Khuynh tẫn triền miên – Chương 254+255

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Huyết Vũ

Warning: có thịt 3P nhá mn

Chương 254: hai người thương yêu.

Sau một khắc y cảm thấy yên tâm, dung nhan lạnh lùng nghiêm nghị áp bách đến trước mắt liền khiến tâm y đề lên, hô hấp cũng chậm đi một nhịp.

Không có bất cứ ngoài ý muốn nào, bờ môi hơi lộ vẻ băng lãnh, rơi xuống gò má y, ấn xuống nụ hôn nóng cháy khác hẳn.

Môi lưỡi Tần Vô Phong dao động trên gò má trắng noãn của Vân Khuynh, Vân Khuynh nhất thời cũng bất chấp Tần Vô Song tồn tại, vươn tay ôm Tần Vô Phong.

Đợi đến lúc môi Tần Vô Phong rốt cục rơi xuống bên môi Vân Khuynh, Vân Khuynh không chút do dự mở miệng, vươn đầu lưỡi dây dưa với Tần Vô Phong.

Tay Tần Vô Phong thừa dịp môi lưỡi quấn quýt với Vân Khuynh, lưu loát cởi bỏ quần áo của Vân Khuynh.

Vân Khuynh ngoài bị hôn đến khó thở ra, dưới đáy lòng còn sợ hãi than dược hiệu kia thần kỳ, lúc này Tần Vô Phong trúng dược, dĩ nhiên còn hành động như thường, giống như không có việc gì vậy.

Còn tỉnh táo hôn y như vậy, có thể cởi quần áo của y, thực sự là thần kỳ.

Lúc quần áo của y bị cởi ra, Tần Vô Phong liền xé mở áo lót vốn đang phanh rộng của mình, cứ như vậy giữa hai người bọn họ liền không còn có bất cứ cái gì trở ngại.

Da thịt dán chặt với nhau, cảm giác ấm áp phi thường tuyệt diệu, khiến đáy lòng Vân Khuynh dĩ nhiên mọc lên một cỗ cảm động và bi thương khó hiểu.

Cảm động vì mình có thể tiếp cận Tần Vô Phong như vậy, bi thương vì sau lần này sẽ xa cách Tần Vô Phong.

Đây là một lần cuối cùng thân thể này tiếp xúc thân mật đúng không nhỉ? ? ?

Vừa nghĩ như thế, tay Vân Khuynh liền chủ động dao động trên người Tần Vô Phong, không ngừng trêu chọc ý chí Tần Vô Phong.

Tần Vô Phong sợ Vân Khuynh phát hiện hắn vẫn còn tỉnh, liền thẳng tuốt nhắm mắt, hắn chỉ có thể từ cảm giác run rẩy từ da thịt người dưới thân truyền đến, cảm thụ được tâm tình phập phồng quá lớn của y.

Không còn lạnh lẽo như ngày xưa, cũng không giống lần đầu tiên thô bạo với Vân Khuynh, hắn lúc này, có vẻ phi thường ôn nhu, nhẹ nhàng ma sát thân thể trắng mịn của Vân Khuynh.

Lúc hai người ôm hôn nhau, Tần Vô Song bị vắng vẻ một bên chậm rãi nhổm dậy, trong con ngươi đen thùi lóe ra sáng bóng kỳ dị.

Thân thể hai người kia đan chéo với nhau, một người là màu đồng cổ dương cương, một người khác tương đối mảnh khảnh trắng nõn, về phương diện thị giác là phi thường không tệ, nhưng hai người này là Tần Vô Phong và Vân Khuynh, khiến trong lòng hắn có chút nho nhỏ không vui.

Hắn nhìn Tần Vô Phong đóng chặt hai mắt mím môi, lại đem ánh mắt dời về phía khuôn mặt Vân Khuynh.

Tóc dài màu mực vào lúc Tần Vô Phong đem y đặt ở dưới thân, cũng đã tản ra, tảng lớn tảng lớn xõa trên sàng đan màu nhạt.

Khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt mỹ của Vân Khuynh đỏ bừng như là người sốt cao, đôi mắt y mê ly không rõ, hơi nước tràn ngập, ánh mắt ôn nhu nhìn Tần Vô Phong, bên trong dường như ẩn chứa tình ý khó có thể tự thuật.

Tần Vô Song hô hấp ngừng lại, đáy lòng mọc lên một cỗ rối loạn không thể nói rõ, dục vọng dưới thân càng trở nên sưng tấy khó có thể khống chế, hắn không còn nguyện ý Tần Vô Phong một mình chiếm lấy Vân Khuynh nữa.

Hắn vươn tay bỏ đi áo lót còn lại trên người mình, lập tức trở nên trần trụi giống với Tần Vô Phong và Vân Khuynh.

Chậm rãi di động tới chỗ Vân Khuynh và Tần Vô Phong, bàn tay thon dài của Tần Vô Song theo cẳng chân Vân Khuynh chậm rãi xoa lên phía trước.

Vân Khuynh nghiêng đầu, trông thấy người còn lại đồng dạng hẳn là mơ hồ, nhưng lại rất tỉnh táo kia.

Thân thể Tần Vô Phong đầu tiên là cứng đờ, sau đó liền di sang một bên, lùi đi một chút, nhường chỗ cho Tần Vô Song.

Cùng thời khắc đó hắn lại hôn lên cánh môi hơi nghiêng đi của Vân Khuynh, kéo lực chú ý của Vân Khuynh về, bàn tay chậm rãi ma sát lên cổ Vân Khuynh.

Tay Tần Vô Song rất nhẹ, chậm rãi mơn trớn về phía trước, từ bắp chân đến bắp đùi, giống như một cái lông chim chậm rãi xẹt qua, không có đau đớn hoặc cảm giác xấu khác, nhưng lại khiến Vân Khuynh cảm thấy ngứa ngáy không ngớt, điện lưu nhỏ vụn cũng theo đó chậm rãi nhộn nhạo, khiến Vân Khuynh chỉ muốn gãi lên, nhưng nửa người trên của y đã bị Tần Vô Phong áp chế, không thể nhúc nhích mảy may.

Vân Khuynh vốn bị rượu làm cho ý nghĩ không còn tỉnh táo, lúc này càng thêm mơ hồ.

Y chỉ loáng thoáng nhớ kỹ hai người kia bị y hạ dược, hiện tại hẳn là y chủ động. . .

Nhưng vì sao, y lại biến thành người bị động? ? ?

Thế nhưng nếu thật để y chủ động, y không nhất định sẽ làm tốt như hai người hiện tại chủ động, bất luận quá trình như thế nào, chỉ cần mục đích của y đạt được là ổn.

Khóe môi Vân Khuynh hơi cong lên, vào lúc tỉnh táo cuối cùng còn không quên nhắc nhở mình, loại dược kỳ quái sau đó vẫn là ít đi xin thì tốt hơn, bởi vì tình huống hiện tại thực sự quá quỷ dị.

Tư tự yếu ớt này của y, dưới sự trùng kích từ các loại cảm giác tê dại ở trên người, chậm rãi biến mất vô tung vô ảnh.

Lúc Vân Khuynh gần như không thể hô hấp, Tần Vô Phong rốt cục thả môi Vân Khuynh, theo chiếc cổ trắng noãn nhẵn nhụi thon dài mỹ lệ như cổ thiên nga một đường hôn xuống.

Da thịt dưới môi là ấm áp, trơn mềm, mịn màng, Tần Vô Phong lưu luyến, hắn giống như muốn trực tiếp đem Vân Khuynh toàn bộ ăn vào trong bụng.

Vì vậy Tần Vô Phong liền đem hàm răng của mình cắn lên làn da non mềm, lưu lại một đường vết tích gặm cắn.

Sức lực của Tần Vô Phong không tính là nặng, khiến Vân Khuynh trong khi đau đớn rất nhỏ, cảm giác được càng nhiều tê dại, cổ bị Tần Vô Phong cắn lên Vân Khuynh chỉ có thể ngửa đầu thở dốc, một ít rên rỉ nhỏ vụn khó có thể khắc chế bừng lên.

Thân thể Tần Vô Song áp sát vào Vân Khuynh, ngón tay thon dài cũng theo chân Vân Khuynh, trượt tới phía trên bắp đùi tuyết trắng.

Bàn tay hắn quá mức nóng cháy, hầu như có thể làm bỏng làn da mềm mại trên người Vân Khuynh, thắt lưng Vân Khuynh hơi giãy dụa, muốn thoát đi loại nhiệt độ này.

Nhưng Tần Vô Song sao có thể cho phép? ? ?

Hai tay đặt trên bắp đùi dài nhỏ, Tần Vô Song khóa lại hai chân Vân Khuynh, cúi người xuống, lưu lại từng chút từng chút vết tích trên đùi Vân Khuynh.

Vừa rồi thấy Vân Khuynh bởi vì đại ca mà trở nên quyến rũ hắn liền có chút bực mình, đáy lòng mọc lên một loại ý niệm muốn ganh đua cao thấp với đại ca, hắn cực kỳ có kỹ xảo hôn chân Vân Khuynh, môi lưỡi cùng sử dụng mút vào, đầu lưỡi khẽ liếm, cùng lúc đó bàn tay hữu lực của hắn cũng tách ra hai chân luôn luôn không tự chủ được muốn khép lại của Vân Khuynh.

Chính vào lúc này, môi Tần Vô Phong cũng chuyển tới chỗ xương quai xanh của Vân Khuynh, đem xương quai xanh tinh xảo thật nhỏ của y ngậm vào trong miệng nhẹ nhàng gặm cắn.

“Ngô. . . Ách. . . .”

Vân Khuynh bị Tần Vô Phong bỗng nhiên nặng thêm lực đạo quấy nhiễu khó có thể bình tĩnh.

Tần Vô Song nghe thấy thanh âm mị hoặc nhỏ vụn của y, trong đôi mắt lay động một mạt tư tự kỳ dị, sau đó liền dùng thân thể của mình giam cầm hai chân Vân Khuynh, còn tay thì chủ động xâm phạm ngọc hành đã thẳng dậy của Vân Khuynh.

Vân Khuynh mơ hồ nghĩ sự tình càng ngày càng không thích hợp, vì sao hai người này đã không có ý thức thanh tỉnh lại có thể chuẩn xác xâm lược y như vậy? ? ?

Nhưng mà loại tình huống này hiện nay, căn bản không cho phép y suy nghĩ nhiều, vào lúc y còn đang vì xương quai xanh đau nhức tương đối nặng mà kháng nghị, móng tay trong suốt cắt sửa gọn gàng của Tần Vô Song đã quét qua đỉnh ngọc hành.

Thân thể Vân Khuynh vốn có run rẩy không ngớt, dưới một kích kia của Tần Vô Song, thoáng cái giật bắn, nhưng bởi vì Tần Vô Song và Tần Vô Phong đều đã đè nặng nửa người trên và nửa người dưới của y, cho nên y cũng chỉ có thể cong lên phần eo, rên rỉ nhỏ vụn trong miệng bởi vì ngọc hành bị kích thích cũng bỗng nhiên biến lớn.

Khóe miệng Tần Vô Song hơi cong lên, hai gò má còn dán trên bắp đùi của Vân Khuynh đã chuyển đến giữa hai chân Vân Khuynh, sau đó há miệng đem ngọc hành tinh thần chấn hưng ngậm vào trong miệng.

Tay hắn, trong lúc không ý thức thay đổi trận địa, chuyển qua trước mật huyệt hơi ướt át bên dưới ngọc hành, khẽ vuốt ve chung quanh.

Động tác của Tần Vô Song đương nhiên khiến toàn bộ lực chú ý của Vân Khuynh đều tập trung tới nửa người dưới.

Y giãy dụa thắt lưng muốn chạy trốn, ngọc hành sưng lên chỉ muốn phát tiết, hết lần này tới lần khác khoang miệng ấm áp cùng với đầu lưỡi trơn mềm kia, lại khiến y tham luyến không gì sánh được.

Mật huyệt phía dưới vốn bởi vì thân thể bị trêu chọc mà hơi động tình, hiện tại động tác trên tay Tần Vô Song, càng trêu ghẹo ra tảng lớn ái dịch.

“Vô. . . Vô Song. . . Ô. . . Không nên. . .”

Trong con ngươi màu mực của Tần Vô Song lúc này ngậm lấy ngọc hành của Vân Khuynh đã mang theo ý cười, mà Tần Vô Phong đang gặm cắn lồng ngực phía trên sắc mặt cũng âm trầm xuống.

Hắn híp lại đôi mắt tràn đầy màu sắc dục vọng vươn tay dùng ngón trỏ và ngón cái đem hạt tròn nhỏ trước ngực Vân Khuynh, đỏ bừng cứng rắn chăm chú lôi kéo nắn bóp.

Đầu Vân Khuynh bỗng nhiên giương lên, hầu kết trên chiếc cổ trắng nõn mang theo vết tích cuộn một chút, trong miệng tràn ra rên rỉ khó nhịn, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt mỹ là biểu tình như đau đớn cũng như vui sướng.

Trong đôi mắt màu mực mờ mịt ánh nước, thậm chí có giọt nước trong suốt tràn ra ở khóe mắt y.

Y muốn đưa tay cứu lấy điểm mẫn cảm trên người đang pha lẫn thống khổ và vui sướng kia, như Tần Vô Phong lại vươn tay, dễ dàng đem hai tay y đặt xuống sàng đan ở dưới thân.

Tần Vô Phong một tay khóa lại hai cổ tay Vân Khuynh, một tay đùa nghịch thù du trước ngực Vân Khuynh, tự nhiên cũng sẽ không lạnh nhạt với một viên đậu đỏ khác đang run run thẳng tắp trong không khí, hắn cúi xuống thân thể, đem thù du cứng rắn như ru-bi hoàn toàn ngậm vào trong miệng, dùng hàm răng day mài gặm cắn.

Đau đớn bén nhọn từ hai điểm trước ngực khuếch tán ra, Vân Khuynh hơi rụt lui thân thể lắc lắc đầu: “Không. . . Không nên. . . Đại ca. . . Ô. . .”

Tần Vô Song cảm thấy bực mình, hắn nghĩ lúc này, trong cái miệng nhỏ của Vân Khuynh, nghe thấy tiếng rên rỉ là được, về phần tên gọi các loại, coi như hết.

Nghĩ, ngón tay thon dài liền đâm vào mật huyệt hắn vẫn luôn mơ ước, cảm nhận cảm giác trơn mềm, thoáng cái đi vào trong cơ thể ấm áp chặt trí của Vân Khuynh.

 

Chương 255: nhiệt tình như lửa.

“Ân a. . .”

Nơi bí ẩn nhất trong thân thể bỗng nhiên bị xâm lấn, thân thể mẫn cảm của Vân Khuynh có vẻ càng thêm kích động.

Đầu lưỡi Tần Vô Song hoàn toàn quấn lấy ngọc hành của Vân Khuynh, mồ hôi hột trên trán chậm rãi chảy xuống, rơi lên bắp đùi trắng noãn của Vân Khuynh và sàng đan, nóng đến mức khiến Vân Khuynh run run không ngớt.

Tà ác nhẹ nhàng ma sát ở đỉnh ngọc hành, Tần Vô Song cảm thấy rõ ràng vật nhỏ trong miệng càng ngày càng căng lớn, gân xanh mặt trên toát ra càng ngày càng nghiêm trọng, run nhè nhẹ chỉ muốn bạo phát.

Hắn nhân cơ hội này giật giật ngón tay đã vào trong cơ thể Vân Khuynh, nhiệt độ trong cơ thể Vân Khuynh rất cao, nóng đến mức gần như đem ngón tay Tần Vô Song hòa tan ở bên trong.

Ngón tay thon dài vừa đâm vào mật huyệt nhỏ hẹp, nội bích mật huyệt chặt trí liền đè ép từ bốn phía, ép hắn nửa bước khó đi.

Vì vậy, thừa dịp nhất khắc thân thể Vân Khuynh run run bạo phát, ngón tay thứ hai của Tần Vô Song cũng vói vào trong mật huyệt.

Hai ngón tay của hắn đã bị ái dịch làm ướt, ở trong nội bích chặt trí ấm áp đè nhấn mở rộng.

Bởi vì hắn vẫn ngậm lấy ngọc hành, nên dịch thể bạch trọc ngọc hành phun ra, bị hắn ngậm vào trong miệng, cũng thuận thế nuốt xuống.

Trên tay tiến công mật huyệt Vân Khuynh song song, Tần Vô Song chậm rãi ngẩng đầu, buông ra ngọc hành đã không còn sưng cứng trong miệng, một ít dịch thể bạch trọc còn chưa kịp nuốt xuống, theo ngọc hành rời đi, từ khóe môi Tần Vô Song tràn ra.

Hắn ngẩng đầu, cảm giác được thân thể Vân Khuynh bạo phát, Tần Vô Phong cũng ngẩng đầu lên, huynh đệ hai người nhìn nhau, giữa hai người có nhiều chỗ ăn ý khiến Tần Vô Phong vươn tay nửa ôm thân thể Vân Khuynh vào lòng, mà Vân Khuynh còn lại là toàn thân vô lực tùy ý bọn họ loay hoay.

Tần Vô Song khẽ nhíu mày, nhìn Vân Khuynh mặt hướng Tần Vô Phong, cả người nho nhỏ hầu như lui ở trong lòng Tần Vô Phong, hắn chậm rãi rút ra hai ngón tay đã vào trong cơ thể Vân Khuynh, bởi vì vị trí, hắn thẳng thắn nghiêng người ra phía sau Vân Khuynh, đem phía trước tặng cho Tần Vô Phong.

Tay hắn một lần nữa xoa lên tấm lưng tuyết trắng trơn mềm như tơ của Vân Khuynh, cảm giác dưới tay trắng mịn không ngớt, dường như mang theo lực hấp thụ khó có thể tưởng tượng, khiến Tần Vô Song thế nào cũng luyến tiếc dời đi.

Hắn thích lưng của Vân Khuynh, trắng noãn không tì vết, cũng chỉ có thể chờ hắn dùng môi tùy ý miêu tả bức vẽ hắn muốn ở trên.

Vân Khuynh hơi nhíu mày, ngón tay mở rộng mật huyệt phía trước của y rút khỏi, khiến mật huyệt động tình không ngừng tràn ra ái dịch trơn dính, càng khiến Vân Khuynh đáng sợ nghĩ có chút trống rỗng.

Hai chân y chậm rãi ma sát, mong muốn có vài thứ lần thứ hai tràn đầy mật huyệt đã động tình của y.

Tóc dài màu mực trên trán y đã hoàn toàn ướt, dính vào trên trán, tôn lên cho da thịt trắng nõn càng thêm óng ánh như ngọc.

“Ngô. . .”

Trên khuôn mặt tuyệt mỹ của y mang theo mê man và bất mãn, Tần Vô Phong mở đôi mắt, cúi đầu nhìn Vân Khuynh nằm nghiêng trong lòng hắn hơi cong khóe môi, ngón tay có chút thô ráp theo đỏ bừng trước ngực Vân Khuynh một đường trượt xuống, lướt qua bụng y, cuối cùng chìm vào trong cơ thể Vân Khuynh, công chiếm vị trí vừa rồi của Tần Vô Song.

Ngón tay thon dài không cho Vân Khuynh cơ hội, hai ngón tay trực tiếp nhập vào mật huyệt của Vân Khuynh.

Mật huyệt vốn có chút trống rỗng nhỏ hẹp chặt trí thoáng cái liền bị hai ngón tay kia tràn đầy.

Vân Khuynh rên rỉ giương lên đôi mắt sương mù nhìn Tần Vô Phong, lúc thấy đôi mắt sâu thẳm sáng sủa, lóe ra ngọn lửa nóng cháy thì đáy lòng hiện lên vài tia nghi hoặc.

Tần Vô Phong, nhìn qua. . . Rất tỉnh táo. . .

Suy nghĩ của y sau một khắc liền bị ngón tay Tần Vô Phong bắt đầu chuyển động trong nội bích quấy nhiễu chẳng còn.

Bởi vì mật huyệt đã bị khai thác qua, không quá khó khăn tiếp nhận hai ngón tay của Tần Vô Phong, lại bởi vì tuôn ra rất nhiều ái dịch, bên trong trở nên nóng ướt không gì sánh được, khiến thân thể buộc chặt của Tần Vô Phong khó chịu đến cực điểm.

Dục vọng lửa nóng dưới thân Tần Vô Phong sưng đến dọa người đang thẳng tắp đỉnh lên trên đùi Vân Khuynh, nhìn chằm chằm vị trí ngón tay hắn mơ ước.

Tuy rằng dưới thân sưng đau khó chịu không ngớt, nhưng Tần Vô Phong vẫn không muốn lỗ mãng tiến vào trong cơ thể Vân Khuynh khiến y thống khổ, trên khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị của hắn cũng mang theo mồ hôi hột ẩn nhẫn, kiên nhẫn chậm rãi tăng ngón tay.

Không chỉ Tần Vô Phong có loại tâm tư quý trọng Vân Khuynh này, Tần Vô Song phía sau Vân Khuynh, càng là có thêm tâm tư như vậy.

Hắn đang theo ý muốn của mình, không ngừng ấn xuống vết tích mình muốn trên tấm lưng tuyết trắng của Vân Khuynh, khiến tấm lưng thuần khiết mỹ lệ, tràn đầy vết tích tình ái, trở nên mê hoặc không ngớt.

Hôm nay, Tần Vô Song dường như yêu cảm giác thân cận hạ thân của Vân Khuynh.

Khi tay và môi hắn chuyển qua thắt lưng Vân Khuynh, hắn cũng không hề ngừng, một đường đi xuống, hôn lên mông cong, cuối cùng khẩn cấp lấy tay tách mở, kề sát vào đóa hoa nhỏ giữa hai cánh mông ẩn giấu càng thêm bí ẩn so với mật huyệt phía trước.

Từ lúc ngón tay tiến nhập mật huyệt Vân Khuynh, hắn cũng đã có chút nhẫn không nổi, sau lại bởi vì vị trí thời gian hắn nhẫn nại càng bị ép dài hơn, hắn hiện tại khẩn cấp muốn muốn đi vào thân thể Vân Khuynh.

Hắn trực tiếp dùng môi mình, vươn cái lưỡi đỏ tươi dùng sức chen vào trong, muốn thăm dò trong đó, song song hắn nỗ lực tiến nhập, toàn bộ hậu huyệt cũng đã ướt.

Phía trước vốn trống rỗng vừa bị lấp đầy, phía sau lại bị xâm phạm, thân thể Vân Khuynh sau khi phóng thích mẫn cảm đến dọa người, lúc này trước sau giáp kích, ngọc hành vừa thẳng lên lần thứ hai của y thiếu chút nữa tiết ra, đáng tiếc cuối cùng bị Tần Vô Phong nắm lại.

“Không muốn. . .”

Đã không biết mình rốt cuộc là muốn cự tuyệt hay là muốn bị tiến nhập, Vân Khuynh chỉ có thể lắc đầu, muốn chạy trốn loại cảm giác hầu như bao phủ y này.

Ngón tay Tần Vô Phong lúc này ở trong mật huyệt của y, đã tăng tới bốn ngón, nghe thấy Vân Khuynh nói không muốn hắn cong lên khóe môi: “Ta xem là muốn đi. . .”

Thanh âm của hắn vào lúc này mang theo một loại từ tính kỳ dị, chọc người vô cùng, bốn ngón tay chôn trong cơ thể Vân Khuynh vào lúc vừa dứt lời liền bắt đầu kịch liệt ma sát nội bích non mềm.

Từng đợt điện lưu theo ngón tay hắn ma sát chảy về phía hậu huyệt Vân Khuynh, bởi vì thân thể thực sự không thể nhẫn nại thêm, Tần Vô Song liền ngẩng đầu, lấy ngón tay xâm nhập hậu huyệt đã ươn ướt.

Trong hậu huyệt cực hạn mẫn cảm và mềm mại của Vân Khuynh không có phí quá lớn khí lực liền tiến vào.

Tần Vô Phong và Tần Vô Song đem hết toàn lực muốn để Vân Khuynh thả lỏng, cảm thấy vui sướng, môi lưỡi ngón tay cũng không rời khỏi thân thể Vân Khuynh.

Thân thể trắng noãn của Vân Khuynh sớm đã bị hôn tràn đầy vết tích.

Thân thể dường như mềm thành đống bùn.

Nếu là Tần Vô Phong Tần Vô Song thực sự hôn mê, chuyện Vân Khuynh vốn muốn làm, chỉ sợ không thể tiến hành. . .

May là Tần gia huynh đệ sức chống cự thân thể tốt không phải người bình thường có thể so sánh.

Tần Vô Song thật sự là rất lâu rất lâu đã không chạm vào thân thể này, hiện tại gặp mặt liền như trúng độc không thể buông ra, kích động khó có thể khắc chế.

Chờ hậu huyệt Vân Khuynh vừa có thể thích hợp ba ngón tay của hắn, hắn liền rút đi ngón tay, dùng dục vọng nóng rực sưng cứng của mình thay thế ngón tay vừa rồi.

Dục vọng cực lớn thoáng cái kéo mở nội bích hậu huyệt, dục vọng sưng cứng của Tần Vô Song thực sự quá lớn, hậu huyệt bị ba ngón tay khai thác căn bản không thể lập tức thừa thụ nó, cho nên chỉ tiến nhập một chút liền bị kẹt lại.

Nội bích mềm mại bị kéo căng, chặt chẽ bọc lấy dục vọng của Tần Vô Song, cơ thịt từ bốn phương tám hướng nội bích vọt tới đè ép vật xâm lấn từ bên ngoài, lôi kéo toàn bộ hậu huyệt siết chặt. Điều này khiến Tần Vô Song không ngừng rơi mồ hôi hột.

“Khuynh nhi. . . Thả lỏng. . .”

Vân Khuynh mơ mơ hồ hồ nghe thấy Tần Vô Song nói như vậy, y muốn thả lỏng, rất muốn thả lỏng.

Thế nhưng mật huyệt phía trước bị bốn ngón tay không ngừng ma sát cực nhanh, ngọc hành cũng bị cầm giữ trong tay người khác, thân thể y bởi vì các loại dục vọng y khó có thể thừa thụ mà hoàn toàn thoát khỏi sự khống chế của y, lúc này hoàn toàn là dựa vào bản năng.

Tần Vô Song vươn tay xoa lên chu vi hậu huyệt Vân Khuynh, thắt lưng đẩy về phía trước, dùng sức đem mình đưa vào trong cơ thể Vân Khuynh.

Tần Vô Phong cảm thụ được Vân Khuynh chậm rãi kéo căng thân thể, nhíu mày, cũng kéo ra ngón tay, trong con ngươi màu mực lóe ra sáng bóng kỳ dị, đem dục vọng lửa nóng tràn ngập uy hiếp của mình đặt ở lối vào mật huyệt.

Hắn vươn tay đỡ thắt lưng Vân Khuynh, nói với đệ đệ phía sau Vân Khuynh: “Ta đến giúp ngươi. . .”

Nói xong, liền đem mình đưa vào mật huyệt Vân Khuynh, mật huyệt nhỏ hẹp cũng không thể lập tức thừa thụ cực lớn của hắn, bàn tay hắn đặt ở bên hông Vân Khuynh cũng dùng sức, nhếch môi, dùng lực đánh vào trong cơ thể Vân Khuynh.

“Ách a. . . .”

Lúc Vân Khuynh ngưỡng cổ quyến rũ rên rỉ, Tần Vô Phong đã đâm vào trong cơ thể y, sức lực này cũng khiến cho dục vọng Tần Vô Song kẹt ở hậu huyệt Vân Khuynh đi tới.

Thân thể yếu ớt, bị bọn họ một trước một sau xâm nhập, bọn họ xâm nhập, dục vọng của bọn họ hầu như có thể xuyên qua thân thể Vân Khuynh cảm thụ được sự tồn tại giữa hai bên.

Vân Khuynh cả người đều mất đi tư tự, thân thể đơn bạc dường như trôi nổi trên biển rộng, cảm giác chặt trí bị tràn ngập dưới thân khiến y muốn phát cuồng.

“Ô . . . . Không. . . Nóng quá. . . . Rất trướng. . .”

Lông mi hơi nhắm lại vương lên giọt nước mắt trong suốt, Vân Khuynh không biết làm sao hô lên.

Nhưng hai nam nhân toàn thân mồ hôi kia đã không nghe bất cứ can ngăn nào của y, mà là thuận theo dục vọng của mình, bắt đầu luật động cổ xưa nhất.

 

Content Protection by DMCA.com
loading...

7 Responses

  1. Ô mô, máu tuôn cả thau rồi, cầu bơm thêm~~~~ Thế mới nói a, song Long nhập động gì gì a, ta thích nhất a~~~~~~~~~~~ Ây dô, khí huyết dâng trào, bây giờ ta tranh thủ thời gian để comment đây~~~ Vẫn toàn lực ủng hộ các nàng nga~~~~~ Cầu thêm nữa, đừng cắt ngang mà~~~~

  2. Heeri says:

    Phụt~~ máu mũi phun trào! Hảo mong chờ chương sau ah

  3. Smiley Joyce says:

    *ôm mũi lết lết*
    2 anh hết nghe em nó nói gì luôn rồi :'(

Để lại bình luận

%d bloggers like this: