Khuynh tẫn triền miên – Chương 276+277

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Huyết Vũ.

Thông báo thông báo!!! Bởi vì truyện SS hôm nay đã hoàn Q3 mà KTTM cũng sắp hoàn chính văn rùi nên ta quyết định sẽ đặt SS sang một bên 2 ngày để chạy đua với KTTM ( chủ yếu là bà chị nhà bên thấy sắp hết giục vội quá hổng bít làm sao!! ), bởi vì truyện cổ đại như KTTM edit dễ hơn nên ta sẽ cố trong 2 ngày edit hết 12 chương chính văn còn lại của truyện. Sau khi hết chính văn ta sẽ tiếp tục edit SS, đến phần phiên ngoại KTTM thì sẽ edit 2c/1 ngày như bình thường nhé. ( Ai có ý kiến giề nhớ comt cho ta nha!!! )

 

Chương 276: trăm sông đổ về một biển.

Vân Khuynh sau khi cáo biệt Ngụy Quang Hàn, trong lòng liền có một cỗ trầm trọng khó có thể nói rõ đang lan tràn.

Y nghĩ tới rất nhiều chuyện từ thật lâu trước đây, tất cả tất cả khi y và Ngụy Quang Hàn ở bên nhau.

Ngụy Quang Hàn đời trước, cho dù hung hăng thương tổn y, sau đó lại cho y ôn nhu không gì sánh kịp.

Khiến y luôn luôn chìm đắm trong ôn nhu của Ngụy Quang Hàn, cam tâm vì một chút ôn nhu, một chút cũng không quan tâm Ngụy Quang Hàn hung hăng thương tổn sau khi cho y ôn nhu.

Vô số lần, y từ địa ngục trèo đến thiên đường, sau khi bị hung hăng vứt bỏ, lại được kéo đến thiên đường, rồi lại hung hăng bị đẩy mạnh xuống địa ngục. . .

Cứ như vậy, lặp đi lặp lại, tới tới lui lui, y vẫn quấn quýt trong tình yêu kia của Ngụy Quang Hàn khó có thể dứt bỏ.

Thẳng đến chết đi.

Thẳng đến lúc chết đi, y mới cho rằng, mình đã chết, không có ký ức, sẽ được giải thoát.

Thế nhưng, đi tới thế giới này, y vẫn còn ký ức của mình, ký ức đời trước của mình.

Bao gồm cả tình yêu, đau khổ.

Khi đó y một lòng nghĩ, người thương tổn y như vậy, không nên yêu nữa, không nên yêu nữa mới tốt, vì vậy, nhất khắc y gặp được Tần Vô Song, y tiếp nhận Tần Vô Song. . .

Hôm nay, y đã có cuộc sống hạnh phúc của mình, Ngụy Quang Hàn nhưng vẫn bất hạnh.

So sánh tình cảnh của y với Ngụy Quang Hàn một chút, Vân Khuynh nghĩ mình khó có thể yên tâm thoải mái hạnh phúc.

Loại tình tự dường như vĩnh viễn xa nhau vừa rồi của Ngụy Quang Hàn, cũng quấy nhiễu y tâm thần không yên.

Lúc Vân Khuynh nghĩ tới chuyện cũ, y đã một lần nữa về tới điện phủ.

Tần Vô Phong đã thu kiếm lại.

Tần Vô Song ôm Đại Bảo, bọn họ đều bình yên đợi Vân Khuynh trở về.

Vân Khuynh ngẩng đầu nhìn thấy bọn họ, thả lỏng một hơi, cười cười với họ: “Ta đã trở về.”

Tần Vô Song lập tức bước về phía trước vài bước, nhìn Đại Bảo trong lòng cảm thán nói:

“Không nghĩ tới cướp Đại Bảo về dễ dàng như vậy. . . Sai, không phải cướp, hầu như chính là Ngụy Quang Hàn đưa cho chúng ta.

Thực sự là kỳ tích, hắn cướp Đại Bảo nhà chúng ta, không phải vì phục sinh sư phụ hắn sao, sao lại đơn giản vứt bỏ như vậy? ? ?”

Vân Khuynh có chút hiếu kỳ nhìn bọn họ: “Người, thực sự có thể sống lại sao? ? ?”

Mọi người lắc đầu, Tần Vô Phong chỉ có thể trả lời y một câu: “Thiên hạ to lớn, không thiếu cái lạ.”

“Chúng ta đi chứ? ? ?”

Tần Vô Hạ mở miệng dò hỏi, ánh mắt hắn lo lắng nhìn Vân Khuynh, trong không khí ‘Vô Gian luyện ngục’ tràn ngập độc tố phi thường tai hại với thân thể người, Tần Vô Hạ rất sợ độc tố này tổn thương Vân Khuynh và hài tử trong bụng y.

Vân Khuynh có chút chần chờ: “Ta. . . Ta còn muốn gặp lại Ngụy Quang Hàn một lần.”

Vừa rồi trên đường trở về, y suy nghĩ một đường, y nghĩ, giúp Ngụy Quang Hàn đem sư phụ hắn sống lại, biết đâu sư phụ hắn có thể làm bạn gắn bó với hắn, cho hắn sống tốt hơn hiện tại nhiều.

Sắc mặt y mang theo ảo não: “Vừa rồi có chuyện quên nói.”

Thật sự là bầu không khí vừa rồi giữa y và Ngụy Quang Hàn quá mức quỷ dị, Ngụy Quang Hàn dường như cố ý ép y rời đi, vậy nên, rất kỳ quái, rất có tính ép buộc, khiến y không thể cố kỵ đến việc này.

“Là giúp sư phụ hắn sống lại sao? ? ?”

Tần Vô Phong trầm tư một chút: “Hắn đem Đại Bảo hoàn hảo vô khuyết trả lại cho chúng ta, chúng ta hẳn là nên cảm tạ hắn, chuyện này, nếu như có thể giúp, ta nhất định sẽ tận lực, nhưng mà độc tố trong không khí ở đây, không có giải dược sẽ rất phiền phức, không thích hợp ở lâu, không bằng chúng ta hiện tại đi tìm hắn, giúp hắn một tay, sau đó chúng ta đi? ? ?”

“Được.”

Vân Khuynh gật đầu, dẫn Tần Vô Phong bọn họ đi đến hành lang vừa rồi, biết đâu lúc có nhiều người, y mới có thể thản nhiên đối mặt với Ngụy Quang Hàn.

Hành lang dài dằng dặc nhìn không thấy đầu cùng đã không còn ai, Vân Khuynh nhìn chậm rãi nhíu mày.

Nhìn phương hướng Ngụy Quang Hàn vừa đi, đang đi tới, đáy lòng y lại bỗng nhiên đau xót, bỗng nhiên giống như hô hấp bị người bóp chặt.

Vân Khuynh vươn tay che ngực, khó chịu khó có thể khống chế thân thể của mình.

Tần Vô Phong vẫn đi bên cạnh y lập tức phát hiện y không đúng, lo lắng kề sát vào y: “Vân nhi, ngươi làm sao vậy? ? ?”

Hắn vươn tay đỡ lấy Vân Khuynh, sắc mặt Vân Khuynh tái nhợt, thân thể hơi run, nhất khắc vừa rồi, trái tim bóp nghẹt một chút, rất khó chịu.

Nhưng đây cũng chỉ là chuyện trong nháy mắt, sau khi đi qua, toàn bộ cảm giác liền biến mất, sau khi biến mất, trong đầu y, lại không hiểu sao xuất hiện một con đường.

Vân Khuynh lắc đầu: “Không có việc gì, có lẽ đúng như các ngươi nói, ở đây không thích hợp ở lâu. . .”

Nói xong, thân thể Vân Khuynh cứng đờ, dĩ nhiên giống như thân thể của mình mất đi khống chế, dưới ánh mắt trợn mắt há mồm của Tần Vô Phong mấy người, dưới chân y điểm nhẹ, giống như bay đi lao về một cái phương hướng.

Tần Vô Phong mấy người kinh hãi: “Khuynh nhi.”

“Vân nhi!”

Bọn họ đều chạy tới.

Trên trán Vân Khuynh tràn đầy mồ hôi, thân thể phù phiếm lợi hại, y căn bản là không khống chế được thân thể của mình, giống như bị một loại lực hút đi, thân thể không bị khống chế theo lộ tuyến trong đầu y chạy như bay.

Vân Khuynh chạy phía trước, đuổi theo đằng sau là Tần gia tam huynh đệ, chuẩn xác không gì sánh được tránh thoát các bộ phận then chốt, bọn họ đi tới tầng sâu nhất của ‘Vô Gian luyện ngục’.

Vân Khuynh là người đến đầu tiên, lúc y đến, Ngụy Quang Hàn ngồi trên một chiếc giường khắc băng lớn, tuyết trắng tản ra hàn ý.

Phía sau hắn, còn ngồi một nam tử bạch y như tuyết, sắc mặt nam tử kia cứng ngắc đem hai tay đặt trên lưng Ngụy Quang Hàn, quanh thân hắn tản ra vài phần khí tiêu điều, trong ánh mắt càng tiết lộ tịch liêu khắc cốt ghi xương.

“Tiểu Hàn, ta nhất định sẽ cứu ngươi.”

Tuyết y nam tử cúi đầu, sắc mặt trắng bệch, nhận thấy được người ngoài đến, hắn bỗng nhiên quay sang, sau đó Vân Khuynh liền thấy được khuôn mặt thâm thúy anh tuấn điêu luyện sắc sảo.

Nam tử kia cũng thấy được Vân Khuynh, hắn nhấp hé môi, thanh âm trầm thấp hàn lãnh mang theo vài phần giọng mỉa mai: “Lạc Minh? ? ?”

Vân Khuynh trừng lớn hai mắt, dưới chân kỳ thực từ lúc trước khi chính y phản ứng đến cũng đã đi về phía hai người, ánh mắt y như kiếm, thẳng tắp nhìn tuyết y nam tử: “Ngươi là ai? ? ? Ngươi đã làm gì Ngụy Quang Hàn? ? ?”

Đây là, Vân Khuynh mới phát hiện thân thể của mình dĩ nhiên đã có thể tự do khống chế? ? ?

“Chiến Thiên Y, sư phụ Ngụy Quang Hàn.”

Vân Khuynh thân thể cứng đờ: “Ngươi thực sự sống lại? ? ? Ngụy Quang Hàn không phải nói cần sinh mệnh Đại Bảo trao đổi, mới có thể cho ngươi sống lại sao, vì sao. . .”

Nói đến cái này, khuôn mặt Chiến Thiên Y lại có một chút vặn vẹo.

Ngụy Quang Hàn, tình cảm trong lòng hắn quá nặng, nhiều năm trước hắn vẫn tránh không dùng thân thể Ngụy Quang Hàn chế tạo huyết đồng, Ngụy Quang Hàn khen ngược, dĩ nhiên tự hi sinh mình.

Mà hắn hi sinh bản thân, chính là vì người trước mắt này.

Chiến Thiên Y bỗng nhiên cảm thấy hô hấp của mình có chút không thông: “Ta thực sự đã sống lại, tiểu Hàn hắn thay thế huyết đồng, hi sinh chính hắn cho ta sống lại.”

“Hi sinh? ? ? Ngươi là nói. . . Ngụy Quang Hàn hắn. . .”

Một loại khủng hoảng không thể ức chế từ trong lòng Vân Khuynh mọc lên, khiến thân thể y thẳng run lên.

“Đúng, ta là nói, Ngụy Quang Hàn sẽ chết. . . Hoặc là đã chết.”

Ngụy Quang Hàn. . .

Đã chết. . .

Trong đầu trong lòng Vân Khuynh, bỗng nhiên trống rỗng. Ngụy Quang Hàn đã chết. . .

Là vì, thay thế Đại Bảo? ? ?

Trời ạ! ! !

Tâm Vân Khuynh như đang rỉ máu, y khó chịu gần như khó có thể hô hấp.

Nếu như không biết Ngụy Quang Hàn từng sinh tồn trong thế giới này, như vậy Ngụy Quang Hàn chết lúc nào y tất nhiên sẽ không lưu ý, thế nhưng. . .

Thế nhưng, người này, là người y từng yêu, hôm nay y tận mắt nhìn thấy hắn chết trước mặt mình.

Càng làm cho y thống khổ chính là, đối phương còn vì con y mà chết.

“Tại sao có thể như vậy? ? ?”

Thời gian không thể chậm trễ, Chiến Thiên Y không muốn nói quá nhiều với y, chỉ là truy hỏi: “Ngươi nguyện ý cứu hắn không? ? ?”

Ánh mắt Vân Khuynh dời về phía hai gò má Ngụy Quang Hàn: “Ta nguyện ý, phải cứu thế nào? ? ?”

“Công lực của ta chưa hoàn toàn khôi phục, không thể tuyệt đối nắm chặt cứu hắn, cho nên mới dẫn các ngươi tới đây. . . Nếu như các ngươi giúp ta một tay, ta nhất định có thể cứu hắn.”

Hắn vừa dứt lời, Vân Khuynh còn chưa phản ứng tới, Tần Vô Phong chạy tới vừa nghe thấy Chiến Thiên Y nói như vậy thân thể đã xoay tròn ngồi xuống phía sau Chiến Thiên Y trên giường khắc băng, vận chuyển nội lực vào trong cơ thể Chiến Thiên Y.

Tần Vô Song đem Đại Bảo trong lòng giao cho Vân Khuynh, cũng ngồi xuống phía sau Tần Vô Phong, Tần Vô Hạ cũng phi thân ngồi phía sau Tần Vô Song. Ngụy Quang Hàn, Chiến Thiên Y, Tần Vô Phong, Tần Vô Song, Tần Vô Hạ năm người, một người tiếp một người, không chút do dự đem nội lực trong cơ thể mình vận chuyển về người phía trước.

Vân Khuynh ôm Đại Bảo, nhìn bọn họ, tay chân một trận lạnh lẽo, nhưng không có nửa điểm biện pháp.

Cử động lần này của Tần Vô Phong mấy người, không thể nói không phải xung động, thế nhưng khi bọn hắn nghe thấy Vân Khuynh vội vàng hỏi Chiến Thiên Y dùng biện pháp gì cứu Ngụy Quang Hàn, bọn họ chỉ biết Vân Khuynh nhất định muốn cứu người này.

Vậy nên bọn họ không nói hai lời, lập tức đi giúp Chiến Thiên Y, dù sao mạng người quan thiên, cứu người quan trọng hơn.

Một phút trôi qua. . .

Một canh giờ trôi qua. . .

Hai canh giờ trôi đi. . .

Vân Khuynh ôm Đại Bảo, uể oải đi tới đi lui, đáy lòng hoảng loạn thành một đống lo lắng cho mấy người. . .

Rốt cục. . .

Thân thể Ngụy Quang Hàn trước người Chiến Thiên Y nghiêng đi, ngã ở trên giường, hơi thở cắt đứt, từ nay về sau, trên đời này, đã không còn một người tên Ngụy Quang Hàn.

Khóe miệng Chiến Thiên Y tràn ra một tia máu, chậm rãi mở con mắt, Tần Vô Phong cùng Tần Vô Song, Tần Vô Hạ cũng đều mở mắt, tuy rằng sắc mặt tái nhợt, nhưng nhìn qua tốt hơn Chiến Thiên Y nhiều.

Vân Khuynh ngơ ngác nhìn Ngụy Quang Hàn, trong mắt không tự chủ được tụ lại hơi nước: “Ngươi đã nói ngươi có thể cứu hắn. . .”

 

Chương 277: Nơi về của Đại Bảo.

“Ngươi đã nói ngươi có thể cứu hắn. . .”

Vân Khuynh quả thực không thể tin được, Ngụy Quang Hàn nhất khắc trước rõ ràng còn nói chuyện với y, vừa chớp mắt liền không còn tiếng động, thành một người chết.

Chiến Thiên Y hừ lạnh một tiếng, ánh mắt băng lãnh chuyển đến trên người Đại Bảo trong lòng Vân Khuynh.

Vân Khuynh chỉ cảm thấy hoa mắt, không ai thấy Chiến Thiên Y di động ra sao, Đại Bảo đã bị Chiến Thiên Y đoạt đi.

“Trả Đại Bảo lại cho ta! ! !”

Vân Khuynh kinh hô.

Thân thể Chiến Thiên Y rơi xuống cầu thang cách rất xa giường lớn, duỗi tay vỗ về hai gò má trắng noãn non mịn của Đại Bảo.

“Đây là kẻ tiểu Hàn hi sinh sinh mệnh của mình để cứu sao? ? ?”

“Đừng thương tổn Đại Bảo, đem Đại Bảo trả lại cho ta. . .”

Vân Khuynh ngừng thở chăm chú nhìn chằm chằm Chiến Thiên Y, rất sợ Chiến Thiên Y không cẩn thận một cái thương tổn Đại Bảo.

Chiến Thiên Y nâng mắt nhìn về phía Vân Khuynh, hơi kéo kéo môi: “Ta sẽ không ra tay với một đứa trẻ mới sinh tay không tấc sắt.”

“Như vậy, ngươi là. . .”

Vân Khuynh vẫn khẩn trương nhìn Chiến Thiên Y, hiển nhiên là có chút không tin lời hắn nói.

Chiến Thiên Y cũng không thèm giải thích, chỉ là lạnh lùng mở miệng: “Ở trên giường kia tuy chỉ là một cái xác, thế nhưng cũng từng là thân xác của tiểu Hàn, Lạc Minh, nể tình các ngươi đã từng yêu nhau một hồi, an táng hắn cho tốt đi.”

Nói xong hắn xoay người muốn đi.

Lúc này Tần Vô Phong đã lặng yên không một tiếng động đi tới phía sau hắn, vươn tay khoát lên vai hắn, ngăn cản hắn rời đi: “Ngươi muốn đi, có thể, để hài tử lại! ! !”

Chiến Thiên Y chậm rãi xoay người, hai kẻ đồng dạng lạnh lùng nghiêm nghị nhìn nhau, Chiến Thiên Y lạnh lẽo mở miệng: “Buông tay! ! !”

Tần Vô Phong hơi nheo lại con mắt, nhìn thẳng Chiến Thiên Y lạnh lùng phản vấn: “Vì sao, cho ta một lý do, ngươi ôm hài tử của chúng ta trong tay, ta vì sao phải buông tay? ? ?”

Chiến Thiên Y lại nhìn chòng chọc Tần Vô Phong một hồi, dĩ nhiên có chút thỏa hiệp.

Hắn thở dài một tiếng:

“Tần Vô Phong đúng không? ? ?

Ngươi rất giống ta, đối với thứ mình theo đuổi đều chấp nhất không gì sánh được, một ngày đã hạ quyết tâm, vô luận con đường phía trước có bao nhiêu gian nan, đều sẽ tiếp tục kiên trì.”

Tần Vô Phong dần dần nhăn mày: “Vậy thì sao, ngươi rốt cuộc muốn nói cái gì? ? ?”

Chiến Thiên Y cười lắc đầu:

“Không có gì, ta chỉ là có chút cảm khái, cả đời ta theo đuổi cực hạn chính là chống lại trời xanh, vì thế ta hi sinh tất cả, chỉ vì muốn chứng minh ta có thể nghịch thiên mà đi, ta liền tâm tâm niệm niệm theo đuổi phục sinh.

Thế nhưng, để ta sống lại, người ta yêu, người yêu ta, toàn bộ đều đã chết, ta sống, rốt cuộc cũng không còn gì để theo đuổi.

Tần Vô Phong, ngươi chấp nhất rất giống ta, thế nhưng, ngươi chấp nhất lại là cảm tình, còn là trụ cột tín niệm của mọi người, sự chấp nhất của ngươi, khiến ngươi giành được mọi người ủng hộ, ngươi có được tất cả, mà ta mất đi tất cả. . .

Lần này sống lại, nhìn tiểu Hàn ở trước mặt ta, ta vốn có một tia mê hoặc, thấy được ngươi, ta liền không mê muội nữa.

Chấp niệm của ta là thứ duy nhất ta theo đuổi, ta liền vì nó mà trả giá toàn bộ, đây là đương nhiên. . .

Dù sao muốn có được thứ gì, tất nhiên là phải có hi sinh, tuy rằng ta mất đi tất cả, nhưng chấp niệm của ta, dù sao cũng là như ta mong muốn.”

“Chẳng hiểu gì cả.”

Nghe Chiến Thiên Y nói, Tần Vô Hạ nhíu lại lông mày lầu bầu một câu.

Hắn rất không rõ, vì sao đại ca hắn không trực tiếp ra tay đoạt lại Đại Bảo, trái lại đứng ở tại chỗ nghe đối phương huyên thuyên gì đó.

Tần Vô Phong cũng ngưng mi trầm tư, có chút hiểu ra, bình cảnh võ học đã đến cảnh giới cực cao dĩ nhiên bắt đầu dao động, vỡ tan.

Hắn trong mơ hồ, như là bắt được cái gì đó.

Chiến Thiên Y như vậy, ngoại trừ chấp niệm duy nhất kia, võ học nội lực trong cơ thể đang tăng lên cực nhanh.

Chiến Thiên Y gật đầu: “Trẻ nhỏ dễ dạy.”

Tần Vô Phong cảm kích hắn chỉ điểm, thế nhưng, Tần Vô Phong càng sẽ không quên Đại Bảo đang ở trong tay hắn.

“Tiền bối, mặc dù tại hạ không phải đối thủ của ngươi, thế nhưng, ta vẫn sẽ không cho phép ngươi mang hài tử của chúng ta đi.”

Chiến Thiên Y, hai trăm năm trước, chính là minh chủ đời đầu tiên trong chốn võ lâm, sáng lập ra ‘Vô Gian luyện ngục’ có lực lượng thông thiên sơ khai gần như có thể nghịch chuyển thời không, cường đại không thể tưởng tượng, Tần Vô Phong gọi hắn một tiếng tiền bối cũng là đương nhiên.

Chiến Thiên Y quay đầu, dáng cao đứng thẳng, quần áo tuyết trắng không gió tự động:

“Các ngươi muốn giải thích, ta liền nói cho các ngươi.

Huyết đồng, tụ tập sát khí, âm tà chi khí trong thiên địa, ngưng tụ mà thành một sự tồn tại đầu thai thành thân người, mỗi khi trời giáng huyết đồng, nhất định là lúc thiên địa biến hóa, thiên hạ náo động, gió nổi mây phun.

Có thể nói, hắn là kẻ tạo ra kiếp nạn cho thế giới này, ứng với kiếp người, nghiêm trọng mà nói, có khả năng sẽ phá hủy toàn bộ thế giới này.

Thế nhưng mọi việc không phải tuyệt đối, huyết đồng cũng có khắc tinh, đó là chuyển thế linh đồng.

Tương phản với huyết đồng, chuyển thế linh đồng tụ tập linh khí trong thiên địa ngưng tụ mà thành, phúc duyên cực sâu, huyết đồng và chuyển thế linh đồng đã định trước là có nhân duyên ngàn kiếp, chỉ có chuyển thế linh đồng mới có thể áp chế bản tính tà ác của huyết đồng.

Duyên phận sư đồ của ta và tiểu Hàn đã hết, duyên phận sư đồ giữa ta và huyết đồng cũng đã bắt đầu, ta nghĩ trên thế giới này, nếu không có chuyển thế linh đồng, ngoại trừ ta, không còn ai có đủ tư cách giáo dục quản chế huyết đồng.

Lạc Minh, Tần Vô Phong, các ngươi yên tâm đi, huyết đồng là tiểu Hàn hi sinh bản thân để đổi lấy, ta sẽ không thương tổn nó.

Nhưng ta phải đem huyết đồng đi, chờ tới lúc hắn có thể đánh bại ta, ta tự nhiên sẽ thả hắn đi tìm kiếm chuyển thế linh đồng, cũng sẽ cho hắn trở lại tìm các ngươi.”

Vẻ mặt Chiến Thiên Y chỉ là có chút cô đơn, nhàn nhạt mở miệng nói hết những chuyện hắn biết cho mấy người Tần Vô Phong.

Mình sinh một ác ma? ? ?

Vân Khuynh lắc đầu:

“Không. . . Trả Đại Bảo lại cho chúng ta! ! ! Ta mặc kệ hắn là cái gì huyết đồng, ta nhất định sẽ nghĩ biện pháp không cho các loại ác tích xuất hiện trên người hắn. . .

Còn có, Chiến Thiên Y, ngươi không phải nói ngươi có thể cứu Ngụy Quang Hàn sao, Ngụy Quang Hàn vì sao không có cứu sống, vì sao? ? ?”

Vân Khuynh bỗng nhiên nghe chuyện huyết đồng, lại thêm Ngụy Quang Hàn đã chết, đả kích gấp bội, tâm sức lao lực quá độ, tinh thần cực độ suy yếu.

Bên môi Chiến Thiên Y tràn ra một tia cười nhạt:

“Lạc Minh, ngươi vĩnh viễn không biết Ngụy Quang Hàn ở sau lưng hi sinh bao nhiêu cho ngươi, ngươi vĩnh viễn cũng không biết Ngụy Quang Hàn yêu ngươi có bao nhiêu sâu đậm. . .

Ta đến tột cùng có cứu hắn hay không, sự thực giữa ngươi và hắn rốt cuộc là thế nào, ta vĩnh viễn sẽ không nói cho ngươi. Ta muốn ngươi thống khổ cả đời, tự trách cả đời, áy náy cả đời, Lạc Minh, ngươi phải nhớ kỹ, Ngụy Quang Hàn là vì ngươi, vì hài tử của ngươi mà chết đi. . .”

Vấn đề của Vân Khuynh, khiến Chiến Thiên Y thay đổi lời nói tốt lúc trước, lập tức trở nên bén nhọn.

Tuy rằng trong lòng không có chấp niệm với tình yêu, thế nhưng Chiến Thiên Y dù sao cũng không có chân chính đạt đến vô tình vô dục, vô tật vô hận.

Hắn đố kị Lạc Minh hai trăm năm, hai trăm năm sau sự đố kị ấy khiến hắn miệng không lựa lời, nói ra lời ác độc.

Vân Khuynh thân thể nhoáng lên, tâm thần đau nhức, thậm chí ngay cả linh hồn cũng đau nhức, trước mắt tối sầm ngất đi.

“Vân nhi! ! !”

Tần Vô Phong kinh hô một tiếng, trong nháy mắt đến trước mặt Vân Khuynh đỡ lấy thân thể trượt xuống của Vân Khuynh.

Nụ cười khóe miệng Chiến Thiên Y nhuốm lên một chút mỉa mai: “Loại đau đớn này còn nhẹ, Lạc Minh, linh hồn của ngươi là ta từ thế giới kia kéo đến thế giới này, ta tự nhiên có thể hoàn toàn nắm ngươi trong tay, ngươi muốn sống cuộc sống an ổn, vẫn là chờ mong hài tử của ngươi sớm một chút đánh bại ta đi! ! !”

Nói xong, hắn liền không cho Tần Vô Phong mấy người có cơ hội giữ lại hắn, ôm Đại Bảo, thân hình như điện, trong nháy mắt biến mất.

Tràng diện hỗn loạn, Tần Vô Phong ôm Vân Khuynh, Tần Vô Song và Tần Vô Hạ đều muốn đuổi theo Chiến Thiên Y.

Tần Vô Phong lại ngăn cản bọn họ: “Chờ một chút.”

“Đại ca, lẽ nào chúng ta mặc cho hắn thương tổn Khuynh nhi rồi đem Đại Bảo mang đi sao? ? ?”

Sắc mặt Tần Vô Song có chút vặn vẹo.

“Vô Song, Chiến Thiên Y rất lợi hại, toàn bộ chúng ta không phải đối thủ của hắn, nếu đúng như lời hắn nói, Đại Bảo là huyết đồng, Đại Bảo ở chỗ hắn, hẳn là chỗ tốt nhất hiện nay cho Đại Bảo.”

“Đại ca? ? ?”

Tần Vô Song có chút không thể tin tưởng: “Lẽ nào, ngươi cứ như vậy giao Đại Bảo cho Chiến Thiên Y sao? ? ?”

Ánh mắt Tần Vô Phong trầm tĩnh nhìn Tần Vô Song: “Vô Song, ngươi phải tin tưởng Đại Bảo, tin tưởng huyết đồng, thời gian hắn dùng đánh bại Chiến Thiên Y, tuyệt đối sẽ không quá dài. Trước mắt, chúng ta càng hẳn là lưu ý Vân nhi, Chiến Thiên Y dường như động tay chân với Vân nhi. Còn có, chúng ta phải bắt đầu lưu tâm tìm kiếm chuyển thế linh đồng.”

Tần Vô Phong nói xong, cúi đầu nhìn Vân Khuynh, cau mày: “Xem ra Vân nhi vẫn chưa đem toàn bộ sự việc nói cho chúng ta, Ngụy Quang Hàn, Chiến Thiên Y, Lạc Minh, những người này, những việc này, những mối quan hệ này, chúng ta cho tới bây giờ đều không biết.”

Tần Vô Song thở dài một tiếng: “Vừa rồi lúc ở đại sảnh, Khuynh nhi nói với ta, chờ chúng ta quay về Tần gia y sẽ nói cho chúng ta biết, thế nhưng, hiện tại y. . .”

Content Protection by DMCA.com
loading...

6 Responses

  1. Smiley Joyce says:

    haizzzzzzz…………………………..
    *lăn lại vào góc di kiến*

Để lại bình luận

%d bloggers like this: