Khuynh tẫn triền miên – Chương 248=>251

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Huyết Vũ.

Chương 248: chạy trốn thất bại.

 

Vân Khuynh mấy người rời khỏi hoàng cung, rốt cuộc có thể thả lỏng, nhưng người vẫn ở trong cung, lại không được thoải mái như vậy.

Lời nói của Hiên Viên Trần Vũ vào lúc quan trọng, khiến Hiên Viên Lâm Phong từ tù nhân, thoáng cái biến thành đế vương cao cao tại thượng.

Kỳ thực khi đối mặt với ánh mắt chỉ trích của mọi người, Hiên Viên Trần Vũ cũng có chút hối hận.

Thế nhưng vừa nghĩ đến Hiên Viên Lâm Phong hiện tại không chỉ không có nguy hiểm, trái lại còn hoàn thành tâm nguyện nhiều năm, hắn liền nghĩ ngực một trận thoải mái.

Khi Hiên Viên Lâm Phong đăng cơ, hắn liền trở lại Đông cung thái tử trước đây của hắn, đóng cửa phòng, lẳng lặng trầm tư một trận, bắt đầu thu thập hành lý, hắn muốn rời khỏi đây.

Đem giang sơn này giao cho Hiên Viên Lâm Phong, hắn là có tư tâm muốn rời khỏi nơi này.

Lúc thu dọn hành lý, Hiên Viên Trần Vũ mới phát hiện kỳ thực thứ hắn có thể mang đi, thực sự không nhiều lắm, rất ít rất ít.

Cuối cùng tùy tiện cầm lấy vài bộ quần áo sạch, cùng với một ít ngân lượng hắn liền muốn rời đi.

Hắn đương nhiên biết lúc này hắn lấy thân phận Hiên Viên Trần Vũ, dựa vào chính mình là không có khả năng rời khỏi đây, cho nên hắn nghĩ tới Hiên Viên Bất Kinh danh xưng là tam đại danh bộ.

Hắn mong muốn Hiên Viên Bất Kinh có thể giúp hắn rời đi.

Nhưng mà, chờ tới khi hắn tới cung điện của Hiên Viên Bất Kinh mới biết, Hiên Viên Bất Kinh và Vân Khuynh, sớm đã rời đi.

Tay chân hắn một trận lạnh lẽo, dù hắn có võ công, nhưng lại không cao lắm, hôm nay Hiên Viên Bất Kinh mấy người sớm đã đi, hắn không thể trông cậy vào người khác, chỉ có thể dựa vào chính mình.

Lúc trở lại Đông cung, hắn phái lui mọi người, chỉ để lại một tiểu thái giám thường ngày theo sát bên người mình.

Hiên Viên Trần Vũ nhân lúc tiểu thái giám kia không chú ý liền đánh ngất hắn, thay quần áo của tiểu thái giám xong liền mang theo bao quần áo và lệnh bài trộm đi.

. . .

Khi Hiên Viên Liệt Thiên trở lại nhiếp chính vương phủ, Liên Phù đã bình yên về tới vương phủ, sau khi ra cung hắn liền khẩn cấp về nhà, thấy Liên Phù bình yên cuối cùng cũng yên tâm.

Lại tĩnh tâm tự hỏi chuyện của Hiên Viên Lâm Phong và Hiên Viên Trần Vũ, trong lòng có chút rầu rĩ.

Kỳ thực, trước khi Hiên Viên Bất Kinh quay về kinh, hắn cũng đã từng đề cử Hiên Viên Lâm Phong với Hiên Viên Ly Thiên, nhưng khi đó bị Hiên Viên Ly Thiên nói tính tình Hiên Viên Lâm Phong quá mức cay độc mà cự tuyệt.

Khi đó hắn còn có chút tiếc nuối, không nghĩ tới Hiên Viên Lâm Phong này thực sự là lòng muông dạ thú.

Hiên Viên Trần Vũ nói bọn họ là dựa vào Tần gia mới chiến thắng Hiên Viên Lâm Phong, nhưng Hiên Viên Lâm Phong kê đơn với mấy người Hiên Viên Bất Kinh, lại bắt đi Liên Phù muốn uy hiếp hắn lại tính là gì? ? ?

Chỉ trách Hiên Viên Trần Vũ quá vô dụng, quá hồ đồ, làm vua một nước, qua loa như vậy đem ngôi vị hoàng đế nhường đi, nếu như hiện tại ngồi trên ngôi vị hoàng đế không phải là Hiên Viên Lâm Phong, mà là Hiên Viên Trần Vũ, tương lai Huỳnh Quang nói vậy cũng sẽ không thể phát triển trên tay Hiên Viên Trần Vũ.

Hiên Viên Liệt Thiên càng nghĩ càng giận, thế nhưng nếu đã thành kết cục đã định, hắn cũng không có cách nào khác, trừ phi giống như Hiên Viên Lâm Phong lúc trước, một lần nữa phát động cung biến.

Đáng tiếc không có người chọn làm đế vương, hắn đối với chuyện cung đình cũng không để bụng thêm nữa.

Hắn muốn đem binh quyền của mình giao cho Hiên Viên Ly Thiên, để Hiên Viên Ly Thiên tự mình xử lý, thiên hạ hôm nay, đã không thích hợp để bọn họ nắm chặt, hẳn là giao cho tiểu bối.

Hiên Viên Liệt Thiên lập tức dùng bồ câu đưa tin, nói cho Hiên Viên Ly Thiên biến cố trong cung, mà chính hắn cũng mang theo Liên Phù, ra roi thúc ngựa, chạy tới Lưu Ly tiểu trúc hội hợp với Hiên Viên Ly Thiên.

Mấy hôm sau, Hiên Viên Lâm Phong thu được phong thư và thủ dụ của Hiên Viên Ly Thiên.

Hiên Viên Ly Thiên thừa nhận thân phận của hắn, điều kiện duy nhất chính là thả Hiên Viên Bất Kinh, Vân Khuynh, Hiên Viên Trần Vũ, thậm chí là Hiên Viên Mộc Phong ra kinh.

Không thể làm khó Hiên Viên Bất Kinh, Vân Khuynh, Hiên Viên Trần Vũ mấy người, Hiên Viên Mộc Phong lưu đày biên cương.

Hiên Viên Bất Kinh và Vân Khuynh mấy người từ lâu đã ra kinh, Hiên Viên Lâm Phong cũng không truy cứu thêm, không để định tội chết cho Hiên Viên Mộc Phong, khiến hắn có chút bực mình, còn nữa, thả Hiên Viên Trần Vũ ra kinh, đây là chuyện càng không thể.

Hắn vì sao muốn có vương vị? ? ?

Không phải là vì Hiên Viên Trần Vũ, đem Hiên Viên Trần Vũ nắm chặt trong tay sao? ? ? Hắn rốt cục lên làm hoàng đế, sao có thể thả Hiên Viên Trần Vũ? ? ?

Thế nhưng Hiên Viên Ly Thiên gửi thư cũng nhắc nhở hắn, cho dù hắn lên làm hoàng đế, cũng không thể muốn làm gì thì làm, nếu hắn thực sự muốn làm mưa làm gió, còn phải đợi Hiên Viên Ly Thiên sau trăm tuổi mới được.

Điểm ấy khiến hắn hận đến nghiến răng, thế nhưng hắn còn không có phát rồ đến mức làm ra loại chuyện giết cha giết vua như vậy.

Bởi vậy ngoại trừ Hiên Viên Trần Vũ hắn tuyệt sẽ không thả ra kinh, đối với mọi chuyện theo như lời Hiên Viên Ly Thiên, hắn đều nhất nhất làm theo.

Cùng thời khắc đó, Hiên Viên Bất Kinh, cũng nhận được thư của Hiên Viên Ly Thiên.

Ngôn ngữ trong thư của Hiên Viên Ly Thiên uyển chuyển, hàm chứa đau thương, đem binh quyền trước đây của Hiên Viên Liệt Thiên giao cho Hiên Viên Bất Kinh, đồng thời phong hắn làm tân nhiếp chính vương.

Trong thư, Hiên Viên Ly Thiên cố ý nhấn mạnh, nếu Hiên Viên Lâm Phong không làm tròn bổn phận của hoàng đế, hắn có thể lợi dụng binh quyền trong tay quản giáo Hiên Viên Lâm Phong, thậm chí là phế bỏ ngôi vị hoàng đế của hắn.

Khi Hiên Viên Bất Kinh nhận được thư, trong lòng ngũ vị tạp giao, chuyện này đối với hắn mà nói, tuyệt đối là khoai lang bỏng tay.

Thế nhưng, hắn vẫn nhận, cho dù muốn từ chối, cũng phải tìm đến Hiên Viên Ly Thiên từ chối ngay mặt.

Kỳ thực Hiên Viên Lâm Phong và Hiên Viên Khê Phong, trong chuyện thay đổi người trên hoàng vị, cao hứng nhất, không phải Hiên Viên Lâm Phong chiếm được ngôi vị hoàng đế.

Mà là bọn hắn cho rằng bọn họ thấy được chân tâm của Hiên Viên Trần Vũ.

Nhất khắc ấy, Hiên Viên Lâm Phong tuyệt đối chắc chắn, Hiên Viên Trần Vũ thương hắn, cho nên Hiên Viên Lâm Phong phi thường vui vẻ.

Hiên Viên Khê Phong cũng rất vui vẻ, ở trong lòng hắn, hắn và Hiên Viên Lâm Phong là một thể, Hiên Viên Trần Vũ giữa thiên hạ và Hiên Viên Lâm Phong, lựa chọn Hiên Viên Lâm Phong, cũng chính là lựa chọn hắn.

Tuy rằng Hiên Viên Lâm Phong vừa mới đăng cơ có chút bận, thế nhưng Hiên Viên Khê Phong lại có thời gian chăm sóc Hiên Viên Trần Vũ.

Khi Hiên Viên Khê Phong chạy tới Đông cung thái tử, không thấy được Hiên Viên Trần Vũ mà phát hiện một tiểu thái giám hôn mê, trong lòng hắn hiện lên các loại ý niệm, cái gì cũng bất chấp, lập tức thông tri Hiên Viên Lâm Phong.

Hiên Viên Lâm Phong hạ lệnh đóng cửa cung, tra tìm tung tích Hiên Viên Trần Vũ.

“Chết tiệt, tiểu ngũ nhi vì sao muốn đi? ? ? Hắn không phải đã chọn chúng ta sao? ? ?”

Hiên Viên Khê Phong nắm chặt nắm tay, trên khuôn mặt anh tuấn mang theo nôn nóng, nổi giận đùng đùng nói.

Hiên Viên Lâm Phong nghiến chặt khớp hàm, hiển nhiên cũng là tức giận không nhẹ: “Trời biết hắn rốt cuộc suy nghĩ cái gì. . . Lúc này bắt được hắn nhất định phải phái người trông giữ hắn, không cho hắn bước ra hoàng cung nửa bước.”

Hiên Viên Khê Phong gật đầu: “Đó là đương nhiên, tiểu thái giám bên người tiểu ngũ nhi kia bị đánh ngất, đồ đạc trên người cũng là của tiểu ngũ nhi, tiểu ngũ nhi khẳng định giả làm tiểu thái giám chạy trốn.

Thế nhưng sau khi tiểu thái giám kia tỉnh lại nói hắn mới bị đánh ngất một hồi, xem ra tiểu ngũ nhi còn chưa kịp ra cung, để bọn thị vệ tra từng thái giám đi.”

Hiên Viên Lâm Phong nheo lại đôi mắt, có chút suy nghĩ, cuối cùng phân phó đi xuống.

Sau khi phân phó, hắn và Hiên Viên Khê Phong liền trở lại Đông cung thái tử của Hiên Viên Trần Vũ, hi vọng có thể tìm ra manh mối gì đó.

Sau khi bọn họ quay về Đông cung không bao lâu, thị vệ liền tìm được Hiên Viên Trần Vũ, đồng thời đưa đến Đông cung trước mặt Hiên Viên Lâm Phong Hiên Viên Khê Phong.

Hiên Viên Khê Phong vừa nhìn thấy hắn, lập tức đi về phía trước quan sát hắn: “Tiểu ngũ nhi, một thân trang phục này của người là muốn làm gì? ? ? Ngươi muốn ra cung? ? ?

Ta không phải đã nói với ngươi, chúng ta mưu phản cướp đoạt ngôi vị hoàng đế này, toàn bộ là vì ngươi, ngươi đi, chúng ta muốn ngôi vị hoàng đế này làm gì? ? ?”

Hiên Viên Khê Phong ngữ khí chân thành tha thiết, Hiên Viên Trần Vũ tin hắn, nhưng lại không tin Hiên Viên Lâm Phong.

Hắn buông xuống mí mắt, mím môi không nói lời nào.

Đôi mắt hẹp dài của Hiên Viên Lâm Phong híp lại, chậm rãi từng bước từng bước tới chỗ Hiên Viên Trần Vũ: “Vũ nhi, ngươi vì sao không trả lời nhị hoàng huynh? ? ?”

Bàn tay dưới ống tay áo Hiên Viên Trần Vũ siết chặt, cố lấy dũng khí ngẩng đầu, nhìn về phía Hiên Viên Khê Phong và Hiên Viên Lâm Phong: “Hoàng thượng, thần đệ không thích ở lại trong cung, thỉnh các ngươi thả thần đệ đi.”

Hiên Viên Lâm Phong vươn bàn tay thon dài, chăm chú nắm cằm Hiên Viên Trần Vũ, đồng thời dùng sức nâng lên, bên trong đôi mắt tối tăm thâm thúy thiêu đốt hỏa diễm nóng cháy, nhìn về phía Hiên Viên Trần Vũ: “Đi? ? ?”

Hắn hơi cong lên môi mỏng, bên môi tràn ra dáng cười gần như tà ác: “Chúng ta yêu Vũ nhi, Vũ nhi cũng yêu chúng ta, chúng ta vì sao phải thả một người chúng ta yêu cũng yêu chúng ta? ? ?”

Đáy lòng Hiên Viên Trần Vũ truyền tới một trận rối loạn, cảm giác vô lực lúc làm thái tử bị Hiên Viên Lâm Phong và Hiên Viên Khê Phong ức hiếp mọc lên từ đáy lòng.

Hắn quay đầu đi, muốn thoát khỏi Hiên Viên Lâm Phong, tiếc rằng Hiên Viên Lâm Phong dùng sức quá mạnh, hắn căn bản không thể di động mảy may.

“Buông. . . Buông tay.”

Vẻ mặt hắn mang theo vài phần thống khổ, đôi lông mày mảnh khảnh chăm chú nhíu lại.

Hiên Viên Khê Phong thấy một trận yêu thương, lập tức khuyên bảo Hiên Viên Lâm Phong: “Lâm Phong, buông tay, ngươi không thấy tiểu ngũ nhi rất thống khổ sao? ? ?”

Hiên Viên Lâm Phong hừ lạnh một tiếng, quay đầu nhìn về phía Hiên Viên Khê Phong, nhíu lại lông mày: “Chính là vì ngươi dung túng như vậy, hắn mới dám trốn chúng ta, có lần thứ nhất tất có lần thứ hai, để phòng ngừa hắn tiếp tục muốn chạy trốn, lúc này, chúng ta nhất định phải giáo huấn hắn.”

Hiên Viên Trần Vũ nghe xong Hiên Viên Lâm Phong nói, thân thể hung hăng giật mình một cái, trong con ngươi tràn ngập vài phần ưu thương.

Có phải hắn sai rồi không. . . Làm trái lời hứa với phụ hoàng, chịu đựng chỉ trích từ mọi người, cứu một người thương tổn hắn? ? ?

Hiên Viên Lâm Phong nói xong, trái phải nhìn một chút, quát lạnh với đám cung nữ thái giám: “Xuống phía dưới.”

Trên người Hiên Viên Lâm Phong tản ra khí tức băng lãnh tàn lệ, khiến cả đám người sợ hãi lập tức rời đi.

Hiên Viên Lâm Phong lúc này mới buông tay, nét mặt cũng hoà nhã hơn vài phần: “Vũ nhi, ngươi rõ ràng đã chọn chúng ta, vì sao còn muốn rời đi? ? ?”

Hiên Viên Trần Vũ nhíu mày phản bác: “Không có. . . Ta không có chọn các ngươi, ta chỉ lựa chọn tự do mà thôi, rất sớm trước đây, ta đã muốn rời khỏi hoàng cung, rời khỏi đây, giống như con chim nhỏ tự do tự tại bay lượn ở trên trời. . .

Thế nhưng, phụ hoàng lại muốn ta kế thừa ngôi vị. . . Nếu, nếu tam hoàng huynh thích vị trí kia, như vậy, ta đem ngôi vị hoàng đế nhường cho tam hoàng huynh, còn ta tự do bay lượn. . .”

“Ta sẽ bẻ gẫy cánh của ngươi.”

Hiên Viên Trần Vũ nói khiến khuôn mặt Hiên Viên Lâm Phong biến đen trong nháy mắt, hắn tàn bạo mở miệng.

Hiên Viên Trần Vũ, ngươi muốn đi ra ngoài tự do bay lượn? ? ?

Nằm mơ! ! !

Chúng ta vốn chính là vì muốn trói buộc ngươi mới tranh đoạt ngôi vị hoàng đế, ngươi mơ tưởng vứt bỏ chúng ta ở trong cung tự mình rời đi! ! !

Sắc mặt Hiên Viên Khê Phong cũng phi thường xấu xí, lúc bình thường, hắn đối với Hiên Viên Trần Vũ phi thường tốt, luyến tiếc thương tổn đe dọa mảy may, thế nhưng, tiền đề là Hiên Viên Trần Vũ không nên chạm vào điểm mấu chốt của hắn.

“Tiểu ngũ nhi, ngươi lẽ nào không nghĩ tới, ngươi đem ngôi vị hoàng đế tặng cho tam đệ, chính là tự tay đẩy mình vào trong lồng sắt hoàng cung này? ? ?”

 

 

Chương 249: điềm báo thân thể.

 

Tiếng vó ngựa trở nên thong thả, lời Tần Vô Phong nói, còn quanh quẩn bên tai Vân Khuynh:

‘Vân nhi, ngươi và Vô Hạ rốt cuộc là chuyện gì, sau khi ngươi rời khỏi Tần gia, có phải đã từng gặp Vô Hạ? ? ?’

Y phải trả lời thế nào, kỳ thực vấn đề này dễ trả lời, y nói thẳng là từng gặp là được. . .

Thế nhưng, y phải nói như thế nào về chuyện bọn họ gặp mặt đã xảy ra cái gì? ? ?

Bàn tay Vân Khuynh bị Tần Vô Phong nắm trong tay có chút hơi run, y mím môi, gục đầu xuống, không trả lời ngay.

Trên thực tế vấn đề Tần Vô Phong hỏi, cũng là Tần Vô Song muốn hỏi.

Nghe Tần Vô Phong vừa hỏi như thế, Tần Vô Song lập tức ngồi thẳng thân thể, nghiêng đi khuôn mặt, nhìn một bên mặt trắng noãn của Vân Khuynh: “Khuynh nhi, có phải ngươi có chuyện gì lén gạt chúng ta? ? ?”

Vân Khuynh hơi nhấc lên mí mắt, nhìn Tần Vô Phong và Tần Vô Song, y phát hiện hai người này đều đang nhìn y không chuyển mắt.

Xem ra bọn họ không chiếm được đáp án, là sẽ không bỏ qua.

Vân Khuynh cân nhắc gật đầu nói: “Đúng vậy, lúc ta ở Tích Châu, âm kém dương sai đi tới Phù Vân sơn trang, cũng đụng phải Vô Hạ ở đó.”

Tần Vô Phong và Tần Vô Song liếc mắt nhìn nhau: “Vì sao Vô Hạ không nói cho chúng ta biết những việc này. . . Giữa các ngươi, đã xảy ra cái gì sao? ? ?”

Tần Vô Song không kìm được, mở miệng hỏi trước.

Đôi mắt Vân Khuynh né tránh: “Ta. . . Chúng ta. . . Đại khái là, Vô Hạ sợ các ngươi trách cứ hắn, cho nên mới chưa nói.”

Tần Vô Phong và Tần Vô Song đều là cả kinh: “Vân nhi, ngươi đem sự tình từ đầu chí cuối nói cho chúng ta biết!”

Như vậy hỏi một câu đáp một câu, phải đợi tới khi nào bọn họ mới có thể biết rõ sự tình chân tướng? ? ?

Vân Khuynh gật đầu: “Kỳ thực rất đơn giản, chính là lúc ta đến Phù Vân sơn trang thì đã dịch dung, ban đầu Vô Hạ cũng không nhận ra ta, mãi cho đến núi Vô Danh hắn mới nhận ra. . .

Lúc ở núi Vô Danh, người trên núi trúng độc, ta nói máu của ta có thể giải bách độc, sau đó thả rất nhiều máu, còn chọc rất nhiều phiền phức. . .

Vô Hạ có lẽ là sợ các ngươi biết chuyện này, trách hắn không chăm sóc tốt cho ta, mới không nói chuyện hắn gặp ta nói cho các ngươi.”

Nói xong y lại ngẩng đầu lén lút nhìn Tần Vô Phong và Tần Vô Song, sau đó lập tức gục đầu xuống: “Ta cũng sợ các ngươi trách ta không chăm sóc bản thân cho tốt. . . Cho nên, cũng không nói từng gặp Vô Hạ. . .”

“Là như vậy? ? ?”

Tần Vô Phong và Tần Vô Song đều cau mày, nửa ngờ nửa tin, trực giác nói cho bọn họ không có đơn giản như vậy, thế nhưng, không phải thế này thì là thế nào? ? ?

Chăm chú ngẫm lại hỗ động vừa rồi của Tần Vô Hạ và Vân Khuynh, đáy lòng bọn họ mơ hồ hiện lên một đáp án, bọn họ không thích kết quả như vậy.

Cho nên, dù bọn họ biết lí do thoái thác của Vân Khuynh có chuyện, vào lúc này bọn họ cũng ép buộc mình tiếp thu Vân Khuynh giải thích, không nghĩ sâu thêm.

Vân Khuynh thấy bọn họ không hề ép hỏi lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.

Hiện tại đã sống nơm nớp lo sợ, sau đó phải làm sao đây? ? ?

Nghĩ đến lúc trở lại Tần gia, vừa phải đối mặt Tần Vô Phong Tần Vô Song, lại phải đối mặt với Tần Vô Hạ y liền da đầu tê dại, có một loại xung động muốn chạy trốn.

Y không muốn về nhà. . .

Cắn cắn môi, Vân Khuynh bỗng nhiên nghĩ đến một việc khác: “Đại ca, Vô Song, Đại Bảo và tiểu Bảo có về nhà không, phải bao lâu mới về nhà được? ? ?”

Tần Vô Phong và Tần Vô Song nói với y Đại Bảo tiểu Bảo đến Lưu Ly tiểu trúc học nghệ, như vậy y quay về Tần gia có phải là vẫn không thấy được Đại Bảo tiểu Bảo? ? ?

Trong khoảng thời gian rời khỏi Tần gia, đối với hai hài tử y rất không bỏ xuống được, đến bây giờ y còn không hiểu mình lúc trước sao lại có dũng khí bỏ xuống bọn họ.

Y hối hận, rất hối hận. . .

Thấy tình cảnh giữa Hiên Viên Bất Kinh và Hiên Viên Ly Thiên, y rất sợ một ngày kia, y và Đại Bảo tiểu Bảo cũng sẽ trở thành như vậy. . .

“Vân nhi.”

Tần Vô Phong đắn đo một chút nói: “Đại Bảo tiểu Bảo, bọn họ phải đi học nghệ, cần rất nhiều năm mới có thể về nhà. . . Năm xưa ba huynh đệ chúng ta đến Lưu Duyến ảo cảnh học võ, cũng phải dùng tròn mười mấy năm.”

“Nhưng Đại Bảo tiểu Bảo nhỏ như vậy. . .”

“Luyện võ phải đánh căn cơ từ nhỏ mới tốt, ba huynh đệ chúng ta lúc lớn bằng Đại Bảo tiểu Bảo cũng đã bắt đầu tắm nước thuốc, rèn đúc gân cốt và thân thể, Đại Bảo tiểu Bảo cũng vậy, hơn nữa Vân nhi cũng biết thân thể tiểu Bảo sinh hạ yếu đuối, cần nhị sư bá của Liên Cừ điều dưỡng một phen.”

Vân Khuynh là thật muốn đi xem Đại Bảo tiểu Bảo, cũng thực sự không muốn quay về Tần gia, cho nên y không khỏi mở miệng thỉnh cầu: “Chúng ta trước khi về nhà đi Lưu Ly tiểu trúc một chuyến, nhìn Đại Bảo tiểu Bảo một cái có được không? ? ?”

Sắc mặt Tần Vô Song và Tần Vô Phong bỗng nhiên biến đổi.

Nếu Đại Bảo tiểu Bảo thật là đang ở Lưu Ly tiểu trúc học nghệ, bọn họ tự nhiên nguyện ý để Vân Khuynh đi xem Đại Bảo tiểu Bảo.

Nhưng then chốt là, ở Lưu Ly tiểu trúc chỉ có tiểu Bảo, không có Đại Bảo.

“Cái này.”

Tần Vô Phong dừng một chút nói:

“Vân nhi, ngươi cũng biết Hiên Viên Lâm Phong luôn luôn không thích Tần gia, hơn nữa lần này hắn ở trong hoàng cung còn bị người Tần gia chúng ta chế phục, hắn hiện tại làm hoàng đế nhất định sẽ không tùy ý cho Tần gia chúng ta tiếp tục làm ‘Ám hoàng’, khẳng định sẽ ngáng chân Tần gia từ một nơi bí mật, chúng ta phải đi về. . .

Nếu không, Vân nhi, chờ nguy cơ lần này của chúng ta qua đi, chúng ta liền cùng ngươi đi xem Đại Bảo tiểu Bảo có được hay không? ? ?”

Vân Khuynh cũng nghĩ tới Hiên Viên Lâm Phong, không thể làm gì khác hơn là buồn bã gật đầu.

Vẻ mặt Vân Khuynh buồn bã, tuy rằng khiến Tần Vô Phong và Tần Vô Song rất không muốn, nhưng bọn hắn cũng chỉ có thể làm vậy.

Nếu như biết Đại Bảo gặp chuyện không may, Vân Khuynh sẽ càng thương tâm lo lắng hơn.

Tần Vô Phong và Tần Vô Song nhìn nhau, trao đổi ý kiến đôi bên, đều quyết tâm nhất định phải nhanh chóng tìm ra Đại Bảo.

Kinh thành và Tích Châu đều là ở phía nam, đường đi nói gần cũng không gần, nói xa cũng không xa, không qua bao lâu, mấy người đi tới phụ cận Tích Châu.

Lúc dừng chân, bọn họ đa số đều là ở khách sạn bình dân, lúc an bài phòng trọ Vân Khuynh cường liệt yêu cầu muốn ở riêng.

Tuy rằng Tần Vô Phong và Tần Vô Song không muốn, thế nhưng Vân Khuynh lần này thật sự là kiên quyết kiên trì, sợ làm cho Vân Khuynh phản cảm, bọn họ không thể làm gì khác hơn là theo ý Vân Khuynh.

Bọn họ nghĩ có lẽ vì là ở ngoài Vân Khuynh xấu hổ, kỳ thực Vân Khuynh chỉ là không muốn Tần Vô Hạ nhìn ra thái độ Tần Vô Phong và Tần Vô Song đối với y hiện tại.

Phải biết rằng, lấy tính tình thiên về bốc đồng của Tần Vô Hạ, nếu biết hình thức ở chung hôm nay của ba người bọn họ, nhất định sẽ đến chen một chân thêm vào bọn họ.

Nói vậy, nghênh tiếp y chính là, Tần Vô Phong và Tần Vô Song tức giận, Tần gia huynh đệ lại một lần nữa bất hòa, còn có một đống hậu quả phiền phức lớn.

Tỷ như, tuy rằng hiện tại Tần Vô Song và Tần Vô Phong thừa nhận lẫn nhau, thế nhưng Liên Duyệt, Tần Du Hàn bọn họ chính là vấn đề lớn.

Nếu như thêm cả Tần Vô Hạ.

Vân Khuynh phỏng chừng, dù y là thân đệ đệ của Liên Duyệt, Liên Duyệt có lẽ cũng có tâm muốn giết y.

Ba nhi tử, dĩ nhiên một người lại một người có quan hệ với y, lần này, y nhất định không thể để chuyện Tần Vô Song và Tần Vô Phong tái diễn.

Tần Vô Hạ lúc trước chỉ là vì cứu y, giữa bọn họ không giống giữa y và Tần Vô Phong, còn dính dáng cảm tình khó có thể làm rõ.

Tần Vô Phong, dưới đáy lòng y còn khó có thể chọn lựa, thế nhưng Tần Vô Hạ, y bỏ được.

Lúc này đây, y nhất định phải cẩn thận tìm một cơ hội thích hợp, đem tất cả nói rõ với Tần Vô Hạ.

Lúc này đây, y sẽ không để mâu thuẫn giống như Tần Vô Phong Tần Vô Song lại xảy ra.

Y không thương Tần Vô Hạ, Tần Vô Hạ cũng không thương y, tất cả chỉ là một sai lầm, không có gì dính dáng.

Biết đâu, y có thể trước khi Tần Vô Song và Tần Vô Phong biết chuyện này, đem tất cả triệt để giải quyết.

Đêm nay, là một đêm trước khi tiến vào Tích Châu, lúc đến Tích Châu Hiên Viên Bất Kinh sẽ chia tay với Vân Khuynh bọn họ, cho nên Vân Khuynh đặc biệt đến phòng của Hiên Viên Bất Kinh tiễn bước , huynh đệ hai người khó có được lúc đơn độc ở cùng nhau.

Hiên Viên Bất Kinh một trong tam đại thần bộ, đối với một vài việc nhìn thấy rõ ràng hơn người bên ngoài.

“Ngươi và Tần đại ca, Tần nhị ca ba người, Tần Vô Hạ kia phải làm sao? ? ?”

Hiên Viên Bất Kinh là muốn đi, nhưng hắn không bỏ xuống được Vân Khuynh, rất lo lắng Vân Khuynh, hắn làm ca ca không hạnh phúc, mẫu thân bọn họ không hạnh phúc, cho nên hắn mong muốn Vân Khuynh hạnh phúc, tốt nhất là Vân Khuynh hạnh phúc luôn cả phần bọn họ.

Vân Khuynh hơi nhíu mày: “Ta và hắn, không thể so sánh với đại ca và Vô Song, ta sẽ tìm cơ hội nói rõ với hắn, ta chỉ là bạn đời của ca ca hắn, chỉ thế mà thôi.”

Hiên Viên Bất Kinh rót một chén rượu, cong môi cười cười:

“Ta xem Tần đại ca và Tần nhị ca đối với ngươi đều tốt, ngươi nhất định phải sống tốt với bọn họ.

Phụ hoàng đêm đó nói, ngươi nghìn vạn lần đừng để ở trong lòng, có chuyện gì thương lượng với Tần đại ca và Tần nhị ca bọn họ là được.”

Vân Khuynh gật đầu, Hiên Viên Bất Kinh uống rượu, y cũng không uống, y luôn luôn không thích thứ cay độc này.

Cho nên y chỉ có thể cùng dùng bữa, y gắp lên một miếng thịt gà, vừa đưa vào miệng, một cỗ mùi vị mỡ ngậy nhảy lên.

Sau đó không thể kìm nén, lồng ngực Vân Khuynh liền mọc lên một loại cảm giác buồn nôn, y bưng miệng, chỉ kịp đứng lên, còn chưa kịp rời đi, liền bắt đầu nôn.

Hiên Viên Bất Kinh lại càng hoảng sợ, lập tức đứng dậy đỡ lấy y: “Tiểu Khuynh, ngươi. . . Ngươi sao vậy? ? ?”

“Ngô. . . Nôn. . .”

Vân Khuynh còn đang nôn, y một tay chống góc bàn, một tay vỗ ngực, thân thể có chút suy nhược, căn bản không thể trả lời Hiên Viên Bất Kinh.

Hơn nữa, y cũng không rõ mình rốt cuộc làm sao, trả lời cũng là uổng phí.

 

 

Chương 250: quả nhiên có.

 

Chẳng biết nôn bao lâu, cảm giác khó chịu bên trong dạ dày Vân Khuynh rốt cục ngừng lại.

Hiên Viên Bất Kinh lập tức đưa cho y một chén trà súc miệng: “Tiểu Khuynh, có phải ngươi ăn cái gì bị đau bụng rồi không? ? ?”

Sắc mặt Vân Khuynh còn có một chút tái nhợt, y lắc đầu không có mở miệng.

Hai chân y run lên, thân thể yếu nhược, chỉ là nôn có một chút, dĩ nhiên khiến y không còn chút sức lực nào.

“Thân thể của ta. . . Luôn luôn tương đối khỏe mạnh, đặc biệt sau khi sinh xong Đại Bảo tiểu Bảo, không chỉ máu là bách độc bất xâm, thân thể cũng càng ngày càng cường tráng. . . Lần này. . .”

Vân Khuynh trầm tư, chậm rãi nhíu mày, nôn liều mạng như vậy, ấn tượng y khắc sâu. . .

Thời kỳ cuối mang thai Đại Bảo tiểu Bảo. . . Nôn phi thường nghiêm trọng. . .

Lẽ nào. . .

Khuôn mặt Vân Khuynh trắng bệch, thế nhưng y lập tức bỏ đi ý nghĩ này, trước đây mang thai Đại Bảo tiểu Bảo, là đến lúc gần sinh mới nôn, hiện tại, hẳn chỉ là ngoài ý muốn. . .

Tuy rằng Vân Khuynh không ngừng thuyết phục mình chỉ là ngoài ý muốn, thế nhưng đáy lòng lại không có cách nào ức chế một loại bất an gần như là sợ hãi.

Y cắn môi dưới, do dự nâng mi nhìn Hiên Viên Bất Kinh, có chút chần chờ nói: “Bất Kinh ca ca. . .”

Khả năng quan sát của Hiên Viên Bất Kinh nhạy cảm vô cùng, lập tức nhìn ra Vân Khuynh thấp thỏm bất an.

Hắn nhăn mày, chăm chú nhìn Vân Khuynh: “Tiểu Khuynh, ngươi làm sao vậy? ? ? Ngươi biết thân thể của ngươi xảy ra chuyện gì sao? ? ?”

Vân Khuynh hơi nhắm mắt, bỗng nhiên rất nhanh nắm tay, lại buông ra, vẻ mặt bất cứ giá nào mở mắt nói: “Bất Kinh ca ca, ngươi có hiểu y thuật? ? ?”

Hiên Viên Bất Kinh nhìn Vân Khuynh từ trên xuống dưới hồi đáp: “Một chút, nhưng không tinh thông.”

Vân Khuynh hít một hơi thật sâu: “Như vậy, phiền phức Bất Kinh ca ca giúp ta bắt mạch một chút.”

Hiên Viên Bất Kinh gật đầu, ngón tay ấn lên trên cổ tay Vân Khuynh, hơi nhắm hai mắt, tinh tế bắt mạch.

Không qua quá lâu, sắc mặt hắn hơi khẽ động, vẻ mặt có chút ngạc nhiên nhìn Vân Khuynh: “Tiểu Khuynh ngươi. . .”

Vân Khuynh mím môi: “Bất Kinh ca ca, có cái gì sai sao? ? ?”

Dưới đáy lòng y, tưởng tượng không ít, cũng không biết là loại khả năng nào.

Cuối cùng, cánh môi mỏng của Hiên Viên Bất Kinh hé ra hợp lại, chỉ nói bốn chữ: “Ngươi mang thai rồi.”

Hiên Viên Bất Kinh có vẻ phi thường vui vẻ, hắn có tiểu chất nhi, Vân Khuynh có hài tử, đây là chuyện khiến kẻ khác phấn chấn tới cỡ nào.

Điều này đối với Hiên Viên Bất Kinh đồng dạng khuyết thiếu thân tình mà nói, tuyệt đối là một kinh hỉ.

Đáng tiếc tương phản với hắn vui vẻ, trên khuôn mặt mất đi huyết sắc của Vân Khuynh lại là vẻ kinh hoàng.

Cánh môi Vân Khuynh run rẩy, nói không nên lời một câu. . .

Quả nhiên. . .

Giống với suy nghĩ của y. . .

Y gục đầu xuống, bàn tay dưới ống tay áo, đã bị đầu ngón tay của y dằn vặt đến máu tươi nhễ nhại.

Sinh xong Đại Bảo tiểu Bảo y bỏ chạy, sau khi chạy thoát, lại đụng với Tần Vô Hạ.

Lần kia với Tần Vô Hạ, là lần duy nhất sau khi y sinh xong Đại Bảo tiểu Bảo. . .

Hiện tại hài tử trong bụng này là của ai, căn bản không cần đoán, đây là chuyện nhìn vào hiểu ngay.

Vân Khuynh hiện tại xung động muốn chết cũng có. . .

Y nghĩ ông trời luôn luôn đối nghịch với y, sợ cái gì hết lần này tới lần khác cái đó tới, y trăm cay nghìn đắng lẩn trốn Tần Vô Hạ, muốn giặt sạch quan hệ với Tần Vô Hạ, thế nhưng. . .

Thế nhưng, y hiện tại, dĩ nhiên có hài tử của Tần Vô Hạ. . .

Thiên! ! !

Y rốt cuộc phải làm sao đây? ? ?

Sắc mặt Vân Khuynh rất dễ khiến người ta nhìn ra y không thích hợp, huống hồ người nọ lại là Hiên Viên Bất Kinh mẫn cảm.

Hiên Viên Bất Kinh thấy Vân Khuynh như vậy, thân thiết nói:

“Tiểu Khuynh, ngươi làm sao vậy, ngươi mất hứng sao? ? ? Mất hứng mình có hài tử? ? ?

Đúng rồi, tiểu Khuynh, hài tử này là của ai? ? ?

Là Tần đại ca, hay là Tần nhị ca? ? ?”

Vấn đề của Hiên Viên Bất Kinh rốt cục khiến Vân Khuynh lấy lại tinh thần, y ngẩng đầu, trên khuôn mặt tuyệt mỹ là một mảnh thảm đạm: “Bất Kinh ca ca. . .”

Y nỉ non mở miệng: “Ta phải làm sao đây. . . Ta nên làm cái gì bây giờ? ? ?”

Đôi mắt màu mực của y lóe ra không ngớt, bên trong vụt sáng mờ mịt và thống khổ, tay y chậm rãi xoa bụng mình.

Hai lần mang thai, hai lần tâm tình hoàn toàn khác nhau.

Lần đầu, hài tử của y và Vô Song, bọn họ chờ mong đến cỡ nào, y là vui mừng tới cỡ nào. . .

Thế nhưng, lúc này. . .

Hiên Viên Bất Kinh bước qua bàn tròn, đem Vân Khuynh ôm vào lòng: “Tiểu Khuynh, ngươi rốt cuộc làm sao vậy, hài tử này có vấn đề gì? ? ? Phụ thân của nó là ai? ? ? Lẽ nào, không phải Tần đại ca cũng không phải Tần nhị ca? ? ?”

Hiên Viên Bất Kinh vì suy đoán của mình mà khuôn mặt trầm xuống, nếu như thật là vậy, Vân Khuynh phải ăn nói thế nào với Tần Vô Phong và Tần Vô Song? ? ?

Lấy tính cách của Tần Vô Phong và Tần Vô Song, Vân Khuynh nếu như mang thai hài tử nam nhân khác. . .

Hiên Viên Bất Kinh trong lòng mát lạnh, phỏng chừng đệ đệ này của hắn, cũng là cả đời không thể hạnh phúc.

Cánh tay hắn không tự chủ được buộc chặt, chăm chú truy hỏi Vân Khuynh: “Hài tử là của ai? ? ? Hài tử trong bụng ngươi rốt cuộc là của ai? ? ?”

Vân Khuynh hơi nheo lại đôi mắt, cắn cắn môi: “Bất Kinh ca ca, ngươi không nên hỏi ta hài tử là của ai. . . Tóm lại, không phải của Vô Phong và Vô Song. . .”

Hiên Viên Bất Kinh bắt đầu kịch liệt thở dốc, trong ánh mắt hắn hiện lên một tia sáng lợi hại, trầm tư một lúc lâu rồi dường như hạ quyết tâm, ngưng trọng mở miệng: “Tiểu Khuynh, hài tử này, chúng ta bỏ đi.”

“. . .”

Vân Khuynh bỗng nhiên trừng lớn hai mắt nhìn Hiên Viên Bất Kinh, trong đôi mắt là một mảnh mờ mịt, y dường như nhất thời có chút không rõ lời Hiên Viên Bất Kinh nói rốt cuộc là có ý gì.

Hiên Viên Bất Kinh nắm hai vai y:

“Ngươi hãy nghe ta nói, tiểu Khuynh, ngươi đã có hai hài tử, sau đó cũng sẽ có rất nhiều hài tử. . . Hài tử này, không quan trọng như vậy, thế nhưng Tần đại ca Tần nhị ca, đối với ngươi mà nói là phi thường quan trọng, không phải sao? ? ?

Bọn họ yêu ngươi, ngươi cũng yêu bọn hắn, lẽ nào ngươi muốn vì hài tử này mà đoạn tuyệt với Tần đại ca Tần nhị ca bọn họ sao? ? ?”

“Bất Kinh ca ca? ? ?”

Vân Khuynh dao động, trong vẻ mặt tràn đầy không thể tin tưởng:

“Sao ngươi lại có ý nghĩ như vậy. . . Nó là hài tử của ta, sao lại không quan trọng? ? ?

Hơn nữa. . . Mặc kệ có quan trọng hay không, nó vẫn là một cái sinh mệnh. . .”

Tuy rằng trong đầu hoảng loạn, tuy rằng không sẵn sàng, tuy rằng phi thường sợ hãi, thế nhưng Vân Khuynh chưa từng có ý niệm muốn thương tổn hài tử trong bụng.

“Tiểu Khuynh.”

Hiên Viên Bất Kinh dường như hạ quyết tâm, trịnh trọng khuyên bảo Vân Khuynh:

“Tiểu Khuynh, ta cũng là vì hạnh phúc của ngươi mà suy nghĩ, ngươi xem, ta và mẫu thân, đều là cái dạng này, chỉ có ngươi là hạnh phúc, hạnh phúc của ngươi là tín ngưỡng của ta đối với hạnh phúc, ngươi nhất định phải luôn luôn hạnh phúc, thế nhưng hài tử này, sẽ hủy đi hạnh phúc của ngươi. . .

Ngươi còn có thể có rất nhiều rất nhiều hài tử, vì sao nhất định chấp nhất một người này? ? ?”

Vân Khuynh như trước lắc đầu:

“Không không, ta không muốn, ta không muốn bỏ hài tử, ta muốn sinh nó, ta nhất định phải sinh nó.

Nếu như bỏ nó, ta nhất định sẽ hối hận, nửa đời sau của ta nhất định sẽ sống trong hối hận. . .”

“Thế nhưng, tiểu Khuynh, ngươi muốn ăn nói với Tần đại ca và Tần nhị ca bọn họ thế nào? ? ? Ngươi nói thế nào về thân thế của hài tử này? ? ?”

Vân Khuynh giật mình.

Nếu như sự tồn tại của hài tử này bị mọi người biết, y đâu chỉ phải ăn nói với Tần Vô Phong Tần Vô Song, y cũng phải ăn nói với Tần Vô Hạ. . .

“Bất Kinh ca ca.”

Vẻ mặt Vân Khuynh càng thêm hoảng loạn, y cầm lấy cánh tay Hiên Viên Bất Kinh: “Đừng nói cho bọn họ, đừng nói cho bọn họ ta có tiểu bảo bảo có được không. . . Ta ta ta sẽ suy nghĩ phải làm thế nào, trước khi ta nghĩ ra, Bất Kinh ca ca đừng nói cho bọn họ có được không? ? ?”

Hiên Viên Bất Kinh thấy y thực sự giữ gìn hài tử trong bụng, liền không hề khuyên bảo y bỏ hài tử này đi.

Đó là thân chất nhi của hắn, cũng có quan hệ huyết thống với hắn, hắn sao có thể thực sự muốn mệnh của hài tử kia. . .

Hắn chỉ là vì Vân Khuynh hạnh phúc mà thôi, nếu như không phải thực sự không có cách nào, hắn sao có thể nghĩ tới việc này.

“Được rồi. . . Như vậy, tiểu Khuynh ngươi có thể nói cho ta biết, hài tử trong bụng ngươi rốt cuộc là của ai không? ? ?”

Ánh mắt Vân Khuynh mang theo cầu xin: “Bất Kinh ca ca, ngươi nhất định phải biết sao? ? ?”

Hiên Viên Bất Kinh kiên định gật đầu: “Đương nhiên, ta nhất định phải biết là ai ức hiếp tiểu Khuynh.”

Vân Khuynh và Tần Vô Phong Tần Vô Song ba người là yêu nhau, Vân Khuynh nhất định sẽ không vô cớ mang thai hài tử của người khác, nhất định là tên hỗn đản nào đó bức bách Vân Khuynh.

Vân Khuynh vẻ mặt ảm đạm: “Kỳ thực, cũng không phải ức hiếp. . . Lúc ở Phù Vân sơn trang, ta trúng dược. . . Là. . .”

“Là Vân Hoán? ? ?”

Hiên Viên Bất Kinh lập tức nghĩ đến đoạn thời gian kia thái độ của Vân Hoán đối với Vân Khuynh.

Vân Khuynh lắc đầu, thở dài một tiếng: “Là Vô Hạ.”

Hiên Viên Bất Kinh giật mình, hắn cũng nghĩ đến là Tần Vô Hạ, thế nhưng, Tần Vô Hạ là đệ đệ của Tần Vô Phong và Tần Vô Song, hắn không tin trên thế giới sẽ có chuyện vừa khéo như vậy, ba huynh đệ, dĩ nhiên đều là với Vân Khuynh. . .”

“Nếu như ngươi thật là vì trúng dược. . . Mà hài tử lại là của Tần Vô Hạ. . . Tiểu Khuynh, ngươi nói, Tần đại ca và Tần nhị ca có thể tha thứ cho ngươi, tiếp thu Tần Vô Hạ hay không? ? ?”

“Không có khả năng.”

Hiên Viên Bất Kinh vừa nói ra miệng, lập tức bị Vân Khuynh phản bác.

“Không, ta sẽ không chấp nhận Tần Vô Hạ, ta không thương hắn. . .”

“Thế nhưng hài tử trong bụng ngươi là của hắn.”

“Bất Kinh ca ca.”

Vân Khuynh đột nhiên nghĩ ý kiến của Hiên Viên Bất Kinh và y căn bản khó có thể thống nhất: “Ta có chút đau đầu, muốn đi về nghỉ ngơi một chút. . . Bất Kinh ca ca, ngươi nhất định không được nói cho Vô Phong Vô Song và Vô Hạ bọn họ chuyện hài tử, cho ta suy nghĩ kỹ thêm. . .”

 

 

Chương 251: tư tâm của Vân Hoán.

 

Vân Khuynh thất hồn lạc phách trở lại phòng mình, trong đầu y một mảnh hỗn loạn, ngơ ngơ ngẩn ngẩn ngồi ở bên giường, phát ngốc.

Hài tử không thể bỏ, cũng không thể để Tần Vô Phong Tần Vô Song biết.

Rốt cuộc làm thế nào mới có thể vẹn toàn đôi bên? ? ?

Lẽ nào y phải trốn một lần nữa? ? ?

Không cần phải nói, khẳng định sẽ không trốn được Tần Vô Phong và Tần Vô Song. . .

Kỳ thực. . .

Theo lời của Hiên Viên Bất Kinh, bị Tần Vô Phong và Tần Vô Song biết, sau đó sẽ thế nào? ? ?

Sẽ thế nào đây? ? ?

Giống với Hiên Viên Bất Kinh kêu y bỏ hài tử đi sao? ? ?

Hoặc là giống như lời Hiên Viên Bất Kinh nói, bởi vì Tần Vô Hạ là đệ đệ của bọn hắn, bọn họ sẽ tiếp thu Tần Vô Hạ, nhưng cho dù bọn hắn tiếp nhận Tần Vô Hạ thì sao, y hiện tại, đối với Tần Vô Hạ căn bản không có loại cảm tình này. . .

Vào loại thời gian này, Vân Khuynh rất mong muốn có một người đến ra chủ ý cho y, có một người có thể giúp y chia sẻ một ít tâm lý gánh vác.

Thế nhưng, y có thể tìm ai? ? ?

Tần gia tam huynh đệ là không thể, Hồng Châu không có tầm nhìn xa, càng không thể nói, nếu không phải Hiên Viên Bất Kinh kêu y bỏ hài tử, Hiên Viên Bất Kinh trái lại là sự lựa chọn tốt, nhưng hiện tại, Hiên Viên Bất Kinh y cũng không thể tìm. . .

Như vậy. . .

Còn có ai? ? ?

Còn có. . . Nhị ca của y, Vân Hoán! ! !

Vào lúc này đáy lòng Vân Khuynh hoảng loạn lại bất an, đột nhiên hiện lên khi còn bé lúc y ở trong Vân phủ bị người ức hiếp, Vân Hoán dốc lòng chăm sóc và bảo vệ y.

Vân Khuynh đột nhiên rất nhớ lúc ấy không có lo lắng, lúc ấy, kỳ thực đơn thuần hơn hiện tại, tốt hơn hiện tại rất nhiều.

Vân Khuynh sửa sang lại ống tay áo, một lần nữa đứng lên, đi gõ cửa phòng Vân Hoán.

Nhị ca của y, có thể giúp y một chút gì đó không? ? ?

Dù sao cũng là từ nhỏ lớn lên cùng nhau, Vân Hoán hiểu y, vẫn sâu hơn Hiên Viên Bất Kinh một ít.

Sắc trời còn không tính là muộn, Vân Hoán còn chưa đi ngủ, thấy Vân Khuynh tất nhiên là rất hoan nghênh.

Kỳ thực hắn thấy Vân Khuynh và Tần Vô Phong Tần Vô Song ở bên nhau rất hạnh phúc, hắn rất yên tâm, hắn bắt đầu sinh ra ý niệm muốn rời đi trong đầu, chỉ là còn chưa nói ra miệng mà thôi.

“Tiểu Khuynh, ngươi làm sao vậy? ? ?”

Vân Khuynh vừa vào cửa, Vân Hoán liền phát hiện sắc mặt y không tốt, lập tức thân thiết hỏi.

Vân Khuynh hít một hơi thật sâu: “Nhị ca, ta trước đây, có rất nhiều chuyện chưa nói cho ngươi.”

Vân Hoán tự nhiên là biết Vân Khuynh có rất nhiều chuyện giấu hắn, thế nhưng hắn không quan tâm, chỉ cần Vân Khuynh hạnh phúc là được.

Nếu như Vân Khuynh hiện tại thanh tỉnh, e rằng y sẽ không tìm đến Vân Hoán.

Thế nhưng y hiện tại hoang mang lo sợ, chuyện của Tần Vô Hạ và hài tử chèn ép y không thở nổi, y bức thiết muốn có một người đến chia sẻ áp lực với y, vội tới chỉ một con đường cho y.

Lúc nghĩ tới từng người, Vân Hoán liền trở thành sự lựa chọn tốt nhất, cũng là duy nhất.

“Nhị ca nhất định có thể nhìn ra tình huống của ta và Vô Phong Vô Song.”

Nghĩ tới tình huống Vân Khuynh nói, vẻ mặt Vân Hoán có chút buồn bã, thế nhưng trên khuôn mặt tuấn mỹ vẫn như cũ vung lên dáng cười:

“Đúng vậy. . . Bọn họ đối tốt với tiểu Khuynh, nhị ca cũng rất yên tâm, nhị ca thấy tiểu Khuynh hạnh phúc cũng rất hài lòng. . .

Hơn nữa, nhị ca đã quyết định muốn về Xích Yên quốc, sau đó không thể ở cạnh tiểu Khuynh, tiểu Khuynh nhất định phải chăm sóc mình thật tốt.”

“Nhị ca phải đi? ? ?”

Vân Khuynh giật mình, lúc này y càng luống cuống, nguyên bản chuyện muốn nói ra lại nghẹn ở trong lòng không nói ra được.

Hiện tại nếu như y nói chuyện hài tử với Vân Hoán, Vân Hoán. . . Liệu có thể vì y, mà làm lỡ hành trình hay không. . .

“Đúng vậy, ta và Vân gia không có bất cứ quan hệ gì, lại thấy tiểu Khuynh ngươi hạnh phúc, ta ở Huỳnh Quang cũng chẳng để làm gì, cho nên muốn đi, kỳ thực đến Xích Yên quốc cũng rất buồn chán. . . Thế nhưng thuộc hạ của ta đều ở đó, đi chỗ đó, ta còn có việc làm. . .”

“Vậy sao. . .”

Vân Khuynh cắn cắn môi, vẻ mặt che giấu không được thảm đạm.

Vân Hoán lấy lại tinh thần nhìn Vân Khuynh:

“Tiểu Khuynh đừng chỉ nói chuyện của nhị ca, ngươi tới tìm nhị ca là có chuyện gì? ? ? Sắc mặt của ngươi nhìn qua thật không tốt, là cãi nhau với Tần Vô Phong Tần Vô Song bọn họ sao? ? ?

Tình nhân ở chung phải bao dung nhường nhịn lẫn nhau, còn phải thẳng thắn thành khẩn với nhau. . .”

Vân Khuynh nghe xong Vân Hoán nói, giống như là trút hết đè nén suy sụp hai vai: “Thế nhưng. . . Nhị ca, ta không thể thành khẩn, ta không thể thẳng thắn thành khẩn với bọn họ. . . Ta căn bản không biết phải làm gì. . .”

Giọng nói của y mang theo buồn bã, Vân Hoán có ngốc cũng nhìn ra Vân Khuynh xảy ra chuyện rất nghiêm trọng.

Hắn lập tức thu lại tâm tính ung dung, nghiêm túc nói: “Tiểu Khuynh rốt cuộc xảy ra chuyện gì, ngươi nói cho nhị ca, vô luận phát sinh chuyện gì, nhị ca đều sẽ đứng về phía ngươi.”

Vân Khuynh nâng mi nhìn hắn, đáy mắt đen kịt như mực nhộn nhạo một chút ẩm ướt: “Nhị ca, ta mang thai.”

Vân Hoán trong nháy mắt có chút sợ run: “Ngươi. . . Ngươi nói cái gì? ? ?”

Vân Khuynh mím môi, lần thứ hai vô lực lặp lại: “Ta mang thai. . .”

Vân Hoán lúc này mới nhớ tới Hiên Viên Bất Kinh từng nói qua, mẫu thân của hắn và Vân Khuynh là một nam nhân, hắn và Vân Khuynh cũng giống nhau có thể mang thai.

Vân Hoán nỗ lực đè xuống khiếp sợ trong lòng, bức bách mình tiếp thu chuyện này, sau đó hắn mới mở miệng: “Xem chừng. . . Tiểu Khuynh không muốn giữ lại hài tử này? ? ?”

Vân Khuynh lắc đầu: “Không, nhị ca, ta muốn giữ nó, ta muốn sinh nó ra, thế nhưng. . . Thế nhưng, nhị ca. . .”

Vân Khuynh nâng mi, ánh mắt chăm chú nhìn chằm chằm Vân Hoán, mờ mịt nói: “Thế nhưng, nhị ca, hài tử này, không phải của Vô Phong và Vô Song.”

Y vừa dứt lời, Vân Hoán đã nghĩ tới một màn lúc ở Phù Vân sơn trang, hắn thấy Vân Khuynh và Tần Vô Hạ triền miên.

Hắn cau mày, khẳng định nói: “Của Vô Hạ phải không.”

Vân Khuynh kinh ngạc nói: “Đúng, sao nhị ca lại biết? ? ?”

“Ngày đó. . . Trong hồ sen của Phù Vân sơn trang. . . Ta thấy các ngươi. . .”

‘Oanh’ khuôn mặt tái nhợt lập tức nổ tung, nhuộm lên tảng lớn tảng lớn đỏ ửng.

Thiên! ! ! Y chưa bao giờ biết dĩ nhiên có người thấy y và Vô Hạ. . . Y và Vô Hạ. . .

Người kia lại còn là Vân Hoán. . .

Trời ạ, ở đâu có cái hố, y muốn nhảy vào đó! ! !

Vân Hoán tự nhiên nhìn ra Vân Khuynh hoảng loạn xấu hổ, hắn khi đó còn tưởng rằng Vân Khuynh và Tần Vô Hạ yêu nhau, nhưng khi gặp Tần Vô Phong và Tần Vô Song, hắn còn bởi vì một lần kia của Tần Vô Hạ mà cho rằng Tần Vô Phong và Tần Vô Song coi Vân Khuynh như đồ chơi.

Thế nhưng trải qua tiếp xúc trong khoảng thời gian này, hắn cố ý quan sát, phát hiện Tần Vô Phong và Tần Vô Song là thật tâm với Vân Khuynh, ánh mắt Vân Khuynh nhìn bọn hắn cũng không giống những người khác, bọn họ hẳn là yêu nhau.

Hắn cho rằng Vân Khuynh đã tìm được hạnh phúc, nhất thời cũng quên sự kiện Tần Vô Hạ kia. . .

Hiện tại nghĩ lại, hắn mới cảm thấy không đúng.

“Tiểu Khuynh, Tần Vô Phong và Tần Vô Song không biết chuyện giữa ngươi và Tần Vô Hạ sao? ? ?”

Vân Khuynh lắc đầu:

“Nhị ca, giữa ta và Vô Hạ không có quan hệ đặc biệt, lần kia, là ngoài ý muốn, lần kia là Phù Vân sơn trang trang chủ tặng mỹ nhân cho Vô Hạ. . . Ta trúng xuân dược, Vô Hạ vì cứu ta, chúng ta mới. . . Giữa chúng ta, không có cảm tình.

Vô Phong và Vô Song càng không biết chuyện này, ta vốn muốn đem chuyện này che giấu, coi như chưa từng xảy ra.

Thế nhưng, thế nhưng loại thân thể đặc thù này của ta, lại khiến ta có hài tử của Vô Hạ. . . Nhị ca, ta phải làm sao đây? ? ? Ta nên làm cái gì bây giờ? ? ?”

Vân Hoán nghe xong một phen nói của Vân Khuynh mới triệt để hiểu ra quan hệ giữa Vân Khuynh và Tần gia tam huynh đệ.

Hắn không khỏi nhíu lại lông mày.

Hóa ra phía dưới mặt ngoài hạnh phúc của Vân Khuynh, cất dấu nhiều tai hoạ ngầm như vậy. . .

Thế nhưng hắn dù sao cũng là người ngoài đứng xem, có thể cấp tốc tỉnh táo tự hỏi vấn đề: “Như vậy, tiểu Khuynh hiện tại nghĩ như thế nào? ? ?”

Vân Khuynh lắc đầu: “Ta không biết phải làm sao. . . Ta muốn sinh hài tử này, thế nhưng, ta không biết thế nào ăn nói với Vô Phong và Vô Song, ta không muốn để cho bọn họ biết hài tử này tồn tại. . . Ta. . .”

Vân Khuynh càng nói càng kích động, đến cuối cùng gần như là nói năng lộn xộn.

Vân Hoán thấy vậy lập tức an ủi y: “Bình tĩnh một chút, bình tĩnh một chút, không nên kích động, tiểu Khuynh, ngươi yên tâm, nhị ca nhất định đứng về phía ngươi.”

Vân Khuynh nghe xong Vân Hoán nói, liền thẳng tắp thương cảm hề hề nhìn Vân Hoán, mong muốn Vân Hoán có thể giống như lúc còn bé, giúp y giải quyết vấn đề y không thể giải quyết.

Vân Hoán tự hỏi một lúc lâu, trong lòng dĩ nhiên mọc lên một cỗ ý niệm ích kỷ, ma xui quỷ khiến, vì tư tâm kia, hắn nhìn Vân Khuynh mở miệng nói: “Tiểu Khuynh muốn sinh hạ hài tử, cũng không muốn để Tần gia tam huynh đệ biết hài tử kia tồn tại? ? ?”

Vân Khuynh gật đầu.

“Vừa lúc ta cũng muốn cáo từ với mọi người. . . Không bằng tiểu Khuynh đi với ta, chờ sau khi sinh hài tử rồi trở về? ? ?”

Chịu đựng nội tâm khiển trách, Vân Hoán nhẹ nhàng nói ra quyết định của mình.

Vân Khuynh lại một lần nữa mở to hai mắt: “Không. . . Nhị ca, hài tử sinh ra vẫn như cũ sẽ bị bọn họ biết. . .”

Vân Hoán lắc đầu: “Hài tử sinh hạ, giao cho nhị ca, nhị ca giúp ngươi nuôi lớn nó, bọn họ sẽ không biết đó là hài tử của ngươi.”

Vân Khuynh vẫn không chịu: “Không được, lần trước ta đã rời đi một lần, không thể đi nữa, hơn nữa ta cũng không có lý do để đi.”

Vân Hoán mím môi: “Thế nhưng, ngươi không đi, không cần chờ tới lúc bụng ngươi nổi lên, lấy ngươi và Tần Vô Phong Tần Vô Song bọn họ thân mật, bọn họ cũng sẽ lập tức biết sự tồn tại của hài tử trong bụng ngươi. . .

Nhân hiện tại bọn họ không biết, ngươi cùng ta rời đi, ngươi có thể nói là cùng ta đi tìm tiên đế, tìm thân sinh mẫu thân của ngươi. . . Đều có thể.”

“Không được! ! ! Vẫn không được. . . Nếu ta đi, nhất định sẽ tổn thương Vô Phong và Vô Song, ta không muốn đi, lúc này không muốn đi. . .”

 

Content Protection by DMCA.com
loading...

2 Responses

  1. Tớ muốn cảm ơn Bạn đã edit, Bạn edit rất mượt. nhưng tớ vẫn muốn nói là bạn Thụ này quá : yếu đuối, động đến khó khăn thì trốn tránh trách nhiệm, tính cách còn kém hơn cả con gái, tớ là con gái cũng không ủy mị như bạn Thụ này..Nói thật quá chán bạn Thụ, nhưng vẫn muốn theo hết truyện để xem kết thúc thế nào. Bạn đừng giận tớ nhá !

    • Bất ngờ ghê, đọc cách bạn 1 năm và có ý nghĩ giống bạn. Bạn thụ đc mô tả là chỉ mỏng manh, yếu đuối khi ở trên giường, nhưng mình lại nghĩ bạn ấy là tờ giấy đã rơi vào trong nước. Đặc biệt là khi đối diện với 2 chữ trách nhiệm. Tuy vậy, vẫn hy vọng sau khi giải quyết xong vấn đề tình cảm thì bạn ấy sẽ lộ ra phần mạnh mẽ trong nội tâm của mình, dù sao song thân của bạn ấy đều thân kinh bách chiến mà, phải ko?

      Nên tớ trong lòng mang ơn bạn Vũ và te te đi đọc tiếp! Hihihihi….

Để lại bình luận

%d bloggers like this: