Khuynh tẫn triền miên – Chương 262+263

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Huyết Vũ.

Chương 262: ý kiến nhất trí.

Tần Vô Song bị Tần Vô Phong điểm huyệt đạo kinh ngạc đứng ở tại chỗ.

Đáy lòng hắn có oán khí tận trời, không có cách nào phát tiết, lời Tần Vô Phong nói, giống như đến từ nơi rất xa xôi, hắn thế nào cũng nghe không rõ.

Hắn một người rơi vào bên trong một mảnh vũng bùn, không có cách nào tự kềm chế.

Chậm rãi, theo thời gian trôi đi, hắn dần dần tỉnh táo lại, bắt đầu suy ngẫm. . .

Tần Vô Phong nhìn thân ảnh Tần Vô Song thất hồn lạc phách, thở dài một tiếng, đi tới phía trước cửa sổ, mở cửa sổ, nhìn trời xanh mây trắng bên ngoài. . .

Ngoài cửa sổ, cảnh sắc vẫn như trước, nhưng bọn họ đều mất đi tâm tư thưởng thức mỹ cảnh.

Dường như qua đi thật lâu thật lâu, Tần Vô Phong phỏng đoán Tần Vô Song đã tỉnh táo lại, hắn mới xoay người, giải huyệt đạo cho Tần Vô Song.

Tần Vô Song quả nhiên không còn nhào ra phía ngoài nữa, sự tức giận của hắn, đã biến mất trong đoạn thời gian trầm tư kia.

Tần Vô Phong nhìn hắn, chỉ nói một câu: “Vô Song, chúng ta hiện tại phải lo lắng chính là, tương lai làm thế nào, mà không phải luôn luôn nhìn chằm chằm vào quá khứ.”

Hắn mong muốn Tần Vô Song không nên vĩnh viễn chìm đắm trong chuyện thống khổ đã xảy ra ở đây, hắn mong muốn Vô Song có thể từ trong thống khổ bước ra.

Tần Vô Song quả nhiên không để Tần Vô Phong thất vọng, hắn đi tới ngồi tựa lưng lên ghế dựa, giương mắt nhìn Tần Vô Phong: “Như vậy, đại ca có tính toán gì không.”

“Vô Song, ngươi hẳn là rõ ràng, cho dù xảy ra chuyện như vậy, Vân nhi cũng sẽ không đơn giản động tâm với Vô Hạ. . .

Ta đã nói qua với Vô Hạ, chúng ta sẽ coi hài tử trong bụng Vân nhi như hài tử của mình, Vô Hạ, liền không cần dây dưa Vân nhi nữa.”

Khóe miệng Tần Vô Song hơi cong lên, câu ra độ cung khổ sáp:

“Đại ca, ý của ngươi ta hiểu, thế nhưng. . . Khuynh nhi không thương Vô Hạ, Vô Hạ lại nhất định không thương Khuynh nhi sao? ? ?

Nếu như ta đoán đúng, nếu Vô Hạ yêu Khuynh nhi, Vô Hạ sao có thể đơn giản buông tay? ? ?”

Có thể nói ra một câu này, hiển nhiên Tần Vô Song đã thật sự tỉnh táo lại.

Sắc mặt Tần Vô Phong trầm xuống, hắn sợ nhất chính là tình huống Tần Vô Song vừa nói.

“Nếu như vậy, đại ca dự định làm thế nào? ? ?”

Tần Vô Song truy hỏi, hắn là hạ quyết tâm muốn từ chỗ ca ca hắn có được đáp án.

Đáng tiếc Tần Vô Phong cũng không muốn nói ra suy nghĩ của mình trước, chỉ là hỏi lại: “Vô Song ngươi dự định làm thế nào? ? ?”

“Vô Hạ là đệ đệ của chúng ta, ba huynh đệ chúng ta, ta và Vô Hạ đều tương đối kính trọng ngươi, cũng sợ hãi sự uy nghiêm của ngươi, giữa ta và Vô Hạ, càng thân thiết hơn chút. . .

Từ nhỏ, ta đã thích sủng hắn, thứ hắn muốn, ta có, hoặc là có thể có được, còn chưa bao giờ nói không cho hắn. . .

Thế nhưng Khuynh nhi, Khuynh nhi không giống những người khác, những thứ khác. . . Ta. . . Không thể tặng cho hắn. . .”

Đây là điều Tần Vô Phong đã sớm dự liệu đến, đừng nói Tần Vô Song không đem Vân Khuynh tặng cho Tần Vô Hạ, nếu là hắn, hắn cũng tuyệt đối không cho.

“Đại ca, ta vừa suy nghĩ một chút, ta nghĩ ta đã hiểu nguyên nhân Khuynh nhi chạy trốn, chúng ta không thể để Khuynh nhi biết đã có chuyện xảy ra. . .”

“Chúng ta đây rốt cuộc phải làm sao? ? ?”

Tần Vô Phong hầu như cũng bị Tần Vô Song làm cho mơ hồ, một phen nói này của Tần Vô Song khiến người ta rất khó hiểu ra ý của hắn.

Tần Vô Song nặng nề thở dài, đứng lên, chậm rãi lần thứ hai đến gần bên giường, ngồi xuống, vươn tay đỡ cần cổ Vân Khuynh vừa bị động tác của hắn siết ra vết bầm.

“Đại ca, kỳ thực cái này cũng dễ xử lý, chúng ta không làm bất cứ sự lựa chọn nào cả, tất cả thuận theo tự nhiên là được.”

Tần Vô Phong nhíu mày, hắn vẫn không hiểu ý của Tần Vô Song.

Kỳ thực, chỉ cần cảm tình huynh đệ giữa Tần Vô Song và Tần Vô Phong không bị phá hỏng, chỉ cần Vân Khuynh không bị tổn thương, thế nào Tần Vô Phong cũng có thể tiếp thu.

Sức nhẫn nại của hắn luôn luôn rất mạnh, cho dù phải tiếp nhận Tần Vô Hạ cũng không phải là không thể được.

Thế nhưng ý của Tần Vô Song lại không phải đơn giản tiếp thu Tần Vô Hạ như vậy:

“Đại ca, ý của ta là, hài tử vẫn là của Khuynh nhi và Vô Hạ, bọn họ có hài tử này, là vô ý, cũng không phải cố ý, hài tử là vô tội, chúng ta sẽ để Khuynh nhi sinh hạ hài tử.

Sau khi sinh hài tử, hài tử là của Khuynh nhi, cũng là của Vô Hạ, Vô Hạ có thể tự cho mình là phụ thân của hài tử, hắn cũng có thể thú thê. . .

Ý của ta là, đối với Vô Hạ mà nói, Khuynh nhi chỉ là một người từng sinh hài tử cho hắn, hắn có thể có được hài tử với Khuynh nhi.

Thế nhưng, muốn ở bên Khuynh nhi. . . Ta sẽ không cổ vũ, cũng không ngăn cản. . .

Kỳ thực ta cho rằng, nếu như bọn họ có ý, chúng ta ngăn cũng không ngăn được, liền xem duyên phận hai người bọn hắn, tạo hóa của bản thân đi.”

“Cái này. . .”

Tần Vô Phong phải thừa nhận, ý nghĩ của Tần Vô Song rất kỳ lạ, phi thường kỳ lạ, hắn chưa từng nghĩ tới Tần Vô Song lại nói ra loại biện pháp này.

Hắn nghĩ tới chính là, hoặc là không cho phép Vân Khuynh và Tần Vô Hạ ở bên nhau, hoặc là cho phép.

Ý nghĩ của Tần Vô Song lại kỳ quái lạ lùng như vậy, khiến hắn cảm thấy không thể đoán trước.

Ý của Tần Vô Song, chính là mặc kệ? ? ?

Giống như hai người hoàn toàn không quen biết, bởi vì ngoài ý muốn mà kết hợp, có hài tử. . . Bọn họ sẽ sinh hạ hài tử, thế nhưng, có yêu hay không, có thể gần nhau hay không lại là một vấn đề khác. . .

“Như vậy, có thể sao? ? ?”

Đây cũng thật giống như coi như cái gì cũng chưa từng xảy ra. . .

Thực sự có thể như vậy sao? ? ?

Trong ánh mắt Tần Vô Song nhìn Vân Khuynh, tràn đầy tất cả đều là tình ý trìu mến: “Đại ca, Khuynh nhi ta không muốn làm khó, Vô Hạ là đệ đệ ta từ nhỏ sủng lớn, ta cũng không muốn làm khó, vậy để tự bọn họ quyết định đi.”

Tần Vô Phong nhíu mày: “Nhưng ngươi vừa rồi không phải tức giận muốn giết Vân nhi, muốn tìm Vô Hạ tính sổ sao? ? ?”

“Khi đó, trong đầu ta không có lý trí, hiện tại khôi phục, tự nhiên là tốt hơn. . .

Ta vừa rồi suy nghĩ rất nhiều rất nhiều, suy nghĩ giữa ta và Khuynh nhi, giữa ngươi và Khuynh nhi, nhớ tới lời Liên Cừ biểu ca từng nói với ta, nhớ tới cảm thụ lúc ta mới biết chuyện giữa ngươi và Khuynh nhi, nghĩ tới lần Khuynh nhi trốn đi kia giống với lúc này. . .

Ta đột nhiên hiểu ra một cái đạo lý, Liên Cừ biểu ca từng nói qua Khuynh nhi tình trái nhiều cũng không phải hư ngôn, cho dù y vẫn sống trong phạm vi thế lực của người Tần gia chúng ta, y vẫn có thể yêu người khác. . .

Đây là chuyện đã định trước, số phận cho phép, vô luận chúng ta trốn thế nào cũng không trốn được, bất luận ta cẩn thận đến đâu, Khuynh nhi vẫn yêu đại ca, lại còn ở bên tiểu đệ của ta. . .

Trước đây ta từng nghe người ta nói, một chuyện tệ hại, nếu như không thể thay đổi nó, như vậy liền chấp nhận nó đi. . .”

Lúc Tần Vô Song nói những lời này, biểu tình nhàn nhạt, dường như thật là tỉnh ngộ, đã nhìn ra rõ ràng.

Môi Tần Vô Phong giật giật, cuối cùng cái gĩ cũng không nói.

Lời Tần Vô Song, là cam chịu Tần Vô Hạ có được quyền lợi yêu thương Vân Khuynh. . .

Ngay cả trong lòng Tần Vô Phong không vui đến thế nào, cũng không thể nói gì hơn.

Hắn là người từng trải, Tần Vô Hạ hiện tại chịu đựng, hắn đều đã chịu đựng qua, hắn hẳn là càng thông cảm càng khoan dung với Tần Vô Hạ một chút mới đúng, thế nhưng hắn không hề, trái lại là Tần Vô Song lần này càng có vẻ hào hiệp.

Tần Vô Phong nhìn Tần Vô Song, dường như không có lúc nào hắn càng thêm tiếp cận tâm tư của đệ đệ hơn lúc này.

Hắn vẫn cho rằng Tần Vô Song là một đệ đệ gần như hoàn mỹ, tuấn mỹ, thông minh, võ công cao cường, tiêu sái.

Sau khi trưởng thành Tần Vô Song vẫn luôn cho hắn thấy hắn là một cường giả có thể một mình đảm đương một phía, hắn cũng đã lâu không coi Tần Vô Song là người yếu, hắn nghĩ Tần Vô Song như vậy đã không cần ca ca đến cho hắn ỷ lại.

Thế nhưng. . .

Giờ này khắc này, hắn dùng một thứ chưa bao giờ có tiến gần đến tâm của Tần Vô Song, hắn cảm thấy tâm Tần Vô Song đang chảy máu.

Chuyện Tần Vô Hạ lần này, khiến Tần Vô Phong hoàn toàn hiểu được cảm thụ lần kia của Tần Vô Song.

Loại thống khổ này, không thua thống khổ lúc đó của hắn, lần này lại trải qua chuyện Vô Hạ, cảm giác lúc này của Tần Vô Song nhất định là càng đau càng đau hơn hắn khi đó, cũng đau nhức hơn hắn hiện tại. . .

Bất tri bất giác Tần Vô Phong cũng đi tới bên giường, hắn vươn tay đặt lên vai Tần Vô Song, trong đôi mắt như hàn tinh lóe ra tình huynh đệ khẩn thiết: “Nhị đệ, xin lỗi.”

Đã nhiều năm, Tần Vô Phong xưng hô Tần Vô Song, đều là Vô Song, nhưng giờ khắc này hắn phát hiện, cho dù Tần Vô Song đã lớn lên, đã trưởng thành, hắn như trước vẫn cần đại ca là hắn đến thông cảm, cho hắn dựa vào, cho nên hắn vẫn muốn gọi hắn một tiếng đệ đệ.

Thanh âm tiết lộ tâm tình rõ ràng kia của Tần Vô Phong khiến thân thể Tần Vô Song cứng đờ, hắn chậm rãi ngẩng đầu lên, trên khuôn mặt tuấn mỹ vô tư lộ ra dáng cười Tần Vô Phong quen thuộc. . .

Dáng cười hào hiệp tự tin giống như Tần Vô Song trước khi thú Vân Khuynh: “Đại ca, các ngươi không sai, chỉ là yêu Khuynh nhi mà thôi.”

Tần Vô Phong gật đầu: “Đúng vậy. . . Thế nhưng, Vô Hạ tiểu tử kia, thực sự là tiện nghi cho hắn. . . Từ trước đến nay, chưa từng thấy hắn thông cảm những người làm ca ca là chúng ta này. . .”

Tần Vô Song tràn đầy đồng cảm: “Đúng vậy, tiểu tử kia, chẳng qua là xuân dược mà thôi, ta cũng không tin không có biện pháp giải quyết khác, hắn rõ ràng chính là thừa cơ chiếm tiện nghi của Khuynh nhi. . . Tiểu tử kia, cũng không ngẫm lại ta là ca ca từ nhỏ thương hắn đến lớn. . .”

Nói, trong mắt phượng mỹ lệ của Tần Vô Song hiện lên một tia tình tự kỳ dị, cong môi: “Đúng vậy. . . Vô Hạ khi đó hẳn là cũng đã thích Khuynh nhi. . .”

Tần Vô Phong gật đầu: “Xem ra, Vân nhi tiếp thu Vô Hạ chỉ là chuyện sớm muộn, Vô Hạ hắn. . . Không giống hai người chúng ta. . . Ách, rụt rè? ? ?”

Tần Vô Song giơ giơ lên mi: “Không được không được, chúng ta sao có thể tiện nghi hắn như vậy, phải biết rằng chúng ta thế nhưng trải qua rất nhiều thống khổ giãy dụa mới đi đến một bước này, đại ca, không bằng chúng ta giả vờ, hù dọa hù dọa Vô Hạ. . .

Ân, hiện tại Khuynh nhi cũng không có cảm tình rất sâu với Vô Hạ, lại thêm chúng ta chế tạo chút phiền toái nhỏ trên đường Vô Hạ truy cầu Khuynh nhi. . . Dù sao cũng không thể để hắn có được Khuynh nhi quá dễ dàng.”

“Nhưng, như vậy có thể hay không. . .”

Kỳ thực Tần Vô Song lúc này, mới là Tần Vô Song lúc ban đầu, mới là Tần Vô Song bình thường nhất, Tần Vô Song, sau khi trải qua tâm lý giãy dụa, sau khi đi qua đau nhức khắc cốt ghi xương, thực sự hiểu rõ, khôi phục thành Tần Vô Song hào hiệp trước kia.

Tần Vô Phong rất động tâm đối với chuyện Tần Vô Song nói muốn cản trở Tần Vô Hạ, thế nhưng hắn còn có chút chần chờ, sợ Vân Khuynh còn quấn quýt tính toán sự kiện kia.

Tần Vô Song dùng tay xoa cằm: “Đối với Khuynh nhi chúng ta liền nói thẳng đi. . .”

Nghe vậy Tần Vô Phong không hề do dự, gật đầu nói: “Được, cứ làm như vậy.”

Sau khi nói xong lông mày Tần Vô Phong lại nhăn lại nhắc nhở nói: “Chỉ là, Vô Song, tuy rằng chuyện Vô Hạ không thể quay đầu lại, thế nhưng, sau đó, chúng ta nhất định phải xem trọng Vân nhi, không thể đẻ xảy ra bất cứ ngoài ý muốn nào nữa, có ba người chúng ta bảo vệ Vân nhi là đủ rồi.”

Khuôn mặt tuấn mỹ của Tần Vô Song hơi trầm xuống: “Đây là đương nhiên, sau đó, chúng ta chắc chắn sẽ không để bất cứ kẻ nào có cơ hội đến gần rồi yêu Khuynh nhi.”

 

Chương 263: Vân Khuynh tỉnh lại.

Một chút cũng không có quấn quýt và thống khổ giống với lần kia, lần này Tần Vô Phong và Tần Vô Song hai người cùng nhau chia sẻ thống khổ, hai bên lại có thể thoải mái lẫn nhau, làm ra quyết định ngoài ý muốn nhân từ với Tần Vô Hạ.

Làm xong quyết định, hai người cũng không còn thương cảm.

Nhưng thật ra đêm qua bọn họ cũng không nghỉ ngơi tốt, sáng sớm lại trải qua chuyện Vân Khuynh bỏ đi, tinh thần vẫn luôn kéo căng, tâm tình lại thay đổi quá nhanh, sau khi làm xong một loạt quyết định, liền có chút uể oải nảy lên thể xác và tinh thần.

Bởi vậy, hai người huynh đệ liền rất ăn ý cởi quần áo, cùng nhau ôm Vân Khuynh ngủ bù.

Phải thừa nhận, hai huynh đệ vốn bởi vì Vân Khuynh thiếu chút nữa trở mặt thành thù, sau khi đem tất cả mở ra nói rõ, trở nên càng thêm ăn ý, quan hệ giữa huynh đệ cũng là không lùi mà càng tiến.

. . .

Vân Khuynh nằm mơ cũng không nghĩ tới, y sẽ tỉnh lại trong lòng Tần Vô Phong và Tần Vô Song.

Y không nghĩ ra, y y y không phải hẳn là cùng Vân Hoán đi rồi sao? ? ?

Sao có thể một giấc tỉnh lại, ở ngay trong lòng Tần Vô Phong Tần Vô Song hai người, còn cùng bọn họ nằm ở trên giường ngủ? ? ?

Lẽ nào, bởi vì tối hôm qua y quá mệt, cho nên sáng sớm hôm nay không thức dậy, không đi. . .

Tràng diện lúc đi trong trí nhớ y, chẳng lẽ chỉ là giấc mơ của y? ? ?

Sau khi tỉnh lại Vân Khuynh chớp con mắt, nhìn Tần Vô Phong và Tần Vô Song đưa tay đặt trên lưng y, đem chân khóa trên đùi y, trong lúc nhất thời không chỉ đầu óc trống rỗng, mà còn mất đi toàn bộ ngôn ngữ.

Đây rốt cuộc là một loại trạng huống thế nào, y hơi chuyển động cái đầu nhỏ nhắn xinh xắn, sau khi nhìn Tần Vô Phong lại quay đầu nhìn về phía Tần Vô Song.

Khuôn mặt hai người này rất điềm tĩnh, nhìn qua ngủ rất say, vẻ mặt như thường, không có biến hóa mảy may.

Chẳng lẽ ngày hôm nay y thực sự chưa từng rời giường, chưa từng rời đi sao? ? ?

Như vậy. . . Y hiện tại có phải là mau chóng đứng lên. Đi hội hợp với Vân Hoán cùng nhau rời khỏi đây? ? ?

Sao y có thể tiếp tục cùng Tần Vô Phong và Tần Vô Song ngủ chứ. . .

Nghĩ, Vân Khuynh lại muốn đứng dậy, thế nhưng, lúc ngủ Vân Khuynh còn không có cảm giác, lúc vừa tỉnh lại, y liền cảm thấy cẳng chân Tần Vô Phong khóa ở trên đùi y, áp hai chân y có chút tê dại, khẽ động liền cảm giác khó chịu không gì sánh được.

Y hít một hơi, tay không tự chủ được vói vào ổ chăn, muốn xoa xoa chân mình, lúc này y mới phát hiện, ba người bọn họ đều mặc quần áo. . .

Di di di, tối hôm qua lúc bọn họ ngủ, rõ ràng là cởi sạch, từ lúc nào đã mặc quần áo, sao y không biết? ? ?

Không phải y mặc quần áo cho bọn họ, Tần Vô Phong và Tần Vô Song bị y hạ dược càng không thể tự mặc quần áo. . .

Đây, đây, đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? ? ? Thần quái sao? ? ?

Đáy lòng Vân Khuynh mọc lên một loại bất an, thế nhưng không đợi y có quá nhiều phản ứng, Tần Vô Phong liền lặng lẽ mở mắt, nhìn khuôn mặt tuyệt mỹ bởi vì ngủ mà ửng hồng của Vân Khuynh, mềm nhẹ mở miệng: “Vân nhi, tỉnh. . . Có muốn ngủ thêm một hồi nữa không? ? ?”

Trong ổ chăn mềm mại ấm áp cực kỳ, ôm thân thể Vân Khuynh, Tần Vô Phong chỉ muốn nằm luôn ở đây, không muốn nhúc nhích chút nào.

Bên kia Tần Vô Song miễn cưỡng mở mắt cũng chậm rãi ngẩng đầu lên, nghiêng thân thể ôm lấy Vân Khuynh, hơi há miệng ngáp một cái, hắn hiện tại tâm tư giống hệt Tần Vô Phong: “Đúng nha, Khuynh nhi, tối hôm qua khiến ngươi mệt. . . Ách, không đúng, Khuynh nhi hẳn là nghỉ ngơi tốt rồi, tối hôm qua xem ra chúng ta cũng không nỗ lực đủ, cho nên sáng sớm ngày hôm nay Khuynh nhi mới còn tinh lực rời giường. . .”

Tần Vô Phong nhíu mày, trên khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị dĩ nhiên toát ra một tia ý cười ôn nhu: “Đúng vậy, Vân nhi dĩ nhiên lại muốn chạy trốn.”

Nói hắn nắm tay Vân Khuynh, mở ra bàn tay Vân Khuynh, cùng y mười ngón giao nhau, ngoài miệng nói mang theo vài phần trách cứ, nhưng biểu tình trên khuôn mặt lại vẫn rất ôn hòa.

Vân Khuynh lần thứ hai chớp chớp mắt, đáy lòng bất an và kinh hoảng lần thứ hai khiến cho y có chút không khống chế được.

Y run run bờ môi tái nhợt: “Ngươi. . . Các ngươi. . .”

Tần Vô Song bỗng nhiên ghé sát vào y, ấn lên gò má trắng noãn hơi ửng hồng của y một nụ hôn: “Chúng ta tỉnh lại như thế nào đúng không? ? ? Sao chúng ta biết tối hôm qua xảy ra cái gì phải không? ? ? Ân? ? ? Ngươi một tiểu đà điểu, cả ngày khiến ta và đại ca kinh hồn táng đảm. . .”

Vân Khuynh nỗ lực mở lớn hai mắt: “Ta. . .”

Đáy mắt hắc bạch phân minh của y tràn đầy hoảng loạn, vô thố, thấp thỏm, y liên tục đánh giá qua lại biểu tình của Tần Vô Phong và Tần Vô Song.

“Các ngươi, rốt cuộc biết cái gì? ? ?

Ta ta ta không phải đã rời đi với nhị ca sao? ? ?”

Tần Vô Phong không cam lòng lạc hậu, cũng đem môi ấn lên má Vân Khuynh: “Đúng, ngươi và Vân Hoán cùng nhau rời đi, thế nhưng, các ngươi lại bị Vô Song đưa về.”

Vân Khuynh nghe xong lời này, cũng không chờ thêm được nữa, y nỗ lực muốn đứng dậy, thế nhưng hai người kia một trái một phải ngăn lại động tác của y, khiến y không thể như nguyện.

“Các ngươi vì sao biết ta bỏ trốn, ngoại trừ tìm ta về. . . Các ngươi còn biết cái gì? ? ?

Nhị ca có nói chuyện gì khác cho các ngươi hay không? ? ?”

Vân Khuynh hô hấp khó khăn, y không biết hậu quả Tần Vô Phong và Tần Vô Song biết chuyện y mang thai sẽ là gì. . .

Thân thể y bắt đầu không tự chủ được run lên, khuôn mặt nhỏ nhắn vừa rồi còn ửng hồng, thoáng cái trở nên tái nhợt.

“Ngu ngốc, nhìn ngươi sợ thành như vậy. . .”

Tần Vô Song không muốn nhìn Vân Khuynh hình dạng run sợ như vậy nữa, vươn tay sờ sờ hai gò má Vân Khuynh, thưởng thức sợi tóc của y, giống như thờ ơ nói: “Chút chút đạo hạnh này của ngươi, có thể đánh ngã ta và đại ca sao? ? ?”

Tần Vô Song rất giống như biết gì đó, thế nhưng giọng điệu của hắn lại quá mức nhẹ nhàng, trong ngôn ngữ cũng không tiết lộ quá nhiều nội dung, khiến Vân Khuynh căn bản là không đoán được gì.

Trong lòng Vân Khuynh buồn bực muốn chết, y rất muốn hỏi cho rõ ràng, nhưng lại không biết Tần Vô Song và Tần Vô Phong rốt cuộc biết được bao nhiêu, sợ mình không cẩn thận chưa đánh đã khai.

Tần Vô Phong thở dài một tiếng nói: “Vân nhi, ngươi yên tâm, Vân Hoán không có nói cho chúng ta biết cái gì.”

Nghe vậy Vân Khuynh lập tức thực sự yên tâm, nếu Vân Hoán cái gì cũng chưa nói, như vậy, Tần Vô Phong và Tần Vô Song hẳn là không biết chuyện y mang thai. . .

Vân Khuynh đang nghĩ ngợi, Tần Vô Phong lại nói tiếp, triệt để khiến y cứng lại: “Thế nhưng, trái lại ta đi tìm Hiên Viên Bất Kinh đều hỏi rõ ràng mọi chuyện.”

Như ngũ lôi oanh đỉnh, Vân Khuynh thoáng chốc hóa đá.

“Ngươi. . . Các ngươi. . .”

Tần Vô Phong thấy y hai mắt trừng rất lớn, vươn tay nhẹ nhàng xoa xoa mắt y: “Chúng ta đã biết mọi chuyện, cũng biết vì sao ngươi muốn bỏ đi.”

Lúc này, thân thể Vân Khuynh kể cả tâm của y, tất cả đều biến thành lạnh lẽo.

Tần Vô Song ngẩng đầu cười cười với Tần Vô Phong: “Đại ca, ngươi xem Khuynh nhi hiện tại ngon miệng không? ? ?”

Tần Vô Phong một tay nắm tay Vân Khuynh, một tay kia chống đầu, nhìn Vân Khuynh từ trên xuống dưới, gật đầu: “Ân. . . Là rất ngon miệng rất khả ái. . . Một ngày đêm không ăn. . . Thật đói. . .”

Tần Vô Phong ý có điều chỉ, trong ánh mắt giao hội với Tần Vô Song mang theo quang huy dị dạng.

Vân Khuynh không có tâm tư xem hai người bọn hắn lúc này là biểu tình gì, cũng không có tâm tư phỏng đoán ý tứ trong lời nói của bọn họ, có chút cấp thiết nói: “Vô Song, đại ca, các ngươi đã biết. . . Như vậy, các ngươi. . .”

Tần Vô Song thoáng cái che lại môi Vân Khuynh, Tần Vô Phong ở một bên nói tiếp: “Chúng ta tự nhiên là lo lắng thân thể của ngươi, lần trước sinh đại bảo tiểu bảo bị khó sinh, lúc này đây, không biết sẽ như thế nào. . .”

Hắn vừa nói, thân thể Tần Vô Song cứng đờ, lập tức buông môi Vân Khuynh: “Hài tử. . . Chết tiệt, sao ta lại quên mất chuện này chứ. . .”

Ảo não thở dài, Tần Vô Song ngã đến bên thân Vân Khuynh, trở nên thành thật.

Tần Vô Phong nói với Tần Vô Song: “Tối hôm qua đã lăn qua lăn lại Vân nhi không ít. . . Để y nghỉ ngơi trở lại đi. . . Ân, mặc dù có hài tử, thế nhưng mấy tháng đầu hình như cũng không sao.”

Vân Khuynh quan tâm chính là thái độ của Tần Vô Phong và Tần Vô Song đối với việc y hoài hài tử của Tần Vô Hạ, nhưng hai người này hết lần này tới lần khác không nói đến sự kiện kia, trái lại nói chút chuyện khiến y mặt đỏ tới mang tai: “Các ngươi. . .”

Vân Khuynh chỉ vào Tần Vô Phong, nói không ra lời.

Tần Vô Phong lúc này đem ngón tay của y ngậm vào trong miệng, có chút mơ hồ nói: “Ân. . . Hiện tại để Vân nhi nghỉ ngơi, chúng ta thương Vân nhi đấy chứ? ? ?”

Vân Khuynh trợn to hai mắt, cho y nghỉ ngơi, còn không phải là vì câu nói vừa rồi của Tần Vô Phong ‘Nghỉ ngơi trở lại’ làm chuẩn bị cái kia sao? ? ?

“Hài tử là. . .”

Vân Khuynh quyết định tạm thời dứt bỏ việc này, rõ ràng mở miệng hỏi Tần Vô Phong Tần Vô Song rốt cuộc nghĩ chuyện hài tử trong bụng y như thế nào.

“Nói đến hài tử. . . Khuynh nhi, ngươi lần này còn ác liệt hơn lần trước, lần trước một người chạy còn chưa tính, lần này dĩ nhiên ôm cầu chạy! ! !”

“. . .”

Vân Khuynh có chút vô lực, y không biết vì sao y luôn luôn không nói được điểm chính với Tần Vô Song Tần Vô Phong bọn họ.

Thế nhưng, xem phản ứng hiện tại của Tần Vô Song và Tần Vô Phong. . .

Tất cả hình như đều rất bình thường? ? ?

 

Content Protection by DMCA.com
loading...

8 Responses

  1. laclac41289 says:

    nàng ơi…đi đâu mất tiu ràu

  2. tieu y says:

    Phù….cứ tưởng sẽ lại có màn huynh đệ tương tàn như kỳ trước nữa chứ, cũng may là không có, nếu không thì …. ôi trái tim yếu đuối của ta~

  3. vohuyenlinh says:

    O.O chủ nhà đem con bỏ chợ

  4. cocacola0106 says:

    nàng lại mất tích rồi,

  5. maianh says:

    ui nàng ơi, truyện gần xong rồi mà lại trốn đi đâu thế.(T>T)

  6. lãnh hàn dạ says:

    555, ss chủ nhà ơi , ss sao nỡ bỏ e đi biệt tích vậy ? mau mau trở về a ~

  7. Lãnh Dạ Hàn says:

    chủ nhà ơi bao h định làm tiếp bộ này vậy ạ ?

  8. bảo ngọc says:

    Ùi chủ nhà chạy nạn hay sao muk hk làm típ vậy?
    Đang hay muk!^-^

Để lại bình luận

%d bloggers like this: