TÂN LANG BIẾN TÂN NƯƠNG – CHƯƠNG 53

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Robin♥

53

 

“Alô?” Là thanh âm của phụ nữ.

 

Bối Hiểu Ninh cúp điện thoại, động tác nhanh đến nỗi chính hắn cũng không ngờ.

 

Quý Huyên Đình nhìn hai chữ ‘Hiểu Ninh’ trong nhật ký cuộc gọi, do dự một chút, liền nhấn ‘Delete’, sau đó nhét lại điện thoại vào áo khoác Lăng Tiếu.

Một lát sau, Lăng Tiếu từ thư phòng đi ra.

 

“Nói chuyện với ông ngoại xong rồi?”

 

“Ừ.” Lăng Tiếu đi tới bên cạnh bàn ăn, khoác tay lên ghế dựa rồi châm một điếu thuốc.

 

“Ông nói sao?”

 

“Ông nói chuyện của tôi tôi tự mình quyết, tự nói chuyện với cô. Đi thôi, chúng ta ra sân ngồi một lát.”

 

Lăng Tiếu cầm áo khoác lên, nhìn thoáng qua điện thoại, “Vừa nãy hình như có tiếng điện thoại kêu mà nhỉ.”

 

“Không có. Em ngồi đây nãy giờ mà.”

 

Đi ra ngoài, Lăng Tiếu ngồi xuống ghế gỗ trong sân, Quý Huyên Đình bưng theo hai tách cà phê ngồi xuống đối diện y.

 

“Ông ngoại bắt gọi anh tới, là giận à?”

 

“Không. Là muốn tôi đến nói chuyện với ông chút thôi.”

 

“Hôm qua em gọi cho anh toàn máy bận, sau đó em gọi đến quán bar. Nghe nói… Nghe nói mấy ngày nay anh đều đi tìm Bối Hiểu Ninh.”

 

Lăng Tiếu uống một ngụm cà phê, “Ừ, trong nhà em ấy xảy ra chút chuyện, em ấy không chịu gặp tôi.”

 

“Chắc là… Người nhà hắn biết chuyện hai người, nên kiên quyết phản đối?”

 

“Ừ.”

 

“Thế anh tính thế nào?”

 

“Tôi nhất định không buông tay, tôi sẽ không để hạnh phúc cứ như vậy tuột khỏi tay.”

 

“Cố chấp thế sao?”

 

“Hiếu Ninh chính là… Người duy nhất trong từng ấy năm bước vào lòng tôi. Tôi tuyệt không thể mất đi em ấy.”

 

“Tiếu.” Quý Huyên Đình bưng tách cà phê đang lạnh dần trong tay, nhưng một ngụm cũng nuốt không trôi, “Anh thay đổi.”

 

“Thật?”

 

“Phải… Em còn ôm một tia hy vọng cuối cùng.” Vành mắt Quý Huyên Đình đỏ hồng, “Nhưng mà, bây giờ xem ra… Quên đi. Em cùng anh nhiều năm như vậy, anh cũng không thay đổi nửa phân, hiện tại vì hắn, anh có thể trong thời gian ngắn như vậy thay đổi hoàn toàn. Có lẽ từ lúc trước em và anh… thực sự có vấn đề. Chỉ là… không ngờ, cuối cùng em lại thua một nam nhân.”

 

Lăng Tiếu đem cái tách trong tay Quý Huyên Đình để xuống bàn, nắm tay cô, “Như vậy không phải rất tốt sao? Nói rõ cô là người phụ nữ xuất sắc nhất.”

 

Quý Huyên Đình cười cười, nước mắt cuối cùng chảy xuống, “Là em bỏ lỡ thời gian chúng ta cùng một chỗ, không tranh thủ phần cảm tình kia…” Cô lau lau trên mặt, buông thõng bả vai, thở dài, “Tốt lắm! Tất cả đều đã là quá khứ. Thực ra trong khoảng thời gian này em đã suy nghĩ kỹ lắm rồi. Chỉ là vừa lúc được nghỉ, nên muốn đến nhìn ông ngoại, ông nói em đừng đi vội, đợi anh đến nói chuyện. Bây giờ ngay cả ông ngoại cũng bị anh thuyết phục, em càng không có gì để nói. Nhưng lời chúc phúc em thực sự nói không ra, nhưng cũng hy vọng Bối Hiểu Ninh có thể sớm ngày hồi tâm chuyển ý. Được rồi, vừa nãy hắn mới gọi điện cho anh.”

 

“A?!”

 

“Bối Hiểu Ninh vừa rồi có gọi cho anh.”

 

“Lúc nào?” Lăng Tiếu vội vàng lấy điện thoại ra xem.

 

“Không cần xem. Bị em xóa rồi. Xin lỗi.”

 

Lăng Tiếu lắc đầu, ý bảo không sao, sau đó gọi lại. Nghe một lát, y buông điện thoại.

 

“Sao vậy?”

 

“Lại tắt máy rồi.”

 

“Vậy…”

 

“Quên đi. Biết em ấy không sao là được, dù sao nói qua điện thoại cũng không rõ, lát nữa tôi về tìm em ấy. Chúng ta vào nhà thôi, bên ngoài rất lạnh.” Lăng Tiếu đứng lên.

 

Quý Huyên Đình cũng đứng dậy theo, “Mai anh về à?”

 

“Vốn định mai về. Nhưng bên công ty có chuyện cần tôi, nên tôi lưu lại thêm mấy hôm.”

 

“À. Vậy mai em về trước.”

 

“Được, tôi đưa cô đến sân bay.”

 

 

Một tháng sau.

 

Mẹ Bối Hiểu Ninh mang theo hộp cơm đến tìm Bối Hiểu Ninh.

 

Gõ hồi lâu, không ai mở cửa, mẹ Hiểu Ninh đành phải tự dùng chìa sơ cua của mình để mở cửa. Vừa vào phòng đã bị khói thuốc lá xông mũi, bà nhíu nhíu mày, đi vào phòng ngủ nhìn qua. Mỗi lần bà đến đều thấy một cảnh giống nhau, chăn nệm trên giường nhăn nhúm ôm lấy một thân người, người bên trong vẫn không nhúc nhích.

 

Mẹ Hiểu Ninh nhấc chăn lên, “Hiểu Ninh, Hiểu Ninh! Tỉnh tỉnh, xế chiều rồi, mau đứng lên! Mẹ mang bánh sủi cảo dưa chua ngươi thích ăn nhất đến đây.”

 

“Ừm…” Bối Hiểu Ninh than một tiếng, trở mình, mở mắt, hai mắt rời rạc nhìn về phía mẹ, “Mẹ? Mẹ đến lúc nào thế?”

 

“Sao lại ngủ say đến thế hả, ta gõ cửa mãi cũng không nghe thấy.” Mẹ Hiểu NInh gấp chăn mền để sang một bên, lại kéo rèm cửa sổ, “Đi, ra ngoài, ra phòng khách, ăn sủi cảo.”

 

Bối Hiểu Ninh dụi mắt, bò xuống giường, theo sau mẹ ra phòng khách, “Con không đói bụng.”

 

Mẹ Hiểu Ninh mở hộp cơm ra, để lên bàn trà, “Không đói cũng phải ăn, ta vừa mới nấu xong.” Vừa nói vừa mở tủ lạnh, “A?! Cái mùi gì đây? Đây là… Đây không phải thịt muối lần trước mang cho ngươi sao? Sao lại không ăn?!”

 

Bối Hiểu Ninh không lên tiếng, ngồi xuống ghế dựa cầm một miếng sủi cảo nhét vào miệng, vô vị nuốt xuống.

 

“Rửa tay chưa?” Mẹ Hiểu Ninh một bên bỏ thịt muối đã hỏng vào thùng rác, một bên nhìn Bối Hiểu Ninh.

 

“Không sao, cũng chẳng chết được người.”

 

“Aiz—“ Bà thở dài, quay lại nhìn tủ lạnh trống rỗng, lại nhìn xuống thùng mì ăn liên dưới chân, “Ăn mì gói mãi mà được à?”

 

Bối Hiểu Ninh cầm bao thuốc trên bàn, lấy ra một điếu châm lên, “Ăn cái khác không vào.”

 

Mẹ Hiểu Ninh đi qua ngồi bên người hắn, “Hiểu Ninh… Ngươi xem ngươi vây giờ đi, không ngủ thì lại hút thuốc, gầy thành thế nào rồi? Một tháng rồi, còn muốn như vậy tới khi nào hả? Cha ngươi mãi mới bỏ được thuốc, bây giờ lại đến lượt ngươi học hút. Hai người các ngươi thế …”

 

Bối Hiểu Ninh mặt không đổi sắc nghe mẹ than phiền, tâm tư sớm đã bay lên đến chín tầng mây: lâu như vậy y cũng chẳng có động tĩnh gì… Nhất định đã sang Mỹ rồi. Nhưng mà… cái người nghe điện thoại kia rốt cuộc là ai? Là Quý Huyên Đình sao? Không thể nào? … Chắc là người phụ nữ khác của y, cũng không nên… Kháo! Mẹ kiếp lại bắt đầu nghĩ vớ nghĩ vẩn! Tốt nhất là lại đi ngủ một giấc, nằm mơ so với nghĩ lung tung còn tốt hơn…

 

“Hiểu Ninh! Hiểu Ninh!” Mẹ lại đẩy đẩy hai cái trên đùi Bối Hiểu Ninh, “Lại làm sao đây? Có nghe thấy ta nói cái gì không?!”

 

“A? Cái gì?” Tàn thuốc rơi xuống tển đùi Bối Hiểu Ninh, hắn tiện tay phủi xuống, tàn tro rụng lả tả.

 

“Cha ngươi nói mấy ngày nữa cho ngươi đến ở chỗ Tứ thúc và Lục thúc một thời gian, nếu có thể tìm được công việc thì lưu lại luôn. Nếu không thì ra nước ngoài đến chỗ cụ ngươi cũng được.”

 

Bối Hiểu Ninh vò vò đầu tóc rối tinh, bây giờ tóc thật dài, hai mắt nhìn xuống đất, “Con mệt.”

 

“Ngươi… Rồi, vậy tự suy nghĩ kỹ đi, có muốn đi hay không, đi được thì nói đến chỗ nào. Thôi, ta đi.” Mẹ Hiểu Ninh nhìn Bối Hiểu Ninh hiện tại mang cái dạng này cũng bất lực, đành thở dài, lắc đầu đứng lên.

 

Bối Hiểu Ninh theo bà ra cửa, mẹ lại đột nhiên quay lại nhìn thẳng con mình.

 

“Sao ạ?” Bối Hiểu Ninh cảm giác bà có chuyện muốn nói.

 

“Ừ… nếu không…” Nội tâm bà rối loạn một lát, cuối cùng lời muốn nói lại thôi, “Không có gì, lát nữa phải ăn thêm sủi cảo, ăn không hết thì cất vào tủ lạnh.”

 

“Vâng, đã biết.”

 

Mẹ vừa đi, Bối Hiểu Ninh lại lần nữa bò lên giường.

 

Ngày thứ hai, Bối Hiểu Ninh bị một trận đập cửa không ngừng đánh thức.

 

Mở cửa ra, lại là Vương Tinh cùng ông nội.

 

“Ông?! Tiểu Tinh?!”

 

Bối Hiểu Ninh vội vàng lấy thêm hai đôi dép đi trong nhà.

 

Ông nhìn Bối Hiểu Ninh một lúc, mới cởi giày vào nhà. Bối Hiểu Ninh đỡ ông ngồi xuống ghế, “Ông, sao ông lại đến đây?”

 

Vương Tinh rót nước cho ông Bối Hiểu Ninh, sau đó cũng ngồi xuống, “Mẹ ngươi nói không sai nhỉ? Không đập cửa đến hàng xóm hai bên đều ùa ra ngươi nhất định chưa chịu dậy a.”

 

“Ta không nghe thấy. Ngươi về bao giờ?”

 

“Hôm trước.”

 

Bối Hiểu Ninh kéo ghế ngồi đối diện ông, “Ông, ông mới ra viện chưa được bao lâu. Sao không ở nhà nghỉ ngơi…”

 

“Ở nhà nghỉ ngơi? Ta xem nếu ta không đến mạng ngươi cũng khó giữ rồi!”

 

Bối Hiểu Ninh cười cười, “Đâu nghiêm trọng đến thế, cháu đây vẫn còn có thể nói cười, quá tốt mà?”

 

“Quá tốt?!” Ông Bối Hiểu Ninh quay đầu nhìn Vương Tinh.

 

Vương Tinh vỗ vỗ sau lưng ông, để ông đừng nóng giận, “Hôm qua bác sau khi rời khỏi nhà ngươi thì đến nhà ta. Vừa khóc vừa nói ngươi bây giờ không ngủ thì lại hút thuốc, không mở điện thoại, không lên mạng, không xem TV. Mỗi ngày ăn một gói mì ăn liền, gầy gần trơ xương ra rồi.”

 

“Ông của ta…”

 

“Hôm nay ta đến nói cho ông, thật sự không nhìn nổi nữa.”

 

Bối Hiểu Ninh ngồi bên cạnh ông, ôm cánh tay, “Ông, ông đừng nghe Tiểu Tinh nói càn, đừng nóng giận, ngàn vạn lần đừng nóng giận. Là cháu muốn ở nhà yên tĩnh, không phải cố ý.”

 

Ông nắm cổ tay Bối Hiểu Ninh, “Giận? Ta còn giận cái gì?! Ta đau lòng muốn chết! Xem cái cổ tay ngươi đi, gầy đến thế này rồi, quá… Thành cái dạng gì đây? Hả?! Cha ngươi cái đồ hâm, cháu ta thành thế này rồi cũng không đến nói cho ông nó biết!”

 

“Là cha cháu sợ ông lo lắng mà?”

 

“Nó biết cái gì! Mẹ ngươi cũng vô dụng! Chỉ có Tiểu Tinh hiểu ý lão già này! Ta không muốn ngươi như vậy, là nghĩ tốt cho ngươi, để ngươi sau này có thể sống cuộc sống an nhàn bình thường, không phải muốn ngươi mỗi ngày chết đi sống lại. Chuyện các ngươi, ta hiểu. Chúng ta khi xưa, có mấy tên phú gia công tử đều thích chơi mấy trò rác rưởi, thích bao tiểu quan (2), ta đều nghe nói cả. Đương nhiên tuổi trẻ các ngươi bây giờ không giống thế. Trước kia đa phần là bị bắt ép, các ngươi với nhau thì lại là tự nguyện. Nhưng mà đến cuối cùng cũng không thể kết hôn sinh con như những cặp vợ chồng bình thường khác a, có thể lâu dài được sao?”

 

Ông nói một phen nào là “Trò rác rưởi” “bao tiểu quan” làm hai người Bối Hiểu Ninh và Vương Tinh sửng sốt, hai người nhìn nhau, muốn cười mà không dám, đành cúi đầu.

 

Ông thở dài, nói tiếp: “Haiz— nhưng mà… Quên đi! Mấy ngày nay ta cũng nhĩ kỹ rồi, con cháu có phúc của con cháu! Ngươi muốn tìm ai thì tìm đi, đi tìm thằng nhóc kia đi.”

 

“A?” Bối Hiểu Ninh ngẩng đầu.

 

“Ngươi đi tìm cái người gọi là Tiếu kia đi. Ta nhìn không nổi ngươi tự hành hạ chính mình, mỗi ngày đều đau khổ. Ta muốn chính là đứa cháu cười cười nói nói của ta, không phải cái ống khói bây giờ. Ta cũng không muốn ngươi ghi hận chúng ta cả đời.”

 

“Nhưng mà…”

 

“Không cần lo lắng thân thể ta, ổn cả. Tối thiểu so với thân thể ngươi bây giờ còn khỏe hơn. Nếu cứ thế này ta mới mau chết ấy. Sau này chỉ cần mối ngày để ta thấy ngươi vui vẻ hạnh phúc, như vậy chính là ngươi hiếu thận rồi.”

 

Bối Hiểu Ninh chậm rãi ngả đầu xuống vai ông, “Ông…”

 

Ông Hiểu Ninh cảm giác được trên vai mình nóng lên, mũi cũng thấy chua xót, nhưng ông vẫn rất giữ thể diện trước mặt cháu, nhịn, đầy Bối Hiểu Ninh ra đứng lên, “Rồi rồi, ta đi.”

 

“A?” Bối Hiểu Ninh lau mắt ngẩng lên, “Đi luôn ạ?”

 

“Không được à? Ngươi xem ngươi trông có giống người rừng không? Hả? Ban ngày ban mặt, rèm cửa cũng không kéo! Cả phòng toàn mùi khói thuốc, lại còn mùi thức ăn ôi thiu. Mau mau dọn dẹp đi, còn có đi cắt tóc ngay, vừa mới thấy còn suýt hù chết ta! Ta đi.”

 

Bối Hiểu Ninh đứng lên, “Về nhà ạ?”

 

“Ta đến chỗ cha ngươi. Thằng hâm này, vừa cố chấp vừa bảo thủ. Ta xem ngươi sớm muộn cũng học cái thói này của nó!”

 

Bối Hiểu Ninh đi giày, theo Vương Tinh đưa ông xuống nhà gọi taxi.

 

Xe chạy một lúc, ông Bối Hiểu Ninh sợ tài xế nghe thấy, liền che miệng thì thầm hỏi Vương Tinh: “Cái cậu kia… gọi là cái gì Tiếu?”

 

“Lăng Tiếu.” Vương Tinh thì thầm vào tai ông.

 

“Y đang làm gì?”

 

“Mở quán bar.”

 

“Quán bar? Hừ! Sau này bảo nó kinh doanh đứng đắn chút.”

 

Vương Tinh vui vẻ, “Người ta đứng đắn lắm đó.”

 

“Cha mẹ nó đang làm gì?”

 

“Cháu nhớ lần trước Hiểu Ninh ca có nói y từ nhỏ đã mồ côi. Chỉ có ông ngoại, là người Đài Loan, bây giờ đang ở Mỹ.”

 

“Ôi— cũng là một đứa đáng thương… Cái gì?! Đài Loan?!” Âm lượng của gia gia tăng mạnh.

 

“Vâng? Sao… Làm sao ạ?” Vương Tinh hoảng sợ.

 

Ông Bối Hiểu Ninh hấp hé miệng, vẻ mặt không vui nhìn ra ngoài cửa xe, lầm bầm một câu: “Bà nó, cũng nửa đời người rồi, cuối cùng thế nào mà cháu ta vẫn rơi vào tay bọn này chứ.”

 

 

Hết chương 53.

 

R’s: cuối cùng cũng hết bế tắc TT^TT

 

Chú thích:

(1)  Bánh sủi cảo dưa chua:

1_200801122000551

(2)    Tiểu quan: aka nam kỹ, aka MB aka Call boy ^^

Content Protection by DMCA.com

loading...

2 Responses

  1. Trà Sữa says:

    :'( Chài aiiiii ~ may quớ onl PC vào comt đc :'(
    Em hóng mãi ss ạ 🙁 *lăn lộn* *cắn gối* *nhảy tưng tưng*
    Chưa đọc mà phải comt luôn đấy ạ =))))))) Em theo đến khi nào ss end thì thôi :3
    Ss cố gắng edit nhanh nhanh ngaaaaaaa ~~~
    Yêu ss quá nhìeo ~~ :3 :3 :3 :3

  2. Thủy Tiên says:

    có chương mới hạnh phúc quá ^^ cuối cùng cũng được tha bổng =D

Để lại bình luận

%d bloggers like this: