Khuynh tẫn triền miên -pn1- Chương 5+6

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

 Edit: Huyết Vũ.

Phiên ngoại 1.5 bao tử thiên tình huống không ổn.

Thân thể Vân Khuynh càng ngày càng cồng kềnh, y hiện tại nguyên vẹn cảm nhận được chỗ không khỏe khi làm nhân vật quan trọng.

Bị một đám người vây quanh, căn bản là không có không gian tư nhân.

Tuy rằng biết tất cả mọi người là đối tốt với y, quan tâm y, thế nhưng khó tránh khỏi y cũng sẽ cảm thấy uể oải, hơn nữa lúc mang thai, tình tự của y có chút khó có thể khắc chế.

Tần Vô Phong ở trong khoảng thời gian này, dán y chặt nhất, cũng là người phải chịu chuyện tính tình hay thay đổi của y nhiều nhất trong khoảng thời gian này.

Hôm nay bảo bảo trong bụng Vân Khuynh đã tám tháng, bụng của Vân Khuynh là một tiểu cầu, Vân Khuynh có bao tử chính là một đại cầu.

Đầu mùa xuân, là mùa tuyết tan, khí trời còn lạnh.

Trong tiểu đình của Tần gia, ngồi một đám người, tụ cùng một chỗ, ăn cao điểm uống nước chè xanh, trò chuyện tâm sự.

Vân Khuynh nét mặt mang theo vài phần mệt mỏi, y tựa trên người Tần Vô Phong buồn ngủ.

Tần Vô Phong vươn tay vén lên sợi tóc trên trán y, nhìn biểu tình mệt mỏi của y, có chút yêu thương nói: “Nếu không ta mang Vân nhi trở lại ngủ một hồi trước ? ? ?”

Lông mi Vân Khuynh vốn có nhắm lại hơi run rẩy, sau lại chậm rãi mở ra, lắc đầu: “Không. . . Mẫu thân y rốt cục muốn tới gặp ta, ta có thể nào không đợi y tới.”

Đúng vậy, mấy ngày trước Vân Phàm dùng bồ câu đưa tin, y rốt cục chịu tới Tần gia, gặp nhi tử nhỏ nhất của y.

Không có thấy Vân Phàm một mặt, xem như là tiếc nuối duy nhất hiện nay của Vân Khuynh, vậy nên y cực kỳ vui vẻ khi biết Vân Phàm rốt cục dự định gặp y.

Không chỉ y vui vẻ, toàn bộ người quan tâm y, cũng đều vui sướng.

“Tiểu Khuynh, ta cũng cảm thấy ngươi nên đi nghỉ ngơi một hồi.”

Nói chính là Vân Hoán, nét mặt Vân Hoán thản nhiên ôn hoà mang theo nụ cười yếu ớt thường thấy, có thể thấy Vân Khuynh hạnh phúc hắn liền cũng hạnh phúc, huống hồ bên người hắn hiện tại cũng có người khác.

Người kia, tuy rằng không giống Vân Khuynh cho hắn ký ức khắc sâu như vậy, nhưng cũng khiến cho hắn cảm thấy hạnh phúc, bỏ lỡ Vân Khuynh, như vậy hắn nên cầm tay người kia thật chặt.

Một người nữ tử áo trắng mang theo khăn che mặt dựa vào vai hắn, nữ tử mặt mày trong trẻo nhưng lạnh lùng, toàn thân mang theo khí tức hàn băng lạnh lẽo làm cho người ta thở không nổi, giống như nàng là một khối băng sơn vạn năm, thế nhưng dưới bề ngoài băng sơn, nàng lại có một trái tim nóng rực.

Vân Hoán, chính là bị trái tim nóng cháy kia của nàng đốt bỏng mới tỉnh ngộ ra.

Hôm nay nghe thấy Vân Hoán dùng thanh âm mềm nhẹ nói với Vân Khuynh, đầu của nàng hơi chuyển động, nhìn về phía Vân Khuynh, trong con ngươi lãnh liệt hiện lên một tia sát khí cường liệt.

Vân Hoán vươn tay đặt lên tay nàng, cúi đầu cười cười với nàng: “Y là đệ đệ của ta.”

Y trong miệng hắn là ai, mọi người trong lòng đều biết rõ.

Trong đôi mắt băng lãnh của nữ tử kia lộ ra ấm áp nhè nhẹ, sau đó quay đầu, không hề để ý tới bọn họ.

Vân Khuynh có chút phiền muộn nhíu mày:

“Thực sự là rất ghét loại cảm giác này, rõ ràng cố gắng muốn bảo trì thanh tỉnh, nhưng ý thức lại mông lung rối tinh rối mù.

Được rồi, nhị ca, các ngươi ngồi chơi. . .

Đại ca, ngươi dẫn ta trở về đi.”

Tần Vô Phong gật đầu, thấy y rốt cục chịu khuất phục trở lại nghỉ ngơi, nét mặt lộ ra nhất mạt ý cười: “Được.”

Nói xong, ôm lấy Vân Khuynh liền rời đi.

Thượng Quan Nhược Vũ lấy tay chống cằm, ghé vào trên bàn đá, liếc mắt Thượng Quan Tôn ở một bên: “Đại lão đại đối với phu nhân thật tốt.”

Liên Cừ thanh nhã như sen, ưu nhã châm một ly trà đưa cho Thượng Quan Nhược Vũ tinh thần không phấn chấn: “Tiểu Vũ, ngươi là đang oán giận ca ca ngươi đối với ngươi không tốt sao? ? ?”

Thượng Quan Nhược Vũ nhận trà, cong môi, không có mở miệng.

Bạch Khuynh Vận bên người Liên Cừ thấy vậy có chút hiếu kỳ: “Chẳng lẽ là Tôn chỗ nào chọc tới tiểu Vũ.”

Thượng Quan Nhược Vũ hừ một tiếng, trên khuôn mặt nhỏ nhắn dần dần hiện lên vài tia tức giận: “Hắn không cho ta có tiểu bảo bảo, hơn nữa, bởi vì sợ ta có tiểu bảo bảo, hắn hiện tại ngay cả bính cũng không bính ta.”

Thượng Quan Nhược Vũ vừa mới nói xong, Bạch Khuynh Vận rất cổ động văng một miệng trà.

Thượng Quan Nhược Vũ nữ tử này thật không tầm thường, rõ như ban ngày cũng dám tùy tiện nói chuyện khuê phòng.

Nét mặt Thượng Quan Tôn hiện lên vài tia đỏ sậm, kéo tay Thượng Quan Nhược Vũ muốn mang nàng đi.

Thượng Quan Nhược Vũ tự nhiên là cự tuyệt, trừng mắt Thượng Quan Tôn: “Hài tử như Hương hương đáng yêu biết bao, hiện tại phu nhân đều có hài tử thứ tư, vì sao ngươi không cho ta tiểu bảo bảo? ? ?”

Thượng Quan Nhược Vũ lớn tiếng chất vấn.

Người ở đây đều ho nhẹ, Thượng Quan Tôn biết Thượng Quan Nhược Vũ cố chấp, trên trán mơ hồ đau nhói: “Tiểu Vũ, ta. . . Ta. . . Chúng ta trở lại nói có được không? ? ?”

Thượng Quan Nhược Vũ quay đầu đi: “Không muốn.”

Người chung quanh, đã có chút bắt đầu ngấm ngầm nở nụ cười, đặc biệt Bạch Khuynh Vận, còn chớp mắt với Thượng Quan Nhược Vũ, điệu bộ cổ vũ nàng.

“Được. . . Được rồi, tiểu Vũ, kỳ thực là như vậy. . .”

Thượng Quan Tôn nói xuất thủ như điện, trong nháy mắt điểm huyệt Thượng Quan Nhược Vũ, ôm lấy nàng chạy mất, mấy người muốn xem kịch vui đều thở dài, Thượng Quan Tôn keo kiệt, vì sao không muốn nói cho bọn họ nguyên nhân chứ.

Kỳ thực, là bởi vì lúc trước Liên Duyệt biết Đại Bảo tiểu Bảo là huyết đồng và chuyển thế linh đồng, đồng thời có nhân duyên ngàn kiếp, từng nói qua bọn họ là huynh đệ họ hàng gần thành thân không ổn, còn cảm thán may là bọn họ không phải huynh muội hoặc là tỷ đệ không thể sinh hài tử, nếu sinh hài tử, rất có thể sẽ bị dị dạng không khỏe mạnh.

Câu nói kia vẫn bị Thượng Quan Tôn nhớ kỹ, vậy nên Thượng Quan Tôn vẫn không muốn để Thượng Quan Nhược Vũ có hài tử.

Thế nhưng sau khi đến Tần gia thấy Hương Hương, lại thấy Tần Vô Phong dốc lòng che chở Vân Khuynh đang mang thai như vậy, Thượng Quan Nhược Vũ càng trở nên muốn có hài tử, ầm ĩ muốn tiểu bảo bảo, làm cho Thượng Quan Tôn một người đầu hai người, cũng không dám bính nàng.

. . .

Lúc mọi người lấy Thượng Quan Tôn và Thượng Quan Nhược Vũ ra làm thú vui chuyện trò vui vẻ, Tần Vô Phong đã ôm Vân Khuynh trở về phòng, giúp Vân Khuynh cởi quần áo và giày tất, đưa y đặt ở trên giường, đắp chăn cho y xong hôn lên trên trán y: “Vân nhi, nghỉ ngơi cho tốt, đại ca vẫn ở cùng ngươi.”

“Ân.”

Vân Khuynh lên tiếng nhắm mắt lại, vừa nhắm mắt lại vài phút sau lại mở: “Đại ca, nếu như mẫu thân tới, thỉnh nhất định phải đánh thức ta.”

Xem ra y thật sự tâm tâm niệm niệm rất muốn gặp Vân Phàm.

Tần Vô Phong cười cười, gật đầu: “Được, ta nhớ rồi, Vân tiền bối tới ta nhất định sẽ gọi ngươi.”

“Ân.”

Lúc này Vân Khuynh mới bằng lòng an tâm ngủ.

Tần gia hiện nay bốn hài tử, dường như trừ Hương hương ra, đều là sinh non.

Này không, hài tử trong bụng, mới được tám tháng, đã giãy dụa muốn sinh ra, cũng đem Vân Khuynh vừa ngủ không lâu sau lăn qua lăn lại tỉnh.

Tần Vô Phong vừa phát hiện Vân Khuynh không ổn liền luống cuống, vẫn là Vân Khuynh mở mắt ra bình tĩnh mở miệng: “Đi gọi Liên biểu ca, có lẽ là. . . Sắp sinh rồi.”

Tần Vô Phong kinh ngạc: “Thế nhưng. . . Thế nhưng. . . Mới. . Mới tám tháng. . . .”

Vân Khuynh nhíu lại lông mày mảnh khảnh, trên trán đều là mồ hôi lạnh: “Không biết. . . Ba hài tử trước. . . Hai lần đều là bảy tám tháng liền sinh. . . Có lẽ là nam tử mang thai thực sự có chút khác biệt với nữ tử. . . Đại ca, đi gọi Liên biểu ca.”

Tần Vô Phong gật đầu, rống lớn ra phía ngoài cửa: “Long Liễm, đi gọi Liên Cừ biểu đệ, Vân nhi sắp sinh rồi.”

Sau một khắc, một thân ảnh đỏ tươi thả người rời đi.

Không qua bao lâu, Liên Cừ liền tới, Tần Vô Phong bị đuổi ra ngoài.

Lần đầu tiên sinh Đại Bảo tiểu Bảo, Tần Vô Phong và Tần Vô Song đều ở đây, lần thứ hai sinh Hương Hương dị thường thuận lợi, không có ai chạy vào giữa chừng, lúc này đây sinh hài tử của Tần Vô Phong, nói vậy cũng sẽ không quá gian nan.

Trước lạ sau quen, ba quay về liền dễ dàng hơn.

Tần Vô Phong lui đi ra ngoài, thẳng thắn lưu lại một mình Liên Cừ ở bên trong.

Liên Cừ quay đầu phân phó Tần Vô Phong nói: “Nhớ kỹ sai người đưa nước nóng tới, còn có, kêu cô cô đến đây giúp một chút.”

Tần Vô Phong nhất nhất đáp ứng, ánh mắt vô cùng lo lắng nhìn Vân Khuynh, Vân Khuynh nhìn lại hắn, trên khuôn mặt tái nhợt lộ ra một nụ cười, khẽ gật đầu: “Không có việc gì, rất nhanh thì tốt rồi.”

Tần Vô Phong lúc này mới bằng lòng rời đi.

“Tiểu Khuynh, ngươi biết nên làm như thế nào, nhịn một chút liền xong.”

Nói cầm một miếng gỗ cho y cắn lên.

Trong phòng Liên Cừ và Vân Khuynh đang nỗ lực làm chuẩn bị cho tân sinh mệnh sinh ra, Tần Vô Phong Tần Vô Song Tần Vô Hạ tam huynh đệ ngoài phòng đã đến đông đủ.

Một người thiếu nữ áo xanh bưng nước nóng đẩy ra cửa phòng, đi vào.

“Nha đầu thật lạ mặt.”

Tần Vô Song nhíu mày, Tần Vô Hạ ở một bên thoải mái: “Có lẽ là người hầu mới tới.”

Đích xác, trong khoảng thời gian này, bởi vì khách nhân Tần phủ tăng lên, vậy nên mới tuyển thêm một ít nha hoàn.

Tần Vô Phong có chút nôn nóng, đi qua đi lại, một lòng nghĩ tới Vân Khuynh trong phòng, căn bản là không có tâm tư quan tâm chuyện khác.

“Không. . . Dừng tay. . .”

Bỗng nhiên, trong phòng vang lên tiếng Liên Cừ hổn hển quát lạnh.

Tần Vô Phong trong lòng căng thẳng, cũng không đợi thêm được nữa, phá cửa mà vào.

Vừa vào cửa, tràng cảnh trong phòng đã dọa hắn thiếu chút nữa hồn phi phách tán.

 

Phiên ngoại 1.6 bao tử thiên chi kẻ tới ti tiện vô địch.

Trong phòng Vân Khuynh vẻ mặt trắng bệch, trên trán phủ đầy mồ hôi hột, Liên Cừ bị người điểm huyệt định tại một bên, trong tay nha hoàn vừa bị Tần Vô Song nói lạ mặt kia cầm một thanh chủy thủ sắc bén lóe ra hàn quang đặt ở trên cổ Vân Khuynh.

Bụng của Vân Khuynh vốn đã đau muốn chết, hai chân run run, thế nhưng nữ nhân xa lạ kia không những dùng chủy thủ để ở cổ y, còn nhất định ép buộc y ngồi dậy.

Hai tay y chống giường gỗ, lông mày nhíu chặt, hàm răng trắng noãn chăm chú cắn môi dưới.

“Ngươi. . . Là ai? ? ?”

Ở sâu trong đôi mắt màu mực của Vân Khuynh cất giấu vài tia khẩn trương, y gặp chuyện không may cũng không sao, thế nhưng trong bụng y còn có hài tử sắp sửa sinh ra.

Y tuyệt đối không thể chấp nhận hài tử xảy ra ngoài ý muốn mảy may.

Chịu đựng đau nhức trong bụng, y hỏi nữ tử gây bất lợi cho y.

Nàng kia cười nhạt hai tiếng, trong ánh mắt đen như mực tất cả đều là vẻ âm ngoan cay độc.

“Vân Khuynh tiện nhân ngươi, nhìn rõ xem ta là ai! ! !”

Nữ tử một tay nắm lưỡi dao, một tay vạch trần nhân bì diện cụ trên khuôn mặt, lộ ra, rõ ràng là khuôn mặt Vân Khuynh quen thuộc không gì sánh được đã có chút xa lạ.

“Là ngươi. . . . Tam tỷ, Vân Thù! ! !”

“Hanh. . .”

Lưỡi dao trong tay Vân Thù cố sức ấn vào da thịt Vân Khuynh, nàng đố kị nhìn dung nhan Vân Khuynh, trong lòng không chịu thừa nhận người quái dị này dĩ nhiên còn đẹp hơn nàng: “Ngươi còn nhớ rõ ta là tam tỷ của ngươi? ? ? Tiện nhân, đa nương tân tân khổ khổ nuôi ngươi lớn. . . Ngươi dĩ nhiên hồi báo Vân gia chúng ta như vậy. . .

Ngươi cùng với cẩu tặc thông địch bán quốc kia đều là tiện nhân! ! !”

“Ngươi. . . Câm miệng! ! ! Rõ ràng là Vân gia là các ngươi vong ân phụ nghĩa. . .”

Vân Khuynh tự nhiên nghe ra cẩu tặc thông địch bán quốc trong miệng Vân Thù là mẫu thân Vân Phàm của y, y nghĩ tới Vân Phàm vì Vân gia mà trả giá, lại nhìn thái độ của Vân Thù hôm nay, vì nương y mà cảm thấy tâm lạnh không gì sánh được.

Y thật muốn cho nương y biết, gia tộc y ủy khuất mình để bảo toàn, là gia tộc vô sỉ vong ân phụ nghĩa thế nào.

Vân Thù có thể vũ nhục y, nhưng y kiên quyết không cho phép Vân Thù vũ nhục mẫu thân y.

“Ngươi dám dùng loại giọng điệu này nói chuyện với ta? ? ?”

Vân Thù ném xuống nhân bì diện cụ trong tay, giơ tay muốn đánh Vân Khuynh.

Vân Khuynh nhíu chặt lông mày, cố nén đau đớn ở bụng, ánh mắt như kiếm trừng Vân Thù, không có hiển hiện ra nửa phần mềm yếu.

“Dừng tay! ! !”

Khi Vân Thù vừa điểm huyệt Liên Cừ, Liên Cừ liền lo lắng trạng huống của Vân Khuynh, kinh hãi kêu một tiếng.

Tần Vô Phong, Tần Vô Song, Tần Vô Hạ tam huynh đệ vừa vào cửa liền thấy hình ảnh này, Tần Vô Phong lại càng hoảng sợ, lớn tiếng mở cửa ngăn lại Vân Thù.

Thanh âm này khiến Vân Thù trong lòng sợ hãi, đây là thanh âm nàng tâm tâm niệm niệm nhớ kỹ.

Đó là thanh âm của ‘Tần Vô Song’ vào mùa đông ba năm trước đây, cứu nàng ở Giang thành.

Nàng mừng rỡ quay đầu lại, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt Tần Vô Song, ôn nhu nói: “Vô Song. . .”

Tần Vô Song lo lắng nhìn về phía Vân Khuynh, nhăn mày, hỏi Tần Vô Phong và Tần Vô Hạ: “Nữ nhân này là ai? ? ?”

Vân Thù bởi vì nội dung Tần Vô Song nói, cũng bất chấp thanh âm không đúng, chỉ là si ngốc nhìn Tần Vô Song, bàn tay run lên, thiếu chút nữa cầm không được chủy thủ trong tay, nàng không thể tin tưởng trừng lớn đôi mắt đẹp: “Vô Song, ta là Vân Thù. . . Mùa đông ba năm trước đây, ta bị hai tên ác tặc đưa tới Giang thành, là ngươi đã cứu ta. . . Khi đó, khi đó, ngươi còn nói ta rất đẹp. . .”

Vân Thù nói rất kích động, nếu như không phải lúc này muốn đối phó Vân Khuynh, chỉ sợ nàng sẽ lập tức chạy vội tới trước mặt Tần Vô Song để hỏi đến tột cùng.

Vân Khuynh nghe, cảm thấy bụng mình càng đau nhức, y cho tới bây giờ cũng không biết, Vô Song dĩ nhiên nói với Vân Thù như vậy.

Tần Vô Song hừ lạnh một tiếng: “Chê cười, mùa đông ba năm trước đây, chính là lúc Khuynh nhi mang thai Đại Bảo tiểu Bảo, ta vì Khuynh nhi đi tới Liệt Phong quốc tìm lam ngân hoa, khi nào thì gặp ngươi, càng miễn bàn nói ngươi đẹp. . . Ở trong mắt ta, ngươi ngay cả nửa sợi lông của Khuynh nhi cũng so ra kém.”

“Ngươi. . .”

Vân Thù rốt cục phát hiện thanh âm Tần Vô Song, không phải thanh âm nàng tâm tâm niệm niệm kia.

“Ngươi không phải Tần Vô Song! ! ! Ngươi là ai? ? ? Ngươi không phải người cứu ta.”

“Tần Vô Song ta đi không đổi tên ngồi không đổi họ, không thể giả được.”

Bàn tay dưới ống tay áo của Tần Vô Phong, bởi vì lo lắng cho Vân Khuynh mà nắm lại với nhau, hắn hừ lạnh một tiếng: “Ngươi nói, chẳng lẽ là ta? ? ?”

Thanh âm quen thuộc, nhưng dung nhan xa lạ, Vân Thù nghi hoặc nhìn Tần Vô Phong: “Ngươi là. . . Vô Song? ? ? Ngươi mới là Vô Song? ? ?”

Vân Khuynh vào lúc Vân Thù quay qua nói chuyện với Tần Vô Song và Tần Vô Phong, thân thể thoáng di ra phía sau, đem người tựa ở đầu giường, chia sẻ một chút sức lực cho mình, để đau đớn chỗ bụng có thể dịu hơn.

“Rất xin lỗi, Tần Vô Song là đệ đệ của ta, ta là Tần Vô Phong.”

“Tần Vô Phong, ngươi là Tần Vô Phong, như vậy, ba năm trước đây, cứu ta, rốt cuộc là hắn hay là ngươi? ? ?”

Tần Vô Phong lại cười.

Hắn luôn luôn rất ít mỉm cười, Vân Thù hẳn là vì nhìn thấy hắn cười mà cảm thấy tự hào, nhưng Tần Vô Phong cười cũng là nụ cười tà ác hiếm thấy: “Là ta.”

“Ngươi. . . Vì sao phải dịch dung, Vô Phong Vô Phong, hóa ra ngươi kêu Tần Vô Phong, mấy năm nay. . . Vô luận ở đâu, ta vẫn không quên được ngươi. . . Ta. . .”

Tần Vô Phong chán ghét nhíu mày.

“Đại ca là của ta! ! !”

Vân Khuynh nghe Vân Thù nói, cũng nhịn không được mở miệng phản bác.

Y nghĩ Vân Thù nhớ kỹ tên Tần Vô Phong, đối với Tần Vô Phong mà nói, chính là làm bẩn hắn.

“Của ngươi? ? ?”

Tâm tư Vân Thù vốn bị dẫn tới trên người Tần Vô Phong và Tần Vô Song, lúc này Vân Khuynh vừa mở miệng như thế, lập tức liền kéo tới lực chú ý của nàng.

Lưỡi dao trên tay Vân Thù dao động trên khuôn mặt Vân Khuynh: “Ngươi xứng sao? ? ?”

Nàng vươn tay giật mở chăn bông đắp lên người Vân Khuynh, lộ ra cái bụng gồ lên trong quần áo đơn bạc: “Ngươi là đồ quái vật bất nam bất nữ, ngươi xứng với Vô Phong sao, Vô Phong sẽ chỉ yêu ta, sao có thể đi thích quái vật như ngươi? ? ?”

Tần Vô Hạ nghe vậy, hai mắt bỗng nhiên trừng lớn, tức giận cực kỳ.

“Nữ nhân điên khùng kia, thối nữ nhân, xấu nữ nhân, đại ca chỉ thích Khuynh Khuynh nhà ta, có kẻ điên mới thích ngươi.”

“Ngươi, câm miệng.”

Vân Thù trừng mắt Tần Vô Hạ, mở miệng nói: “Hắn đã cứu ta, lại khen ta đẹp, còn từng ước hẹn với ta gặp mặt ở Tần gia, sao hắn có thể không thích ta chứ? ? ?”

“Vân Thù, ngươi có biết, người ba năm trước đây đem ngươi từ kinh thành bắt đến Giang thành, là người ta phái đi không? ? ?

Ta sở dĩ đóng giả Vô Song đi cứu ngươi, chỉ là muốn cho ngươi hối hận năm xưa khi nhục Vân nhi, bức bách Vân nhi gả thay, đến cuối cùng khiến ngươi yêu phải Vô Song nhưng không chiếm được mà thôi.”

“Tần Vô Phong, không. . . Ngươi gạt ta. . . Ngươi gạt ta. . .”

“Đại ca sẽ không gạt người.”

Vân Khuynh cảm giác được giữa hai chân mình có dịch thể trơn dính chảy ra, hạ thể đau nhức lợi hại, tay y chống đỡ thân thể, không tự chủ được buộc chặt, cầm lấy chăn đơn dưới tay mình.

“Hắn yêu ta. . . Đại ca là yêu ta. . . Chỉ. . Ô. . . Yêu một mình ta. . .”

Vân Khuynh nói đầu đầy mồ hôi, hạ thể càng ngày càng đau, trên người y mồ hôi như mưa, toàn bộ quần áo đều ướt đẫm.

“Ngươi. . . Đều là ngươi. . .”

Con mắt Vân Thù dò xét qua lại trên khuôn mặt Tần Vô Song và Tần Vô Phong một lần, sau đó quay đầu lại tàn bạo nhìn về phía Vân Khuynh: “Đều là quái vật ngươi, tiện nhân ngươi, đoạt đi tất cả của ta. . . Là của ta. . . Bọn họ đều là của ta, vốn phải là của ta! ! !

Đều là ngươi. . . Đều là ngươi. . Ngươi chết đi, chết rồi bọn họ đều là của ta. . .”

Nếu Vân Khuynh không gả tới Tần gia, sao có thể nhận thức Tần Vô Phong và Tần Vô Song ưu tú như vậy, Tần Vô Song vốn nên là thú nàng, Vân Khuynh lại gả cho Tần Vô Song, là tiện nhân Vân Khuynh này cướp đi tất cả của nàng, hủy đi hạnh phúc của nàng.

Vân gia vào hai năm trước từng giúp Hiên Viên Lâm Phong kế thừa đế vị, hẳn là có thể hưởng hết vinh hoa phú quý, nhưng cái tên xú nam nhân Hiên Viên Lâm Phong ghê tởm kia, dĩ nhiên không tuân thủ tín dụng, bởi vì bọn họ đã từng chi trì Hiên Viên Mộc Phong, liền đem toàn bộ Vân gia biếm làm thứ dân, từ nay về sau nàng liền sống cuộc sống khốn cùng chán nản.

Từ một kiều kiều nữ được mọi người vây quanh chiều chuộng, biến thành dân đen ai ai cũng có thể ức hiếp.

Nàng hận, hận Hiên Viên gia! ! !

Một năm sau, Hiên Viên Bất Kinh đăng cơ trở thành tân đế, đem Vân gia mọi người chiêu vào trong cung, vốn tưởng rằng là ngày Vân gia xoay người, ai biết lại là ngày Vân gia diệt vong.

Hiên Viên Bất Kinh bởi vì bọn họ từng đối xử không tử tế với Vân Khuynh, đem toàn gia Vân gia tiến thêm một bước biếm làm nô lệ, sung quân biên cương.

Vân Thù là thừa dịp thời gian xuất phát trốn tới.

Nàng muốn báo thù, nàng muốn tìm Vân Khuynh báo thù.

Là Vân Khuynh hủy đi cuộc sống hạnh phúc của nàng, là Vân Khuynh cướp đi Tần Vô Phong Tần Vô Song và vinh hoa phú quý vốn thuộc về nàng.

Vậy nên, nàng muốn giết y! ! !

Content Protection by DMCA.com

loading...

8 Responses

  1. Dori109 says:

    Mẹ Vân Thù này ăn dưa bở ghê thật,cái gì mà tất cả phải là của ta….. trí tửơng tựơng hết sức phong phú. Nhè lúc ng khác đang đẻ đi vô phá đám ghét dễ sợ. Hy vọng mấy anh kia xử bả “đẹp” vào cho nhớ =]]]]]

  2. không biết pn có nói về đại với tiểu bảo không

  3. Haizzz, đau đẻ mà cũng không yên với thím Vân Thù -_-
    @Chủ nhà: Thím ơi, cho em post link bộ này lên facebook giới thiệu nha?

  4. xichquy69 says:

    :-> má vân thù duyên quá cơ. Ai bắt Khuynh đi lấy chồng hộ mà còn này nọ. Dưa bợ quá ta, nữ nhân k phẩm vị này quá ngu dốt

Để lại bình luận

%d bloggers like this: