Khuynh tẫn triền miên – Chương 258+259

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Huyết Vũ

Chương 258: Phản ứng của Vô Phong.

Hiên Viên Bất Kinh ngồi ở trên ghế, sắc mặt ngưng trọng, cùng đợi Tần Vô Phong và Tần Vô Hạ đến.

Sở Tiếu Ca ngồi đối diện hắn, đánh giá vẻ mặt của hắn: “Bất Kinh ca ca ngươi làm sao vậy? ? ?”

Tiếng hô của hắn, câu dẫn ra vô hạn tâm tư của Hiên Viên Bất Kinh.

Dưới đáy lòng Hiên Viên Bất Kinh nặng nề thở dài, từ trong thâm tâm mong muốn một hồi Tần Vô Phong và Tần Vô Hạ có thể tỉnh táo.

Hắn hơi nhắm mắt, dưới đáy lòng tính toán rốt cuộc phải mở miệng thế nào, mới có thể uyển chuyển một chút.

Thế nhưng thời gian không cho phép hắn suy nghĩ nhiều, hầu như là lập tức, Tần Vô Phong mang theo Tần Vô Hạ, lần thứ hai xuất hiện trước mặt hắn.

Lúc này sắc mặt Tần Vô Hạ cũng âm trầm, phi thường cấp thiết hỏi Tần Vô Phong:

“Đại ca, sao Khuynh Khuynh lại không thấy? ? ? Sao y lại bỏ đi? ? ? Đi từ lúc nào? ? ?

Y nếu ở bên ngoài ra cái gì ngoài ý muốn thì làm sao? ? ?”

Trên khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị của Tần Vô Phong không có nửa phần biểu tình, hắn lạnh lùng nhìn Tần Vô Hạ: “Nếu ta biết vì sao Vân nhi đi, còn cần tìm ngươi đến làm gì? ? ?”

Nghe thấy thanh âm hai huynh đệ Tần gia, Hiên Viên Bất Kinh bỗng nhiên mở hai mắt, nhìn về phía Tần Vô Phong và Tần Vô Hạ, lần thứ hai nặng nề thở dài một tiếng.

Tần Vô Phong ngồi vào đối diện hắn, nhìn hắn, khẩn cấp mở miệng: “Bất Kinh, ta đã gọi Vô Hạ tới, ngươi mau nói cho ta biết rốt cuộc vì sao Vân nhi bỏ đi? ? ?”

Trên khuôn mặt tuấn mỹ của Hiên Viên Bất Kinh nhuộm lên vài phần bối rối, có chút gian nan mở miệng nói: “Tiểu Khuynh. . . Tiểu Khuynh y. . .”

Tần Vô Hạ và Tần Vô Phong hai người bốn con mắt đều thẳng tắp nhìn hắn, cùng đợi đáp án của hắn.

Rốt cục, Hiên Viên Bất Kinh không còn ấp úng, hắn nhắm mắt lại, một hơi nói ra: “Tiểu Khuynh y mang thai.”

Lời này vừa nói ra, cả phòng tĩnh lặng.

Ánh mắt nôn nóng của Tần Vô Phong trong nháy mắt băng lãnh xuống, toàn thân tản ra hơi thở lạnh lùng tàn lệ, bàn tay đặt ở mép bàn, chậm rãi siết lại một góc dưới bàn, mảnh gỗ cứng rắn ở trong tay hắn tan vỡ như bọt biển.

Tần Vô Hạ cũng giật mình, đầu óc hỗn loạn, hắn nghĩ lời Hiên Viên Bất Kinh nói thật sự là thiên phương dạ đàm, chuyện hắn nói, thực sự là khiến kẻ khác không thể tưởng tượng nổi.

Vân Khuynh là một nam nhân, sao lại mang thai? ? ?

Sao có thể! ! !

Trước hết đánh vỡ một phòng trầm mặc như bị đóng băng chính là Sở Tiếu Ca, Sở Tiếu Ca nháy nháy một đôi mắt to đen thùi sáng sủa, nhìn ba người vẻ mặt khác nhau, vô cùng hiếu kỳ mở miệng nói: “Bất Kinh ca ca, tiểu Khuynh là ai? ? ?”

Hiên Viên Bất Kinh không có trả lời vấn đề của Sở Tiếu Ca, hắn thẳng tắp nhìn chằm chằm Tần Vô Phong và Tần Vô Hạ.

Phản ứng của Tần Vô Phong, là trong tình lý, chẳng qua có chút dọa người, khiến hắn không tự chủ được đem trái tim đè chìm xuống.

Mà phản ứng của Tần Vô Hạ lại khiến hắn có chút thất vọng, không nghĩ tới Tần Vô Phong và Tần Vô Song hai người nặng tình nghĩa như vậy, đệ đệ bọn họ, lại là một tên không phụ trách nhiệm.

Trong nháy mắt nghe thấy Vân Khuynh mang thai, trong đầu Tần Vô Phong hiện lên rất nhiều chuyện.

Hình ảnh dừng lại cuối cùng chính là lúc Vân Khuynh tối hôm qua cho bọn hắn uống rượu, nói những lời kia với bọn họ.

Vân Khuynh nói, y thực sự muốn ở bên bọn họ, thế nhưng lại không muốn làm bọn họ khó xử. . .

Là như vậy sao? ? ?

Hắn hít một hơi thật sâu, cái đầu có chút đóng băng vừa rồi bắt đầu chậm rãi chuyển động.

Vân Khuynh rời đi vào đêm làm tiệc đầy tháng cho đại bảo tiểu bảo, khi đó hắn và Tần Vô Song đều bởi vì thân thể Vân Khuynh mà không có chạm vào y. . .

Sau đó, Vân Khuynh bỏ đi, mãi cho đến lúc bị bọn họ tìm được ở kinh thành.

Sau khi tìm được, hắn và Vô Song bởi vì sợ Vân Khuynh không thích ứng được việc hắn và Tần Vô Song cùng nhau thương y, cho nên dự định cho y thời gian, để y thích ứng cuộc sống ba người trước. . . Cho nên, cũng không có chạm vào Vân Khuynh, mãi cho đến tối hôm qua. . .

Như vậy. . .

Hài tử trong bụng Vân Khuynh. . .

Tần Vô Phong nheo mắt, trong con ngươi tựa như sao lạnh bắn toé hàn quang: “Bất Kinh, Hài tử. . . Trong bụng. . . Vân nhi, có bao nhiêu lớn? ? ?”

Tần Vô Phong nói ra gian nan không gì sánh được, giống như là gồng mình dùng lực lượng toàn thân.

Vân Khuynh dĩ nhiên hoài hài tử của người khác, hoài hài tử của người khác hắn và Vô Song. . .

Nghĩ đến đây, Tần Vô Phong liền cảm thấy có một đôi bàn tay đang xé nát tâm hắn.

Hóa ra. . .

Hóa ra, đây là cảm thụ của Tần Vô Song khi biết chuyện giữa hắn và Vân Khuynh.

Quả thật là báo ứng sao, hiện tại cũng đến phiên hắn cảm nhận loại cảm thụ này.

Hiên Viên Bất Kinh cúi đầu, không đành lòng nhìn khuôn mặt trắng bệch lúc này của Tần Vô Phong.

Từ lúc hắn quen biết Tần Vô Phong tới nay, hắn chưa từng thấy Tần Vô Phong như vậy, hàn lãnh và tịch liêu khắc cốt ghi xương, khiến kẻ khác chua xót không hiểu muốn rơi nước mắt.

Nhưng hắn, rõ ràng là một người nam tử cứng như sắt thép.

“Gần tới một tháng.”

Thanh âm Hiên Viên Bất Kinh rất nhẹ.

Hắn có chút hối hận, biết đâu, hắn không nên đem chuyện này nói cho Tần Vô Phong bọn họ, từ biểu tình hiện tại của Tần Vô Phong, có thể dễ dàng nhìn ra chuyện này đối với bọn họ mà nói, là thương tổn lớn đến cỡ nào.

Hắn nghĩ hắn cũng có chút hiểu vì sao Vân Khuynh muốn bỏ đi, mà không phải thẳng thắn thành khẩn, Vân Khuynh là không muốn thấy Tần Vô Phong Tần Vô Song thống khổ, không muốn làm khó Tần Vô Phong Tần Vô Song mới bỏ đi! ! !

Thế nhưng hắn, lại phá hủy dụng tâm lương khổ của Vân Khuynh.

Tần Vô Phong gục đầu xuống, đem mặt mình ẩn dấu dưới một bóng ma, không để bất cứ ai nhìn thấu tình tự của hắn.

Hắn chậm rãi giang hai tay, miếng gỗ trong tay hắn từng mảnh nhỏ rơi xuống mặt đất, mang theo vết máu.

Tần Vô Phong thu tay, dưới ống tay áo, bàn tay không ngừng siết chặt, hiện tại, dường như chỉ có đau đớn mới có thể khiến hắn bình tĩnh.

“Không thể nào, đại ca! ! !”

Tần Vô Hạ nhìn Tần Vô Phong, cấp thiết lại hoảng loạn mở miệng: “Khuynh Khuynh là nam nhân, y thực sự có thể mang thai sao? ? ? Đại ca, ngươi nói rõ ràng? ? ?”

Song song lúc hỏi Tần Vô Phong, hắn không tự chủ được nhớ tới thân thể cấu tạo kỳ lạ của Vân Khuynh, bộ vị giữa hai chân mà nam nhân bình thường không có khiến hắn ngạc nhiên nửa ngày của y. . .

Biết đâu. . .

Biết đâu Vân Khuynh thực sự có thể sinh hài tử cũng không nhất định.

Tần Vô Hạ nhớ tới ngày đó lửa nóng kích tình với Vân Khuynh, bên tai lại bỗng nhiên vang lên lời nói của Hiên Viên Bất Kinh, sắp tới một tháng? ? ?

Sắp tới một tháng? ? ?

Theo hắn biết, một tháng trước Vân Khuynh rời khỏi Tần gia, rời bỏ đại ca, nhị ca hắn. . .

Tỉnh ngộ đến điểm này xong, tình tự của Tần Vô Hạ lập tức cũng lạnh xuống, đáy lòng vù vù bốc lên khí lạnh, một loại nỗ lực khó hiểu chiếm giữ trong lòng hắn, tắc nghẽn hắn khó có thể hô hấp.

Thế nhưng, sau một khắc, trong đầu hắn hiện lên một linh quang chợt lóe, lúc Vân Khuynh gặp phải hắn, không phải là thời gian kia, hơn nữa, Vân Khuynh dịch dung, người từng tiếp cận quá mức với Vân Khuynh, hơn nữa huých Vân Khuynh, chỉ có hắn! ! !

Như vậy. . .

Hài tử trong bụng Vân Khuynh, có thể là của hắn hay không? ? ?

Vừa nghĩ như thế, đáy lòng Tần Vô Hạ lập tức bay cao, khí lạnh lúc trước thoáng cái đều toàn bộ biến mất, cả người hắn đều như giẫm trên đám mây bay bổng nhẹ nhàng vui sướng không gì sánh được.

Hắn thậm chí quên Tần Vô Phong tồn tại, hoặc là quên Vân Khuynh hoài hài tử của hắn là chuyện khó xử tới chừng nào, hắn trực tiếp kích động hỏi Hiên Viên Bất Kinh: “Hài tử trong bụng Khuynh Khuynh là của ta sao? ? ?”

“Bất Kinh biết hài tử trong bụng Vân nhi là của ai không? ? ?”

Sau một khắc, thanh âm Tần Vô Hạ và Tần Vô Phong song song vang lên.

Hai thanh âm cũng không thấp, hoàn toàn có thể nghe thấy đối phương nói cái gì, Tần Vô Hạ nghe thấy Tần Vô Phong hỏi, ngây người một chút, mới nhớ tới tình huống hiện nay là cái gì.

Lẽ nào Vân Khuynh chính là vì có hài tử của hắn mới trốn đi? ? ?

Tần Vô Phong nghe thấy Tần Vô Hạ nói, tâm của hắn hung hăng chấn động, hắn bỗng nhiên nghiêng đầu nhìn Tần Vô Hạ, toàn bộ thân thể đều run rẩy.

Con mắt sâu thẳm của hắn sáng sủa dọa người, khuôn mặt hắn lại trắng bệch, trắng đen cực hạn như vậy phối với nhau quả thực là quỷ dị muốn chết, làm cho người ta nhìn cũng kinh hồn táng đảm, khí lạnh vô biên lan tràn quanh thân hắn.

Tần Vô Phong lúc này, thật là triệt triệt để để cảm thụ được cảm nhận lúc đó của Tần Vô Song.

Hắn hiện tại đã hiểu, khi đó Tần Vô Song đánh hắn, vẫn là nhẹ.

Bởi vì đáy lòng Tần Vô Song càng đau nhức, tựa như hắn hiện tại, đau nhức dường như không cảm thấy được hô hấp, đau nhức toàn bộ lý trí đều phải biến mất.

“Ngươi nói cái gì? ? ?”

Thanh âm hắn là lạnh lẽo, khàn khàn, trầm thấp, tất cả mọi người chỉ cảm thấy rất trầm trọng, nhưng lại nghe không ra tâm tình gì.

Tần Vô Hạ trái lại cũng không sợ, tâm tư lúc này của hắn đều bị hưng phấn Vân Khuynh hoài hài tử của hắn chiếm lấy, hắn hưng phấn nói với Tần Vô Phong: “Khuynh Khuynh mang thai. . . Đại ca, hài tử trong bụng Khuynh Khuynh là của ta, ta sẽ phụ trách với Khuynh Khuynh! ! !”

“Hoang đường! ! !”

Tần Vô Hạ vừa nói xong, một chưởng của Tần Vô Phong đập xuống bàn gỗ, bàn gỗ run run một trận, triệt để tan tành.

Việc này đều dọa đến mọi người, khẽ động cũng không dám, đầu óc Tần Vô Hạ lúc này cũng bình tĩnh xuống.

 

Chương 259: quyết định của Vô Phong.

Lúc Tần Vô Phong rõ ràng phát hỏa, Tần Vô Hạ lúc này mới nhớ tới thân phận của Vân Khuynh, cùng với thân phận của hắn.

Vân Khuynh, có thể nói là “Nhị tẩu” của hắn, đại ca và nhị ca hắn, đã vì Vân Khuynh mà tổn thương hòa khí một lần.

Ý thức đến những điều này Tần Vô Hạ cũng biết sự tình không ổn, sắc mặt hắn trầm xuống, nói với Tần Vô Phong: “Đại ca, tất cả đợi khi tìm được Khuynh Khuynh rồi nói sau.”

Lúc Tần Vô Phong ở trước mặt bọn họ đánh một chưởng lên bàn, hắn cũng thuận thế buông tay xuống, bàn tay dưới ống tay áo nắm đến xương cốt khanh khách rung động.

Hắn cúi đầu, bỗng nhiên đứng dậy rời đi: “Vô Hạ, ngươi theo ta đến.”

Hiện tại, hắn cũng không cần Hiên Viên Bất Kinh nói cho hắn cái gì.

Đã biết chuyện quan trọng nhất, còn lại, hắn đều đoán được.

Tần Vô Hạ cũng chưa kịp cáo biệt với Hiên Viên Bất Kinh và Sở Tiếu Ca, trực tiếp đứng lên đi theo Tần Vô Phong, cùng hắn rời đi.

Sở Tiếu Ca nhìn thân ảnh Tần Vô Hạ và Tần Vô Phong, nói với Hiên Viên Bất Kinh: “Bất Kinh ca ca, bọn họ rốt cuộc làm sao vậy? ? ? Bọn họ nhìn qua đều rất hung, có thể đánh nhau hay không? ? ?”

Hiên Viên Bất Kinh lắc đầu, biểu thị hắn cũng không biết.

Hắn cũng rất mờ mịt, đó là chuyện của Tần gia huynh đệ, hắn rất khó nhúng tay. . .

Thế nhưng, từ phương diện khác mà nói, bọn họ đều là người quan trọng nhất của Vân Khuynh, hắn có thể nào mặc kệ? ? ?

Trong lúc nhất thời, Hiên Viên Bất Kinh ngồi ở tại chỗ, ngơ ngơ ngẩn ngẩn phát ngốc.

. . .

Tần Vô Phong vào trong phòng ngồi xuống, lúc thấy Tần Vô Hạ đi vào, nhàn nhạt mở miệng nói: “Đóng cửa lại.”

Tần Vô Hạ không nói gì, nhất nhất nghe theo, làm xong cũng không dám trực tiếp ngồi xuống, mà là đi tới trước mặt Tần Vô Phong, cúi đầu, lặng lẽ không nói gì.

Tần Vô Phong nặng nề thở dài một tiếng, ngẩng đầu lên.

Sắc mặt hắn vẫn như cũ là trắng bệch, rất khó coi, lông mày của hắn nhăn chặt với nhau, bên trong hàm chứa nồng đậm bất đắc dĩ.

Đôi mắt sâu thẳm của hắn mang theo một tia ngẩn ngơ, nhìn Tần Vô Hạ, ngơ ngác nhìn, hắn dĩ nhiên mất đi ngôn ngữ.

Hắn không biết hắn nên nói cái gì, muốn nói cái gì.

Lớn tiếng chỉ trích Tần Vô Hạ sao? ? ?

Hoặc là giống như Tần Vô Song lúc trước đối với hắn, trực tiếp đánh Tần Vô Hạ một trận? ? ?

Nghĩ tới đây, khóe miệng Tần Vô Phong nhẹ nhàng kéo kéo, mang theo vài phần châm chọc chê cười.

Con mắt hắn vào lúc này thâm thúy như một đầm nước sâu, tâm tình gì cũng nhìn không ra.

Từ nhỏ Tần Vô Hạ đã có chút sợ Tần Vô Phong, nhìn thấy Tần Vô Phong cái dạng này, nghĩ càng thêm bất an.

Hắn không biết Tần Vô Phong suy nghĩ cái gì, Tần Vô Phong gần chỉ là nhìn, nhìn đến mức hắn chân tay luống cuống, nhưng vẫn không mở miệng, Tần Vô Phong càng là như vậy, càng khiến hắn sợ.

Đúng vậy, sợ, hắn sợ ca ca hắn.

Một lúc lâu, Tần Vô Phong lại gục đầu xuống, nặng nề thở dài một tiếng nói: “Vô Hạ, ngươi và Vân nhi, là từ lúc nào bắt đầu? ? ? Lần kia Vân nhi bỏ đi, có phải là vì tìm ngươi hay không? ? ?”

Lúc này Tần Vô Hạ đã bình tĩnh xuống, hắn biết hắn phải đối mặt tuyệt đối không phải là chuyện tốt đẹp gì.

Thế nhưng, vô luận thế nào, hắn đều phải đối mặt.

Đối với Vân Khuynh, bởi vì lúc hai người sơ ngộ có chút đặc biệt, cho nên hắn vẫn nhớ kỹ người này, sau đó bởi vì nhị ca vốn rất sủng hắn vì Vân Khuynh tồn tại mà có chút quên hắn, khiến đáy lòng hắn có chút không vui, sau đó hắn ở Bách Hiểu Lâu xem tư liệu đại ca hắn điều tra về Vân Khuynh, dưới đáy lòng lại có chút thương tiếc người kia.

Sau đó Vân Khuynh và Tần Vô Song vẫn dính lấy nhau, tuy rằng thời gian gặp lại ở chung không nhiều lắm, thế nhưng hắn cũng biết Vân Khuynh là một người tương đương thiện lương ôn hòa, có trầm tĩnh không hợp với tuổi, hoàn toàn khác với người tùy hứng như hắn, Vân Khuynh ở đáy lòng hắn lại có thêm một phần đặc biệt.

Khi đó hắn liền phi thường phi thường muốn tiếp cận Vân Khuynh, đáng tiếc không lâu sau nhị ca hắn mang theo Vân Khuynh rời khỏi Tần gia, cho nên hắn cũng không thể tiếp xúc với Vân Khuynh.

Đoạn thời gian Vân Khuynh đi kia, cũng làm lạnh thiện cảm ngày càng tăng của hắn đối với Vân Khuynh.

Rồi sau đó, đại ca và nhị ca hắn chiến tranh lạnh, mẫu thân hắn không cho hắn gặp Vân Khuynh, cũng không cho hắn tìm Tần Vô Phong và Tần Vô Song, hắn vẫn lo lắng có phải Vân Khuynh xảy ra chuyện gì hay không, đáng tiếc khi hắn còn chưa tra ra việc này, hắn lại bởi vì tuyệt thế hảo kiếm sắp hiện thế mà gấp gáp đi Phù Vân sơn trang.

Chuyện nội bộ Tần gia, bởi vì chuyện của hắn lại bị mắc cạn.

Hắn cho rằng, lần sau hắn gặp lại Vân Khuynh, sẽ là lúc hắn về nhà.

Lại không nghĩ rằng, địa điểm chuẩn xác hắn gặp lại Vân Khuynh, sẽ là ở Phù Vân sơn trang.

Lần kia gặp lại Vân Khuynh, tuy rằng Vân Khuynh dịch dung, thế nhưng chỉ là liếc mắt, hắn liền nhận ra Vân Khuynh, khi đó hắn cũng vừa nhận được tin tức Vân Khuynh rời khỏi Tần gia từ chỗ Tần Vô Phong Tần Vô Song.

Hắn hoài nghi Vân Khuynh rời khỏi Tần gia, cùng với việc hai vị ca ca trở mặt thành thù lúc đó có liên quan tới nhau.

Bởi vậy, chính vì hiếu kỳ nguyên nhân hai vị ca ca trở mặt thành thù cùng với Vân Khuynh rời nhà, hắn liền dùng hết thủ đoạn đem Vân Khuynh giữ ở bên người.

Kỳ thực, bởi vì Vân Khuynh là nam tử, lúc hắn và Vân Khuynh ở cạnh nhau, hắn luôn luôn quên thân phận của Vân Khuynh, quên Vân Khuynh là người của nhị ca hắn.

Ngắn ngủi mấy ngày ở Phù Vân sơn trang, hắn đem Vân Khuynh hoàn toàn nắm trong tay, Vân Khuynh cũng không còn câu thúc với hắn giống như lúc trước ở Tần phủ, hiển hiện ra càng nhiều tình tự, khiến hắn càng xem càng yêu thích không buông tay.

Đoạn thời gian kia, tuy rằng trên người có chuyện tuyệt thế hảo kiếm đè nặng, nhưng tâm tình của hắn, lại như trước rất tốt, bởi vì có Vân Khuynh bên người, hắn cảm giác rất ấm áp và dễ dàng.

Vân Khuynh trúng dược lần kia tuyệt đối là chuyện ngoài dự đoán.

Tuy rằng hắn rất có thiện cảm với Vân Khuynh, nhưng hắn cũng không dám vượt qua giới hạn, bởi vì mặc kệ nói như thế nào, Vân Khuynh vẫn là người của nhị ca hắn.

Lần kia Vân Khuynh trúng dược, hắn có dùng nước lạnh giúp Vân Khuynh. . . Nhưng cuối cùng, ma xui quỷ khiến tư tâm ở sâu trong linh hồn hắn, như trước khiến hắn huých Vân Khuynh. . .

Sau khi huých Vân Khuynh, hắn vẫn muốn tìm Vân Khuynh nói chuyện một phen, giữa bọn họ cần xác định tương lai một chút. . .

Hắn là mong muốn có thể ở bên Vân Khuynh, nhưng hắn không biết Vân Khuynh có muốn ở bên hắn không, cho nên hắn vẫn luôn đợi một cơ hội tâm sự với Vân Khuynh.

Đáng tiếc còn chưa kịp trò chuyện, tuyệt thế hảo kiếm đã hiện thế, sau đó, chờ tới lúc hắn đem tất cả đều giải quyết, Vân Khuynh lại đi mất.

Lần kia Vân Khuynh đi không từ biệt, kỳ thực khiến hắn rất tức giận rất thương tâm, hắn không để ý mình bị trọng thương, ở lại núi Vô Danh quấn chặt vết thương rồi mới đi tìm Vân Khuynh, nhưng Vân Khuynh dĩ nhiên nhanh như vậy chạy mất, rời bỏ hắn.

Lần thứ hai gặp lại, hắn rất muốn lôi kéo Vân Khuynh hỏi cho rõ ràng, nhưng bởi vì trong lòng hổ thẹn đối với nhị ca hắn, khiến hắn không thể chất vấn Vân Khuynh ở trước mặt Tần Vô Phong và Tần Vô Song, mà Vân Khuynh lại tận lực trốn tránh hắn, khiến hắn chuyện gì cũng không làm được.

Mãi cho đến hôm nay.

Đến bây giờ, hắn biết Vân Khuynh mang thai, mang thai hài tử của hắn.

Tất cả giữa hắn và Vân Khuynh, giống như kim phong ngọc lộ vừa gặp mặt, giống như một giấc mộng không chân thực.

Có hài tử, đáy lòng hắn kỳ thực vẫn mê man, thế nhưng hắn rất vui vẻ rất hài lòng, đơn thuần vì có hài tử mà vui vẻ, lúc hắn vừa biết có hài tử đã quên mất thân phận của hai người, có chút đắc ý vênh váo, nhưng hiện tại. . .

Tần Vô Hạ nghiêm mặt, nhìn Tần Vô Phong nói: “Đại ca, không thể nào, lần kia Khuynh Khuynh rời khỏi Tần gia không phải vì tìm ta, ta và Khuynh Khuynh gặp nhau chỉ là ngẫu nhiên ngoài ý muốn.”

Sắc mặt Tần Vô Phong một chút cũng không giãn xuống, trong thanh âm hắn mang theo vài phần tự giễu: “Không phải đi tìm ngươi sao. . . Các ngươi hai người, thời gian chưa tới một tháng, cảm tình liền phát triển tới mức Vân nhi. . . Vân nhi sẽ vì ngươi mà mang thai sao? ? ?”

Tần Vô Hạ không muốn Tần Vô Phong hiểu lầm Vân Khuynh, lập tức mở miệng giải thích: “Không, không, đại ca, không phải như ngươi tưởng tượng.”

Tần Vô Phong lập tức gắng sức đè xuống lửa giận và luống cuống trong lòng mình, hắn nói cho mình phải bình tĩnh, phải biết rõ ràng chân tướng sự tình.

Thống khổ trước kia khi Tần Vô Song không nghe hắn và Vân Khuynh giải thích hắn biết rõ, cho nên hắn cho Tần Vô Hạ một cơ hội, để Tần Vô Hạ giải thích rõ ràng cho hắn nghe.

“Như vậy, ngươi, đem chân tướng sự tình toàn bộ nói rõ ra.”

Nắm tay siết chặt của Tần Vô Phong run run không ngớt, nỗ lực khắc chế xung động muốn đánh Tần Vô Hạ.

Hóa ra người Tần gia bọn họ trong khung đều có chút khuynh hướng bạo lực. . .

“Khi đó ta bởi vì chuyện tuyệt thế hảo kiếm mà ở lại Phù Vân sơn trang, Khuynh Khuynh là bị tiểu thư và biểu thiếu gia của Phù Vân sơn trang thỉnh tới, lần lần đầu tiên ta thấy y liền nhận ra y, bởi vì hiếu kỳ y vì sao rời nhà, cho nên ta dùng chuyện sẽ nói hành tung của y cho các ngươi uy hiếp y ở lại Phù Vân sơn trang với ta. . .

Chẳng biết vì sao, trang chủ Phù Vân sơn trang cho rằng ta thích nam sắc, dĩ nhiên tặng cho ta một người tiểu quan, thế nhưng đưa tới nhầm chỗ, tới chỗ Khuynh Khuynh. . .

Khuynh Khuynh y, y trúng xuân dược của tiểu quan, ta, ta cứu y. . .”

“Ngươi hỗn đản! ! !”

Tần Vô Phong biết, Vân Khuynh lưng đeo cảm tình của hắn và Tần Vô Song, tuyệt đối sẽ không đơn giản động tình với Tần Vô Hạ, xảy ra chuyện như vậy, Vân Khuynh cũng tất nhiên là không muốn.

Người Vân Khuynh yêu, chỉ có hắn và Tần Vô Song, thế nhưng y lại mang thai hài tử của Tần Vô Hạ, y không thể đối mặt với hắn và Vô Song, cũng không thể đối mặt với Tần Vô Hạ. . .

Trách không được Vân Khuynh lại bỏ đi. . . Thì ra là thế! ! !

“Tần Vô Hạ, ta nói cho ngươi, trong lòng Vân nhi chỉ có ta và Vô Song! ! !

Y không thương ngươi, đừng tưởng rằng Vân nhi có hài tử của ngươi thì sẽ thế nào, ngươi là tam đệ của ta và Vô Song, cũng là tam đệ của Vân nhi.

Ngươi là tam đệ của y, đời này kiếp này, cũng chỉ có thể là tam đệ của y. Hài tử ngươi không cần lo lắng, ta và Vô Song nhất định sẽ coi nó như hài tử của mình. . . Từ nay về sau, ngươi không được đề đến chuyện này, không cho phép ngươi tới gần Vân nhi, không cho phép ngươi chạm vào Vân nhi, không được đánh chủ ý với Vân nhi.”

Tần Vô Hạ nhìn Tần Vô Phong con mắt đỏ lừ cảnh cáo hắn, đáy lòng cực kỳ khủng hoảng, thế nhưng hắn không muốn như vậy.

Bởi vì hắn phi thường không thích loại tình huống trong miệng Tần Vô Phong: ”Không, đại ca, ra sẽ phụ trách với Khuynh Khuynh.”

“Không cần.”

Tần Vô Phong lạnh lùng cắt đứt hắn: “Vân nhi có ta và Vô Song là đủ rồi, y không cần ngươi phụ trách cái gì, ngươi thành thành thật thật làm một đệ đệ tốt, y liền an tâm.”

 

Content Protection by DMCA.com

loading...

15 Responses

  1. Yay~~~ Tới đoạn ngược công, oa ha ha ha ha

  2. khjconn says:

    ngược đi ngược đi ~.~ ,* bung lông * , tội khuynh khuynh đủ r , bị mấy cha này quần quéo tùm lum

  3. laclac41289 says:

    Vô Hạ cố lên

Để lại bình luận

%d bloggers like this: