Khuynh tẫn triền miên – Chương 256+257

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Huyết Vũ.

Chương 256: Bắt đầu chạy trốn.

Lửa nóng thật lớn, tựa như có tinh lực không thể dùng hết, ma sát kịch liệt nội bích từ hai nơi trước sau của Vân Khuynh, va chạm thân thể Vân Khuynh.

Động tác của Tần Vô Phong và Tần Vô Song hai người tuy rằng chưa nói tới thô bạo, nhưng là tuyệt không ôn nhu.

Một chân của Vân Khuynh bị Tần Vô Song giơ lên cao, khiến hắn càng thêm chặt chẽ tiếp cận Vân Khuynh, cũng càng khiến cho dục vọng của hắn có thể tiến vào địa phương càng sâu càng mềm mại của Vân Khuynh.

Tần Vô Phong mượn Tần Vô Song tiện lợi, cũng có thể càng sâu xâm nhập trong cơ thể Vân Khuynh.

Dục vọng nóng cháy thật lớn của hai người xô vào nhau trong cơ thể Vân Khuynh, ngoại trừ cảm thụ được nội huyệt Vân Khuynh chặt trí trơn mềm và co rút bọc lấy, còn có thể song song cảm thụ được sự tồn tại giữa đôi bên trong khi thâm nhập thân thể Vân Khuynh.

Hai mặt giáp công như vậy, ở sâu trong thân thể nổi lên cảm giác tựa như đau nhức lại tựa như sung sướng, thực sự khiến Vân Khuynh khó có thể thừa thụ, y gần như sắp tan vỡ.

Ngọc hành bị Tần Vô Song nắm trong tay tiết đến rối tinh rối mù, vừa tiết xong còn chưa kịp mềm xuống liền lại cứng rắn như thiết, dục vọng của y cũng bị hai người kia không có chỗ nào không câu đi ra.

Toàn bộ thân thể của y, đã bị dục vọng và Tần Vô Phong Tần Vô Song hai người hoàn toàn nắm trong tay.

Trên khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt mỹ trắng noãn của y tràn đầy nước mắt, cái miệng nhỏ nhắn anh hồng cũng không thể ngậm lại, chỉ có thể tuôn ra tiếng rên rỉ quyến rũ ngay cả chính y cũng không biết.

Mái tóc màu mực vốn có trơn mượt bị động tác của y làm cho mất trật tự không gì sánh được, tăng thêm vài phần quyến rũ xinh đẹp.

Tần Vô Phong ở phía trước, không ngừng lấy tay và môi thưởng thức thù du trước ngực Vân Khuynh, khi Vân Khuynh rên rỉ tê dại khiến hắn không thể chịu đựng được, hắn cũng sẽ ngẩng đầu che lại cái miệng nhỏ nhắn mê người kia.

Chăm chú bao phủ cánh môi Vân Khuynh, ngăn chặn môi lưỡi của y, ngăn cản bất cứ tiếng rên rỉ từ bên trong tuôn ra, cái lưỡi đỏ tươi thoả thích càn quét và công chiếm địa bàn thuộc về mình trong khoang miệng của y.

Mà Tần Vô Song ở phía sau Vân Khuynh cũng không cam lạc hậu, bờ môi nóng hổi hạ xuống rậm rạp vết tích trên tấm lưng tuyết trắng của Vân Khuynh, bàn tay đi qua từ gốc đùi Vân Khuynh bị hắn nâng cao, đem ngọc hành của Vân Khuynh lấy tư thế tuyệt đối nắm giữ nắm trong tay thưởng thức.

Dục vọng ba người áp lực đã lâu, vào lúc này đã có thể vô cùng nhuần nhuyễn phát tiết, thời gian chậm rãi trôi qua, nhưng dục vọng của họ lại chưa từng nguội lại.

Chờ ba người đều phát tiết qua đi, lại thay đổi vị trí, tiếp tục gieo rắc ái ý tràn ngập trên thân thể đơn bạc ở giữa kia.

Vân Khuynh chẳng biết bị rượu hay bị dục vọng xông đến choáng váng, thiếu chút nữa liền quên chuyện chạy trốn.

Trời đã sắp sáng, động tác trong phòng thoáng ngừng lại, tay của Tần Vô Phong và Tần Vô Song còn đang dao động trên người Vân Khuynh, ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng đập cửa, ba tiếng dài, ba tiếng ngắn, giống như ám hiệu nào đó.

Vân Khuynh toàn thân mềm nhũn vô lực, đầu óc kêu loạn một chút cũng chưa phát hiện, nhưng thật ra Tần Vô Phong và Tần Vô Song dần dần thành thật xuống.

Cả đêm hôm qua có thể đem Vân Khuynh từ trong ra ngoài, lại từ ngoài vào trong ăn sạch một lần, thân thể chiếm được thỏa mãn cực lớn, tâm tình của bọn họ cũng tương đương không tệ.

Thế nhưng tiếng đập cửa này trái lại đem bọn họ từ trong suối chảy dục vọng đánh thức.

Song song bọn họ thành thật xuống, cũng bắt đầu suy tư sự kiện từ đầu đến cuối.

Hành vi tối hôm qua của Vân Khuynh, thật sự là quá quỷ dị, quỷ dị khiến người ta khó có thể hình dung.

Cái người luôn luôn tương đối xấu hổ nội hướng, dĩ nhiên đột nhiên thổ lộ với hai người bọn họ, đồng thời chủ động đưa lên cửa cho bọn họ ăn? ? ?

Có quỷ, tuyệt đối có quỷ! ! !

Bọn họ không rõ Vân Khuynh rốt cuộc muốn làm gì, cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ, chỉ có thể lẳng lặng đợi nhất khắc chân tướng rõ ràng kia đến.

Chỉ có biết được khúc mắc của Vân Khuynh, bọn họ mới có thể giúp Vân Khuynh giải quyết, mới có thể khiến cho quan hệ giữa bọn hắn càng thêm thẳng thắn thành khẩn, cảm tình càng thêm vững chắc.

Tiếng đập cửa bên ngoài, ba tiếng dài ba tiếng ngắn lập lại vài lần, vẫn không chiếm được đáp lại, liền có người đẩy ra cửa phòng.

Đây là lần thứ hai Vân Hoán nhìn thấy Vân Khuynh ở trong lòng người khác.

Lần đầu tiên là ở trong lòng Tần Vô Hạ, lúc này đây là ở trong lòng Tần Vô Song Tần Vô Phong hai huynh đệ.

Đáy lòng hắn dâng lên một loại cảm giác đắng chát, trái tim trong lồng ngực, đau đớn kỳ dị.

Hắn cũng rất tự tin đối với loại dược hắn đưa cho Vân Khuynh, cũng không sợ Tần Vô Phong Tần Vô Song phát hiện hắn, hắn đưa lưng về phía giường lớn của khách sạn, ho nhẹ hai tiếng nói: “Tiểu Khuynh, chúng ta cần phải đi.”

Bởi vì ba người thoáng bình tĩnh một trận, cho nên ý nghĩ của Vân Khuynh đã có một chút thanh tỉnh.

Thế nhưng thân thể y mềm thành một đống bùn, không có khí lực.

Y nhớ ra toàn bộ mọi chuyện, y không thể lưu luyến ấm áp và dục vọng như vậy, y phải đi.

Đúng vậy, tối hôm qua y đã quyết định bỏ trốn, y vốn cũng chỉ là muốn trước khi đi được ôm lấy hai người kia mà thôi.

Cái đầu mơ hồ đau đớn của y, đến bây giờ cũng không nghĩ ra vì sao dược Tần Vô Phong và Tần Vô Song trúng lại kỳ quái như vậy, có thể khiến Tần Vô Phong và Tần Vô Song hoàn toàn nắm chặt y.

Thế nhưng điều đó đã không còn quan trọng, mặc kệ là vì sao y sau đó cũng không có cơ hội hạ loại dược này với bọn hắn nữa.

Nhất khắc nghe thấy Vân Hoán nói phải đi, y triệt để tỉnh táo lại, mở miệng nói với Vân Hoán đưa lưng về phía giường lớn: “Xin lỗi. . . Quên thời gian, nhị ca, ngươi đi ra ngoài chờ ta một chút.”

Thanh âm của Vân Khuynh khàn khàn không ngớt, mang theo vài phần suy yếu vô lực.

Tần Vô Phong và Tần Vô Song hai người nửa đem Vân Khuynh đặt ở dưới thân nghe thấy Vân Hoán và Vân Khuynh đối thoại, toàn bộ thân thể như là bị nước lạnh xối lên, lạnh lẽo không bình thường.

Vân Khuynh như vậy. . .

Dĩ nhiên, dĩ nhiên là muốn rời bỏ bọn họ? ? ?

Trách không được Vân Khuynh tối hôm qua lại chủ động, hoá ra ở trong mắt Vân Khuynh, đó là bữa tối cuối cùng sao? ? ?

Vân Khuynh toàn thân vô lực, thân thể khó chịu giống như là bị người tháo dỡ rồi khâu lại lỏng lẻo, y vươn tay đẩy ra thân thể Tần Vô Phong và Tần Vô Song.

Bọn họ ba người hiện tại đều là trần truồng, trải qua ma sát làn da như vậy, nhiệt độ cơ thể ba người lại bắt đầu tăng cao.

Tần Vô Phong và Tần Vô Song hai người bởi vì không dám dùng sức đè lại Vân Khuynh, nên bị Vân Khuynh đẩy ra.

Vân Khuynh đẩy ra hai người xong, chống giường, gian nan lại khó chịu không gì sánh được ngồi dậy.

Y nhìn Tần Vô Phong và Tần Vô Song, trong đôi mắt mang theo ánh nước bi ai và nồng đậm không muốn.

Y cúi đầu, nhìn vết tích rậm rạp trên người mình, rồi cúi người ấn một nụ hôn lên môi Tần Vô Phong và Tần Vô Song, tuy rằng hai người kia đem y lăn qua lăn lại không nhẹ, thế nhưng y một chút cũng không tức giận.

Đáy lòng trái lại mang theo tràn đầy tình cảm.

“Ta yêu các ngươi. . . Thỉnh tin tưởng, ta, kỳ thực. . . Thật là muốn ở bên các ngươi. . .”

Vân Khuynh đem chăn bông đắp lên trên người Tần Vô Phong và Tần Vô Song, còn mình bọc chăn đơn, chậm rãi muốn xuống giường.

“Chỉ là. . . Ta thực sự không muốn khiến các ngươi khó xử. . . Không muốn bất cứ ai đau khổ. . . Ông trời luôn luôn thích trêu cợt chúng ta. . .”

Vân Khuynh nói, gián đoạn, đến cuối cùng chỉ còn lại một mảnh thở dài cam chịu.

Y đến chỗ bên giường, kéo thân thể mềm nhũn bước xuống, nhưng bởi vì hai chân như nhũn ra, thiếu chút nữa ngã trên đất, may là y vươn tay chống mép giường mới có thể tránh được té ngã chân chính.

Một đường chống đồ vật, dùng hai chân run đến không thể đứng thẳng chậm rãi di động, hai địa phương trên thân thể trải qua tiến nhập tối hôm qua thậm chí còn theo bước đi của y chậm rãi tràn ra dịch thể.

Hai gò má y ửng hồng, đáng tiếc thực sự không có thời gian thanh lý.

Tìm được bao quần áo, dùng khăn xoa xoa vết tích trên người mình, thay bộ quần áo sạch sẽ xong, y đã mệt đến mồ hôi đầy người.

Hai người trên giường, vào lúc y làm những việc này, cũng đang yên lặng dùng ánh mắt giao lưu, bọn họ cuối cùng đạt thành nhất trí, quyết định tiếp tục giả bộ bất tỉnh, xem Vân Khuynh rốt cuộc muốn làm gì.

Chuyện Vân Khuynh muốn đi khiến bọn họ rất tức giận, cũng rất khó hiểu, lần này bọn họ nhất định phải đem hành tung của Vân Khuynh vững vàng nắm trong tay mình, tra rõ vì sao y muốn rời đi.

Chẳng lẽ bọn họ đối với y không tốt? ? ?

Vì sao bọn họ thương y, y cũng thương bọn hắn, nhưng y vẫn muốn rời đi. . .

Trung gian này, rốt cuộc có lý do gì khiến y phải trốn.

Lúc Vân Khuynh chuẩn bị hoàn tất, y cũng không thể động đậy thêm, y tê liệt ngồi trên ghế, nhìn hai người ‘Ngủ say’ trên giường, trong đôi mắt đẹp trong suốt, không biết từ bao giờ đã có chút ươn ướt.

Cả đời không còn gặp lại. . .

Sẽ không còn được gặp lại bọn họ. . .

Kỳ thực y rất hối hận lần kia trốn khỏi Tần gia, nếu lần kia y không trốn đi, một mực ở lại Tần gia, liệu có phải sẽ không xảy ra nhiều chuyện như hôm nay không? ? ?

Nếu thời gian có thể quay lại, y có thể lần thứ hai lựa chọn, y nhất định sẽ không rời khỏi Tần gia. . .

Nghĩ như vậy, trong lòng Vân Khuynh lại tức giận và chần chờ, trong tương lai, liệu y có hối hận vì lần rời đi này không? ? ?

Ý niệm này của y chợt lóe rồi biến mất trong đầu, còn chưa kịp nghĩ sâu, Vân Hoán ở bên ngoài lại bắt đầu gõ cửa: “Tiểu Khuynh, thời gian không còn sớm, chúng ta phải đi. . .”

Vân Hoán thúc giục khiến một chút chần chờ trong lòng Vân Khuynh cũng biến mất.

“Nhị ca, phiền phức ngươi tiến đến một chút.”

Hai mắt Vân Khuynh chăm chú nhìn chằm chằm hai người trên giường, y muốn nắm chặt thời gian cuối cùng, nhìn bọn hắn thật kỹ.

Đem dung nhan anh tuấn tuấn mỹ của họ thật sâu giấu dưới đáy lòng.

Vân Hoán mở cửa, thấy Vân Khuynh ngồi ở trên ghế có chút nghi hoặc.

Vân Khuynh hơi ngẩng đầu lên: “Ta thân thể khó chịu, đi không được, phiền phức nhị ca dẫn ta đi một đoạn.”

“. . . Được.”

Qua một hồi, Vân Hoán mới hiểu được ý trong lời nói của Vân Khuynh, có chút gian nan đáp.

Lúc Vân Khuynh đến chỗ hắn xin dược hắn cũng không biết Vân Khuynh muốn làm gì, trải qua một màn vừa rồi, hắn rốt cục đã biết.

Đáy lòng song song đau nhức cũng có một tia tỉnh ngộ, Vân Khuynh là thật rất yêu rất yêu Tần gia huynh đệ.

Lúc này con mắt Vân Khuynh hồng hồng, bờ môi sưng không ngớt, trên cổ trên cằm có vết tích tình ái mà quần áo giấu không được, Vân Hoán không nhìn nữa, hắn nghiêng đi đôi mắt, khom lưng đem Vân Khuynh ôm lên.

Ánh mắt Vân Khuynh lại dán chặt trên người hai người trên giường, nhẹ nhàng mở miệng nói: “Vĩnh biệt, Vô Phong, Vô Song. . .”

 

Chương 257: Bất Kinh quyết định.

Vân Khuynh cuối cùng quyết định rời bỏ Tần Vô Phong và Tần Vô Song.

Thế nhưng y không biết chính là, sau một khắc Vân Hoán ôm y rời đi, Tần Vô Phong và Tần Vô Song đều mở hai mắt.

Bọn họ nhìn nhau, yên lặng không nói gì, sau đó bắt đầu rời giường mặc quần áo, đáy lòng bọn họ đều phi thường áp lực.

Trên khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị của Tần Vô Phong là một mảnh băng lãnh, con ngươi như sao lạnh áp lực tình tự vẻ lo lắng, chu vi thân thể tản ra áp suất thấp không gì sánh kịp, đâu còn là nam tử sắc mặt đỏ hồng, mang theo ý cười ở trên giường tối hôm qua.

Sắc mặt Tần Vô Song cũng không tốt ở chỗ nào.

Tần Vô Phong nhìn Tần Vô Song, hờ hững nói: “Tìm người đuổi theo Vân Hoán, lúc này, vô luận như thế nào cũng không thể để Vân Hoán mang Vân nhi đi.”

Tần Vô Song nhíu mày:

“Không cần, ta tự mình đi. . . Ta đi xem xem bọn hắn vì sao rời đi, đại ca, ngươi cũng ở chỗ này tra một chút, ta tùy thời bảo trì liên hệ với đại ca, trước khi biết rõ sự tình chân tướng sẽ mang theo Khuynh nhi trở về.

Đại ca. . . Chúng ta tối hôm qua. . . . Vô dụng như vậy sao, dĩ nhiên để Khuynh nhi sáng sớm có thể ngồi dậy bỏ chạy? ? ?”

Câu cuối cùng kia của Tần Vô Song mang theo phiền muộn nghi hoặc khiến khuôn mặt Tần Vô Phong càng đen. . .

Vấn đề này, Tần Vô Phong cũng suy nghĩ tới, điều này làm cho đáy lòng hắn phi thường không thoải mái.

Cưỡng chế không thoải mái, Tần Vô Phong gật đầu với Tần Vô Song:

“Ngươi tự mình đi, ta càng yên tâm. . .

Ta nhớ kỹ Vân nhi là từ cái đêm cáo biệt với Hiên Viên Bất Kinh mà bắt đầu trở nên kỳ quái, ta một hồi đi tìm Hiên Viên Bất Kinh, ngươi đi theo sát Vân Hoán bọn họ.”

Tần Vô Song có chút suy nghĩ: “Đại ca, ngươi phải nhanh, ta không hy vọng xa cách Khuynh nhi quá lâu.”

Nói xong, liền thả người rời đi.

Trong phòng chỉ còn lại Tần Vô Phong một người, hắn xoay người lại, nhìn giường lớn còn mất trật tự, có vết tích đêm qua ba người lưu lại, đôi mắt hắn tối sầm.

Vô luận Vân Khuynh là vì chuyện gì mà đi, hắn đều không cho phép.

Nhất định phải đem Vân Khuynh mang về, Vân Khuynh, là ái nhân của hắn và Tần Vô Song, sinh là người Tần gia, chết làm quỷ Tần gia, bất luận xảy ra chuyện gì Vân Khuynh cũng phải ở bên bọn họ.

Cuộc sống không có Vân Khuynh, là dày vò, bọn họ không thể chấp nhận, toàn bộ nhân tố cản trở Vân Khuynh và bọn họ ở bên nhau, bọn họ đều sẽ diệt trừ.

Tần Vô Phong đứng trước giường một hồi liền rời khỏi gian phòng, hắn hiện tại muốn làm chính là đi tìm Hiên Viên Bất Kinh, biết đâu ngoại trừ Vân Hoán ra, hắn chính là người hiểu rõ tình hình nhất.

Trời còn chưa sáng tỏ, nhiều người cũng chưa tỉnh, người đi trên đường cũng là thưa thớt.

Tần Vô Phong không mất nhiều công phu liền tìm thấy khách sạn bình dân Hiên Viên Bất Kinh và Sở Tiếu Ca đặt chân.

Hiên Viên Bất Kinh còn đang ngủ, Tần Vô Phong liền gõ mở cửa phòng hắn.

Hiên Viên Bất Kinh mơ mơ màng màng bị Tần Vô Phong đánh thức, chỉ phải xốc lại tinh thần tiếp đãi hắn: “Tần đại ca, có chuyện gì mà ngươi gấp như vậy? ? ? Thật ra ta dự định hôm nay rời giường xong sẽ mang theo Tiếu Ca đi gặp các ngươi.”

Tần Vô Phong vẻ mặt tối tăm, mím mím môi: “Vân nhi đi rồi. . .”

“A. . . Cái gì? ? ?”

Hiên Viên Bất Kinh kinh ngạc: “Tiểu Khuynh. . . Sao có thể, chết tiệt! ! ! Y hiện tại như vậy, sao có thể một mình đi ra ngoài? ? ?”

Tần Vô Phong buông xuống mí mắt: “Y không đi một mình, y đi cùng Vân Hoán. . .”

“Ách. . . Lẽ nào y. . .”

Giữa lúc dầu sôi lửa bỏng, Hiên Viên Bất Kinh đã quen tìm tòi nghiên cứu chân tướng sự tình liền hiểu ra tâm tư Vân Khuynh.

Hắn không khỏi mở miệng chửi bới một tiếng: “Tiểu Khuynh thực sự là hồ đồ, dĩ nhiên lại chọn con đường ngốc nhất khó đi nhất này! ! !”

Hắn không cho phép, không cho phép Vân Khuynh đạp hư cuộc sống hạnh phúc của mình như vậy.

“Tần đại ca, ngươi biết Vân Khuynh đang ở đâu không? ? ?”

Tần Vô Phong ánh mắt thâm trầm nhìn Hiên Viên Bất Kinh, không có trả lời vấn đề của Hiên Viên Bất Kinh, trái lại mở miệng nói:

“Bất Kinh, Vân nhi rốt cuộc là làm sao? ? ?

Xảy ra chuyện gì, vì sao lại đột nhiên muốn rời bỏ ta và Vô Song, y rõ ràng nói y yêu chúng ta? ? ?”

Nét mặt Hiên Viên Bất Kinh lộ ra một tia giãy dụa: “Ta đã đáp ứng tiểu Khuynh giữ bí mật cho y.”

Nghe Hiên Viên Bất Kinh nói như thế, Tần Vô Phong trong lòng căng thẳng.

Xem ra Vân Khuynh là thật có việc gạt bọn họ.

Tần Vô Phong tỉ mỉ suy nghĩ một chút, ở trong cung, thậm chí là ở kinh thành và trên đường, Vân Khuynh vẫn luôn rất tốt.

Tất cả dường như là từ một đêm trước khi đến Tích Châu, ngày đó, Vân Khuynh và Hiên Viên Bất Kinh ở cùng nhau, rốt cuộc xảy ra chuyện gì? ? ?

Đôi mắt Tần Vô Phong như sao lạnh, thẳng tắp nhìn Hiên Viên Bất Kinh, mở miệng nói: “Đêm đó Vân nhi tiễn bước ngươi, các ngươi làm cái gì? ? ?”

Hiên Viên Bất Kinh biết Tần Vô Phong đã nhận thấy tất cả sự tình bắt đầu từ ngày ấy, không khỏi có chút đề phòng: “Đêm đó, chúng ta chỉ cùng nhau ăn cơm tối thôi.”

“Chỉ ăn, không có chuyện khác? ? ?”

Tần Vô Phong chăm chú truy vấn, song song truy vấn, trong lòng hắn cũng tưởng tượng lúc ăn thì sẽ xảy ra chuyện gì, xảy ra cái gì khiến Vân Khuynh muốn rời xa bọn họ.

Hiên Viên Bất Kinh gật đầu: “Đúng vậy, Tần đại ca, chúng ta ngày đó chỉ ăn, chuyện gì cũng chưa từng làm, ngày đó tiểu Khuynh thân thể không khỏe, cho nên về sớm.”

Thân thể không khỏe? ? ?

Lông mày Tần Vô Phong chậm rãi nhăn lại.

Lần đầu Vân Khuynh bỏ đi, là bởi vì hắn và Tần Vô Song trở mặt thành thù khiến y thống khổ và áy náy, cũng là vì Vân Khuynh song song yêu hai người bọn họ, không dám đối mặt bọn họ. . .

Lúc này đây, có thể là nguyên nhân cùng loại hay không? ? ?

Lẽ nào, lại có ai yêu Vân Khuynh, hoặc là Vân Khuynh yêu ai đó, không muốn làm khó bọn họ. . .

Tần Vô Song từng nói với hắn, về chuyện Liên Cừ xem tướng tay cho Vân Khuynh, nói Vân Khuynh tình trái nhiều. . .

Lẽ nào là loại nguyên nhân này thật.

Tần Vô Phong tim đập mất tần suất, cả người có chút tâm thần không yên, hắn nhắm mắt lại, đem toàn bộ sự việc xâu chuỗi lại.

Vĩnh biệt. . . Ăn cơm. . . Thân thể không khỏe. . . Rời đi. . . Yêu người khác. . .

Toàn bộ sự việc đã từng xảy ra sau khi gắn liền với suy đoán của hắn, dĩ nhiên cho hắn một loại cảm giác quỷ dị khiến hắn hoảng sợ.

Chẳng biết tại sao hắn lại nhớ tới giai đoạn sau khi Vân Khuynh mang thai đại bảo tiểu bảo, lúc ăn thường xuyên nôn mửa. . .

Hắn bỗng nhiên nâng mi, mặc dù có chút không thể tin tưởng, thế nhưng hắn như trước nhìn thẳng Hiên Viên Bất Kinh, thanh âm có chút run hỏi: “Lúc Vân nhi ăn cơm với ngươi, có phải Vân nhi đã nôn, có phải y. . .”

“Tần đại ca.”

Hiên Viên Bất Kinh mở miệng cắt đứt hắn: “Ngươi chờ ta một chút, ta đi đem Tiếu Ca tới, sau đó chúng ta đến khách sạn bình dân chỗ các ngươi, ta sẽ nói cho ngươi chuyện đã xảy ra.”

Hiên Viên Bất Kinh mặc dù mở miệng ngăn cản Tần Vô Phong muốn nói, Tần Vô Phong nếu hỏi ra miệng, hắn liền khó có thể phủ nhận. . .

Cho nên, còn không bằng hắn đến trước mặt Tần Vô Phong Tần Vô Song và Tần Vô Hạ, đem chuyện Vân Khuynh mang thai hoàn toàn nói rõ.

Tần Vô Phong nghe thấy Hiên Viên Bất Kinh muốn nói cho hắn, tự nhiên là vui mừng dị thường, suy đoán vừa muốn nói ra, cũng bị hắn ném tới sau đầu.

Bởi vì suy đoán kia tại hắn xem ra là rất khó tin, quả thực là thiên phương dạ đàm, hắn nếu không bị buộc nóng nảy cũng sẽ không có suy đoán như vậy.

“Bất Kinh, ta thực sự rất muốn biết vì sao Vân nhi muốn rời bỏ chúng ta, ngươi đi gọi Tiếu Ca, chúng ta nhanh lên một chút trở về.”

Hiên Viên Bất Kinh thở dài thật sâu, hơi nhắm mắt lại, than thở dưới đáy lòng:

Tiểu Khuynh ơi tiểu Khuynh, không phải ta cố ý nói cho bọn họ, thật sự là bọn họ quá thông minh, cho dù ta không nói, bọn họ cũng sẽ đoán được, hơn nữa. . . .

Ngươi vì sao không bình tĩnh, nhanh như vậy đã trốn đi? ? ?

Ngươi bảo chúng ta những người quan tâm ngươi phải làm sao đây? ? ?

Ngươi không muốn đối mặt, ta đây liền bức ngươi đối mặt! ! !

Hiên Viên Bất Kinh hạ quyết tâm xong lập tức đến gian phòng sát vách gọi Sở Tiếu Ca.

Sau đó Hiên Viên Bất Kinh và Sở Tiếu Ca theo Tần Vô Phong, về tới khách sạn bình dân Tần Vô Phong ở, vừa vào khách sạn bình dân, Tần Vô Phong liền khẩn cấp hỏi Hiên Viên Bất Kinh: “Bất Kinh, rốt cuộc xảy ra chuyện gì, lúc này có thể nói cho ta biết chứ? ? ?”

Hiên Viên Bất Kinh ngồi trước bàn gỗ, thở dài: “Tần đại ca, ngươi đi gọi Tần nhị ca và Vô Hạ tới, chờ tất cả mọi người tới rồi ta lại nói cho các ngươi.”

Sở Tiếu Ca hai tay chống cằm, chớp một đôi mắt đen thật to tròn tròn, một hồi nhìn Hiên Viên Bất Kinh, một hồi nhìn Tần Vô Phong, không biết bọn họ rốt cuộc đang nói chuyện gì.

Tần Vô Phong cau mày, có chút chần chờ:

“Vô Song hiện tại không ở. . . Hắn đã đuổi theo Vân nhi và Vân Hoán, hiện tại chưa về. . .

Vô Hạ nhưng thật ra có thể gọi tới. . . Nhất định phải có Vô Song sao? ? ?”

Hắn không hiểu Hiên Viên Bất Kinh trong hồ lô muốn làm cái gì, trong lúc nhất thời có chút phiền táo.

Hiên Viên Bất Kinh hơi trầm tư, Tần Vô Phong và Tần Vô Song cùng một chiến tuyến, suy nghĩ của hai người bọn họ hẳn là giống nhau, chỉ cần Tần Vô Phong Tần Vô Hạ có mặt, việc này cũng có thể nói.

Hắn gật đầu: “Tần nhị ca không ở cũng không sao. . . Việc này nói cho Tần đại ca và Tần Vô Hạ cũng tốt.”

 

Content Protection by DMCA.com
loading...

2 Responses

  1. Oaaaaaaa~~~~~~~~ Gay cấn gay cấn aaaaaaaaa~~~~~~ Ôm tem, mỹ mãn~~~~

  2. khjconn says:

    ~ovo~ , ay do coi vô hạ có bị bem ko T^T lúc h của vô hạ với khuynh ta toàn lướt qua thôi~~~

Để lại bình luận

%d bloggers like this: