TÂN LANG BIẾN TÂN NƯƠNG – CHƯƠNG 52

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Robin♥

52

 

Bối Hiểu Ninh vừa mở cửa, Bạch Bản và Đồng Hoa Nhi lập tức quẫy đuôi chạy đến. Bối Hiểu Ninh ngồi xổm xuống, tháo giày, tiện tay sờ sờ đầu chúng nó.

 

Đi vào phòng ngủ, không thấy Lăng Tiếu, Bối Hiểu Ninh lắng tai nghe, trong phòng tắm có tiếng nước xối. Hắn không yên lòng đi vài vòng trong phòng, cuối cùng tầm mắt rơi xuống bao thuốc ở đầu giường.

 

Lăng Tiếu tắm rửa xong lại cạo râu, đột nhiên nghe thấy bên ngoài có tiếng ho khan. Y lấy khăn tắm quấn tạm thắt lưng, mở cánh cửa thông giữa phòng ngủ và phòng tắm.

 

“Hiểu Ninh? Sao em lại…”

Bối Hiểu Ninh trong tay cầm điếu thuốc, mặt nhăn mày nhíu nhìn về phía Lăng Tiếu, “Sao anh thích nổi cái thứ này nhỉ?”

 

Lăng Tiếu bước vài bước đến trước mặt hắn, đoạt điếu thuốc trong tay hắn, “Hút thuốc hại sức khỏe lắm.”

 

“Thế mà anh còn hút?”

 

“Ừ thì… Sao hôm nay em không đi làm?”

 

“Lần sau anh có thể nói có đĩa bay.(1)”

 

“Không thích anh hút thuốc lá à? Chưa từng thấy em nói qua. Được rồi, nếu em không thích anh có thể thử cai xem sao, nhưng có thể bỏ được hay không cũng không chắc lắm.” Nói xong Lăng Tiếu lại đút điếu thuốc hút dở kia vào miệng rất hưởng thụ mà hút sâu một cái, “Ừm, thuốc Hiểu Ninh hút qua mùi vị cũng là tốt hơn hẳn.”

 

Bối Hiểu Ninh lườm y một cái, đi qua người y, đi vào phòng khách ngồi xuống ghế salon. Lăng Tiếu vừa hút thuốc vừa đi theo, ngồi xuống ngả ngớn bên cạnh Bối Hiểu Ninh, “Aiz, hỏi thật, sao hôm nay em không đi làm?”

 

“Không đi.”

 

“Xin nghỉ à?”

 

“Nghỉ việc.”

 

Lăng Tiếu ngồi thẳng dậy, “Thật hay đùa?”

 

“Tôi đùa anh làm cái gì?”

 

“Cuối cùng em cũng nghĩ thông suốt rồi?” Lăng Tiếu vừa muốn cao hứng, lại nghĩ không đúng lắm, “Em từ chức là vì đi bệnh viện đi?”

 

Bối Hiểu Ninh không trả lời. Lăng Tiếu cợt nhả đá bắp chân hắn một cái, “Này? Ông nội thế nào rồi? Không sao chứ?”

 

“Không sao, bây giờ đã qua cơn nguy hiểm.”

 

“Ừ, vậy là tốt rồi.”

 

“Nhưng sau này không thể để ông lo lắng hay tức giận.”

 

Lăng Tiếu gật đầu, thân vừa nghiêng muốn đứng lên, Bối Hiểu Ninh đã vươn tay kéo y lại.

 

“Tiếu.”

 

“Ừ?” Lăng Tiếu quay đầu nhìn thẳng vào hai mắt Bối Hiểu Ninh, chờ hắn tiếp tục nói. Bối Hiểu Ninh bị y nhìn như vậy, dũng khí khó khăn lắm mới  tích đủ thoáng cái biến mất sạch chả thấy tăm hơi. Hai người đối mặt trong chốc lát, Bối Hiểu Ninh chột dạ rời mắt cúi xuống nhìn đầu gối chính mình.

 

“Tiếu, hai chúng ta…”

 

Lăng Tiếu biến sắc, đột nhiên đứng lên, “Anh phải ra ngoài bàn công việc bây giờ, em tự…”

 

“Tiếu, chúng ta…”

 

“Em tự ăn chút gì đi, nếu đến bệnh viện thì…”

 

“Tiếu…”

 

“Gọi điện báo anh một tiếng…”

 

“Tiếu!”

 

“Đừng nói gì!”

 

Lăng Tiếu đứng tại chỗ, chậm rãi cắn chặt răng, “Anh có thể xem như em chưa nói gì.”

 

“Chúng ta tách ra một thời gian đi.”

 

“Em hỏi anh có muốn cùng em bên nhau trọn đời, nhưng bây giờ… lại nói muốn rời khỏi anh. Hiểu Ninh, đừng đùa giỡn người khác như vậy.” Hai mắt Lăng Tiếu nhìn chằm chằm mặt đất, tiếng nói nhỏ dần.

 

“Tiếu… Xin lỗi…”

 

“Đừng nói lỗi lầm gì cả, đây không phải chuyện xin lỗi là xong.”

 

‘Chúng ta tạm thời tách ra một thời gian thôi…”

 

“Tạm thời là bao lâu? Một ngày, hai ngày? Một năm, hai năm? Hay là mười năm, hai mươi năm? Cuộc đời có bao nhiêu lần tạm thời?

 

“Tôi…”

 

“Em gạt được người khác, nhưng em gạt được chính mình sao? Em có thể quên anh sau đó sống cuộc sống bình thường như những kẻ khác sao?”

 

“Hiện tại tôi không nghĩ được nhiều thế, trong lòng tôi rất rối rắm, anh hãy cho tôi thời gian suy nghĩ.”

 

“Suy nghĩ cái gì? Nghĩ xem là chọn anh hay chọn người nhà em?”

 

“Cha nói sau này ông sẽ mặc kệ chuyện của tôi, để tôi tự suy nghĩ xem nên làm thế nào. Nhưng ông nói rất đúng, ông tôi chỉ có một…”

 

“Người yêu thì có thể có nhiều ư?”

 

“Không phải thế, là tôi…”

 

“Anh không đồng ý.”

 

“Cái gì?”

 

“Anh không đồng ý chia tay em. Một ngày cũng không được, một phút, một giây cũng không được!” Lăng Tiếu hung hăng dụi thuốc lá xuống gạt tàn.

 

“Tiếu…”

 

“Em đi, Bạch Bản với Đồng Hoa Nhi thì sao?”

 

“Lúc tôi đi vắng anh vẫn chăm sóc chúng tốt mà? Sang xuân mỗi ngày mang chúng nó ra ngoài đi dạo một chút, sau này hàng năm mang đi tiêm phòng một lần alf được… Nếu thực sự anh không chăm được, thì cứ để tôi mang chúng nó đi…” Bối Hiểu Ninh cảm thấy tiếng nói của mình ngày một bị nghẹn lại trong cuống họng.

 

“Thế anh thì làm sao bây giờ?”

 

“Anh… Anh từ nhỏ đã rất kiên cường…” Trên đùi Bối Hiểu Ninh bắt đầu xuất hiện vệt nước ướt át, “Nhiều năm như vậy anh cũng chịu được một mình… Nhanh lắm… Tất cả đều thành quá khứ, anh có thể… Có thể lại đi tìm người mình thích… tìm mỹ nữ ngực bự…”

 

Lăng Tiếu khom lưng ôm lấy Bối Hiểu Ninh, “Anh không cho em đi.”

 

“Tiếu…”

 

“Anh không cho em đi! Em là của anh, vĩnh viễn đều là của anh!”

 

“Tiếu, anh buông tay.”

 

“Gặp được em là bồi thường của ông trời cho anh… Ai cũng không thể mang em rời khỏi anh!”

 

“Anh buông tay!” Bối Hiểu Ninh dùng sức lực toàn thân đẩy Lăng Tiếu ra.

 

Lăng Tiếu đứng không vững ngã ngồi xuống đất, Bối Hiểu Ninh liền cất bước chạy ra cửa.

 

“Hiểu Ninh!”

 

Bối Hiểu Ninh mở cửa, lại dừng lại, “Mấy ngày nữa tôi qua đón Bạch Bản và Đồng Hoa Nhi.”

 

‘Ầm’ một tiếng, cửa đóng sầm lại, trong phòng chỉ còn lại một mình Lăng Tiếu. Bạch Bản và Đồng Hoa Nhi không hiểu xảy ra chuyện gì sớm đã trốn vào một góc.

 

Bối Hiểu Ninh chui vào một cái taxi, nước mắt chảy đầm đìa. Tài xế hỏi vài lần, hắn mới nói ra mình muốn đến bệnh viện. Đợi đến bệnh viện, xuống xe, Bối Hiểu Ninh mới phát hiện mình đang đi dép lê đến.

 

Bối Hiểu Ninh ngẩn ngơ tại bệnh viện ba ngày, tới ngày thứ tư bị cha hắn bắt trở về nghỉ ngơi. Trước khi đi, Bối Hiểu Ninh ở hành lang bệnh viện nói với cha: “Cha, sau này… con sẽ không gặt lại Lăng Tiếu nữa.”

 

Rốt cục đợi được những lời này, nhưng cha hắn nhìn con mình khuôn mặt tiều tụy, hai mắt trống rỗng vô thần nhìn mình, lại không cảm thấy nổi nửa phần vui sướng. Do dự hồi lâu ông mới ho khan nói: “Ta sẽ nói cho ông nội.”

 

Trở về nhà mình, Bối Hiểu Ninh tắm rửa sơ qua, thay một thân quần áo sạch sẽ. Sau đó hắn đứng trước gương trong phòng tắm nhìn chính mình. Mấy ngày nay không ngủ nổi, nhưng hắn một chút cũng không mệt mỏi, chỉ là người trong gương sắc mặt tái nhợt, vành mắt hãm đen.

 

Tiếu mà thấy, nhất định sẽ đau lòng đi? Bối Hiểu Ninh nhìn phía sau trống trải của mình trong gương, trước mắt hiện lên hình ảnh Lăng Tiếu ôm một vòng lấy hắn từ phía sau…

 

Giật mình, hình ảnh vỡ tan, Bối Hiểu Ninh tự tát một cái. Hắn xoay người nhìn quần áo lấm bẩn, nghĩ là nên đi đón Bạch Bản và Đồng Hoa Nhi đi thôi. Ngồi xổm xuống lấy điện thoại trong túi quần.

 

Ngày ấy rời khỏi Lăng Tiếu Bối Hiểu Ninh liền tắt máy. Ở bệnh viện mãi không đi, là vì hắn sợ trở về sẽ nhịn không được mở điện thoại. Hiện tại điện thoại khởi động lại, có tín hiệu, quả nhiên hiện lên một tin nhắn.

 

Bối Hiểu Ninh nắm chặt điện thoại di động, đến khi âm báo tin nhắn ngừng hẳn, tổng cộng có bốn mươi tin. Bối Hiểu Ninh ngón tay run run, cuối cùng vẫn ấn nút ‘đọc’. Phát hiện đó toàn bộ đều là tin nhắn của Lăng Tiếu:

 

Em ở đâu?

 

Tại sao tắt máy?

 

 

Anh đến nhà em tìm em, em không ở nhà, rốt cuộc em ở đâu?

 

 

Ở bệnh viện sao?

 

Mở máy rồi gọi ngay cho anh.

 

 

Em ở đâu? Muốn ánh sốt ruột chết phải không?

 

 

Anh muốn nói chuyện với em.

 

Không muốn gọi cho anh? Nhắn tin cũng được.

 

Không phải xảy ra chuyện chứ? Anh rất lo lắng, nhắn lại cho anh một chữ thôi cũng được!

 

 

Tại sao vẫn tắt máy? Anh đã gọi cho em cả vạn lần rồi.

 

Được rồi, anh quyết định tìm tất cả bệnh viện, tất cả phòng bệnh, anh không tin không tìm được em.

 

 

Xem hết tin nhắn, Bối Hiểu Ninh lại quay đầu nhìn thời gian. Từ khi hắn rời khỏi nhà Lăng Tiếu cho đến năm tiếng trước, có sáng sớm, có giữa trưa, có nửa đêm, có rạng sáng, cứ đều đều không tới hai ba giờ lại có một tin nhắn. Rất rõ ràng, Lăng Tiếu cở bản cũng không ngủ nổi.

 

Bối Hiểu Ninh cảm thấy một cơn khó thở cuồn cuộn trong lồng ngực, vội tìm số của Lăng Tiếu, tìm được cuộc thoại ‘Tiếu’, nhấn gọi, nhưng điện thoại lại truyền đến tiếng báo “Di động đã tắt máy”.

 

Bối Hiểu Ninh suy nghĩ một chút lại gọi đến nhà Lăng Tiếu, không ai tiếp. Thở dài, Bối Hiểu Ninh đứng lên lầm bầm một câu: cũng tốt. Sau đó hắn cầm ví cùng chìa khóa ra ngoài.

 

Tới nhà Lăng Tiếu, Bối Hiểu Ninh trực tiếp mở cửa ra, nhưng không thấy Bạch Bản và Đồng Hoa Nhi như mọi khi chạy ra đón. Hắn nhăn mặt, đứng ở cửa gọi thử một tiếng: “TIếu?”

 

Không ai đáp.

 

“Bạch Bản? Đồng Hoa Nhi?”

 

Trong phòng yên ắng, không một tiếng động. Bối Hiểu Ninh đi vào, xem một vòng, không có ai, cũng không thấy hai con chó đâu.

 

Một hồi, Bối Hiểu Ninh liền ngã xuống giường, dùng chăn mền lừa gạt bản thân. Trong đầu rối như tơ vò, tâm lý khó chịu như bị một bàn tay bóp chặt… Quá mệt mỏi rồi, Bối Hiểu Ninh rất nhanh liền mơ mơ màng màng ở trong trạng thái hít thở không thông này mà ngủ thiếp đi.

 

Trong mộng, Bối Hiểu Ninh và Lăng Tiếu vẫn còn đang vô cùng hạnh phúc cùng nhau ăn cơm. Đột nhiên Bối Hiểu Ninh thấy Bạch Bản và Đồng Hoa Nhi rơi từ trên lầu xuống, hắn sợ hãi, liều mạng chạy theo Lăng Tiếu gọi, bảo y mau chạy đi xem, Lăng Tiếu nhưng lại mặt không đổi sắc ngồi trước mặt hắn, không chút động lòng…

 

Bối Hiểu Ninh đột nhiên bừng tỉnh, cả người đã mồ hôi đầm đìa. Tựa vào đầu giường thở hổn hển một lát, trấn định lại được một chút, hắn cầm điện thoại di động gọi lại cho Lăng Tiếu.

 

Lúc này gọi được, tim Bối Hiểu Ninh hơi đập dồn.

 

 

Hết chương 52.

 

R’s: chương này buồn quá nha :’(

 

Chú thích:

 

(1)  Đoạn này ý là Tiếu ca đánh trống lảng vụng quá, Ninh ca trêu lại vậy thôi :v

Content Protection by DMCA.com
loading...

4 Responses

  1. chương này buồn quá. đọc mà cảm thấy tình yêu có lúc ngọt ngào nhưng cũng có lúc thật đau khổ. cảm ơn bạn đã edit, mình theo dõi truyện này lâu lắm rồi. hy vọng bạn sẽ ra truyện này đều hơn.

  2. Thủy Tiên says:

    Truyện hay quá, mình đọc 1 mạch tới chương này luôn. Đọc xong thấy buồn kinh khủng. Đúng là yêu nhau không dễ, giữ được nhau càng khó hơn, nhất là đối với tình yêu đồng giới =.= họ càng phải trải quá khó khăn gấp vạn lần người bt. Mình đọc truyện này hơi muộn, nên đến chương này mới comt được, mình sẽ đợi và tiếp tục ủng hộ những chương còn lại. Các bạn cố lên nha ^v^

  3. Anonymous says:

    cam on ban da edit nha

Để lại bình luận

%d bloggers like this: