Khuynh tẫn triền miên – Chương 260+261

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Huyết Vũ

Chương 260: tìm về Vân Khuynh.

“Ta không phải đệ đệ của Khuynh Khuynh! ! ! Đại ca, vô luận như thế nào, trong bụng Khuynh Khuynh có hài tử của ta, đó là chuyện không thể tranh cãi.”

Tần Vô Hạ không biết, lời hắn nói, vẫn khiến Tần Vô Phong không thể tiếp thu một chút.

Vân Khuynh hoài thai hài tử của Tần Vô Hạ, cho dù Vân Khuynh không thương Tần Vô Hạ, cho dù bọn họ không thương nhau, nhưng bọn họ vẫn như cũ có một hài tử.

Hắn yêu Vân Khuynh, nhưng Vân Khuynh lại như trước không có hài tử của hắn.

Hắn cũng rất ước ao Vân Khuynh vì Tần Vô Song sinh hạ hài tử. . .

Trong lòng dường như đang nhỏ máu, Tần Vô Phong mở miệng nói: “Vô Hạ, không nói đến đại ca, ngươi cho rằng nhị ca ngươi, hắn sẽ đáp ứng cho ngươi phụ trách với Vân nhi sao? ? ?”

Tần Vô Hạ giật mình: “Về phần nhị ca, ta sẽ nói với hắn, ta sẽ khiến hắn đem Khuynh Khuynh nhường cho ta, hắn sau đó còn có thể thú người khác. . Khuynh Khuynh hoài hài tử của ta, lẽ ra nên là người của ta.”

Tần Vô Phong nghe vậy, sắc mặt âm trầm bỗng nhiên biến đổi, mở miệng cười nhạt:

“Vô Hạ. . . Ngươi cho là Vân nhi hoài hài tử của ngươi, đối với Vân nhi mà nói, ngươi là đặc biệt sao? ? ?

Quá ngây thơ rồi. . . Vô Hạ, chuyện ngươi không biết, nhiều lắm, nếu như ta nói cho ngươi, Vân nhi đã vì Vô Song sinh hạ hai hài tử, ngươi còn có thể cho rằng ngươi có lợi thế thỉnh cầu Vô Song thú Vân nhi sao? ? ?

Ta và Vân nhi, ở chung mấy tháng sinh sôi tình cảm, nếm hết thống khổ dằn vặt, mới được nhị ca ngươi đồng ý, Vô Song chỉ là bằng lòng cho ta và hắn cùng nhau chăm sóc Vân nhi, ngươi cho là dựa vào một người hài tử, ngươi liền đương nhiên có được Vân nhi sao? ? ?

Quả thực là nằm mơ! ! !”

Dựa vào cái gì, dựa vào cái gì Tần Vô Hạ chuyện gì cũng chưa từng làm, thậm chí ngay cả tình yêu của Vân Khuynh cũng không có, nhưng vẫn có thể có được hài tử với Vân Khuynh? ? ?

Tâm Tần Vô Phong đau nhức giống như một con thú bị cầm tù, hắn hiện tại giống như một quả bom, không cẩn thận một chút sẽ bùng nổ.

Hiện tại hắn chưa phát cuồng, vẫn còn duy trì bình tĩnh đã rất không dễ dàng.

Tần Vô Hạ bị chuyện Tần Vô Phong nói làm cho chấn động: “Cái. . . Cái gì. . . Đại ca nói, Khuynh Khuynh đã vì nhị ca sinh hai hài tử. . . Hơn nữa, hơn nữa hiện tại đại ca và nhị ca cùng nhau thương yêu Vân Khuynh.”

Những lời này Tần Vô Phong vừa nói, sau một chốc nói ra miệng, hắn liền có chút hối hận, giọng điệu của hắn dường như quá mức nghiêm khắc, ngôn từ cũng quá mức sắc bén không lưu tình.

Nhưng mà. . .

Lời hắn nói đều là thật.

Kỳ thực người từng trải như hắn gian nan dung nhập vào giữa Tần Vô Song và Vân Khuynh, có thể hiểu được cảm giác của Tần Vô Hạ.

Cảm giác của Tần Vô Hạ, hẳn là thống khổ giống hắn lúc đó, thế nhưng. . .

Thế nhưng, bọn họ dù sao vẫn khác nhau.

Khác biệt lớn nhất, đó là, Vân Khuynh căn bản không thương Tần Vô Hạ, mặc kệ nói như thế nào, Vân Khuynh lúc trước là yêu hắn. . .

Nhưng Vân Khuynh không thương Tần Vô Hạ, không thương, ở bên nhau sẽ chỉ là thống khổ, huống hồ, Tần Vô Hạ muốn gia nhập đến giữa bọn họ, Tần Vô Song, chắc chắn sẽ không thỏa hiệp.

Hắn không muốn, thật sự là không muốn tiểu đệ của mình vì một người không thương hắn, đi vào con đường gian nan như thế.

Nếu như, Vân Khuynh và Tần Vô Hạ là ái mộ lẫn nhau, chỉ bằng thống khổ hắn hiểu rõ lúc đó, hắn cũng sẽ không trách móc nặng nề Tần Vô Hạ như thế.

Thế nhưng, bọn họ không thương nhau, kết hợp rồi, chỉ là một sai lầm, một thiên đại một sai lầm.

Vân Khuynh, quả nhiên bị sai lầm này bức đi.

Hiện tại trong lòng Tần Vô Phong lẫn lộn tất cả tâm tình, như là vì Tần Vô Hạ, lại như là vì Vân Khuynh.

Vân Khuynh khiến hắn rất tức giận, Vân Khuynh luôn luôn không tin hắn, cũng không tin Vô Song, gặp phải chuyện, luôn luôn một người buồn bực quấn quýt ở trong lòng, cuối cùng còn quấn quýt ra kết quả khiến mọi người vô thố thống khổ nhất.

Vì sao y không chịu đem những chuyện này nói cho hắn và Vô Song? ? ?

Nếu như, Vân Khuynh đem chuyện này nói cho hắn và Vô Song trước, biết đâu Vô Hạ còn có thể cả đời cũng không biết Vân Khuynh có hài tử của hắn, Vô Hạ cũng sẽ không chấp nhất với Vân Khuynh. . .

Kỳ thực, nào có đơn giản như vậy.

Cho dù Tần Vô Hạ không biết Vân Khuynh có hài tử của hắn, nhưng chỉ chuyện bằng hắn chạm qua Vân Khuynh, hắn cũng không thể coi như cái gì cũng chưa từng xảy ra, hắn cũng sẽ vào lúc lĩnh ngộ cảm tình trong lòng mà đi tranh thủ.

Hiện tại hài tử của Tần Vô Hạ trong bụng Vân Khuynh, chỉ là chuyện trong lúc vô ý khiến điều này đến sớm mà thôi.

“Vô Hạ.”

Trên khuôn mặt Tần Vô Phong bịt kín một tầng uể oải: “Vô Hạ, ghi nhớ thật kỹ những lời đại ca vừa nói với ngươi, ta sẽ bảo Vô Song mang Vân nhi về, chúng ta sẽ giải thích chuyện này với Vân nhi, ngươi. . .”

Tần Vô Phong nói rồi ngừng một chút: “Suy nghĩ cho kỹ, ở bên một người không yêu ngươi, cuối cùng ngươi có thể hạnh phúc sao? ? ?”

“Không công bằng. . . Đại ca, điều này không công bằng với ta.”

Tần Vô Hạ không cam lòng kêu.

Tần Vô Phong nhắm mắt lại: “Ta mệt mỏi, Vô Hạ, công bằng hay không, không phải là chuyện ngươi ta định đoạt, nên là của ngươi, vô luận như thế nào đều là của ngươi, không phải của ngươi, dù tranh thủ đến thế nào cũng sẽ không là của ngươi.”

Tần Vô Hạ siết chặt nắm tay, nhìn Tần Vô Phong, mặt không biểu tình rời đi.

Hắn đích xác cần bình tĩnh, ngẫm lại cho kỹ, hắn là vì thích Vân Khuynh muốn hài tử kia của Vân Khuynh, hay là vì hài tử, mới muốn phụ trách với Vân Khuynh.

Hắn nghĩ đại ca hắn nói đúng, giữa hắn và Vân Khuynh, không có tình yêu, mới là trí mạng nhất, mới là vấn đề lớn nhất bất lợi nhất với hắn.

. . .

Tần Vô Phong im lặng, lẳng lặng nghe thanh âm Tần Vô Hạ rời đi, thanh âm Tần Vô Hạ mở cửa rồi đóng cửa.

Đáy lòng hắn mưa gió thất thường, trên khuôn mặt lại khôi phục trầm tĩnh, hắn nghĩ, hiện tại, quan trọng nhất chính là, để Tần Vô Song mang Vân Khuynh về đây trước, dù sao Vân Khuynh vẫn ở bên ngoài bọn họ sẽ rất lo lắng.

Tần Vô Phong ra cửa, thả bồ câu, trở lại trong phòng, một mình đứng trước cửa sổ, tuấn nhan lạnh lùng, ngơ ngác đờ ra.

Võ công của Tần Vô Song cao hơn Vân Hoán một ít, huống hồ Vân Hoán còn ôm Vân Khuynh.

Vân Khuynh bởi vì đêm qua quá mệt mỏi, bị Vân Hoán ôm đi không lâu sau liền ngủ, Tần Vô Song sau khi nhận được tin tức của Tần Vô Phong, liền hiện thân ngăn cản Vân Hoán.

Đó là lúc Vân Khuynh còn ngủ say, Vân Hoán nhìn thấy Tần Vô Song chỉ biết hắn và Vân Khuynh đi không được.

Hắn chỉ có thể bất đắc dĩ thở dài đem Vân Khuynh ngủ say trong lòng đưa cho Tần Vô Song, sau đó theo Tần Vô Song cùng mang Vân Khuynh trở về.

Vân Khuynh thật sự là quá mệt mỏi, vào lúc sáng sớm, có thể là vì chấp niệm rời đi quá mạnh mẽ, cho nên mới tỉnh lại, hiện tại vừa ngủ sẽ khó mà tỉnh lại.

Thời gian Tần Vô Phong biết rõ chân tướng quá ngắn, Vân Hoán và Tần Vô Song cũng không đi xa, cho nên thời gian quay về cũng không dài.

Vân Hoán nhìn Tần Vô Phong mở rộng cửa cho Tần Vô Song ôm Vân Khuynh đi vào, muốn nói lại thôi, Tần Vô Phong lại lắc đầu ngăn cản hắn: “Vân Hoán, chuyện ngươi một mình mang Vân nhi đi, ta không truy cứu, mặc kệ nói như thế nào, ngươi vẫn là nhị ca của Vân nhi, có lẽ ngươi có thể tâm sự với Bất Kinh, trao đổi suy nghĩ một chút, thế nào mới là một người ca ca tốt chân chính vì đệ đệ suy nghĩ.”

Tần Vô Phong nói xong liền đóng cửa.

Tần Vô Song đem Vân Khuynh đặt ở trên giường, cởi giày cho y, kéo chăn bông rồi mới quay sang Tần Vô Phong nói:

“Đại ca, ngươi biết nguyên nhân Khuynh nhi muốn bỏ đi sao? ? ?

Ngươi vừa rồi nói với Vân Hoán. . . Có phải là có chút nặng hay không? ? ?”

Tần Vô Phong đi tới bên giường, điểm thụy huyệt của Vân Khuynh, nhìn Vân Khuynh ngủ say, nặng nề thở dài.

Đôi lông mày mảnh khảnh của Vân Khuynh nhíu rất chặt, trước mắt có bóng ma nặng nề, biểu tình trên khuôn mặt tuyệt mỹ cũng rất ưu thương.

Tần Vô Phong nhìn, tâm liền nhíu lại.

Vân Khuynh rời xa bọn họ, căn bản là không vui vẻ, Vân Khuynh vốn không phải thật tâm muốn đi, thế nhưng y lại bức mình rời đi.

Nguyên bản Tần Vô Phong còn có chút tức giận Vân Khuynh không tin hắn và Tần Vô Song, hiện tại vừa thấy Vân Khuynh, tức giận gì đó cũng không còn.

Bởi vì hắn biết, Vân Khuynh là bởi vì thương bọn hắn cho nên mới rời đi.

Vân Khuynh nhất định không muốn cảm tình giữa ba huynh đệ bọn họ quyết liệt, không muốn làm khó bọn họ, hơn nữa y còn hổ thẹn với hắn và Vô Song. . .

Vân Khuynh, cũng nhất định không muốn hắn và Vô Song đuổi theo y. . .

Vân Khuynh ngốc nghếch, Vân Khuynh ngờ nghệch, y muốn đem chuyện gì cũng đặt ở trên vai mình gánh vác, chuyện gì cũng muốn tự quyết định.

Thế nhưng. . .

Sự lựa chọn Vân Khuynh cho rằng là tốt nhất đối với Tần Vô Phong và Vô Song, ở trong mắt Tần Vô Phong Tần Vô Song quả thực là kém cỏi nhất.

Thế nhưng, tình chi sở chung, đây cũng là chuyện thường tình của đời người.

Vân Khuynh rời đi, là một loại biểu hiện đà điểu, là một loại biểu hiện không dám đối mặt hiện thực, thế nhưng, nếu thực sự đứng ở vị trí của Vân Khuynh, vì người mình yêu và người nhà mà suy nghĩ, lại thêm rất nhiều cố kỵ khác, sợ là cũng rất khó quyết định.

Vân Khuynh biết Tần Vô Phong và Tần Vô Song có thể giải quyết tốt tất cả, thế nhưng, y càng biết, muốn giải quyết vấn đề này, là sẽ làm khó Tần Vô Phong và Tần Vô Song đến cỡ nào, cũng khiến đáy lòng Tần Vô Phong và Tần Vô Song thống khổ vạn phần mới có thể viên mãn.

Y không đành lòng, y không muốn, cho nên. . .

Chính y mang theo bí mật mang thai, mang theo sự thực hoài hài tử của Tần Vô Hạ đi xa tha hương.

Y trốn tránh, cũng chỉ vì yêu Tần Vô Song yêu Tần Vô Phong.

Tần Vô Phong đến lúc này mới tỉnh ngộ ra điểm này, dưới đáy lòng hắn yêu thương Vân Khuynh, điều này cũng khiến tâm hắn càng thêm trầm tĩnh.

“Vô Song.”

Bởi vì đã điểm thụy huyệt của Vân Khuynh, Tần Vô Phong liền dự định ở chỗ này, không hề cố kỵ nói rõ với Tần Vô Song.

“Ta đã biết nguyên nhân Vân nhi muốn bỏ đi. . . Thế nhưng, Vô Song, ngươi phải bình tĩnh.”

Còn hơn Tần Vô Song lúc đó thế nào cũng không nghe hắn giải thích, không nói hai lời liền đánh hắn, Tần Vô Hạ thật là may mắn hơn nhiều so với hắn.

Dù sao hắn không đánh Tần Vô Hạ, cũng không trách móc nặng nề quá phận, chỉ là đem tất cả nói cho Tần Vô Hạ, để Tần Vô Hạ suy nghĩ về tình cảnh của mình làm ra sự lựa chọn sáng suốt.

Vừa nghe Tần Vô Phong bảo hắn bình tĩnh, tâm Tần Vô Song liền bắt đầu vô hạn trầm xuống.

“Chuyện gì, đại ca, ngươi nói đi.”

Nét mặt Tần Vô Phong như trước mang theo ưu thương, hắn lại liếc nhìn Vân Khuynh, thanh âm trầm thấp nói: “Vân nhi y, có thai, mang thai sắp tới một tháng.”

 

Chương 261: phản ứng của Vô Song.

“Vân nhi y, có thai, mang thai sắp tới một tháng.”

Tần Vô Phong nói, không thể nghi ngờ còn hơn cả sấm sét, hung hăng bổ xuống đầu Tần Vô Song, cả người Tần Vô Song thiếu chút nữa bị bổ choáng váng.

“Cái gì. . . Đại ca, ngươi nói cái gì? ? ?”

Tần Vô Phong hiểu loại cảm giác không thể tin tưởng này của Tần Vô Song, hắn chỉ có thể nắm chặt bàn tay dưới ống tay áo, chịu đựng đau đớn trong lòng, lần thứ hai lập lại cho Tần Vô Song: “Ta nói Vân nhi mang thai đã một tháng.”

Tần Vô Song dùng tay nâng cằm mình, ánh mắt nghi hoặc nhìn Tần Vô Phong: “Đại ca, ngươi nói sai rồi, cũng nhớ lầm, Khuynh nhi y sinh hạ đại bảo tiểu bảo cũng đã ba bốn tháng, mang thai cái gì, một tháng cái gì. . .”

Tần Vô Phong thấy đôi mắt đen thùi của Tần Vô Song đã biến càng thêm thâm thúy, hắn cũng thấy bên trong đôi mắt càng thêm thâm thúy của Tần Vô Song có hàn băng khắc cốt ghi xương, cùng với gân xanh nhảy trên trán hắn, tất cả điều này đều nói cho Tần Vô Phong, Tần Vô Song, dưới đáy lòng đã biết rốt cuộc xảy ra cái gì.

Chỉ là, Vô Song hắn không thể tiếp nhận, thế nhưng, bọn họ phải đối mặt. . .

“Vô Song, ta không nói sai cũng không nhớ lầm, Vân nhi là bởi vì hoài thai hài tử của người khác, cho nên mới muốn rời bỏ chúng ta.”

“Hài tử của người khác? ? ?”

Giọng nói của Tần Vô Song lạnh lẽo lập lại một lần, sau đó hắn hơi nheo lại đôi mắt: “Đại ca, đây là không có khả năng. . . Khuynh nhi nói yêu chúng ta, tối hôm qua y đã nói y yêu chúng ta, không phải sao? ? ? Y yêu chúng ta, sao có thể vì nam nhân khác sinh hài tử? ? ?”

Tần Vô Phong xê dịch thân thể, chỉ vào Vân Khuynh trên giường nói: “Vân nhi ở chỗ này, ngươi có thể bắt mạch cho y, lấy y thuật của ngươi nhất định sẽ không sai.”

Tần Vô Song đứng lên, chậm rãi đi tới bên giường, ngồi xuống, nhìn Vân Khuynh, ngơ ngác nhìn, đáy mắt có chút tình tự vặn vẹo gần như điên cuồng đang tràn lan.

Hắn vươn tay, chậm rãi đem tay Vân Khuynh, từ trong chăn bông lấy ra.

Chẳng biết vì sao, Tần Vô Phong đứng bên cạnh hắn cảm thấy trên người và trong lòng mình một trận lạnh lẽo, hắn ngưng mi nhìn Tần Vô Song.

Chỉ cảm thấy Tần Vô Song sau khi nghe thấy Vân Khuynh hoài hài tử của người khác, thay đổi rất không thích hợp.

Võ công tu vi của hắn, cao hơn Tần Vô Song rất nhiều, phản phác quy chân tình tự biến hóa của người đối diện cũng không thoát khỏi cảm thụ của hắn, hắn, dĩ nhiên cảm giác được sát khí.

Dưới đáy lòng Tần Vô Phong hơi đề phòng, nhìn Tần Vô Song vươn bàn tay thon dài, kéo qua cổ tay Vân Khuynh.

Hắn vươn tay, cũng không phải bắt mạch cho Vân Khuynh, mà là vén lên ống tay áo Vân Khuynh, trên cánh tay mảnh khảnh trắng noãn của y vẫn còn vết tích tối hôm qua hắn và Tần Vô Phong lưu lại.

Tần Vô Song ngẩng đầu, nhìn Tần Vô Phong, mặt không chút biểu tình, thanh âm cũng không có bao nhiêu phập phồng, hắn nhàn nhạt nói: “Đại ca, ngươi xem, trên người Khuynh nhi còn mang theo vết tích chúng ta thương yêu y.”

Đôi mắt Tần Vô Phong buồn bã, mím môi không mở miệng.

Tần Vô Song cũng không nó gì thêm, ngón tay thon dài đặt lên cổ tay Vân Khuynh, bắt đầu bắt mạch.

Hắn nhắm mắt lại, trên khuôn mặt vẫn là đau thương thế nào cũng che giấu không xong, hắn đã biết kết quả. . .

Kỳ thực lúc Tần Vô Phong nói cho hắn, hắn đã tin, thế nhưng. . .

Hắn không muốn đối mặt. . .

Hắn chậm rãi siết chặt ngón tay, cổ tay mảnh khảnh trắng nõn của Vân Khuynh bị hắn siết đến tím bầm.

Cho dù Vân Khuynh còn đang trong ngủ mơ, cũng chậm rãi kháng nghị nhíu mày, Tần Vô Phong nhìn chằm chằm vào hắn, lúc đầu chỉ cho rằng hắn chỉ là nắm chắc cổ tay Vân Khuynh suy nghĩ sâu xa, nhưng thật không ngờ hắn không khống chế tốt lực đạo, tạo thành vết thương trên cổ tay Vân Khuynh.

Thẳng đến Vân Khuynh nhíu mày vùng vẫy cổ tay, Tần Vô Phong mới phát hiện.

Hắn vỗ vỗ vai Tần Vô Song: “Vô Song, buông tay.”

Tần Vô Song như là mới từ trong mộng tỉnh lại, rất nghe lời buông tay, Tần Vô Phong nhìn từng vết bầm trên tay Vân Khuynh, lại bắt đầu nhíu mày.

Tần Vô Song cúi đầu, Tần Vô Phong nhìn không thấy biểu tình của hắn, chỉ nghe thấy hắn nói: “Khuynh nhi mang thai. . . Khuynh nhi có hài tử của người khác. . . Vì sao? ? ? Vì sao vì sao? ? ?”

Hắn bỗng nhiên ngẩng đầu, đáy mắt có rất nhiều tơ máu, hắn thẳng tắp, gần như điên cuồng nhìn Tần Vô Phong:

“Đại ca, đại ca, ngươi nói cho ta biết, vì sao, có hai người chúng ta thương y còn chưa đủ sao? ? ?

Vì sao, vì sao y muốn phản bội chúng ta, vì sao phải có hài tử của người khác? ? ? Vì sao? ? ?”

Tần Vô Phong chưa từng thấy Tần Vô Song điên cuồng như vậy, Tần Vô Song là ôn nhu, là ôn văn nho nhã, là thông minh thấu tình đạt lý.

Thế nhưng, từ khi lấy Vân Khuynh, Tần Vô Song rộng rãi, thông minh thấu tình đạt lý trước kia liền hoàn toàn biến mất, hắn trở nên ích kỷ, trở nên khó có thể bình tĩnh, trở nên luống cuống. . .

Một lần là vì chuyện của hắn và Vân Khuynh, hắn đã hoàn toàn kiến thức tới Tần Vô Song sau khi biến hóa, thế nhưng, so với Tần Vô Song lúc này. . . Tần Vô Song khi đó còn không tính là dọa người, thực sự không tính dọa người.

Tần Vô Phong hít một hơi thật sâu: “Vô Song, Vân nhi là có khổ trung. . . Ngươi bình tĩnh, tỉnh táo lại. . .”

“Không, ta không thể bình tĩnh, ta không có cách nào bình tĩnh. . .

Đại ca, ngươi hiểu được cảm thụ của ta không, cảm thụ lặp đi lặp lại nhiều lần bị người phản bội. . .

Đại ca, kỳ thực ta rất hận, thực hận thực hận. . . Ta, ta ta. . . Thậm chí muốn giết y, ta không biết có phải chỉ cần y không có ý thức, y sẽ không chạy sẽ không động, mới sẽ không cả ngày muốn rời bỏ ta, mới sẽ không phản bội ta. . .

Tần Vô Phong nghe xong Tần Vô Song nói, thở hốc vì kinh ngạc: “Vô Song, ngươi. . .”

Hắn còn chưa nói xong, Tần Vô Song bỗng nhiên quay người, hai tay chăm chú siết cổ Vân Khuynh, chậm rãi bóp chặt hai tay: “Ta thực hận. . . Có phải giết y rồi ta sẽ an tâm không. . . Ta. . .”

“Vô Song! ! !”

Tần Vô Phong bất chấp, lập tức nắm cổ tay Tần Vô Song: “Ngươi muốn làm gì, buông tay, mau buông tay, Vô Song, ngươi nhìn cho rõ, y là Vân nhi, là Vân Khuynh ngươi yêu nhất, nếu như ngươi giết y, ngươi sẽ hối hận, nhất định sẽ hối hận. . .”

Tần Vô Song đờ đẫn giương mắt nhìn Tần Vô Phong, sau đó khí lực toàn thân dường như bị rút sạch, buông tay, hai vai sụp xuống:

“Đại ca ngươi nói đúng. . . Ta sẽ hối hận. . . Không cần sau đó, ta hiện tại đã hối hận. . . Ta thương y như vậy, sao có thể nhẫn tâm ra tay? ? ?

Thế nhưng, ta thật là khó chịu, đại ca, ta nên làm cái gì bây giờ? ? ?

Ta còn phải thành toàn sao? ? ? Có một còn phải có hai, có hai sau đó có phải sẽ có ba có bốn có năm nữa không? ? ?”

Gần chỉ là trong nháy mắt, khuôn mặt tuấn tú của Tần Vô Song nhìn qua tiều tụy không gì sánh được.

Tâm lực của hắn đã quá mệt mỏi.

Tần Vô Phong bị cử động vừa rồi của hắn dọa ra một thân mồ hôi lạnh, hắn nhìn trong ánh mắt Tần Vô Song có bi thương, cũng có đau khổ.

“Vô Song, tỉnh táo lại, ta liền đem toàn bộ mọi chuyện đều nói cho ngươi.”

Tần Vô Song trầm mặc một lúc lâu, mới mở miệng:

“Lần này, cũng là hiểu lầm sao? ? ? Hay là bất đắc dĩ? ? ? Nam nhân kia là ai? ? ?

Khuynh nhi rời bỏ chúng ta có phải là vì muốn tìm hắn không? ? ?”

Tần gia ba huynh đệ, thời khắc mấu chốt, có thể bình tĩnh tỉnh táo, vẫn chỉ có Tần Vô Phong.

Hắn là đại ca trong ba huynh đệ, tự ràng buộc mình đã quen, theo thói quen khắc chế thống khổ của mình, cho dù trong lòng đau nhức thiên đao vạn quả, nhưng hắn như trước vẫn có thể khiến mình bảo trì lý trí nghiêm túc tự hỏi sự tình.

Thấy Tần Vô Song khôi phục lại, Tần Vô Phong chậm rãi mở miệng nói ra lí do Tần Vô Hạ nói cho hắn.

Tần Vô Song nghe xong liền không thể khắc chế, càng thêm không khống chế được, hắn trừng mắt Tần Vô Phong, trong ánh mắt mịt mờ khó có thể nói rõ:

“Ngươi là người thứ nhất. . . Là ca ca của ta, hắn là người thứ hai. . . Là đệ đệ của ta. . .

Thật tốt. . . Thật tốt, thực sự là quá tốt. . .

Tình địch của ta, một người hai người, hết lần này tới lần khác toàn bộ không phải người ngoài, toàn bộ là huynh đệ của ta, ta. . .”

Tần Vô Song nói lập tức đứng lên, đi đến phía ngoài, trên người mang theo hơi thở sắc bén không thể che đậy.

“Vô Song, ngươi muốn làm gì? ? ?”

Tần Vô Phong vẻ mặt buồn bã, kỳ thực bọn họ cũng không sai, sai chỉ là không khống chế được cảm tình của mình mà thôi.

Tình yêu ai cũng khống chế không được, tình yêu hỗn loạn như vậy, rất thống khổ, bọn họ vốn cũng không muốn, nhưng ông trời hết lần này tới lần khác sắp xếp cho họ tình yêu như vậy. . .

Cho nên hắn phải tìm niềm vui trong nỗi khổ, phải nỗ lực từ trong thống khổ tìm kiếm vui sướng, khiến vui sướng lớn hơn thống khổ, khi vui sướng lớn hơn thống khổ, coi như là hạnh phúc.

Làm người, ai không có khó xử, ai không có một mặt thống khổ, mọi việc nếu quá tính toán quá để tâm vào chuyện vụn vặt sẽ rất thống khổ.

Lui một bước trời cao biển rộng, là buông tha cho mình cũng là buông tha người khác.

“Ta muốn đi tìm Tần Vô Hạ.”

Thấy Tần Vô Song hình dạng sát khí lăng nhân, Tần Vô Phong không thể mặc kệ ngồi xem, hắn từ phía sau Tần Vô Song, lập tức vươn tay điểm huyệt, đem Tần Vô Song định ở tại chỗ.

“Vô Song, ngươi còn nhớ lần trước Vân nhi đi, lúc chúng ta mất đi Vân nhi, là loại tình huống thế nào, là loại thống khổ thế nào không? ? ?

Khi đó chúng ta đã nói như thế nào, chúng ta đã quyết định như thế nào? ? ?”

Tần Vô Song đưa lưng về phía Tần Vô Phong nghe xong lời này, thoáng chốc giật mình, chuyện cũ như khói mây, một màn kia xuất hiện trong đầu hắn. . .

 

Content Protection by DMCA.com

loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: