Khuynh tẫn triền miên – Chương 270+271

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Huyết Vũ.

Ai ai ai!!! Tình hình là KTTM chỉ còn 20 chương nữa là hoàn chính văn, chặng đường sắp kết thúc, vì vậy Vũ ta quyết định hiện tại có mấy ngày rảnh sẽ edit và post thêm truyện chứ k nhất định cứ 2 ngày post 1 lần nữa. ( Cũng coi như là để bồi thường cho các tềnh iu ngóng trông truyện của ta khi ta đào hố á!!! ~~~ )

Chương 270: Hai lựa chọn khó khăn.

Muốn chết? ? ?

Lẽ nào hắc bào tế tự Ám Dạ, thực sự muốn tự tử? ? ?

Ngụy Quang Hàn căn bản không tin.

Nhiều năm như vậy, hắc bào tế tự Ám Dạ nếu muốn tự tử đã sớm tự tử, sao còn chờ tới bây giờ, hết lần này tới lần khác đến hôm nay mới tự tử? ? ?

Nghe xong Ám Dạ trả lời, Ngụy Quang Hàn hơi nhíu nhíu mày:

“Chết? ? ?

Ám Dạ, tuy rằng ngươi sống hay chết không liên quan gì đến ta, thế nhưng. . . Ngươi không phải đáp ứng sư phụ ta, muốn làm hắn sống lại, hiện tại ngươi chết là thế nào? ? ? Đem toàn bộ mọi chuyện đều giao cho ta một người? ? ? Lẽ nào, ngươi không muốn tận mắt nhìn thấy một khắc sư phụ ta sống lại sao? ? ?”

Hắc bào tế tự Ám Dạ dùng tay bưng ngực, rút ra chủy thủ cắm trong ngực hắn, máu trên người hắn không chỉ tẩm ướt giường lớn như thủy tinh, càng đem một thân quần áo tuyết trắng của Chiến Thiên Y sư phụ Ngụy Quang Hàn vấy bẩn.

Ngụy Quang Hàn thấy vậy, trong con ngươi hiện lên một tia lo lắng: “Ám Dạ, dù cho ngươi muốn tự tử, cũng không nên làm bẩn sư phụ ta.”

“Ha hả ha hả. . . Ngụy Quang Hàn, ngươi thật cho rằng ta là muốn tự tử sao? ? ?

Sao có thể, ta mấy năm nay, tâm tâm niệm niệm vẫn mong muốn có thể khiến hắn sống lại, ta vì hắn sống lại mà làm nhiều chuyện như vậy, sao có thể đi tự tử chứ. . .

Ngươi nói rất đúng, ta đương nhiên muốn tận mắt nhìn thấy hắn sống lại, thế nhưng, ngươi không cho phép. . . Ngụy Quang Hàn, là ngươi ép ta phải chết.

Ngươi che chở huyết đồng như vậy, căn bản là không muốn giết nó, chuyện cho tới nước này, để Thiên Y sống lại, ta chỉ có thể chịu đau nhức rời xa hắn. . .”

Ám Dạ nói, bàn tay bưng lấy vết thương trên ngực, dời về phía khuôn mặt an tĩnh nằm của Chiến Thiên Y, chậm rãi vuốt ve khuôn mặt người kia.

“. . .”

Hắn ép hắn chết? ? ? Chuyện khi nào, chính hắn thế nào một chút cũng không biết? ? ?

Ngụy Quang Hàn trừng mắt Ám Dạ, dưới đáy lòng chậm rãi cân nhắc lời Ám Dạ nói.

Nửa ngày, mi tâm của hắn di động, nét mặt xuất hiện vài tia ngoan lệ: “Ám Dạ. . . Lẽ nào đây là ngươi nói. . .”

“Ha hả ha hả. . .”

Ám Dạ lại cười, tự tay cởi ra y bào màu đen của mình, rút đi mũ trùm, lộ ra một nam tử tuyệt mỹ vô song, sắc mặt lại phiếm u lam, đôi mắt đen kịt của hắn thẳng tắp nhìn chằm chằm Ngụy Quang Hàn và đại bảo trong tay hắn: “Ngươi nghĩ tới. . . Ngụy Quang Hàn, ngươi hiện tại mới nghĩ đến. . . Ha ha ha. . .”

“Hừ.”

Ngụy Quang Hàn hừ lạnh một tiếng:

“Ám Dạ, mặc kệ ngươi đùa giỡn thủ đoạn gì, ta cũng sẽ không ra tay với Tư Minh, chúng ta đã nói rõ, mười chín năm sau mới động hắn, ngươi mơ tưởng ta sẽ ra tay sớm một ngày đêm.

Ngươi muốn chết, muốn tự tử là chuyện của ngươi, ngươi nếu thực sự muốn ở cùng sư phụ tại chỗ này, ngươi liền ở lại đây đi, ta không ngăn cản ngươi.”

Nói xong, Ngụy Quang Hàn phất tay áo rời đi.

Nhưng mà hắn chưa đi được xa, lại bị lời nói hắc bào tế tự đóng tại chỗ:

“Chờ một chút. . . Ngụy Quang Hàn, giữa sư phụ ngươi và hài tử kia ngươi chỉ có thể lựa chọn một người. . .

Ta dùng sinh mệnh của ta, linh hồn của ta, tất cả của ta, thúc dục kỳ hạn sư phụ ngươi sống lại sớm hơn. . . Ngươi hiện tại chỉ cần giết huyết đồng, sư phụ ngươi có thể sống lại. . .

Nếu như trong vòng 3 ngày, ngươi không muốn giết hài tử kia. . . Thân thể sư phụ ngươi, sẽ hóa thành bụi, tiêu thất trong tam giới. . . Tự ngươi lựa chọn đi. . .

Chọn sư phụ ngươi, hoặc là, huyết đồng. . .”

“Ngươi. . .”

Ngụy Quang Hàn bỗng nhiên xoay người, trên khuôn mặt yêu dị tái nhợt kia tràn đầy tức giận, trong đôi con ngươi đỏ như máu hừng hực oán hận khó có thể nói rõ, lệ chí khóe mắt hắn dịu dàng muốn ngã, giống như lập tức muốn từ trên mặt hắn rơi xuống.

“Ai cần ngươi nhiều chuyện? ? ? Ám Dạ, ngươi chết còn chưa đủ, muốn tự tử thì tự tử đi, vì sao phải kéo theo sư phụ ta, vì sao muốn liên lụy đến Tư Minh? ? ?”

Nét mặt phiếm màu u lam của Ám Dạ tràn đầy nụ cười quỷ dị:

“Ngươi nghĩ rằng ta nhìn không ra sao, ngươi căn bản không muốn ra tay với hài tử ở trong lòng ngươi kia. . . Lúc hướng về hắn, trên người ngươi không có một chút sát khí.

Không thể làm chung, ta nói rồi, ta sẽ bức ngươi ra tay với hắn, Ngụy Quang Hàn, ta cũng không tin, ngươi sẽ vì một huyết đồng quỷ dị chẳng dính dáng gì mà uổng phí sinh mệnh sư phụ ngươi. . .

Ngươi bức ta vì Thiên Y sống lại mà không thể không chết, ta bức ngươi phải lựa chọn, Ngụy Quang Hàn, hai người chúng ta không thiếu nợ nhau.”

Ám Dạ nói xong bệnh trạng gần như quỷ dị trên khuôn mặt rút đi, hắn ôn nhu nhìn khuôn mặt trầm tĩnh, không có một chút sinh mệnh của Chiến Thiên Y.

“Ta đích xác chết cũng không đủ. . . Không sao, từ lúc ta biết hắn, hắn vẫn luôn chống đối với trời, hắn là một người vĩnh viễn không muốn hướng về bất kỳ ai, dù là ông trời cũng không nguyện thần phục.

Tất cả mọi người đều nói sinh tử do mệnh, hắn thì khác, vẫn luôn biến mình càng mạnh càng mạnh. . . Cuối cùng cũng tìm được một phương pháp có thể vượt ra khỏi sinh tử luân hồi, đó chính là sống lại. . .

Ngụy Quang Hàn, sống lại sau đó sống mãi là tâm nguyện lớn nhất của hắn, vô luận như thế nào ta cũng phải giúp hắn thực hiện, hơn hai trăm năm, hắn đã chết lâu như vậy. . .

Ngụy Quang Hàn ngươi hiểu ta hoảng loạn không, chỉ có ta và ngươi còn sống, mọi người quen thuộc bên người lục tục già nua rồi chết đi, sau đó biến mất vô tung vô ảnh, ta sợ. . . Sợ hắn không thể sống lại, sợ hắn không về được nữa. . .

Cho nên, dù chỉ một chút cơ hội, ta cũng sẽ không bỏ qua.

Ta vốn không muốn hi sinh mình thúc đẩy thời kỳ sống lại của hắn sơm hơn, thế nhưng. . . Tần gia sẽ tìm tới nơi này, bọn họ sẽ mang đi huyết đồng. . . Bọn họ mang đi huyết đồng ta nhưng thật ra không sợ, ta sợ nhất chính là ngươi. . .

Ngụy Quang Hàn, là ngươi, ta sợ ngươi sẽ bị hài tử kia mê hoặc tâm trí, không chịu giết hắn, nói vậy, Thiên Y hắn sẽ không có hi vọng sống lại. . .

Vậy nên, ta phải khiến hắn sống lại sớm hơn, ta muốn đánh cược một lần, Ngụy Quang Hàn, còn có ba ngày, ngươi giết hài tử kia, sư phụ ngươi sẽ sống lại, ngươi không giết hài tử kia, sư phụ ngươi sẽ biến mất trong tam giới sáu đạo. . .”

“Ngươi quả nhiên là tính toán không bỏ sót, Ám Dạ, ngươi điên rồi.”

Đích thật là tính toán không bỏ sót.

Bất luận Ngụy Quang Hàn có nguyện ý giết đại bảo hay không, thắng đều là Ám Dạ.

Ngụy Quang Hàn nếu nguyện ý giết đại bảo, Chiến Thiên Y sẽ sống lại, nguyện vọng của người Ám Dạ yêu nhất sẽ được thực hiện.

Ngụy Quang Hàn nếu không muốn giết đại bảo, Chiến Thiên Y sẽ biến mất, Ám Dạ liền có thể cùng Chiến Thiên Y đối mặt với tử vong triệt để, trở về hắc ám.

Bàn tay Ngụy Quang Hàn ôm đại bảo, không tự chủ được siết chặt nắm tay, đáy lòng hắn phẫn hận và cuồng nộ không người có thể hiểu.

Hắn không muốn thương tổn đại bảo, nhưng hắn cũng không muốn Chiến Thiên Y cứ như vậy biến mất trong tam giới sáu đạo.

Chiến Thiên Y là ân nhân của hắn, đời này, cho hắn nhiều nhất, hắn nợ nhiều nhất chính là Chiến Thiên Y.

Đáy lòng Ngụy Quang Hàn một mảnh hỗn loạn, lúc này hắn căn bản không thể tỉnh táo lại làm ra bất cứ lựa chọn nào.

Hắn ghét lựa chọn này, cực kỳ ghét.

Lúc này hắn không hề dừng lại, trực tiếp rời đi.

Ám Dạ lúc này cũng không gọi lại hắn, mà là cất tiếng cười to, tiếng cười của hắn bén nhọn âm trầm, mang theo cảm giác quỷ dị nói không nên lời, dường như cười nhạo châm chọc Ngụy Quang Hàn, cũng dường như rất hài lòng với cục diện hắn thiết kế.

Nói chung, ở bên trong không có nửa phần thiện ý.

Chờ thân ảnh Ngụy Quang Hàn hoàn toàn biến mất, nụ cười của hắn thu lại, khuôn mặt trở nên đau thương.

Nếu như có thể, hắn đương nhiên muốn chờ Chiến Thiên Y sống lại.

Đáng tiếc. . .

Đáng tiếc. . .

Hắn thu hồi ánh mắt nhìn bóng lưng Ngụy Quang Hàn, một lần nữa đem đường nhìn chuyển lên trên người Chiến Thiên Y.

Mái tóc màu mực vốn có của Chiến Thiên Y hiện tại tất cả biến thành màu trắng bạc, khuôn mặt hắn rất an tường, con mắt nhắm lại, mũi miệng đều mất đi hô hấp.

Thân thể hắn băng lãnh, không có một chút dấu hiệu sinh mệnh.

Vươn bàn tay lây dính vết máu của mình, hắn nắm tay Chiến Thiên Y, ánh mắt kiên định nói: “Ta sẽ cho ngươi sống lại, ta nhất định sẽ làm ngươi sống lại. . .”

. . . . .

Cách làm của Ám Dạ quấy rầy toàn bộ kế hoạch của Ngụy Quang Hàn, mười chín năm sau giết đại bảo, đã là không thể.

Lẽ nào hắn phải giết đại bảo ngay lúc này? ? ?

Ba ngày, đối với Ngụy Quang Hàn mà nói, chỉ có ba ngày suy nghĩ.

Hoặc là chọn sư phụ giết chết Ngụy Tư Minh, hoặc là mặc kệ sư phụ biến mất bảo trụ Ngụy Tư Minh. . .

Ngụy Quang Hàn ngồi trên Huyết Trì của ‘Vô Gian luyện ngục’, trong Huyết Trì tràn đầy máu tươi tanh hôi, còn có một con cự mãng do ‘Vô Gian luyện ngục’ nuôi dưỡng bơi trong đó.

Tay áo màu tím của Ngụy Quang Hàn không gió tự động, hắn cúi đầu, nhìn Ngụy Tư Minh trong lòng, nhìn hai gò má khéo léo xinh xắn của tiểu hài tử kia, đôi mắt đỏ như máu của hắn sâu thẳm không thấy đáy.

Dù là ai cũng nhìn không ra tâm tư của hắn.

Hắn cứ như vậy bình tĩnh nhìn Ngụy Tư Minh, trên khuôn mặt không có một chút tâm tình, băng lãnh, cao ngạo, toàn thân tản ra khí tức người sống chớ tới gần.

Ngoại trừ giết chết đại bảo, cùng với bỏ mặc sư phụ hắn chết, liệu còn lựa chọn khác? ? ?

Liệu còn con đường thứ ba? ? ?

Con ngươi đỏ tươi của Ngụy Quang Hàn hơi lóe ra, trong lòng hắn là một mảnh mê man, không ai có thể nói cho hắn phải lựa chọn như thế nào.

Chính hắn căn bản không thể lựa chọn.

Ba ngày, ba ngày chẳng qua là trong nháy mắt mà thôi.

Trong ba ngày này, liệu có xảy ra biến cố nào đó khiến hắn làm ra quyết định? ? ?

Là giết đại bảo cứu sư phụ, hay là cô phụ sư phụ hắn không giết đại bảo. . .

 

Chương 271: Đòi lại đại bảo

Ngụy Quang Hàn còn nhớ rõ khi đó hắn là một học sinh trung học, nhưng chẳng hiểu tại sao lại xuyên qua đến Huỳnh Quang, xuyên vào trong người một đứa trẻ bị vứt bỏ.

Khi vừa đến dị thế hắn kinh hoảng, là không gì sánh kịp.

Vào lúc hắn cho rằng mình sẽ chết, thì Chiến Thiên Y nhặt được hắn.

Chiến Thiên Y thu dưỡng hắn, từ nhỏ đem hắn mang theo bên người nuôi lớn, thu hắn làm đồ đệ, dạy cho hắn tuyệt học có một không hai.

Chiến Thiên Y luôn luôn lãnh ngạo với người khác, rất ít nói, luôn luôn đem tất cả sự tình nhìn rất thông thấu, luôn luôn lặng lẽ quan tâm mọi thứ vì hắn.

Chiến Thiên Y đối với hắn đặc biệt tốt, có thể nói, hắn là lo lắng duy nhất của Chiến Thiên Y, cũng là điều duy nhất Chiến Thiên Y quan tâm.

Chính bởi vì Chiến Thiên Y đối tốt với Ngụy Quang Hàn, cho nên Ngụy Quang Hàn sau khi biết nguyên nhân mình xuyên qua, không có trách cứ Chiến Thiên Y, chỉ trách thế sự bất đắc dĩ.

Huống hồ, sau đó, Chiến Thiên Y vì hắn, làm cho Lạc Minh sống lại trong thế giới này, dâng ra sinh mệnh của mình, điều này làm cho hắn sao có thể hận Chiến Thiên Y? ? ?

Chiến Thiên Y giúp Lạc Minh sống lại ở thế giới này, lúc chết đi, điều kiện duy nhất chính là muốn Ngụy Quang Hàn tìm được huyết đồng làm hắn sống lại.

Khi đó, Ngụy Quang Hàn miệng đầy đáp ứng.

Những năm gần đây, trong lòng Ngụy Quang Hàn chỉ có hai sự kiện, một là Lạc Minh, một là phục sinh Chiến Thiên Y.

Thế nhưng, hôm nay, vì hài tử này là hài tử của Lạc Minh, hắn dĩ nhiên chần chờ.

Sư phụ hắn, ở trên giường lớn khắc băng lạnh như băng, nằm hai trăm năm, hắn lại vì một hài tử ở trong tay mình mấy tháng, hài tử của Lạc Minh, chần chờ.

Không muốn cứu sư phụ hắn. . .

Hắn, sao có thể như vậy? ? ?

Thế nhưng. . .

Nếu thực sự giết hài tử này, hài tử vẫn còn nằm trong tã lót, thuộc về Lạc Minh, nếu như thực sự giết nó, hắn phải ăn nói thế nào với Lạc Minh? ? ?

Đời trước, hắn đã bởi vì mình, từng thương tổn Lạc Minh một lần, hắn sao có thể lần thứ hai làm ra chuyện như vậy? ? ?

Một ngày một đêm đã qua, Ngụy Quang Hàn nhưng còn đang mê man.

Chỉ còn lại một nửa thời gian. . .

Lúc này, Vân Khuynh bọn họ cũng chạy tới ‘Vô Gian luyện ngục’.

Tần gia huynh đệ, thậm chí là đại đa số ảnh vệ ám vệ Tần gia đều từng ở trong ‘Vô Gian luyện ngục’, đối với lối vào là phi thường quen thuộc.

Đó là một tòa thành ngầm cực lớn, ‘Vô Gian luyện ngục’ chưa bao giờ cự tuyệt bất luận kẻ nào tiến nhập, cũng sẽ không ngăn cản bất luận kẻ nào rời khỏi, chỉ cần có năng lực, ra vào không là vấn đề.

Chỉ là ‘Vô Gian luyện ngục’ giống như một địa ngục chân chính, ngoại trừ tử sĩ ở đó và đám người không ra được, người đi ra ngoài, chưa từng có ý nghĩ muốn trở lại.

Vân Khuynh mấy người rất dễ dàng tiến nhập ‘Vô Gian luyện ngục’.

Đó là một trấn nhỏ cổ quái trong tòa thành ngầm, không khí bên trong vô thì vô khắc phiêu dật hơi thở máu tanh, thậm chí ngay cả màu sắc không khí cũng là phấn hồng nhàn nhạt.

Đường cái rất an tĩnh, thế nhưng hai bên đường đứng đầy người.

Đủ loại người, bọn họ có người bẩn thỉu, có người áo mũ chỉnh tề, có người tuấn mỹ tiêu sái, có người lấm la lấm lét, bọn họ không hoàn toàn giống nhau, thậm chí là hoàn toàn khác nhau.

Thế nhưng, trên người bọn họ đều có hơi thở tương đồng.

Hơi thở thuộc về lang sói, con mắt bọn họ đều mơ hồ phiếm hồng, đứng dưới ánh dương quang nóng rực mà quỷ dị nhìn đoàn người Vân Khuynh vừa mới tiến đến ‘Vô Gian luyện ngục’.

‘Vô Gian luyện ngục’ là một nơi người ăn thịt người, những người này, nhìn Tần Vô Phong Tần Vô Song và Vân Khuynh bọn họ, ý niệm duy nhất trong đầu chính là uống máu bọn chúng, ăn thịt bọn chúng.

‘Vô Gian luyện ngục’ cũng là nơi cường giả vi tôn, những người này trước khi biết rõ năng lực của Vân Khuynh mấy người, không có một người dám đơn giản động thủ.

Tần Vô Song và Tần Vô Phong đem Vân Khuynh che chở ở trung gian bọn họ, cảnh giác nhìn đám người trên đường.

Người ở lại ‘Vô Gian luyện ngục’, hoặc là vừa tiến đến lịch lãm, hoặc là không có năng lực đi ra ngoài, hầu như không ai có thể địch nổi Tần Vô Phong đoàn người.

Tần Vô Song và Tần Vô Phong để giảm bớt một ít phiền phức, tự động phóng xuất ra uy áp và sát khí cường đại.

Năng lực của bọn họ khiến đám người kia liên tục lui về phía sau, nhưng bọn hắn vẫn như trước dùng ánh mắt nóng cháy quỷ dị nhìn bọn hắn chằm chằm, liếm môi, dưới đáy lòng huyễn tưởng thịt của bọn họ có bao nhiêu ăn ngon. . .

Ở trong ‘Vô Gian luyện ngục’, có hai loại tình huống, nhất định phải gặp ‘Vực chủ’ .

Một là lúc vừa tiến nhập ‘Vô Gian luyện ngục’, phải uống huyết rượu thành chủ dâng tặng, hai là lúc rời đi thì cáo biệt ‘Vực chủ’ .

Ngụy Quang Hàn ở chỗ này, cũng là vĩnh viễn một thân áo choàng tím, đem toàn thân mình, ngay cả đầu cũng bọc trong y bào màu tím, khiến người ngoài nhìn không thấy mảy may.

Đại Bảo bị hắn ôm vào trong ngực, cũng toàn thân bị áo choàng màu tím bao vây, khác biệt chính là, khuôn mặt Đại Bảo là lộ ra bên ngoài.

Ngụy Quang Hàn đã sớm nghe thấy thủ hạ nói lần này tới rất nhiều người, hắn đã chuẩn bị huyết rượu, còn thiếu chỉ là chiêu đãi mà thôi.

Nhưng mà khi hắn thấy người, cũng bỗng nhiên ngẩn ra.

Trước khi hắc bào tế tự Ám Dạ chết, đã nói qua Tần gia đã tìm được chỗ của huyết đồng, sẽ đến đoạt lại huyết đồng.

Khi đó, hắn không quá để ý, sau khi hắc bào tế tự Ám Dạ chết, hắn càng một mực phiền não rốt cuộc giữa hai loại lựa chọn khó khăn chọn lấy cái nào. . .

Hắn không nghĩ tới, thực sự không nghĩ tới Tần gia dĩ nhiên sẽ đến sớm như vậy, càng không nghĩ tới Vân Khuynh cũng tới đây.

Vân Khuynh từ lúc tiến nhập ‘Vô Gian luyện ngục’ liền cực kỳ không thích ở đây, thế nhưng y vẫn kiềm nén cảm thụ của mình.

Lúc này, y nhìn một đám người chẳng biết từ nơi này xuất hiện cầm khay ở trong tay, trên khay có vài ly rượu, mùi máu tươi nồng nặc trong rượu khiến người ta muốn nôn mửa.

Thế nhưng Vân Khuynh không có nôn, lực chú ý của y lập tức đã bị Ngụy Quang Hàn vừa mới xuất hiện, cùng với hài tử trong tay hắn hấp dẫn.

Trong giây lát, Vân Khuynh thậm chí quên mình đang ở nơi nào, quên bên người có người nào, y gần như chỉ muốn nhào tới trước người Ngụy Quang Hàn đoạt lại hài tử trong tay hắn.

“Đại Bảo! ! !”

Động tác của y còn chưa làm ra, trong miệng cũng đã gọi tên hài tử của y.

Sau một khắc, Tần Vô Song và Tần Vô Phong đã một trái một phải cầm tay y, ngăn cản y tiến về phía trước.

Khuôn mặt giấu dưới áo choàng của Ngụy Quang Hàn hơi vặn vẹo, giơ tay với thuộc hạ bưng huyết rượu nói: “Xuống phía dưới.”

Sau đó một loạt người cấp tốc đi xuống.

Ngụy Quang Hàn đi xuống cầu thang, một người đối mặt với Tần Vô Song Tần Vô Phong Vân Khuynh đoàn người, hắn ôm hài tử trong tay, nhìn Vân Khuynh nói: “Hài tử này, là nghĩa tử của ta, ta đặt tên cho nó, Ngụy Tư Minh.”

Vân Khuynh bỗng nhiên ngây người, Tư Minh, Tư Minh, ý tứ trong đó, Vân Khuynh đã từng làm Lạc Minh sao không biết? ? ?

Thân thể Vân Khuynh bỗng nhiên có chút run, Tần Vô Phong Tần Vô Song một trái một phải, nắm chặt tay y, hơi ấm trên tay bọn họ, truyền tới tay y, cũng sưởi ấm tâm của y.

Vân Khuynh bắt đầu chậm rãi trầm tĩnh lại, y hít một hơi thật sâu, nhìn Ngụy Quang Hàn nói: “Vì sao muốn bắt Đại Bảo của ta? ? ?”

Ngụy Quang Hàn vươn ngón tay thon dài, lướt qua gò má Đại Bảo: “Tự nhiên là có nguyên nhân, nếu không, Minh, ngươi nghĩ rằng ta sẽ tổn thương ngươi một lần nữa sao? ? ?”

Lông mi Vân Khuynh nhẹ nhàng run lên: “Trả hài tử lại cho chúng ta.”

“Các ngươi? ? ?”

Trên khuôn mặt trắng bệch gần như yêu dị giấu dưới áo choàng màu tím của Ngụy Quang Hàn mang theo nụ cười nghiền ngẫm.

Ánh mắt hắn nhất nhất từ trên người Tần Vô Phong lướt đến bàn tay nắm chặt của Tần Vô Phong cùng Vân Khuynh, lại chuyển qua khuôn mặt tuyệt mỹ mang theo nôn nóng của Vân Khuynh, hơi dừng một chút, lại lướt đến đôi bàn tay nắm chặt của Vân Khuynh và Tần Vô Song cùng với khuôn mặt Tần Vô Song.

Nhìn một vòng xong, ánh mắt hắn lại lần nữa định trên khuôn mặt Tần Vô Phong, mở miệng nói: “Tần Vô Phong, chúng ta lại thấy mặt.”

Tần Vô Phong nhăn chặt lông mày, hừ lạnh một tiếng: “Đem Kính Huyền trả lại cho chúng ta.”

Ngụy Quang Hàn cười khẽ hai tiếng, xoay người, một lần nữa đi lên bậc thang, ngồi trên ghế dựa lớn phủ lông thú, bàn tay vẫn như trước xoa nhẹ khuôn mặt Đại Bảo: “Cho các ngươi, sư phụ ta làm sao bây giờ? ? ?”

Tần Vô Song hơi đi về phía trước một bước: “Sư phụ ngươi? ? ? Hắn cùng với Đại Bảo có liên quan gì? ? ?”

Ngụy Quang Hàn nâng lên thân thể Đại Bảo, đem khuôn mặt an tĩnh của Đại Bảo, ánh mắt băng lãnh hiện ra trước mặt Vân Khuynh và Tần Vô Song Tần Vô Phong bọn họ: “Nhi tử các ngươi, là huyết đồng, nó có thể khiến sư phụ ta sống lại.”

“Huyết đồng? Sư phụ ngươi là? ? ? Làm sao sống lại? ? ?”

Sống lại? Không phải chỉ có người sau khi chết mới có thể dùng từ này sao? ? ?

Sư phụ Ngụy Quang Hàn là ai, người, thực sự có thể khởi tử hồi sinh một lần nữa sống lại sao? ? ?

Trên khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị của Tần Vô Phong tràn đầy nghi hoặc, liên tiếp hỏi hai vấn đề.

Ngụy Quang Hàn có vẻ có chút thong dong, hắn thờ ơ đáp: “Huyết đồng, là một tồn tại có mệnh cách kỳ lạ mà cường đại. . . Chiến Thiên Y, sư phụ ta là người đầu tiên đảm nhận võ lâm minh chủ hai trăm năm trước trên giang hồ Chiến Thiên Y, hai trăm năm trước, hắn đã chết, hiện tại, ta muốn đem khắn phục sinh.”

“Hai trăm năm trước! ! !”

Tần Vô Phong và Tần Vô Song đều có vẻ hồi hộp không gì sánh được: “Ngụy Quang Hàn, ngươi rốt cuộc bao nhiêu? ? ?”

Ngụy Quang Hàn nhàn nhạt liếc nhìn bọn họ: “Hơn hai trăm tuổi mà thôi. . . Sư phụ ta cho ta sinh mệnh, dưỡng dục ta, cho người ta yêu nhất có cơ hội sống lại, các ngươi nói ta có nên giúp hắn sống lại không? ? ?”

Lúc Ngụy Quang Hàn nói đến người yêu nhất, con mắt thẳng tắp nhìn Vân Khuynh, vấn đề trong miệng hắn, tựa như đang hỏi Vân Khuynh, cũng là đang hỏi mọi người, càng như là đang hỏi chính hắn.

Vân Khuynh trừng lớn hai mắt, nhìn hắn:

“Đại Bảo chỉ là Đại Bảo, ta không biết ngươi nói huyết đồng là cái gì, thế nhưng, cho người mình quan tâm sống lại tuy rằng là có thể, thế nhưng cũng không thể dùng một sinh mệnh vô tội khác để trao đổi.

Hơn nữa, người kia đã qua đời, nếu đã chết đi, cần gì phải sống lại? ? ?

Ngụy Quang Hàn, ngươi chẳng lẽ không biết thương hải tang điền, cảnh còn người mất sao. Sư phụ ngươi đã chết hơn hai trăm năm, hiện tại cho dù ngươi phục sinh hắn, người vật hoàn cảnh hắn quen thuộc đã không tồn tại, như vậy cho dù sống lại, lại có ý nghĩa gì? ? ?”

Content Protection by DMCA.com
loading...

5 Responses

  1. Dori109 says:

    oaaaa~~~ nhiệt liệt vỗ tay,ta iu nàng quá à :*. Vì quýêt định này của nàng mà lòng ta thấy vui sứơng bíêt bao =)))),chờ nàng mòn mỏi cuối cùng cũng đựơc đền đáp rồi *chấm nứơc mắt*. Cố gắng lên nha nàng, ta mong nàng sẽ luôn ở lại wordpress và cho ra nhìu tác phẩm nữa (đặc bịêt là Np…vì ta là fan cuồng mà,hí hí). Dù sao cũng cám ơn nàng rất nhìu,hun nàng..muah…muah…muah..

    • ngô, ta cũng đang suy tính xog 2 truyện này sẽ làm tiếp truyện nào đây, mà thui mà thui~~ cứ xong hẳn đi r tính tiếp, chứ chưa xong mà đã đào thêm hố chắc bị ăn gạch quá !!!!~~

Để lại bình luận

%d bloggers like this: