khuynh tẫn triền miên – Chương 240=>243

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Huyết Vũ.

Chương 240: hoàng đế thoái vị.

 

Mắt thấy chân tướng sẽ trồi lên mặt nước, bởi vì Vân Phàm chẳng biết tung tích lần thứ hai cắt đứt.

Thế nhưng, chí ít bọn họ đều đã biết, Vân Khuynh là nhi tử của Vân Phàm và Huỳnh Quang hoàng đế, hơn nữa Vân Phàm vô cùng có khả năng còn sống tại Tương Ly.

Biết đối phương sống ở một góc nào đó trên thế giới này, bản thân sẽ nỗ lực sống, hoặc là để chuộc tội, hoặc là đi trưng cầu tha thứ.

Dù sao, mặc kệ Huỳnh Quang hoàng đế tâm địa rốt cuộc là nghĩ như thế nào, nhưng suy cho cùng hắn đã thương tổn Vân Phàm.

Huỳnh Quang quốc sự, trong sự hỗ trợ lẫn nhau giữa Hiên Viên Trần Vũ và nhiếp chính vương Hiên Viên Liệt Thiên, coi như thuận lợi.

Nhưng thân thể Huỳnh Quang hoàng đế Hiên Viên Ly Thiên, lại càng thêm suy nhược, hầu như khó có thể xuống giường, Vân Lũng như trước ở trong thiên lao đợi xử lý.

Theo thân thể Huỳnh Quang hoàng đế Hiên Viên Ly Thiên suy nhược, dưới cục diện Huỳnh Quang quốc nội bình tĩnh, là sóng lớn cuộn trào mãnh liệt trong cung đình.

Vân Khuynh bởi vì lo lắng Huỳnh Quang hoàng đế, thường xuyên cùng Hiên Viên Bất Kinh đi vấn an Hiên Viên Ly Thiên.

Thân phận đích thực của y, y ôn hòa hiếu thuận, cùng với Hiên Viên Bất Kinh từ từ tan rã băng cứng, đều là niềm hạnh phúc nhất mấy ngày qua của Hiên Viên Ly Thiên.

Ban đêm, một cỗ xe ngựa dưới ánh trăng sáng tỏ, chậm rãi đi vào nội viện Huỳnh Quang hoàng đế, một đường thông hành, người bên trong xe ngựa, dĩ nhiên ngay cả mặt mũi cũng chưa lộ.

Hiên Viên Liệt Thiên chờ ở tẩm cung Hiên Viên Ly Thiên từ lâu, vừa thấy xe ngựa lập tức nghênh tiếp: “Thực là Lộ tiên sinh? ? ?”

Một đôi tay thon dài tái nhợt vén lên mành kiệu, đó là một nam nhân một thân tuyết trắng, tuyết trắng quần, tuyết trắng trường bào, làn da trắng bệch, khuôn mặt tuấn mỹ, xinh đẹp không giống nam tử.

Người này tuổi còn quá trẻ, Hiên Viên Liệt Thiên hơi nhíu nhíu mày, trực giác người này không phải Lộ Quan Ảnh hắn muốn đợi.

Trên khuôn mặt người nọ một mảnh băng lãnh, lạnh lùng liếc nhìn Hiên Viên Liệt Thiên xong, liền không nói một lời nhảy xuống xe ngựa.

Trên mã xa đi ra người thứ hai, người nọ trên dưới ba mươi, toàn thân mang theo vài phần lạnh lẽo đạm mạc, đường cong trên khuôn mặt lưu sướng lại ưu mỹ, toàn thân hắn, giơ tay nhấc chân đều mang theo vài phần xuất trần nói không nên lời.

Hắn hướng về phía Hiên Viên Liệt Thiên gật đầu: “Ta chính là Lộ Quan Ảnh.”

Lộ Quan Ảnh, là nhị sư đệ của đương gia Lưu Ly tiểu trúc hiện nay, vị trí cực cao.

Hắn cũng là nhị sư bá của Liên Cừ, là người trị liệu cho tiểu Bảo, lúc này hắn theo ý chỉ của Hiên Viên Liệt Thiên truyền xuống, đến kinh thành xem bệnh cho Hiên Viên Ly Thiên.

Hiên Viên Liệt Thiên nhìn thiếu niên bên cạnh Lộ Quan Ảnh đẹp đến gần như quỷ dị, lạnh lùng hơn Lộ Quan Ảnh vài phần, lại không thích phản ứng người khác mà nhẹ nhàng nhướng mày, có chút không vui nói: “Thị vệ này của Lộ tiên sinh thật đúng là tuấn tú lịch sự, thân thủ bất phàm, thân phận tôn quý.”

Tuy biết lúc này không nên đắc tội Lộ Quan Ảnh, thế nhưng thiếu niên kia quá không để người vào mắt, loại hình dạng không nhìn người khác này rất dễ khiến cho người ta phản cảm.

Hiên Viên Liệt Thiên nói xong, liền nhận thấy khí tức quanh thân Lộ Quan Ảnh hơi đổi, một lúc lâu mới nói: “Đây là tiểu đồ, Dạ Lạc Huyền.”

Dạ Lạc Huyền, người bước vào giang hồ, đều là biết đến. . . Giang hồ Ma quân Dạ Lạc Huyền.

Hiên Viên Liệt Thiên thu hồi kinh ngạc trong lòng, hóa ra đây là Dạ Lạc Huyền, dĩ nhiên cũng xuất từ Lưu Ly tiểu trúc.

Làm thiên niên cổ phái giống với Lưu Duyến ảo cảnh, nội tình của Lưu Ly tiểu trúc đích xác không thể khinh thường, may mắn bọn họ là hữu không phải địch.

Giang hồ đồn rằng Dạ Lạc Huyền ái phạm sát ngược, hơn nữa hỉ nộ vô thường, tính tình cổ quái, cao ngạo lạnh lùng không thích phản ứng người.

Hiểu rõ thân phận của hắn, cũng biết cá tính của hắn xong, Hiên Viên Liệt Thiên cũng không đem việc hắn thất lễ vừa rồi để ở trong lòng, trực tiếp cùng Lý Đức Hải dẫn Lộ Quan Ảnh hai người vào tẩm cung.

Huỳnh Quang hoàng đế Hiên Viên Ly Thiên, vẻ mặt tiêu điều tiều tụy, nhan sắc trên khuôn mặt là một mảnh trắng bệch, cực kỳ không tốt, chỉ có ánh mắt hắn là coi như trong sáng.

Lộ Quan Ảnh nhìn thấy Hiên Viên Ly Thiên lập tức hành lễ: “Thảo dân Lộ Quan Ảnh khấu kiến hoàng thượng.”

Dạ Lạc Huyền ở một bên tuy không muốn để ý tới, thế nhưng Lộ Quan Ảnh đều đã quỳ, hắn sao có thể không quỳ? ? ?

Vì vậy hắn cũng im lặng quỳ xuống.

Hiên Viên Ly Thiên ho khan xua tay:

“Khụ khụ. . . Lộ tiên sinh thỉnh. . . Mau. . . Mau. . . Bình thân. . .

Làm phiền. . . Lộ tiên sinh vì trẫm. . . Lặn lội đường xa. . . Khụ khụ. . .”

Hiên Viên Liệt Thiên tiến đến bên giường đỡ lấy Hiên Viên Ly Thiên: “Hoàng huynh, tâm ý của ngươi Lộ tiên sinh đều đã biết, hiện tại để Lộ tiên sinh bắt mạch cho ngươi đi.”

Cùng là nam tử, hơn nữa Hiên Viên Ly Thiên cũng không phải người ngượng nghịu, bởi vậy Hiên Viên Liệt Thiên trực tiếp để Lộ Quan Ảnh bắt mạch cho Hiên Viên Ly Thiên.

Lộ Quan Ảnh đưa tay đặt lên mạch đập của Hiên Viên Ly Thiên một lúc lâu, nhíu nhíu mày nói: “Hoàng thượng là trúng độc mạn tính, độc này đè ép đã lâu trong cơ thể hoàng thượng, hiệu quả càng ngày càng rõ ràng, cho nên hoàng thượng càng ngày càng suy yếu.”

Khuôn mặt tuấn mỹ của Hiên Viên Liệt Thiên trầm xuống, thì thào tự nói: “Độc? ? ? Trong hoàng cung, ẩm thực đều được kiểm tra rất nghiêm, không có bữa nào không có người thử độc trước khi hoàng huynh dùng bữa, vì sao lại trúng độc? ? ?”

Lộ Quan Ảnh lắc đầu, ý bảo mình không biết, sau đó nói tiếp:

“Độc này nói lợi hại cũng không tính lợi hại, nhưng là có chút khó giải, cần thời gian điều dưỡng rất dài.

Nhưng đây cũng không phải quan trọng nhất, quan trọng hơn là, thân thể hoàng thượng tựa hồ có bệnh cũ, theo độc tính dẫn phát, bệnh cũ của hoàng thượng phát tác rất khó khống chế.”

Hiên Viên Ly Thiên hơi nhắm mắt, nhìn không ra tình tự trong mắt hắn, thế nhưng thân thể hắn lại hơi hơi run.

Nhìn chung quanh đề phòng sâm nghiêm, người có thể hạ độc hoàng đế trong thời gian dài, ngoại trừ người thân cận, còn có thể là người nào, không thể trách Hiên Viên Ly Thiên cảm thấy tâm lạnh.

Hiên Viên Liệt Thiên vỗ vỗ tay Hiên Viên Ly Thiên, hỏi Lộ Quan Ảnh: “Như vậy Lộ tiên sinh, thân thể hoàng huynh ta, rốt cuộc lúc nào mới tốt lên? ? ?”

Nét mặt Lộ Quan Ảnh lướt qua một tia bất đắc dĩ: “Nếu hoàng thượng bảo trì trạng thái ngày hôm nay, không đến hai ngày, sẽ hồn về tây thiên.”

“. . .”

Hiên Viên Ly Thiên và Hiên Viên Liệt Thiên đều là hô hấp cứng lại: “Lẽ nào ngay cả Lộ tiên sinh cũng không có biện pháp cứu hoàng huynh ta? ? ?”

Lộ Quan Ảnh xoay người, chậm rãi bước đi thong thả trong phòng nói: “Nếu như hoàng thượng và nhiếp chính vương nguyện ý phối hợp, tình huống của hoàng thượng, còn có thể vãn hồi.”

Hiên Viên Liệt Thiên và Hiên Viên Ly Thiên nghe vậy, đều nhìn Lộ Quan Ảnh: “Phải làm như thế nào? ? ?”

Lộ Quan Ảnh dừng lại cước bộ, tỉ mỉ nhìn Hiên Viên Ly Thiên:

“Bệnh của hoàng thượng, cần tĩnh dưỡng, không thể làm lụng quốc sự vất vả, mặt khác, bệnh cũ của hoàng thượng, thuốc và kim châm không trị được, chỉ có thể theo ta đi Lưu Ly tiểu trúc, nằm trên giường huyền băng trong Lưu Ly tiểu trúc của ta một đoạn thời gian mới có thể phục hồi như cũ.

Về phần độc, sau khi khống chế được bệnh cũ, ta chậm rãi uy giải dược, sẽ khôi phục lại.”

Trên khuôn mặt Hiên Viên Ly Thiên bởi vì vừa ho khan mà mang theo ửng hồng, nhìn Lộ Quan Ảnh, hơi nhăn mày: “Ý của Lộ tiên sinh là kêu trẫm cùng ngươi đi Lưu Ly tiểu trúc.”

Lộ Quan Ảnh gật đầu: “Không chỉ như thế, lấy tâm lực và thân thể của hoàng thượng, nếu tiếp tục vất vả chuyện quốc sự, thân thể sẽ càng ngày càng yếu.”

Hiên Viên Ly Thiên cười khổ:

“Quốc sự trẫm đã buông tay lâu ngày, cũng được. . . Hiện tại một thân ốm đau, quyền tiền danh lợi, vinh hoa phú quý đã chẳng là gì, ngôi vị hoàng đế ràng buộc ta hơn nửa đời, cũng là lúc nên buông tay.

Chỉ cần có thể giữ lại tính mệnh, có cơ hội đi tìm Phàm nhi là được.”

Nói xong, hắn hơi nhắm hai mắt, chốc lát lại nói: “Lý Đức Hải, việc không chần chờ, đi thu thập hành lý cho trẫm. Lộ tiên sinh thỉnh chờ một chút, sau khi ta ăn nói một vài việc xong sẽ theo ngươi đi.”

Khi Hiên Viên Ly Thiên hạ mệnh lệnh, Hiên Viên Liệt Thiên đã ngây dại ở một bên: “Hoàng huynh, ngươi đây là? ? ?”

Hiên Viên Ly Thiên ngẩng đầu cười với hắn: “Thiên nhi, nghĩ chỉ, trẫm muốn thoái vị.”

“Ách. . . Hoàng huynh ngươi. . . Này cũng quá nóng nảy, hơn nữa hoàng huynh thoái vị, Huỳnh Quang làm sao bây giờ? ? ?”

Biểu tình của Hiên Viên Ly Thiên cứng lại một chút, nâng tay nói với Hiên Viên Liệt Thiên: “Thiên nhi, đi gọi Bất Kinh, tiểu Khuynh, và tiểu ngũ tới đây.”

Hiên Viên Liệt Thiên cau mày: “Hoàng huynh, chờ ngươi hết bệnh, ngươi như trước vẫn có thể làm hoàng thượng của ngươi. . .”

Hiên Viên Ly Thiên khoát tay áo: “Trẫm vì Huỳnh Quang lê dân bách tính bận rộn nửa cuộc đời, cũng nên theo đuổi hạnh phúc của mình, lần này nếu có thể may mắn sống sót, quãng đời còn lại của trẫm, chỉ cần tìm được Phàm nhi.”

Hiên Viên Liệt Thiên vẻ mặt buồn bã, suy nghĩ một chút Liên Phù trong nhiếp chính vương phủ, thoáng cái hiểu được tâm tư Hiên Viên Ly Thiên, hắn gật đầu: “Hoàng huynh chờ, thần đệ đi gọi bọn hắn cho ngươi.”

Mọi người, đều đã ngủ, Hiên Viên Bất Kinh và Vân Khuynh bị đánh thức, Tần Vô Phong và Tần Vô Song ở cùng Vân Khuynh, tự nhiên cũng là tỉnh.

Bọn họ đi theo phía sau Vân Khuynh, hầu ở bên ngoài tẩm cung hoàng đế.

Không tới một hồi, thái tử Hiên Viên Trần Vũ cũng tới.

Khi Hiên Viên Trần Vũ tiến vào, toàn bộ trong phòng, chỉ còn Hiên Viên Ly Thiên, Hiên Viên Bất Kinh và Vân Khuynh.

Hiên Viên Ly Thiên hiền lành nhìn Vân Khuynh:

“Quan hệ giữa chúng ta, nói vậy ngươi đã sớm biết, ta cũng biết ngươi có rất nhiều chuyện đều không rõ, nhưng hôm nay trẫm. . .

Ta và ngươi cũng mơ hồ như nhau, ta đáp ứng ngươi, chờ ta hiểu ra tất cả, nhất định sẽ nói cho ngươi.”

Nói xong, mặc kệ Vân Khuynh phản ứng thế nào, hắn liền nhìn về phía Hiên Viên Bất Kinh:

“Bất Kinh, ngươi là hài tử được ta tự tay dạy dỗ từ nhỏ, tuy rằng sau đó Bất Kinh rất hận ta, nhưng ở trong lòng phụ hoàng, Bất Kinh vẫn là hài tử khiến phụ hoàng kiêu ngạo.

Trong nhiều hài tử của phụ hoàng, chỉ có ngươi là phụ hoàng lo lắng nhất, cũng yên tâm nhất, Bất Kinh, phụ hoàng hỏi ngươi, ngươi có bằng lòng tiếp nhận ngôi vị hoàng đế kéo dài chí nguyện của phụ hoàng, tạo phúc cho bách tính Huỳnh Quang không? ? ?”

Giọng điệu của Huỳnh Quang hoàng đế tựa như ăn nói di ngôn, khiến Hiên Viên Bất Kinh nghiêng mặt đi, lạnh lùng nói: “Ta không muốn.”

Hiên Viên Ly Thiên mặt mày buồn bã:

“Năm xưa, nếu không phải vì hiểu lầm kia. . . Bất Kinh sẽ là thái tử ưu tú nhất của Huỳnh Quang chúng ta. . .

Yên tâm đi Bất Kinh, phụ hoàng sẽ không bức ngươi, ngươi cự tuyệt, cũng là trong dự liệu của phụ hoàng, cho nên phụ hoàng cũng gọi tới tiểu ngũ.”

 

 

Chương 241: hoàng vị thuộc về ai.

 

 

Huỳnh Quang hoàng đế Hiên Viên Ly Thiên vừa mới nói xong, Hiên Viên Trần Vũ liền đi vào, dập đầu trên mặt đất nói: “Nhi thần bái kiến phụ hoàng.”

Hiên Viên Ly Thiên nâng tay, bảo hắn tiến lên nói:

“Tiểu ngũ, những năm gần đây ngươi ngồi trên vị trí thái tử, tận chức tận trách, vì phụ hoàng phân ưu giải nạn, giúp phụ hoàng không ít ——

Gần đây thân thể phụ hoàng càng trở nên không bằng trước đây, ngươi có nguyện ý giúp phụ hoàng gánh lấy trách nhiệm này? ? ?”

Hiên Viên Trần Vũ giật mình, nhất thời dĩ nhiên không phản ứng lại.

Hiên Viên Bất Kinh nhìn Hiên Viên Trần Vũ, vẻ mặt Hiên Viên Trần Vũ ngày ấy nói hắn muốn rời khỏi hoàng cung làm một con chim tự do tự tại bỗng nhiên xuất hiện trong óc hắn.

Dưới đáy lòng hắn thở dài một tiếng, trong con mắt nhìn Hiên Viên Trần Vũ, không tự chủ được hiện lên một tia buồn bã.

Hiên Viên Ly Thiên nói tiếp:

“Trẫm tỉ mỉ suy nghĩ một chút, các hoàng tử của Huỳnh Quang chúng ta hôm nay, chỉ có tiểu ngũ là thích hợp nhất, khuyết điểm duy nhất của tiểu ngũ ngươi, chính là quá mức nhân từ.

Tiểu ngũ phải hiểu, lấy đức thu phục người, lấy người trị thiên hạ, tự nhiên là tốt, nhưng cũng không thể quá mức rộng lượng, quá mức mềm yếu.

Một người hoàng đế, nếu là quá mềm yếu liền không thể đặt chân trong các quốc gia.

Luật pháp nếu quá lỏng lẻo, sẽ thành nuông chiều sinh hư, gây thành nhiều việc vi phạm pháp lệnh. . . Khụ khụ. . .”

Nói nói, Hiên Viên Ly Thiên lại bắt đầu ho khan.

Vân Khuynh nhíu mày, y nhẹ nhàng mở miệng: “Thân thể của ngươi có phải là. . .”

Vân Khuynh thoáng cái hỏi ra nghi hoặc trong lòng mọi người.

Hiên Viên Ly Thiên lắc đầu, khóe miệng hiện lên dáng cười, vươn tay sờ sờ đầu Vân Khuynh:

“Tiểu Khuynh, tiểu thất của trẫm, trẫm còn muốn sống đi tìm mẫu thân ngươi, sao có thể đơn giản chịu chết? ? ?

Chỉ là thân thể trẫm không chống nổi nữa, cũng chán ghét mệt mỏi vì việc thiên hạ.”

Vân Khuynh nhẹ nhàng nhắm mắt lại, gật đầu: “Vậy thì tốt.”

Xưng hô của Hiên Viên Ly Thiên đối với Vân Khuynh khiến Hiên Viên Trần Vũ sợ sệt nửa ngày.

Hóa ra Vân Khuynh này, chính là thất hoàng đệ của hắn, Huỳnh Quang quốc thất hoàng tử.

Hắn còn đang sợ run, Hiên Viên Ly Thiên lại nói: “Thế nào, tiểu ngũ, ngươi có bằng lòng thay phụ hoàng gánh lấy một mảnh giang sơn không? ? ?”

Người bình thường có được hoàng vị, có được vị trí tôn quý nhất trên đời này, hẳn là sẽ rất hài lòng, rất cao hứng.

Thế nhưng Hiên Viên Trần Vũ không thế.

Đáy lòng hắn lúc này một mảnh trống rỗng mờ mịt, hắn dường như thấy bầu trời phía trên bốn bức tường của hoàng cung này càng ngày càng nhỏ, càng ngày càng nhỏ.

Hắn không biết nên vui, nên buồn, nên giận, hay nên thế nào. . .

Thế nhưng, mặc dù trong lòng mờ mịt, hắn vẫn như trước dập đầu nói: “Nhi thần tuân mệnh, nhi thần nguyện ý nhận lấy giang sơn này, cũng nguyện ý vì thần dân Huỳnh Quang cúc cung tận tụy.”

Hiên Viên Ly Thiên mỉm cười gật đầu, thỉnh thoảng ho khan vài tiếng.

“Tiểu ngũ, ngươi tiến lên đây.”

Hiên Viên Ly Thiên hòa ái cười với Hiên Viên Trần Vũ:

“Trừ ba bọn ngươi ra, các hoàng tử khác, đều tâm tồn bất lương đối với ngôi vị hoàng đế này của trẫm, lòng muông dạ thú, trong mắt chỉ có quyền thế, không có bách tính, ba hài tử các ngươi thuần lương, là hài tử hiếm có trong hoàng thất.

Tiểu ngũ, ngươi mau mau nhận thức, vị này chính là đại hoàng huynh Hiên Viên Bất Kinh của ngươi, vị này chính là thất hoàng đệ của ngươi, Vân Khuynh.

Chờ sau khi trẫm thoái vị, ngươi để bọn họ rời đi, cho bọn hắn tự do, cam đoan bọn họ suốt đời không lo.”

Hiên Viên Trần Vũ hít một hơi thật sâu, trong lòng phụ hoàng hắn, sủng ái nhất, quan tâm nhất, chính là đại hoàng huynh và thất hoàng đệ của hắn.

Trong lòng hắn chua chát, không biết nên vui vẻ hay là thương tâm.

Hiên Viên Ly Thiên nói với Hiên Viên Trần Vũ xong, lại quay sang Hiên Viên Bất Kinh:

“Ngươi có kinh thế chi học, cho dù không muốn leo lên hoàng vị, nhưng ngươi như trước có thể làm một nhàn tản vương gia bang trợ tiểu ngũ, giống như Liệt Thiên bang trợ ta.

Ta mong muốn nếu triều đình Huỳnh Quang gặp nạn, ngươi có thể giúp tiểu ngũ một chút.”

Hiên Viên Bất Kinh gục đầu xuống, lúc này đây hắn không có cự tuyệt.

Hiên Viên Ly Thiên dường như đối với ba người bọn họ có lời nói không xong, một vòng một vòng, một vòng một vòng, từng cái lần lượt ăn nói cho bọn hắn.

Cuối cùng, hắn quay sang Vân Khuynh nói:

“Tiểu thất, giữa chúng ta, mặc dù có quan hệ huyết thống, thế nhưng, phụ hoàng ngoại trừ cho ngươi một cái sinh mệnh, cho tới bây giờ lại chưa từng dưỡng dục ngươi, ngươi là tức phụ của Tần gia, thân phận thực sự không tiện.

Cũng may tiểu ngũ phẩm tính thuần lương, cư xử ôn hoà hiền hậu, nhất định sẽ hòa bình ở chung với Tần gia, chỉ là Tần gia bên kia. . .

Ta mong muốn, khi Tần gia có tâm gây rối cái gì, tiểu thất có thể tiến hành khuyên bảo, hoặc là báo một tin cho tiểu ngũ.”

Hiên Viên Ly Thiên suy tư thật lâu mới nói ra những lời này.

Vẻ mặt Vân Khuynh vốn đang hết sức chăm chú, lúc nghe thấy lời này của Hiên Viên Ly Thiên, bỗng nhiên biến đổi. . .

Ý của Hiên Viên Ly Thiên là, vào lúc cần thiết muốn y phản bội Tần gia, bang trợ Hiên Viên hoàng thất. . .

Trong lòng Vân Khuynh lúc này một hơi thở cũng không hít sâu nổi, đáy lòng y đau nhức, tăng đứng lên, lạnh lùng nói với Hiên Viên Ly Thiên:

“Hoàng thượng, thảo dân Vân Khuynh đã gả cho Tần gia, tự nhiên chính là người Tần gia, còn tâm, đương nhiên cũng phải hướng về người Tần gia. . .

Sắc trời đã không còn sớm, thỉnh hoàng thượng thứ cho Vân Khuynh vô lễ, Vân Khuynh xin cáo lui trước.”

Sau khi Vân Khuynh rời khỏi, Hiên Viên Bất Kinh thu hồi ánh mắt đặt ở trên người Vân Khuynh, cười lạnh nói với Hiên Viên Ly Thiên: “Phụ hoàng, hủy đi một đời của mẫu thân là đủ rồi, Tần gia huynh đệ sủng ái tiểu Khuynh như vậy, hạnh phúc của tiểu Khuynh, ta quyết không cho phép bất luận kẻ nào phá hư.”

Nói xong cũng phất tay áo rời đi.

Hiên Viên Trần Vũ đứng ở tại chỗ, nhất thời không hiểu chuyện gì xảy ra.

Hiên Viên Ly Thiên thở dài, nhìn Hiên Viên Trần Vũ nói: “Trẫm mệt mỏi, tiểu ngũ cũng trở lại nghỉ đi.”

Sau khi Vân Khuynh, Hiên Viên Bất Kinh, và Hiên Viên Trần Vũ rời khỏi, Lý Đức Hải, Hiên Viên Liệt Thiên liền lần thứ hai xuất hiện.

Hiên Viên Ly Thiên lau khuôn mặt, nói với Hiên Viên Liệt Thiên: “Thiên nhi, nghĩ chỉ, trẫm muốn truyền ngôi cho thái tử.”

Sau khi đem tất cả sự tình đều xử lý thỏa đáng, Hiên Viên Ly Thiên liền rời đi.

Vẫn là mã xa tới trước đó, chỉ là trên mã xa có thêm hai người, một người là Huỳnh Quang hoàng đế đã thoái vị, Hiên Viên Ly Thiên, một người là Lý Đức Hải vốn là đại nội tổng quản.

Trong sắc trời hơi hơi sáng, nương theo âm thanh móng ngựa đáp đáp, mã xa rốt cục ra khỏi cửa thành kinh thành.

Bình minh, vào lúc thượng triều, nhiếp chính vương tuyên bố, tiên hoàng bởi vì thân thể không khỏe, thoái vị trước thời gian đi xa tìm kiếm danh y, nhường ngôi cho thái tử hiện nay Hiên Viên Trần Vũ.

Trong lúc nhất thời, toàn bộ triều đình đều nổ tung.

Quá đột nhiên, tuy rằng biết thân thể Hiên Viên Ly Thiên không tốt, nhưng nghĩ hắn bệnh kéo dài, hắn rất có thể sẽ làm hoàng đế một đoạn thời gian nữa, cho đến khi chết.

Lại không nghĩ rằng, hắn dĩ nhiên có thể sống thoái vị.

Trước khi tân hoàng đăng cơ, mọi việc trong triều, đều do nhiếp chính vương Hiên Viên Liệt Thiên và thái tử sắp đăng cơ nắm giữ, điển lễ tân hoàng lên ngôi còn lại là đang trong trù tính gấp rút.

Sau bình minh, Vân Khuynh, Hiên Viên Bất Kinh, và Hiên Viên Trần Vũ nhận được tin Hiên Viên Ly Thiên thoái vị cũng đã rời khỏi kinh thành đều là cả kinh, đáy lòng phi thường phức tạp.

Vân Khuynh thậm chí có chút hối hận tối hôm qua đã nói lời không dễ nghe với Hiên Viên Ly Thiên.

Đêm qua từ biệt, bọn họ muốn lần thứ hai gặp lại, xem ra phải đợi thật lâu.

Y cũng nói với Hiên Viên Bất Kinh, cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, con muốn dưỡng mà thân không đợi, thế nhưng, chính y thì sao? ? ?

Chính y cũng chưa từng chân chính khiến Hiên Viên Ly Thiên thoải mái.

Trong khoảng thời gian ngắn, Vân Khuynh đáy lòng ủ dột không ngớt, đồng thời quyết tâm, sau đó gặp lại Hiên Viên Ly Thiên, nhất định phải tận tâm hiếu đạo.

Mà hiện tại, y ngoại trừ hướng lên trời khẩn cầu phù hộ Hiên Viên Ly Thiên thân thể khang phục ra, không còn phương pháp khác.

Thế nhưng y không biết chính là, Tần Vô Phong và Tần Vô Song, biết y không yên lòng Hiên Viên Ly Thiên, nhất khắc sau khi có được tin tức, đã bắt đầu bắt tay vào làm, truy tra nơi đi của Hiên Viên Ly Thiên.

Đối với biến cố bất ngờ xảy ra này, bất mãn nhất, chính là nhị hoàng tử Hiên Viên Khê Phong, tam hoàng tử Hiên Viên Lâm Phong, cùng với tứ hoàng tử Hiên Viên Mộc Phong.

“Phụ hoàng. . . Dĩ nhiên thực sự đem ngôi vị hoàng đế đưa cho Vũ nhi. . .”

Đầu ngón tay của Hiên Viên Lâm Phong ấn sâu vào lòng bàn tay, rất không cam lòng.

Hiên Viên Khê Phong bước đi qua lại thong thả: “Tiểu ngũ nhi tính tình có chút nhát gan, vốn tưởng rằng phụ hoàng lập tiểu ngũ nhi làm thái tử, chỉ là vì ổn định đại cục, không nghĩ tới, phụ hoàng, dĩ nhiên thực sự hướng về tiểu ngũ nhi. . .”

Hắn có chút không thể tưởng tượng nổi, thế nhưng lập tức, hắn lại mở miệng:

“Kỳ thực tiểu ngũ nhi đăng cơ cũng tốt, trong huynh đệ chúng ta, cũng chỉ có tiểu ngũ nhi, hoặc là tam đệ ngươi leo lên ngôi vị hoàng đế ta mới tâm phục. . .

Tiểu ngũ nhi xưa nay thân cận với chúng ta, hắn làm hoàng đế kỳ thực cũng tốt.”

Hiên Viên Lâm Phong cười nhạt:

“Thật không, nhị hoàng huynh ngươi thực sự nghĩ như vậy? ? ?

Nếu như ta nói, Vũ nhi căn bản không thích chúng ta, ngày sau sau khi lên làm hoàng đế, sẽ một cước đá bay chúng ta, sẽ thoát khỏi tình yêu và giam giữ của chúng ta, nhị hoàng huynh sẽ làm thế nào? ? ?”

Hiên Viên Khê Phong ngây người: “Không, tiểu ngũ nhi sẽ không như vậy. . .”

Hiên Viên Lâm Phong tiếp tục cười nhạt: “Đừng ngốc nữa nhị hoàng huynh, chúng ta trước đây có thể thân cận với Vũ nhi, là bởi vì thân phận chúng ta tương đương, mà chúng ta lại cường thế hơn hắn. . .

Chờ hắn lên làm hoàng đế, hai người chúng ta cũng không còn làm gì được hắn, cũng vĩnh viễn không có khả năng có được hắn. . .”

Tỉ mỉ suy tư lời Hiên Viên Lâm Phong nói, đáy lòng Hiên Viên Khê Phong có chút thấp thỏm: “Tam đệ, chúng ta phải làm gì đây?”

Hiên Viên Lâm Phong ngẩng đầu, trong đôi mắt dài nhỏ hàm chứa tia sáng băng lãnh lợi hại:

“Tự nhiên là. . . Đoạt lấy ngôi vị hoàng đế. . .

Chỉ có quyền lực tuyệt đối, địa vị tuyệt đối, chúng ta mới có thể đem Vũ nhi vững vững vàng vàng nắm trong tay. . .

Mới có thể khiến người trong thiên hạ cũng không dám dị nghị, quang minh chính đại có được Vũ nhi. . .”

Hiên Viên Khê Phong có chút tâm động: “Thế nhưng, hiện tại trong hoàng cung, có người của Tần gia, còn có hoàng thúc nắm chắc Huỳnh Quang binh quyền. . . Chúng ta, phải làm như thế nào? ? ?”

Hiên Viên Lâm Phong cong cong môi: “Những thứ này, ta tự có dự định. . .”

 

 

Chương 242: sóng lớn chợt tới.

 

Hiên Viên Lâm Phong đích thật là có dự định.

Mẫu thân của Hiên Viên Lâm Phong, xuất từ một nhà giám quốc Huỳnh Quang, nhảy ra ngoài lục bộ triều đình, cùng với nhiếp chính vương vị, địa vị gần như sánh ngang, quyền thế phi thường lớn, bộ tộc bọn họ, chi trì, tự nhiên là Hiên Viên Khê Phong và Hiên Viên Lâm Phong.

Nhất khắc Hiên Viên Bất Kinh vào kinh, bọn họ đã bắt đầu hành động, ở trong lòng bọn họ, Hiên Viên Bất Kinh mang đến cho họ uy hiếp lớn hơn Hiên Viên Trần Vũ nhiều.

Trừ cái này ra, Hiên Viên Lâm Phong đã lén thông đồng một mạch với quan viên chi trì mình, liên hợp bày mưu tính kế.

Hoàng hôn, bầu trời mang theo dư vị màu cam, tia sáng yếu ớt trên bầu trời bị bịt kín một tầng âm u không thể bỏ qua.

Trước Vân phủ của Tương Nam vương, một người thân mang đấu lạp nhìn bốn phía, phát hiện không người theo dõi, mới nhẹ tay gõ gõ cửa.

Một người tiểu đồng len lén mở hé cửa, đề phòng nhìn người nọ.

Từ sau khi Vân Lũng bị bắt, toàn bộ Tương Nam Vân phủ đều nơm nớp lo sợ, muốn tiến cung đi tìm hai vị quý phi lung lay, nhưng ngay cả người cũng không thấy được.

Dưới tình huống không xin được giúp đỡ chung quanh, toàn bộ Vân phủ rơi vào một trận thảm đạm, như chim sợ cành cong, rất nhiều năm trước, lúc Huỳnh Quang mới thành lập một hồi tai họa của Vân gia rõ ràng ngay trước mắt, bọn họ cực kỳ sợ lịch sử lại tái diễn, gần đây luôn luôn đóng chặt cửa lớn, làm kẻ quắp đuôi.

Người gõ cửa không nói hai lời, giơ lên cánh tay, lộ ra một cái lệnh bài, mặt trên điêu long khắc phượng, vừa nhìn là biết tôn quý phi thường.

Tiểu đồng cũng không nhận biết, người kia mở miệng nói: “Ta là người tới từ hoàng cung, có việc muốn gặp phu nhân nhà ngươi.”

Vừa nghe là người trong hoàng cung tới, tiểu đồng kia sợ đến tay chân run run, lập tức mở cửa lớn.

Người nọ gặp được đại phu nhân Vân phủ, một nữ nhân ham mê hư vinh, ngại bần ái phú rồi lại thân phận không thấp, hơn nữa nàng cũng là nữ nhân có vài phần tâm kế, Vân Thù là do nàng sinh, cũng là nàng và Vân Thù cùng nhau xúi giục Vân vương gia, để Vân Khuynh thay Vân Thù gả đến Tần gia.

Người nọ gỡ xuống đấu lạp, lộ ra khuôn mặt bình thường xa lạ, đi thẳng vào vấn đề nói: “Chủ nhân của ta có thể cứu Vân Lũng, cũng có thể giúp Vân gia đại phú đại quý, phu nhân nếu có ý, tìm một chỗ, chúng ta nói chuyện.”

Vân phu nhân nghe vậy kích động không ngớt, nhưng nàng dù sao cũng xuất từ thế gia vọng tộc, vẫn có vài phần tâm trí, nhìn bốn phía xong, nói với người nọ: “Ngươi đi theo ta.”

Vân phu nhân đưa người vào trong một mật thất, hai người bắt đầu bàn bạc.

Người nọ đầu tiên mở miệng nói: “Vân phu nhân, thuộc hạ là người của nhị hoàng tử và tam hoàng tử.”

Vân phu nhân sắc mặt hơi đổi: “Không biết nhị hoàng tử và tam hoàng tử điện hạ muốn cứu phu quân nhà ta thế nào, bảo hộ phú quý Vân gia ta thế nào? ? ?”

“Vậy cần phu nhân và chủ nhân nhà ta hợp tác, chờ chủ nhân nhà ta leo lên đại bảo, tự nhiên không thể thiếu chỗ tốt cho Vân phu nhân, Vân gia.”

Vân phu nhân hô hấp cứng lại: “Đùa gì chứ, Vân phủ chúng ta nào có năng lực gì có thể bang trợ bang trợ hai vị hoàng tử điện hạ, sao có thể hợp tác với hai vị hoàng tử? ? ?”

“Phu nhân và Vân gia không có năng lực hợp tác với chủ tử nhà ta, thế nhưng, lệnh tôn trước kia là tướng quân đức cao vọng trọng trong Huỳnh Quang, ca ca của ngươi lại là thủ lĩnh cấm quân kinh thành, dựa vào binh quyền bọn họ nắm trong tay là có thể cho chủ nhân ta vô hạn bang trợ.”

“Ách. . .”

Vân phu nhân giật mình, đích xác, nàng đến từ tướng quân phủ, thân phận phụ thân huynh trưởng của nàng không phải là cao nhất, thế nhưng đích thật là có binh quyền trong tay.

Được đối phương điểm ra ưu thế của mình, thái độ của Vân phu nhân lập tức kiêu ngạo: “Nhị hoàng tử và tam hoàng tử muốn phụ huynh ta bang trợ. . . Là nổi tâm mưu phản sao?”

Trong mắt đối phương hiện lên một đạo u quang, cũng không trả lời vấn đề của nàng, mà là tiếp tục mở miệng nói:

“Vân phu nhân, Tương Nam vương gia hôm nay bị bắt áp thiên lao, mắt thấy tính mệnh khó giữ.

Hơn nữa chúng ta có được tin tức, Vân gia không biết vì sao khiến cho hoàng thượng tức giận, hoàng thượng đã quyết tâm muốn đối phó Vân gia.

Hiện tại tuy rằng hoàng thượng bởi vì nguyên nhân thân thể mà rời đi, thế nhưng hắn đã đem việc này giao cho nhiếp chính vương và thái tử, chờ thái tử đăng cơ xong, Vân gia các ngươi, sẽ vạn kiếp bất phục. . .”

Vân phu nhân bị người nọ dọa đến sắc mặt trắng bệch, cánh môi run run, trong lúc nhất thời mất đi toàn bộ lý trí, trở nên hoang mang lo sợ.

Đối phương thấy nàng như vậy, hơi buông xuống mí mắt:

“Nếu Vân phu nhân có thể thuyết phục phụ huynh của ngươi trợ các vị chủ nhân của ta hoàn thành đại nghiệp, không những bảo hộ được Tương Nam vương, bảo hộ được Vân gia, mà phụ huynh của ngươi cũng sẽ được hưởng vinh hoa phú quý bất tận.”

Chủ tử nhà ta nói, để biểu thị thành ý, sau khi việc thành hắn sẽ thả Tương Nam vương gia.”

Vân phu nhân vốn đang hoang mang lo sợ, lúc nghe thấy bốn chữ vinh hoa phú quý, triệt để biến thành vui mừng.

Trên khuôn mặt của nàng toát ra một tia tham lam: “Công tử, thỉnh trở lại chuyển cáo cho chủ nhân nhà ngươi, ta sẽ tận lực, chốc nữa ta sẽ trở về bái phỏng phụ huynh, chờ có tin tức sẽ thông tri cho công tử.”

. . .

Tảng sáng hôm sau, trong kinh thành lúc này phần lớn mọi người đang trong ngủ mơ, mấy ngày nay Hiên Viên Liệt Thiên bởi vì bệnh của Hiên Viên Ly Thiên, vẫn luôn ở trong hoàng cung, nhiếp chính vương phủ hầu như là một lần cũng không về.

Nhiếp chính vương phủ thủ vệ sâm nghiêm, cũng có thể nói là tường đồng vách sắt.

Nhưng trên đời này luôn luôn có sơ sẩy, luôn luôn có người tài trong người tài, dưới sự sơ sẩy của người trong nhiếp chính vương phủ, Liên Phù dĩ nhiên mất tích.

Lúc bọn hắn chuẩn bị đi hoàng cung báo tin, hoàng cung đã vào không được.

Một hồi náo động, một hồi biến cố, vào lúc này đang trình diễn trong hoàng cung.

Trong nước và thức ăn Hiên Viên Bất Kinh mấy người dùng bị hạ độc. Hiên Viên Bất Kinh, Tần Vô Phong, Tần Vô Song là hạng người nào, sao có thể trúng loại tài mọn này, mà thân thể Tần Vô Song và Vân Khuynh đều là bách độc bất xâm, cho dù trúng độc cũng không sao.

Nhưng chất độc nho nhỏ này, đã khiến cho bọn họ coi trọng.

Mấy người quan sát một chút tình huống trong cung, phát hiện bầu không khí toàn bộ hoàng cung quái dị không gì sánh được, kiểm tra phi thường nghiêm, cũng nghiêm cấm đi lại giữa các cung, bọn họ hoài nghi trong đó sẽ có biến cố gì đó, liền giả vờ trúng độc, chậm rãi chờ đợi thời cơ rời đi, âm thầm tra chân tướng.

Sáng sớm, Hiên Viên Trần Vũ bởi vì mấy ngày này bận đến sứt đầu mẻ trán, tinh thần không phải quá tốt, nhưng ngay cả như vậy, hắn như trước phải xốc lại tinh thần, phải dẫn dắt chúng thần đăng thiên thai, do Hiên Viên Liệt Thiên chủ trì điển lễ lên ngôi cho hắn.

Toàn bộ hoàng cung vốn hẳn là vui sướng, vào lúc này, hết lần này tới lần khác lại là một mảnh nghiêm túc trầm tĩnh, âm lãnh dọa người.

Thời gian chậm rãi trôi qua, mặt trời đã lên tới giữa không trung, Hiên Viên Liệt Thiên tay cầm ngọc tỷ, mỉm cười nhìn Hiên Viên Trần Vũ.

Hắn nhẹ nhàng nâng tay, đem ngọc tỷ giao cho Hiên Viên Trần Vũ: “Thái tử điện hạ, từ hôm nay trở đi, ngài chính là hoàng đế chân chính của Huỳnh Quang, Huỳnh Quang đều ở trong tay ngài, hoàng thúc mong muốn tân hoàng có thể khiến bách tính Huỳnh Quang sinh hoạt yên ổn giàu có, không cô phụ kỳ vọng của phụ hoàng ngài.”

Hiên Viên Trần Vũ cung kính cong xuống thắt lưng, tiếp nhận ngọc tỷ, mở miệng nói: “Hoàng thúc yên tâm, Trần Vũ nhất định dốc hết khả năng, tạo phúc cho Huỳnh Quang bách tính.”

Hiên Viên Liệt Thiên gật đầu, sau đó bỗng nhiên hành lễ, quỳ xuống: “Nhiếp chính vương Hiên Viên Liệt Thiên khấu kiến hoàng thượng, ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.”

Nhiếp chính vương đã sớm được tiên hoàng hạ chỉ, có thể không quỳ hoàng đế, chỉ là hắn cố tình đi đầu thừa nhận Hiên Viên Trần Vũ, cho nên mới ở trước mặt văn võ bá quan, hành một đại lễ với Hiên Viên Trần Vũ.

Hắn vừa quỳ xuống, văn võ bá quan hơn phân nửa đều quỳ: “Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.”

Hiên Viên Trần Vũ đứng thẳng thân thể, vuốt lại chỉnh tề tóc dài màu mực trên thiên thai bị gió thổi trúng có chút loạn.

Hắn hơi hơi thở dài một tiếng, xoay người.

Trông thấy có quan viên không quỳ, lông mày hắn hơi nhíu lại, khi hắn thấy rõ toàn bộ quan viên này đứng ở phía sau nhị hoàng tử Hiên Viên Khê Phong và tam hoàng tử Hiên Viên Lâm Phong thì sắc mặt đại biến.

Hiên Viên Lâm Phong và Hiên Viên Khê Phong chăm chú nhìn hắn, tuy rằng sắc mặt lạnh lùng, thế nhưng trong hai đôi mắt tương đồng, lại tương đồng lóe ra tia sáng nóng như lửa.

Hiên Viên Trần Vũ giật mình, hắn biết hai người ca ca, là muốn ngôi vị hoàng đế. . .

Thế nhưng, người đăng cơ là hắn, là hắn, bọn họ dĩ nhiên còn ra tay? ? ?

Khi hắn đang trong run sợ, một mũi tên dài sắc bén thẳng tắp bắn về phía hắn.

Hiên Viên Liệt Thiên không nghe thấy mệnh lệnh của Hiên Viên Trần Vũ, nghi hoặc ngẩng đầu, vừa lúc thấy được mũi lên sắc bén kia: “Hoàng thượng, cẩn thận! ! !”

Hiên Viên Liệt Thiên nói, đẩy ra Hiên Viên Trần Vũ, thân thể Hiên Viên Trần Vũ một cái lảo đảo, ngã xuống.

“Tiểu ngũ nhi! ! !”

Hiên Viên Khê Phong kinh hô một tiếng, phóng người lên thiên thai đón được Hiên Viên Trần Vũ, khẩn trương nhìn hắn từ trên xuống dưới: “Tiểu ngũ nhi, ngươi không sao chứ? ? ? Có khó chịu đâu không? ? ?”

Hiên Viên Trần Vũ kinh ngạc nhìn Hiên Viên Khê Phong: “Nhị hoàng huynh, ta không sao. . . Nhị hoàng huynh và tam hoàng huynh không phải đã quyết tâm muốn đoạt hoàng vị của Trần Vũ sao, vì sao còn quan tâm Trần Vũ? ? ?”

Lúc này từ khắp nơi tuôn ra không ít thị vệ quan binh, tứ hoàng tử Hiên Viên Mộc Phong được tiên hoàng phong đất, sai đến Lĩnh Nam lại bỗng nhiên xuất hiện.

Trên khuôn mặt không tính là xấu xí mang theo vẻ âm ngoan, giương giọng nói: “Đem ngọc tỷ cướp về cho ta! Còn lại bách quan, đều không được nhúc nhích! Đao kiếm không có mắt, không cẩn thận lấy mạng các ngươi, vậy không nên tránh bổn hoàng tử thủ đoạn độc ác!”

Hiên Viên Liệt Thiên che ở trước người Hiên Viên Trần Vũ và Hiên Viên Khê Phong, hừ lạnh một tiếng: “Trò hề dối trên gạt dưới.”

Mà lúc này Hiên Viên Lâm Phong, còn lại là con mắt chăm chú nhìn theo Hiên Viên Trần Vũ.

Hắn tuy rằng sớm biết Hiên Viên Mộc Phong tâm hoài bất quỹ, cũng sớm biết Hiên Viên Mộc Phong sẽ gây bất lợi cho Hiên Viên Trần Vũ, thế nhưng thấy có người thương tổn Hiên Viên Trần Vũ, hắn vẫn bị dọa một thân mồ hôi lạnh.

Tuy hắn cũng muốn cướp đoạt ngôi vị hoàng đế, nhưng hắn lại rất yêu Hiên Viên Trần Vũ, không muốn thương tổn Hiên Viên Trần Vũ mảy may.

Người của chính hắn, cũng đều được hắn căn dặn nghìn vạn lần, không được thương tổn Hiên Viên Trần Vũ mảy may, hiện tại hạ sát thủ với Hiên Viên Trần Vũ, tất nhiên là Hiên Viên Mộc Phong.

Lúc này Hiên Viên Lâm Phong có chút hối hận. Hiên Viên Mộc Phong thuận lợi mang người tiến cung như vậy, cũng là kiệt tác của hắn.

Hắn chỉ là muốn lợi dụng Hiên Viên Mộc Phong dẫn dắt rời đi đường nhìn của mọi người, nhân cơ hội tìm một lý do quang minh chính đại phát binh bắt đầu cung biến mà thôi.

Thế nhưng hắn lại liên lụy Hiên Viên Trần Vũ.

Thẳng đến nghe thấy thanh âm kiêu ngạo của Hiên Viên Mộc Phong, hắn mới lấy lại tinh thần, giương giọng hô to: “Thị vệ đâu? Mau mau bảo hộ hoàng thượng, đuổi bắt loạn tặc!”

 

 

Chương 243: Tình và hoàng vị

 

“Thị vệ đâu, mau mau bảo hộ hoàng thượng, đuổi bắt loạn tặc!”

Hiên Viên Lâm Phong nói, chính hắn cũng nhảy lên thiên thai, rơi xuống bên người Hiên Viên Trần Vũ.

Quan binh của Hiên Viên Liệt Thiên và Hiên Viên Mộc Phong mang đến đánh nhau, thân thủ phi phàm, vừa rồi hắn cúi đầu, không thấy Hiên Viên Khê Phong và Hiên Viên Lâm Phong hai người cũng không quỳ xuống đất thừa nhận Hiên Viên Trần Vũ làm hoàng đế.

Hắn chỉ cho rằng đối thủ chính là Hiên Viên Mộc Phong trước mắt này, bởi vậy rất yên tâm đem Hiên Viên Trần Vũ giao cho Hiên Viên Khê Phong và Hiên Viên Lâm Phong, đồng thời mở miệng nhắc nhở bọn họ: “Bảo hộ hoàng thượng, ở đây giao cho ta là được.”

Hiên Viên Lâm Phong nháy mắt ra dấu cho Hiên Viên Khê Phong, Hiên Viên Khê Phong liền nửa kéo nửa ôm đem Hiên Viên Trần Vũ mang đi.

Ngọc tỷ còn đang trên tay Hiên Viên Trần Vũ, Hiên Viên Mộc Phong tự nhiên sẽ không tùy ý để Hiên Viên Trần Vũ rời đi, hắn hạ mệnh gọi người đều theo Hiên Viên Trần Vũ.

Mà Hiên Viên Lâm Phong ở phía sau Hiên Viên Khê Phong và Hiên Viên Trần Vũ, lại có vẻ phi thường trắc trở.

Hắn hơi nhíu nhíu mày, từ ống tay áo lấy ra một cái ống tròn màu đỏ tươi, phóng xuất lên không trung, khói lửa hoa mỹ thoáng cái nổ tung trong không khí.

Tất cả mọi người không hiểu lý do động tác này của hắn, mê hoặc không ngớt.

Nhưng sau một khắc, khi thị vệ quan binh thân màu ngân bạch giáp y xuất hiện, tất cả mọi người hiểu ra, hóa ra Hiên Viên Lâm Phong vừa rồi là phóng tín hiệu.

Khuôn mặt tuấn mỹ của Hiên Viên Liệt Thiên hơi vặn vẹo, ánh mắt đỏ rực trừng mắt Hiên Viên Lâm Phong, cười nhạt: “Các ngươi đám chất bối này thực sự là càng ngày càng có tiền đồ. . . Những tưởng các ngươi sẽ an phận thủ thường, không nghĩ tới, cả đám tất cả đều là hạng người lòng muông dạ thú. . .”

Nói xong tâm hắn lại nhíu chặt.

Vừa rồi hắn dĩ nhiên tin lầm người, đem Hiên Viên Trần Vũ giao cho Hiên Viên Khê Phong, chỉ mong Hiên Viên Khê Phong không nên thương tổn Hiên Viên Trần Vũ mới tốt.

Trên thực tế Hiên Viên Khê Phong tuyệt đối sẽ không thương tổn Hiên Viên Trần Vũ, hắn đưa Hiên Viên Trần Vũ đi vào trong Đông cung, ôn hòa mở miệng: “Tiểu ngũ nhi, nghe nhị hoàng huynh nói, đợi ở chỗ này, nhị hoàng huynh và tam hoàng huynh sẽ bảo vệ ngươi.”

Hiên Viên Trần Vũ cười lạnh: “Thật không? Nhị hoàng huynh ngươi xác định sẽ không vì ngôi vị hoàng đế mà giết ta đấy chứ?”

Hiên Viên Khê Phong ngẩn người hai tay đặt trên vai Hiên Viên Trần Vũ, xoay người Hiên Viên Trần Vũ, khiến Hiên Viên Trần Vũ chính diện đối mặt hắn: “Tiểu ngũ nhi, ngươi biết rõ nhị hoàng huynh sẽ không thương tổn ngươi, vì sao còn muốn nói như vậy?”

Hiên Viên Trần Vũ hất tay hắn: “Không thương tổn ta? Thật không, nếu thực sự không thương tổn ta, các ngươi vì sao nhất định phải cướp đoạt hoàng vị của ta? Trước khi đăng cơ ngươi và Hiên Viên Lâm Phong mọi cách trêu chọc ta, ta đã không tính toán, vì sao hiện tại các ngươi còn muốn đoạt ngọc tỷ?”

Hiên Viên Trần Vũ thanh âm đông lạnh, ai cũng không biết đáy lòng hắn nghĩ gì.

Tuy rằng hắn không muốn ngôi vị hoàng đế này, không muốn làm hoàng đế, thế nhưng nếu hắn đã đáp ứng với phụ hoàng phải làm một hoàng đế tốt, như vậy hắn nhất định sẽ làm hoàng đế tốt, vì bách tính Huỳnh Quang tạo phúc.

Ngôi vị hoàng đế này, là phụ hoàng tự mình giao cho hắn, hắn sao có thể không bảo vệ?

Hiên Viên Khê Phong không thể giải thích rõ ràng với Hiên Viên Trần Vũ, hắn chỉ cảm thấy lòng mình phiền táo không ngớt.

“Không phải, không phải. . . Tiểu ngũ nhi, ta và Lâm Phong, chỉ là muốn chăm sóc tốt cho ngươi, chỉ là muốn ngươi sống một cuộc sống hạnh phúc không lo mới lấy đi ngôi vị hoàng đế kia. . . Nếu không có ngươi tồn tại, Lâm Phong sao có thể muốn làm hoàng đế? Hắn chỉ là muốn có thể yêu ngươi không chút cố kỵ mà thôi. . .”

Hiên Viên Khê Phong nói, dọa đến Hiên Viên Trần Vũ.

Yêu?

Hiên Viên Khê Phong dĩ nhiên nói rõ với hắn, nói Hiên Viên Lâm Phong thương hắn, đồng thời vì hắn mới muốn tranh đoạt hoàng vị. . .

“Không. . .”

Hiên Viên Trần Vũ lắc lắc đầu: “Không phải như thế. . . Rõ ràng là hai người các ngươi hám lợi, mơ ước ngôi vị hoàng đế, không nên kéo ta vào, không nên lấy ta làm lá chắn. . .”

Hiên Viên Khê Phong kiên định nói: “Không có, tuy Lâm Phong dã tâm không nhỏ, thế nhưng nếu ngươi không tồn tại, hắn nhất định sẽ không sống chết muốn làm hoàng đế. . . Chúng ta là song bào thai, có tâm linh cảm ứng, hắn nghĩ cái gì ta đều biết.”

Vẻ mặt khẳng định này của Hiên Viên Khê Phong, khiến Hiên Viên Trần Vũ hoảng hốt lại đau đầu.

“Ngươi đừng nói nữa, ta sẽ không tin tưởng. Hiên Viên Khê Phong, trong lòng ngươi nếu còn coi ta là đệ đệ, vậy thả ta đi, đừng cướp đi ngọc tỷ của ta, như vậy, đối với việc các ngươi cố tình mưu phản ta sẽ không truy cứu, chỉ cần ngươi buông tha ta, chúng ta liền giống như trước.”

“Tiểu ngũ nhi, sao ngươi không rõ tâm của chúng ta. . . Chúng ta yêu ngươi, chúng ta chưa bao giờ coi ngươi là đệ đệ, chúng ta yêu ngươi, chúng ta muốn có ngươi, bảo vệ ngươi. . . Giống như phu thê, mà không phải như huynh đệ. . . Ngươi biết không? Lâm Phong nói ngươi làm hoàng đế, chúng ta sẽ không còn cơ hội tiếp cận ngươi, yêu ngươi. Lúc ta nghe thấy điều này, tâm của ta đều đau nhức, ta cũng không thể chịu đựng được. Cho nên, để có thể nắm giữ ngươi, có được ngươi, ta và Lâm Phong liền làm ra loại chuyện ngày hôm nay. . . Đúng rồi, Lâm Phong còn nói, nếu như hắn làm hoàng thượng, làm người tôn quý nhất trên đời này, liền không còn ai dám nói cái gì, chúng ta có thể quang minh chính đại ở bên nhau.”

Hiên Viên Trần Vũ trừng lớn hai mắt, thẳng tắp nhìn Hiên Viên Khê Phong. Trong lòng hắn một mảnh hoảng loạn, một mảnh mờ mịt.

Trong lời Hiên Viên Khê Phong nói mang theo yêu say đắm quá mức cực hạn và nóng cháy, hầu như muốn đốt cháy linh hồn hắn, khiến hắn không dám đối mặt.

Trong lòng hoàn toàn không thể tin nổi và kinh hoảng, tâm hắn rung động không ngớt, biết hai người ca ca đối tốt với hắn là có ý đồ, nhưng nghĩ không ra là như vậy. . .

Trước đây, hắn cũng đã có phát hiện, chỉ là khi đó hắn vẫn cho rằng đó là Hiên Viên Khê Phong và Hiên Viên Lâm Phong đùa với hắn, là thấy hắn tính tình ôn lương cố ý ức hiếp hắn. . .

Thế nhưng. . .

Hiên Viên Trần Vũ còn đang suy nghĩ, Hiên Viên Khê Phong nói tiếp: “Lúc còn rất nhỏ, ta và Lâm Phong đã thích ngươi, chúng ta ước định cùng nhau bảo hộ ngươi. . . Chúng ta từ nhỏ đã thủ hộ ở bên ngươi, nhìn ngươi lớn lên, nhìn ngươi càng ngày càng tuấn tú, ta và Lâm Phong đều nhẫn rất khổ cực. . . Cho nên năm ngoái, ta và Lâm Phong đã hạ ‘Tình ti’ cho ngươi, muốn ngươi yêu chúng ta, thế nhưng âm kém dương sai, ngươi dĩ nhiên bị tứ hoàng đệ ám sát. . . Lần kia chúng ta hợp lại đem hết toàn lực đi tìm ngươi, chờ sau khi chúng ta tìm thấy ngươi, vẫn luôn luôn ở bên ngươi, mong muốn ngươi sẽ tỉnh lại nhìn thấy chúng ta sẽ yêu chúng ta. . . Nhưng chúng ta thật không ngờ, ngươi dĩ nhiên nhớ nhung một đạo thanh âm, ta và Lâm Phong lui về hàng hai, đả kích như vậy, khiến cho chúng ta lần thứ hai lui bước, giống như trước đây ở bên ngươi. . . Thế nhưng, nếu tiểu ngũ nhi lên làm hoàng đế, ta sẽ không bao giờ có thể tiếp cận tiểu ngũ nhi được nữa, ta quyết không cho phép tiểu ngũ nhi làm hoàng đế.”

Hiên Viên Trần Vũ phát hiện mình dĩ nhiên có chút bị tình yêu của Hiên Viên Khê Phong và Hiên Viên Lâm Phong đánh động, hắn dĩ nhiên có chút động dung.

Hoặc là nói, đối với hai người hoàng huynh từ nhỏ đã đặc biệt che chở hắn, dưới đáy lòng hắn, cũng ôm tâm tư không bình thường như vậy?

Bàn tay Hiên Viên Trần Vũ nắm ngọc tỷ, không ngừng buộc chặt, ngón tay nắm đến trắng bệch cũng không rõ bản thân nên làm cái gì bây giờ. Đối đãi ra sao với lời Hiên Viên Khê Phong nói, thế nhưng hắn biết, tâm hắn đã rối loạn.

Phụ hoàng nói rất đúng, tính tình hắn mềm yếu, không chỉ quá mức thiện lương nhẹ dạ, cũng rất dễ bị cảm động.

Theo chiều hướng phát triển, Hiên Viên Mộc Phong xuất hiện, vốn là Hiên Viên Lâm Phong cố ý, như vậy tất cả trạng huống của Hiên Viên Mộc Phong nhất định là bị Hiên Viên Lâm Phong nắm trong tay.

Bởi vậy, người của Hiên Viên Lâm Phong, diệt trừ người của Hiên Viên Mộc Phong, cực kỳ dễ dàng, dễ như trở bàn tay.

Chờ đối địch song phương biến thành Hiên Viên Liệt Thiên dẫn đầu bảo vệ hoàng phái, cùng với Hiên Viên Lâm Phong dẫn đầu mưu phản phái đối địch với nhau, Hiên Viên Liệt Thiên hừ lạnh: “Lâm Phong, phụ hoàng ngươi đã truyền ngôi vị cho Trần Vũ, ngươi và Trần Vũ quan hệ luôn luôn không sai, vì sao nhất định muốn đoạt ngôi vị hoàng đế này, không những phá hư tình nghĩa giữa các ngươi, còn phải lưng đeo tội danh hành thích vua bị người trong thiên hạ phỉ nhổ?”

Hiển nhiên, Hiên Viên Liệt Thiên hiểu lầm Hiên Viên Lâm Phong cũng muốn mạng Hiên Viên Trần Vũ.

Hiên Viên Lâm Phong khuôn mặt co quắp một chút: “Không, ta sẽ không thương tổn Vũ nhi.”

Hiên Viên Liệt Thiên chỉ trích: “Ngươi luôn mồm nói không thương tổn hắn, nhưng lại muốn cướp ngôi vị của hắn, Hiên Viên Lâm Phong ngươi thật là dối trá, ta nhìn lầm ngươi, trước đây chỉ nghĩ ngươi tính cách âm trầm, nhưng hiện tại mới phát hiện ngươi không chỉ là một tên tiểu nhân gian nịnh, mà còn là kẻ dám làm không dám nhận. . . Hiên Viên Lâm Phong, ta lần cuối nói cho ngươi, ngươi hiện tại nếu như bó tay chịu trói, ta sẽ xin hoàng thượng xử nhẹ cho ngươi. Nếu ngươi tiếp tục khăng khăng một mực, vậy đừng trách ta không khách khí, phải biết rằng, binh quyền ta nắm giữ trong tay, không phải là để nhìn cho đẹp mắt.”

Hiên Viên Lâm Phong hiển nhiên đã tính toán không bỏ sót, quyết định một chiêu đoạt lấy ngôi vị hoàng đế, hôm nay nghe Hiên Viên Liệt Thiên gần như uy hiếp nói, dĩ nhiên là nở nụ cười: “Ta vẫn nghe nói hoàng thúc ngươi không thích cung đình tranh đấu, ngươi chỉ thích làm một tiêu diêu vương gia, cùng mỹ nhân của ngươi ngao du tứ phương. Như vậy, ta muốn biết, ở trong lòng hoàng thúc, ngôi vị hoàng đế của Vũ nhi quan trọng, hay là nữ nhân âu yếm của ngươi quan trọng?”

Hiên Viên Liệt Thiên tay run lên: “Ngươi nói cái gì? Hiên Viên Lâm Phong, ngươi đây là gì ý?”

Hiên Viên Lâm Phong nhướng mày: “Hoàng thúc ngươi binh quyền trong tầm tay, thế nhưng ngày hôm nay ngươi không rời khỏi đây, không thể điều động binh lính khắp nơi, ngươi muốn đối phó ta như thế nào? Hơn nữa, dù ngươi đưa tới binh mã, Liên Phù ở trong tay ta, ngươi sẽ không để ý tới tính mệnh của nàng mà ra tay với ta sao?”

“Ngươi. . . Ngươi đã làm gì Phù nhi? Hiên Viên Lâm Phong, Phù nhi chỉ là một người nữ tử, ngươi có cái gì hướng về ta là được, không nên thương tổn vô tội!”

 

Content Protection by DMCA.com

loading...

4 Responses

  1. Hay quá đi~ Càng lúc càng kịch tính a~~~~~~~~~~~~ Vũ Vũ ơi Vũ Vũ, I’m comingggggggg~~~~~~

  2. Hà says:

    Nàng ơi, có truyện về vân phàm và hiên viên li thiên không.

Để lại bình luận

%d bloggers like this: