Khuynh tẫn triền miên – Chương 246+247

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Huyết Vũ.

Chương 246: hành trình sau này.

 

Hiên Viên Lâm Phong vừa đăng cơ, bận đến túi bụi.

Hiên Viên Bất Kinh, Vân Khuynh, Tần Vô Phong Tần Vô Song bọn họ tuy là đối tượng quan chú trọng điểm của hắn, nhưng bọn hắn vẫn thuận lợi rời khỏi hoàng cung.

Sau khi rời khỏi hoàng cung, Vân Khuynh nhìn tường hồng ngói lưu ly mà thở dài: “Không nghĩ tới, Hiên Viên Trần Vũ lại lựa chọn như vậy.”

Hiên Viên Bất Kinh hừ lạnh một tiếng: “Hắn thật khiến ta thất vọng, ta tin hắn sẽ hối hận, nhất định sẽ hối hận.”

Tần Vô Song ngẩng đầu nhìn bầu trời, nhẹ nhàng thở dài một tiếng: “Kỳ thực, hắn cũng chỉ là muốn bảo trụ tính mệnh của Hiên Viên Lâm Phong mà thôi, dù sao, tội danh của Hiên Viên Lâm Phong quá lớn.”

Tần Vô Phong cũng gật đầu:

“Độc ‘Tình ti’ khi đó, hẳn là có tác dụng, hoặc là trước khi bị hạ ‘Tình ti’, hắn cũng đã đánh mất tâm của mình, tóm lại, hắn chỉ là vì bảo trụ tính mệnh người mình yêu mà thôi.

Tưởng tượng một chút, giả như ngươi là Hiên Viên Trần Vũ, người ngươi yêu là Hiên Viên Lâm Phong, chính ngươi cõ lẽ cũng sẽ làm vậy, mọi việc phải đặt mình vào vị trí người khác, mới hiểu được nỗi khổ của người khác.

Hiện tại mặc kệ là đúng hay sai, loại hình dạng này đã thành kết cục đã định.

Ta nhớ kỹ Hiên Viên Liệt Thiên từng nói, là của ai, thì là của người ấy, không phải của ngươi, đoạt cũng đoạt không được.

Có thể, ngôi vị hoàng đế kia, vốn đã định trước là của Hiên Viên Lâm Phong, hoặc là, sau đó, ngôi vị hoàng đế kia, sẽ đổi thành người khác.”

Tần Vô Phong nói, ý vị thâm trường nhìn Hiên Viên Bất Kinh.

Kỳ thực không chỉ Hiên Viên Ly Thiên cho rằng Hiên Viên Bất Kinh là thích hợp với hoàng vị nhất, mà ngay cả Tần Vô Phong cũng cho rằng Hiên Viên Bất Kinh rất thích hợp với vị trí kia.

Đáng tiếc Hiên Viên Bất Kinh một lòng muốn trốn tránh, không muốn tiếp nhận.

Thế nhưng, theo như lời Hiên Viên Liệt Thiên và của hắn vừa nói, là của ai, chính là của người đó.

Nếu ngôi vị hoàng đế kia không thuộc về Hiên Viên Lâm Phong, cho dù hắn hiện tại lên làm hoàng đế, cuối cùng cũng sẽ thoái vị.

Nếu ngôi vị hoàng đế thuộc về Hiên Viên Bất Kinh, Hiên Viên Bất Kinh dù trốn tránh, cũng sẽ bởi vì đủ loại nguyên nhân mà ngồi trên ngôi vị hoàng đế kia.

Thế nhưng mặc kệ tương lai rốt cuộc như thế nào, hiện tại Hiên Viên Lâm Phong là hoàng đế, điểm này, ai cũng không thay đổi được.

Chỉ bằng thái độ của Hiên Viên Lâm Phong đối với Vân Khuynh Tần Vô Phong mấy người khi ở trong hoàng cung, sẽ không khó đoán, Hiên Viên Lâm Phong nhất định sẽ không buông tha Tần gia tiếp tục tiêu dao giống như trước.

Bởi vì còn chưa có người mình yêu, cho nên Hiên Viên Bất Kinh không hiểu lời Tần Vô Phong nói, nhưng hắn thực sự không muốn nói đến Hiên Viên Trần Vũ nữa, liền mở miệng nói sang chuyện khác: “Tiểu Khuynh, Tần đại ca, các ngươi dự định sau đó thế nào? ? ?”

Tần Vô Phong hơi ngẫm lại nói: “Hiên Viên Lâm Phong không thích Tần gia, giữa Tần gia và Hiên Viên Lâm Phong, sợ là phải có một hồi ác chiến, chúng ta phải về phương bắc Giang thành đi làm một ít chuẩn bị.”

Còn có Đại Bảo của bọn họ, đến nay không có tin tức, để cho bọn họ lo lắng không ngớt.

Trên đời này rốt cuộc có người nào, có thể trong nháy mắt vô thanh vô tức xuất hiện tại một chỗ, rồi vô thanh vô tức biến mất? ? ?

Vì sao truy tra một đoạn thời gian không ngắn, Đại Bảo lại như trước toàn bộ không có tin tức, hắn và Tần Vô Song vì thế mà lo lắng không ngớt, bọn họ cũng không dám nói cho Vân Khuynh, sợ Vân Khuynh sẽ lo lắng quá độ.

Hắn chuẩn bị quay về Giang thành hướng đa nương hắn hiểu rõ một chút tình huống lúc Đại Bảo mất tích, mau chóng tìm về Đại Bảo.

Đối với quyết định của Tần Vô Phong, Tần Vô Song lập tức gật đầu chi trì:

“Đúng vậy, chúng ta phải về, thế nhưng trước khi trở lại, còn phải đến khách sạn bình dân hội hợp với tam đệ bọn họ.

Bất Kinh có tính toán gì không? ? ?”

Hiên Viên Bất Kinh thở dài một tiếng: “Một quãng thời gian trước, ta và Tiếu Ca hẹn nhau gặp mặt tại Tích Châu, bởi vì có quá nhiều chuyện, ta đã chậm trễ không ít thời gian, ta hiện tại dự định đến Tích Châu gặp Tiếu Ca.”

Tần Vô Phong vô ý thức nhìn Vân Khuynh nói: “Vừa lúc chúng ta quay về Giang thành cũng cần đi qua Tích Châu, tuy rằng đường xá không xa, nhưng chúng ta như trước có thể đi cùng nhau, chiếu ứng lẫn nhau một chút.”

Vân Khuynh vừa lúc thấy được ánh mắt của Tần Vô Phong, mỉm cười với hắn, gật đầu mở miệng nói:

“Bất Kinh ca ca tiêu sái tại ngoại đã lâu, đã quen cuộc sống ngao du thiên hạ, ta cũng không mạnh mẽ yêu cầu Bất Kinh ca ca cùng ta quay về Giang thành, Bất Kinh ca ca chỉ cần nhớ kỹ nếu có thời gian rảnh rỗi liền đi Giang thành xem ta là được.

Hiện tại cùng đường đi Tích Châu, là không thể tốt hơn.

Sau khi về Giang thành, ta muốn bắt đầu chính thức thành lập trường học và cô nhi viện của ta, đám tiểu gia hỏa ở Tích Châu kia, chúng ta tương đối quen thuộc, có thể thuận tiện mang mấy người về làm nhóm học viên đầu tiên, hơn nữa chúng ta cũng có thể kiểm nghiệm một chút, xem chủ ý lúc trước ra cho bọn hắn có thể có giúp được bọn hắn không, giúp được thì tốt, nếu không được, chúng ta còn muốn một lần nữa nghĩ biện pháp.”

Mấy người làm xong quyết định liền không hề dừng lại, lập tức xuất phát.

Đầu tiên là đi khách sạn bình dân tìm được Tần Vô Hạ mấy người hội hợp.

Thẳng đến lúc này, Vân Khuynh mới có thể để mình đem chuyện trong hoàng cung ném ra sau đầu, bắt đầu nghĩ đến chuyện trước mắt.

Chuyện trước mắt, là y và Tần Vô Song Tần Vô Phong lập tức sẽ gặp mặt Tần Vô Hạ.

Chuyện trước mắt, cũng là Tần Vô Song và Tần Vô Phong muốn dẫn y quay về Giang thành.

Lúc trước tuy rằng biết Tần Vô Hạ từng vào cung, thế nhưng cục diện khi đó quá loạn, y một lòng nghĩ tới tình cảnh của Hiên Viên Trần Vũ lo lắng ngôi vị hoàng đế thuộc về ai, nên cũng không chính diện gặp mặt Tần Vô Hạ, bởi vậy cũng chưa kịp tự hỏi phải đối mặt với Tần Vô Hạ như thế nào.

Nhưng hiện tại, tất cả đều bình tĩnh, y lại phải đối mặt với vấn đề này.

Một hồi, bọn họ sẽ gặp lại trong trạng huống thế nào? ? ?

Tần Vô Hạ có thể nói ra sự kiện kia hay không, chuyện gì rồi sẽ xảy ra? ? ?

Y nên trả lời Tần Vô Hạ thế nào lúc dưới chân núi Vô Danh đi mà không từ biệt? ? ??

Càng nghĩ sâu thêm một chút, y thực sự muốn cùng Tần Vô Phong Tần Vô Song bọn họ quay về Giang thành sao? ? ?

Trong lúc nhất thời trong lòng Vân Khuynh, bị tình tự phức tạp lại mâu thuẫn này xâm chiếm.

Lần này gặp lại, tuy rằng y và Tần Vô Phong Tần Vô Song bọn họ hai người không có cơ hội nói chuyện yêu đương gì đó.

Thế nhưng, Tần Vô Phong Tần Vô Song vì y làm tất cả, không một điều nào không nói với y cảm tình chân thành của bọn họ.

Đặc biệt hai người nam nhân ưu tú lại kiêu ngạo kia, vì yêu y mà cam nguyện nhượng bộ, quyết định cùng có y, điểm ấy khiến y cảm động không ngớt, nhưng tình yêu của bọn hắn, luôn luôn tới không đúng lúc.

Nếu là trước khi y rời Tần gia, trước khi đụng tới Tần Vô Hạ, hai người bọn hắn như vậy, vậy bọn họ lúc này đã không còn lo lắng ở bên nhau.

Thế nhưng, bởi vì số phận trêu cợt, giữa bọn họ, lại có thêm một Tần Vô Hạ. . .

. . .

Khách sạn bình dân nằm trong kinh thành, không qua bao lâu, mấy người đi ra, chỉ là không nghĩ tới, ngoại trừ Tần Vô Hạ mấy người, còn có hai người ngoài ý muốn, một người là Vân Hoán, một người là Hồng Châu.

Khi Hồng Châu thấy Vân Khuynh, kinh hô một tiếng liền nhào về phía Vân Khuynh, chăm chú ôm y khóc lên:

“Tiểu thư. . . Tiểu thư, ô ô. . . Hồng Châu rốt cục nhìn thấy ngươi. . .

Hồng Châu còn tưởng rằng kiếp này sẽ không còn được gặp lại ngươi, Hồng Châu rất nhớ tiểu thư. . . Ô ô. . .”

Vân Khuynh tự nhiên cũng kích động dị thường, ở trong hoàng cung, bọn họ tìm Hồng Châu đã lâu cũng không tìm được, Vân Khuynh còn rất thương tâm cho rằng Hồng Châu đã bị giết hại, không nghĩ tới, Vân Hoán dĩ nhiên đem Hồng Châu mang đến cho y.

Y vươn tay ôm lại Hồng Châu, viền mắt mơ hồ hồng hồng: “Hồng Châu, ta cũng rất nhớ ngươi.”

Dù sao cũng là từ nhỏ lớn lên cùng nhau, cho tới bây giờ chưa từng tách ra, xa nhau lâu như vậy, sao có thể không nhớ chứ? ? ?

Hồng Châu đối với Vân Khuynh mà nói là sự tồn tại như thân nhân.

Tần Vô Song ở một bên đen mặt, cứng rắn tách hai người ra, còn trịnh trọng giáo dục Hồng Châu: “Ngươi chính là Hồng Châu mà Khuynh nhi nói đúng không, ta là cô gia nhà ngươi, nhớ kỹ Khuynh nhi là nam tử, sau đó không nên tiểu thư tiểu thư gọi y, còn có, nam nữ thụ thụ bất thân, ngươi không nên ôm ôm ấp ấp Khuynh nhi trước nơi đông người.”

Hồng Châu bị giật lại đứng ở một bên, trên khuôn mặt thanh tú đẹp đẽ còn mang theo vết nước mắt, vẻ mặt giật mình nhìn Tần Vô Song và Vân Khuynh.

“Cô. . . Cô gia? ? ? Nếu đã kêu là cô gia, vì sao tiểu thư nhà ta còn có thể là nam tử? ? ?”

Nàng vừa nói như thế, trái lại hòa tan cảm giác Vân Khuynh chợt thấy nàng thì muốn rơi lệ.

Khóe môi y nhếch lên nụ cười nhợt nhạt, nhu hòa nói: “Xin lỗi, Hồng Châu, ta lừa ngươi nhiều năm như vậy, kỳ thực, ta là một người nam tử, mà không phải nữ tử, sau đó ngươi đừng gọi tiểu thư nữa.”

Hồng Châu vẫn không tin, dĩ nhiên tới gần Vân Khuynh vươn tay xoa ngực y: “Sao có thể, tiểu thư chính là tiểu thư, ta hầu hạ tiểu thư vài chục năm, làm thiếp thân thị nữ vài chục năm cho tiểu thư, sao có thể ngay cả tiểu thư là nam hay nữ cũng không biết? ? ?”

Cử động này của Hồng Châu, không chỉ khiến Vân Khuynh xấu hổ, càng khiến người trong một phòng, toàn bộ tề xoát đen mặt.

“Hồng Châu cô nương.”

Tần Vô Phong chỉ là đứng tại chỗ, trên khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị bịt kín một tầng hàn băng, thanh âm đạm mạc kêu một tiếng, cũng đã khiến Hồng Châu cảm thấy lạnh lẽo không ngớt, thân thể không tự chủ được run lên, đem lực chú ý chuyển hướng về phía Tần Vô Phong.

Tần Vô Phong nhàn nhạt liếc nhìn nàng: “Chúng ta vội vã muốn rời khỏi kinh thành, đợi tới Giang thành, ngươi ôn chuyện với Vân nhi sau.”

Nhìn khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng của Tần Vô Phong, Hồng Châu không tự chủ được lui một bước, gật đầu nói: “Ân.”

Ai biết Hồng Châu vừa thối lui, lại một người vọt vào, chính là Tần Vô Hạ, Tần Vô Hạ tóm lấy hai tay Vân Khuynh, cau mày chất vấn Vân Khuynh: “Khuynh Khuynh, ngày đó ngươi vì sao đi không từ biệt? ? ? Ta không phải nói muốn ngươi ở lại Phù Vân sơn trang chờ ta hay sao? ? ?”

Giọng nói của Tần Vô Hạ rất nghiêm túc, trong đó còn mang theo vài phần đáng thương khó có thể nói rõ.

Ngày ấy hắn vì Vân Khuynh mà bản thân bị trọng thương, sợ Vân Khuynh lo lắng cho hắn, cho nên vẫn che giấu chuyện mình bị thương, để Vân Khuynh đi đầu một bước, còn mình ở lại chậm rãi xử lý vết thương.

Không nghĩ tới, chỉ chênh lệch có vài canh giờ, Vân Khuynh dĩ nhiên nhẫn tâm đi không từ biệt.

Hắn khi đó, bản thân bị trọng thương, thân thể khó chịu không gì sánh được, ngay cả một người chăm sóc cũng không có bên người, Long Liễm Long Khiêm không ở, Vân Khuynh cũng không.

Càng khiến hắn giận chính là, Hiên Viên Bất Kinh và Vân Hoán cũng không thấy, Vân Khuynh nhìn qua, dĩ nhiên giống như là rời đi với bọn họ.

Khi đó vừa nghĩ tới Vân Khuynh bỏ rơi hắn, không từ biệt với hắn đã đi với nam nhân khác, hắn liền vừa giận vừa đau khổ.

Hận không thể lập tức bắt được Vân Khuynh chất vấn một phen, tiếc rằng thân thể hắn bị thương thực sự không nhẹ, cần tĩnh dưỡng, hơn nữa chuyện của núi Vô Danh cũng cần phải giải quyết tốt, bởi vậy hắn đành ở lại Phù Vân sơn trang một hồi.

Khi toàn bộ sự tình còn chưa hoàn toàn kết thúc, hắn lại nhận được thư hai người ca ca gửi, muốn hắn mang theo Thương Vũ Túy bọn họ đến kinh thành hỗ trợ. . .

Trong thư Tần Vô Phong và Tần Vô Song cũng không nhắc tới Vân Khuynh ở kinh thành, bởi vậy hắn vạn phần thất lạc đi tới kinh thành, nhất khắc kia khi tới hoàng cung thấy Vân Khuynh, hắn còn phi thường khiếp sợ.

Thế nhưng hắn vẫn không kịp nói gì với Vân Khuynh, vì sự an toàn của mọi người, Tần Vô Phong cũng đã kêu hắn mang theo những người đó rời đi.

Sau khi ra cung hắn liền một mực nghĩ muốn hồi cung gặp Vân Khuynh, nhưng lúc này lại nhận được tin tức Tần Vô Song nói bọn họ muốn xuất cung, bởi vậy hắn lại nhẫn nhịn chờ ở đây.

Sau đó, đến bây giờ, hắn thực sự đợi được hai người ca ca và Vân Khuynh.

 

 

Chương 247: Lên đường rời đi.

 

Tần Vô Hạ bỗng nhiên xuất hiện, có chút dọa đến Vân Khuynh.

Tuy rằng biết ở chỗ này sẽ gặp phải Tần Vô Hạ, thế nhưng y còn chưa chuẩn bị tâm lý thật tốt.

Nếu như nói nhìn thấy Hồng Châu là kinh hỉ, như vậy, nhìn thấy Tần Vô Hạ nhất định là kinh hách.

Bởi vì chột dạ, cho nên Vân Khuynh đối với chuyện Tần Vô Hạ nắm hai tay y, phi thường mẫn cảm, vội vã muốn hất ra.

Nhưng Tần Vô Hạ lại không chịu, gia tăng lực đạo trên tay, cầm tay Vân Khuynh thật chặt, tay Vân Khuynh lập tức trở nên rất đau, y cố nén đau đớn, hơi nhíu mày nói: “Vô Hạ, ngươi buông tay trước.”

“Không, ngươi nói cho ta biết trước, vì sao muốn đi không từ biệt? ? ?

Ngươi không biết ta lo lắng cho ngươi cỡ nào, không biết ngươi đi không từ biệt khiến ta thương tâm cỡ nào sao? ? ?”

“Ách. . .”

Trên trán Vân Khuynh mơ hồ đổ mồ hôi, vì sao giọng điệu lúc này của Tần Vô Hạ, giống hệt như một người bị phu ruồng bỏ? ? ?

“Vô Hạ, ta. . . Lúc đó phụ hoàng của Bất Kinh ca ca bệnh nặng trong người, ta, ta vội vã đi cùng Bất Kinh ca ca vào kinh, quên không nói trước với Vô Hạ. . .”

Vân Khuynh vừa nói, vừa nháy mắt với Hiên Viên Bất Kinh, Hiên Viên Bất Kinh lập tức bước về phía trước một bước nói:

“Xin lỗi, Tần tam công tử, lúc trước chỉ muốn tiểu Khuynh đi theo ta, quên lưu lại thư. . .

Thế nhưng hiện tại Tần tam công tử đã tìm được tiểu Khuynh, không nên tính toán nhiều như vậy.”

Tần Vô Hạ hừ lạnh một tiếng: “Bất Kinh ca ca? ? ? Hanh, lúc ở Phù Vân sơn trang, không phải chỉ là người xa lạ không quá quen thuộc sao? ? ?”

Tần Vô Phong và Tần Vô Song từ lúc Tần Vô Hạ xuất hiện liền vẫn bảo trì trầm mặc.

Bọn họ tỉ mỉ quan sát Tần Vô Hạ và Vân Khuynh.

Càng xem vẻ mặt càng lạnh lùng, Tần Vô Song nhếch lên môi mỏng, không có mở miệng, bên trong con ngươi màu mực như hắc diệu thạch của Tần Vô Phong còn lại là lắng đọng lạnh lẽo như hàn băng ngàn năm.

Giữa đoạn đối thoại của Vân Khuynh và Tần Vô Hạ, bọn họ không khó phát hiện, trước khi Vân Khuynh đến kinh thành, trước đó đã gặp qua Tần Vô Hạ.

Mà bọn họ đã sớm nói cho Tần Vô Hạ Vân Khuynh rời nhà đi ra ngoài, còn đặc biệt nhấn mạnh, nếu Tần Vô Hạ thấy Vân Khuynh nhất định phải nói cho bọn họ, thế nhưng, Tần Vô Hạ, lại giấu diếm chuyện hắn gặp Vân Khuynh.

Đây là vì sao? ? ?

Tần Vô Phong và Tần Vô Song nghĩ tới chuyện giữa hai huynh đệ bọn họ cùng với Vân Khuynh. Ánh mắt nhìn Tần Vô Hạ càng thêm thâm trầm, dưới đáy lòng, một loại tình tự không thể nói rõ khó thể ức chế bay lên.

Chờ Hiên Viên Bất Kinh mở miệng, giọng điệu châm chọc như lật như úp bình giấm chua của Tần Vô Hạ càng khiến Tần Vô Phong và Tần Vô Song hai người bất an.

Tần Vô Hạ song song nói chuyện, không ngừng nặng thêm lực đạo trên tay, giống như là phải có được đáp án chính xác hắn mới buông tay.

Lông mày mảnh khảnh của Vân Khuynh càng nhíu càng chặt, tay y đau nhức gần như chết lặng.

“Vô Hạ, buông tay.”

Một lúc lâu, Tần Vô Song chỉnh lý tốt tâm tình, vẻ mặt ôn hoà mở miệng nói với đệ đệ mình luôn luôn sủng ái này.

Tần Vô Song nói, như là một đạo sấm sét, trong nháy mắt đánh tỉnh Tần Vô Hạ.

Thân thể Tần Vô Hạ giật mình, bàn tay giống như bị bỏng, cấp tốc thả tay Vân Khuynh, Vân Khuynh lập tức buông tay xuống, dùng ống tay áo che lại.

Trong lòng Tần Vô Hạ một trận ảo não, hắn khắc chế không được ý niệm muốn chất vấn Vân Khuynh ở trong đầu, dĩ nhiên nhất thời quên hai vị ca ca cũng ở đây.

Trong khoảng thời gian này, hắn đã biết hai vị ca ca là bởi vì đều thích Vân Khuynh, nên mới náo loạn đánh nhau, Vân Khuynh bởi vì không muốn phá hư quan hệ giữa bọn họ mời rời đi. . .

Khi hắn biết những thứ này, đã chậm.

Khi đó, hắn đã chạm qua Vân Khuynh, khi đó, hắn rất hoảng loạn, hắn không biết phải làm như thế nào.

Lúc mới bắt đầu cứu Vân Khuynh, hắn nghĩ, chỉ cần đi tìm nhị ca hắn nói rõ chân tướng sự tình, nhị ca hắn sẽ tha thứ cho hắn.

Nhưng hiện tại mới phát hiện, đối với người đang yêu mà nói, đáy mắt không thể khoan dung dù chỉ là một hạt cát.

Sự tình căn bản không đơn giản giống như hắn tưởng tượng, hai người ca ca của hắn, đã vì Vân Khuynh mà ầm ĩ, nếu thêm hắn vậy sẽ là tràng diện thế nào? ? ?

Cho nên sau khi tiến cung biết Vân Khuynh ở bên hai vị ca ca, hắn liền một mực suy nghĩ phải làm thế nào, hiện tại hai người ca ca ở trước mặt, hắn nhất định không thể hành động thiếu suy nghĩ, chờ nghĩ ra một biện pháp vẹn toàn rồi nói sau.

Hơn nữa, hắn còn phải xem thái độ của đại ca hắn, dù sao, đại ca hắn là vết xe đổ của hắn.

“Đại ca, nhị ca.”

Tần Vô Hạ buông xuống đôi mắt, giấu đi toàn bộ tâm tư, chột dạ kêu hai ca ca nhà mình.

Tần Vô Song mỉm cười nói với hắn: “Bất Kinh, giống như Vân Hoán, đều là ca ca của Khuynh nhi.”

Vân Hoán ở một bên khóe miệng hàm chứa mỉm cười thản nhiên, trên khuôn mặt ôn nhuận như ngọc tràn đầy nhu hòa, mềm nhẹ nhìn về phía Vân Khuynh.

Sau khi hắn trở lại Vân gia, từng ép hỏi Vân vương gia về chuyện Vân Khuynh gả thay, Vân vương gia kiên quyết không thừa nhận, nhưng sau khi hắn rời đi, lập tức phái người đi giết Hồng Châu diệt khẩu.

Mà hắn theo đuôi phía sau những người đó, mau chóng cứu được Hồng Châu, thu xếp bên người, mang đến cho Vân Khuynh.

Chuyện Vân gia giúp Hiên Viên Lâm Phong, hắn ít nhiều cũng biết một chút, nhưng hắn cũng không nói gì thêm.

Phụ huynh tham lam của Vân phu nhân kia, bởi vì tiên đế giam giữ Tương Nam vương, lại không cho Vân gia quyền lợi, phi thường không thích tiên đế, liên quan, cũng không thích Hiên Viên Trần Vũ tiên đế tuyển chọn.

Bởi vậy bọn họ kiên quyết không ủng hộ Hiên Viên Trần Vũ, không ủng hộ Hiên Viên Trần Vũ thì thôi, hết lần này tới lần khác bọn họ quá mức tham lam, dĩ nhiên gạt Hiên Viên Lâm Phong và Hiên Viên Mộc Phong, hợp tác cùng hai bên.

Vừa bang trợ Hiên Viên Mộc Phong vừa bang trợ Hiên Viên Lâm Phong, tự cho là đúng thần không biết quỷ không hay, nhưng sớm bị Vân Hoán biết được.

Vân Hoán liền an tĩnh làm một người ngoài cuộc đứng xem, không thèm để ý, đối với chuyện tranh chấp quyền thế trong Huỳnh Quang hắn căn bản không quan tâm, hắn duy nhất lo lắng chính là Vân Khuynh mấy người đang ở trong cung.

Hắn từng đi qua khách sạn bình dân, muốn thuyết phục Thượng Quan Tôn và Thượng Quan Nhược Vũ tiến cung bảo hộ Vân Khuynh bọn họ, nhưng Thượng Quan Tôn lại kêu hắn yên tâm.

Vân gia tham lam ích kỷ, vừa bang trợ Hiên Viên Mộc Phong, lại bang trợ Hiên Viên Lâm Phong, làm giấc mộng bất cứ kẻ nào thắng mình cũng có thể hưởng thụ phú quý.

Thế nhưng, Vân Hoán tin tưởng Hiên Viên Lâm Phong sau khi tra rõ đồng đảng của Hiên Viên Mộc Phong, nhất định sẽ tra ra Vân gia, đến lúc đó, chính là ngày Vân gia diệt vong.

Vân Hoán dù biết rõ những việc này nhưng hắn vẫn mặc kệ, bởi vì hắn đối với Vân gia vốn chẳng có một chút cảm tình.

Mẫu thân hắn là công chúa Huỳnh Quang gả cho Vân gia, Huỳnh Quang gả công chúa cho Vân gia làm thiếp, là bởi vì công chúa kia vốn đã mang thai.

Hơn nữa, hài tử trong bụng, cũng không phải hài tử của Tương Nam vương, Tương Nam vương tuy cam tâm tình nguyện đội lên thân phận Phò mã, nhưng đối với công chúa và hài tử, tuy rằng không dám chậm trễ, nhưng cũng rất xa cách.

Vân Hoán từ nhỏ đã biết thân thế của mình, hơn nữa Vân gia đối với hắn và mẫu thân hắn cũng phi thường lạnh lùng, cho nên hắn đối với Vân gia căn bản không có nửa phần cảm tình.

Vân gia duy nhất, khiến hắn cảm thấy ấm áp, chính là Vân Khuynh.

Đáng tiếc, Vân Khuynh cũng không phải người Vân gia, như vậy, người Vân gia chết sống, chẳng liên quan đến hắn nửa phần.

Mấy người lại hàn huyên một trận, liền lập tức lên đường xuất phát.

Vân Khuynh vẫn luôn cố ý vô ý trốn tránh Tần Vô Hạ, chỉ ở cùng Tần Vô Phong Tần Vô Song, Tần Vô Hạ nhìn mà đáy lòng lửa giận bùng cháy.

Đáng tiếc giận thì giận, trước khi chưa rõ trạng huống của hai người ca ca hắn hiện nay, hắn vẫn không dám tùy tiện hành động thiếu suy nghĩ.

Trong đoàn người, Thương Vũ Túy và Độc Cô Mặc đuổi người của Ám Ảnh Lâu quay về Liệt Phong quốc, còn hai người bọn họ thì ở lại Huỳnh Quang dạo chơi một đoạn thời gian.

Thượng Quan Tôn và Thượng Quan Nhược Vũ còn lại là chơi chán rồi mang theo thuộc hạ rời đi, chuẩn bị quay về Bách Hiểu Lâu tổng bộ ở Xích Yên quốc gần Huỳnh Quang quốc nhất.

Còn đám ảnh vệ tới sau, đều bị Long Ảnh Long Lê mang theo sớm đã xuất phát rời đi.

Nhóm người còn lại, cũng chính là Tần gia tam huynh đệ, Vân Khuynh, Hiên Viên Bất Kinh, Vân Hoán, Hồng Châu, Thương Vũ Túy, Độc Cô Mặc chín người.

Bọn họ mua hai chiếc mã xa.

Hiên Viên Bất Kinh đánh xe, Tần Vô Phong, Tần Vô Song, Vân Khuynh, Hồng Châu ngồi bên trong mã xa.

Xe còn lại, Độc Cô Mặc đánh xe, Vân Hoán, Tần Vô Hạ, Thương Vũ Túy ngồi bên trong.

Tần Vô Hạ rất không hài lòng đối với sắp đặt này, đáng tiếc hắn kháng nghị không ai để ý tới, đây cũng vừa lúc hợp ý Vân Khuynh muốn tránh né Tần Vô Hạ.

Bên trong xe ngựa, Tần Vô Phong và Tần Vô Song một chút cũng không khách khí với Vân Khuynh, cực kỳ thân mật.

Hồng Châu vốn thật cao hứng được ở cùng với Vân Khuynh, đã chuẩn bị một lố vấn đề muốn hỏi Vân Khuynh.

Đáng tiếc vừa vào mã xa, Vân Khuynh đã bị Tần Vô Phong và Tần Vô Song một trái một phải kẹp giữa.

Đừng nói là nói, dù là đến gần Vân Khuynh cũng rất khó, hơn nữa, nam nhân nghe nói là ca ca của cô gia nhà nàng kia, ngồi ở một bên, không cho cự tuyệt kéo ống tay áo Vân Khuynh, thoa dược lên bàn tay có chút sưng của y, đồng thời xoa bóp.

Mà nam nhân có người nói là cô gia nhà nàng, còn lại là trực tiếp ôm thắt lưng Vân Khuynh, tựa ở vai y buồn ngủ, nàng cũng không dám quấy rối.

Lúc đầu nàng còn dám dùng khóe mắt len lén liếc ba người, sau đó thấy cô gia nhà nàng trộm hôn Vân Khuynh, khuôn mặt của nàng lập tức đỏ hồng, cũng không dám ngồi bên trong nữa, không ngừng dịch ra xa, cuối cùng thẳng đến ngồi cùng với Hiên Viên Bất Kinh ở bên ngoài.

Hiên Viên Bất Kinh cúi đầu nhìn Hồng Châu một chút: “Ngươi là thiếp thân tỳ nữ trước đây của tiểu Khuynh? ? ?”

“Ân.”

Hồng Châu dùng sức gật đầu, trên thế giới này, chỉ có nàng là ở bên Vân Khuynh lâu nhất.

“Ta là ca ca Hiên Viên Bất Kinh của tiểu Khuynh, ngươi có thể nói cho ta biết tiểu Khuynh khi còn bé, là như thế nào không? ? ?”

“Đương nhiên có thể, tiểu thư khi còn bé. . .”

Hai người ngoài mã xa, rốt cục tìm được việc làm.

Trong mã xa, Tần Vô Phong xoa tay Vân Khuynh, khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị đầy vẻ lo lắng:

“Vô Hạ càng ngày càng quá đáng, ra tay mạnh như thế? ? ?

Vân nhi, ngươi và Vô Hạ rốt cuộc là chuyện gì, sau khi ngươi rời khỏi Tần gia, có phải đã từng gặp Vô Hạ? ? ?”

 

Content Protection by DMCA.com
loading...

1 Response

  1. Smiley Joyce says:

    Vô Hạ thiệt giống tiểu tức phụ……

Để lại bình luận

%d bloggers like this: