Khuynh tẫn triền miên – Chương 266+267

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Huyết Vũ.

Chương 266: tung tích của Vân Phàm.

”Vô Gian luyện ngục” . . .

Cái tên này chợt lóe mà qua trong óc Vân Khuynh, Vân Khuynh lập tức đã nghĩ tới một người. . .

Ngụy Quang Hàn.

Vân Khuynh hơi híp lại hai mắt, từ trong lòng Tần Vô Song ngẩng đầu: “Là Ngụy Quang Hàn mang đi Đại Bảo? ? ?”

Ngụy Quang Hàn, hắn rốt cuộc vì sao muốn dẫn Đại Bảo đi? ? ?

Là vì ân oán năm ngoái lần kia, hay là vì nguyên nhân khác. . .

Vân Khuynh nỗ lực đè xuống các loại suy đoán và khủng hoảng, tận lực duy trì bình tĩnh: “Hiện tại ngươi và đại ca dự định làm như thế nào? ? ?”

“Đã có hành động, bất cứ giá nào chúng ta nhất định phải cứu Đại Bảo trở về.”

Vân Khuynh gật đầu, biểu hiện ra ngoài nhìn qua dĩ nhiên cũng không còn hoảng loạn, mà là sửa sang lại sắc mặt nói: “Tất cả đều chờ đi gặp tiên hoàng rồi nói sau đi.”

Tần Vô Phong và Tần Vô Song gật đầu: “Được, đến lúc đó, chúng ta sẽ bàn bạc kỹ hơn.”

Thân thể Hiên Viên Ly Thiên nhìn qua khá hơn rất nhiều, tái nhợt trên nét mặt đã rút đi, hai mắt lấp lánh hữu thần, nếp nhăn trên mặt cũng dường như thiếu đi rất nhiều, nhìn qua giống như một người mới ba mươi, một chút cũng không có suy yếu và tiều tụy như lần gặp trước.

Thấy Vân Khuynh hắn rất kích động, hắn nâng tay về phía Vân Khuynh: “Tiểu Khuynh, ngươi tới đây.”

Vân Khuynh đi vài bước về phía trước, đi tới trước mặt Hiên Viên Ly Thiên, Hiên Viên Ly Thiên kích động dị thường cầm tay Vân Khuynh: “Có thể nhìn thấy ngươi và Phàm nhi, kiếp này ta có chết cũng không tiếc.”

“Phàm nhi? ? ?”

Nét mặt Vân Khuynh mang theo vài tia nghi vấn.

Hiên Viên Ly Thiên thở dài một tiếng: “Phàm nhi, là tên của mẫu thân ngươi, Vân Phàm, y gọi Vân Phàm. . .”

“Vân Phàm. . .”

Vân Khuynh thì thào tự nói: “Mẫu thân, là người Vân gia. . .”

“Hanh, Vân gia, đám người lòng tham không đáy rắn nuốt voi kia (*), không có kết cục tốt, giữa ngày Vũ nhi đăng cơ cung biến, bọn họ vừa trợ Lâm Phong, lại vừa trợ Mộc Phong, kết quả Lâm Phong đại thắng, lấy tính tình Lâm Phong, biết Vân gia là cây cỏ đầu tường như vậy, họa diệt gia của Vân gia, lửa sém lông mày rồi! ! !”

(*) rắn nuốt voi: ý chỉ quá mức tham lam, không ăn được nhưng vẫn cố.

Vân Khuynh hơi nhíu mày, Vân gia, sắp đi vào đường cùng rồi sao? ? ?

“Thế nhưng. . . Mẫu thân không phải người Vân gia sao, lẽ nào hoàng thượng ngươi không thể tha cho bọn họ một lần? ? ?”

“Tiểu Khuynh, không nên gọi hoàng thượng, gọi đa đa, ta cũng chỉ là đa đa của ngươi. Ngươi có biết năm xưa Phàm nhi đem ngươi giao cho Vân gia, đã phải dùng kiếm ép bọn họ nhận lấy ngươi. . . Vân gia lại đối xử tệ với ngươi như vậy, ngươi nói, người như vậy còn đáng giá để Phàm nhi biện hộ cho bọn họ sao? ? ?”

Vân Khuynh trầm mặc không nói.

Cá nhân y đối với Vân gia không có bao nhiêu cảm tình, nghe Hiên Viên Ly Thiên nói như vậy, Vân Phàm sinh ra y dường như cũng không có bao nhiêu thiện cảm với Vân gia.

Nói như vậy, tất cả của Vân gia, cũng đích xác không liên quan đến bọn họ.

“Tiểu Khuynh, ta hiện tại chỉ có hai nguyện vọng, một là nghe thấy ngươi và Bất Kinh gọi đa đa, cái còn lại, đó là tìm được Phàm nhi.”

Vân Khuynh giương mắt nhìn Hiên Viên Ly Thiên.

Trên người y chảy huyết mạch của Hiên Viên Ly Thiên, không có gì để tính toán, chỉ là một tiếng xưng hô mà thôi: “Đa đa.”

Khẽ mở môi, Vân Khuynh nhẹ giọng nói.

“Tốt! Tốt! Tốt!”

Hiên Viên Ly Thiên nói ba tiếng tốt liên tiếp, sau đó cười ha ha, cười như vậy, khí chất nho nhã trên người hắn ngày xưa đều biến mất, càng có vài phần hào hùng phóng khoáng.

Biết đâu Hiên Viên Ly Thiên như vậy, mới là thiếu niên tướng quân ở chiến trường không chỗ nào không thắng lúc Huỳnh Quang mới lập quốc kia.

“Tiểu Khuynh, lần này ta tìm ngươi đến, kỳ thực, là có chuyện muốn nhờ.”

“Ân? Chuyện gì?”

Hiên Viên Ly Thiên quý vi tiên hoàng, là thái thượng hoàng hiện nay, chuyện hắn làm không được, vì sao phải đến cầu Vân Khuynh.

Hiên Viên Ly Thiên có chút kích động: “Ta thỉnh cầu tiểu Khuynh cùng ta, chờ Phàm nhi.”

“Bất Kinh ca ca đã đi Tương Ly quốc tìm mẫu thân rồi.”

Đã biết Phàm nhi trong miệng Hiên Viên Ly Thiên là ai, Vân Khuynh nhịn không được mở miệng nói như vậy.

Nếu Hiên Viên Bất Kinh đi Tương Ly quốc, như vậy tám chín phần mười, Vân Phàm còn đang ở Tương Ly, Hiên Viên Ly Thiên hiện tại nói với y như vậy, chẳng lẽ là muốn y cùng hắn đi Tương Ly tìm Vân Phàm? ? ?

Tuy rằng Vân Khuynh hiện tại rất muốn gặp Vân Phàm, thế nhưng hiện nay Đại Bảo chưa cứu trở về, Hiên Viên Lâm Phong lại nhìn chằm chằm Tần gia, Vân Khuynh sao có thể đống ý đi quốc gia khác? ? ?

“Bất Kinh hắn nhầm rồi.”

Ngoài dự liệu của Vân Khuynh, đáp án Hiên Viên Ly Thiên đáp lại y, lại là phủ định: “Phàm nhi hiện tại không ở Tương Ly quốc, y đang ở Huỳnh Quang, hơn nữa còn ở chung quanh Lưu Ly tiểu trúc chỗ chúng ta.

“Ngươi nói cái gì? ? ?”

Không chỉ Vân Khuynh cảm thấy không thể tin nổi, tất cả mọi người trong phòng cũng cảm thấy có chút không thể tin nổi, vốn ngay cả Vân Phàm còn sống hay không bọn họ cũng không biết, bỗng nhiên nghe nói Vân Phàm ở Huỳnh Quang, lại còn ở chung quanh bọn họ.

Có lẽ là biểu tình ngạc nhiên của mọi người trong phòng quá buồn cười, cũng có thể là tâm tình Hiên Viên Ly Thiên rất tốt, nụ cười khóe miệng hắn vẫn chưa từng biến mất.

“Đúng vậy, Phàm nhi ở ngay quốc nội Huỳnh Quang, mấy ngày trước ta đã gặp y. . .

Ta đoán Phàm nhi vẫn yêu ta, bởi vì nghe nói ta thoái vị, lo lắng ta, cho nên đến Huỳnh Quang tìm hiểu tình huống của ta. . .

Đáng tiếc, ta từng ngủ trên Huyền Băng sàng của Lưu Ly tiểu trúc, võ công không chỉ khôi phục mà còn tinh tiến không ít, ta lại quá mức quen thuộc khí tức của y, tuy rằng y mang theo mặt nạ lặng lẽ xuất hiện, nhưng vẫn bị ta phát hiện nhận ra y. . .”

Nói đến đây, sắc mặt Hiên Viên Ly Thiên bỗng nhiên trầm xuống.

“Thế nhưng, y không muốn gặp ta. . . Lần trước thoáng nhìn xong, y liền chạy đi, chúng ta tìm người phong tỏa cửa ra ở đây, chỉ được phép vào, không cho phép ra, y hiện tại nhất định còn ở nơi này. . .

Y không muốn gặp ta, ta nghĩ y nhất định rất hi vọng được gặp ngươi, cho nên thỉnh cầu ngươi tới nơi này, giúp ta dẫn Phàm nhi đi ra.”

Nghe xong Hiên Viên Ly Thiên nói, đáy lòng Vân Khuynh ngũ vị tạp giao, y đối với vị mẫu thân chưa từng gặp gỡ kia, dưới đáy lòng ngưỡng mộ vạn phần, bởi vì Hiên Viên Bất Kinh từng dùng tất cả từ ngữ tốt đẹp hình dung y.

Thế nhưng, Vân Phàm không muốn gặp Hiên Viên Ly Thiên, tất nhiên có nguyên nhân chính y không muốn gặp, Hiên Viên Ly Thiên lại muốn lợi dụng y đến dẫn dụ Vân Phàm. . .

Nói thật, Vân Khuynh có chút hối hận một chuyến đến này.

Tuy rằng tâm tình trong lòng có chút trầm thấp, thế nhưng Vân Khuynh vẫn như trước mỉm cười gật đầu: “Ta cũng muốn gặp mẫu thân, thé nhưng y có muốn gặp ta hay không, lại là việc khác. Đa đa ngươi muốn ta làm cái gì? ? ?”

Hiên Viên Ly Thiên lắc đầu:

“Tiểu Khuynh cái gì cũng không cần làm, mẫu thân ngươi võ công rất cao, hành tung cũng phiêu hốt bất định, hơn nữa có thế lực tương đối, ta nghĩ chuyện đã xảy ra trong Lưu Ly tiểu trúc, không tránh được cơ sở ngầm của y.”

Y là một người rất quật, y hẳn đã biết ngươi tới, y nếu bằng lòng gặp ngươi, tự y sẽ tìm tới cửa, nếu là không muốn, cho dù chúng ta hao hết tâm tư y cũng sẽ không gặp chúng ta một mặt.”

Thanh âm Hiên Viên Ly Thiên tiêu điều, nét mặt buồn bã, hắn nói qua, hai tâm nguyện lớn nhất hiện nay của hắn, một là mong muốn Vân Khuynh và Hiên Viên Bất Kinh gọi hắn là đa đa, hai là tìm được Vân Phàm.

Nửa cuộc đời trước, hắn nợ Vân Phàm quá nhiều, hắn hy vọng nửa đời sau có thể sử dụng thực tâm của mình cùng tất cả bồi thường cho Vân Phàm.

Một đời của Vân Phàm, vì hắn, vì Vân gia chịu quá nhiều đau khổ.

Hắn không cầu Vân Phàm tha thứ cho hắn, nhưng dưới đáy lòng hắn vẫn cầu mong Vân Phàm còn yêu hắn, còn quan tâm đến hài tử Vân Khuynh của bọn họ.

“Đa đa. . . Ngươi có thể nói cho ta biết, năm xưa ngươi và mẫu thân, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra không? ? ?”

Hiên Viên Ly Thiên buông ra bàn tay Vân Khuynh, ra hiệu Vân Khuynh ngồi xuống, lại để những người khác đều lui ra ngoài, chờ đến lúc chỉ còn hắn và Vân Khuynh, hắn thở dài một tiếng: “Chuyện của ta và mẫu thân ngươi, ta cũng nên nói cho ngươi, ta chỉ có thể nói, ta cả đời này, quả thực có lỗi với mẫu thân ngươi, không chỉ là ta, toàn bộ Hiên Viên gia, cùng với Vân gia, đều nợ y rất nhiều rất nhiều.”

Vân Khuynh cắn môi dưới, lặng lẽ không nói gì, lẳng lặng chờ Hiên Viên Ly Thiên kể cho y.

Hiên Viên Ly Thiên dừng một chút, hơi nheo lại đôi mắt nói:

“Khi ta và mẫu thân ngươi sinh ra, Hiên Viên gia vẫn chưa là hoàng thất Huỳnh Quang, thế nhưng, khi đó, Hiên Viên gia đã cùng Tần gia, chuẩn bị lật đổ tiền triều.

Ta và mẫu thân ngươi, thậm chí là Tần Du Hàn, đều cùng học trong một học viện, dần dần, tình cảm đôi bên thâm hậu không gì sánh được, cảm tình giữa ta và Phàm nhi càng theo thời gian trôi qua, biến chất thành một loại ái tình khác hẳn với huynh đệ.

Hai người chúng ta cũng không phải người ngượng nghịu, vừa xác định cảm tình liền đến với nhau, đến lúc Tần gia và Hiên Viên gia khởi binh, mẫu thân ngươi và ta, cùng tiến lên chiến trường, cùng nhau giành lấy giang sơn, hồi ấy dũng cảm tự tại biết bao.

Khi đó, hoàng tổ gia gia ngươi liền phát hiện cảm tình giữa ta và mẫu thân ngươi, chỉ là lúc đó, cướp đoạt giang sơn đại sự lửa sém lông mày, hoàng tổ gia gia ngươi đối với chuyện của chúng ta, biểu thị là mở một con mắt nhắm một con mắt, khi đó, ta và Phàm nhi còn tưởng rằng hắn là đồng ý cho chúng ta ở bên nhau. . .

Sau đó, Hiên Viên gia có được thiên hạ, Tần gia dự định ẩn đến chỗ tối, gia gia ngươi vào lúc đoạt vị chết ở sa trường, hoàng tổ gia gia ngươi đăng cơ, dưới gối không hề có một nhi tử chỉ có ta và Liệt Thiên hai người tôn tử, Liệt Thiên lúc ấy mới chỉ biết nói, ta chiến công hiển hách tự nhiên mà thành thái tử.

Sau khi ta thành thái tử, Phàm nhi liền thành cái đinh trong mắt cái gai trong thịt của hoàng tổ gia gia ngươi, hoàng tổ gia gia ngươi thủy chung cho rằng Phàm nhi sẽ phá hỏng ta, sẽ khiến mặt mũi Hiên Viên gia đã thành hoàng thất mất sạch, vào lúc ta còn đang chìm đắm trong cuộc sống hạnh phúc với Phàm nhi, hoàng tổ gia gia ngươi lại tìm đến Phàm nhi. . .”

 

Chương 267: toàn bộ chân tướng.

Vân Khuynh cũng không biết năm xưa Vân Phàm ở Huỳnh Quang, là kinh tài tuyệt diễm cỡ nào, là sự tồn tại chói mắt đến cỡ nào.

Khi đó khuê trung nữ tử ái mộ Hiên Viên Ly Thiên, Vân Phàm và Tần Du Hàn không biết nhiều đến bao nhiêu, ba người tuy rằng đều là long phượng chi tư, nhưng chỉ có dung mạo khí chất của Vân Phàm là giống như thần tiên.

Vân Khuynh không chỉ không biết Vân Phàm huy hoàng chói mắt, y cũng không biết Vân Phàm thông đồng với địch bán nước, đồng thời Vân gia bị liên lụy biếm thành thứ dân.

Thế nhưng Vân Khuynh không biết cũng không sao, bởi vì những thứ này, Hiên Viên Ly Thiên đều sẽ nói cho y.

“Hoàng tổ gia gia sử dụng quỷ kế chia rẽ các ngươi? ? ?”

Hiên Viên Ly Thiên lắc đầu: “Không, sự tình không đơn giản như vậy.”

Hiên Viên Ly Thiên dường như có chút ngồi không yên, hắn bỗng nhiên đứng lên, ngửa đầu nói:

“Hoàng tổ gia gia ngươi dùng toàn bộ Vân gia áp chế Phàm nhi, khiến Phàm nhi tự sát. . .

Nhưng may trời còn thương, đang lúc hoàng tổ gia gia ngươi gặp mặt Phàm nhi, biên cương báo lại, Tương Ly xâm phạm Huỳnh Quang khi đó cũng không ổn định.

Tiểu Khuynh, ngươi không biết mẫu thân ngươi là một người tốt cỡ nào, tài hoa cỡ nào, y như vậy, ngay cả hoàng gia gia cũng luyến tiếc giết hắn, hoàng gia gia vào nhất khắc đó dĩ nhiên nổi lên tích tài chi tâm ( luyến tiếc tài năng ), để Phàm nhi tự sát biến thành trấn thủ biên cương, bảo hộ Huỳnh Quang.

Hoàng gia gia khi đó muốn Phàm nhi đánh xong trận kia liền biến mất, mặc kệ chết thật chết giả, nhưng trong mắt người đời Vân Phàm y không thể làm người sống. . .

Hoàng gia gia ngươi khi đó chỉ là vì chặt đứt ý nghĩ của ta.

Nhưng Phàm nhi đáp ứng hoàng gia gia đi biên cương, mọi chuyện lại hoàn toàn thay đổi, Vân gia vốn tài phú nhiều không đếm xuể, ở trong triều đình cũng có địa vị phi phàm, sau khi Tần gia dần dần ẩn xuống Vân gia càng là có hiềm nghi công cao chấn chủ.

Từ xưa đến nay, bất luận người nào, ngồi vào vị trí tối cao kia, đều sẽ trở nên nghi kỵ, trở nên không thể chấp nhận có người quyền thế ngang vai với mình.

Đương nhiên Tần gia mạnh mẽ chỉ là ngoài ý muốn.

Thứ nhất bởi vì ‘Phi điểu tẫn lương cung tàng, giảo thỏ tử tẩu cẩu phanh'(*), thứ hai người Vân gia ngoại trừ Vân Phàm tất cả mọi người đều không biết thu liễm, ngang ngược, hoàng gia gia liền rất muốn diệt trừ Vân gia.

(*) Phi điểu tẫn lương cung tàng, giảo thỏ tử tẩu cẩu phanh: Chim bay mất hết cung tốt cất đi, thỏ khôn đã chết chó săn bị nấu.

Nhưng Vân gia dù sao cũng coi như là khai quốc công thần của Huỳnh Quang, nếu như không có lỗi lầm quá lớn, hoàng gia gia khó lòng trừng trị bọn họ. . .

Để tìm một lý do tiêu diệt Vân gia, hoàng gia gia càng đem chủ ý đánh tới trên người Phàm nhi, hắn muốn Phàm nhi giả vờ thông đồng với địch bán nước. . .

Tội danh này, vô luận là người trong hoàng thất, hay là có công khai quốc, cũng không có đường sống, dùng làm lý do tiêu diệt Vân gia là không thể hợp hơn, ở trong lòng hoàng gia gia, dù thế nào Phàm nhi vẫn là phải hi sinh, không bằng vật tẫn kỳ dùng(**). . .

(**) Vật tẫn kỳ dùng: kiểu như vắt kiệt sức lao động á!!!!

Có tâm khéo léo nhanh nhẹn, nhưng Phàm nhi ngây ngốc dĩ nhiên, dĩ nhiên đáp ứng thỉnh cầu sai lầm của hoàng gia gia, giả vờ thông đồng với địch phản quốc đến Tương Ly quốc nội làm mật thám, yêu cầu duy nhất của y với hoàng gia gia chính là không được giết người Vân gia, y không cầu người Vân gia có thể phú quý hiển hách giống như trước, chỉ cầu mình hi sinh có thể đổi lấy bình an cho Vân gia mọi người.

Hoàng gia gia chỉ là kiêng kỵ Vân gia, hắn đối với Vân gia cùng nhau đoạt lấy giang sơn với hắn, vẫn có vài phần tình cảm, liền đáp ứng Phàm nhi sẽ chỉ tước đi chức vị của Vân gia, tịch thu tài sản, không tổn thương tính mệnh. . .

Sau đó, mẫu thân ngươi Vân Phàm, trong mắt người đời, liền thành kẻ phản bội thông đồng với địch bán nước, không chỉ toàn bộ bách tính Huỳnh Quang đều chửi rủa y, người Vân gia càng bởi vì cho rằng Phàm nhi hại bọn họ mất đi vinh hoa phú quý nên hận Phàm nhi thấu xương. . .

Nhưng sau lưng, mẫu thân ngươi vẫn vì Huỳnh Quang làm vô số cống hiến, bắt được rất nhiều thám tử bí mật của Tương Ly quốc đến Huỳnh Quang.

Phàm nhi sau khi đạo diễn một hồi kịch thông đồng với địch bán nước, liền không bao giờ trở về cố hương được nữa, vẫn ở lại Tương Ly vì Huỳnh Quang truyền lại tin tức.

Ta là một hỗn đản, khi đó dĩ nhiên không hề tin tưởng Phàm nhi, ta hoang đường một trận rồi mới tỉnh lại. . .

Loại cảm giác bị người yêu nhất phản bội, thực sự quá dễ khiến người ta mất đi lý trí, sau khi tỉnh táo ta mới hiểu được, lấy thái độ làm người của mẫu thân ngươi, căn bản không có khả năng làm ra chuyện thông đồng với địch bán nước. . .

Vì vậy ta phái người điều tra rõ sự thật năm xưa, sau khi hoàng tổ gia gia ngươi chết, ta đã tự mình đến Tương Ly quốc, cầu được mẫu thân ngươi tha thứ.

Mẫu thân ngươi là một người thiện lương, y tha thứ cho ta, còn bằng lòng tiếp tục yêu ta, sinh cho ta Bất Kinh và ngươi. . .

Bởi vì thân phận thông đồng với địch bán nước ở Huỳnh Quang, cùng với thân phận mật thám Tương Ly, khiến y quanh năm phải ở lại Tương Ly, chỉ có những ngày tết, hoặc là có chuyện quan trọng, mới trở lại Huỳnh Quang gặp ta, mỗi khi gặp mặt chỉ là mấy ngày liền biến mất. . .

Ta cũng có đủ tự tin mẫu thân ngươi vẫn yêu ta, chưa từng tận lực tìm hiểu cuộc sống của y ở Tương Ly. . .

Thế nhưng, mẫu thân ngươi ở đó lại quen với một người nam nhân khác. . . Hoàng đế Tương Ly Lạc Ánh.

Châm chọc cỡ nào, mẫu thân ngươi rõ ràng là mật thám Tương Ly, nhưng hoàng đế Tương Ly quốc, lại điên cuồng yêu mẫu thân ngươi, đáng trách nhất chính là, mẫu thân ngươi dĩ nhiên bởi vì hắn mà dao động, không chịu làm mật thám nữa.

Kỳ thực ta đã sớm không muốn mẫu thân ngươi ở lại Tương Ly, y không làm mật thám là tốt nhất, như vậy quanh năm có thể ở lại bên ta. . .

Khi đó, mẫu thân ngươi vừa lúc có ngươi, y cũng đáp ứng ở lại bên ta, khi đó, ta đang lợi dụng tin tức mẫu thân ngươi mang về trước đó, bày ra một hồi âm mưu hầu như có thể hủy diệt toàn bộ Tương Ly, trong lúc vô ý bị mẫu thân ngươi biết, y. . .

Y dĩ nhiên lựa chọn đứng ở bên Tương Ly quốc, y khuyên ta thu tay, y nói y không hy vọng ta dùng tin tức từ sự phản bội lòng tin của y đối với nam nhân kia mà có được đi đối phó nam nhân kia. . .

Ta tự nhiên là không chịu, mẫu thân ngươi liền sản sinh ý niệm muốn rời khỏi Huỳnh Quang đi tìm nam nhân kia báo tin trong đầu, y muốn đi, sao ta có thể cho phép. . .

Sau đó, chính là chuyện ta hạ sai mệnh lệnh tổn thương mẫu thân ngươi, chuyện này, Bất Kinh hẳn là đã nói cho ngươi. . .

Lần kia, ta cứ nghĩ ngươi và mẫu thân ngươi đã chết, tâm của ta, cũng cùng chết theo các ngươi, mấy năm nay tuy rằng ta làm một hoàng đế tốt, thế nhưng, lại tận lực không bảo vệ thân thể của mình, muốn nằm xuống đất theo ngươi và mẫu thân ngươi. . .

Ngay lúc ta sắp chết, lại phát hiện, tiểu Thất, ngươi còn sống.

Thấy ngươi, ta lập tức nghĩ tới Phàm nhi có khả năng cũng còn sống. . . Phàm nhi y quả nhiên còn sống. . .

Ta. . . Có lỗi với y, Hiên Viên gia có lỗi với y. . . Vân gia cũng có lỗi với y, Phàm nhi hẳn là phải có cuộc sống thuận buồm xuôi gió vui sướng, lại bị chúng ta phá thành mảnh nhỏ, khiến y chưa từng trải qua một ngày vui vẻ. . .

Y trách ta hận ta oán ta không muốn gặp ta là chuyện hẳn là. . . Thế nhưng ta thương y, ta còn muốn gặp y, còn muốn chuộc tội với y, còn muốn dùng nửa cuộc đời sau của mình đến bảo vệ y bù đắp thương tổn nửa cuộc đời trước cho y. . .”

Sắc mặt Vân Khuynh vẫn rất bình tĩnh, nhưng chỉ có chính y biết đáy lòng y kỳ thực một chút cũng không bình tĩnh.

Y cho rằng chính y đã đủ bất hạnh, nhưng nghĩ không ra mẫu thân y, so với y bất hạnh gấp trăm lần.

Bị chính ái nhân hoài nghi, bị thân nhân ái nhân tính toán mưu hại, bị chính thân nhân thù hận, bị người trong thiên hạ hiểu lầm. . .

Nhưng Vân Phàm, y vẫn có thể tha thứ Hiên Viên Ly Thiên, cùng lúc y yêu Hiên Viên Ly Thiên sâu vô cùng, bản tính tinh khiết lương thiện của y lại hướng về phương diện khác.

Thế nhưng, đối mặt với một Vân Phàm như vậy, Hiên Viên Ly Thiên, cũng từng hoài nghi, từng thương tổn, thậm chí hắn còn có hậu cung khổng lồ, có nhiều hài tử như vậy, phản bội Vân Phàm. . .

Ánh mắt Vân Khuynh nhìn Hiên Viên Ly Thiên đã hoàn toàn lạnh xuống, nếu y là Hiên Viên Bất Kinh đã từng tận mắt thấy Hiên Viên Ly Thiên thương tổn Vân Phàm, y nhất định cũng sẽ hận Hiên Viên Ly Thiên.

Y hiện tại, cảm thấy Hiên Viên Ly Thiên, căn bản là không xứng với Vân Phàm, y phát hiện y sắp trở nên giống với Hiên Viên Bất Kinh chán ghét Hiên Viên Ly Thiên. . .

Mẫu thân Vân Phàm của y, bất hạnh cỡ nào, yêu một người Hiên Viên Ly Thiên, tất cả bi kịch của y đều bắt đầu từ nam nhân này, nhưng nam nhân này lại trả lại cho y cái gì. . .

Vân Khuynh lạnh mặt, chậm rãi nhắm mắt lại, tự đáy lòng y mong muốn Vân Phàm đừng tới tìm y, không nên bị Hiên Viên Ly Thiên tìm được. . .

Vân Khuynh thậm chí nghĩ, nếu như hoàng đế Tương Ly quốc kia thương hắn mẫu thân y, vậy cứ để họ đến bên nhau đi. . .

Còn hơn mẫu thân y, y vẫn có Tần Vô Phong Tần Vô Song và Đại Bảo tiểu Bảo, còn có Vân Hoán, Hiên Viên Bất Kinh hai người ca ca, y hạnh phúc đến cỡ nào. . .

Khi đó, Vân Phàm bị người trong thiên hạ hiểu lầm, trong tay cái gì cũng không có. . .

Vân Khuynh một lần nữa mở mắt, lạnh lùng mở miệng nói: “Ngươi nói xong rồi? ? ?”

Hiên Viên Ly Thiên dường như hiểu được tâm tư của y, thở dài một tiếng:

“Ta biết ngươi hiện tại rất hận ta, rất ghét ta. . . Ta cũng không thể biện giải gì thêm cho mình. . . Chỉ hy vọng ngươi xem ta thương y, lúc y liên hệ với ngươi nói cho ta biết một tiếng. . .

Chuyện vừa nói với ngươi, ta vẫn không dám nói cho Bất Kinh. . . Lấy tính tình ngay thẳng của Bất Kinh, nếu hắn biết những chuyện này, ta và hắn, sợ là kiếp này không còn là phụ tử. . .

Nhưng ngươi không giống, tiểu Thất, tiểu Khuynh, vào trình độ nhất định, ngươi so với Bất Kinh càng thêm co được dãn được. . .”

Bởi vì y nhẹ dạ hơn Hiên Viên Bất Kinh sao? ? ?

Đáy lòng Vân Khuynh đột nhiên xuất hiện vài phần chán ghét phiền táo, mở miệng nói: “Mẫu thân có tìm ta hay không thì không xác định, chuyện sau đó nói sau, hoàng. . . Đa đa, ta và Vô Song bọn họ một đường đi tới có chút mệt mỏi, muốn xuống phía dưới nghỉ ngơi một hồi trước.”

Hiên Viên Ly Thiên gật đầu: “Ân. . . Ngươi xuống phía dưới trước đi, nghỉ ngơi cho tốt. . .”

Vân Khuynh gật đầu với hắn, mang theo tâm tư đầy mình rời đi.

Hiên Viên Ly Thiên nhìn thân ảnh Vân Khuynh, lúc Vân Khuynh mở cửa bỗng nhiên mở miệng: “Tiểu Khuynh.”

Vân Khuynh dừng lại cước bộ, nhưng cũng không quay đầu lại: “Sao vậy? ? ?”

“Lúc Phàm nhi tìm tới ngươi, ngươi nhất định phải cho ta biết. . . Ngươi không cần lo lắng y không gặp ngươi, y nhất định sẽ gặp ngươi. . .”

Vân Khuynh không muốn nghe thêm, trực tiếp rời đi.

Hiên Viên Ly Thiên đứng tại chỗ, thấp giọng nói: “Bởi vì y giống ngươi trọng cảm tình lại nhẹ dạ. . .”

Vân Khuynh chậm rãi bước đi, chuyện vừa rồi Hiên Viên Ly Thiên nói cho y, giống như cuộn phim xuất hiện trong đầu y. . .

Vân Phàm trong miệng Hiên Viên Ly Thiên và Hiên Viên Bất Kinh, đều là một nam tử tương đối tốt đẹp, y rất chờ mong được gặp y. . .

Hơn nữa, y nhất định sẽ không khiến Vân Phàm thương tâm, thỉnh cầu của Hiên Viên Ly Thiên, y sẽ không đáp ứng!

Content Protection by DMCA.com
loading...

2 Responses

  1. Smiley Joyce says:

    Khuynh nhi nghĩ đúng ớ, chuyện gì cũng từ cha nội hơi bị hèn này ra =.=

  2. Anonymous says:

    Cuối cùng cũng có chương mới, thanks chủ nha rất nhiều

Để lại bình luận

%d bloggers like this: