Khuynh tẫn triền miên – Chương 244+245

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Huyết Vũ.

Chương 244: lại thêm biến cố.

 

Đem tất cả nắm giữ trong tay, dường như hắn đã ngồi trên hết thảy, Hiên Viên Lâm Phong cười đến hài lòng không ngớt: “Hoàng thúc, không nên gấp gáp, ta chỉ là thỉnh Liên cô nương đến quý phủ của ta làm khách mà thôi, về phần sau đó ta có thể làm gì nàng không, cái này còn phải xem hoàng thúc ngươi thế nào. . .”

Hiên Viên Liệt Thiên trừng lớn hai mắt, cả người run run, cung đình ô uế này, luôn luôn khiến hắn chán ghét như thế.

Thế nhưng, ngôi vị hoàng đế, xem như là Hiên Viên Ly Thiên kêu hắn phụ tá Hiên Viên Trần Vũ leo lên, hắn sao có thể khoanh tay đứng nhìn?

. . .

“Hóa ra chuyện là như vậy. . .”

Tần Vô Song một mực quan sát tình thế trong một góc bí mật bĩu môi mở miệng thở dài:

“Nếu là nhà ta, ta ước gì đem tất cả mọi việc giao cho đại ca ấy chứ.

Ta lại không rõ, Hiên Viên Lâm Phong, Hiên Viên Mộc Phong, đều là hoàng tử, Hiên Viên Trần Vũ sau khi đăng cơ sẽ phong cho bọn hắn làm vương, không cần quá mức làm lụng vất vả là có thể hưởng hết vinh hoa phú quý, vì sao bọn họ không cần cuộc sống như vậy, hết lần này tới lần khác muốn liều chết liều sống đi đoạt cái ngôi vị mệt chết người kia?”

Hiên Viên Bất Kinh và Tần Vô Phong sâu sắc chấp nhận, Vân Khuynh đối với việc này cũng không có hứng thú, thế nhưng y có chút lo lắng cho Hiên Viên Trần Vũ.

Dù sao, đêm đó trước khi Hiên Viên Ly Thiên đi, ngoại trừ gặp y và Hiên Viên Bất Kinh cũng chỉ thấy Hiên Viên Trần Vũ.

Vậy nói rõ, vị trí của Hiên Viên Trần Vũ ở trong lòng Hiên Viên Ly Thiên cũng không thấp, huống hồ trước đây Tần Vô Phong phân tích thế cục từng nói qua với y, nếu Hiên Viên Trần Vũ lên làm hoàng thượng, cục diện hiện nay của Tần gia và Hiên Viên gia có khả năng là cùng tồn tại.

Nếu là người khác, đặc biệt Hiên Viên Lâm Phong leo lên ngôi vị hoàng đế, vậy nhất định sẽ nhấc lên một ít huyết vũ tinh phong giữa Hiên Viên gia và Tần gia.

Cứ như vậy, ở trong lòng Vân Khuynh, liền cực kỳ không muốn ngôi vị hoàng đế rơi xuống trong tay người ngoài Hiên Viên Trần Vũ.

Trong thân thể chảy máu của Hiên Viên gia, thân phận lại là người của Tần gia, sao y có thể mong muốn giữa hai nhà xảy ra xung đột?

Y quay đầu nhìn Tần Vô Phong: “Đại ca, hiện tại hoàng cung loạn như thế, chúng ta phải làm thế nào?”

Tần Vô Phong hơi trầm ngâm:

“Muốn xuất cung sao?

Kỳ thực Hiên Viên gia, dù là ai làm hoàng đế, đối với chúng ta ảnh hưởng không lớn, dù sao mặc kệ đấu thế nào cũng là chuyện nhà của Hiên Viên gia, mặc kệ ai làm hoàng đế, chỉ cần có thể tạo phúc cho Huỳnh Quang là được.”

Hiên Viên Bất Kinh cúi đầu, có chút buồn bã: “Phụ hoàng từng nói, nếu Huỳnh Quang gặp nạn, mong muốn ta sẽ trợ Trần Vũ một tay, tuy rằng ta thế đan lực bạc, nhưng ta tuyệt sẽ không bỏ xuống cục diện như vậy mà đi.”

Hiên Viên Bất Kinh, là người duy nhất trên thế giới này, đồng phụ đồng mẫu với Vân Khuynh.

Tần Vô Phong và Tần Vô Song, cũng biết tính cách của Vân Khuynh, y có lẽ sẽ nhất định giúp Hiên Viên Bất Kinh, tuy rằng dựa vào y cái gì cũng làm không được.

Tần Vô Phong sớm có chuẩn bị, hơi thở dài một tiếng nói:

“Bất Kinh, Vân nhi, từ lúc tiến cung, ta đã phát hiện bầu không khí hoàng cung không đúng, vì vậy đã mệnh tam đệ dẫn theo một ít người chạy tới kinh thành —

Hôm nay bọn họ đang ở ngoài cung chờ mệnh, đã có thực lực kia, chúng ta liền giúp Hiên Viên Trần Vũ một tay, để hắn thuận lợi đăng cơ đi!”

Hiên Viên Bất Kinh và Vân Khuynh đều ngẩng đầu nhìn hắn, kinh hỉ không ngớt.

Vân Khuynh đem thiên ngôn vạn ngữ hóa thành một mảnh ôn nhu thâm tình, không tự chủ được cầm tay Tần Vô Phong, đáy mắt tuôn ra vô hạn biết ơn.

Y biết, Tần Vô Phong luôn luôn không thích rơi vào vũng bùn như vậy, bằng không lúc trước cũng sẽ không khuyên Bạch Khuynh Vận chỉ lo thân mình, hiện tại Tần Vô Phong làm tất cả, toàn bộ là vì y.

Hiên Viên Bất Kinh cũng cảm kích vạn phần: “Đại ân của Tần đại ca, Bất Kinh nhất định sẽ nhớ kỹ, ngày khác có cơ hội, Bất Kinh tất sẽ trả lại gấp bội.”

Tần Vô Phong cười mà không nói.

Tần Vô Song không cam lòng lạc hậu kéo tay kia của Vân Khuynh, có chút bất mãn nói: “Ta cũng có xuất lực nha, Liên Phù biểu muội, chính là ta sai người cứu ra, cứ như vậy Hiên Viên Liệt Thiên sẽ không cần buồn phiền việc nhà, thế nhưng vì sao các ngươi không có ai cảm tạ ta?”

Tần Vô Song không nói thì thôi, vừa nói dưới đáy lòng Vân Khuynh lại nổi lên tâm tư dị dạng, y còn nhớ rõ, Liên Phù biểu muội trong miệng Tần Vô Song, dường như là thâm tình không dứt với hắn?

Tuy rằng biết Tần Vô Song chỉ là cứu người, thế nhưng vừa nghĩ như vậy, đáy lòng vẫn có chút khó chịu.

May là Hiên Viên Bất Kinh lập tức mở miệng: “Đa tạ Tần nhị ca, việc này không nên chậm trễ, chúng ta hiện tại đi ra ngoài giúp hoàng thúc và hoàng thượng đi.”

“Ân.”

. . .

“Nhị hoàng huynh, ngươi không nên nói cái gì tình ái với ta, ngươi nghĩ vào lúc này nói với ta những lời này, ta sẽ tin tưởng sao?

Ngươi vẫn là khuyên tam hoàng huynh thu tay đi, trong tay hoàng thúc nắm giữ binh mã, ta lại là tân đế được phụ hoàng khâm điểm, các ngươi hiện tại làm những chuyện này, chính là mưu phản. . . Sau đó rất khó mà sống yên lành.”

Hiên Viên Trần Vũ chăm chú che chở ngọc tỷ dưới ống tay áo, tận tình khuyên bảo Hiên Viên Khê Phong.

Hiên Viên Khê Phong lắc đầu:

“Triều đình hiện nay, chỉ có hoàng thúc là Lâm Phong cố kỵ, nhưng hắn đã sớm làm tốt dự định, ngươi không cần lo lắng cho hắn.

Hơn nữa, từ xưa đến nay, được làm vua thua làm giặc, chờ Lâm Phong chân chính lên làm hoàng đế, sẽ không có bất luận kẻ nào dám nói xấu.”

Trên khuôn mặt tái nhợt của Hiên Viên Trần Vũ xẹt qua một tia đỏ ửng: “Ta nào có lo lắng cho hắn. . . Ta chỉ là, chỉ là không muốn các ngươi làm những chuyện đại nghịch bất đạo mưu phản mà thôi.”

Hiên Viên Khê Phong mỉm cười, đem Hiên Viên Trần Vũ ôm vào trong lòng: “Tiểu ngũ nhi, cái gì cũng không cần nghĩ, chúng ta chỉ cần ở chỗ này chờ tất cả kết thúc là được.”

Hiên Viên Trần Vũ trong lòng phi thường bất an, hiện tại ngực hắn rất loạn, hắn phát hiện, mặc kệ Hiên Viên Lâm Phong mưu phản có thành công hay không, cũng không phải kết quả hắn muốn.

Nếu là thành công, chính hắn đã phụ sự nhờ vả của phụ hoàng, không còn mặt mũi nào đối mặt với phụ hoàng hắn, nếu là thất bại, kết cục của Hiên Viên Lâm Phong, chỉ có một. . .

Trong lòng Hiên Viên Trần Vũ sợ hãi.

Không, hắn không thể ở lại chỗ này, trốn ở đây, người bên ngoài đang liều mạng vì hắn, hắn có lý do gì trốn đi?

Hắn phải đi ra ngoài, cùng nhau chiến đấu với mọi người đang phấn đấu vì hắn.

“Nhị hoàng huynh.”

Hiên Viên Trần Vũ tránh né Hiên Viên Khê Phong, thẳng tắp nhìn hắn: “Nhị hoàng tử, ta không thể ở lại chỗ này với ngươi. Ta muốn đi ra ngoài, ta là hoàng thượng, ta không thể bỏ lại bọn họ một mình chiến đấu vì ta.”

Hiên Viên Khê Phong chăm chú cầm lấy cánh tay hắn: “Không được, ta không cho phép, bên ngoài quá nguy hiểm, ngươi căn bản không thể bảo hộ chính mình, nếu ngươi xảy ra ngoài ý muốn, ta và Lâm Phong phải làm sao?”

Hiên Viên Trần Vũ lắc đầu: “Không, nhị hoàng huynh, ta muốn đi ra ngoài, nhất định phải đi ra ngoài.”

Hiên Viên Khê Phong tự nhiên không chịu thoái nhượng, hai người liền giằng co với nhau.

Cuối cùng, ánh mắt Hiên Viên Trần Vũ lóe lóe: “Nhị hoàng huynh, ngươi thực sự yêu ta sao?”

Đáy lòng Hiên Viên Khê Phong biết vì sao Hiên Viên Trần Vũ hỏi như vậy, nhưng hắn vẫn phải thừa nhận: “Ta đương nhiên yêu ngươi.”

Hiên Viên Trần Vũ dùng đôi mắt to tròn nhìn chăm chú vào Hiên Viên Khê Phong: “Như vậy, nhị hoàng huynh cho ta đi ra ngoài đi. . . Hoàng huynh nếu như lo lắng, hoàn toàn có thể đi cùng ta.”

Hiên Viên Khê Phong vẫn lắc đầu.

“Nhị hoàng huynh, ta chỉ muốn xem tình huống bên ngoài một chút mà thôi. . .

Hiện tại ở chỗ này, chuyện bên ngoài chúng ta một chút cũng không biết, ta rất lo lắng. . . Ta cũng rất khó chịu. . . Nhị hoàng huynh nếu yêu ta, vì sao nhất định muốn nhìn ta khổ sở?”

“Ta. . . Ta chỉ là lo lắng an nguy của ngươi. . .”

Hiên Viên Khê Phong có chút hoảng loạn, bởi vì Hiên Viên Trần Vũ rất ít khi tức giận, cũng bởi vì Hiên Viên Trần Vũ chưa bao giờ dùng loại ngữ khí ai oán như thế.

“Nếu tam hoàng huynh đều đã nắm chắc đại cục, tất thắng không thể nghi ngờ, nhị hoàng huynh đang lo lắng cái gì?

Có nhị hoàng huynh ngươi che chở ta, người của các ngươi tự nhiên sẽ không thương tổn ta, mà hoàng thúc bọn họ cũng sẽ không thương tổn ta, nào có nhiều nguy hiểm như trong tưởng tượng của nhị hoàng huynh?”

Hiên Viên Khê Phong trầm ngâm một lát, nhìn ánh mắt mang theo khẩn cầu của Hiên Viên Trần Vũ, nhẹ nhàng thở dài một tiếng: “Ngươi đã muốn đi ra ngoài như vậy. . . Cũng được, ta mang ngươi đi xem tình huống.”

Hắn thực sự không rõ vì sao Hiên Viên Trần Vũ nhất định phải đến chỗ nguy hiểm, rõ ràng hắn có thể bình yên không lo chờ ở chỗ này. . .

Khi Hiên Viên Lâm Phong ở ngoài điện cho rằng toàn bộ thế cục đều đã bị mình nắm giữ, Hiên Viên Bất Kinh, Tần Vô Phong, Tần Vô Song, Vân Khuynh bọn họ dĩ nhiên xuất hiện.

Đáy lòng Hiên Viên Lâm Phong mọc lên một cỗ kinh hoảng khó có thể nói rõ: “Các ngươi không phải đều hôn mê sao. . . Vì sao gặp phải ở chỗ này?”

Tần Vô Song cong môi cười cười, đùa cợt nhìn Hiên Viên Lâm Phong:

“Lẽ nào ở trong lòng ngươi, người Tần gia, là một chút độc dược nho nhỏ của ngươi có thể hạ độc được sao?

Nói vậy, ngươi cũng quá xem thường Tần gia chúng ta, huống hồ. . . Đại hoàng huynh của ngươi, một trong tam đại thần bộ lừng lẫy nổi danh, nếu như ngay cả chút tính cảnh giác cũng không có, hắn còn làm thần bộ thế nào?”

Sắc mặt Hiên Viên Lâm Phong hết thay rồi đổi, mắt thấy sẽ thành công, nhưng lại nhảy ra Tần gia và Hiên Viên Bất Kinh, hắn cắn răng, trong lòng cực hận, mấy người hắn không thèm để mắt, cuối cùng lại thành họa lớn của hắn, thực sự là đáng buồn.

“Nga, đúng rồi. . .”

Tần Vô Song xem ra còn ngại Hiên Viên Lâm Phong thiếu tức giận, hắn giương giọng nói với Hiên Viên Liệt Thiên: “Uy, nhiếp chính vương, biểu muội của ta đã được ta cứu ra, ngươi không cần lo lắng.”

Lúc này, đáy lòng Hiên Viên Lâm Phong càng căm hận, Tần gia, Tần gia, lần trước đi phương bắc Tần gia đón Hiên Viên Trần Vũ, hắn đã phi thường không thích Tần gia. . .

Khi đó, Tần gia dùng nhiều ngày như vậy cũng không tìm được Hiên Viên Trần Vũ, Tần gia vô năng như vậy, hiện tại, vì sao lại có thực lực như thế?

Tần Vô Phong chẳng biết từ bao giờ cũng đã đánh tín hiệu, Tần Vô Hạ mang theo Thương Vũ đoàn người, Thượng Quan Nhược Vũ, Thượng Quan Tôn, và mấy đội ám vệ bỗng nhiên xuất hiện.

Những người này hoặc là sát thủ, hoặc là ám vệ, thân thủ đều không giống người thường, quan binh bình thường không thể địch nổi, không tới một hồi, Hiên Viên Lâm Phong liền binh bại như núi đổ rơi vào tràng diện cực kỳ xấu.

 

 

Chương 245: Cáo nhất đoạn lạc.

 

Toàn bộ sự tình, đều lấy Hiên Viên Lâm Phong không cẩn thận thất thủ bị bắt làm chung kết.

Thị vệ gác đao trên cổ Hiên Viên Lâm Phong, thủ hạ của Hiên Viên Lâm Phong phải ngừng tay.

Hiên Viên Liệt Thiên thu hồi binh khí, chậm rãi đến gần Hiên Viên Lâm Phong: “Tà không thắng chính, Lâm Phong, có vài thứ, là của ai, thì chính là của người ấy, không phải của ai, đoạt cũng không đoạt được.”

Hiên Viên Lâm Phong hừ lạnh một tiếng, quay đầu.

Hắn trước đó căn bản không nghĩ tới khả năng thất bại, cũng nghĩ không ra mấy người hắn coi thường, cho hắn một kích nghiêm trọng nhất.

Trở thành kẻ bại, hắn đã dùng hết toàn lực, thất bại cũng không có gì tiếc nuối, chỉ là, hắn làm trọng phạm triều đình, sau đó muốn gặp Hiên Viên Trần Vũ làm hoàng đế là cực kỳ khó.

Đây là chuyện không cam lòng nhất trong lòng hắn, cũng khiến hắn phát điên nhất.

Hiên Viên Liệt Thiên bởi vì hắn từng bắt đi Liên Phù, đối với hắn cũng rất bất mãn, hiện tại nhìn loại thái độ này của hắn, ấn tượng càng xấu tới cực hạn.

Cũng không muốn nhiều lời với hắn, khoát tay áo liền nói với thị vệ: “Trước đó đem tam hoàng tử, tứ hoàng tử mấy người áp đến thiên lao chờ xử trí.”

“Vâng.”

Thị vệ đè Hiên Viên Mộc Phong, Hiên Viên Lâm Phong mấy người muốn rời đi.

Lại nghe thấy một thanh âm hô to vang dội: “Chờ một chút!”

Mọi người lấy làm kinh hãi, quay đầu nhìn lại, chính là hoàng đế đương nhiệm Hiên Viên Trần Vũ.

Hiên Viên Khê Phong đi theo phía sau Hiên Viên Trần Vũ, tình huống hiện tại, thật là có chút dọa đến hắn, hắn luôn luôn rất tin tưởng tài trí của Hiên Viên Lâm Phong, thế nhưng, thực sự như lời Hiên Viên Trần Vũ, bọn họ dĩ nhiên thất bại!

Thanh âm của Hiên Viên Trần Vũ, khiến ánh mắt mọi người đều ngưng kết lên người hắn.

Ánh mắt Hiên Viên Lâm Phong nóng cháy nhìn hắn, sâu trong đôi mắt màu mực toát ra hỏa diễm.

Hiên Viên Trần Vũ ngẩng đầu nhìn thẳng hắn, ánh mắt hai người nhìn đối phương đều cực kỳ phức tạp, cuối cùng đều tránh né nhau.

Tránh khỏi ánh mắt Hiên Viên Trần Vũ, đường nhìn của Hiên Viên Lâm Phong lại rơi xuống trên người Hiên Viên Khê Phong, chăm chú nhìn Hiên Viên Khê Phong, hắn im lặng mở miệng: “Chăm sóc tốt hắn.”

Không chỉ Hiên Viên Khê Phong, Hiên Viên Trần Vũ cũng nhìn ra khẩu hình của hắn, hiểu được ý của hắn.

Hiên Viên Liệt Thiên nhìn Hiên Viên Trần Vũ: “Hoàng thượng, khiến ngài bị sợ hãi, may là những loạn thần tặc tử này đều đã bị bắt, chờ thần trở về, nhất định sẽ trừng phạt nghiêm khắc với chúng.”

Hiên Viên Liệt Thiên nói rất nghiêm túc, nhìn vẻ mặt là không dự định nhẹ tha cho Hiên Viên Lâm Phong.

Tâm Hiên Viên Trần Vũ bỗng nhiên co rụt lại.

Trừng phạt nghiêm khắc. . .

Hành vi phạm tội của Hiên Viên Lâm Phong, nếu trừng phạt nghiêm khắc, sẽ là loại kết quả gì?

Vào ngục suốt đời? Giam cầm suốt đời? Biếm làm thứ dân? Lưu vong biên cương?

Hoặc là. . . Giết hắn?

Thân thể Hiên Viên Trần Vũ run rẩy, hắn. . . Cũng không muốn thấy Hiên Viên Lâm Phong có kết quả như vậy. . .

Thế nhưng, làm hoàng thượng, hắn sao có thể vì tình riêng mà làm việc trái luật?

Trong lòng Hiên Viên Khê Phong cũng rất thống khổ, hắn vừa muốn ở lại bên người Hiên Viên Trần Vũ, vừa muốn đi cùng Hiên Viên Lâm Phong.

Hắn và Hiên Viên Lâm Phong là song bào thai, từ khi sinh ra đã một mực ở cạnh nhau, vô luận như thế nào cũng chưa từng tách ra, sao có thể để Hiên Viên Lâm Phong vào thiên lao còn hắn hưởng thụ vinh hoa phú quý?

Thế nhưng nếu hắn cùng nhận tội với Hiên Viên Lâm Phong, Hiên Viên Trần Vũ phải làm sao đây? Bọn họ sao có thể yên tâm để Hiên Viên Trần Vũ thuần lương một mình một người ngồi trên hoàng vị nhìn như cao cao tại thượng, nhưng kì thực tịch liêu không gì sánh được?

Hiên Viên Khê Phong chậm rãi nắm chặt hai tay, bàn tay dưới ống tay áo nắm đến trắng bệch.

Trở thành bại khấu, nói bắt đầu chỉ là một câu nói, nhưng tới lúc thật sự thất bại, lại phi thường khó có thể đối mặt.

Khi Hiên Viên Trần Vũ và Hiên Viên Khê Phong còn đang sợ run, Hiên Viên Liệt Thiên lại kêu thị vệ đưa Hiên Viên Lâm Phong bắt giữ thiên lao.

Mắt thấy thân ảnh Hiên Viên Lâm Phong sẽ biến mất tại chỗ góc, toàn thân Hiên Viên Trần Vũ run run không ngớt, hắn thực sự không thể mắt mở trừng trừng nhìn Hiên Viên Lâm Phong cả đời phải ngồi trong ngục tối.

“Chờ một chút!”

Chờ mọi người lần thứ hai đứng lại, sắc mặt Hiên Viên Trần Vũ tái nhợt như tờ giấy, thân thể lung lay sắp đổ.

“Chờ một chút, hoàng thúc, thỉnh thả tam hoàng huynh.”

Lời này vừa nói ra, không nói Hiên Viên Liệt Thiên, chính là Hiên Viên Khê Phong, Hiên Viên Bất Kinh, Tần Vô Phong, Tần Vô Song, Vân Khuynh và Hiên Viên Lâm Phong cũng đều kinh ngạc nhìn hắn.

Thân thể Hiên Viên Trần Vũ run rẩy lợi hại hơn, vẻ mặt của hắn toát ra vài tia thống khổ: “Ngày hôm nay. . . Ngày hôm nay tất cả, chỉ là khảo nghiệm của phụ hoàng mà thôi.”

Mọi người ngạc nhiên nhìn Hiên Viên Trần Vũ, nhất thời có chút không rõ Hiên Viên Trần Vũ nói như vậy là có ý gì.

Đặc biệt Hiên Viên Liệt Thiên phản ứng lớn nhất: “Trần Vũ, ngươi có biết ngươi đang nói cái gì không?”

Hiên Viên Trần Vũ gật đầu: “Hoàng thúc, ta biết ta đang nói gì, ta rất rõ ràng.”

Tuy rằng ngoài miệng nói như vậy, thế nhưng thân thể Hiên Viên Trần Vũ kỳ thực đã đổ mồ hôi thấm ướt tảng lớn.

Ánh mắt Hiên Viên Liệt Thiên chợt chuyển lãnh, giọng nói nghiêm túc: “Sao ta không biết hoàng huynh có một cái khảo nghiệm như vậy? Nội dung cụ thể của khảo nghiệm là gì?”

Hiên Viên Trần Vũ nuốt nước bọt: “Trước một ngày phụ hoàng rời kinh đã từng triệu kiến ta, nói với ta, ta thân là thái tử, thế nhưng tính cách quá mức mềm yếu, rất có thể sau đó sẽ không thể đưa Huỳnh Quang đặt chân trong các quốc gia, cho nên muốn đem ngôi vị hoàng đế truyền cho người khác.”

Chỉ có như vậy. . .

Chỉ có như vậy, mới có thể cứu được Hiên Viên Lâm Phong, mới có thể để hắn không cõng trên lưng tội danh mưu phản. . .

Hơn nữa, hắn cảm thấy nói về năng lực, Hiên Viên Lâm Phong đích thật là giỏi hơn hắn, huống hồ. . .

Đem ngôi vị hoàng đế giao cho Hiên Viên Lâm Phong, hắn có thể rời khỏi hoàng cung. . .

Hắn biết đây là tư tâm của hắn, là hắn nhu nhược, hắn có lỗi với phụ hoàng hắn, phụ sự giao phó của phụ hoàng. . .

Nhưng đối với Huỳnh Quang con dân mà nói, Hiên Viên Lâm Phong, hẳn là càng thích hợp!

Hiên Viên Trần Vũ hoàn toàn không chú ý lời mình nói, ở trong lòng mọi người nhấc lên sóng to gió lớn đến thế nào, hắn tiếp tục mở miệng:

“Người phụ hoàng muốn chọn chính là Lâm Phong. . .

Thế nhưng, phụ hoàng nói để khảo nghiệm Lâm Phong, hắn muốn Lâm Phong phải tự mình tranh thủ lấy ngôi vị hoàng đế, tất cả ngày hôm nay, đều là được cho phép, phụ hoàng từng nói, bất luận Lâm Phong dùng thủ đoạn gì, chỉ cần có năng lực lấy được ngôi vị hoàng đế liền lập tức để hắn đăng cơ. . .

Nếu như hắn dựa vào lực lượng của mình, không thể đoạt được ngôi vị, ta liền đăng cơ.”

“Sao có thể?”

Hiên Viên Liệt Thiên kinh hô: “Hoàng huynh sao có thể hạ loại mệnh lệnh sai lầm này, sao có thể có ý nghĩ quái dị như vậy?”

Trên trán Hiên Viên Trần Vũ toát ra rất nhiều mồ hôi lạnh, hắn có lỗi với phụ hoàng hắn, hắn sẽ tự mình đi tìm phụ hoàng nhận tội.

“Đích xác là như vậy, cho nên, hoàng thúc, tam hoàng huynh không có tội.”

Hiên Viên Liệt Thiên cười lạnh lắc đầu: “Không, cho dù sự thực là vậy, thế nhưng Trần Vũ, Hiên Viên Lâm Phong dùng lực lượng của mình cũng không lấy được ngôi vị hoàng đế, hắn thất bại, cho nên, ngôi vị hoàng đế là của ngươi.”

Hiên Viên Trần Vũ nhìn khuôn mặt lãnh tĩnh có chút suy nghĩ của Hiên Viên Lâm Phong, cùng với con mắt càng ngày càng lửa nóng thiêu đốt của hắn, hắn lại nhìn về phía Hiên Viên Bất Kinh và Vân Khuynh mấy người.

Như thở dài mở miệng nói: “Hoàng thúc, tam hoàng huynh đã thắng. Hắn hiện tại bị bắt, tất cả đều là do Tần gia hỗ trợ, chúng ta dựa vào lực lượng của người khác bắt giữ hắn, không thể tính chúng ta thắng lợi, thắng chính là tam hoàng huynh, cho nên ngôi vị hoàng đế này, thuộc về tam hoàng huynh.”

Hiên Viên Trần Vũ nói, từng bước từng bước đi xuống thiên thai, đi về phía Hiên Viên Lâm Phong, cầm ngọc tỷ trong tay giao cho hắn: “Tam hoàng huynh, chúc mừng.”

Hiên Viên Lâm Phong kinh ngạc tiếp nhận ngọc tỷ, trên khuôn mặt tuấn mỹ hơi toát ra vẻ tươi cười, dùng thanh âm cực nhỏ khẳng định nói với Hiên Viên Trần Vũ: “Vũ nhi, ngươi yêu ta!”

Khảo nghiệm trong miệng Hiên Viên Trần Vũ, người đầu óc bình thường, đều sẽ không tin.

Thế nhưng, tội mưu phản của Hiên Viên Lâm Phong, hoàng thượng không trách tội, hơn nữa nguyện ý nhường ngôi, người khác nào có lập trường gì nói không?

Hiên Viên Lâm Phong dùng đích thật là câu trần thuật, Hiên Viên Trần Vũ nghiêng đi khuôn mặt không có mở miệng, thế nhưng cũng là vì hắn nghiêng mặt đi, Hiên Viên Lâm Phong mới nhìn đến trên khuôn mặt tái nhợt của hắn hiện lên đỏ ửng hồng nhạt.

Trong lòng hắn khẽ động, nếu không phải hiện tại có nhiều người như vậy, hắn nhất định sẽ siết chặt Hiên Viên Trần Vũ vào lòng, ra sức yêu thương một phen.

Một màn kịch vui này, chậm rãi kết thúc.

Hiên Viên Mộc Phong bị áp đến thiên lao, chờ đợi xử trí, mà Hiên Viên Lâm Phong, đăng cơ trở thành hoàng thượng, Hiên Viên Liệt Thiên lúc này bãi quan, từ chức nhiếp chính vương, phất tay áo rời đi.

Tần Vô Phong mấy người bị buộc lưu lại trong cung, Hiên Viên Lâm Phong nói Tần gia vô cớ mang nhiều người như vậy tiến cung, có mưu đồ gây rối đối với ngôi vị hoàng đế, phải tiến thêm một bước điều tra.

Hiên Viên Bất Kinh đối với thuyết pháp này, tức giận đến khuôn mặt đều phải tái đi.

Một đêm trước khi Hiên Viên Ly Thiên đi, triệu gặp hắn, Vân Khuynh, Hiên Viên Trần Vũ, hắn nghe thấy, đều là hoàng thượng làm thế nào đem giang sơn giao phó cho Hiên Viên Trần Vũ, khuyên Hiên Viên Trần Vũ trị quốc như thế nào.

Đâu có nói đến cái gì khảo nghiệm.

Hắn không biết Hiên Viên Trần Vũ đang suy nghĩ cái gì, hắn biết Hiên Viên Trần Vũ không muốn làm hoàng đế, thế nhưng, cũng không thể tùy tiện như vậy đem ngôi vị hoàng đế giao cho hạng người lòng muông dạ thú như Hiên Viên Lâm Phong.

Ghê tởm nhất chính là Tần gia rõ ràng là tới hỗ trợ, lại bị Hiên Viên Lâm Phong nói thành loạn đảng.

Đáng trách Hiên Viên Lâm Phong đã là hoàng thượng, hắn cũng không có cách nào khác.

Tuy rằng Hiên Viên Lâm Phong cố tình hãm hại Tần gia, thế nhưng những người Tần Vô Hạ mang đến, mỗi người đều là cao thủ, đám thị vệ cung đình căn bản ngăn không được, cuối cùng tất cả đều rời đi.

Mà Vân Khuynh và Hiên Viên Bất Kinh, Tần Vô Phong Tần Vô Song bọn họ, Hiên Viên Lâm Phong lại càng lưu không được.

Thế nhưng nhất khắc từ khi Hiên Viên Lâm Phong biết được sự tồn tại của Tần gia. Hắn đã không thích Tần gia chia nhỏ quyền lợi của Hiên Viên gia, năm ngoái lúc ở Giang thành phương bắc, hắn phi thường coi thường năng lực làm việc của Tần gia, cũng cực kỳ không thích bọn họ ngạo nghễ, khi đó hắn đã thề sau khi hắn đăng cơ nhất định sẽ cướp đoạt cái danh ám hoàng của Tần gia, chèn ép Tần gia.

Khi đó là hận cũ, mà nay lại thêm thù mới, hai cái cộng vào nhau, hiển nhiên Tần gia đã thành một cái gai bắt buộc phải nhổ trong lòng Hiên Viên Lâm Phong, khó có thể dễ dàng tha thứ.

Thế nhưng xét thấy hắn vừa đăng cơ, Tần gia đã bại lộ thế lực không đơn giản, cho nên hắn không thể hành động thiếu suy nghĩ, hắn phải bàn bạc kỹ hơn, chậm rãi đặt kế hoạch, phải đối phó Tần gia làm đến không gì bỏ sót.

 

Content Protection by DMCA.com

loading...

1 Response

  1. Smiley Joyce says:

    ầy, mấy tên tiểu công ngứa mắt nhao thiệt nha =))))))

Để lại bình luận

%d bloggers like this: