Khuynh tẫn triền miên – Chương 278=>283

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Huyết Vũ.

 ( Hơ hơ hơ, mệt mún ẻo lun~~~ )

Chương 278: Tinh Tú lão nhân.

Chiến Thiên Y đích xác động tay chân với Vân Khuynh, nhưng cũng là bất đắc dĩ, cũng không giống như tưởng tượng trong lòng mọi người.

Thế nhưng, Chiến Thiên Y người này, ngoại trừ chấp nhất không thể tưởng tượng chấp niệm quá mức ra, cơ bản là không có khuyết điểm.

Hắn tuy rằng cao ngạo thế nhưng chính trực, hắn tuy rằng lạnh lùng với người quan tâm mình, nhưng cũng sẽ yên lặng trả giá, hắn tuy rằng cuồng ngạo không kềm chế được nhưng cũng là minh chủ giang hồ đầu tiên, người đầu tiên dựa vào lực lượng cường đại của mình trừng ác dương thiện. ( trừng phạt cái ác tuyên dương cái thiện )

Hắn cô lãnh, hắn chính trực, hắn cường đại, tuy rằng hắn cũng có tư tâm, nhưng tư tâm cũng vĩnh viễn không chiến thắng được bản tính của hắn.

Mặc dù hắn ôm đi Đại Bảo, hắn nói lời ác độc với Vân Khuynh, thế nhưng hắn không có hạ nửa điểm độc thủ.

Lúc đó, hắn không hạ độc thủ, sau này, càng không có ý hạ độc thủ.

Vân Khuynh ngay lúc đó ngất đi, cũng chỉ là bị lời hắn nói khi đó, kích thích đến ngất đi mà thôi.

Chẳng qua, mặc kệ nói như thế nào, Đại Bảo, vẫn thực sự bị hắn mang đi, đưa đến địa phương không biết tên.

Chiến Thiên Y công lực cao thâm, hành tung bất định, không ai biết hướng đi đích xác của hắn, đuổi theo đòi lại Đại Bảo, đối với Tần Vô Phong mấy người hiện tại mà nói là chuyện không thể.

Cuối cùng đoàn người bọn hắn quyết định về Tần gia trước, thế nhưng Vân Khuynh sau khi tỉnh lại có vẻ có chút không thích hợp, cực kỳ không thích hợp.

Thân thể y rất suy yếu, tinh thần của y rất không ổn định.

Thân thể suy yếu, có thể giải thích là bởi vì mang thai hài tử, tinh thần của y không ổn định, có thể nói là vì Ngụy Quang Hàn chết đi.

Thế nhưng ý thức của y rất thanh tỉnh, thanh tỉnh đến mức nhận thấy được lý do sự tình không phải giản đơn như vậy.

Mang thai hài tử có khả năng khiến cho thân thể thoáng suy yếu một chút, thế nhưng thân thể Vân Khuynh bởi vì kim tàm cổ của Tần Vô Song, đã sớm khắc phục điểm suy yếu này.

Ngụy Quang Hàn chết, Vân Khuynh chỉ vào lúc hạ táng Ngụy Quang Hàn, mới yên lặng rơi lệ, sau đó nửa chữ cũng không đề cập tới.

Sau lại y liền chỉnh đốn tinh thần, tuy rằng Ngụy Quang Hàn vì Đại Bảo mà chết, sự thực này đặt ở trong lòng y, nặng nề khiến y khó có thể hô hấp, thế nhưng ý thức của y còn không có bị đau đớn làm cho suy sụp, y biết vì hài tử trong bụng y, vì Tần gia huynh đệ, nói cái gì y cũng không thể hiển hiện ra y áy náy thương tâm trầm trọng, vậy nên y tận lực nhẫn nại.

Dưới tình huống như vậy, y vẫn như trước lấy tốc độ nhanh chóng suy nhược xuống, tinh thần cũng càng trở nên khó có thể chống đỡ thân thể. . .

Điều này nói rõ thân thể y xảy ra vấn đề, một vấn đề khác.

Mấy người từ ban đầu yên tâm cho đến sau đó là sầu lo, không khỏi nghĩ tới một phen nói của Chiến Thiên Y trước khi đi với Vân Khuynh.

Mọi người lại khẩn trương lên, cho rằng vấn đề xảy ra ở chỗ Chiến Thiên Y, Tần Vô Song y thuật tốt, thế nhưng hắn nhìn không ra nửa phần mánh khóe.

Sau đó nghĩ tới sự tồn tại của Chiến Thiên Y gần với thần như vậy, hành sự quỷ dị, có lẽ chỉ có người cường đại quỷ dị giống như vậy mới có thể nhìn ra một chút, bọn họ liền về tới Lưu Ly tiểu trúc lần thứ hai.

Tìm kiếm Tinh Tú lão nhân, sư phụ Liên Cừ, người dạy Liên Cừ thuật tinh tượng.

Hắn là một người đức cao vọng trọng, tiên phong đạo cốt, không ai biết tuổi tác của hắn, bản lĩnh cao cường của hắn cũng không ai hiểu được.

Liên Cừ là đệ tử của hắn, là Thiên Cơ đảo chủ có tiếng, trước khi đến Tần gia, chuyện hắn tính ra, không một cái nào là không chính xác, đạo hạnh có thể thấy rõ, mà sư phụ hắn, tuyệt đối còn mạnh hơn hắn.

Mấy ngày nay, bọn họ dường như một mực bôn ba, giống như là muốn đem con đường cả đời toàn bộ đi hết, tới tới lui lui, tới tới lui lui.

Lại nhớ tới Lưu Ly tiểu trúc, lúc đến Lưu Ly tiểu trúc, Vân Khuynh lại một lần nữa ngất đi.

Tần Vô Phong, Tần Vô Song mấy người bất chấp cái khác, trực tiếp ôm y đi tìm Tinh Tú lão nhân.

Tinh Tú lão nhân thấy bọn họ thì tương đương vui vẻ.

Lần trước bọn họ vội vã tạt qua Lưu Ly tiểu trúc, Tinh Tú lão nhân vẫn đang bế quan, bỏ lỡ bọn họ, chuyện Đại Bảo cũng chưa kịp nói.

Tinh Tú lão nhân sau khi xuất quan, đang tính toán bao giờ thì viết một phong thư gọi bọn họ trở lại một chuyến, chính bọn họ lại tự đưa lên cửa.

Tần gia tam huynh đệ chạy một đoạn đường rất dài, phong trần mệt mỏi, không kịp rửa mặt chải đầu thay trang phục, trực tiếp gặp mặt Tinh Tú lão nhân.

Tinh Tú lão nhân quả nhiên tiên phong đạo cốt như trong truyền thuyết.

Hắn một thân áo xám, đạo bào in hình âm dương bát quái đồ án không gió tự động, mái tóc hoa râm của hắn rất chỉnh tề, hắn còn có một đôi lông mày trắng rất dài, cùng với râu mép màu trắng cũng rất dài.

Trên mặt hắn tầng tầng nếp nhăn, tinh tường nói cho mọi người, hắn là một lão nhân dãi dầu sương gió.

“Tinh Tú tiền bối, thỉnh giúp ta nhìn Vân nhi một cái rốt cuộc là chuyện gì xảy ra!”

Tần Vô Phong vừa thấy Tinh Tú lão nhân, chưa hàn huyên được vài câu liền mở miệng nói.

Cho dù Tinh Tú lão nhân cũng cấp thiết muốn nói cho bọn họ về chuyện huyết đồng và chuyển thế linh đồng, thế nhưng mạng người quan thiên, hắn vẫn quyết định xem xét Vân Khuynh trước.

Đem Tần Vô Phong mấy người đi vào nội thất, để cho bọn họ đặt Vân Khuynh lên giường, Tinh Tú lão nhân lập tức bắt đầu kiểm tra cho Vân Khuynh.

Kiểm tra nửa ngày, vẻ mặt hắn nghiêm túc, nửa ngày sau hắn mới thở dài một tiếng, xoay người: “Không có gì trở ngại, chỉ là một đoạn thời gian trước bị tổn thương thôi.”

“Có ý gì? ? ?”

Tần Vô Phong Tần Vô Song Tần Vô Hạ đều nghe không hiểu lời Tinh Tú lão nhân, bọn họ vẫn luôn tận lực bảo hộ Vân Khuynh, Vân Khuynh hầu như không có cơ hội bị thương.

Lần trước ở trước mặt Chiến Thiên Y, là một lần ngoài ý muốn, nhưng là bọn hắn vẫn luôn luôn không biết Chiến Thiên Y rốt cuộc tổn thương Vân Khuynh bằng cách nào.

Tinh Tú lão nhân lắc đầu: “Linh hồn của y, cùng với thân thể này vốn là hoàn toàn phù hợp, nhưng một đoạn thời gian trước, từng có người khống chế linh hồn y.”

Đích xác, lúc tước Chiến Thiên Y đem linh hồn Lạc Minh kéo đến thế giới này, cũng không phải tùy tiện tìm một thân thể, mà là tương đương với Lạc Minh chuyển thế sống lại, có một thân thể hoàn toàn mới.

Thân thể và linh hồn y, là hoàn toàn phù hợp.

Chỉ là, khi ở ‘Vô Gian luyện ngục’, Ngụy Quang Hàn vì phục sinh Chiến Thiên Y mà chết, chuyện thứ nhất Chiến Thiên Y sau khi sống lại, đó là muốn cứu Ngụy Quang Hàn sắp chết đi trước mắt hắn.

Thế nhưng hắn vừa phục sinh, công lực không đủ, linh hồn và thân thể Vân Khuynh bị hắn kéo đến thế giới này có cảm ứng đặc thù với hắn, giống như năm xưa đem Vân Khuynh kéo đến thế giới này, hắn hoàn toàn có thể nắm linh hồn Vân Khuynh trong tay.

Vì vậy hắn muốn Vân Khuynh giúp hắn, muốn mượn lực lượng của mấy người Vân Khuynh cứu trợ Ngụy Quang Hàn, vậy nên hắn dựa vào khống chế linh hồn Vân Khuynh, chỉ dẫn Vân Khuynh đi tới địa phương hắn ngủ say.

Cử động kia của hắn là bắt buộc, cũng không phải hắn cố ý gây nên, thế nhưng điều này thực sự tổn thương tới Vân Khuynh.

Tinh Tú lão nhân giải thích một phen, Tần Vô Phong mấy người hoàn toàn không hiểu, bọn họ muốn biết chỉ có một việc, Vân Khuynh có chuyện gì hay không, có thể khôi phục hay không? ? ?

Tinh Tú lão nhân nghe xong vấn đề của bọn họ thì khẳng định gật đầu, nói với Tần gia tam huynh đệ: “Có thể khôi phục là tất nhiên, chỉ là các ngươi cần lảng tránh một chút. Lúc ta ra tay, luôn luôn không thích người khác ở bên cạnh ta.”

Bối phận của Tinh Tú lão nhân, cùng với thân phận hắn là sư phụ Liên Cừ, đều có thể để bọn họ tin tưởng Tinh Tú lão nhân.

“Như vậy, chúng ta kính nhờ ngươi tiền bối.”

Bọn họ không hiểu những thứ này, không thể nhúng tay hỗ trợ, chỉ có thể làm theo lời Tinh Tú lão nhân lui đi ra ngoài.

Cứ như vậy, toàn bộ trong phòng, liền chỉ còn lại Vân Khuynh và Tinh Tú lão nhân.

Tinh Tú lão nhân chỉ là vỗ vài cái trên mấy huyệt đạo của Vân Khuynh, Vân Khuynh liền tỉnh lại.

Y có chút mệt mỏi mở mắt, nhìn thấy khuôn mặt tràn đầy nếp nhăn, cùng với mái tóc hoa râm lại càng hoảng sợ.

May là Tinh Tú lão nhân giải thích đúng lúc, bằng không Vân Khuynh còn tưởng rằng mình bị người nào bắt cóc.

“Cừ nhi nói đúng, mệnh cách của ngươi rất kỳ quái, thảo nào có thể sinh ra hài tử chuyển thế linh đồng. . .

Thế nhưng, ta thấy ngươi tâm sự chưa cởi, cùng với trần duyên kiếp trước cũng chưa hết, khiến ngươi có tâm kết khó gỡ, ngươi có muốn ta giúp ngươi cởi ra khúc mắc không? ? ?”

Vân Khuynh kinh ngạc nhìn Tinh Tú lão nhân.

Y đích xác có khúc mắc chưa cởi, y hiện nay có rất nhiều khúc mắc.

Lo lắng Đại Bảo, phức tạp với Tần Vô Hạ, áy náy bi thống vì Ngụy Quang Hàn chết, cũng không biết Tinh Tú lão nhân nói rốt cuộc là cái nào.

“Lão hủ nói, đương nhiên là cái quan trọng nhất kia.”

Có lẽ là thần thái trên khuôn mặt Vân Khuynh quá dễ nhận ra, Tinh Tú lão nhân vừa nhìn nghi hoặc trên khuôn mặt y liền hồi đáp.

Vân Khuynh kỳ thực có chút mất hết hứng thú, thế nhưng y từng nghe nói về vị sư phụ này của Liên Cừ ở chỗ hắn, thực sự không phải người thường.

“Không biết tiền bối ngươi dự định giúp ta cởi ra khúc mắc như thế nào? ? ?”

Tinh Tú lão nhân một đôi con mắt màu mực thâm thúy lóe ra tia sáng thần bí:

“Ta tự nhiên là có biện pháp, ta nói cho ngươi ngươi cũng không hiểu, ta chuẩn bị dùng thuật mộng nhập thần cơ, cho ngươi đi đến địa phương nên đi, triệt để lý giải tâm nguyện của ngươi. . .

Chẳng qua, ta tuy rằng quyết định làm như vậy, nhưng ý kiến của đương sự là ngươi cũng rất quan trọng, nếu ngươi nguyện ý ta liền xuất thủ, không muốn liền thôi. Ta vừa cho Tần gia huynh đệ đi ra ngoài, chủ yếu cũng là vì việc này. Ngươi nghĩ thế nào? ? ?”

Trên khuôn mặt tuyệt mỹ có chút trắng nhợt của Vân Khuynh hiện lên một mạt cười suy yếu: “Có cái gì để suy nghĩ, tiền bối chủ động giúp ta, sao ta lại cự tuyệt, tiền bối giúp ta cởi ra khúc mắc, Vân Khuynh tự nhiên vô cùng cảm kích, cho dù không giải được cũng đâu quan trọng không phải sao? ? ?”

Tinh Tú lão nhân sờ sờ râu mép gật đầu: “Đúng đúng đúng, nói cho cùng, chính là như vậy.”

Chương 279: mộng nhập thần cơ.

Mộng nhập thần cơ, trước hết phải để Vân Khuynh ngủ say mới có thể bắt đầu.

Chờ tới lúc nhận thấy Vân Khuynh rơi vào ngủ say, Tinh Tú lão nhân mới bắt đầu động thủ.

Vân Khuynh cảm thấy tâm của mình rất bình tĩnh, rất bình tĩnh.

Bình tĩnh giống như đời này gả cho Tần Vô Song, bình tĩnh giống như đời trước yêu Ngụy Quang Hàn.

Vân Khuynh có thể cảm giác được ý thức của mình rất thanh tỉnh, vẫn an tĩnh chìm trong một đoàn hắc ám.

Chậm rãi, ý thức của y, giống như có thêm cánh, nhẹ trôi lơ lửng, chậm rãi bay lượn.

Thanh âm Tinh Tú lão nhân mông mông lung lung, gián đoạn mở miệng: “Tất cả tùy theo lòng ngươi. . . Nếu như ngươi xem không rõ tâm của mình. . . Sẽ. . . . Vĩnh viễn, không về. . .”

Đây là một lần lựa chọn phải trải qua trong cuộc đời Vân Khuynh, đặc biệt sau khi Ngụy Quang Hàn đã chết. . .

Tất cả về Ngụy Quang Hàn lưu lại tại thế giới này, ảnh hưởng tới y quá lớn.

Ý thức Vân Khuynh cuối cùng từ câu nói chẳng rõ đầu đuôi kia của Tinh Tú lão nhân, liền hoàn toàn mất đi ý thức.

Thế kỷ hai mươi, Trung Quốc, thành phố G.

Hiện tại là giữa tháng sáu, ánh nắng chói sáng, ánh mặt trời nóng rực xuyên thấu qua rèm cửa sổ trong suốt chiếu vào trong phòng, người trên giường, dường như bị ánh nắng quấy rối giấc ngủ.

Y hơi nhúc nhích một chút, vô ý thức giơ lên cánh tay, che ở trước mí mắt, chậm rãi mở mắt.

Lọt vào trong tầm mắt chính là trần nhà tuyết trắng, cùng với đèn treo thủy tinh tinh xảo.

Vân Khuynh giật mình, trần nhà như vậy, đèn treo như vậy, là quen thuộc lại xa lạ đến cỡ nào.

Y không tự chủ được thay đổi ánh mắt, nhìn sang bàn học gỗ lê bên cạnh, lướt qua ghế da màu đen mềm mại, còn có sô pha màu nâu, bàn trà đá cẩm thạch. . .

Nơi này là. . .

Nơi này là. . .

Ở đây rõ ràng là gian phòng thế kỷ hai mươi của Lạc Minh, vì sao, vì sao y lại ở chỗ này? ? ?

Y không phải là ở cổ đại, ở Lưu Ly tiểu trúc tại Huỳnh Quang vương triều sao? ? ?

Thế nào lại có cảm giác tỉnh lại liền về tới thế kỷ hai mươi, nếu là y trở về, Tần gia huynh đệ, Đại Bảo tiểu Bảo phải làm sao, hài tử trong bụng Vân Khuynh phải làm sao? ? ?

Vân Khuynh với khuôn mặt thanh tú của Lạc Minh, kinh ngạc phát ngốc.

Sau khi ngẩn người y chậm rãi ngồi dậy, xốc lên chăn bông, ngay cả áo ngủ trên người cũng chưa kịp đổi, đã đi đến bên cửa sổ sát đất, giật lại rèm cửa sổ, ánh nắng bên ngoài xán lạn không thể tin nổi.

Hầu như là chói mắt.

Vân Khuynh vươn tay vỗ về kính thủy tinh bị ánh nắng chiếu lên có chút nóng lên, trong lòng ngũ vị tạp giao.

Phía sau vang lên thanh âm mở cửa đóng cửa, thân thể Vân Khuynh cứng đờ, bỗng nhiên xoay người.

Ánh vào mắt y, dĩ nhiên là. . .

Ngụy Quang Hàn? ? ?

Là Ngụy Quang Hàn thế kỷ hai mươi, không phải Ngụy Quang Hàn có làn da tuyết trắng, khuôn mặt yêu dị, có lệ chí chọc người yêu thương kia.

Vân Khuynh mở to hai mắt nhìn Ngụy Quang Hàn từng bước từng bước đi về phía y, tim đập của y, dường như có chút kỳ lạ nảy lên.

Ngụy Quang Hàn mặc một thân quần áo ở nhà màu lam nhạt, cước bộ dưới chân hắn không có nửa phần dừng lại, thẳng tắp đi về phía Vân Khuynh, cười cười, trên khuôn mặt điển trai tràn đầy vẻ ôn nhu, sau khi tới gần Vân Khuynh, dựa vào ưu thế thân cao, hắn vươn tay vò vò mái tóc ngắn mềm mại của Vân Khuynh: “Minh, sao không ngủ thêm một hồi, hôm qua không phải còn nói không dậy nổi, nhất định muốn ta gọi ngươi dậy sao? ? ?”

Ách. . .

Vân Khuynh lúc này, cứng đờ. . .

Động tác thật, thật, thật thân mật! ! !

Thời gian lúc trước, tuy rằng y thích Ngụy Quang Hàn, thế nhưng y vẫn rất khắc chế, Ngụy Quang Hàn đối với y càng là âm tình bất định, động tác thân mật chân chính giữa hai người rất ít.

Nhưng hiện tại, Ngụy Quang Hàn trước mắt vì sao lại ôn nhu với y như thế? ? ?

Trong vẻ mặt của Vân Khuynh, không tự chủ được mang theo vài phần mê hoặc, trong ánh mắt đen kịt rõ ràng phản chiếu cái bóng của Ngụy Quang Hàn, cùng với nội tâm y nhàn nhạt vô thố.

Ngụy Quang Hàn lập tức nhíu mày, đưa tay chuyển qua sờ sờ trán y: “Làm sao vậy, Minh ngươi có phải khó chịu hay không? ? ?”

Vân Khuynh ngơ ngác nhìn Ngụy Quang Hàn, không tiếng động lắc đầu.

Động tác tiếp theo của Ngụy Quang Hàn lại dọa đến y.

Ngụy Quang Hàn trực tiếp ôm y vào trong lòng, cằm cọ cọ trên đỉnh đầu y: “Có cái gì khó chịu nhất định phải nói cho ta biết, đừng khiến ta lo lắng.”

Ngụy Quang Hàn như vậy quá quái dị, Vân Khuynh không nhịn được nữa vươn tay đẩy hắn ra: “Vì sao? ? ?”

Ngụy Quang Hàn bởi vì không phòng bị, bị y đẩy ra, Ngụy Quang Hàn bị đẩy ra vẻ mặt vô cùng kinh ngạc: “Minh, ngươi làm sao vậy? ? ?”

Vân Khuynh mở lớn hai mắt: “Vì sao đối với ta như vậy? ? ? Ngươi không phải. . . Không phải rất chán ghét rất khinh thường đồng tính luyến ái sao, vì sao còn thân mật với ta như thế? ? ?”

Đến đây, cứng đờ chính là Ngụy Quang Hàn.

Khuôn mặt Ngụy Quang Hàn dần dần âm trầm xuống, trong đôi mắt hắn lóe ra tia sáng thần bí: “Vân Khuynh? ? ?”

“Chuyện gì? ? ?”

Đối mặt với Ngụy Quang Hàn gọi tên, Vân Khuynh hầu như là trả lời theo phản xạ, sau một khắc, y liền che miệng lại, ngạc nhiên nhìn Ngụy Quang Hàn.

Trời, Ngụy Quang Hàn này, vì sao biết cái tên Vân Khuynh? ? ?

Vào lúc y còn đang suy nghĩ, Ngụy Quang Hàn liền bước nhanh về phía trước đỡ lấy bờ vai y:

“Sao ngươi lại ở đây? ? ? Sao ngươi lại trở về, ngươi ở thế giới kia cũng đã chết sao? ? ?

Không, không, không, không có khả năng, Tần gia huynh đệ lợi hại như vậy, sao có thể. . . Trừ phi. . . Trừ phi là. . .

Chiến Thiên Y? ? ? Là Chiến Thiên Y sát hại ngươi? ? ?”

Một loạt vấn đề của Ngụy Quang Hàn làm Vân Khuynh có chút não trướng cháng váng đầu, y lập tức trả lời: “Không có, Chiến Thiên Y không làm gì ta, Tinh Tú lão nhân nói ta hiện tại là mộng nhập thần cơ, hắn muốn ta tới đây cởi bỏ khúc mắc, ta ở thế giới kia, rất tốt, không có việc gì.”

“Thật không. . .”

Ngụy Quang Hàn thở ra một hơi, rốt cục trầm tĩnh lại.

Sau đó liền thì thào tự nói: “Cởi bỏ khúc mắc. . . Là chỉ ta sao? ? ?”

Vân Khuynh buông xuống đôi mắt, thở dài một tiếng: “Ta nghĩ là vậy.”

Ngụy Quang Hàn gật đầu: “Cũng đúng, ở thế giới kia, ta vẫn nói cho ngươi ta yêu ngươi làm ngươi phức tạp, hơn nữa ta còn vì nhi tử của ngươi mà chết, ngươi khẳng định cảm thấy áy náy. . . .”

Vân Khuynh một lần nữa giương mắt nhìn hắn: “Ngươi không phải đã chết sao, sao lại trở về? ? ?”

Ngụy Quang Hàn khẽ cười một tiếng, nhìn cảnh sắc phía bên ngoài cửa sổ, chậm rãi mở miệng:

“Ta vốn là vì phục sinh sư phụ mà hi sinh mình, chỉ là chẳng biết vì sao, sư phụ sau khi sống lại thì ta còn không có triệt để chết đi, vì vậy sư phụ, giống như năm xưa đem ngươi đưa đến thế giới kia, đẩy ta trở về.

Minh, ta rất cảm kích sư phụ, sư phụ đem ta đưa đến năm thứ hai chúng ta quen nhau, lúc này đây, ta rốt cục có thể không thương tổn ngươi nữa, có thể thực sự yêu ngươi.”

Vân Khuynh nghe như lọt vào trong sương mù, y không biết cái gì là ‘giống như năm xưa đem ngươi đưa đến thế giới kia’, cũng không hiểu cái gì là ‘Ta rốt cục có thể không thương tổn ngươi nữa, có thể thực sự yêu ngươi’.

Vân Khuynh nhíu lại lông mày, sắc mặt ủ dột nhìn Ngụy Quang Hàn: “Ngụy Quang Hàn, ngươi lời này là có ý gì, ngươi rốt cuộc giấu ta cái gì, ngươi nói rõ cho ta.”

Ngụy Quang Hàn xoay người, thấy y một thân áo ngủ, ho nhẹ một tiếng, ngồi xuống sô pha, thuận tiện rót một cốc nước cho mình: “Ngồi xuống, ta từ từ nói cho ngươi.”

Vì vậy, Ngụy Quang Hàn liền đem chuyện hắn giấu diếm lúc trước, toàn bộ nói cho Vân Khuynh.

Bao gồm cả đời trước hắn kỳ thực là yêu Lạc Minh, nhưng bởi vì cửu âm huyền mạch mà liên tục thương tổn Lạc Minh, cũng nói cho y, là hắn kêu sư phụ hắn giúp Lạc Minh xuyên qua đến cổ đại biến thành Vân Khuynh, còn nói cho y trong hai trăm năm kia, hắn vẫn luôn đi tìm Lạc Minh.

Vân Khuynh nghe mà ngũ vị tạp giao, lúc y còn chưa phản ứng lại, giọt nước mắt trong suốt đã như đứt dây, từ hai gò má y rơi xuống.

Chờ Ngụy Quang Hàn rốt cục nói xong ngẩng đầu lên, mới phát hiện Vân Khuynh từ lâu đã khóc không thành dạng.

Ngụy Quang Hàn có chút hoảng hốt:

“Minh, ngươi đừng khóc, đừng khóc, hiện tại đều rất tốt, tất cả đều đã ổn, tuy rằng ta không thể ở lại cổ đại với ngươi, thế nhưng sư phụ đã đem ta về đây.

Ở chỗ này, ta và thân thể hiện tại của ngươi, Lạc Minh lúc ban đầu vừa mới quen nhau hai năm, y hiện tại thậm chí còn chưa phát hiện cảm tình đối với ta.

Lúc này đây, ta nhất định sẽ yêu y thật tốt, sẽ không để chuyện trước đó của chúng ta tái diễn.”

Vân Khuynh cầm lấy khăn giấy xoa xoa nước mắt, con ngươi hồng hồng nhìn Ngụy Quang Hàn, cuối cùng chỉ có thể lẩm bẩm nói: “Xin lỗi. . . .”

Ngụy Quang Hàn một người lưng đeo nhiều thứ như vậy, nhưng y khi ở cổ đại nhìn thấy Ngụy Quang Hàn, còn liều mạng xa lánh hắn. . .

Tâm Vân Khuynh có chút đau đớn: “Được rồi, Quang, thân thể của ngươi. . . Cái kia cái gì cửu âm huyền mạch? ? ?”

Ngụy Quang Hàn cười to:

“Ngu ngốc Minh, ta quay về đến nơi đây, mang theo ký ức tại cổ đại, ta tiếp tục luyện kiếm pháp sư phụ tạo ra cho ta, áp chế phong ấn Huyền Âm khí của cửu âm huyền mạch là được.

Lúc này đây, cửu âm huyền mạch không chỉ không tổn thương được ta, ta còn nhảy vọt trở thành người lợi hại nhất Ngụy gia chúng ta.”

Chương 280: lựa chọn hạnh phúc.

Ngụy Quang Hàn có tính là nhân họa đắc phúc không? ? ?

Hoặc là, bị Chiến Thiên Y kéo về cổ đại, chỉ là một hồi rèn luyện, là ông trời bồi thường đối với Ngụy Quang Hàn lưng đeo cửu âm huyền mạch.

Cho dù hắn vì tình mệt mỏi, vì tình gây thương tích, nhưng hắn cuối cùng đã khắc phục được nhược điểm cửu âm huyền mạch, đột phá đại nạn sinh tử, còn có một cơ hội gần như là sống lại ở bên người mình yêu.

Ngụy Quang Hàn là đáng thương, nhưng vào giờ khắc này cũng là hạnh phúc, sự thống khổ của hắn đã qua đi, hôm nay nghênh đón chỉ có hạnh phúc.

“Minh, ngươi đang ở trong thần cơ mộng cảnh, như vậy ngươi còn muốn trở về không? ? ?”

Vân Khuynh nghe vậy, trong lòng bỗng nhiên khẽ động, hồi đáp: “Đương nhiên phải đi về.”

Nam tử trước mắt là người y từng yêu, thế nhưng, bọn họ bỏ lỡ, giữa bọn họ lại trải qua nhiều chuyện như vậy, bọn họ sao có thể trở lại như lúc ban đầu yêu thương đối phương? ? ?

Đi qua cổ đại, Vân Khuynh nhận thức Tần Vô Song, Tần Vô Phong, Tần Vô Hạ, sinh hạ Đại Bảo tiểu Bảo, mặc dù đã từng là Lạc Minh, nhưng y và Lạc Minh cũng có rất nhiều điểm khác biệt.

Trước mắt tất cả, là thứ y đã sớm bỏ qua, y hôm nay muốn theo đuổi, chỉ là cuộc sống bình tĩnh an nhàn trong Tần gia tại Giang thành Huỳnh Quang kia thôi.

Ngụy Quang Hàn có chút cay đắng nhìn y: “Có đôi khi, ở cùng với Lạc Minh, ta rất hận mình có hai trăm năm ký ức kia, ký ức về Vân Khuynh, còn Lạc Minh vẫn thuần túy như vậy, thuần trắng như lúc ban đầu, nhưng ta lại không phải Ngụy Quang Hàn vốn có.”

Vân Khuynh giật mình, đôi mắt vụt sáng một chút: “Không thể phủ nhận, Lạc Minh thuần trắng như vậy, chính là Lạc Minh ngươi yêu kia. . . Ngươi tuy rằng không phải Ngụy Quang Hàn lúc ban đầu, thế nhưng Ngụy Quang Hàn hiện tại càng thêm có thể bảo vệ tốt y, không phải sao? ? ?”

Bàn tay Ngụy Quang Hàn đặt trên đầu gối, chậm rãi buộc chặt: “Lẽ nào ngươi không cảm thấy không cam lòng sao? ? ?

Ta còn nhớ rõ ngươi năm xưa, cuồng nhiệt với ta như thế nào, nhưng ta một mực thương tổn ngươi. . . Ta hôm nay giác ngộ, hôm nay có thể dùng trạng thái hoàn hảo yêu thương y, tất cả đều là từ thương tổn ngươi, cho ngươi lớn lên trong thống khổ, ngươi không cảm thấy không cam lòng, không cảm thấy đố kị y sao? ? ?”

“Sao có thể! ! !”

Vân Khuynh trừng lớn hai mắt: “Ta là y, y chính là ta, không phải sao, ta hà tất phải đố kị chính mình? ? ?”

Trên khuôn mặt điển trai của Ngụy Quang Hàn hiện lên một tia nghi hoặc: “Ngươi chính là y. . . Y chính là ngươi? ? ? Thế nhưng, y là Lạc Minh, mà ngươi, lại thành Vân Khuynh.”

Vân Khuynh gục đầu xuống: “Lạc Minh và Vân Khuynh, về bản chất đều là cùng một người, chỉ là Vân Khuynh trải nghiệm nhiều hơn Lạc Minh, ngươi cần gì nhất định phải đem chúng ta coi như hai người. . . Nếu thực sự cho rằng hai người, ngươi sẽ phải chọn như thế nào, lựa chọn người nào đây? ? ?”

Ngụy Quang Hàn tỉ mỉ so sánh, cuối cùng bỗng nhiên cười to: “Minh, ngươi nói rất đúng, các ngươi vốn là một người, ta cần gì phải chấp nhất, ha hả, bảo ta chọn, vô luận người nào cũng tốt, đều là Minh.”

Đúng vậy, vô luận người nào cũng là Lạc Minh, cũng đều là Vân Khuynh.

Bọn họ là hai cá thể, nhưng cũng là cùng một người, bọn họ có thể cùng tồn tại trong hai không gian song song.

“Nếu là một người. . . Minh, ta có thể hỏi ngươi một vấn đề không? ? ?”

Vẻ mặt Ngụy Quang Hàn có chút kỳ dị, lại có chút chờ mong, cộng thêm vài phần thấp thỏm.

Vân Khuynh trong lòng căng thẳng, hơi nhắm mắt lại, y biết Ngụy Quang Hàn muốn hỏi cái gì, đáng trách chính là y không thể trốn tránh vấn đề này.

Trong đôi mắt tối tăm của Ngụy Quang Hàn xao động tình cảm kỳ dị nào đó: “Ngươi yêu ta không? ? ? Ngươi còn yêu ta không? ? ? Ngươi hiện tại, còn yêu ta không? ? ?”

Ba câu của Ngụy Quang Hàn, hỏi chính là đồng nhất một ý, một câu so với một câu càng cấp thiết.

Vân Khuynh vươn bàn tay, đánh giá cẩn thận một phen, nâng mi nói: “Lạc Minh yêu Ngụy Quang Hàn, Vân Khuynh lại yêu Tần gia huynh đệ.”

Y chỉ có thể nói vậy, cái khác, y không biết phải nói như thế nào.

“Lạc Minh yêu Ngụy Quang Hàn, như vậy Vân Khuynh thì sao, Vân Khuynh có thể vào lúc yêu Tần gia huynh đệ còn yêu Ngụy Quang Hàn? ? ?”

Ngụy Quang Hàn hỏi vấn đề này, muốn, chính là đáp án vấn đề này.

“Vân Khuynh chính là Lạc Minh.”

Vân Khuynh không có chính diện trả lời, nhẹ giọng mở miệng nói như vậy.

Vân Khuynh yêu Ngụy Quang Hàn không? ? ?

Đáp án là không biết.

Vân Khuynh là thật không biết mình có còn yêu Ngụy Quang Hàn hay không.

Lúc y là Vân Khuynhm y đã quyết định quên đi người này, làm lại từ đầu, sau khi nhìn thấy hắn, cảm giác của y đối với hắn cũng không còn kịch liệt giống như trước đây.

Y nghĩ, hẳn là không thương, không thương Ngụy Quang Hàn! ! !

Hơn nữa, một lần kia, lúc Ngụy Quang Hàn thu Xích Huyết Kiếm trên núi Vô Danh, y lại bị Ngụy Quang Hàn dọa thiếu chút nữa ngừng thở.

Thế nhưng, lúc Ngụy Quang Hàn chết, y vẫn như trước đau nhức nội tâm khó chịu.

Rốt cuộc yêu hay không yêu, y đã mê man, chính y cũng không biết.

Thế nhưng, tới lúc này đây, yêu và không yêu đã không còn quan trọng.

Trước đây y từng tiếc nuối Ngụy Quang Hàn không thể ở bên Lạc Minh, hai người bọn họ hạnh phúc, là sự mong đợi tư ẩn nhất đáy lòng Vân Khuynh.

Hiện tại, tuy rằng y đang ở cổ đại, có người yêu khác, thế nhưng chỉ cần y biết tại thế giới kia, Lạc Minh và Ngụy Quang Hàn yêu nhau là được, y liền không còn tiếc nuối.

Lấy thân phận Vân Khuynh, y sẽ không cũng không thể tiếp thu Ngụy Quang Hàn, thế nhưng, Lạc Minh thế kỷ hai mươi thì khác, Lạc Minh thế kỷ hai mươi không biết Tần Vô Phong, không nhận ra Tần Vô Song, trong mắt trong lòng y chỉ có Ngụy Quang Hàn một người, vậy nên y có thể không hề cố kỵ ở bên Ngụy Quang Hàn.

Biết đâu đây là kết cục tốt nhất giữa y và Ngụy Quang Hàn.

Sau khi biết rõ tất cả ở đây, trước mắt Vân Khuynh trở nên trong sáng, không còn bối rối mình rốt cuộc yêu Ngụy Quang Hàn hay không, cũng không cần tiếp tục áy náy Ngụy Quang Hàn vì Đại Bảo mà chết, lại càng không cần vì mình đã từng bỏ lỡ Ngụy Quang Hàn mà tiếc nuối. . .

Sự tình phát triển tới cục diện ngày hôm nay, Vân Khuynh chỉ biết bỏ lỡ giữa bọn họ trước đó chính là duyên phận hôm nay.

Hạnh phúc như vậy, thật tốt.

Tinh Tú lão nhân nói không sai, hắn giúp Vân Khuynh cởi bỏ khúc mắc y lưu ý nhất.

Hơn nữa, xem ra, không chỉ là khúc mắc của y, cũng là khúc mắc của Ngụy Quang Hàn.

Hiện tại, hai người đều nghĩ thông, mặc kệ ở đáy lòng đối phương, chính mình có vị trí như thế nào, nói chung bọn họ đều hạnh phúc, đều không tiếc nuối.

Trên khuôn mặt Ngụy Quang Hàn mang theo dáng cười thật to, thần thái phi dương: “Hai trăm năm trước kia, ta chưa từng có nhất khắc nhẹ nhõm giống như bây giờ.”

Vân Khuynh cười yếu ớt, trong đôi mắt hiện lên mỉm cười: “Ngươi hiện tại hạnh phúc như vậy, tự nhiên là nhẹ nhõm.”

Ngụy Quang Hàn nằm ngửa tại sô pha, ngón tay thon dài nhẹ nhàng gõ lên thủy tinh trên bàn: “Ước ao duy nhất chính là thân thể của ngươi tại cổ đại, ta và Minh đời này cũng không thể có hài tử của mình. . .

Chẳng qua, đừng chỉ nói ta, ta hạnh phúc, ngươi thì sao, ngươi cũng hạnh phúc chứ, Tần gia ba huynh đệ đối với ngươi rất không tệ.”

Vân Khuynh vươn tay vuốt lên sợi tóc rơi trên trán, dáng cười bên môi thành lớn: “Đó là tự nhiên, nhân sinh khổ đoản, chúng ta đều phải hạnh phúc mới đúng, đại ca, Vô Song thậm chí là Vô Hạ đối với ta đều tốt, thế nhưng, hiện tại, ta vẫn không thích Vô Hạ. . .”

“Minh, khiến ngươi bất an là lỗi của ta, bởi vì ta thương tổn, cho ngươi yêu một người, kỳ thực cũng không khó, chỉ cần người kia có cơ hội tiếp cận ngươi, có đủ kiên trì sưởi ấm cho ngươi, sủng ái ngươi. . . Tần Vô Hạ, hắn có một cơ hội kia, vậy nên ngươi yêu hắn, chẳng qua là vấn đề thời gian, Minh ngươi quá nhẹ dạ, quá dễ bị cảm động. . .

Nếu như Tần Vô Phong, Tần Vô Song bọn họ đích xác không phản đối, ngươi không ngại thử tiếp thu Tần Vô Hạ xem, chính ngươi cũng nói nhân sinh khổ đoản, không chịu nổi lăn qua lăn lại, có thể hạnh phúc liền tận lực làm cho mình hạnh phúc đi. . .”

Vân Khuynh gật đầu: “Ta sẽ suy nghĩ.”

Hai người lại ngồi một hồi, thời gian chậm rãi trôi qua trong trầm mặc, Vân Khuynh có chút bất an: “Ta không biết mộng này, lúc nào mới có thể kết thúc, ta cũng không biết mình lúc nào có thể trở lại. . . Ta phải trở lại như thế nào? ? ? Ta có thể không về được hay không. . .”

Ngụy Quang Hàn mặt mày khẽ động: “Minh, ngươi không nên gấp gáp, Tinh Tú lão nhân nếu cho ngươi về đây, nhất định đã làm tốt dự định mang ngươi trở lại.”

Vân Khuynh đứng lên, một lần nữa đi tới cửa sổ sát đất: “Quang, ngươi không rõ, trong bụng ta còn có hài tử của Vô Hạ, ta sợ ta ở chỗ này quá lâu, sẽ không tốt cho hài tử. . .”

“Vân Khuynh.”

Vân Khuynh vừa mới nói xong, trống rỗng xuất hiện một đạo thanh âm già nua: “Ngươi thực sự quyết định trở về sao? ? ?”

“Tinh Tú lão nhân? ? ? Đúng, ta muốn về, muốn về bên cạnh đại ca và Vô Song bọn họ.”

“Ngươi đã nhìn rõ tâm của ngươi chưa, sau khi lựa chọn, ngươi sẽ không còn cơ hội hối hận, ngươi có thể ở lại đó, một lần nữa bắt đầu với Ngụy Quang Hàn, coi như chuyện ngươi ở đây cho tới bây giờ cũng chưa từng xảy ra. . .”

Tinh Tú lão nhân lời này là có ý gì? ? ?

Vân Khuynh có chút tức giận: “Kỳ thực ta chẳng bao giờ nghĩ tới mình có một ngày dĩ nhiên còn có thể trở về, ta vẫn cho rằng ta sẽ một mực ở lại thế giới kia.”

Lúc này, Ngụy Quang Hàn đột nhiên mở miệng nói: “Vân Khuynh, nếu như ta muốn ngươi, vì ta ở lại chỗ này, ngươi nguyện ý không? ? ?”

Vân Khuynh quay đầu lại nhìn hắn: “Lạc Minh chính là Vân Khuynh, y một mực ở bên cạnh ngươi.”

“Ha hả ha hả. . . Vân Khuynh, ta thực sự đã thấy rõ lòng của ngươi. . . Thật đúng là sợ ngươi sẽ chấp nhất tình yêu chưa kết thúc ở đời trước. . .”

Trong thanh âm Tinh Tú lão nhân mang theo ý cười, tâm Vân Khuynh chẳng biết tại sao bắt đầu trầm tĩnh lại, sau một khắc, thân thể mềm nhũn liền mất đi ý thức.

Ngụy Quang Hàn đúng lúc đỡ được thân thể Lạc Minh, hắn biết Vân Khuynh đã rời đi.

Nghiêng người hôn lên trán Lạc Minh, Ngụy Quang Hàn như phát thệ mở miệng nói: “Ta nhất định sẽ làm chúng ta rất hạnh phúc rất hạnh phúc. . .”

Chương 281: trở lại Tần gia.

Trang Sinh hiểu mộng mê hồ điệp, Trang Sinh (*) đã từng mê hoặc hồ điệp và bản ngã cái nào mới là thật.

Khi ý thức Vân Khuynh khôi phục trong Lưu Ly tiểu trúc, y cũng có loại ngờ vực này giống như Trang Sinh.

(*) Trang Sinh mơ mình thành hồ điệp, tỉnh dậy không biết là mình mơ thành hồ điệp hay hồ điệp mơ thành mình – cái này quá quen thuộc rồi nhỉ =..=

Y không rõ trong mộng Vân Khuynh là Lạc Minh, hay thực tế Lạc Minh là Vân Khuynh hiện tại.

Trong đầu y hiện lên nghi hoặc trong giây lát, sau đó là thoải mái.

Vô luận là Lạc Minh, hay Vân Khuynh, đều không quan trọng, chân chính quan trọng, chính là nội dung nhắn nhủ của ký ức này khiến y an tâm.

Đối với Ngụy Quang Hàn, đã không còn áy náy, không còn tiếc nuối, cũng không còn lo lắng, hoài niệm.

Bởi vì y biết Ngụy Quang Hàn và Lạc Minh, tại thế giới kia, sẽ sống thật tốt, vậy nên y hoàn toàn không lo lắng.

Đôi môi vung lên một đường cong duyên dáng, cho tới lúc này, đặt ở trong lòng y, hòn đá nặng nề nhất đã bị dời đi.

Hóa ra, dù là ở kiếp trước, y cũng chiếm được tình yêu của Ngụy Quang Hàn.

Hóa ra, Ngụy Quang Hàn vì yêu y, làm nhiều chuyện như vậy.

Hóa ra, tình yêu của y không hề uổng phí, hóa ra y vẫn hạnh phúc và may mắn như vậy.

Càng may mắn chính là y ở chỗ này gặp được Tần gia huynh đệ, y đã hạnh phúc như vậy, y nên thấy đủ.

Chậm rãi mở mắt, Vân Khuynh như trước nằm trong gian phòng của Tinh Tú lão nhân tại Lưu Ly tiểu trúc, Tinh Tú lão nhân đang vuốt râu mép, mỉm cười gật đầu nhìn y.

Vừa nhìn thấy Vân Khuynh tỉnh lại, trên khuôn mặt hắn liền hiện ra nụ cười xán lạn: “Thế nào, bản lĩnh giải khúc mắc của lão hủ không tệ lắm phải không.”

Vân Khuynh mỉm cười với hắn: “Cảm tạ tiền bối.”

Tinh Tú lão nhân lắc đầu:

“Không cần, nhìn các ngươi đám tiểu bối này, lão nhân ta cũng thấy vui vẻ.

Được rồi, mộng nhập thần cơ, theo ý của ngươi, chẳng qua ở thế giới kia mấy cái canh giờ, nhưng ở chỗ này, ngươi đã mê man nửa tháng rồi.

Nếu không phải lão hủ đem đầu ra đảm bảo ngươi vẫn mạnh khỏe, tôn nhi ngoan kia của ngươi, Tần gia đám tiểu oa nhi cùng với Hiên Viên Ly Thiên mấy người, phỏng chừng đã sớm đem Lưu Ly tiểu trúc của ta hủy đi.”

Vân Khuynh không thể tin nổi trừng mắt to, sau đó có chút áy náy cười cười: “Xin lỗi, cho ngươi thêm phiền phức.”

Tinh Tú lão nhân lắc đầu: “Đám hài tử kia đều rất lo lắng cho ngươi, ngươi đã tỉnh, ta sẽ không chiếm lấy ngươi thêm, ta đi ra ngoài gọi bọn hắn tiến đến.”

“Được, cảm tạ tiền bối.”

Nét mặt Vân Khuynh vẫn lộ vẻ cười yếu ớt.

Kỳ thực y là muốn ngồi xuống, thế nhưng toàn thân y bủn rủn không ngớt, khiến y khó có thể nhúc nhích, xem ra nằm nửa tháng đem khớp xương đều nằm đến mềm rồi.

Vân Khuynh nhìn theo thân ảnh Tinh Tú lão nhân rời đi, chỉ qua hai phút sau, cửa liền bị mở.

Lần này vào là Tần gia huynh đệ.

Tần Vô Phong bước dài vọt tới trước mặt Vân Khuynh, vươn tay cầm tay y: “Vân nhi, Tinh Tú lão nhân luôn luôn không chịu nói cho chúng ta biết ngươi xảy ra chuyện gì, ngươi một người vẫn lẳng lặng nằm, không tỉnh, không nói, quả thực dọa sợ chúng ta. . . Ngươi. . .”

“Đại ca.”

Vân Khuynh nắm lại tay Tần Vô Phong, ánh mắt từ Tần Vô Phong Tần Vô Song Tần Vô Hạ trên người nhất nhất lướt qua: “Không có việc gì, đều đã ổn, tất cả đều đã tốt. Không cần lo lắng, ta đây không phải đã tỉnh sao. . .

Ha hả, chuyện xảy ra trong khoảng thời gian này, chờ trở lại Tần gia, ta sẽ nói cho các ngươi, toàn bộ nói cho các ngươi, ta sẽ không bao giờ giấu diếm các ngươi mảy may, cũng sẽ không để các ngươi lo lắng nữa. . .

Thế nhưng các ngươi cũng phải nhớ kỹ, sau đó không được giấu ta chuyện gì.”

Tần Vô Phong Tần Vô Song và Tần Vô Hạ đều cảm giác được Vân Khuynh thay đổi, nhưng rốt cuộc thay đổi chỗ nào, bọn họ lại không thể nói rõ. . .

Lúc này đây Vân Khuynh như trước không thấy Vân Phàm, chờ y hoàn toàn tốt lên, lại đến chỗ Hiên Viên Ly Thiên và tiểu Bảo.

Vốn Vân Khuynh Tần Vô Phong mấy người sau khi nghe Chiến Thiên Y nói Đại Bảo là huyết đồng thì giật nảy mình, rất quan tâm rất lo lắng cho Đại Bảo, rất sợ Chiến Thiên Y sau khi mang hắn đi sẽ tổn thương hắn.

May là Tinh Tú lão nhân nói cho bọn họ về chuyện tiểu Bảo là chuyển thế linh đồng.

Trừ cái đó ra, Tinh Tú lão nhân cũng tận tâm tận lực vì Vân Khuynh mấy người, giải thích quan hệ và dây dưa giữa huyết đồng và chuyển thế linh đồng.

Khi Vân Khuynh bọn họ biết tiểu Bảo không chỉ có thể khắc chế Đại Bảo, còn có thể mang đến vận may cho Đại Bảo, xoay chuyển số phận Đại Bảo, bọn họ mới an tâm.

Hiện tại tiếc nuối duy nhất của bọn họ chính là Đại Bảo không có tin tức, cũng không thể đem tiểu Bảo về Tần gia.

Xem ra, Đại Bảo tiểu Bảo kiếp này là vô duyên trưởng thành ở Tần gia.

Chờ tất cả đã hiểu rõ, Vân Khuynh mấy người liền lần thứ hai rời khỏi Lưu Ly tiểu trúc, lúc này đây bọn họ là thật sự về nhà.

Quay về Tần gia.

Vân Khuynh nôn nghén kỳ thực vẫn chưa từng dừng, thế nhưng cũng không lợi hại như thời gian hoài Đại Bảo tiểu Bảo, hôm nay mang thai hơn ba tháng, tại mặt ngoài xem ra, cái bụng dĩ nhiên vẫn một mảnh bằng phẳng, xem ra lần này sẽ không giống Đại Bảo tiểu Bảo trùng hợp là song bào thai.

Ở bên trong xe ngựa thư thích, lộ trình kéo dài gần tới một tháng, bọn họ mới trở lại Tần gia.

Lúc này đây, là Vân Khuynh lần thứ hai tiến vào Tần gia.

Y còn nhớ rõ, lần đầu tiên y đến Tần gia, là lúc y vừa gả cho Tần Vô Song, cùng Tần Vô Song trở về.

Khi đó y ở trên xe ngựa tùy ý Tần Vô Song làm xằng làm bậy, lần kia chân chính đến Tần gia, y còn đang ngủ say.

Sau khi tỉnh lại. . . Sau khi tỉnh lại. . .

Vân Khuynh giương mắt nhìn nam tử lạnh lùng nghiêm nghị đưa tay cho y, dìu y xuống xe ngựa.

Lúc tỉnh lại, y ở ngay trong lòng Tần Vô Phong.

Đó là lần đầu tiên y nhìn thấy Tần Vô Phong, khi đó y liền cảm thấy ánh mắt Tần Vô Phong rất kỳ quái, lại không nghĩ tới, một ngày kia, y lại trở thành tình nhân của nam tử lạnh lùng nghiêm nghị này.

Nghĩ nghĩ, khuôn mặt tuyệt mỹ của Vân Khuynh lại mang theo dáng cười.

Từ lúc tỉnh lại trong thần cơ mộng cảnh, Vân Khuynh cả người đều xảy ra một ít biến hóa rất nhỏ, ưu thương đáy mắt biến mất, trên khuôn mặt y cả ngày đều mang theo dáng cười, hoặc là mỉm cười hoặc là cười yếu ớt, đủ loại cười, ánh mắt cũng ấm áp.

Nhìn người sự vật chung quanh, giống như đối với tất cả đều rất thỏa mãn, cả người tản ra ánh sáng nhàn nhạt nhưng ấm áp, hấp dẫn bọn họ phải nhìn kỹ y, hơn nữa vừa nhìn là luyến tiếc dời đi ánh mắt.

Y hiện tại, giống như biến thành một khối ngọc thạch cực phẩm ôn nhuận, tinh xảo, quý báu, xinh đẹp, làm cho người ta yêu thích không buông tay.

Đối với loại biến hóa này, Tần gia huynh đệ tuy rằng kỳ quái, nhưng càng còn nhiều là hài lòng. . .

Dù sao có cái gì có thể so sánh với nhìn người mình yêu vui sướng càng khiến người ta vui vẻ đây? ? ?

Sau đó bọn họ liền đem tất cả đều quy công lên trên người Tinh Tú lão nhân, trong lòng đối với Tinh Tú lão nhân lại thêm một tầng tôn kính.

Thế nhưng, tinh tế tính ra, cũng đích thật là công lao của Tinh Tú lão nhân, chính thuật mộng nhập thần cơ của hắn mới làm cho Vân Khuynh giải khai khúc mắc lớn nhất hai kiếp của y.

Vân Khuynh đỡ tay Tần Vô Phong, cẩn thận xuống xe ngựa, ánh mắt vừa nhìn thấy Liên Duyệt, Tần Du Hàn đang chờ ở cửa, thậm chí là Hồng thúc lão quản gia Tần phủ, trong lòng liền ấm áp, trong ngực bỗng nhiên mọc lên một mạt cảm động.

Xa nhà ở ngoài, cảm giác được người nhớ mong là nhẹ nhàng tốt đẹp như thế này đúng không? ? ?

Thế nhưng, trước khi bọn họ về nhà, trưởng bối lo lắng cũng là một loại thống khổ dày vò, Vân Khuynh âm thầm thề, sau đó tuyệt không dễ dàng đi xa nhà.

“Tiểu Khuynh, ngươi rốt cục đã trở về! ! !”

Không thể nghi ngờ, trong những người cùng đợi bọn họ trở về, nhớ mong Vân Khuynh nhất chính là Liên Duyệt.

Vừa nhìn đến Vân Khuynh, nàng một người bước lớn vọt tới bên người Vân Khuynh, nhào tới ôm lấy y.

Vân Khuynh cũng mặc kệ không hợp lễ nghi, y cũng vươn tay ôm lại Liên Duyệt, ở bên tai của nàng, cúi đầu nói: “Tỷ, xin lỗi, khiến cho ngươi lo lắng.”

Tiếng tỷ kia kêu Liên Duyệt thiếu chút nữa ngay cả nước mắt cũng chảy xuống, nàng nhẹ nhàng đánh sau lưng Vân Khuynh một chút: “Tiểu tử ngốc, trở về là tốt rồi trở về là tốt rồi. . . Tỷ cũng xin lỗi ngươi, đã đánh mất Đại Bảo. . .”

Nói đến đây, nước mắt Liên Duyệt rốt cục rơi xuống.

Nói đến Đại Bảo, Vân Khuynh lại nghĩ tới lời Tinh Tú lão nhân nói, Đại Bảo và Chiến Thiên Y đích xác có duyên sư đồ, cũng nói Chiến Thiên Y người nọ rất đáng tin, Đại Bảo tuyệt không có nguy hiểm, chỉ là muốn gặp Đại Bảo thì có chút khó, bởi vì Chiến Thiên Y nói một không nói hai, hắn nói Đại Bảo phải đánh bại hắn hắn mới cho Đại Bảo trở về, liền nhất định sẽ vào lúc Đại Bảo đánh bại mới thả Đại Bảo.

Nghĩ nghĩ, Vân Khuynh liền đỡ bả vai Liên Duyệt, đỡ nàng kéo ra một chút, nét mặt mang theo nụ cười trấn an: “Tỷ, ta và đại ca, Vô Song bọn họ đã biết hành tung của Đại Bảo, hắn đã bái một người sư phụ lợi hại đi học nghệ, cũng không có bất luận cái gì cần lo lắng, tỷ ngươi không cần vì thế mà chú ý.”

Đang nói, thân thể Tần Du Hàn nhẹ nhàng chợt hiện, thân thể Liên Duyệt liền từ trong tay Vân Khuynh rời đi, Tần Du Hàn mười phần chiếm hữu ôm vai Liên Duyệt: “Tiểu tử ngươi, trở về liền động tay động chân với Duyệt nhi. . . Ta cảnh cáo ngươi, Đại Bảo mất tích không liên quan đến Duyệt nhi, ngươi không thể trách nàng.”

Vân Khuynh lắc đầu: “Đều là do ta khư khư cố chấp muốn rời khỏi Tần gia mới để cho người khác có cơ hội nhảy vào, sao ta lại trách tỷ. . . Nương chứ.”

Thời gian lâu, trước mặt người bên ngoài Vân Khuynh gọi Liên Duyệt là nương, vẫn rất khó hô lên miệng.

Y dường như đã quen kêu nàng là tỷ, trường tỷ như mẹ, tuy rằng gọi nàng là nương cũng không có gì không thích hợp, thế nhưng Vân Khuynh vẫn cảm thấy có chút sượng miệng.

Y đã quyết định nói cho Tần gia huynh đệ kiếp trước kiếp này của y, biết đâu, y cũng có thể cổ động tỷ tỷ của y nói cho mọi người về kiếp trước kiếp này của nàng. . .

Chương 282: Một nhà đoàn tụ.

Trên thế giới này, nơi cho người ta cảm thấy ấm áp, chính là Tần gia.

Trước đây ngay cả y cũng chưa từng ý thức được, hóa ra thật lâu thật lâu trước đây, y cũng đã đem nơi này trở thành ngôi nhà chân chính của y.

Y kiếp này đã định trước là không ra khỏi cửa nhà này.

“Đa, nương, chúng ta đã về.”

Tần gia tam huynh đệ một chữ bài khai, mở miệng nói với Tần Du Hàn và Liên Duyệt, sau khi bọn họ rời khỏi, chuyện trong nhà đều rơi xuống trên người Tần Du Hàn và Liên Duyệt, bọn họ ở bên ngoài còn khiến nhị lão nhớ mong không ngớt, sau khi trở về, bọn họ lý nên trịnh trọng nói cho nhị lão một tiếng bọn họ đã về.

Ánh mắt Tần Du Hàn từ trên người bọn họ nhất nhất lướt qua: “Truy một nương tử thời gian dài lại như vậy, thật là đủ mất mặt.”

Tần Vô Phong buông xuống mí mắt, không có mở miệng, Tần Vô Song ho nhẹ một tiếng cũng dời đi ánh mắt, Tần Vô Hạ còn lại là ánh mắt chờ mong nhìn Tần Du Hàn, trong ánh mắt hàm chứa cấp thiết, giống như là có thiên ngôn vạn ngữ muốn nói cho Tần Du Hàn.

Hắn đương nhiên là muốn nói cho Tần Du Hàn về chuyện hắn và Vân Khuynh, bởi vì lão đa hắn đã nói, tán thành chuyện giữa Vân Khuynh và Tần Vô Phong Tần Vô Song hai người.

Hai người ca ca đều chiếm được tán thành, hắn tự nhiên cũng muốn.

Liên Duyệt trừng mắt Tần Du Hàn: “Truy nương tử khó khăn mất mặt lắm sao? ? ? Có phải năm xưa ngươi truy ta quá dễ, vậy nên ngươi hiện tại mới có mặt mũi tiêu khiển các nhi tử? ? ?”

Chuyện cũ nghĩ lại mà kinh, Tần Du Hàn đầu đầy mồ hôi lạnh, lập tức im miệng.

Liên Duyệt thấy hắn không có ý kiến, quay đầu lại gật đầu với tam nhi tử: “Khổ cực các ngươi.”

Vân Khuynh mỉm cười mà đứng, trong con ngươi đen như mực mang theo ý cười.

Y đột nhiên phát hiện, nhìn Tần Du Hàn sang Tần gia ba huynh đệ, Liên Duyệt khi dễ Tần Du Hàn, thật là một chuyện thú vị.

“Phu nhân, thiếu gia bọn họ vừa mới trở về, nói vậy còn mệt chết đi, không bằng để cho bọn họ đi xuống nghỉ ngơi trước, buổi tối chúng ta lại đón gió tẩy trần cho các thiếu gia được không? ? ?”

Tần phủ quản gia nhìn ba hài tử mình nhìn lớn lên vẻ mặt phong trần, có chút yêu thương khuyên bảo Liên Duyệt.

Tần Vô Phong lập tức gật đầu: “Đúng vậy, nương, thân thể Vân nhi có chút không khỏe, cũng không nên đứng quá lâu.”

“Thân thể không khỏe? ? ?”

Liên Duyệt biến sắc, tránh né bàn tay Tần Du Hàn, vươn tay nắm lấy cánh tay Vân Khuynh: “Tiểu Khuynh, ngươi thân thể không khỏe? ? ? Không khỏe chỗ nào, có chuyện gì không? ? ?”

Vân Khuynh ho nhẹ một tiếng cúi đầu, trên khuôn mặt tuyệt mỹ chậm rãi nhuộm lên màu hồng phấn đỏ ửng, hạ giọng nói: “Tỷ, ngươi không cần lo lắng. . . Là Đại Bảo tiểu Bảo có đệ đệ hoặc muội muội thôi. . .”

“Ách. . .”

Liên Duyệt giật mình, sau đó trên khuôn mặt mỹ lệ bỗng nhiên bắn ra vui sướng thật lớn: “Thực sự? ? ? Ngươi là nói ngươi. . .”

Nàng nhìn bốn phía, biết ở đây không phải chỗ nói chuyện, áp chế vui sướng, gật đầu nói với Hồng thúc: “Tất cả mọi người tản đi, để ba vị thiếu gia và tiểu Khuynh đi nghỉ ngơi, buổi tối đón gió tẩy trần sau.”

“Tiểu Khuynh ngươi là nói ngươi lại có hài tử? ? ?

Ai nha, lần này là của ai vậy, Vô Song hay Vô Phong? ? ? Thật nhanh. . . Hiện tại ngẫm lại, Đại Bảo tiểu Bảo còn chưa được một tuổi. . . Ha hả. . .”

Tần Du Hàn đứng ở tại chỗ, nhìn thân ảnh nương tử nhà mình cùng con dâu cùng nhau đi xa, nghĩ trong lòng oán niệm không gì sánh được, rõ ràng là nương tử của hắn, vì sao lại chạy theo nam nhân khác.

Tần Vô Phong Tần Vô Song Tần Vô Hạ gật đầu, đuổi kịp Liên Duyệt, đi ở bên cạnh Vân Khuynh, mở miệng nói: “Nương ngươi không cần lo lắng, thân thể Vân nhi sau khi giải cổ, đã trở nên rất khỏe mạnh, ta và Vô Song Vô Hạ lần này cũng sẽ ở cạnh Vân nhi, sẽ không để chuyện lần kia tái diễn.”

Đề cập đến chuyện lần kia, mọi người nhịn không được đều đánh một cái rùng mình.

Lần trước, lúc sinh Đại Bảo tiểu Bảo, bởi vì vì khó sinh, Vân Khuynh thật có thể nói là cửu tử nhất sinh, đem Tần Vô Phong, Tần Vô Song dọa sợ muốn chết.

Vân Khuynh cũng nhớ tới sự kiện kia, ra một thân mồ hôi lạnh, đau nhức ngay lúc đó, thế nhưng khiến y suốt đời khó quên.

Thế nhưng đau thì đau, thấy Đại Bảo tiểu Bảo sau khi xuất thế, Vân Khuynh cảm thấy đau đớn lúc đó cùng với sợ hãi trong lòng đều không quan trọng.

Hiện tại y như trước sẽ không vì đau đớn, hoặc là sợ khó sinh mà không cần hài tử trong bụng, bởi vì bất luận gian nguy thế nào, có thể sinh ra một tiểu sinh linh đáng yêu, đều là một chuyện đáng giá chờ mong.

Liên Duyệt thấy Vân Khuynh không có trả lời nàng hài tử là của ai, Tần Vô Phong ân cần giải thích như thế, trên khuôn mặt mỹ lệ không khỏi hiện lên nụ cười xấu xa: “Nga. . . Ta đã biết, tiểu Phong, lần này tiểu oa nhi trong bụng tiểu Khuynh là của ngươi phải không. . . Nhìn dáng vẻ đắc ý hài lòng của ngươi kìa. . .”

Nét mặt Vân Khuynh hiện lên một tia mất tự nhiên và bất đắc dĩ.

Sắc mặt Tần Vô Phong cũng cứng đờ: “. . .Không phải của ta. . .”

Liên Duyệt hiểu rõ nhíu mày: “Vô Song tên kia, cũng thực sự là may mắn. . . Tiểu Khuynh, ngươi không thể nặng bên này nhẹ bên kia, chờ oa oa này sinh ra, nhất định phải sinh cho tiểu Phong một tiểu oa nhi.”

Vân Khuynh cúi đầu, bên tai và cổ đều nhuộm một mảng hồng hồng hơi mỏng, Tần Vô Phong ho nhẹ một tiếng: “Nương, về vấn đề hài tử là của ai, vẫn là để ngày mai chúng ta nói cho ngươi đi, hiện tại ta mang Vân nhi xuống dưới nghỉ ngơi trước.”

“Được rồi được rồi, không quấy rối các ngươi, hài tử này. . .”

Liên Duyệt sau khi đưa Vân Khuynh và Tần Vô Phong đến ‘Phù Phong Các’ của Tần Vô Song, liền rời đi.

Tần Vô Hạ vẫn là quay về ‘Vãn Tình Lâu’ của mình, có chút khổ não lúc nào mới nên nói cho Tần Du Hàn và Liên Duyệt về chuyện hắn và Vân Khuynh.

Hắn hiện tại không có lập tức nói, thứ nhất là vì mọi người vừa về nhà, tâm tình đều rất vui vẻ, hắn không hy vọng phá hủy tâm tình tốt của mọi người.

Nhưng đến đây, hắn nếu muốn nói cho đa nương, hắn cũng cần trưng cầu ý kiến Vân Khuynh trước, hiện tại Vân Khuynh đối với hắn ôn hoà, điều này làm cho trong lòng hắn có một chút lo lắng.

Vậy nên, hắn dự định đêm nay tìm cơ hội gặp Vân Khuynh một mặt.

Về phần Tần Vô Song, còn lại là đụng phải Nhã Sóc Lam lần trước được hắn mang về từ Tà Vu cốc, Liên Duyệt ngoài ý muốn thích nàng, đã thu nàng làm nữ nhi.

Về phần Mạc Nguyệt, ở Tần gia lâu như vậy, sớm đã bị Hồng thúc dạy dỗ từ một đại thiếu gia cao cao tại thượng, tùy hứng ích kỷ biến thành một người hầu có thể chịu khổ nhọc.

Mạc Nguyệt trước đây ở Bách Mạc Cung, người Bách Mạc Cung sợ hắn, kính nể hắn, thế nhưng ngoại trừ ca ca hắn ra, cho tới bây giờ chẳng ai thật tình đối tốt với hắn. . .

Hắn ở Tần phủ, tuy rằng hồng thúc rất nghiêm khắc với hắn, thế nhưng, toàn bộ trên dưới bên trong phủ, không có ai lấy ánh mắt dị dạng nhìn hắn, bọn họ coi hắn như người bình thường mà đối đãi.

Dần dần, hắn từ ban đầu chống lại, đến sau đó lại thích nơi đây, hiện tại hắn cũng đã coi nơi này là một nửa nhà mình.

Biến dị kim tàm cổ trong cơ thể Tần Vô Song tùy thời tùy chỗ khống chế hắn, hắn cũng không dám động nửa điểm ý biến thái.

Nhã Sóc Lam là một nữ tử đáng yêu thiện lương, cho dù Mạc Nguyệt từng phản bội nàng, cho dù Mạc Nguyệt từng muốn gây bất lợi cho đa nàng và Tà Vu cốc, nhưng nàng thích Mạc Nguyệt là chuyện chưa bao giờ thay đổi, nàng vẫn như trước muốn vãn hồi Mạc Nguyệt, muốn làm cho Mạc Nguyệt cải tà quy chính.

Trời không phụ người có lòng, sau khi Mạc Nguyệt thực sự cải tà quy chính, tình yêu giữa hai người bọn họ, cũng thực sự nở hoa kết quả.

Chỉ là, người chìm đắm trong vui sướng, vẫn đều quên một tai hoạ ngầm, Mạc Nhật, ca ca Mạc Nguyệt.

Sau khi Bách Mạc Cung bị hủy, Mạc Nguyệt mất tích, hắn sao có thể từ bỏ ý đồ? ? ?

Ban đêm, gió mùa thu đã lạnh khiến người ta có chút khó có thể chịu được, mọi người đã mặc vào quần áo rất nặng.

Người Tần gia, đã lâu không tụ lại đầy đủ cùng nhau.

Ngoại trừ Đại Bảo tiểu Bảo, Tần gia mọi người đây lần thứ hai tụ họp.

Mọi người đang đón gió tẩy trần cho Tần gia tam huynh đệ vừa mới trở về, đám người Long Liễm lục đại ảnh vệ, cũng toàn bộ đến đông đủ, lúc ở kinh thành Tần Vô Phong nghiêm phạt Long Liễm và Long Kính đã kết thúc từ lâu.

Sau khi bọn họ phạm sai lầm bị nghiêm phạt, bọn họ vẫn là huynh đệ tốt tín nhiệm lẫn nhau.

Tần Vô Phong và Tần Vô Song một trái một phải ngồi ở bên người Vân Khuynh, Tần Vô Hạ ngồi cạnh Tần Vô Song, vừa nhìn vị trí bọn hắn ngồi, Tần Du Hàn đành phải phiền muộn thừa nhận, hai nhi tử của mình quả nhiên là bị Vân Khuynh đối phó.

Nhìn không chỉ hai nhi tử, ngay cả nương tử của mình cũng xoay quanh Vân Khuynh, hắn thực sự là buồn đến thối ruột.

“Y không phải không có tay, các ngươi làm gì đều khẩn trương như thế.”

Tần Du Hàn cũng không biết mình đang nhăn nhó cái gì, chỉ là vừa nghĩ đến lúc trước nương tử hắn không chỉ ở đoạn thời gian Vân Khuynh sinh hài tử mà ngày ngày lo lắng cho Vân Khuynh, đến khi Vân Khuynh rời khỏi Tần gia lại càng lo lắng không ngớt, nghĩ đến vậy hắn lại tức giận.

Hắn nghĩ, có Vân Khuynh ở đây, hắn liền thành người trong suốt, có Vân Khuynh ở đây, hắn cái này ‘Một nhà đứng đầu’ không có nửa điểm cảm giác tồn tại, đặc biệt là ở trước mặt nương tử hắn.

Vậy nên, ở đáy lòng hắn, hắn đối với Vân Khuynh luôn luôn có một loại cảm giác chống lại không lái đi được, vừa nhìn đến mọi người đối với Vân Khuynh quá tốt, hắn liền nhịn không được dưới đáy lòng lật úp bình dấm chua, sau đó liền khống chế không được nói vài lời vô liêm sỉ.

Quả nhiên, một câu kia của hắn vừa ra khỏi miệng, người trên bàn lập tức im lặng một giây, sau đó lại khôi phục nguyên trạng.

Thế nhưng dưới bàn, Tần Du Hàn lại bị Liên Duyệt hung hăng đá một cước, Liên Duyệt hạ giọng nghiến răng nghiến lợi: “Ngươi nếu như sinh một hài tử cho Tần gia chúng ta, hoặc là mang thai một lần thử xem, chúng ta cũng sẽ khẩn trương ngươi như thế. . .”

Chương 283: tâm tính của Vân Khuynh.

Nghĩ đến đương nhiên, câu nói kia của Liên Duyệt, tạo thành lực sát thương cực lớn cho Tần Du Hàn, khiến hắn thiếu chút nữa sặc nước bọt của mình.

Vừa mới ban đầu Tần Du Hàn còn có một chút tức giận, thế nhưng tỉ mỉ suy xét lời Liên Duyệt, hắn liền vui vẻ, bởi vì hắn từ trong lời Liên Duyệt biết Vân Khuynh lại có hài tử.

Đại Bảo tiểu Bảo hiện không ở nhà, đối với Tần Du Hàn thích tôn tử mà nói là một tiếc nuối tương đối lớn.

Hiện tại nghe thấy Vân Khuynh lại mang thai, Tần Du Hàn nhất thời cũng vui vẻ, không được tự nhiên lúc trước nơi đáy lòng thoáng cái biến mất không còn một mảnh.

Không chỉ hoàn toàn biến mất không vui đối với việc mọi người quá tốt với Vân Khuynh, ngay cả chính hắn cũng bắt đầu lo lắng thân thể Vân Khuynh có chịu được không, dù sao chuyện lần trước Vân Khuynh khó sinh hắn cũng biết.

Xem ra, giữa Vân Khuynh và Tần Du Hàn, còn cần một đoạn thời gian bồi dưỡng cảm tình, hơn nữa, ràng buộc của cảm tình này còn phải là tiểu tôn tử tương lai của Tần Du Hàn mới được. . . .

Bầu không khí trên bàn ăn thật sự là quá quỷ dị, Vân Khuynh cũng đã sớm ăn no, chỉ là ngại lễ nghi nên vẫn ở lại cùng mọi người.

Thế nhưng ở Tần gia, Liên Duyệt biết đệ chi bằng tỷ, sao nhìn không ra y miễn cưỡng: “Tiểu Khuynh, ngươi hiện tại thân thể không khỏe, ăn no rồi thì nghỉ ngơi sớm một chút, không cần theo chúng ta. Tiểu Song, ngươi đưa tiểu Khuynh trở lại nghỉ ngơi trước đi.”

Tần Vô Song gật đầu, còn chưa kịp mở miệng, Tần Vô Hạ đã lập tức giành nói: “Ta đến đây đi, để ta đưa Khuynh Khuynh trở về.”

Tần Vô Song và Tần Vô Phong đều ngẩn ra, quay sang nhìn Tần Vô Hạ, Tần Vô Hạ không chút nào lùi bước, bằng phẳng tùy ý bọn họ nhìn.

Liên Duyệt cảm giác được bầu không khí kỳ dị giữa mấy người, hơi híp mắt, thờ ơ nói: “Tốt lắm, tiểu Hạ cùng nhị ca ngươi đưa tiểu Khuynh trở về đi. Tiểu Phong lưu lại, nương một hồi có một số việc muốn hỏi ngươi.”

Tần gia huynh đệ nghe xong Liên Duyệt nói, đều gật đầu nghe theo.

Vân Khuynh cũng gật đầu với Liên Duyệt: “Vậy các ngươi chậm rãi dùng.”

Liên Duyệt khoát tay áo: “Đi đi, đi đi, không nên để mệt.”

Vì vậy, Vân Khuynh, Tần Vô Song, Tần Vô Hạ liền ra khỏi bàn tiệc rời đi.

Tần Vô Phong nhìn bóng lưng Tần Vô Hạ có chút suy nghĩ, Liên Duyệt còn lại là nhìn Tần Vô Phong có chút suy nghĩ.

Gió đêm nhàn nhạt, tóc dài màu mực của Vân Khuynh hơi phập phồng trong đêm, bên cạnh hai bên trái phải là Tần Vô Song và Tần Vô Hạ.

Tần Vô Hạ vốn là muốn nói chuyện với Vân Khuynh, hỏi một câu Vân Khuynh có chú ý hắn ngả bài với Tần gia nhị lão hay không, thế nhưng Tần Vô Song lại ở một bên, Tần Vô Hạ nhất thời không tiện mở miệng.

Hắn tin tưởng, hắn nếu như mở miệng, nhất định sẽ làm Tần Vô Song khó xử.

Vì vậy, toàn bộ lời nói, tới bên mép, chỉ đổi thành một câu quan tâm của hắn: “Khuynh Khuynh, mấy ngày nay thân thể của ngươi có khỏe không? ? ?”

Ở trên đường về, Tần Vô Phong Tần Vô Song đem Vân Khuynh bảo hộ đến kín kẽ, khiến hắn hầu như đều không thấy được bóng người, có lúc nhìn thấy bóng người cũng không thể nói rõ một câu, về nhà, Tần Vô Phong Tần Vô Song ngại nhị lão mà không làm rõ, hắn cũng không có nhiều cơ hội tiếp xúc với Vân Khuynh.

Vân Khuynh nghe xong Tần Vô Hạ nói, dưới chân hơi ngừng lại, mỉm cười nói: “Tốt, đa tạ Vô Hạ quan tâm.”

Tần Vô Song ở một bên, vẻ mặt không đổi, dường như hoàn toàn không để ở trong lòng.

Tần Vô Hạ lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, may là Vân Khuynh không có phớt lờ hắn.

Ngay lúc hắn âm thầm vui mừng, Vân Khuynh ngẩng đầu nhìn bầu trời, đột nhiên nở nụ cười.

Lúc này ngay cả Tần Vô Song cũng hiếu kỳ: “Khuynh nhi đang cười cái gì? ? ?”

Vân Khuynh cười lắc đầu: “Không có gì, chỉ là, lúc này đi đến nơi đây, khiến ta đột nhiên nhớ tới một việc.”

“Chuyện gì? ? ?”

“Nhớ tới lần đầu tiên ta gặp Vô Hạ.”

Nụ cười trên mặt Tần Vô Hạ, bỗng nhiên ngừng lại, có chút ngượng ngùng sờ sờ mũi, không còn cao ngạo lúc hai người mới gặp gỡ nữa.

Lúc đó hai người tâm tình thấp thỏm, hiện tại nhớ lại cũng buồn cười, cảm giác cũng là tuyệt vời.

Tần Vô Song tỉ mỉ suy nghĩ một chút, chỉ nhớ rõ khi đó Tần Vô Hạ bị Vân Khuynh hiểu lầm thành tiểu tặc, bị Vân Khuynh chó ngáp phải ruồi đánh cho bị thương không nhẹ. . .

Nghĩ nghĩ Tần Vô Song cũng nở nụ cười.

Bầu không khí vốn có cứng ngắc giữa ba người, bị nụ cười của bọn họ, lập tức hóa nhẹ nhàng hơn.

Tần Vô Hạ cũng mẫn cảm phát hiện thái độ Vân Khuynh đối với hắn có chút buông lỏng.

Hắn không khỏi nhìn Vân Khuynh muốn nói lại thôi.

Vân Khuynh coi như không thấy, cúi đầu cười yếu ớt, nét mặt cử chỉ hành động rõ ràng là thanh tú ưu nhã, dưới chân y, nhưng lại nghịch ngợm đá hòn đá.

Tần Vô Song hơi nhăn mày: “Sắc trời có chút tối, cẩn thận không nên trượt chân.”

“Không có việc gì, chỉ là cảm thấy thú vị, đã lâu không có nhẹ nhõm như bây giờ. . . Vô Song, ngươi biết không, ta hiện tại rất hài lòng, rất vui vẻ, ta xem tất cả sự vật bên người hình như đều đang mỉm cười với ta, ta chưa từng có một khắc thỏa mãn vui sướng hơn bây giờ.”

Trong đêm đen, ánh mắt Tần Vô Song dần dần mềm xuống.

“Từ nhất khắc về đến nhà, ta cũng có tâm tình như vậy.”

“Còn có ta.”

Tần Vô Hạ lập tức bổ sung.

Tần Vô Song nhàn nhạt liếc hắn không có mở miệng.

Tần Vô Hạ thấy Tần Vô Song không có phản đối, lập tức lại nghĩ từ nhỏ đến lớn Tần Vô Song bảo vệ hắn, ca ca này đối với hắn vẫn tốt, đối với chuyện Vân Khuynh, hắn rất xin lỗi, thế nhưng, hắn không thể buông tha Vân Khuynh.

Cho hắn dưới sự sủng ái của ca ca, làm càn tùy hứng thêm một lần cuối đi, sau đó, hắn sẽ nỗ lực không làm cho hai vị ca ca lo lắng thương tâm vì hắn.

“Khuynh Khuynh, nhị ca, ta dự định đem chuyện hài tử trong bụng Khuynh Khuynh là của ta nói cho đa nương.”

Tần Vô Song thân thể cứng đờ, hơi thở lãnh liệt hơi hơi tản mát, thế nhưng hắn cũng không có mở miệng.

Vân Khuynh quay đầu nhìn Tần Vô Song, vươn tay chủ động cầm tay Tần Vô Song, nói với Tần Vô Hạ: “Tốt, chúng ta cùng đi.”

“Ách. . .”

Đáp án của Vân Khuynh, không chỉ dọa tới Tần Vô Hạ, chính là Tần Vô Song cũng giật mình, Tần Vô Song bỗng nhiên nắm lại bàn tay Vân Khuynh nắm, hơn nữa sức lực rất lớn.

Vân Khuynh tiếp tục đi tới, Tần Vô Song và Tần Vô Hạ tự nhiên là đi theo.

“Quang từng nói, ách. . . Quang chính là Ngụy Quang Hàn, hắn từng nói qua, có thể khiến mình hạnh phúc, liền tận lực để mình hạnh phúc. Ta và Vô Song cùng đại ca, cùng nhau sống cả đời ở Tần gia, mà Vô Hạ cũng là người Tần gia, cũng là người sẽ ở chung một đời, nếu ta không thử tiếp thu Vô Hạ, như vậy, ta và Vô Hạ, cả đời này, nói vậy đều khó mà an tâm hạnh phúc.”

“Khuynh Khuynh, ngươi nói thật sao, ngươi thực sự đồng ý thử tiếp thu ta sao? ? ?”

Vân Khuynh gật đầu: “Đúng vậy, thế nhưng Vô Hạ cũng đừng bất an và chờ mong quá độ, chúng ta không cần tận lực, thuận theo tự nhiên đi. . . Nếu như chúng ta thực sự hợp nhau, một ngày nào đó tình yêu sẽ phủ xuống, hài tử là của hai người chúng ta, vậy nên nếu đã phải làm đa nương, cũng cần hai người chúng ta cùng làm, tuy rằng là một hồi ô long hiểu lầm, thế nhưng, ta dù sao cũng có phần.”

Thanh âm Vân Khuynh nhẹ nhàng nhàn nhạt, mang theo vài phần ấm áp, nói rất rõ ràng, ý tứ trong đó, Tần Vô Song và Tần Vô Hạ đều nghe rất rõ.

Vân Khuynh không có lập tức tiếp thu vẫn khiến Tần Vô Hạ có chút thất lạc, thế nhưng hắn lập tức lấy lại tinh thần, dù sao, hiện tại Vân Khuynh nguyện ý thử tiếp thu hắn, cũng đã là nhượng bộ rất lớn.

“Đến lúc đó, ta đi cùng các ngươi, nương dễ nói chuyện, ta xem nương là thật tâm thương yêu Khuynh nhi, chỗ đa có chút khó khăn, nếu đa làm khó dễ các ngươi, ta còn có thể nói giúp Khuynh nhi.”

“Còn có ta, Vân nhi là người của chúng ta, chuyện của y, chúng ta tất nhiên không thể khoanh tay đứng nhìn.”

Tần Vô Phong vừa tới chỗ ba người nghe thấy lời Tần Vô Song nói, lập tức tiếp lời.

Hắn nói xong, ba huynh đệ nhìn nhau mà cười, ba người huynh đệ bọn họ, chưa từng có cảm giác thân cận như giờ khắc này.

Vân Khuynh có chút suy nghĩ: “Nếu tất cả mọi người đến đông đủ, như vậy ta cũng nên nói cho các ngươi về chuyện của Quang.”

“Ta đã hiếu kỳ thật lâu.”

Tần Vô Phong nghe xong Vân Khuynh nói không khỏi mở miệng.

Thấy giữa Ngụy Quang hàn và Vân Khuynh có một phần quen thuộc người khác không thể chen vào, hắn cảm thấy rất kỳ quái, đáy lòng cũng có chút khó chịu, vô cùng hiếu kỳ.

Nhưng lúc ở trên đường, Vân Khuynh kiên trì muốn đến Tần gia rồi mới nói cho bọn họ, vậy nên hắn chỉ có thể kiềm chế cấp thiết trong lòng, hiện tại hắn rốt cục đợi được Vân Khuynh mở miệng.

Vân Khuynh mặt mày mỉm cười nhìn về phía Tần Vô Phong: “Đại ca, lúc này đây, mặc kệ ngươi hỏi cái gì, ta đều sẽ nói cho ngươi.”

Đáy lòng Vân Khuynh hiểu rõ, bất luận y đến từ đâu, bất luận y có ký ức kỳ quái bao nhiêu, Tần gia huynh đệ cũng sẽ không vứt bỏ y, vậy nên y không sợ đem chuyện này nói cho bọn họ, một chút cũng không sợ.

“Được rồi, được rồi, tuy rằng ta cũng hiếu kỳ, thế nhưng, đại ca, Khuynh nhi, tam đệ, nơi này là đầu gió, rất lạnh, đi vào nhà trước đi, vào trong chúng ta mỗi người một chén trà nóng, chậm rãi nghe Khuynh nhi kể chuyện, ta có dự cảm, đây là chuyện tương đối lớn, cũng cần Khuynh nhi nói thật lâu mới có thể nói hết. . . Đúng không, Khuynh nhi? ? ?”

Vân Khuynh gật đầu: “Vô Song nói rất đúng.”

Đang lúc nói chuyện, Tần Vô Hạ đã đẩy cửa, mấy người lục tục vào trong phòng, đúng như lời Tần Vô Song nói, mấy người sau khi vào nhà, đều tự rót cho mình một chén trà, nhàn nhã ngồi bên cạnh bàn chậm rãi nghe Vân Khuynh kể ra ngọn nguồn.

Content Protection by DMCA.com

loading...

6 Responses

  1. trời 1 lúc 6 chương,quá đã,thật là bội phục,bội phục chủ nhà.

  2. vô học nhưng vẫn cố phát huy như vầy là bọn ta mừng rớt nước mắt đó nàng :3

  3. Dori109 says:

    Thương nàng quá đi, edit truỵên ngày đêm không ngừng nghỉ như z chắc mệt lắm * chạy lại xoa bóp, châm trà*. Truỵên sắp hòan rồi kể ra cũng bùn quá,mà vì tương lai nhà nàng còn nhìu dự án hay hơn để đọc ta lại thấy mừng * chấm chấm nứơc mắt* :)),Ta thích Hàn aka nhất,thích aka cũng là 1 a công của Khuynh nhi,mà lại là ng duy nhất chết đi. Nhưng gìơ thấy Hàn aka hạnh phúc bên Lạc Minh lại thấy nhẹ lòng k ít, ảnh khổ quá mà T.T
    Chủ nhà cố gắng lên nha…fighting…iu nàng nhìu…muah…muah…muah

    • Ta cũng thích Hàn Hàn nàng ạ, phải nói là trong truyện ng nào khổ nhất ngc nhất thì ta nghĩ đó là Hàn Hàn, 200 năm yêu và chờ đợi đâu phải dễ, đủ thấy tình iu của Hàn Hàn sâu sắc đến thế nào. . . Cũng may là cuối cùng HE, Hàn Hàn cũng xuất hiện 1 chút trong bộ truyện khác của tác giả này, làm tổng giám đốc j j đó, cưới Lạc Minh, còn nhận 1 đứa con nuôi ở thế giới khác nữa đóa !!!!! ^^

      • Dori109 says:

        Nghe đựơc vậy có cảm giác an ủi quá,đọc truỵên gì mà có những anh yêu sâu đậm thầm kín,đau khổ hi sinh vì ng mình yêu là ta đau lòng múôn khóc luôn. Con ng ta chịu mới có vài năm đã không trụ đựơc,còn Hàn aka chịu hơn 200 năm thống khổ bíêt chừng nào chứ *chấm nứơc mắt* . Dù bây gìơ Hàn aka đã hạnh phúc nhưng ta vẫn đau lòng vì mấy kíêp làm ng anh phải chịu đựng.Người như Hàn aka phải dc nhìu ng thương như Khuynh nhi may ra mới bù đắp đựơc =))). Dù sao đi nữa thì nàng cũng chính là 1 superman, mất ăn mất ngủ edit truỵên,ta cảm động quá trời luôn *ôm ôm cọ cọ*. Sau bộ này nàng nhớ gĩư gìn sức khỏe cẩn thận để cho ta còn có chỗ chạy ra chạy vô,chứ nàng mà bệnh khóa cửa nhà là ta bị bỏ rơi cô đơn ở ngoài đừơng cắm lều chờ nàng nữa đó nha :3

      • Yên tâm, ta làm sao bỏ qua dc mấy đôi mắt cún con nhìn mình chờ mong cơ chứ, chẳng qua là nhiều khi làm mệt quá, hoặc là bận ta mới thỉnh thoảng đào hố chút, chứ làm truyện nào r thì ta sẽ không drop đâu, dù sao truyện ta đọc thích ta mới edit, đến khi làm xong cũng có cảm giác thành tựu lắm, keke ~~~

Để lại bình luận

%d bloggers like this: