Khuynh tẫn triền miên -pn1- Chương 7+8+9 (hết pn1)

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

 Edit: Huyết Vũ.

Phiên ngoại 1.7 bao tử thiên chi long phượng tiểu bao tử.

Vân Thù bởi vì nhớ lại chuyện cũ, khuôn mặt vốn cũng tính là đẹp, thoáng cái vặn vẹo thành khuôn mặt xấu nhất trên đời này.

“Vân Khuynh, tiện nhân ngươi, đều là ngươi sao! ! !”

Tâm tình của nàng có vẻ cực kỳ kích động, nếu không phải Vân Khuynh còn có một chút giá trị lợi dụng, nàng đã sớm đem Vân Khuynh một đao giải quyết.

Tuy rằng bây giờ còn không thể giết Vân Khuynh, thế nhưng nàng có thể nho nhỏ dằn vặt y một chút, nàng dùng bàn tay không cầm chủy thủ cấu véo thật sâu vào da thịt Vân Khuynh.

Thế nhưng Vân Khuynh bởi vì bụng quá đau nhức, cũng không cảm giác được sức lực của nàng.

Nhưng thật ra Tần Vô Phong, Tần Vô Song, Tần Vô Hạ bọn họ thấy sắc mặt Vân Khuynh trắng bệch, mồ hôi như mưa, nghĩ tới trải nghiệm nổi khổ sinh sản của y, trong lòng nôn nóng thành một đoàn.

Vân Thù thực sự ở quá gần Vân Khuynh, hơn nữa gắt gao nhìn chằm chằm Vân Khuynh, tự thân cũng rất cảnh giác, khiến cho bọn họ căn bản là không có cơ hội đi cứu Vân Khuynh.

Cuối cùng, Tần Vô Phong híp mắt: “Nói một chút xem, ngươi muốn cái gì, ngươi phải thế nào mới bằng lòng thả Vân nhi.”

Hắn nhìn ra, Vân Thù hiện nay còn không có động sát ý với Vân Khuynh, Vân Thù hận Vân Khuynh như vậy lại không giết y, tất nhiên là có thứ nàng muốn.

Vân Thù nghe xong Tần Vô Phong nói, lực đạo trên tay nhẹ đi vài phần, si ngốc nhìn khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị của hắn: “Ta muốn ngươi thú ta, chỉ cần ngươi thú ta, ta liền thả tiện nhân này.”

“Ngươi nằm mơ! ! !”

Tần Vô Hạ cười nhạo: “Ban ngày ban mặt, ngươi liền nằm mơ đi, thực sự là ngu xuẩn.”

Vân Thù lạnh lùng liếc nhìn Tần Vô Hạ: “Các ngươi không muốn cũng tốt, ta đây sẽ giết tiện nhân Vân Khuynh này! ! !”

Vân Thù há miệng ngậm miệng tiện nhân tiện nhân đã khiến dưới đáy lòng Tần Vô Phong tam huynh đệ tức giận muốn chết, nàng lại còn không biết sống chết đưa ra yêu cầu như vậy.

Hạ thể Vân Khuynh truyền đến đau đớn xé rách, y phải cố sức tách hai chân, hô hấp, dùng sức sinh oa oa.

Đau đớn và hài tử chiếm hết tâm tư y, đầu của y bởi vì đau đớn mà hỗn loạn không gì sánh được, y thậm chí sắp nghe không rõ Tần Vô Phong và Vân Thù bọn họ đang nói gì.

“Thế nào, ngươi không muốn sao? ? ? Ta đẹp như thế, cầm kỳ thư họa mọi thứ tinh thông, ngươi vì sao không thú ta, lẽ nào ta so ra kém quái vật này sao? ? ?”

Tần Vô Phong cảm giác được một trận đau đầu.

Hắn thật không rõ, sao Vân Khuynh lại có thân nhân như vậy chứ. . .

Nữ nhân này ngang ngược, tùy ý làm bậy, ánh mắt thiển cận, vì tư lợi, mù quáng tự kỷ. . . Cơ bản không có một chút ưu điểm, đừng nói là hắn, phỏng chừng nam nhân khắp thiên hạ đều không muốn thú nàng.

Thế nhưng hiện tại không phải lúc trổ tài miệng lưỡi nhanh nhảu.

Tần Vô Phong nhíu lại lông mày, tạm thời trấn an nàng rồi nói sau: “Được, ta đáp ứng ngươi.”

”Đại ca.”

Tần Vô Song nhíu mày, hiển nhiên là không muốn.

Tần Vô Hạ cũng kinh hô, vẻ mặt không thể tin tưởng nhìn Tần Vô Phong: “Không phải đâu, mặt hàng như vậy ngươi cũng muốn, đại ca, ngươi. . .”

Tần Vô Phong lắc đầu với hắn, lại quay ra nói với Vân Thù: “Ta đã đáp ứng ngươi, ngươi hẳn là nên thả Vân nhi đi chứ? ? ?”

Lúc này tay Vân Khuynh đã sắp đem ra giường vặn rách, y cảm giác được hài tử trong bụng đang nỗ lực giãy dụa ra phía ngoài, trong phòng ẩn ẩn mùi máu tươi nồng đậm, thân thể hài tử thậm chí đã đi ra hơn phân nửa.

Liên Cừ ở một bên nhìn lo lắng không ngớt, hết lần này tới lần khác thân thể hắn bị điểm tại chỗ, á huyệt cũng bị điểm, căn bản là không thể mở miệng nói.

“Không được.”

Vân Thù cùng không tin Tần Vô Phong là thật tâm đáp ứng, nàng sợ Tần Vô Phong đổi ý.

Tuy rằng nàng có tự tin Tần Vô Phong sau khi thành thân với nàng sẽ yêu nàng, thế nhưng nàng cũng không dám bảo chứng Tần Vô Phong có thực sự nguyên ý tuân thủ ước định thành thân với nàng hay không.

“Trừ phi ngươi viết xuống chứng từ, ta mới có thể tin tưởng thành ý của ngươi.”

Tần Vô Phong híp mắt, đáy lòng dâng lên một cỗ tức giận, thế nhưng ngoài mặt hắn như trước đáp ứng: “Được, Vô Song, lấy giấy bút tới.”

Tần Vô Song xoay người rời đi.

Chốc lát giấy bút đã tới, Tần Vô Phong cầm lấy bút, mỉm cười nói với Vân Thù: “Vân cô nương, xem cho kỹ, ta bắt đầu viết.”

Khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị của Tần Vô Phong kỳ thực rất thích hợp nở nụ cười, lúc hắn cười, có một loại sáng rỡ đặc biệt, trong ánh mắt Vân Thù nhìn hắn hiện ra tia sáng mê luyến, kinh ngạc nhìn Tần Vô Phong.

Chính vào lúc này, trước cửa sổ truyền tới một trận tiếng vang phá không, tất cả mọi người không ý thức tới xảy ra cái gì, một thân ảnh màu trắng đã chợt lóe vào trong phòng, trong nháy mắt xuất hiện trước giường Vân Khuynh, đoạt lấy chủy thủ trong tay Vân Thù.

Mà Vân Thù trong chớp mắt cũng bị điểm huyệt.

Tần Vô Phong cười cười, lần này là cười nhạt: “Long Liễm, đem nữ nhân này dẫn đi cho ta.”

“Tần Vô Phong! ! ! Ngươi vô liêm sỉ, lật lọng, Hóa ra ngươi giống hệt tiện nhân Vân Khuynh kia. Ngươi. . .”

Long Liễm trực tiếp điểm á huyệt của nàng, để tránh khỏi từ trong miệng nàng nghe thấy lời gì ô nhiễm lỗ tai, thế giới cũng rốt cục khôi phục thành một mảnh an bình.

Giấy trên tay Tần Vô Phong, cũng không phải là trống rỗng, mặt trên viết làm hắn dời đi lực chú ý của Vân Thù, vậy nên hắn mới cố ý kêu Vân Thù, đồng thời cười với nàng.

Hiện tại Vân Khuynh là quan trọng nhất, không ai có tâm tư xử lý Vân Thù, nữ nhân kia, chờ sau khi Vân Khuynh bình an, hắn sẽ cho nàng dễ chịu.

Quanh thân Vân Khuynh tràn ngập mùi máu tươi dày đặc, nam tử áo trắng xốc lên chăn mỏng, lúc này thay thế Liên Cừ, vì y đỡ đẻ: “Tiểu Khuynh, ngươi không phải vẫn muốn gặp ta sao. . . Ta đã tới. . .”

Trong mắt Vân Khuynh mơ hồ ánh vào khuôn mặt tuyệt mỹ vô hạ, trên khuôn mặt kia treo đầy ôn nhu và lo lắng.

Không cần bất cứ ai nói cho y người này là ai, y đã biết y là ai.

“Mẫu thân. . . .”

“Đúng, là ta, ta đến xem ngươi rồi, kiên trì. . .”

“Ân. . .”

Vân Phàm giúp đỡ vỗ về bụng y, oa oa đã đi ra một nửa thân thể đang chậm rãi nhúc nhích.

Vân Khuynh hít thật sâu, cố sức, ngón tay y trở nên trắng, gắt gao cầm lấy ra giường dưới thân, ngửa đầu, mồ hôi hột từ bên mặt trượt xuống, sợi tóc mất trật tự đều dính ở trên trán.

Dưới sự nỗ lực của Vân Phàm, Vân Khuynh và tiểu oa nhi ba người, không qua bao lâu, rốt cục truyền đến một tiếng trẻ con khóc nỉ non.

Thân thể Vân Khuynh mềm nhũn, hoàn toàn tê liệt ngã xuống giường.

Vân Phàm run run tay ôm hài tử: “Tiểu Khuynh không có việc gì. . . Là một nam hài. . . Rất đáng yêu. . . .”

Vừa ổn định hô hấp, Tần gia tam huynh đệ ở phía sau bọn họ lo lắng hãi hùng lập tức sôi trào, vẻ mặt hài lòng.

“Mẫu thân. . . Biểu ca. . .”

Lập tức, lúc thân thể truyền đến đau đớn và xé rách quen thuộc, đôi mắt Vân Khuynh bỗng nhiên trừng lớn, lúc này đây, dĩ nhiên cũng là hai hài tử sao? ? ?

May là có bài học Đại Bảo tiểu Bảo lần kia, bằng không y lúc này khẳng định sẽ không bình tĩnh như thế.

“Còn có. . . Hài tử. . .”

Tần gia ba huynh đệ lập tức hóa đá.

Hai tay Tần Vô Phong ôm hài tử run run, hạnh phúc thoáng cái tới quá đột nhiên.

Vân Khuynh sinh một hài tử cho hắn hắn đã cảm thấy mỹ mãn, không nghĩ tới, dĩ nhiên còn có một hài tử.

Vân Phàm và Liên Cừ còn lại là rất khẩn trương.

Lại bắt đầu cổ vũ trợ giúp Vân Khuynh.

Đã từng sinh bốn hài tử, nên làm như thế nào, trong lòng Vân Khuynh cũng có cân nhắc.

Huống hồ hai hài tử này cũng không phải khó sinh.

Trong sự chờ đợi lo lắng của Tần gia tam huynh đệ, tiểu oa nhi kế tiếp rốt cục xuất thế.

Là một nữ oa oa.

Như nhau song bào thai, thế nhưng lúc này đây, không phải song long thai, mà là long phượng thai.

Không giống Đại Bảo và tiểu Bảo chênh lệch nhau, hai hài tử này, đều tương đương khỏe mạnh.

Tần Vô Phong ôm một đứa, Tần Vô Hạ ôm một đứa, đều vui vẻ không ngớt.

Tần Vô Song còn lại là ngồi ở trước giường nắm tay Vân Khuynh, nhẹ nhàng nói: “Khổ cực rồi.”

Vân Khuynh đã mệt chết đi, trên mặt y lộ vẻ tái nhợt mỉm cười, nhẹ nhàng lắc đầu.

Sinh xong hai hài tử, dĩ nhiên không có trực tiếp ngất xỉu.

Xem ra gần đây thân thể y quả thực càng ngày càng tốt.

Nhưng thật ra Tần Vô Song vươn tay đẩy ra sợi tóc dính ướt trên trán y: “Nghỉ ngơi cho tốt, chuyện còn lại giao cho chúng ta là tốt rồi.”

“Ân. . .”

Vân Khuynh uể oải nhắm hai mắt, chưa được một hồi liền tiến nhập mộng đẹp nặng nề.

Ánh mắt Tần Vô Song rơi vào chỗ cổ Vân Khuynh bị Vân Thù cắt ra vết tích, đôi mắt tối sầm lại.

Vân Thù.

Thiên đường có lối ngươi không đi, địa ngục không cửa ngươi càng muốn vào.

Ngươi cho là người Tần gia, đều là hạng người thiện lương sao? ? ? Chẳng qua là khinh thường động ngươi mà thôi.

Nếu hôm nay tự ngươi đã đưa lên cửa, vậy đừng trách bọn ta không khách khí! ! !

 

 

Phiên ngoại 1.8 bao tử thiên chi phương pháp vẹn toàn đôi bên.

Tần phủ không có địa lao, nhưng Tần phủ ở chỗ Giang thành, cũng có hình đường thuộc về mình.

Hình đường tồn tại, chính là vì nghiêm phạt kẻ phản bội, và người phạm quy.

Hôm nay, Vân Thù đã bị nhốt trong hình đường.

Vân Khuynh sau khi sinh xong hài tử liền ngủ, Tần Vô Phong để Tần Vô Song và Tần Vô Hạ lưu lại chăm sóc Vân Khuynh.

Chính hắn, còn lại là đi tới hình đường, chấm dứt ân oán với Vân Thù.

Kỳ thực từ sớm trước đó, Tần Vô Phong, thậm chí là Tần phủ tam huynh đệ liền đối với Vân gia cực kỳ không vừa mắt.

Rất muốn dùng thủ đoạn gì đó nghiêm phạt bọn họ một chút, chỉ là bọn hắn còn chưa kịp xuất thủ, Vân gia đã bị Hiên Viên Bất Kinh biếm làm nô lệ mà thôi.

Khi đó Tần Vô Phong còn đang tiếc nuối, tiếc nuối không thể tự mình giải quyết Vân gia, không nghĩ tới, Vân Thù hắn muốn trừng trị nhất, lại tự mình đưa lên cửa.

Trên khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị của Tần Vô Phong hiện lên một tia âm u, sau khi tới hình đường, trực tiếp sai người dẫn đường đi tìm Vân Thù.

Vân Thù tuy rằng đã bị nhốt một canh giờ, thế nhưng toàn thân trên dưới, nhìn qua vẫn tương đương chỉnh tề, xem ra không bị dùng hình.

Nàng vừa nhìn thấy Tần Vô Phong, lập tức tiến về phía trước tay nắm song sắt, kích động nói:

“Vô Phong, ta chỉ biết. . . Ta chỉ biết ngươi cũng có tình với ta, đúng hay không? ? ?

Ngươi là đến đem ta rời khỏi đây, đúng không? ? ?”

Tần Vô Phong bước chân ngừng lại, dưới đáy lòng tự cảm thán tạo hóa thần kỳ.

Làm sao có thể tạo ra một Vân Thù thần kỳ như vậy? ? ?

Rõ ràng đã tới loại tình trạng này, nhưng như trước có thể lừa mình dối người, như trước thấy không rõ chân tướng sự tình ra sao.

Tần Vô Phong vào lúc này dĩ nhiên vì nàng cảm thấy một tia bi ai.

“Vân Thù, ta nhớ kỹ, Vân nhi từng nói cho ngươi, cuộc đời này của ta chỉ yêu mình y.”

Thanh âm Tần Vô Phong rất lạnh lùng, ngoại trừ lạnh, cũng không còn nghe ra tâm tình khác.

Vân Thù nghe xong hắn nói, không hiểu sao có chút sợ hãi, thân thể cũng dần dần rét run.

Tần Vô Phong đứng từ rất xa, nhìn Vân Thù ở trong nhà tù: “Ngươi rất muốn gả cho ta sao? ? ?”

“Ta. . . Ta. . Đương nhiên! ! !”

Vân Thù giật mình, đáp án vốn mười phần khẳng định, chẳng biết từ lúc nào dĩ nhiên kẹt ở cổ họng, trở nên do dự.

Tại sao lại thế? ? ?

Nam nhân trước mắt này, là nam nhân nàng tâm tâm niệm niệm nhớ nhung ba năm, là nam nhân nàng vẫn muốn gả, cũng là nguyên do nàng đố kị hận Vân Khuynh.

Vì sao, lúc hắn hỏi nàng thật tình, nàng trái lại lại do dự? ? ?

Là bản năng sợ hãi sao? ? ?

Tần Vô Phong thật lâu không đợi được câu trả lời của Vân Thù, hừ lạnh một tiếng: “Thế nhưng ta không muốn thú ngươi. . . .”

Tần Vô Phong môi mỏng khẽ nhúc nhích, chậm rãi nói ra quyết định của mình:

“Ngươi hướng về ta, nhưng ta thì không. . . Vân Thù, ngươi đã muốn lập gia đình, muốn nam nhân. . . Ta liền đem ngươi đưa đến địa phương có nhiều nam nhân nhất có được không? ? ?

Coi như là thỏa mãn một phen tâm nguyện của ngươi. . .”

Vân Thù trừng lớn hai mắt, đôi tay bỗng nhiên buông ra song sắt, lui về phía sau mấy bước: “Ngươi. . . Ngươi có ý gì? ? ?”

Lúc này, một loại sợ hãi không thể nói rõ từ đáy lòng mọc lên, nàng không hiểu Tần Vô Phong, một chút cũng không hiểu.

Khi đó, cũng chỉ là vì Tần Vô Phong cứu nàng, lại mang khuôn mặt tuấn mỹ vô tư của Tần Vô Song, cho nên nàng mới không thể kiềm chế. . .

Thế nhưng, một mặt khác kia, căn bản là khiến nàng không thể nào hiểu hắn.

“Ý trên mặt chữ. . . Để ta suy nghĩ một chút, trong Huỳnh Quang, rốt cuộc nam nhân ở đâu tương đối nhiều. . .”

Tần Vô Phong nói, bàn tay thon dài xoa cằm, ngưng mi tự hỏi.

“Không được, ngươi mơ tưởng đem ta đưa cho dã nam nhân gì đó. . .”

“Dã nam nhân? ? ?”

Tần Vô Phong lắc đầu:

“Không không không, ta đã nghĩ tới ở đâu có nhiều nam nhân. . .

Thế nhưng, Vân Thù, bọn họ đều không phải dã nam nhân gì đó, mà là nam tử hán đỉnh thiên lập địa, ngươi có thể làm chút chuyện cho họ cũng là niềm kiêu hãnh của ngươi.”

“Bọn họ là ai? ? ?”

Đôi mắt Vân Thù lóe ra một chút, dĩ nhiên bắt đầu chờ mong, lẽ nào trên đời này còn có nam nhân có thể đẹp như Tần gia huynh đệ sao? ? ?

Tần Vô Phong thấy nghi hoặc và cấp thiết trên mặt nàng, trong con ngươi hiện lên một tia chán ghét, hừ lạnh một tiếng: “Chính là các tướng sĩ bảo vệ Huỳnh Quang chúng ta. . . Bọn họ nhiều người, tuổi trẻ lực tráng, quanh năm không có nữ nhân, mà ngươi lại muốn tìm nam nhân. . . . Ta đem ngươi đưa tới đó, chẳng phải là vẹn toàn đôi bên? ? ?”

“Không. . .”

Vân Thù vẻ mặt kinh khủng.

Nàng nghe nói chiến sĩ biên cương, bọn họ có thể nửa tháng không tắm, trên người tràn đầy mùi hôi không nói, lại còn thô lỗ dã man đến cực điểm.

Một tiểu thư khuê các như nàng, thiên kim tiểu thư giống như nàng, sao có thể ủy thân cùng tướng sĩ biên cương? ? ?

Càng không thể ủy thân cùng đông đảo tướng sĩ. . . .

“Có thể vì chư vị tướng sĩ Huỳnh Quang phân ưu giải nạn, Vân Thù, đó cũng là một việc công đức của ngươi.

Quyết địnnh vậy đi, ta sẽ dùng bồ câu đưa tin cho Hiên Viên Bất Kinh, nói cho hắn hướng đi của ngươi. . .”

Nói xong, Tần Vô Phong xoay người rời đi.

Vân Thù cấp tốc chạy tới chỗ song sắt nhà tù, hai tay bám vào song sắt, đáy lòng một mảnh kinh hoảng, nàng không tin Tần Vô Phong thực sự sẽ tàn nhẫn như vậy.

Ý trong lời nói của Tần Vô Phong, dĩ nhiên là thực sự muốn đem nàng đưa đến biên cương. . . Hầu hạ đám người kia, không phải là bắt nàng làm quân kỹ sao? ? ?

“Không. . . Không, không thể như vậy, Tần Vô Phong, ta yêu ngươi, sao ngươi có thể đối với ta như vậy? ? ?”

Lời của nàng khiến Tần Vô Phong dừng lại bước chân, đồng thời quay người lại.

Tần Vô Phong từng bước từng bước đi về phía nàng.

Vân Thù ngừng thở, tràn ngập chờ mong nhìn Tần Vô Phong, dưới đáy lòng khao khát Tần Vô Phong có thể có một chút cảm tình với nàng.

Tần Vô Phong nhưng lại cách song sắt, nhẹ giọng hỏi: “Ta quên hỏi, ngươi hôm nay, vẫn là tấm thân xử nữ phải không? ? ?”

Vân Thù trợn to hai mắt, hai gò má trắng noãn lập tức đỏ ửng.

Thế nhưng như trước ngửa đầu, nhìn thẳng Tần Vô Phong: “Đúng, ta như trước là tấm thân xử nữ thuần khiết, Vô Phong. . . Nếu như ngươi nguyện ý, ta chính là của ngươi. . .”

Lông mày Tần Vô Phong nhíu nhíu, trong ánh mắt nhìn Vân Thù tràn ngập chán ghét.

Nữ nhân này, quả nhiên là muốn nam nhân muốn điên rồi. . .

Hắn lạnh lùng liếc nàng: “Nếu là tấm thân xử nữ, như vậy ngươi nhất định không có kinh nghiệm. . . Để tránh cho ngươi sau khi đến biên cương không thể săn sóc tốt cho các tướng sĩ cực khổ công cao, ta nghĩ cần phải đem ngươi đưa đến thanh lâu Dật Hương Viên. . . Long Khiêm.”

“Ngươi nói cái gì! ! ! !”

Thanh âm Vân Thù bén nhọn mà thê lương, mang theo không thể tin tưởng kinh ngạc.

Long Khiêm theo thanh âm Tần Vô Phong xuất hiện, năm xưa chính là hắn và Long Liễm cùng đi kinh thành đem Vân Thù đưa tới Giang thành.

Đối với Vân Thù điêu ngoa tùy hứng, hắn là lĩnh hội triệt để, đối với Vân Thù cũng là lòng tràn đầy chán ghét.

“Đại công tử? ? ?”

Tần Vô Phong hơi nghiêng đầu, thanh âm đông lạnh nói: “Mang nàng đến Dật Hương Viên học tập cho tốt. . . Mặc kệ loại khách nhân nào, nàng đều phải tiếp. . . Phải rèn đúc năng lực thừa thụ của nàng, dù sao nàng là muốn đến chỗ biên cương nhiều tướng sĩ. . .”

“Vâng.”

Tần Vô Phong hành động, lời nói, không mang theo một chút mùi máu, nhưng đủ để phá hủy lý trí Vân Thù.

Tần Vô Phong chuẩn bị nhấc chân rời đi, nhưng lại nghĩ tới một việc khác.

Hắn chăm chú đánh giá Vân Thù, nghiêng đầu hỏi Long Khiêm: “Long Khiêm, ngươi nghĩ khuôn mặt kia của nàng, có đẹp hay không? ? ?”

Long Khiêm không chút suy nghĩ nói: “Không vừa mắt.”

“Ân.”

Tần Vô Phong gật đầu: “Ta cũng nghĩ như vậy. . . Như vậy, ngươi trước hết đem khuôn mặt của nàng biến thành thuận mắt trước, sau đó đứa tới Dật Hương Viên, sau khi hết nửa tháng, phái người hộ tống nàng đi biên cương.”

“Vâng, đại công tử.”

Long Khiêm nóng lòng muốn thử theo như lời Tần Vô Phong nói, cuộc đời hắn ghét người rất ít, cùng Vân Thù dù chỉ ở chung hơn một tháng, nhưng cũng là cực kỳ ghét Vân Thù, hắn chờ mong không gì sánh được biểu hiện sau này của Vân Thù, cùng với số phận.

Tần Vô Phong lững thững bước đi, hắn không ngừng rời xa nhà tù truyền ra tiếng gào thê lương của Vân Thù, hắn tin tưởng, Long Khiêm nhất định sẽ cho Vân Thù một khuôn mặt bọn họ nhìn đều thuận mắt.

Chuyện nữ nhân này căn bản là không đáng nhắc tới, hắn hiện tại, chân chính lo lắng chính là Vân Khuynh.

Lòng hắn tràn đầy đều là Vân Khuynh, là Vân Khuynh mồ hôi như mưa sinh hài tử, là Vân Khuynh bị Vân Thù bắt cóc thương tổn kia. . .

Nếu không phải thực sự muốn vì Vân Khuynh giải quyết Vân Thù, hắn là kiên quyết sẽ không vào lúc này rời khỏi Vân Khuynh. . .

Vậy nên sau khi tới đây, hắn liền tốc chiến tốc thắng với nữ nhân này, sau đó, lập tức trở lại bên người Vân Khuynh, trông coi y.

 

 

Phiên ngoại 1.9 bao tử thiên chi dự định của Vân Khuynh.

Thân thể Vân Khuynh, tốt hơn nhiều so với trước đây, nghỉ ngơi không đến hai ngày liền khỏe hẳn.

Y không hỏi tình huống của Vân Thù, thứ nhất là trong lòng y không muốn biết tình huống, thứ hai y cũng không có cơ hội hỏi.

Hai ngày này tâm tư của y vẫn bị hai tiểu gia hỏa mới sinh ra kia và Vân Phàm chiếm đầy.

Cho dù là Tần Vô Phong Tần Vô Song Tần Vô Hạ ba người, cũng bị y tạm thời vắng vẻ.

Y cùng Vân Phàm mỗi người ôm một tiểu oa nhi, dính cùng với nhau, kể ra chuyện những năm gần đây.

Vân Khuynh thật tình coi Vân Phàm như mẫu thân, cùng Vân Phàm thân cận vạn phần, hai người ở cùng nhau, bình thường đều là Vân Khuynh nói, Vân Phàm nghe.

Vân Phàm rất đẹp, dung nhan hai người bọn họ có tám phần tương tự.

Vân Phàm là đẹp kiểu tang thương đau buồn, không nhiễm bụi trần, Vân Khuynh là đẹp kiểu ôn nhu uyển chuyển hàm xúc, trải nghiệm tạo nên khí chất bất đồng của họ, thế nhưng, bất luận là loại khí chất nào, ở trên hai khuôn mặt tương đồng tuyệt mỹ kia đều khiến người ta kinh diễm vạn phần.

“Mẫu thân hiện tại, là một mình sao? ? ?”

Vân Khuynh và Vân Phàm ở cùng với nhau hai ngày, Hiên Viên Ly Thiên vẫn muốn gặp Vân Phàm, thế nhưng Vân Khuynh lại ngăn cản hắn, kêu hắn kiên trì chờ đợi, nói muốn thăm dò tâm tư Vân Phàm rồi mới làm ra dự định.

Vốn Vân Khuynh có chút phản cảm Hiên Viên Ly Thiên đã từng làm tất cả đối với Vân Phàm, thế nhưng, nhìn Hiên Viên Ly Thiên hai năm nay khổ cực đuổi theo Vân Phàm như vậy nhưng không có một chút thành quả, không khỏi có chút thương cảm hắn, tâm động một tia trắc ẩn, muốn giúp hắn một lần.

Vân Phàm là người thông minh cỡ nào, vừa nghe Vân Khuynh hỏi như vậy, liền biết tại sao y lại hỏi như thế, khuôn mặt vốn mang theo nụ cười yếu ớt của y lạnh xuống.

Nếu như nhìn kỹ, còn có thể từ đôi mắt y thấy được vài phần phiền muộn.

Vân Khuynh vừa thấy Vân Phàm như vậy, liền không nhẫn tâm đặt câu hỏi nữa.

Ai biết Vân Phàm cúi đầu trêu đùa tiểu oa nhi mềm mại nho nhỏ trong lòng, để bàn tay nhỏ bé của tiểu oa nhi trong lòng chăm chú nắm lấy ngón tay y, hưởng thụ một loại dường như là tin cậy ỷ lại của tiểu oa nhi này.

Sau đó ngoài dự liệu của Vân Khuynh, y mở miệng: “Ta không phải một mình.”

“Ách. . .”

Vân Phàm nói, dọa tới Vân Khuynh.

Năm xưa khi Vân Khuynh biết đến sự thực, Vân Phàm là một người trọng tình trọng nghĩa, hơn nữa có chút thâm tình với Hiên Viên Ly Thiên, nhưng nghĩ không ra bên người Vân Phàm đã có người khác.

Thế nhưng nhìn Vân Phàm hiện tại cái dạng này, người bên người Vân Phàm hôm nay, nhất định là vô cùng tốt với Vân Phàm.

Vân Khuynh sau khi mất mát, lại trở nên vui vẻ.

Tuy rằng thân sinh đa nương của y không thể đến bên nhau đối với y mà nói là một điều tiếc nuối. Thế nhưng Vân Phàm có thể hạnh phúc, y cũng rất hài lòng.

“Ân. . . . Hi vọng, mẫu thân, ngươi sẽ đưa người kia tới gặp tiểu Khuynh sao? ? ?”

Vân Phàm nghe Vân Khuynh vừa nói như thế liền cười.

“Tiểu Khuynh, người kia, ngươi gặp qua rồi.”

“Di di di, gặp qua? ? ? Không phải đâu, vì sao ta không có phát hiện. . .”

Vân Phàm thấy Vân Khuynh vẻ mặt bộ dáng giật mình không khỏi cảm thấy có chút buồn cười.

Tiếp tục trêu đùa tiểu oa nhi trong lòng, thờ ơ mở miệng:

“Một năm trước, trên hôn lễ của Bất Kinh, ngươi gặp qua hắn. . .

Chỉ là, lúc ta tham dự hôn lễ không có hiện thân, không đi cùng hắn, vậy nên ngươi mới không biết. . .”

“Là như vậy sao? ? ?”

Vân Khuynh nhíu lông mày nhớ lại tình cảnh ngay lúc đó, thế nhưng khi đó có rất nhiều người.

Dù sao, tân hoàng Huỳnh Quang quốc thú hoàng tử Tương Ly quốc. . . Thật sự là một tin tức bát quái siêu cấp oanh động khác nối tiếp Tần gia tam huynh đệ cùng thú một nam tử, người tham gia hôn lễ nhiều không kể xiết, Vân Khuynh thế nào cũng đoán không ra, Vân Phàm nói chính là ai.

“Là phụ vương của Viêm nhi.”

Vân Phàm bất đắc dĩ nói ra đáp án.

Đáp án này càng dọa tới Vân Khuynh.

“Khụ khụ khụ. . . Mẫu thân. . . Ngươi là nói. . . Ngươi và phụ vương Lạc Diễm. . . hoàng đế Tương Ly? ? ?”

Vân Phàm gật đầu: “Hắn đang chuẩn bị thoái vị, lập tức sẽ không còn là hoàng đế nữa.”

Nói, y ôm lấy quần áo trong lòng tiểu oa nhi, sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của hắn nói: “Chờ hắn thoái vị, chúng ta có lẽ sẽ quy ẩn, sau đó không bao giờ đi ra. . . Có thể cũng không gặp được tiểu Khuynh và tiểu Kinh nữa. . .”

Vân Phàm nói, giọng điệu có chút thương cảm, tiếp theo lập tức cười nói: “Thế nhưng không sao, hiện tại thấy tiểu Khuynh và tiểu Kinh đều hạnh phúc như vậy. . . Ta liền yên tâm.”

“Thế nhưng. . .”

Vân Khuynh có chút kích động, hai tay run run hầu như ôm không nổi hài tử trong lòng:

“Thế nhưng. . . Ngươi nhiều năm như vậy, vẫn không tới xem ta. . . Chưa từng ở bên ta. . .

Hiện tại vừa gặp, ngươi liền muốn đi. . . Mẫu thân. . . Ngươi, lẽ nào nghĩ, ta và Bất Kinh ca ca thực sự không cần ngươi sao? ? ?”

“. . . Tiểu Khuynh. . .”

Nét mặt Vân Phàm xuất hiện vài phần do dự: “Xin lỗi. . . .”

Vân Khuynh lắc đầu, vẻ mặt mất mát: “Hiên Viên Ly Thiên thì sao. . . Ngươi, thực sự buông xuống sao, dù sao năm xưa, ngươi thương hắn như vậy. . .”

“Ta. . . Không biết, chính là bởi vì không biết, cho nên mới muốn ẩn cư, không bao giờ đi ra nữa, không còn gặp lại hắn, sẽ không bao giờ phải lựa chọn thêm.”

“. . .”

Vân Khuynh rốt cục biết vì sao lúc trước y đối mặt với vấn đề cảm tình, ý niệm trong đầu đầu tiên là muốn chạy. . . Hóa ra là di truyền. . .

Vân Phàm như bây giờ, không phải chính là y năm xưa sao. . .

Ân. . .

Để cho Vân Phàm không còn phiền não, để cho lão đa Hiên Viên Ly Thiên của y vui sướng nửa cuộc đời sau, càng để Vân Phàm không ẩn cư, sau đó có thể thường thường đến gặp Vân Phàm, Vân Khuynh quyết định:

Y phải giúp Hiên Viên Ly Thiên bắt được Vân Phàm! ! !

Content Protection by DMCA.com
loading...

8 Responses

  1. Smiley Joyce says:

    di truyền……

  2. cocacola0106 says:

    haizz, ko biết chuyện của Vân Phàm rùi sẽ ra sao, chứ ta ko muốn VP gặp lại HVLT chút nào, cứ như bây giờ cũng tốt rồi

Để lại bình luận

%d bloggers like this: