Khuynh tẫn triền miên -pn1- Chương 1+2

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit:Huyết Vũ.

Hum ni mới lên mạng xem truyện Đa đa là long tộc đã dịch xong chưa, ta chờ 2 nhà từ tháng 8 năm ngoái, đến năm nay mở xem phần mục lục mà sốc lun, thui lại quay về đọc QT cho lẹ, các bạn dịch chậm quá, may là ta mới xem mục lục chứ chưa đọc chương nào, nếu không thì chẳng biết lọt hố đến năm nảo tháng nao nữa, khóc~~~

Đa đa là long tộc là 1 truyện hay, nếu 2 nhà kia cứ tiếp tục kiểu này chắc ta không cầm lòng được mà “ngứa tay” dịch lun ấy chứ, biết làm vậy là khiến các bạn khó xử nhưng mà ta thật sự chỉ mún. . . “lật bàn”~~~~

Phiên ngoại 1 bao tử thiên.

Phiên ngoại 1.1 bao tử thiên chi tụ thành bàn mạt chượt.

Năm tháng như nước chảy, trong nháy mắt đã gần tới hai năm.

Đầu năm năm ngoái, Vân Khuynh rốt cục không phụ sự kỳ vọng, sinh ra một nữ tính duy nhất của mấy đời Tần gia gần đây.

Tiểu công chúa này, lúc sinh ra cũng rất được người thích, không phải bởi vì nàng đáng yêu như nước trong veo, cũng không phải bởi vì nàng là nữ hài duy nhất của mấy đời Tần gia gần đây, chủ yếu là bởi vì lúc nàng sinh ra, tương đương nhu thuận, tuyệt không giống Đại Bảo tiểu Bảo lăn qua lăn lại người như vậy.

Vân Khuynh lúc sinh nàng ra, đặc biệt thuận lợi, đau đớn cũng nhỏ, vậy nên mọi người từ lúc tiểu gia hỏa này sinh ra đã nhận định nàng là một bảo bảo ngoan, bởi vậy cũng rất thích nàng.

Nàng xuất hiện, hòa tan một chút tiếc nuối Đại Bảo tiểu Bảo không ở Tần phủ.

Người bên trong Tần gia, thích hài tử nhất, chính là Tần Du Hàn.

Một lão nhân qua tuổi bán trăm, dĩ nhiên cùng một đám tiểu bối đoạt hài tử, mà Liên Duyệt không những không ăn giấm, trái lại là cùng Tần Du Hàn đoạt.

Vân Khuynh và Tần gia huynh đệ nếu là yêu cầu chăm sóc hài tử, Liên Duyệt đều sẽ đem bọn họ đá bay, lý do đá bọn họ đi, chính là để cho bọn họ nỗ lực tạo người.

Hôm nay, Tần gia tam huynh đệ đều đi làm việc, Vân Khuynh sau khi học một hồi võ công với Long Liễm, thay đổi một thân áo quần, liền đi tìm Liên Duyệt, muốn chăm sóc tiểu nữ nhi của y.

“Tiểu Khuynh, ngươi và tiểu Phong tiểu Song tiểu Hạ đều còn trẻ như vậy, thừa dịp tuổi trẻ sinh thêm mấy oa oa tới chơi. . . Khụ khụ khụ, phải biết rằng, Tần gia chúng ta tiểu Phong bọn họ đồng lứa, nhiệm vụ nối dõi tông đường đều đặt trên người một mình ngươi.”

“. . . Tỷ, đã ba hài tử rồi, còn muốn. . . Ngươi cho ta tiểu trư sao? ? ?”

Liên Duyệt trợn tròn đôi mắt đẹp:

“Tiểu Khuynh, đừng nói với ta ngươi sinh ba đứa sẽ không muốn sinh nữa. . . Cái này là không được, không nói không công bình với tiểu Phong, chính là ta, ta cũng không hài lòng. . .

Ta một mực chờ ngươi sinh một đội bóng đá. . . Nhưng hiện tại ngay cả một bàn mạt chược còn chưa tới cửa ngươi đã muốn bãi công. . .”

“Ách. . .”

Vân Khuynh bị ngôn từ của Liên Duyệt dọa đến thiếu chút nữa sặc nước bọt của mình: “Đội bóng đá! ! ! Tỷ, đó là 11 người, 11 người đấy! ! ! Thật muốn đến một đội bóng đá, không muốn mạng của ta mới là lạ. . .”

“Sợ cái gì, lúc đỡ đẻ cho Hương Hương tiểu Cừ không phải đã nói rồi sao, thân thể của ngươi rất tốt, sinh thêm mấy đứa hoàn toàn không thành vấn đề.”

Hương Hương chính là tiểu công chúa hiện tại của Tần gia, Tần Hương, là Liên Duyệt đặt, nàng ở trong đám nam nhân Tần gia, tiểu cô nương nhu thuận tự nhiên là thơm ngào ngạt, cũng không cần nghĩ nhiều, trực tiếp đánh nhịp định ra tên Hương Hương này.

“Được được, tỷ, Hương Hương ngươi chăm sóc đi, ta đi xem đại ca và Vô Song bọn họ có cần giúp gì không.”

Gần hai năm nay, nhiều lúc Tần Vô Phong bọn họ đặc biệt bận, Vân Khuynh cũng sẽ giúp bọn họ, số lần hỗ trợ vặt vãnh nhiều, y đối với vận tác và lực lượng Tần gia cũng đã đại thể nắm chặt dưới đáy lòng, sau đó hiện tại đi giúp cũng là thuận buồm xuôi gió.

Trước đây Tần gia tam huynh đệ đều có thư phòng riêng, lúc xử lý sự vụ, đều là việc ai người nấy làm, sau khi bốn người thành thân, Vân Khuynh và Liên Duyệt liền cùng đem thư phòng của bọn họ cải thiện một chút.

Giống như phòng làm việc hiện đại, ba bốn cái bàn đặt cùng với nhau, chia ra các bàn mặt đối mặt mà ngồi, gặp phải cái gì không có biện pháp, hoặc là có chuyện gì cần thảo luận, ba người sẽ cùng dừng lại, bàn bạc một phen.

Vân Khuynh thỉnh thoảng sẽ mang theo trà và cao điểm đi xem bọn hắn, hoặc là hỗ trợ, hoặc là ngồi một mình đọc sách ở một bên.

. . .

Làm nữ oa oa duy nhất Tần gia, Hương Hương và một nữ nhân khác của Tần gia Liên Duyệt là tương đương hợp ý.

Nếu không phải Tần Du Hàn phản đối, một ngày đêm mười hai canh giờ, phỏng chừng các nàng sẽ từng phút từng giây dính vào với nhau, cũng may Tần Du Hàn kiên trì không cho phép Liên Duyệt ngủ cùng người khác, cho dù là tiểu oa nhi cũng không được.

Bởi vậy ban đêm, Hương Hương sẽ bị Liên Duyệt đưa cho bà vú đặc biệt mang từ bên ngoài về.

Vân Khuynh và Tần gia tam huynh đệ, một ngày đêm cơ hội ở cùng Hương Hương có thể đếm được trên đầu ngón tay, chỉ có ở cạnh bên người Liên Duyệt hoặc là lúc dùng bữa bọn họ mới có thể gặp mặt.

Tần gia tam huynh đệ, đều rất thích Hương Hương, không có đặc biệt thích cũng không có đặc biệt không thích. . .

Ban đêm, Vân Khuynh vẻ mặt ngẩn ngơ nhìn ngọn đèn dầu, có chút xuất thần, y nhớ tới lời Liên Duyệt nói vào ban ngày.

Y rất lưu ý một câu trong đó —- đối với Tần Vô Phong không công bình.

Đích xác không công bình.

Từ hai người yêu nhau, đến hài tử, hình như đối với Tần Vô Phong vẫn rất không công bình.

Giữa Tần gia tam huynh đệ, cùng Tần Vô Song là thành thân, giản đơn nhất, nước chảy thành sông, cùng Tần Vô Hạ là vì Hương Hương, cũng bởi vì hai người ca ca thoái nhượng bảo vệ, chỉ có Tần Vô Phong, là khó như lên trời.

Lúc yêu nhau vốn là trải nghiệm đau khổ nhiều, tới hiện tại, y đã lần lượt sinh ra hài tử của Tần Vô Song và Tần Vô Hạ, nhưng chỉ có Tần Vô Phong là không có.

Sau khi thành thân, Tần Vô Phong liền thành đứng đầu một nhà, áp lực trên vai là có thể nghĩ tới, y có thể vì Tần Vô Phong làm rất ít rất ít.

Đối với Tần Vô Phong mà nói, tình cảnh như vậy, có lẽ là chân chính không công bình.

Y duy nhất có thể làm khiến Tần Vô Phong cảm thấy kinh hỉ, có lẽ đúng như Liên Duyệt muốn, cho nàng một bàn mạt chược, sinh một người hài tử cho Tần Vô Phong.

Vân Khuynh dần dần hạ quyết tâm, không còn bối rối, trên khuôn mặt tuyệt mỹ lộ ra nhất mạt dáng cười.

Thời gian sau khi thành thân, cuộc sống giống như gia đình bình thường, vụn vặt, yên lặng, nhưng cũng rất ấm áp, Vân Khuynh đã không còn loại tâm tư quấn quýt thích để tâm vào chuyện vụn vặt như trước.

Gặp chuyện, lập tức bắt đầu động não hạ quyết tâm giải quyết, bởi vì y phát hiện rất nhiều chuyện, kỳ thực là càng kéo dài càng thương tổn người.

Giường của Vân Khuynh rất lớn.

Đích xác rất lớn, bởi vì đôi khi là bốn người cùng ngủ ở trên.

Bốn người lúc mới thành thân, từng vì vấn đề giấc ngủ mà đau đầu một trận, bốn người ngủ cùng nhau đương nhiên là vui vẻ, nhưng cũng phải suy nghĩ tới tiểu thân thể của Vân Khuynh có chịu được hay không? ? ?

Hơn nữa hai người yêu nhau, luôn luôn cần không gian cá nhân, mỗi ngày bốn người đều cùng một chỗ, chung quy cũng có chút chỗ bất tiện.

May là Tần gia có vị nương Liên Duyệt cường hãn không gì sánh được kia, Liên Duyệt chỉ hỏi Vân Khuynh một câu, tất cả vấn đề liền toàn bộ giải quyết.

Liên Duyệt hỏi Vân Khuynh: “Một tuần có mấy ngày? ? ?”

Vân Khuynh ngơ ngác trả lời: “Bảy ngày.”

Sau đó suy tư một chút liền có manh mối.

Một tuần bảy ngày, Tần gia tam huynh đệ là ba người, kỳ thực vấn đề ngủ dễ giải quyết.

Mỗi người một tuần hai ngày, một ngày cuối cùng cùng nhau ngủ là được.

Thứ hai thứ năm là Tần Vô Phong, thứ ba thứ sáu là Tần Vô Song, thứ tư thứ bảy là Tần Vô Hạ, chủ nhật mọi người cùng ngủ.

Ngày như vậy, kỳ thực vừa mới bắt đầu thời gian ứng phó là có chút vất vả, nhưng lâu dần Vân Khuynh liền càng ngày càng quen, đến bây giờ đã thuận buồm xuôi gió.

Hôm nay, vừa khéo, đúng vào thứ hai.

Phỏng chừng Tần Vô Phong còn đang làm việc, Vân Khuynh đến chỗ bà vú của Hương Hương bế Hương Hương một hồi, dỗ cho nàng ngủ sau mới trở lại chỗ ở của mình.

Tần Vô Phong còn chưa về, Vân Khuynh cởi dây buộc tóc, rút đi áo khoác, nửa tựa trên giường đọc sách.

Qua một hồi Tần Vô Phong liền trở về.

Vân Khuynh thấy hắn tiến đến, liền cất sách, có chút suy nghĩ nhìn hắn.

Tần Vô Phong tùy ý Vân Khuynh nhìn, mặt không đổi sắc, trên khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị ngoại trừ mềm xuống một chút, hầu như không có biến hóa khác.

Trong đôi mắt như hắc diệu thạch mang theo tình cảm ấm áp nhè nhẹ.

Vân Khuynh xoa xoa cằm, nhìn Tần Vô Phong đang bận bịu, mở miệng nói: “Đại ca, ngươi có nghĩ tới muốn một người hài tử hay không? ? ?”

Tần Vô Phong giật mình, gật đầu, sau đó lại lập tức lắc đầu: “Thuận theo tự nhiên đi, có Đại Bảo tiểu Bảo và Hương Hương là được, hơn nữa, mỗi lần sinh hài tử nghe ngươi kêu la thống khổ ta liền hận ngươi phải chịu đựng chuyện này. . .”

Lồng ngực Vân Khuynh vì lời Tần Vô Phong nói, bắt đầu tràn ra hơi ấm nhè nhẹ.

Tần Vô Phong, đây là Tần Vô Phong, từ nhất khắc hắn yêu Vân Khuynh, hắn đã kiên định không thay đổi trả giá cho tình yêu lớn.

Đang lúc nói chuyện, Tần Vô Phong đã lưu loát rút đi áo khoác, xốc lên chăn bông trực tiếp ôm Vân Khuynh vào lòng.

Đưa tay giơ lên cằm Vân Khuynh, nhẹ nhàng ấn một nụ hôn lên cánh môi hồng nhạt của y.

“Chỉ cần ngươi ở bên ta là tốt rồi, cái khác, đều không quan trọng.”

Vân Khuynh vươn tay ôm cổ hắn, tới gần hắn, gần như là nửa tựa vào lòng hắn: “Thế nhưng, ta muốn sinh hài tử của đại ca. . . Đại Bảo tiểu Bảo không ở bên người, Hương Hương thì luôn bị tỷ chiếm lấy. . . Ta căn bản là không có cơ hội thân cận với hài tử, ta muốn sinh một người hài tử tự mình chăm sóc.”

Tần Vô Phong vươn tay vỗ về mái tóc dài đen như mực của y, theo sợi tóc trượt xuống, bàn tay đặt lên vai y, thăm dò vào áo trong đơn bạc cảm thụ cảm giác mềm nhẵn dưới tay khiến kẻ khác yêu thích không buông tay, hơi thở Tần Vô Phong có chút bất ổn: “Vân nhi. . . Sau khi sinh xong Hương Hương. . . Không phải vẫn không muốn chúng ta bính phía trước sao. . . Sao đột nhiên. . .”

“Ta thay đổi chủ ý, đại ca, ta trước đây chỉ là nghĩ ba hài tử là đủ rồi. . . Quá nhiều chúng ta sẽ không chăm sóc được. . . Nhưng hiện tại ta nghĩ thuận theo tự nhiên rất tốt. . .”

“Ân.”

Tần Vô Phong trở mình, thuận thế đem y đặt ở dưới thân: “Vậy thuận theo tự nhiên đi.”

Nói, cánh môi nóng hổi của hắn ấn lên chiếc cổ trắng nhỏ của Vân Khuynh. . .

 

Phiên ngoại 1.2 bao tử thiên chi tiến hành tạo người.

Sau khi thành thân, Vân Khuynh đáng yêu hơn trước đây.

Sau khi thành thân, Vân Khuynh hoàn toàn đem ba người bọn họ trở thành người một nhà, gặp phải chuyện không giải quyết được sẽ thành thật ăn nói, không giống trước đây giấu ở trong lòng, mà là rõ ràng nói cho bọn họ, mọi người cùng nhau nghĩ biện pháp.

Đương nhiên, đây cũng không phải nguyên nhân quan trọng nhất, nguyên nhân quan trọng nhất, chính là Vân Khuynh ở tình sự, hoặc là lúc thân thiết với bọn họ, tuy rằng ngượng ngùng như trước, thế nhưng cũng sẽ không chống cự, thậm chí còn tương đương phối hợp.

Tỷ như lúc này.

Tần Vô Phong cẩn thận đặt ở trên người Vân Khuynh, vùi đầu vào cổ y hôn mút, ngón tay thô ráp châm lửa chung quanh trên người y, châm lửa song song cũng cởi bỏ áo đơn của y.

Đối với điều này Vân Khuynh không những không ngăn cản, trái lại là giơ lên cánh tay thon dài khoát lên trên vai Tần Vô Phong, cũng giúp hắn cởi áo.

Trên khuôn mặt tuyệt mỹ của y phiếm hồng đỏ ửng, một đôi con ngươi như hắc diệu thạch hơi nước sương mù, lông mi dày dài run run không ngớt, cánh môi anh đào non hồng hơi mở ra, hơi hơi thở dốc.

“Vân nhi. . .”

Đôi môi nóng hổi nồng nhiệt của Tần Vô Phong từ đường cong duyên dáng trên cổ y, chuyển qua xương quai xanh tinh xảo, gặm cắn một phen lại di đến hai điểm đỏ bừng trước ngực.

“Ngô. . .”

Vân Khuynh nhẹ giọng lên tiếng, thân thể bị Tần Vô Phong vỗ về chơi đùa nóng bỏng không ngớt, có chút run rẩy, cảm giác khó có thể nói rõ từ toàn thân lan tràn.

“Cảm tạ ngươi. . .”

Tần Vô Phong nói, biến mất vào nhất khắc ngậm lấy hồng anh kia, cảm tạ cái gì, có lẽ chỉ có chính hắn biết.

Tạ ơn Vân Khuynh gánh chịu thống khổ sinh hài tử cho Tần gia, tạ ơn Vân Khuynh nguyện ý tiếp thu ba huynh đệ bọn họ, tạ ơn Vân Khuynh song song khi yêu hai người khác còn có thể nghĩ đến chỉ có hắn không có hài tử. . .

Tần Vô Phong vì Vân Khuynh chủ động mà trong lòng có hơi kích động, cũng có chút vội vàng nôn nóng.

Bàn tay to lớn thô ráp, nhanh chóng lướt qua làn da xúc cảm trơn mềm, theo đường cong mềm mại xoa đến nơi bí ẩn nhất của Vân Khuynh.

Hai chân Vân Khuynh, theo phản xạ kẹp lại với nhau, thế nhưng sau một khắc, ý thức được hiện tại đang làm cái gì, y khẽ ngâm một tiếng, lập tức lại buông lỏng sức lực.

Tần Vô Phong nhẹ cười hai tiếng, hơi thở nóng rực phun lên hồng anh khẽ run, hồng anh khéo léo trở nên càng thêm cứng rắn.

Tay hắn theo làn da trắng mịn rơi vào chỗ lồi lõm, chậm rãi tách ra mật huyệt thật nhỏ.

“Ách. . . .”

Loại cảm giác đột nhiên bị tách ra này khiến Vân Khuynh nhíu mày, cánh tay đặt lên trên vai Tần Vô Phong cũng bỗng nhiên buộc chặt.

Hai năm này, sau khi sinh Hương Hương, bốn người bọn họ cũng không phải là không hề hoan ái, tương phản, còn phi thường nhiều lần.

Thế nhưng theo như lời lúc trước, Vân Khuynh cho rằng ba hài tử đã đủ, không muốn bọn họ bính phía trước.

Tần gia ba huynh đệ tương đương sủng ái Vân Khuynh, đối với Vân Khuynh hầu như là cầu gì được nấy, ở chuyện tình sự tuy rằng có hơi bá đạo, thế nhưng cũng rất thương yêu bảo vệ, y không muốn, bọn họ liền không ép y.

Vì vậy, hai năm đầu này, phía trước của Vân Khuynh chưa bao giờ bị bọn họ chạm qua.

Mật huyệt đã lâu không trải qua tình sự, nhỏ hẹp chặt trí, khó mà tiến nhập, cho dù Tần Vô Phong chỉ dùng một ngón tay, cũng là nửa bước khó đi, còn chưa tiến vào bao nhiêu, trái lại đã đem hai người lăn qua lăn lại không nhẹ.

Khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt mỹ của Vân Khuynh trắng bệch, hàm răng trắng noãn cắn chặt môi dưới, đầu ngón tay cắt sửa chỉnh tề thật sâu bấu vào da thịt Tần Vô Phong.

Trên khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị của Tần Vô Phong ửng đỏ một mảnh, mồ hôi hột nhỏ xuống trên người dưới thân, nhiệt độ cơ thể hắn cao hầu như có thể hòa tan tất cả, gân xanh trên trán nhảy lên đủ biết hắn nhẫn nại thế nào.

“Muốn dùng dược không? ? ?”

Tần Vô Phong thở hổn hển hỏi. . . Dược là dược bôi trơn, khi bốn người cùng nhau, Vân Khuynh kiên quyết không để cho bọn họ dùng phía trước liền tránh không được thỉnh thoảng ngoạn song long, như vậy không có dược bôi trơn sẽ chết người.

Tần Vô Phong hỏi khiến Vân Khuynh do dự.

Dùng dược có tác dụng bôi trơn, sau đó sẽ dễ dàng hơn, thế nhưng, dược kia có chứa hiệu quả thôi tình, sau khi dùng, thường thường sẽ làm bọn hắn ở chuyện tình sự khó có thể kết thúc.

Thấy Tần Vô Phong đêm nay rất hưng phấn, Vân Khuynh phỏng chừng nếu dùng dược, y có thể cả đêm cũng đừng nghĩ chợp mắt.

Tần Vô Phong thì không hề gì, hắn chỉ là không muốn thương đến Vân Khuynh mà thôi.

Trong miệng hỏi, ngón tay hắn vẫn không ngừng đi tới, ngón cái ấn nắn tại chu vi mật huyệt, mong muốn Vân Khuynh có thể thả lỏng, ngón giữa còn lại là duy trì liên tục chậm rãi tiến nhập vào trong mật huyệt.

Vừa tiến nhập bốn phía liền vọt tới cảm giác ấm áp chặt trí, nhiệt độ trong cơ thể Vân Khuynh rất cao, cao đến mức hầu như có thể hòa tan ngón tay Tần Vô Phong.

Mật huyệt vì bị ngón tay Tần Vô Phong xâm nhập mà phiếm đau nhức, thân thể Vân Khuynh run nhè nhẹ, thanh âm y run run nói: “Ô. . . Đại ca. . . Dùng. . . Dùng dược. . . .”

Hiện tại mới chậm rãi mở rộng mà đã đau như vậy, sau khi dùng dược, tuy rằng sẽ lăn qua lăn lại một đêm, thế nhưng song song lăn qua lăn lại y cũng có thể cảm nhận được lạc thú.

Hai sự lựa chọn, Vân Khuynh chọn cái sau.

“Được.”

Tần Vô Phong nói, thân thể trượt về phía trước, dục vọng nóng rực dưới thân chăm chú đính lên thắt lưng Vân Khuynh, Vân Khuynh hai gò má đỏ hồng nghiêng sang một bên.

Tần Vô Phong lại không cho phép, hắn cúi đầu, đem môi mỏng của mình bao phủ trên mặt Vân Khuynh, cường thế cạy mở đôi môi Vân Khuynh, buộc Vân Khuynh phải cùng hắn mật thiết hôn môi.

Lưỡi dài đỏ tươi sau khi tiến nhập khoang miệng của Vân Khuynh liền chậm rãi liếm hôn cơ thịt trơn mềm trong khoang miệng y, cùng lúc đó, cánh tay thon dài của Tần Vô Phong vươn ra xa, mò lấy một cái hộp màu lục ở đầu giường, mở ra, khoét một ít thuốc mỡ lạnh lẽo.

Thuốc mỡ là trong suốt, lộ ra vài phần khí tức mát lạnh, làm cho người ta không dám tin tưởng chính là, thứ này là do Liên Cừ tự mình điều chế đưa cho bọn hắn.

Động tác trên tay Tần Vô Phong cũng không tác động đến động tác trên môi, môi lưỡi hắn như trước quấn mút lấy Vân Khuynh, hấp thu nước bọt trong miệng hai người.

Vân Khuynh còn lại là bị vật cứng nóng rực để ở bên thắt lưng làm cho tâm thần không rõ, khó có thể tập trung tinh thần.

Dược trong suốt rất dễ hòa tan, sau khi dược tới tay, ngón tay thon dài của Tần Vô Phong, liền lập tức một lần nữa về tới mật huyệt.

Cảm giác được thuốc mỡ trên tay đã hòa tan thành dịch thể, Tần Vô Phong không dám dừng lại, lập tức đưa ngón tay vào trong mật huyệt.

Cho dù là trong dự liệu, vẫn là có chút đột nhiên, Vân Khuynh không khống chế được rên rỉ, thân thể y run rẩy một chút, trong con ngươi đen sương mù càng nhiều thêm hơi nước.

Ngón tay Tần Vô Phong mượn dược vật làm mưa làm gió trong cơ thể Vân Khuynh, ở trên vách bên trong mật huyệt đè ép ma sát, chậm rãi thêm một ngón tay.

Tuy rằng mật huyệt chặt trí như trước, nhưng đã dễ tiến vào hơn, rất nhanh Tần Vô Phong liền tiến nhập bốn ngón tay.

Theo rung động trong lòng và thân thể động tình của Vân Khuynh, từ trong mật huyệt chảy xuôi ái dịch, cộng thêm dược vật hòa tan, cùng nhau làm ướt ngón tay Tần Vô Phong.

Tần Vô Phong vào lúc Vân Khuynh sắp tắt thở, buông môi y ra, chính hắn cũng thở hổn hển, mồ hôi trong suốt từ trên trán, trượt xuống khóe mắt chân mày, rơi lên gò má Vân Khuynh.

Vân Khuynh bị nóng lông mi khẽ run, khó có thể hô hấp trong miệng gián đoạn nói: “Ân. . . Đại ca. . . Ô, có thể. . . . Có thể. . Ân. . . Tiến. . .”

Tần Vô Phong cúi đầu xuống, che lại thanh âm của y.

Thanh âm của y lúc này mềm yếu yêu mị, khiến Tần Vô Phong nghe, chỉ biết càng thêm khó có thể khắc chế.

Ngón tay tăng đến bốn ngón, ra vào mật huyệt mở rộng một hồi mới rời khỏi, vào lúc hạ thể Vân Khuynh vì không còn bị vỗ về chơi đùa mà thả lỏng, dục vọng càng thêm nóng càng thêm trướng lớn của Tần Vô Phong thay thế ngón tay, mạnh mẽ xâm chiếm lãnh thổ ngọt ngào trong mật huyệt.

“Ô. . .”

Con ngươi ướt át của Vân Khuynh bỗng nhiên trợn tròn, đao thật súng thật so với ngón tay càng thêm khó có thể thừa thụ, động tác của Tần Vô Phong rất mạnh, một lần tiến nhập đến chỗ sâu nhất của thân thể y, đột nhiên va chạm khiến hạ thể y mơ hồ đau đớn.

Tần Vô Phong cũng biết mình quá mức kích động, lực đạo không khống chế tốt, cảm thụ được y không khỏe, Tần Vô Phong lập tức yên lặng trong cơ thể y không hề có động tác.

Cùng thời khắc đó, tay hắn đi tới dục vọng có chút héo rút của Vân Khuynh mềm nhẹ mà có nhiều kỹ xảo vỗ về chơi đùa dời đi lực chú ý của Vân Khuynh.

Kỳ thực cứ như vậy chôn sâu trong đó, bất động cũng là một loại hưởng thụ, nội bích mật huyệt chặt trí bởi vì bị tách ra, không ngừng nhúc nhích co rút lại, dù chỉ là chôn ở bên trong cũng có thể cảm thụ được lực hấp thụ chặt trí cùng với khoái cảm khó có thể nói rõ.

Chậm rãi, thân thể Vân Khuynh dưới sự cẩn thận tỉ mỉ của Tần Vô Phong và tác dụng của dược vật, triệt để nở rộ.

Không hề cảm giác được đau đớn, chỉ có trống rỗng phệ cốt và khoái cảm không ngừng, từng cơn từng cơn lan tràn ra toàn thân.

Tình càng thêm nồng, đêm dần dần khuya, mà kế hoạch tạo người của Vân Khuynh và Tần Vô Phong chỉ vừa mới bắt đầu mà thôi.

Content Protection by DMCA.com
loading...

2 Responses

  1. hảo nóng bỏng.

  2. Dori109 says:

    Tem nè ~~~~~ ta là ta đồng ý 2 tay 2 chân với nàng,bộ đa đa là long tộc mãi vẫn chưa có nhà nào hòan thành ( lại còn là Np thần thánh của ta nữa chứ :3). Nàng edit truỵên đó là trên cả tuỵêt vời luôn rồi * bung lụa*. Vẫn câu nói muôn thửơ của ta :))), nàng nhớ gĩư gìn sức khỏe để có tinh thần và sức mạnh để edit nữa nha * xoa xoa bóp bóp*. Ta luôn ủng hộ nhà nàng hết mình luôn =)))

Để lại bình luận

%d bloggers like this: