Siêu sao -q4- Chương 3+4

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

 Edit: Huyết Vũ.

Đệ tam chương: con dâu.

Đường Phong hiện tại đã biết rõ tính cách Charles là dưỡng thành như thế nào, có một bà mẹ giàu có có tính cách như vậy, cũng khó trách sẽ có một đứa con không đứng đắn.

“Oa ôi, trông cháu thật đáng yêu, năm nay tròn mười sáu chưa?”

Lúc Đường Phong cầm hoa quả đã rửa sạch cắt miếng đi vào phòng khách liền thấy một màn như vậy, Lynda vắt chân ngồi trên sô pha móng tay sơn màu hồng đào, hơi nghiêng người dựa sát vào người tiểu ác ma đang ngồi nghiêm chỉnh, thường thường sờ sờ cằm tiểu ác ma.

“Cô mới mười sáu ấy!” Vừa nhìn thấy Đường Phong giống như là thấy được cứu tinh, tiểu ác ma phắt một cái từ trên sô pha nhảy dựng lên chạy tới bên cạnh Đường Phong, trừng mắt người kia, “Sao anh lại tùy tùy tiện tiện liền đem một người phụ nữ kỳ kỳ quái quái về nhà?”

“Vị này không phải phụ nữ kỳ kỳ quái quái, đây là Lynda mẹ của Charles, tiểu ác ma, đối xử với quý cô phải có lễ phép.” Đường Phong đi tới đem hoa quả đặt ở trên bàn.

Tiểu ác ma đứng cách Lynda rất xa, hai tay ôm ở trước ngực hừ một tiếng: “Cô ta vừa rồi còn muốn sờ tôi. . . Tôi. . .” Mặt đỏ lên, tiểu ác ma có chút tức giận nói, “Tôi đi ngủ!”

Nói xong xoay người chạy vào phòng mình, “Ầm” một tiếng đóng cửa.

“Cậu ấy chỉ là một đứa trẻ.” Đường Phong giải thích, song song cũng may mắn tiểu ác ma thông minh chạy nhanh.

Ưu nhã cầm lấy tách trà nhấp một ngụm nhỏ, Lynda vừa cười vừa nói: “Cô thích trẻ con, bọn chúng luôn luôn ngốc ngốc chọc người trìu mến, Đường Phong, cháu thực sự là một người đàn ông lợi hại.”

Lynda ý có điều chỉ nhìn vào gian phòng đóng cửa nào đó.

“Cậu ấy chỉ tạm thời ở đây thôi.” Đường Phong cũng ngồi xuống, hành vi cử chỉ của Lynda phần lớn thời gian đều lộ ra một cỗ ưu nhã, trên người chảy xuôi vị đạo xinh đẹp, những điều này cũng không phải cố gắng làm dáng, càng như là từ nhỏ đã dưỡng thành thói quen.

Lúc cậu và Charles ở cùng nhau, người đàn ông kia nửa chữ cũng không nhắc tới bất cứ điều gì liên quan đến bố mẹ người nhà, vậy nên khi biết Lynda cư nhiên là mẹ Charles, Đường Phong vẫn bị kinh ngạc nho nhỏ một chút, điều này không quá giống như trong tưởng tượng của cậu, bố mẹ bình thường biết con trai mình quấn lấy một người đàn ông, tám chín phần mười đều là không đồng ý.

Lynda lại còn nói để Charles gả cho cậu, đây là nói đùa hay nghiêm túc, rất khó phân biệt.

Nhưng từ hiện nay đến xem, quý bà đáng yêu này cũng không có ác ý với cậu.

“Cô biết, cô biết, ha hả.”

Cô. . . Cô biết cái gì? Đường Phong lộ ra một tia cười khổ.

“Cô biết trước đó cháu đã từng đề cập điều kiện với Charles cùng Lục Thiên Thần bạn học cùng đại học của nó, nếu như bọn chúng đồng ý song song hẹn hò với cháu, cháu liền chấp nhận bọn chúng.” Lynda hơi chút xê dịch kéo gần khoảng cách giữa cô và Đường Phong, như là đang nói thầm hoạt bát chớp chớp mắt.

“Đúng vậy, cháu đúng là đã đề cập như thế.” Charles sẽ không là chuyện gì cũng nói cho Lynda chứ? Đường Phong thẳng thắn thành khẩn thừa nhận mình đã từng nói qua.

Chuyện tình cảm cậu không thích liên lụy đến quá nhiều người, sự xuất hiện của Lynda là mẹ Charles ít nhiều vẫn làm cho cậu có chút giật mình.

“Ôi ôi, cháu còn cởi mở hơn cả ở trong tưởng tượng của cô, trên thực tế cô cực kỳ thích đề nghị của cháu, ý của cô là vì sao đám đàn ông chết tiệt kia, ha ha,” Lynda thoáng cái che miệng nở nụ cười, “Cháu hiểu ý cô đấy, bọn họ có thể có rất nhiều bạn đời, vì sao chúng ta lại không thể?”

Nghe như thế nào có vẻ cậu không phải đàn ông vậy?

“Cô đối với đề nghị của cháu không có bất mãn gì, ha ha ha,” Lynda thấp giọng nở nụ cười một hồi, lặng lẽ nói cho Đường Phong, “Thực ra cô cũng có mấy người tình nhân, cháu muốn biết một chút không?”

“Nghe có vẻ phi thường thú vị, nếu như cháu có vinh hạnh có thể được biết.”

Chuyện Lynda có mấy người tình nhân Đường Phong nghe xong tuyệt không giật mình, người phụ nữ có tính cách như vậy, tuyệt đối sẽ không là một người vợ truyền thống thích ở nhà giúp chồng dạy con, cũng không có người phụ nữ truyền thống bị đạo đức ràng buộc nào sẽ sinh con vào năm 15 16 tuổi.

Tuy rằng Đường Phong cũng không đề xướng điểm này.

“Charles cũng biết cô có mấy người bạn tương đối tốt, nói thật, bọn họ đều là những người đàn ông đáng yêu, đều biết làm thế nào cưng chiều cô vui vẻ, có đôi khi còn có thể cạnh tranh lẫn nhau chọc cô cười.” Nói đến đây Lynda liền nở nụ cười, nói với Đường Phong, “Đàn ông chính là như vậy, có được vào tay rất nhiều thời gian đều không biết quý trọng, có cạnh tranh không có biện pháp vững vàng nắm ở trong tay trái lại càng nâng niu.”

“Đừng đơn giản khăng khăng một mực với một người, như vậy sẽ tự bị thương.” Trong mắt hiện lên một chút ánh nước, Lynda rất nhanh liền khôi phục kiều mị động lòng người thường ngày.

“Bọn họ chẳng lẽ không cảm thấy không cam lòng sau đó rời bỏ cô sao?” Đường Phong thấy được dị dạng chợt lóe rồi biến mất của Lynda, làm một người đàn ông, cậu sẽ không truy hỏi quá nhiều mối quan hệ của một quý cô, người dù mỗi ngày lộ ra dáng cười đến thế nào cũng từng có thời khắc đau thương.

“Đương nhiên là có, ngay từ lúc đầu chính là như thế, cảm thấy tôn nghiêm nam tính của mình bị vũ nhục, ôi, gặp quỷ chủ nghĩa đàn ông.” Một chút cũng không quan tâm hình tượng khinh bỉ một phen, Lynda lắc đầu nói, “Nhưng là bọn họ không rời bỏ cô, thế giới này vĩnh viễn không thiếu phụ nữ đẹp, gặp nhiều rồi cũng sẽ chán, nhưng phụ nữ giàu có quyến rũ cũng không nhiều.”

Môi đỏ mọng vung lên, Lynda vỗ nhẹ nhẹ vai Đường Phong: “Cô thích cháu thân ái, chuyện thanh niên mấy đứa cô vốn không nên quản, thế nhưng cô không muốn con trai cô bỏ qua một người đáng giá để cho nó yêu thương cả đời, cho dù nó đã từng làm một ít chuyện ngu xuẩn, nhưng xin nể mặt cô không nên quá tính toán.”

Dí dỏm nháy mắt mấy cái với Đường Phong, Lynda vừa cười vừa nói: “Sau đó cháu sẽ có rất nhiều cơ hội đi thống trị nó.”

Mặc kệ thế nào, Đường Phong vẫn đột nhiên cảm thấy ấm áp, đối mặt với mẹ Charles có đôi khi không khỏi suy nghĩ nếu như mình cũng có mẹ như vậy, vậy trong nhà sẽ không vắng vẻ lạnh như băng, mà là một hồi trở về liền có thể cảm thụ được gia đình ấm áp và vui sướng.

Thảo nào Charles luôn luôn cười đến hào sảng lại vô tâm vô phế như vậy.

Mẹ của Charles cũng không lưu lại quá lâu, dựa theo lời nói của Lynda, cô lần này kỳ thực là cùng một người tình nhân của mình đến Trung Quốc du lịch, thuận tiện đến xem một chút người đàn ông đem con trai cô mê đến thần hồn điên đảo là thần thánh phương nào.

Nghe nói Charles trước đó thế nhưng thực sự là một cậu ấm phong lưu vô tâm vô phế, lúc này đây gặp phải khắc tinh đúng là không dễ dàng.

Đường Phong rất thích Lynda, người phụ nữ này không giống với phần lớn phụ nữ vẫn luôn bị truyền thống đạo đức quan niệm ảnh hưởng, có lẽ là do xuất thân và gia đình giáo dục, Lynda lớn mật hiểu được hưởng thụ cuộc sống, ở một vài phương diện cũng rất giống với Đường Phong, trên thực tế hai người bọn họ kỳ thực là cùng thế hệ, rất nhiều đề tài trò chuyện cũng không nói hết.

Đường Phong cũng không biết sau khi Lynda rời đi liền đến gặp Charles, yêu cầu Charles cần phải đem Đường Phong bắt được về tay, nếu không thì khỏi cần về nhà, Charles tự nhiên là một ngụm đáp ứng, này còn cần phải nói sao?

“Anh. . . Anh thực sự nói như vậy với họ?” Trần Minh Húc thiếu chút nữa bị Đường Phong dọa đến lập tức nhảy dựng lên, cũng may cậu kinh hô một tiếng sau phục hồi tinh thần lại, lại im lặng ngồi vào chỗ của mình, hít sâu một hơi làm cho mình tỉnh táo lại.

Trong quán cà phê nhân viên đài truyền hình trứ danh thành phố C, MC nổi tiếng Trần Minh Húc đang cùng bạn cũ, đại minh tinh hiện tại Đường Phong uống cà phê nói chuyện phiếm.

Đường Phong vô cùng sẵn lòng chia xẻ chuyện của cậu với Trần Minh Húc, chỉ là đối phương hiển nhiên có chút bị dọa tới.

“Phản ứng của cậu ghê gớm thật.”

Trần Minh Húc thiếu chút nữa tắt thở, ngón tay chỉ vào Đường Phong anh anh anh nửa ngày cũng không nói ra được câu nào.

“Tôi ở đây.” Đường Phong vừa cười vừa nói.

“Ai! Anh cũng quá lợi hại rồi, cư nhiên đề xuất song song hẹn hò với Charles và Lục Thiên Thần, loại người không thiếu tiền như bọn họ cho tới bây giờ bên người cũng không hề thiếu người, anh không sợ thoáng cái chọc cho bọn họ nóng nảy, đến lúc đó hai người bọn họ từ yêu biến thành hận liên thủ đối phó anh sao!” Vỗ vỗ ngực, Trần Minh Húc lắc đầu nói, “Anh đấy, vẫn là cẩn thận một chút thì tốt hơn.”

“Cậu nghĩ tôi làm như vậy là quá ích kỷ sao?” Đường Phong hỏi.

Trần Minh Húc gãi gãi đầu, nhìn Đường Phong ngồi đối diện cậu, nói thật, nếu như yêu người đàn ông này lại không muốn buông tay. . .

“Ai, tôi cũng không biết.” Thở dài.

Đường Phong mỉm cười, dời đi đề tài: “Gần đây công tác thế nào?”

“Còn không phải vẫn thế, chẳng qua đài truyền hình hiện tại cạnh tranh càng ngày càng kịch liệt, trong đài đang chuẩn bị cho ra mấy chương trình mới,” Trần Minh Húc nháy mắt mấy cái, liếc nhìn bốn phía, phát hiện bên cạnh không có ai, ghé sát vào Đường Phong lặng lẽ nói với cậu, “Hiện tại Ca Trần sống cũng không tốt, anh xem tin tức chưa?”

Đường Phong lắc đầu, cậu gần đây đều bận chuyện điện ảnh, đối với những chuyện này cũng không hiểu lắm.

“Cậu ta sao vậy?”

“Cậu ta trước đó không phải đắc tội Vệ Đạo Minh sao? Sau đó trên diễn đàn tuôn ra chuyện Ca Trần bị người bao dưỡng, dù sao tin tức hiện tại thật thật giả giả, nhưng Ca Trần có một đoạn thời gian không tham dự hoạt động công cộng lại là thực sự, tôi thấy cậu ta lúc này đây rất khó xoay người.”

Đường Phong có chút kinh ngạc: “Vệ Đạo Minh gần đây không phải rất an phận sao?”

Hậu trường của Vệ Đạo Minh tuy rằng bị xử phạt, thế nhưng Vệ Đạo Minh làm một nhân vật công chúng cuối cùng cũng chỉ là giao ra một chút tiền, hiện tại lặng lẽ hành sự công tác.

Một minh tinh thành danh đã lâu, chung quy sẽ không bởi vì một chút sự tình mà đột nhiên rơi xuống đáy cốc.

“Ai, không có hậu trường, Ca Trần trước đó còn đắc tội người ta, hiện tại cũng chỉ là trả nợ trước đây thôi.”

 

Đệ tứ chương: học trưởng Trương.

Mấy ngày hôm trước Đường Phong mới nói chuyện Ca Trần với Trần Minh Húc, không nghĩ tới ngày hôm nay lại gặp Ca Trần.

Ngày đó sau khi Trần Minh Húc nói chuyện Ca Trần cậu trở lại cũng xem qua một ít tin tức, vốn tưởng rằng chỉ là một ít scandal bình thường, kết quả liền tìm ra rất nhiều ảnh chụp Ca Trần ở các buổi tụ hội lớn uống rượu với người ta, có một chút rõ ràng là **, bởi vì trong ảnh chụp Ca Trần đang ngồi trên đùi một người đàn ông, mà tay đối phương rõ ràng đang sờ mông Ca Trần.

Hình tượng trước đó của Ca Trần quá mức tốt đẹp, thế cho nên những scandal này sau khi tuôn ra liền tạo thành một loại tương phản cường liệt, khiến rất nhiều người không chấp nhận nổi.

Fan từ yêu chuyển thành hận. Kỳ thực cũng không ít.

Đối với tất cả về Ca Trần ngày hôm nay, Đường Phong chỉ có thể yên lặng lắc đầu, lúc trước khi làm mấy chuyện này đã phải suy nghĩ tới hậu quả có khả năng gặp phải sau này, một ít người may mắn có thể giấu diếm khán giả cả đời, nhưng thế giới này lại có bao nhiêu chân tướng có thể giấu diếm vĩnh viễn đây?

Hiện tại mỗi ngày buổi sáng Đường Phong sẽ đi học tập với Lục Thiên Thần, tiếp thu đối phương huấn luyện, buổi chiều thì có thời gian riêng cho mình.

Kỳ thực từ sau khi cậu rời khỏi Nam Á có rất nhiều truyền thông đều tìm tới cửa, nhưng Đường Phong từ chối phần lớn phỏng vấn truyền thông, sau đó điện ảnh 《đồ ma giả 》 của cậu nhận được khen ngợi chiếm được thành tích phòng bán vé không tệ, lại trở thành diễn viên Trung Quốc bản thổ chân chính đầu tiên tham gia diễn điện ảnh Hollywood đồng thời luôn diễn vai chính, cũng không biết mỗi ngày có bao nhiêu tòa báo tạp chí và đài truyền hình truyền thông muốn lấy được tin tức của cậu.

Chỉ là Đường Phong không thích được chú ý quá độ, ngoại trừ tuyên truyền liên quan đến điện ảnh, phỏng vấn bình thường có thể không đi cậu sẽ không đi.

Hiện tại cậu cũng sẽ chủ động liên hệ hai người, một người là Trần Minh Húc, còn có một người là phóng viên nhỏ Lý Đông Tây lúc trước bị cậu liên lụy, thế nhưng nghe nói Lý Đông Tây trước đó bị phái ra ngoại quốc phỏng vấn, còn một đoạn thời gian nữa mới có thể trở về.

Đường Phong không khỏi cảm khái, Lý Đông Tây nhưng thật ra rất lợi hại, chưa đến nửa năm đã được phái đi ngoại quốc rèn đúc, nhưng bọn họ thông qua điện thoại cũng xác định Lý Đông Tây sau khi trở về có thể nhận được bài tin tức của Đường Phong.

Có thể năm xưa Đường Phong bị mọi người xa lánh một mình một người đứng ở trên đài yên lặng mỉm cười, những người phía dưới quên mất cậu có lẽ cũng sẽ không nghĩ đến trong thời gian ngắn người đàn ông này liền trưởng thành nhanh đến vậy.

Kẻ năm xưa không muốn đi phỏng vấn Đường Phong, hiện tại cũng mất đi tư cách phỏng vấn người đàn ông này.

Lúc Đường Phong thấy Ca Trần, Ca Trần đang ở cùng người đại diện của cậu ta, hôm nay Đường Phong tới đài truyền hình của Trần Minh Húc thu bài tin tức độc nhất vô nhị, nội dung chương trình là nói về việc quay chụp điện ảnh Hollywood có cái gì không giống với nội địa, Đường Phong rất vui vẻ chia xẻ kinh nghiệm của cậu.

“Đạo diễn, anh để Ca Trần nhà chúng tôi lên đi, trước đó không phải đã bàn xong rồi sao, sao có thể nói đổi ý liền đổi ý?” Người đại diện của Ca Trần vừa ghé vào bên người đạo diễn chương trình nào đó vừa nói chuyện.

Tiểu Vũ ở cách đó không xa thấy được, hừ một tiếng: “Đáng đời, người này trước đây còn từng mắng anh.”

“Người từng mắng tôi phỏng chừng không ít.”

“Người kia trước đây cũng là người đại diện của anh, còn nhớ rõ ông ta không?” Tiểu Vũ hỏi.

Tiểu Vũ vừa nhắc tới như thế Đường Phong liền nhớ ra: “Ồ, tôi nhớ rồi.”

Thằng cha trung niên có chút béo, chính là người đại diện vô lương trước đây lúc cậu vừa xuất viện đã trực tiếp ném cậu đến nhà Charles, còn bỏ thuốc với cậu.

Tiểu Vũ không nói cậu gần như đã quên người này, hình như từ lúc cậu vào công ty cậu đã không thấy người đại diện trung niên phát tướng này, cũng không biết người này đi đâu, hóa ra là thành người đại diện của Ca Trần.

“Ông ta không phải người đại diện của công ty mình sao, sao lại chạy đến chỗ Ca Trần.” Ca Trần trước đây tuy có chút quan hệ không thể nói rõ với Lục Thiên Thần, nhưng xem như là người của công ty Tô Khải Trình, người đại diện của cậu ta không có khả năng sẽ là của công ty Lục Thiên Thần.

“Cũng không biết lão ta có phải phạm vào chuyện gì không, sau khi tôi thành người đại diện của anh không bao lâu thì lão bị chủ tịch Lục đuổi ra công ty, hiện tại cư nhiên chạy tới công ty Tô Khải Trình.” Tiểu Vũ có chút hoài nghi nói, “Sẽ không là nằm vùng ngay từ đầu đấy chứ? Anh không nhớ rõ chuyện trước kia, kỳ thực người này chính là người đại diện lúc anh và Ca Trần xuất đạo.”

Việc này nếu như tiểu Vũ không nói, cậu còn thật không biết.

Người đại diện bên kia cầu xin mãi không có kết quả liền có chút nổi giận, thanh âm có chút lớn quát lên: “Mấy người sao lại ngốc như thế, Ca Trần nhà tôi hiện tại một thân đều là tin tức, không biết có bao nhiêu đài truyền hình muốn phỏng vấn cậu ấy đấy!”

“Vậy các người cứ đi đài truyền hình khác, chạy tới chỗ chúng tôi làm gì?” Đạo diễn cũng không nể mặt người đại diện, phỏng vấn Ca Trần là đề tài tương đối có chuyện, ai có thể chắc chắn minh tinh bọn họ lên sóng đài truyền hình sẽ không là mấy tin tức bát quái loạn xì ngầu, thật đúng là không cần phải vì một người tiểu minh tinh mà tự hạ thấp giá trị của mình.

Hiện tại Ca Trần chính là một nhân vật mẫn cảm, lỡ đâu khiến cho một phần khán giả phản cảm. Đó chính là lợi bất cập hại.

Bọn họ không phải đài truyền hình nhỏ nào đó, sắp xếp chương trình cũng phải suy nghĩ tới ảnh hưởng sẽ sản sinh sau đó.

Bên này không biết là ai đột nhiên hô một tiếng “Ai nha mau nhìn, là Đường Phong!”

Thoáng cái không ít nhân viên công tác đài truyền hình đều nhìn sang phương hướng Đường Phong và tiểu Vũ, bọn họ đang công tác không dám tùy tùy tiện tiện chạy tới, nhưng xa xa nhìn chí ít không thành vấn đề chứ?

“Người thật còn đẹp hơn cả trong TV.”

“Nghe nói anh ấy và Minh Húc quan hệ đặc biệt tốt, không biết có thể nhờ Minh Húc xin một chữ ký của Đường Phong hay không, tôi hiện tại rất thích anh ấy.”

Nhóm người này xông tới, nhất thời đem Ca Trần bọn họ chen sang một bên.

Thời gian giống như xảy ra hỗn loạn, năm xưa tiểu minh tinh Đường Phong bị xa lánh ở ngoài không ai để ý tới, hiện tại thành đại minh tinh người người chạy theo, mà Ca Trần năm xưa được mọi người vây quanh, hiện tại lại thành tiểu minh tinh bị người ghét bỏ.

Toàn bộ thời gian, cũng chỉ là chênh lệch hơn một năm mà thôi.

Ca Trần một năm trước, có lẽ thế nào cũng sẽ không nghĩ tới mình lúc này lại lưu lạc đến nước này, mà Đường Phong năm xưa bị cậu chế nhạo, hiện tại đã trở thành minh tinh điện ảnh bước lên nhất tuyến.

Lúc này hai người đàn ông gặp nhau, chào hỏi hay không chào hỏi liền thành một nan đề, Đường Phong không muốn làm khó Ca Trần, nếu như cậu bắt chuyện với đối phương, nói không chừng Ca Trần sẽ nghĩ cậu đang cố ý khoe khoang, không chào hỏi, lại sẽ là cậu thành danh liền khinh thường người.

Cũng may Ca Trần xoay người rời đi, cũng miễn cho hai người xấu hổ.

Đối mặt với cảnh ngộ khác biệt hôm nay của hai người, Đường Phong cũng chỉ có thể yên lặng cảm thán, thời gian cậu ở trong giới này không ngắn, đã qua thời kỳ bóp cổ tay thở dài cho mỗi minh tinh xuống dốc.

Hoặc sớm hoặc muộn, rất nhiều chuyện đều là đã định trước.

Có thể đứng lên liền thắng, không đứng dậy nổi, cũng chỉ có thể rời khỏi giới này.

Buổi chiều dùng một ít thời gian ghi xong chương trình của Trần Minh Húc, Trần Minh Húc chủ động nói muốn mời Đường Phong đi ăn, cảm ơn Đường Phong đã hãnh diện đến thu chương trình, cơm tối miễn phí có thể ăn chực, Đường Phong đương nhiên là giơ hai tay tán thành, gọi một cú điện thoại cho tiểu ác ma bảo đối phương tự giải quyết cơm tối, còn mình thì đi cùng Trần Minh Húc.

“Là nhà hàng Nhật Bản à?” Đường Phong từ xa một chút đã thấy quán ăn nổi tiếng phải đặt trước hai ngày mới có thể đến ăn ở thành phố C, cậu vừa cười vừa nói, “Tuy rằng tôi cũng thích ăn sashimi, nhưng thích nhất vẫn là lẩu.”

“Này này này, tôi phải đặt trước hai ngày ở đây mới có vị trí ngày hôm nay, lẩu ở đâu chả ăn được, anh không thể chí khí một chút sao, đừng mỗi ngày chỉ biết ăn lẩu!” Lôi kéo Đường Phong, Trần Minh Húc đem người túm vào nhà hàng.

Vị trí Trần Minh Húc chọn cũng không tệ lắm, một gian nhỏ đơn độc ngăn cách, bên cạnh có một chiếc cửa sổ có thể thấy phong cảnh bên ngoài hành lang, tràn ngập sự tinh xảo trang nhã của bản sắc Nhật Bản.

“Đồ ăn ở đây cũng không rẻ đâu.” Đường Phong cảm khái một câu.

“Ai nha, anh cứ ăn của anh đi, nói nhiều như vậy, dù sao không cần anh trả tiền là được rồi!” Trần Minh Húc trừng mắt Đường Phong.

“Lần sau ăn lẩu đi, gần đây tôi đặc biệt nhớ nồi nước dùng xương bò kia.” Hai tay bưng chén trà, người này cười nói, “Hiện tại thời tiết mát mẻ, ăn lẩu thích hợp nhất.”

“Được được được, thế nhưng lần sau anh mời tôi.”

“Không thành vấn đề!”

“Đáp ứng thực thẳng thắn, không hổ là đại minh tinh cầm thù lao 5 triệu đô.”

“Ha ha ha. . .”

Đường Phong cũng không khách khí, trôi chảy chọn món, hai người lại ở trên bàn ăn nói chuyện phiếm, trò chuyện trò chuyện, bên cửa sổ đột nhiên có người ngừng lại, Đường Phong và Trần Minh Húc song song nhìn qua.

“Ai nha! Học trưởng Trương sao lại là anh?” Trần Minh Húc hô lên đầu tiên, nhìn qua có vẻ quen biết người đàn ông này.

Đường Phong cũng nhìn qua, người này nhã nhặn lịch sự, một thân quần áo trắng có phần giống với đối tượng thầm mến của nữ chính miêu tả trong tiểu thuyết, cũng chính là nam số 2 đáng thương trong truyền thuyết.

Nam nhất là của nữ chính, nam số 2 là của khán giả, này nói rõ hiện thực trong cuộc sống loại người này càng được mọi người thích.

“Minh Húc, Đường Phong, hai cậu cũng ăn ở đây sao?” Vị học trưởng Trương này mở miệng liền tự tự nhiên nhiên gọi tên hai người bọn họ, hiển nhiên là quen biết Đường Phong.

“Xin chào.” Đường Phong mỉm cười gật đầu với đối phương, cậu đối với người này một chút ấn tượng cũng không có, phỏng chừng chính là người Đường Phong trước kia quen biết.

“Đường Phong, sao đột nhiên trở nên khách khí như vậy?” Học trưởng Trương kinh ngạc nhìn người kia, giống như nhìn một người xa lạ.

Content Protection by DMCA.com

loading...

1 Response

  1. 04/08/2015

    […] 1+2 – Chương 3+4 – Chương 5+6 – Chương 7+8 – Chương […]

Để lại bình luận

%d bloggers like this: