, trước đó Albert cũng từng mang một vài tuấn nam hoặc là mỹ nữ lên đảo, thế nhưng trên cơ bản đều là hôm nay tới ngày mai đi.

“Chủ nhân không thích người ngoài đến nhà của ngài.” Lúc nói lời này nữ hầu đặc biệt chuyên chú nhìn chằm chằm Đường Phong, dường như là muốn nhìn một chút đến tột cùng là kiểu đàn ông gì có thể liên tục ở lại trên đảo hai ngày.

Sự thực chứng minh Đường Phong không chỉ ở đây hai ngày, còn ở đến ngày thứ ba, ngày thứ tư cùng với ngày thứ năm.

Mấy ngày nay Đường Phong cũng không thấy mặt Albert, tuy rằng từ trong miệng các nữ hầu cậu biết được người đàn ông kia kỳ thực ở ngay trên đảo, điều này khiến Đường Phong có chút kinh ngạc.

Cậu cho rằng Albert cố sức tóm cậu đến đây tối thiểu cũng sẽ đến quan sát mới đúng, kết quả người này cư nhiên liên tục mất tích vài ngày, cậu còn có vài việc muốn bàn bạc với đối phương, tuy rằng không biết kết quả bàn ra sẽ là gì, thế nhưng tốt xấu cũng phải thử một lần.

Mười ngày sau cậu còn phải tham gia liên hoan phim tại Venice, cậu không thể tưởng được nếu mình đột nhiên mất tích sẽ gây ảnh hưởng gì đối với tổ kịch, cho dù Lục Thiên Thần bên kia sẽ giải thích với đạo diễn Lý Nguy, thế nhưng cậu vẫn có nguyên tắc của cậu, có đi liên hoan phim hay không là một chuyện, nhưng đã hứa với người khác mà cậu lại không làm cậu sẽ thấy cả người khó chịu.

Albert sẽ không nhốt cậu, Đường Phong tin tưởng vững chắc điểm này.

Ngoài ra Đường Phong còn từ trong miệng các nữ hầu chiếm được một tin tức mới, ví dụ như mấy ngày trước, lúc cậu và Albert đi tới hòn đảo biệt lập này không bao lâu sau lại có một chiếc trực thăng bay tới đảo, Albert mang đến hai người khác, khác biệt chính là Đường Phong ở trong gian phòng thư thích còn có nữ hầu chăm sóc, mà hai người kia thì lại bị nhốt trong nhà gỗ nhỏ.

Chẳng lẽ là Tô Khải Trình và Lý Đông Tây?

Đường Phong lập tức nghĩ tới hai người kia, đối với Lý Đông Tây cậu thủy chung cảm thấy cực kỳ hổ thẹn, nếu không phải vì cậu Lý Đông Tây cũng sẽ không bị dính vào chuyện này.

Về phần Tô Khải Trình, chỉ có thể nói năm nay người đàn ông này cực độ không may, hợp tác với Charles giở trò một vài âm mưu nhỏ, đường đường một vị chủ tịch lớn kết quả lại đi đến nông nỗi bị người nhốt lại.

Từ miêu tả của đám nữ hầu đối với ngoại hình của hai người kia cậu nghĩ cậu hẳn là đoán đúng đến tám chín phần mười, Charles bọn họ rời đi vội vội vàng vàng phỏng chừng không mang theo Tô Khải Trình và Lý Đông Tây, mà Albert lại thuận tiện tóm được hai người kia về.

Nếu Albert không tới xem cậu, cậu liền chủ động đi tìm người đàn ông kia.

Đường Phong truyền đạt ý muốn của cậu cho nữ hầu, nữ hầu rất nhanh rời đi, không để cậu chờ quá lâu, hai ba phút sau nữ hầu đã trở lại, hơn nữa trong tay còn mang đến một bộ đường trang màu trắng thêu hoa văn mây bay.

“Sẽ không là kêu tôi mặc vào chứ?” Đường Phong nhướng mày.

“Chủ nhân bảo ngài thay quần áo rồi đến ăn cơm cùng ngài ấy, ngài ở trong này thay xong quần áo rồi đi ra, chúng tôi chờ ngài ở bên ngoài.” Nữ hầu thả bộ áo xuống rồi bỏ thêm một câu, “Có cần tôi giúp ngài thay quần áo không?”

“Không cần. . . Tự tôi làm được.”

Đường Phong đứng trước bộ áo cầm lấy một chiếc giày mềm cùng màu cùng hoa văn đặt ở một bên nhịn không được nở nụ cười, Albert rốt cuộc đang chơi trò gì?

Thay quần áo nữ hầu đem tới, Đường Phong nhìn một chút vào gương, nếu như không phải tóc ngắn gọn gàng, cậu thật đúng là rất giống đàn ông cổ đại, nhưng dù là đàn ông cổ đại cũng sẽ không mặc kiểu quần áo này, đường trang trên người hiển nhiên đã được sửa đổi, cắt đo vừa người, càng tôn lên dáng người thon dài của người mặc, vải vóc tốt nhất cùng với hoa văn tinh xảo chứng tỏ Albert người này kỳ thực thưởng thức không tệ, chỉ là có chút quái dị và đặc biệt.

 

 

Đệ nhị thập chương: Một cốc nước đá.

 

Trong mấy ngày nay không gặp Albert Đường Phong cũng không bị hạn chế hành động, ngoại trừ sân thượng và vườn hoa bên ngoài gian phòng, cùng với phòng sách của Albert là nơi cậu đến nhiều nhất.

Từ trong phòng sách tùy tiện cầm lấy một quyển cảm thấy hứng thú đi tới vườn hoa hoặc là sân thượng tùy tiện đọc qua một chút, nhưng kỳ thực phần lớn thời gian cậu đều là nói chuyện phiếm với nhóm người hầu bên cạnh, còn hơn từ trong sách lấy được tri thức. Đường Phong càng thích nói chuyện phiếm với những người khác nhau, thú vị mà sống động, gặp được người bất đồng quan điểm còn có thể giao lưu trao đổi với nhau.

Nữ hầu mang Đường Phong trực tiếp đi tới vườn hoa ngoài trời, khi người đàn ông thân mặc đường trang xuất hiện ở vườn hoa thì đám người hầu ở bên liền tự giác lui xuống, Đường Phong liếc mắt nhìn thấy Albert ngay ở trung ương vườn hoa, người đàn ông tóc vàng mắt xanh ngồi dưới chiếc ô che nắng mỉm cười với cậu, song song đứng lên.

“Tôi rất bất ngờ cậu lại chủ động yêu cầu gặp tôi.” Albert làm một tư thế mời, ý bảo Đường Phong đi tới ngồi xuống.

“Từ trong mắt anh tôi không thấy có cái gì gọi là bất ngờ.” Đường Phong đi tới, thế nhưng cũng không ngồi xuống, mà là đứng trước mặt Albert.

Cậu tiếp tục nói: “Không có người hầu nào dám can đảm trắng trợn bàn luận về chủ nhân nơi này với khách nếu không có sự đồng ý của chủ nhân, đặc biệt người chủ này lại có tên Albert, anh cố ý cho tôi biết Tô Khải Trình và Lý Đông Tây ở chỗ anh, song song cũng nỗ lực từ trong miệng người khác cho tôi hiểu thêm về anh, nếu mục đích của anh giống với ý nghĩ của tôi, như vậy anh thành công rồi.”

“Cậu thật thông minh, không ngồi xuống sao?” Dù bị nhìn thấu, Albert cũng thẳng thắn tiếp nhận, giống như tất cả đều bị Đường Phong nhìn thấu là chuyện bình thường, không nhìn ra, đó mới là không bình thường.

Đây mới là Esméralda trong cảm nhận của anh, thông minh mà dũng cảm.

“Anh không cảm thấy đứng nói chuyện rất có hiệu suất sao?” Đường Phong hơi cong lên khóe môi, cũng không dự định lập tức ngồi xuống, “Nếu được thì nên bàn hết, không có tâm sự lo lắng trong lòng ăn mới ngon.”

“Về điểm này. . .” Albert nhìn cậu, “Tôi đồng ý với ý kiến của cậu, như vậy, Đường thân ái của tôi, cậu muốn nói chuyện gì với tôi?”

“Trước đó tôi muốn hỏi anh một vấn đề.”

“Mời hỏi.”

“Nếu anh đã đem tôi đến đây, vì sao lại nhét tôi một mình vào trong phòng, nếu muốn gặp tôi, lại vì sao không có can đảm tự mình đến, mà là truyền đạt thông qua nữ hầu để tôi chủ động tới tìm anh.”

Ở trước mặt Albert không có cái gì có thể ngụy trang, người kia quá mức thông minh, vụng trộm tùy ý làm một vài thủ đoạn sẽ luôn luôn bị đơn giản nhìn thấu, Đường Phong không cảm thấy giở trò trước mặt người thông minh là sự lựa chọn sáng suốt.

Người thông minh tốt bụng sẽ coi như không phát hiện, nhưng Albert, anh ta rất có thể sẽ cho người đó một đao từ nay về sau biến mất, miễn cho chướng mắt.

“Tôi rất mâu thuẫn, cậu hiểu không?” Albert lộ ra một chút biểu tình phiền muộn, ánh mắt anh dời về phía biển rộng xa xa, thanh âm có vẻ trầm thấp mà du dương, giống như lời bộc bạch hoa lệ trong ca kịch.

“Tôi muốn ở nơi cậu nhìn không thấy, lẳng lặng nhìn cậu từng chút từng chút trưởng thành, đó là một quá trình khiến người ta thích thú, là một chuyện rất tuyệt vời.” Người đàn ông này hơi nở nụ cười, tiếp tục nói, “Quá trình là thứ đáng giá để người ta thật sâu thưởng thức, cho dù nhiều lúc kết quả chẳng phải ngọt ngào.”

Albert xoay người theo lời nói: “Nhưng tôi song song cũng rất mâu thuẫn, vừa tán thưởng cậu lại thật sâu yêu cậu, tôi nhìn cậu từng chút lớn mạnh song song cũng tận mắt thấy cậu đi vào hố lửa.”

Ánh mắt sắc bén của người đàn ông này bắn đến Đường Phong, giọng nói của Albert cũng theo đó bắt đầu nặng thêm: “Kẻ tượng trưng cho tình yêu, chân thành và dũng cảm liệu có phải luôn luôn sẽ gặp phải trải nghiệm, khi Esméralda yêu phải người không nên yêu, chính là Phoebus bản tính trăng hoa kia, cậu cũng đã sản sinh thiện cảm với Charles lăng nhăng kia, khi Esméralda bị phó giám mục Frollo dồn ép, có phải cậu đã nếm được cái gì là bất đắc dĩ trên người Lục Thiên Thần?”

“Anh suy nghĩ quá nhiều rồi.” Đường Phong có chút cười khổ không ngớt, quan hệ giữa cậu và Charles cùng với Lục Thiên Thần, đích xác có một chút tương tự với câu chuyện của Esméralda, nhưng chỉ là một chút mà thôi.

Albert đem cậu gắn với Esméralda, về bản chất cũng chỉ là vì Albert có một khái niệm ấn tượng ban đầu giữ vai trò chủ đạo, luôn luôn cho rằng cậu chính là nữ thần “Esméralda” trong cảm nhận của anh ta, một loại hướng về tốt đẹp, một loại khát vọng bắt nguồn từ tiểu thuyết.

Nhưng trên thực tế mặc kệ lịch sử có tồn tại Esméralda hay không, cậu và cô ta là hai người hoàn toàn khác biệt, bản thân cũng ở hai thế giới hoàn toàn khác nhau.

Albert chỉ là chìm đắm trong ảo tưởng chính anh ta là người đánh chuông Quasimodo, liên tục nói cho chính anh ta rằng anh ta kỳ thực là một người lương thiện, mặc dù anh ta có “bề ngoài” xấu xí.

“Bề ngoài” của Albert, là thủ đoạn của anh ta, là chức nghiệp cùng với địa vị.

Có thể Albert không phải đang liên tục nói cho mình, mà là bản thân anh ta đã kiên quyết cho rằng là thế.

“Là tôi suy nghĩ nhiều quá sao?” Albert khẽ cười, tiếng cười giống như gió biển âm u lạnh lẽo, khiến người bị thổi trúng nhè nhẹ rét run.

“Hoặc là. . . Chính cậu đã hãm sâu vào sự trêu cợt vô tình của số phận mà không phát hiện?” Đột nhiên bước nhanh tới, Albert nắm vai Đường Phong, ngôn ngữ thì mềm nhẹ, nhưng mỗi một chữ lại nặng hơn cả tảng đá nghìn cân.

Thế nhưng rơi trên đống cát ngoài biển Đường Phong này, quả thực là chẳng có tác dụng gì.

Nghiêng đầu nhìn bàn tay Albert khoát lên vai mình, Đường Phong vươn tay hất tay Albert xuống, nói: “Số phận của tôi nếu như ngay cả chính tôi cũng không rõ, như vậy thân là người khác ở vị trí khác có thể thấy rõ sao, Albert, vận mệnh của anh anh có thấy rõ không?”

“Vẫn luôn thấy rất rõ ràng.” Nhàn nhạt nói một câu.

“Có thể ngay cả chính anh đã hãm sâu vào sự trêu cợt của số phận cũng không phát hiện thì sao? Có thể cái anh gọi là tỉnh táo cũng là một loại ảo giác thì sao? Sao anh phân biệt được?” Đường Phong nói xong những lời này đột nhiên cảm thấy rất buồn cười, sao cậu lại giống Albert cằn nhằn lải nhải như vậy, triết lý gì đó càng là nghiên cứu lại càng mơ hồ, chẳng thà không đi nghiên cứu, vững vững chắc chắc mà sống, bớt cho mình bị quấn vào quấn đến choáng váng.

“Được rồi, chúng ta dừng lại chủ đề này đi, xem ra nếu muốn tiếp tục bàn luận thế này thì phải ngồi bàn, tôi không muốn cứ như thế đứng thẳng đến buổi tối.” Lo lắng bọn họ tranh chấp có thể vẫn tiếp tục kéo dài, Đường Phong cuối cùng lựa chọn ngồi xuống vừa ăn gì đó vừa bàn.

Albert dường như còn đang suy nghĩ lời Đường Phong vừa nói, hơi híp mắt lại không biết nhìn đi đâu: “Lời nói của cậu khiến người ta phải suy nghĩ lại.”

Đường Phong đi tới đẩy Albert lên ghế ngồi, cử động đột nhiên của cậu khiến Albert rất nhanh từ trong suy nghĩ của mình bừng tỉnh.

“Suy nghĩ quá nhiều dễ hồ đồ, chúng ta nói chuyện chính đi.” Hai tay đặt ở trên vai Albert, Đường Phong nói.

Trong đôi mắt xanh biếc hiện lên một tia chấn động, khi Đường Phong muốn xoay người đi tới chỗ ngồi của mình, Albert đột nhiên vươn tay kéo lấy người kia, Đường Phong lảo đảo vài bước bị ép ngồi trên đùi Albert, đây không phải là tư thế tốt gì đó.

Đường Phong khẽ nhíu mày, sau đó cố gắng đứng lên.

Thế nhưng Albert lại một lần nữa đè cậu xuống, trực tiếp ôm lấy thắt lưng cậu, sức lực rất lớn, hai cánh tay tái nhợt giống như sắt thép không nhúc nhích tí nào.

Tốt, lại một tên luyện võ.

Phát hiện này khiến Đường Phong có chút mất mát, cậu vốn tưởng rằng đàn ông nhìn qua tái nhợt như Albert hẳn không phải là một tên biết võ thuật, nhưng từ tốc độ Albert đột nhiên ôm cậu, cùng với vị trí và sức lực túm lấy thắt lưng cậu đến xem, Albert tuyệt đối không phải kẻ dễ đối phó.

Vì sao trùm sò hiện nay đều thích luyện ra một thân công phu như vậy?

Tuy rằng Albert không rên một tiếng, cũng chỉ là duy trì tư thế này chăm chú nhìn cậu, thế nhưng Đường Phong thân là đàn ông nếu như không biết cái thứ cứng rắn đang nhấn lên cậu là cái gì, đời này cộng thêm đời trước của cậu chính là đã sống uổng phí!

“Buông tôi ra, Albert.”

Đường Phong không sợ xảy ra quan hệ với Albert, đây không phải chuyện cậu lo lắng, điều cậu sầu lo duy nhất chính là một ngày xảy ra quan hệ với người đàn ông này, liệu Albert có ném cậu ra biển hay không, theo đó chính là Tô Khải Trình và Lý Đông Tây cùng nhau chui vào bụng cá mập.

Không xong cực độ.

Vì sao vấn đề cậu phải lo lắng lại nhiều như vậy?

Người đàn ông tóc vàng mắt xanh vẫn như cũ không nói gì, tay phải của Albert chậm rãi theo thắt lưng cậu vuốt ve dần lên, cảm giác này khiến Đường Phong nhớ tới con rắn xanh biếc trong mơ của cậu mấy ngày hôm trước.

Khi bàn tay lạnh lẽo của Albert ngừng lại trên gáy Đường Phong, anh đột nhiên dùng sức.

“Không!” Hai tay Đường Phong đẩy lên vai Albert, cự tuyệt để khoảng cách giữa bọn họ gần thêm một phân.

Sức lực áp lên gáy Đường Phong không chút nào giảm thiểu, rục rịch giống như xung động giấu sâu trong núi lửa sắp phun trào.

Đường Phong không động, Albert tự mình động, người này nâng cao thắt lưng cố gắng hôn lên môi đối phương, thế nhưng một tay của Đường Phong vọt ra ngăn cách giữa cậu và anh.

“Tôi nói, không!” Nặng thêm giọng điệu, Đường Phong đành phải lợi dụng tâm lý của Albert, nói, “Anh và bọn họ có cái gì khác nhau?”

Những lời này vừa nói ra, chẳng khác nào trá hình tán thành lời nói của Albert trước đó.

Thật thật giả giả quyện vào với nhau, trái lại khiến người ta không thể phân biệt.

Đường Phong hiện tại chỉ có thể cược, cược lý trí hiện nay của Albert mà nói lớn hơn xung động sinh lý của bản thân anh ta.

Cuối cùng cậu thực sự thắng cược.

Albert chậm rãi thả người kia, Đường Phong lập tức từ trên người đối phương đứng lên khiến mình có vẻ càng trấn định ngồi vào đối diện Albert, Albert vẫy tay với người hầu bên cạnh: “Một cốc nước đá.”

 

 

Đệ nhị thập nhất chương: Hội đấu giá ( thượng ).

 

Ăn xong bữa trưa, Đường Phong một mình đứng trên sân thượng của biệt thự đảo nhỏ nhìn mặt biển màu lam trong vắt lấp lánh dưới ánh mặt trời, Albert đồng ý có chút quá dễ dàng.

Cậu nói tuần sau cậu muốn tham gia liên hoan phim Venice, Albert thuận miệng đáp ứng, đồng thời cam đoan sẽ đưa Đường Phong thuận lợi đến Venice sớm hơn hai ngày.

Cậu hỏi Tô Khải Trình và Lý Đông Tây có phải là cũng ở đây hay không, Albert trả lời cậu, hai người kia đang ở trên đảo nhỏ thể nghiệm cuộc sống của người hầu, nghĩ đến Tô Khải Trình một ông chủ lớn đang ở đảo nhỏ trồng rau tưới nước, Đường Phong liền có chút nhịn không được muốn cười.

Cậu nói cậu muốn đi xem hai người đó, Albert không chỉ đáp ứng cậu, còn cam đoan với cậu sẽ không thương tổn tính mạng của Tô Khải Trình và Lý Đông Tây, nếu như Đường Phong muốn, Albert thậm chí có thể cho hai người kia đến Venice cùng Đường Phong.

Đương nhiên, cũng có thể đem một người trong đó ném vào biển rộng.

Tuy rằng Albert nói rất uyển chuyển, nhưng Đường Phong biết Albert nói ”một người trong đó” chỉ chính là Tô Khải Trình.

Cậu nhớ một câu Albert nói trước khi ăn cơm với cậu, đó chính là Albert một mực ở bên cạnh cậu yên lặng nhìn, chính là vì vậy Albert mới biết được Tô Khải Trình đặt bẫy cậu.

Trừ bỏ tính nguy hiểm cực độ của bản thân Albert, mặc kệ từ phương diện nào đến xem người đàn ông này đều cực kỳ ưu tú, chỉ là người như vậy không thích hợp với cuộc sống gần kề mỗi ngày mặt đối mặt, chỉ có thể quan sát từ xa, bằng không rất dễ chuốc lấy tai vạ.

Khoảng cách thích hợp mới là tốt đẹp.

“Cậu nói cậu muốn đi xem hai người kia, sao không đi nữa?”

Phía sau truyền đến giọng nam trầm hoa lệ thuần hậu, giọng Anh tiêu chuẩn đặt ở trên người Albert có vẻ đặc biệt có vị đạo, ngay cả Đường Phong là người nắm vững khẩu âm của Mỹ cũng nhịn không được muốn đi theo Albert nghiên cứu cách phát âm của Anh.

“Biết bọn họ không sao là đủ rồi.”

Dù sao cậu đi xem Tô Khải Trình và Lý Đông Tây cũng không có tác dụng gì quá lớn.

Đường Phong quay người lại, gió biển lướt qua mái tóc của cậu tùy ý mất trật tự, mái tóc mấy tháng không cắt sửa, tóc của cậu đã có chút dài, màu đen nhỏ vụn lộ ra ánh sáng dưới ánh mặt trời, một thân đường trang màu trắng vừa sát người khiến cậu nhìn qua càng có vẻ tuấn tú, dường như một phút sau đó sẽ bị gió biển thổi đi, chỉ để lại một mảnh phác họa đã từng tồn tại.

“Rất hợp với cậu.”

Đường nhìn của Albert dừng lại trên thân người kia, đối với quần áo anh đặt riêng cho Đường Phong dường như cực kỳ thoả mãn.

“Cảm ơn.” Đường Phong thích bộ quần áo này, thế nhưng cứ mặc như vậy khiến cậu cảm thấy có chút kỳ quái.

“Bình thường không có việc gì anh đều ở đây sao?” Tương đối với xấu hổ không nói gì không phải là điều cậu thích, Đường Phong bắt đầu tùy tiện tìm một vài chủ đề tán gẫu.

“Thỉnh thoảng đến, ở đây yên tĩnh, chỉ thuộc về tôi.”

Albert vừa nói vừa đi tới bên cạnh Đường Phong, sóng vai đứng thẳng với người kia, nhìn về biển rộng vô tận phía xa, nói: “Ở đây khiến lòng tôi trống trải, cảm giác thoải mái.”

“Đích xác.” Đường Phong biểu thị tán thành.

“Nếu như cậu thích chỗ này, sau đó có thể thường xuyên đến đây.” Albert đưa ra lời mời, nhưng những lời này nghe vào trong tai Đường Phong lại có một ý nghĩa khác.

“Anh dự định thả tôi?”

“Ngay từ đầu tôi chưa từng muốn nhốt cậu.” Albert lộ ra dáng cười một chút, vươn tay nhẹ nhàng vuốt đi sợi tóc rơi trên trán cậu, thấp giọng nỉ non, “Chí ít không phải hiện tại.”

Đường Phong lại hỏi: “Cái anh gọi là thành thục là chỉ lúc nào?”

“Khi tôi nghĩ thời cơ đã thành thục.” Đáp án này tràn ngập tính không xác định.

Vào ngày thứ hai Albert đáp ứng Đường Phong sẽ thả Tô Khải Trình và Lý Đông Tây, hai người kia ngồi trên trực thăng rời đảo, thẳng đến khi bọn họ rời đi cũng không biết Đường Phong đã ở trên hòn đảo nhỏ này.

Lúc đó Đường Phong đứng bên cửa sổ phòng nhìn máy bay trực thăng dần dần rời xa, Albert hỏi cậu, không lo Tô Khải Trình và Lý Đông Tây không phải trở lại Hồng Kông mà là bị Albert ném vào biển rộng sao?

Đường Phong chỉ có thể nói, cậu tin tưởng Albert.

Vì sao?

Bởi vì Albert là một người có nguyên tắc, nguyên tắc của người đàn ông này chính là bản thân anh ta.

Không lâu sau khi Tô Khải Trình và Lý Đông Tây rời đi, buổi trưa cùng ngày Albert liền mời Đường Phong cùng lên siêu du thuyền cập bến ở bên đảo nhỏ.

“Không hỏi tôi phải đi đâu sao?” Lúc lên thuyền Albert mỉm cười hỏi.

“Sau khi tôi biết cũng không thể thay đổi điểm đến, còn không bằng lưu một chút thần bí và bất ngờ, để hành trình tràn ngập càng nhiều thích thú.” Đường Phong trả lời như thế.

Khoảng chừng tới buổi tối du thuyền ngừng lại, ở phía xa biển rộng mênh mông dần dần xuất hiện ánh sáng, đến gần mới phát hiện là đèn pha trên một vài chiếc thuyền, tia sáng dần dần mạnh lên, lục tục có thêm nhiều thuyền khác tiến gần đến họ, các loại dấu hiệu cho thấy bọn họ hiện tại hẳn là đang ở vùng biển quốc tế, mà những người trên thuyền không biết tên này cũng sẽ không là cái gì người thường.

Đường Phong không muốn khiến mình có vẻ rất đặc biệt, nhất là khi trên người cậu còn mặc đường trang Albert cho cậu, thế nhưng rất nhanh cậu liền phát hiện mình lo lắng quá nhiều.

Du thuyền có một tầng là gian phòng lớn rộng rãi giống như rạp chiếu phim, trong phòng có một sân khấu cao chừng một mét, cùng với một loạt chỗ ngồi ở dưới, phía trên sân khấu còn có một khán đài ẩn dấu, bên ngoài khán đài đều được bọc thủy tinh một chiều, ngồi ở bên trong có thể nhìn thấy bên ngoài, thế nhưng người bên ngoài lại không thấy người ở trong.

Đường Phong bọn họ hiện tại đang ngồi trong khán đài đó, từ góc độ của cậu có thể nhìn thấy lưng của những người đứng trên sân khấu, cùng với toàn bộ sân khấu và toàn bộ khách mời ở dưới.

Phía dưới trước mặt bọn họ còn đặt một màn hình LCD, có thể từ đó nhìn thấy chính diện sân khấu.

Đây là một hội bán đấu giá, Đường Phong thấy dưới sân khấu có bàn và búa nhỏ chuyên dụng cho MC bán đấu giá, ở chỗ ngồi của các vị khách cũng đặt thẻ bài gọi giá.

Hội đấu giá cũng không đặc biệt, đặc biệt chính là chủ nhân đằng sau hội đấu giá này là Albert.

Albert bán ra khó có thể là thứ đồ bình thường, đáng tiếc lúc hội đấu giá bắt đầu Đường Phong lại một lần nữa đã đoán sai.

Bọn họ ngồi xuống khoảng tầm năm phút sau thì lục tục có các vị khách của du thuyền khác tiến vào phòng đấu giá, rất nhiều người nhìn qua cũng không phải lần đầu tiên tới, quen thuộc tìm được số thứ tự vị trí của mình ngồi xuống.

“Càng là người ngồi trước, địa vị xã hội càng cao, dù cậu có vô tận tài phú cũng không nhất định có thể ngồi vào dãy đầu tiên.” Albert ở bên cạnh đảm nhận thân phận thuyết minh, dựa theo lời nói của người đàn ông này, lên thuyền của anh không giàu thì địa vị cũng cao, chỉ là người ngồi phía trước phần lớn đều có thân phận không tầm thường, còn ở phía sau cũng chỉ đơn thuần là vài kẻ có tiền.

“Lên thuyền của anh có cần vé không?” Dù sao người bên ngoài cũng nhìn không thấy bên trong, Đường Phong thẳng thắn đứng lên tiến gần thủy tinh nhìn đủ loại người đến từ các nơi ở phía dưới.

“Chỉ cần có được thiếp mời, mà người có thiếp mời có thể tùy thân mang theo hai vị khách khác, người khác nhau, thiếp mời khác nhau, chỗ ngồi khác nhau.” Albert ngồi ở trên ghế chậm rãi nói, anh nhìn bóng lưng người kia tiếp tục nói: “Vị trí này của cậu, trước đó cũng chỉ có một người từng ngồi.”

Điều này khiến cho Đường Phong có chút hiếu kỳ, cậu quay người lại hỏi: “Tôi có thể hỏi là ai không?”

“Con gái tôi.” Albert vung lên khóe môi, “Sao vậy, rất kinh ngạc vì tôi có con?”

“Nói thật, có một chút không thể tưởng tượng được anh làm cha như thế nào.” Đường Phong về tới chỗ ngồi ngồi xuống, không ngờ ở đây chỉ có một người từng đến, hơn nữa lại là con gái của Albert.

“Anh kết hôn rồi?” Đường Phong không phải không thể tưởng được người đàn ông này sẽ có vợ, chỉ là không có biện pháp tin tưởng Albert sẽ là một người chồng.

“Không.” Albert nói thẳng, “Muốn con cũng không cần kết hôn.”

“Cô bé hẳn là có mẹ chứ.” Có lẽ nghĩ tới mình, Đường Phong nói như vậy.

“Con bé chỉ cần tôi là đủ.” Albert hiển nhiên chẳng quan tâm con mình có mẹ hay không, anh thậm chí còn nói, “Phụ nữ luôn luôn đa sầu đa cảm, tình thương ủy mị của họ quá mức tràn lan, quá nhiều nhân từ nhiều lúc sẽ biến thành ngu xuẩn và cố chấp, con của tôi không cần nhiều nhân từ.”

“Tôi biết cậu sẽ không đồng ý quan điểm của tôi, nhưng tôi xác thực cho rằng như vậy.” Albert nhìn về phía người đàn ông bên cạnh, “Dù con gái tôi cần sự giáo dục tươi sáng hơn chút, nhưng sẽ không phải từ mẹ ruột của nó.”

“Anh không nên mang đi đứa trẻ từ bên người người mẹ.”

Albert thấp giọng nở nụ cười, dẫn theo một ít châm chọc nói: “Mẹ của con bé chỉ là một người đàn bà thay thế cái máy mang thai mà thôi, trên thế giới này không có chuyện hoàn mỹ như vậy, vừa muốn con vừa muốn tiền, cô ta lựa chọn tiền tài, mà tôi có được con gái, không hơn.”

Nhiều lúc lời Albert nói đều khiến cho Đường Phong không thể nào tiếp nhận, ví dụ như hiện tại.

Không có đứa trẻ nào không khát vọng có một gia đình bình thường mà ấm áp, nhất là những đứa trẻ bởi vì đủ loại nguyên nhân mà không thể có được gia đình trọn vẹn, thứ bình thường trong mắt người khác, thường thường đều là thứ bọn họ tha thiết ước mơ nhưng cả đời cũng không đạt được.

Lúc cậu và Albert nói chuyện phiếm hội đấu giá đã giật lại màn che từ bao giờ, lúc này đồ vật đầu tiên đang đấu giá là một chính phẩm tên tuổi của một thư pháp gia cổ đại đến từ Trung Quốc, ở dưới có không ít người đang nâng thẻ bài cạnh tranh đấu giá.

Lúc Đường Phong nhìn về phía thính phòng, cậu cư nhiên thấy được một người rất quen mắt.

Vị trí ở giữa thính phòng, nhìn qua thế nào giống như bác sĩ Harvey?

 

 

Đệ nhị thập nhị chương: Hội đấu giá ( hạ )

 

Mấy món đồ đấu giá ban đầu của hội đấu giá thực sự là bình thường không thể bình thường hơn, danh tác danh họa, đồ cổ quý giá, kim cương châu báu. . .

Những vật phẩm bán đấu giá này đều là bên Albert đưa ra, tuy rằng thỉnh thoảng nghe thấy một vài cái tên, Đường Phong sẽ nghĩ hình như cậu đã từng nhìn thấy ở trong bảo tàng nào đó của quốc gia nào đó.

Nếu như vật phẩm bán đấu giá ở đây đều là hàng thật giá thật, như vậy chỉ có một loại khả năng, đó chính là đồ đặt trong bảo tàng là giả.

Đường Phong ngoại trừ xem người khác trả giá danh phẩm thỉnh thoảng cũng sẽ quan sát Harvey, Harvey cư nhiên xuất hiện trên thuyền bán đấu giá của Albert, ngoại trừ khiếp sợ Đường Phong cũng không có hình dung khác có thể miêu tả được tâm tình hiện tại của cậu.

Ở trong mắt cậu, Harvey vẫn luôn là bác sĩ tốt tận tụy với công tác đồng thời cũng thích giúp đỡ những người khác, tuy rằng cậu vì người đàn ông này từng phản bội Fiennes mà thủy chung trong lòng có khúc mắc, thế nhưng Đường Phong không thể không thừa nhận Harvey là một quý ông nghiêm túc ngay thẳng truyền thống, nhưng một quý ông đứng đắn cư nhiên xuất hiện ở chỗ này.

Đường Phong đối với cái gọi là hắc đạo bạch đạo không hẳn là hiểu rõ, nhưng cậu không phải ngu ngốc, từ tổ chức hình cảnh quốc tế Anh quốc để hợp tác với Albert mà không tiếc phái ra Ivan đi lừa Charles đến xem, địa vị của Albert hẳn là không thấp.

Vì sao Harvey lại ở đây, tới nơi này chẳng lẽ muốn mua gì?

Năm vật phẩm đấu giá đầu tiên đều đã thuận lợi bán ra, thế nhưng Harvey ở dưới đài lại chưa từng nâng thẻ một lần, chỉ là thỉnh thoảng cúi đầu nói gì đó với người bên cạnh.

“Cậu biết người kia.” Albert vẫn luôn im lặng đột nhiên lên tiếng.

“Anh ta là bác sĩ gia đình trong nhà Chino, gặp qua vài lần,” Đường Phong thuận tiện nói tiếp, “Chino là người hợp tác một bộ điện ảnh với tôi.”

Cậu muốn nói rõ Chino là ai, thế nhưng vừa nghĩ nếu Albert một mực âm thầm quan sát cậu, sao có thể không biết Chino là ai. Sau khi nói xong, Đường Phong nghĩ mình thực sự là làm điều thừa.

“Michael Chino, không chỉ là một đại minh tinh, cha mẹ song song cũng là danh môn vọng tộc bản địa Los Angeles, bản thân anh trai có một công ty niêm yết (*), đồng thời anh trai John cũng cực kỳ thương yêu em trai mình, bọn họ thực sự là tình anh em đặc biệt sâu nặng. . .” Albert giản đơn nói ra tình huống của Chino.

(*) Công ty niêm yết: là công ty có cổ phần đang được giao dịch trên sàn giao dịch chứng khoán. ( Vũ: hình như vẫn hơi khó hiểu nhỉ =..= )

Đường Phong chỉ cho rằng Albert vốn đã biết Michael Chino người này, dù sao Chino cũng được cho là đại minh tinh có danh tiếng, cậu cũng không đem lời nói lúc này của anh để ở trong lòng.

Rất nhanh, bầu không khí của hội đấu giá dường như có chút thay đổi, hội đấu giá vốn đang yên lặng bắt đầu vang lên một ít âm nhạc đậm chất nước ngoài, nhân viên tạp vụ trên thuyền cũng cung cấp một ly rượu ngon cho khách, mà giọng điệu của MC cũng trở nên phấn chấn hơn.

Cao trào chân chính của hội đấu giá hiện tại mới bắt đầu, khác nhau chính là trên khuôn mặt một vài người dưới đài là hưng phấn nóng lòng, mà có vài người lại là mặt đầy tâm sự khẩn trương và sầu lo, bao gồm cả Harvey ở trong.

Lúc bán đấu giá danh phẩm trước đó Harvey đã có vẻ không yên lòng, chỉ là thường thường cúi đầu nói chuyện phiếm với một vài người ở dưới, lúc này sau khi MC tuyên bố hội đấu giá sẽ bước vào giai đoạn tiếp theo trên khuôn mặt Harvey lập tức xuất hiện khẩn trương, chau mày, dường như đang chờ mong gì đó song song lại có chứa bàng hoàng.

“Kế tiếp muốn bán đấu giá cái gì?” Đường Phong hỏi người đàn ông bên cạnh biết rõ tất cả ở đây.

“Một vài thứ thú vị, ha hả.” Dường như Albert không muốn tiết lộ quá nhiều, chỉ là trong ánh mắt thỉnh thoảng nhìn về phía Đường Phong mang theo ý vị sâu xa.

Hít sâu một hơi, Đường Phong không chiếm được đáp án chỉ có thể lẳng lặng đợi đáp án kế tiếp xuất hiện, không biết có phải vì bầu không khí thay đổi, nên khiến cậu cũng có chút khẩn trương hay không.

Vật phẩm đấu giá đầu tiên của nửa hội đấu giá sau được người nâng lên, bốn người đàn ông cao to vạm vỡ nâng một thứ hình hộp bị vải đỏ phủ lên trên đài, MC bước tới tự tay kéo mở vải đỏ, dưới tấm vải là một lồng sắt dùng để giam giữ dã thú, nhưng bên trong giam giữ không phải dã thú mà là một người.

Một người tay chân bị trói, một người sống trần truồng hơn nữa bị đeo rọ mõm không thể nói chuyện.

Bán đấu giá nô lệ?

Trái tim Đường Phong có chút siết lại, đây là lần đầu tiên trong hai kiếp sống của cậu nhìn thấy bán đấu giá người sống, nói không rõ là cảm thụ gì, khiếp sợ? Phẫn nộ? Bất đắc dĩ?

Có thể đều có.

“Jason!” Trong phòng bán đấu giá đột nhiên có người hô một tiếng, người đàn ông trẻ tuổi tóc tai rối bù trong lồng sắt lập tức ngẩng đầu phát sinh thanh âm “Ưm ưm ưm”, trong mắt lóe ra nước mắt, nhìn qua vừa kích động lại hưng phấn.

Đây là chuyện gì? Đường Phong càng thêm khó hiểu.

“Im lặng!” MC của hội bán đấu giá “rầm” một tiếng nện búa xuống, nói “Bán đấu giá hiện tại bắt đầu, giá cao người được, giá khởi đầu là năm triệu.”

Vị khách hô tên người đàn ông trong lồng sắt lúc đầu là người thứ nhất giơ thẻ: “Mười triệu! Tôi ra mười triệu!”

Rất nhanh bên cạnh lại vang lên tiếng người khác ra giá: “Mười hai triệu.”

Vị khách ra giá đầu tiên hung hăng trừng mắt người nâng giá kia, tiếp tục cắn răng hô lên, trực tiếp chính là hai mươi triệu, nhưng người bên cạnh kia lại theo đuổi không bỏ tăng thêm năm triệu.

Hai người cứ như là có thù sâu hận lớn liên tục ra giá, những người bên cạnh hoặc là xem trò vui hoặc là cúi đầu nói chuyện phiếm.

“Albert, bọn họ làm sao vậy?”

Chuyện này hoàn toàn không giống bán đấu giá nô lệ như trong tưởng tượng của Đường Phong, cậu thanh niên trong lồng sắt căn bản không phải nô lệ bị bán, từ các loại tràng cảnh đến xem càng như là người vô cùng quan trọng của vị khách ra giá đầu tiên kia.

“Jason Akers, là con trai út của vị khách ra giá đầu tiên, bình thường thích nhất đua xe và chơi gái, thỉnh thoảng cũng sẽ tụ tập uống rượu hít thuốc phiện,” Albert hơi chút nhích lại gần Đường Phong, anh nhẹ nhàng cầm tay người kia, thấp giọng cười nói, “Mà vị khách ra giá thứ hai bên cạnh, nửa năm trước con gái ông ta bị Jason Akers cường bạo.”

Đường Phong hơi nhíu mày, Albert lúc này lại bổ sung một câu: “Cùng với mấy người bạn của cậu ta, cô gái kia thực sự là đáng thương.”

“Thực sự là một tên khốn.” Nếu như lời Albert nói đều là sự thật, Đường Phong cũng sẽ không có bao nhiêu đồng tình với cái người bên trong lồng sắt kia, súc vật như vậy chẳng biết đã làm nhục bao nhiêu cô gái, lại thương tổn bao nhiêu người vô tội.

“Sao cậu ta lại bị như vậy?” Đường Phong tiếp tục hỏi.

“Nửa năm trước tuy rằng Jason bị cảnh sát tóm, nhưng đáng tiếc cha cậu ta đã sử dụng quan hệ giảm nhẹ thời hạn thi hành án, chưa tới một tháng Jason đã được nộp tiền bảo lãnh thả ra ngoài, mà người cha của cô gái đáng thương kia đương nhiên không muốn cứ như vậy thỏa hiệp.” Ngón tay Albert nhẹ nhàng chỉ chỉ xuống dưới, “Khi chính phủ và pháp luật không có cách nào lấy lại công bằng thay người bị hại, người cha tức giận đến cực điểm cũng chỉ có thể dấn thân vào hắc ám.”

“Anh bắt được Jason?”

Albert nhè nhẹ vỗ về mu bàn tay Đường Phong, trong đôi mắt xanh biếc lóe ra tia sáng: “Khi chính nghĩa không thể vươn tới, chỉ có hắc ám ra tay mới có thể kết thúc.”

Lúc này đấu giá đã đi tới giai đoạn gay cấn, khi cha của Jason hô lên bảy mươi triệu thì đã khàn cả giọng, sắc mặt dần dần từ hồng nhuận chuyển thành trắng bệch, mà người cha của cô gái kia vẫn như cũ không buông tha tiếp tục tăng giá.

“Kết quả cuối cùng, là cha của Jason hay cha của cô gái sẽ thắng nhỉ?” Làm một người ngoài cuộc, Albert nhẹ giọng nhẹ lời khẽ nói.

“Cha của cô gái.” Đường Phong không hề do dự nói ra đáp án.

“Vì sao?”

Bởi vì cậu thấy được phẫn nộ và cừu hận bất khuất không buông tha giống như chịu chết trong mắt người cha của cô gái kia, là đau đớn và kiên quyết của một người cha bộc lộ khi thấy con mình phải chịu cực khổ và dằn vặt.

Đây là cha, một người cha thương yêu con mình.

Albert nâng tách cà phê nhẹ nhàng nhấp một ngụm, lạnh nhạt nhìn đấu giá phía dưới: “Tài sản của cha Jason là hai trăm triệu, mà cha của cô gái kia tuy rằng cũng là phú hào nhưng lại không giàu có như cha Jason, nếu như ông ta cuối cùng lấy giá một trăm triệu mua Jason về, như vậy cha của cô gái kia sẽ bị phá sản.”

“Một trăm triệu! Tôi ra một trăm triệu mua tên súc vật kia!” Cha của cô gái cuối cùng không hề do dự hô lên giá cao.

Đường Phong nhìn về phía cha Jason bên cạnh, trong nháy mắt người đàn ông kia dường như già đi mười tuổi, cậu nhìn đứa trẻ trong lồng sắt trên đài không ngừng phát sinh tiếng ưm ưm, lại cúi đầu không biết đang suy nghĩ gì.

“Một trăm triệu lần thứ nhất.” MC bắt đầu nói.

“Một trăm triệu lần thứ hai.”

“Ô ô ô.” Jason không chỉ bắt đầu phát sinh tiếng cầu cứu, còn không ngừng dùng thân thể của mình đánh lên lồng sắt, thế nhưng cha cậu ta chỉ là im lặng ngồi xuống, cúi đầu.

Trong mắt Jason xuất hiện tuyệt vọng.

“Một trăm triệu lần thứ ba, thành giao.”

Đường Phong nhìn người cha của cô gái từ trên ghế đấu giá đi xuống, trên khuôn mặt người đàn ông kia không có vui vẻ hoặc là mừng rỡ sau khi đấu giá thành công, cũng không có sợ hãi và bất an vì sắp phá sản, chỉ có bình tĩnh, yên lặng và nghiêm túc.

“Cậu ta sẽ ra sao?”

“Ai?”

“Jason, người đàn ông trong lồng sắt kia.”

Lồng sắt một lần nữa được phủ vải đỏ rồi nâng xuống, đi cùng người cha của cô gái kia.

“Rất nhiều loại khả năng.” Albert hời hợt nói một câu, “Phần lớn người giống như cha cô gái kia, sẽ trực tiếp cho vật phẩm đấu giá một viên đạn rồi ném xuống biển.”

Đường Phong chậm rãi tựa lưng lên ghế tựa, cảm thấy có thứ vô hình gì đó đang gắt gao đè lên ngực cậu, nặng nề khó có thể thở sâu.

 

 

Đệ nhị thập tam chương: Vật phẩm bán đấu giá đặc thù.

 

Cũng không phải toàn bộ câu chuyện có mở đầu giống nhau đều có kết cục giống nhau, phần sau của hội đấu giá cũng lần lượt có vật phẩm đấu giá giống như Jason, đáng tiếc chính là hai người liên tục tiếp theo đều được người nhà mình mua về.

Sự lựa chọn giữa tiền tài và con người cũng không đơn giản như bề ngoài, Albert lại đem tất cả những mặt tàn khốc này rõ ràng bày ra cho người ta xem, cuối cùng có thể được kết quả gì chứ?

Không có công bằng tuyệt đối, cũng không có chính nghĩa tuyệt đối, kẻ thống trị tìm kiếm điểm cân đối trên người đại chúng, mà từ cá thể đến xem, người bình thường đều là thiên vị.

“Anh làm như vậy, không sợ mấy người phía dưới báo cảnh sát sao?” Đường Phong biết vấn đề mình hỏi rất ngu ngốc, nếu như Albert e ngại cảnh sát thì đã không đâm cho tổ chức hình cảnh quốc tế phân bộ Anh quốc một đao, nhưng Albert đến tột cùng có năng lực gì mà vẫn bình an vô sự cho tới bây giờ?

“Càng là người của xã hội thượng tầng, thứ bọn họ lo lắng lại càng nhiều, những người nghèo khổ có thể sẽ vì lấp đầy bụng mà khom lưng đi ăn xin, đương nhiên, đây không có gì đáng thẹn, so với sinh mạng thì khom lưng quỳ xuống là thứ chẳng đáng nhắc tới.” Albert vung lên khóe môi nhàn nhạt mỉm cười, “Ha hả, thế nhưng người của xã hội thượng lưu, có thể ở nhà đói bụng, nhưng ra bên ngoài vẫn phải trang hoàng ngăn nắp.”

“Người càng lo lắng nhiều, bị ràng buộc cũng càng nhiều.” Albert mịt mờ nhắn nhủ một ít tin tức, Đường Phong đại khái có thể hiểu.

Nhưng vẫn có chỗ cậu không hiểu.

“Không có trường hợp đặc biệt sao?”

“Nếu trường hợp đặc biệt cậu muốn nghe là chỉ không để ý đến bộ mặt của gia tộc và xí nghiệp, cùng với thể diện cá nhân chỉ vì một người trong lồng sắt, tôi đây phải nói cho cậu, cậu có thể phải thất vọng rồi.”

Đường Phong khẽ thở một hơi, cậu đã không còn là thiếu niên nhiệt huyết xung động, cũng không phải thanh niên tràn ngập tình cảm mãnh liệt, nhìn thấy quá nhiều chuyện, trải qua cuộc sống hai kiếp, đối với tất cả trước mắt tuy rằng cậu hiểu, cũng rõ ràng những thứ này không phải mình cậu là có thể thay đổi, nhưng cậu vẫn có chút khó chịu.

Ivan vì muốn hợp tác với Albert mà muốn hi sinh cá thể là cậu, từ phương diện lớn đến xem, nếu như Albert thực sự vì vậy mà đồng ý hợp tác với chi nhánh Anh quốc, hơn nữa cũng có thể mang đến hiệu quả tốt, như vậy cậu hi sinh có phải là nên hay không?

Thế nhưng Đường Phong làm một cá thể, liệu có cảm thấy không công bằng không?

“Cậu nhìn qua không quá thoải mái, tôi cho cậu thấy một vài thứ tối tăm, nếu như không thích, chúng ta có thể rời khỏi đây sớm,” Albert nhẹ nhàng nắm tay cậu, hơi hơi vừa cười vừa nói, “Thực sự là đáng tiếc, vật phẩm bán đấu giá tiếp theo là cá nhân tôi chuẩn bị đấu giá.”

“Vật phẩm đấu giá là anh cung cấp, anh còn cần đấu giá với người khác sao?” Albert đột nhiên nói khiến Đường Phong tràn ngập nghi hoặc, còn có một chút tò mò, cậu không biết vật phẩm bán đấu giá khiến Albert cảm thấy hứng thú sẽ là cái gì, thế nhưng từ tiến độ hiện tại đến xem, vật phẩm bán đấu giá rõ ràng cũng là con người.

Phải thừa nhận, cậu đích xác bởi vì câu nói vừa rồi của Albert mà tràn ngập hiếu kỳ.

Đường Phong nghĩ tới Harvey, Harvey cũng ở hội đấu giá, chẳng lẽ là người nào của Harvey bị Albert chộp tới?

“Tiếp theo sẽ là vật phẩm chính của ngày hôm nay, các vị khách cao quý của tôi, vật phẩm bán đấu giá này mặc kệ là ai mua về tay đều không có quyền tiến hành xử tử cậu ta, nhưng mọi người có thể làm một vài chuyện với cậu ta, hiện tại để chúng ta đến xem một cái, vật phẩm đấu giá cuối cùng trong lồng sắt, nếu như mọi người thường xuyên xem điện ảnh, nói vậy sẽ không cảm thấy xa lạ với cậu ấy.” MC đứng trên sân khấu giải thích.

Suy đoán của cậu rất nhanh chiếm được nghiệm chứng, thế nhưng khi kết quả xuất hiện trước mặt cậu, cậu thiếu chút nữa kinh ngạc đến mức lập tức từ trên ghế đứng lên, lòng bàn tay và phía sau lưng nhất thời một mảnh mồ hôi lạnh.

MC mạnh mẽ xốc lên mảnh vải phủ trên lồng sắt, trong lồng sắt dưới vải đỏ giam giữ dã thú là người cậu không thể quen thuộc hơn, giống với mấy “vật phẩm đấu giá” trước đó, Michael Chino trong lồng sắt ngoài miệng mang rọ mõm, hai tay hai chân đều bị buộc chặt lại, toàn thân trần truồng.

Thế nhưng so sánh với mấy vật phẩm bán đấu giá trước rõ ràng mang theo hoảng hốt và xấu hổ giận dữ, Chino dường như cũng không sợ hãi và bất an quá nhiều, hai mắt đột nhiên tiếp xúc đến tia sáng hơi hơi híp lại, đại minh tinh chờ con mắt thích ứng tia sáng xong mới bắt đầu dò xét quanh thính phòng, lúc đường nhìn tiếp xúc tới Harvey mới có một ít tâm tình kích động rõ ràng.

Chino không giống những người khác, người đàn ông trẻ tuổi này không chỉ có bối cảnh gia thế tốt đẹp song song cũng là một nhân vật công chúng danh tiếng, khi Đường Phong phát hiện Chino thì trái tim bắt đầu mãnh liệt gia tốc, vô luận thế nào cậu cũng không ngờ lại gặp phải người quen ở đây, lại còn là dưới tình huống như vậy.

Tận lực áp chế khẩn trương, Đường Phong hơi nắm chặt tay ghế, nhẹ giọng hỏi: “Sao lại là anh ta, lẽ nào Chino cũng phạm vào tội gì sao?”

“Cậu nghĩ xem?” Albert thấp giọng nở nụ cười, không có trực tiếp trả lời vấn đề của cậu.

Đường Phong dần dần để bản thân tỉnh táo lại, lúc này bán đấu giá đã bắt đầu, giá quy định là mười triệu, người đầu tiên ra giá đương nhiên là Harvey, mà hiện tại Đường Phong cũng biết vì sao lại gặp phải Harvey ở chỗ này.

Làm bác sĩ gia đình nhà Chino, Harvey đến thay người nhà Chino đến đấu giá Chino, nhưng Chino không giống như người phạm vào lỗi nặng gì đó.

Đường Phong bắt đầu nhớ lại mỗi một câu Albert nói với cậu trước đó, cậu nhớ Albert từng nói vật phẩm kế tiếp chính Albert cũng muốn đấu giá, người này là Chino, nói cách khác Chino chọc tới Albert.

“Anh ta đắc tội anh.” Đây là điều duy nhất Đường Phong có thể nghĩ đến, thế nhưng Chino một đại minh tinh cách xa vạn dặm với Albert, sao có thể dính dáng tới nhau.

“Ha hả.”

Albert dùng tay ra hiệu cho thủ hạ bên cạnh, Đường Phong thấy thủ hạ kia gật đầu, sau đó ghé vào bên tai nghe khẽ nói gì đó, rất nhanh liền có người bắt đầu đấu giá với Harvey.

Này căn bản là không công bằng, Albert có thể theo ý muốn của mình liên tục ra giá, cho dù là thét giá lên tận trời thì cũng chỉ là buôn bán với chính mình, chỉ cần người đàn ông này muốn, sẽ không có bất cứ ai có thể từ trong tay Albert mang Chino về.

Lúc này đấu giá đã lên tới bảy mươi triệu, Harvey vẫn như cũ kiên trì không ngừng nâng thẻ bài, mà Đường Phong ngồi sau cửa sổ thủy tinh nhìn tất cả trước mắt bắt đầu lo lắng, cậu phải làm gì đó, bằng không cho dù Harvey đưa ra toàn bộ gia sản của gia tộc Chino cũng không đủ để chuộc Chino về.

Muốn tháo chuông phải tìm người buộc chuông, mà người buộc chuông lại ở ngay bên cạnh Đường Phong.

“Chino là bạn của tôi, Albert, có thể nói cho tôi biết anh ta đã làm chuyện gì đặc biệt khiến anh tức giận không?” Không dám trực tiếp mở miệng để Albert thả người, Đường Phong nỗ lực hỏi thăm tình huống trước, tùy tiện hành động chỉ sợ sẽ khiến cho kết quả tệ hơn.

Albert không phải Lục Thiên Thần cũng không phải Charles, Đường Phong thủy chung không có mười phần nắm chặt đối với người đàn ông này.

Albert không hề trả lời vấn đề của Đường Phong, vẫn như cũ để thủ hạ duy trì liên tục tiến hành đấu giá với Harvey, lúc này giá đã vượt trên một trăm triệu, trong mắt Harvey rõ ràng xuất hiện một ít do dự.

“Albert.” Đường Phong nắm lấy tay đối phương, lúc này Albert mới có một ít phản ứng, mỉm cười chuyển hướng Đường Phong.

“Không cần lo lắng.”

Sao cậu có thể không lo lắng?

“Chino anh ta đã làm gì, tôi không nghĩ anh ta là một người sẽ làm chuyện xấu.”

Albert cười nhẹ hai tiếng: “Ha hả, cậu ta chọc tới tôi, đây là tội cậu ta đã phạm vào.”

Chino rốt cuộc chọc tới Albert chỗ nào?

Trong nháy mắt, một ý nghĩ giống như sấm sét đánh vào trong đầu Đường Phong, cậu mạnh mẽ chớp mắt, hỏi: “Có phải vì lúc Chino đóng phim với tôi, anh ta đã làm một ít chuyện quá đáng?”

Người đàn ông bên cạnh không nói gì, nhưng trong mắt rõ ràng hiện lên một tia không vui.

“Anh ấy đã xin lỗi tôi. . .” Cư nhiên thật là nguyên nhân này, Đường Phong nhất thời cảm thấy một trận vô lực, tuy cậu tức giận xung động lúc đó của Chino, nhưng không đến mức để Chino phải chịu đau khổ như vậy.

“Cậu tiếp nhận, nhưng tôi thì chưa.” Albert chẳng quan tâm nói.

“Albert, thả Chino đi.” Đến tình trạng hiện tại, Đường Phong chỉ có thể trực tiếp mở miệng, theo giá cả liên tục tăng cao, thương tổn và áp lực gia đình Chino phải chịu sẽ càng lớn.

Người nhà của Chino có lẽ cũng đã lo lắng tới điểm này, nên mới nhờ Harvey tới đây.

“Albert!” Đường Phong trực tiếp tóm chặt tay đối phương, “Anh làm như vậy khiến tôi rất khó xử, tôi xin anh, thả anh ấy đi, Chino không nên nhận phải đối đãi như vậy.”

“Cứ bình tĩnh, thân ái.” Albert giật lại bàn tay Đường Phong nắm lấy, vừa cười vừa nói: “Chino vốn là tôi tặng cho cậu, cậu thực sự cho rằng tôi sẽ làm loại chuyện xấu này sao? Xin hãy tin tưởng tôi một chút, sao tôi có thể làm khó cậu chứ, Chino sẽ là của cậu, cậu muốn thả thì thả, muốn làm gì cậu ta đương nhiên cũng có thể.”

“Không tin tôi?” Nhẹ nhàng xoa gương mặt Đường Phong, Albert tiến gần đặt một nụ hôn nhàn nhạt lên môi người kia, “Tôi sẽ không lừa dối cậu.”

“Vậy cái giá phải trả thì sao?” Đường Phong không tin sẽ có chuyện tốt như vậy.

“Trả giá? Đích thật là một đề nghị tốt.” Albert thực sự cúi đầu suy nghĩ một chút, anh nghĩ tới gì đó, mặt mang sung sướng ngẩng đầu lên, “Tôi từng thấy cậu khiêu vũ với hai người kia, vậy cũng nhảy một điệu với tôi đi.”

“Chỉ như vậy?”

“Đương nhiên, tôi sẽ không ép cậu, sẽ không.” Vẻ mặt dẫn theo một chút si mê, Albert liên tục vuốt ve gương mặt cậu, “Cậu phải tin tôi, trên thế giới này chỉ có tôi đáng giá để cậu tin tưởng.”

 

 

Đệ nhị thập tứ chương: Thả người.

 

Kết quả của phiên đấu giá này căn bản không cần suy nghĩ, khi giá lên tới ba trăm triệu đô sắc mặt Harvey đã trắng bệch, vài lần đều nhịn không được muốn để người bên cạnh gọi điện thoại cho gia trưởng nhà Chino.

Ý của cha và anh trai Chino là không tiếc giá nào cũng phải đem Chino hoàn hảo không tổn hao gì mang về, tiền có thể kiếm lại, nhưng người thân thì chỉ có một, thế nhưng trước đó bọn họ căn bản không nghĩ tới sẽ có người liên tục nâng giá với họ, cũng giống Đường Phong, bọn họ cũng không tin Chino sẽ làm chuyện xấu gì khiến những phần tử mafia này tóm lấy.

Harvey vốn tưởng rằng hai trăm triệu đã là giá trên trời cực cao, nhưng hiện tại cư nhiên lên tới ba trăm triệu, đối phương cũng không chút nào có ý lùi bước, căn bản là có bị mà đến, điều này khiến anh có chút do dự.

Chẳng lẽ là chủ nhân hội đấu giá mời tới?

Mặc kệ thế nào, nếu như giá vượt lên ba trăm triệu thì đó là một đả kích cực lớn đối với gia tộc Chino, chuyện này nếu để đối thủ của nhà Chino biết được thì hậu quả không thể tưởng tượng nổi, chỉ sợ cổ phần của công ty cũng sẽ theo đó chịu ảnh hưởng.

Đến tột cùng là ai có cừu hận lớn như vậy với Chino, cư nhiên sẵn lòng xin giúp đỡ từ đám ác ma này.

“Ngài Harvey, mời ngài đi ra ngoài một chút.” Đang lúc khẩn trương, đột nhiên một nhân viên phục vụ tiến tới nhỏ giọng nói bên cạnh Harvey.

“Không thấy tôi đang có việc gấp sao?” Harvey luôn luôn chú ý đối thủ ra giá, vào lúc tinh thần khẩn trương cực độ bị người quấy rối khó tránh khỏi có chút mất hứng.

“Chủ nhân của tôi muốn gặp ngài, chuyện này có liên quan tới ngài Chino, xin không cần lo lắng sự an toàn của ngài Chino.” Nhân viên phục vụ trần thuật lại ý muốn của Albert, cường điệu thêm một lần, “Nếu ngài không muốn đi ra ngoài, tôi sẽ không quấy rối ngài thêm.”

Chủ nhân của hội đấu giá?

Harvey cúi đầu thoáng suy tư một lát rồi vội vàng nói: “Không, tôi đi ra ngoài với cậu.”

Đây có thể là lối ra duy nhất, Harvey gật đầu với Chino bị buộc chặt trên sân khấu, ra hiệu cho đối phương không cần lo lắng, sau đó theo nhân viên phục vụ đi ra ngoài, mà phiên đấu giá tự nhiên cũng dừng ở đây.

Giá bán Chino cuối cùng là ba trăm hai mươi lăm triệu, người đàn ông thay thế Albert ra giá tự nhiên là giống với mấy người trước đi tới hậu trường trả tiền.

Harvey mang theo sầu lo và lo lắng, trên khuôn mặt treo đầy vẻ nặng nề, nghiêm túc lại hơi khẩn trương đi theo phía sau nhân viên phục vụ, anh đã nghĩ kỹ rồi, nếu như anh rời đi tạo thành thương tổn cho Chino, vậy mặc kệ thế nào anh cũng phải làm chuyện gì đó.

Nhưng anh có thể làm gì đây?

“Chính là ở đây, mời vào.” Nhân viên phục vụ ngừng lại bên ngoài một gian phòng trên tầng cao nhất của du thuyền, vươn tay ý bảo Harvey đi vào, sau đó xoay người rời đi.

Trước cửa đứng hai vệ sĩ, lúc Harvey đẩy cửa hai vệ sĩ cũng không liếc nhìn người đàn ông này chút nào.

Người ở trong này chính là chủ nhân phía sau hội đấu giá, một người anh chỉ nghe qua nhưng căn bản không nghĩ tới sẽ gặp được, muốn nói không khẩn trương là không có khả năng, thế nhưng sau khi Harvey đi vào, anh triệt để chết đứng tại chỗ.

“Đường. . . Ngài Đường?”

Không thể không nói vừa nhìn thấy Đường Phong, Harvey quả thực tựa như sét đánh triệt để ngây dại, không thể trách anh, anh chỉ là từ trong miệng nhân viên phục vụ biết được chủ nhân du thuyền đang chờ anh ở trong phòng này, mà hiện tại trong phòng chỉ có Đường Phong và mấy người vệ sĩ khác.

Hơn nữa Đường Phong còn mặc một thân đường trang, dáng dấp hai tay chắp sau lưng đứng ở cách đó không xa rất giống một vị trùm sò thần bí trong truyền thuyết nào đó.

“Harvey, chúng ta lại gặp mặt.”

Thoáng cười khổ, Đường Phong đoán được Harvey có thể đã hiểu lầm mình, nhưng bây giờ không phải lúc đi giải thích, cậu vươn tay ý bảo Harvey ngồi xuống, có một chuyện bọn họ phải từ từ nói.

“Anh không cần lo lắng cho Chino, sáng sớm ngày mai tôi sẽ cho người đưa anh ấy lên thuyền của anh.” Đây là lời Đường Phong muốn nói với Harvey, một câu rất đơn giản, nhưng đối với Harvey cùng với người nhà Chino mà nói thì trân quý không gì sánh được.

“Ngài Đường, cậu. . .” Harvey dường như có chút cố kỵ, anh khiếp sợ nhìn mấy người vệ sĩ bên cạnh một chút, đám vệ sĩ cao to dường như mắt điếc tai ngơ đối với việc bọn họ nói chuyện, vẫn không nhúc nhích đứng ở bên cạnh, cả đám tựa như bức tượng tượng trưng cho sức mạnh và bạo lực yên lặng tản ra áp lực vô hình.

“Harvey, biết đến càng ít càng có lợi cho anh, tôi chỉ có thể nói cho anh tôi không phải chủ nhân của chiếc du thuyền này, sau khi anh trở lại cũng đừng nói với Chino anh từng gặp tôi, đối với bất cứ ai cũng thế, xin đừng nói cho bọn họ anh đã từng gặp tôi ở đây.”

Albert không phải là người ai cũng có thể gặp, người đàn ông kia quá mức nguy hiểm, Đường Phong lựa chọn thay Albert đi ra nói chuyện này với Harvey.

Hơn nữa do cậu đứng ra nói, Harvey hẳn là càng thêm yên tâm.

Harvey nhìn Đường Phong một hồi, tuy rằng anh không rõ vì sao lại gặp Đường Phong ở đây, nhưng tin tức trong lời nói của đối phương mơ hồ tiết lộ cho anh, rất nhiều chuyện không phải anh có thể tiếp xúc và hiểu được.

Anh khe khẽ thở dài, trên khuôn mặt lộ ra nụ cười: “Tôi cảm thấy rất có lỗi vì đã từng thất lễ với cậu, vô luận thế nào, ngày hôm nay phi thường cảm ơn cậu.”

“Tôi chỉ làm chuyện trong khả năng của tôi.” Đường Phong không có chuyện gì khác muốn nói với Harvey, cậu đứng lên, nhẹ giọng nói, “Trở lại ngủ một giấc đi, sáng sớm ngày mai khi Chino trở lại tôi nghĩ anh hẳn là lấy trạng thái tốt nhất hoan nghênh anh ấy, vài ngày nữa sẽ đến liên hoan phim Venice, để Chino nghỉ ngơi thật tốt, sự việc trong mấy ngày này cứ quên đi, sẽ không xảy ra nữa đâu.”

Harvey cố sức gật đầu, kỳ thực anh có rất nhiều vấn đề muốn hỏi người đàn ông này, nhưng cũng chỉ có thể nghẹn lại trong bụng.

Nhiều lúc, Đường Phong khiến anh nhớ tới một người đàn ông, một người đàn ông đã không còn trên thế giới này.

“Ngài Đường, liên hoan phim Venice cậu cũng sẽ tới chứ?” Trước khi đi, Harvey hỏi.

Đường Phong gật đầu, cười nói: “Tôi sẽ.”

Sau khi tiễn bước Harvey, Đường Phong đi tới gian phòng của cậu và Albert trước khi rời bến, đẩy cửa đi vào, Đường Phong liếc mắt liền thấy Chino bị buộc chặt trên giá gỗ bên cạnh giường, hiện tại không chỉ có miệng bị chặn, ngay cả mắt cũng bị che đi.

Thân thể Chino hơi hơi run run trong không khí, từ nhỏ đến lớn, người đàn ông thìa vàng trong miệng (*) mà lớn lên này có lẽ chưa từng trải qua chuyện đáng sợ như vậy.

(*) Thìa vàng trong miệng: ý chỉ con nhà giàu ăn sung mặc sướng, từ nhỏ đến lớn vô lo vô nghĩ.

Albert dường như dung nhập vào trong không khí, anh ngồi bên cửa sổ vắt chân bên cạnh bàn nhỏ, tùy ý uống một ít cà phê, thấy cậu đi vào, liền mỉm cười vẫy tay với Đường Phong.

Đường Phong đi tới trước mặt Albert, người đàn ông này chỉ chỉ cái ghế.

Chino có thể nghe thấy bọn họ nói chuyện, Đường Phong cũng không dám lên tiếng, cậu biết người đàn ông trẻ tuổi kia kỳ thực là người tâm cao khí ngạo, bộ dạng gặp phải rủi ro hiện tại nếu như để Chino biết bị cậu nhìn thấy, Chino khẳng định sẽ bị đả kích không nhỏ.

Albert đến tột cùng muốn làm gì?

“Ngồi ở đây đi.”

Albert nhẹ nhàng phun ra bốn chữ với Đường Phong, sau đó lại nâng tách cà phê, từng bước từng bước đi về phía Chino, mỗi bước đi của Albert đều phát sinh tiếng bước chân rất nhỏ, đối với Chino chỉ có thể nghe mà không thể thấy mà nói, không thể nghi ngờ là một loại công kích tâm lý.

“Đại minh tinh Michael Chino, ha hả.” Albert tùy ý quét mắt Chino từ trên xuống dưới, đường nhìn của anh Đường Phong đã từng được lĩnh giáo, luôn luôn có thể gây cho người ta cảm giác nguy cơ dày đặc.

Chino tự nhiên cũng cảm giác được, tóc gáy cả người đều dựng thẳng lên.

“Cậu là một người may mắn.” Lúc Albert nói những lời này anh quay đầu lại nhìn Đường Phong làm theo lời anh, đang thành thành thật thật ngồi ở trên ghế.

“Nhưng song song cậu cũng là một tên ngu xuẩn, nhớ kỹ tất cả ngày hôm nay của cậu, tiếp theo. . . Có thể sẽ không may mắn như vậy đâu.”

Giơ lên tách cà phê, Albert chậm rãi đem chất lỏng màu nâu còn thừa lại rót lên trên thân thể trần truồng của Chino, sau đó đem cái tách ném mạnh xuống đất.

Chino sớm đã không chịu nổi liên tục đả kích, người đàn ông vốn chưa từng trải qua quá nhiều cản trở có thể chống đỡ đến bây giờ đã là cực kỳ không dễ dàng, lúc này dù là toàn thân run rẩy cũng không phải là chuyện nhục nhã gì đó.

Albert không liếc nhìn Chino thêm, anh đi tới trước mặt Đường Phong khom lưng đặt xuống một nụ hôn lên gương mặt cậu: “Chờ cậu nửa tiếng đồng hồ.”

Sau đó liền rời khỏi gian phòng.

Đường Phong đứng lên đi tới, cầm lấy một chiếc khăn giặt sạch rồi vắt khô, đi tới trước mặt Chino thay người đàn ông trẻ tuổi này lau đi vết cà phê trên người, khi Đường Phong vừa đụng tới Chino người sau liền kịch liệt run rẩy một chút.

Hơi nhíu nhíu mày, Đường Phong cái gì cũng không nói thay Chino lau sạch cà phê trên người.

Sau khi lau khô cậu lui ra phía sau vài bước, vệ sĩ ở một bên đi tới đem Chino từ trên giá gỗ thả xuống rồi nâng lên giường, Chino ban đầu từ chối vài cái, sau đó cũng dần dần bình tĩnh lại, dường như đang chờ đợi dằn vặt sắp đến.

Đường Phong dùng mắt ra hiệu cho vệ sĩ ở một bên, rất nhanh có người đi tới cởi ra khẩu trang của Chino, đồng thời nói: “Ngoan ngoãn ngủ một giấc ở trên thuyền, ngày mai sẽ đưa cậu trở lại, cậu thực sự là một tên may mắn.”

Trước khi vệ sĩ cởi bịt mắt của Chino, Đường Phong đã rời khỏi gian phòng.

Albert chờ cậu trên trực thăng trên thuyền, Đường Phong đi tới, trong làn gió biển tung bay leo lên trực thăng.

“Đêm nay anh ấy sẽ không sao, đúng không?” Đường Phong nhìn sang người đàn ông bên cạnh.

“Đương nhiên.” Albert vươn tay ôm lấy cậu, tiến gần hôn lên môi Đường Phong, “Cậu cũng mệt rồi, trở lại sớm một chút nghỉ ngơi.”

 

Content Protection by DMCA.com

loading...

3 Responses

  1. Smiley Joyce says:

    tên công tử kia…. cũng quá đồi bại rồi…. =.=
    tội cho cha của cô gái, phải hao nhiều bạc như vậy trả thù…..

  2. haiz~ ta nhìn qua cũng có thể bjk đc ta là người cuối cùng theo bộ này và đọc trễ nhất ……. TT^TT
    nhưng ta tính im lặng đọc đến hết nhưng đến mấy chương này thì k thể im hơi lặng tiếng mãi đc vì mấy chương này ……… QUÁ KÍCH THÍCH ĐI!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! TA NHỊN K ĐC NỮA A!!!!!!! ta công nhận trc đây ta đọc qua k ít bộ nhưng cực hiếm có bộ nào khiến ta như bị các tình tiết hút và hãm sâu đến như thế này…….. >o”< đã là con người thì k ai hoàn mỹ cả!!!! cứ chấp nhất sai lầm của ngta làm j ghê thế!!!!!!!!! tác giả ngược nam phụ a~ *giẫy giẫy* ngược ít có ác quá đi……….~

  1. 04/08/2015

    […] Chương 19=>24 – Chương 25+26 – Chương 27+28 […]

Để lại bình luận

%d bloggers like this: