Siêu sao -q4- Chương 7+8

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

 Edit: Huyết Vũ.

Đệ thất chương: Hành lang triển lãm tranh.

Sáng sớm hôm sau, Đường Phong liền giống như bình thường đến công ty tiếp thu huấn luyện, lúc cậu đi vào sân huấn luyện cũng không thấy người đàn ông quen thuộc kia, mà là một vị huấn luyện viên hữu nghị chào hỏi với cậu.

Nói được thì làm được, Lục Thiên Thần vẫn luôn là người như vậy.

Buổi chiều Đường Phong gọi điện thoại cho Trần Minh Húc, hai người hẹn đi uống cà phê.

“Chiều ngày hôm qua anh sao vậy, đã nói cùng nhau chơi bóng, rốt cuộc anh đi nơi nào, không đến cũng không gọi một cú điện thoại, học trưởng Trương và tôi một mực chờ anh.” Vừa thấy mặt Trần Minh Húc đã giống như bình thường nói chuyện với Đường Phong.

Nhưng sau khi ngồi xuống cậu liền phát hiện người đàn ông đến quán cà phê trước có chút không quá thích hợp.

“Ai bắt nạt anh, cứ nói với tôi?”

“A?” Đường Phong không hiểu nhìn người bạn tốt đối diện, thất thanh cười nói, “Không ai bắt nạt tôi cả.”

“Nhìn anh hình như có tâm sự, nói đi, nếu không anh cũng sẽ không vô duyên vô cớ gọi tôi tới, chiều ngày hôm qua xảy ra chuyện gì.” Trần Minh Húc uống một ngụm cà phê cảm thấy đắng một chút, lại đi bỏ thêm một viên đường vào trong.

Đường Phong khuấy đảo cà phê, thì thào nói: “Lục Thiên Thần ra ngoại quốc công tác, hiện tại cũng không phải huấn luyện viên của tôi, anh ấy đã quyết định rút lui.”

“A a a?” Đường Phong thoáng cái đem toàn bộ trọng điểm đều vạch ra, quá mức cấp tốc khiến Trần Minh Húc trong một chốc cũng không phản ứng tới.

Qua vài giây Trần Minh Húc mới trơ mắt ra hỏi: “Ý của anh là. . . Lục Thiên Thần đi rồi?”

“Đúng.” Người kia gật đầu, khe khẽ thở dài, “Tôi biết mình không nên hối hận, nhưng trong lòng vẫn có chút khó chịu.”

“Đường Phong ơi Đường Phong, trên thế giới này ở đâu ra nhiều chuyện hoàn mỹ như vậy, đại nhân vật như Lục Thiên Thần sao có thể đồng ý cùng chung một vợ với người khác chứ.” Trần Minh Húc lắc đầu, như là đã sớm biết sẽ thành kết quả này, song song còn nói thêm, “Nhưng mà anh ta cư nhiên thực sự buông tay, như thế khiến tôi có chút kinh ngạc.”

“Được rồi được rồi, Lục Thiên Thần đi không phải còn có một Charles sao, ở đâu ra nhiều chuyện được cá lại thêm tay gấu như vậy.” Vỗ nhẹ nhẹ mu bàn tay Đường Phong, Trần Minh Húc nhỏ giọng hỏi, “Thật mất hứng như vậy sao? Tôi còn tưởng rằng anh sẽ không yêu thêm ai nữa.”

Nghe xong Trần Minh Húc nói Đường Phong nở nụ cười, nói rằng: “Tôi cũng nghĩ như thế, nhưng hình như cũng không phải như vậy, được rồi, tôi sẽ không đem chuyện này đặt ở trong lòng quá lâu, chuyện này cuối cùng cũng được giải quyết.”

Lục Thiên Thần sau đó sẽ có vợ, có con, có một gia đình, đây là con đường phần lớn đàn ông đều sẽ bước lên.

Tuy rằng Lục Thiên Thần chưa từng đề cập tới chuyện gia đình anh, nhưng người bình thường chung quy sẽ không mong muốn con trai mình cặp kè với một người đàn ông, cũng không phải toàn bộ phụ huynh đều tiến bộ giống như mẹ Charles.

Nghĩ đến mẹ của Charles, Đường Phong liền nhịn không được hơi vung lên khóe môi, Lynda thật đúng là một người phụ nữ đáng yêu, có một người mẹ như vậy, Charles hẳn là từ nhỏ vui cười lớn lên, cũng rất có thể dáng dấp hiện tại luôn luôn vô tâm vô phế, vui sướng giống như cơn gió mát là tùy ý lây truyền, cậu phải thừa nhận ở chung với Charles luôn luôn cảm thấy nhẹ nhõm và vui sướng.

Hiện tại Lục Thiên Thần đi, có phải cậu nên đến với Charles không?

Hẳn là vậy nhỉ. . .

“Buổi chiều anh có bận gì không?” Trần Minh Húc hỏi.

“Ừ, không có việc gì.” Đường Phong suy nghĩ một chút, hồi đáp.

“Vừa lúc, chiều ngày hôm nay học trưởng Trương mở hành lang triển lãm tranh, chúng ta qua đó xem thử đi, cũng tiện thể cho anh giải giải sầu.”

“Được, nếu thấy hợp tôi sẽ chọn một bức treo trong nhà, chỉ sợ tôi mua không nổi.” Đường Phong vừa cười vừa nói.

Uống xong cà phê, Trần Minh Húc liền lái xe mang theo Đường Phong chạy tới một nhà hành lang triển lãm tranh ở trung tâm thành phố, vị trí địa điểm của hành lang triển lãm tranh quả là một vị trí ưu việt, chỉ riêng tiền thuê mỗi tháng phỏng chừng chính là một khoản không nhỏ, thiết bị lắp đặt cũng đặc biệt có phong cách, có thể thấy người sáng lập cũng đã mất không ít tâm huyết và tiền tài vào chỗ này.

Trần Minh Húc và Đường Phong vừa đi vào không bao lâu, học trưởng Trương đang giảng giải một bức tranh với một vị khách rất nhanh liền phát hiện bọn họ, anh nói gì đó với vị khách bên cạnh, quay đầu lại liền đi về phía bọn họ.

“Minh Húc, Đường Phong, đại giá quang lâm không tiếp đón từ xa, xin thứ tội.” Học trưởng Trương sang sảng cười, vội vã đón hai người đi vào.

“Oa, học trưởng, hành lang triển lãm tranh này khẳng định chi ra không ít tiền phải không?” Trần Minh Húc tấm tắc gật đầu, chỉ vào bức tranh treo trên tường nói, “Hôm nay em đến cho đông đủ người thôi, tranh của anh ở đây em mua không nổi!”

“Được rồi, đại MC còn thiếu tiền sao, nhanh lên, chiếu cố một chút sinh ý cho tôi đi.”

Trần Minh Húc hắc hắc cười khoát tay lên vai Đường Phong, chỉ vào cậu nói: “Mua tranh anh hẳn là tìm anh ấy, người này có rất nhiều tiền!”

“Biến!” Đường Phong ghét bỏ đẩy Trần Minh Húc, lắc đầu nói, “Tôi đâu mua nổi, một ít danh họa tùy tùy tiện tiện đã là mấy chục triệu, tôi phải tích góp bao lâu chứ.”

“Ô, kia không phải Vệ Đạo Minh sao, sao anh ta lại tới đây?” Trần Minh Húc mắt sắc thấy được người đàn ông nào đó đứng trước một bức tranh nói chuyện với một người.

Hôm nay Vệ Đạo Minh ăn mặc sạch sẽ, một chiếc sơ mi trắng cộng thêm một cái quần Tây đen, dù sao cũng là vai nam trẻ đang nổi, nhìn từ ngoài vào người đàn ông này đích xác có sức hấp dẫn nhất định, bằng không cũng sẽ không câu được cá lớn.

“Đó là ai vậy?” Trần Minh Húc đứng sang bên cạnh, cứ như sợ bị Vệ Đạo Minh phát hiện. Lôi kéo học trưởng Trương hỏi, “Cái người đứng bên cạnh Vệ Đạo Minh ấy.”

“Một thương nhân bất động sản.”

“À, em nhớ ra rồi, thảo nào nhìn có chút quen mắt, em từng thấy ông ta trong một bữa tiệc rượu, hình như là chủ tịch tập đoàn bất động sản nào đó.” Trần Minh Húc nhẹ nhàng chậc một tiếng, ý có điều chỉ cho Đường Phong một ánh mắt.

Tuy nói “Phu thê vốn là chim đồng mệnh, tai vạ đến nơi đều tự bay”, nhưng vị tiền nhiệm của Vệ Đạo Minh bây giờ còn đang ngồi chồm hổm trong cục cảnh sát, vừa quay đầu Vệ Đạo Minh hình như đã có mục tiêu mới, không hổ là vai nam trẻ đang nổi, ra tay đủ nhanh đủ mạnh cũng đủ chuẩn.

Vị chủ tịch tập đoàn bất động sản này tuy rằng không thể so với người trước có chức quan rất cao, nhưng cũng may là vẫn có tiền có thể đầu tư điện ảnh cho người này, nói không chừng còn có thể kéo ra mấy cái quảng cáo, mặc kệ thế nào có chỗ dựa vững chắc vẫn tốt hơn nhiều so với không có.

“Đó là sự lựa chọn của họ.” Học trưởng Trương vừa cười vừa nói ở bên cạnh, “Được rồi, tôi đưa các cậu tùy tiện xem đi.”

“Được.” Đường Phong vui vẻ đáp.

Học trưởng Trương không hổ là ông chủ mở hành lang triển lãm tranh, đều rất am hiểu kỹ càng tỉ mỉ đối với mỗi một bức họa, bao gồm cả tác giả bức họa, bối cảnh sáng tác vân vân đều có thể chậm rãi nói ra, khiến người nghe có thể hiểu rõ tâm tình và ý đồ của tác giả khi sáng tác bức họa.

Mỗi một bức họa, đều đại diện cho sự hiện diện của một người.

Đường Phong đứng trước một bức tranh, bức tranh rất đơn giản, cả bức chỉ có một bóng lưng và điểm giao tiếp giữa biển và trời vào lúc chạng vạng hình thành nên một loại cảnh tượng xinh đẹp.

Mây trên trời phản chiếu xuống mặt nước biển, sóng biển tôn lên bầu trời trong ánh nắng chiều, giống như một mặt gương làm cho người ta mê say.

“Thích bức họa này?” Học trưởng Trương và Trần Minh Húc đã đi tới, vừa cười vừa nói, “Nếu như cậu thích, tôi có thể chiết khấu cho cậu.”

“Bức họa này không tệ, học trưởng Trương phải ra giá nội bộ nhé.” Trần Minh Húc tiến tới.

“Không thành vấn đề.” Người này hào sảng trả lời.

Đường Phong cũng cảm thấy bức họa này không tệ, đang chuẩn bị mua bức họa làm mình vui vẻ một chút, chợt nghe thấy Vệ Đạo Minh ở cách đó không xa nói rằng: “Bức họa kia em thích, chủ tịch Tống, anh mua cho em đi.”

“Không thành vấn đề, tiểu Minh thích, anh chắc chắn sẽ tặng.” Ông chủ Tống một ngụm đáp ứng, bọn họ cũng không phải không nghe thấy đối thoại vừa rồi của mấy người Đường Phong, lúc này liền cảm giác có thêm vài phần cố ý.

Ánh mắt Vệ Đạo Minh lướt qua mọi người rơi vào trên người Đường Phong, dường như là nhẹ nhàng cười nhạt một tiếng, quay đầu lại nói với học trưởng Trương: “Ông chủ Trương, mở triển lãm tranh cũng là việc kinh doanh, chúng tôi đã đặt trước vài bức họa ở chỗ anh, không bằng đem bức này bán cho tôi đi, bao nhiêu tiền anh nói, chúng tôi không cần chiết khấu, sẽ không giống vài người dùng cái danh bạn bè chiếm tiện nghi.”

“Ngài Vệ, bức họa này Đường Phong muốn mua trước, trong hành lang triển lãm còn có nhiều bức tranh khác, không bằng hai người một lần nữa chọn một bức đi.”

“Chuyện gì cũng có thứ tự đến trước và sau, đại nhân vật như chủ tịch Tống còn muốn tranh một bức tranh với tiểu nhân vật như chúng tôi sao?” Trần Minh Húc cũng ở bên cạnh hát đệm, trong lòng thầm mắng Vệ Đạo Minh này sao không biết thu liễm một chút.

Chủ tịch Tống ha hả nở nụ cười hai tiếng: “Như vậy đi, chúng ta cũng đừng làm khó ông chủ Trương, dù sao cũng chỉ là một bức tranh thôi. Thực sự thích cũng sẽ không quan tâm nó bao nhiêu tiền, không bằng bán cho người trả giá cao.”

“Cái này. . .” Học trưởng Trương khẽ nhíu mày, có chút khó xử.

“Oa ôi, tôi nghĩ đây thực sự là một ý kiến hay, vừa rồi tôi cũng thích bức họa này, đáng tiếc, trước đó đã có một quý ngài đáng yêu nhìn trúng.” Một ngụm tiếng Trung mang theo một chút giọng địa phương, một người đàn ông trong ưu nhã dẫn theo một ít vị đạo lưu manh mặc Âu phục đen đi tới chỗ bọn họ, khóe môi nhếch lên dáng cười bất cần đời, thêm hai người vệ sĩ phía sau, trông rất giống bố già xã hội đen trong điện ảnh.

Charles?

Đường Phong liếc nhìn người kia, trong mắt rõ ràng mang theo ý cười, người này xuất hiện từ lúc nào vậy.

Charles không trực tiếp chào hỏi Đường Phong, chỉ là đi tới hỏi: “Ông chủ Trương, bức họa này bao nhiêu tiền?”

“Yết giá là một trăm nghìn nhân dân tệ.” Học trưởng Trương như thực chất trả lời.

“Thực sự là rẻ.” Charles có chút khiêu khích nhìn về phía vị chủ tịch Tống kia, “Không biết ông chủ lớn này ra bao nhiêu?”

 

Đệ bát chương: Anh yêu em.

“Không sai, hóa ra chỉ có một trăm nghìn!” Chủ tịch Tống không cam lạc hậu, giọng điệu lớn lên, “Cũng chỉ bằng một bữa ăn của tôi thôi.”

“Người này là ăn cơm hay ăn tiền vậy?” Trần Minh Húc đem Đường Phong kéo đến một bên, nhỏ giọng bên tai người kia, “Ghét nhất mấy tên nhà giàu mới nổi giả X thích khoe khoang kiểu này. Chẳng biết kiếm về nhà được bao nhiêu tiền mà cả ngày lãng phí.”

“Oa ôi. Một trăm nghìn khối chỉ để ăn một bữa cơm, chủ tịch Tống quả nhiên ăn uống lớn. Cũng không biết có thể đem bức tranh nho nhỏ này ăn vào hay không.” Charles theo thói quen ha ha cười, tùy ý ra giá, “Tôi đây ra giá trước, Một trăm nghìn linh một khối.”

“Một trăm nghìn linh một khối? Ha hả.” Chủ tịch Tống cười nhạt hai tiếng, khinh thường giơ lên mặt mày, một tiếng hô đập xuống mặt đất có chút vang dội, “Hai trăm nghìn!”

“Hai trăm nghìn. . . Thêm một khối.” Không vội không nóng nảy, Charles cười ha hả nói.

Bộ dáng này rõ ràng là đang đùa giỡn trêu người, chủ tịch Tống tức giận cắn răng, hừ lạnh nói: “Một triệu khối!” Ba chữ thực sự là từ trong hàm răng nghiến ra.

Charles tự nhiên là bộ dạng cũ: “Một triệu cộng thêm một khối.”

Vệ Đạo Minh ở bên cạnh nhìn, có chút bất mãn nói: “Quý ngài này, anh là đang đùa sao?”

“Ai nha, cậu thật thông minh, tôi chính là đến đùa.” Cư nhiên thản nhiên thừa nhận, Charles vẫn là bộ dạng tôi vô lại tôi vui vẻ, làm cho người ta hận đến nghiến răng lại không có biện pháp.

“Mỗi lần đều thêm một khối.” Chủ tịch Tống tiếp tục ra giá, “Mười triệu.”

Trong mắt rõ ràng mang theo ý cười khiêu khích, giống như đang nói: cậu không phải thích thêm một khối tiền sao? Vậy thêm đi, mười triệu không phải số lượng nhỏ. Vì một người đàn ông trả mười triệu mua một bức tranh giá một trăm nghìn, không phải đầu bị hỏng thì chính là kẻ có nhiều tiền tiêu không hết.

“Cái này. . .” Charles cố ý kéo dài thanh âm.

Nếu như Charles bởi vậy mà dừng lại, vậy người dùng tiền mua tranh cuối cùng chính là chủ tịch Tống, nhưng cái này cũng chỉ là hiệp nghị ngoài miệng, đến lúc đó có thể thực sự mua hay không, kỳ thực ai cũng không biết.

Người này mà muốn chơi xấu, cũng chẳng ai có biện pháp với lão.

Nhưng nếu như Charles không mua, người vui vẻ chính là Vệ Đạo Minh, trận này là do người kia vì chuyện của một người đàn ông mà phải lặng lẽ tránh đầu sóng ngọn gió làm việc, vừa vặn là lúc Đường Phong nổi tiếng cấp tốc quật khởi, địa vị của mình bị uy hiếp nghiêm trọng, không có cảm giác nguy cơ là không có khả năng.

Vừa lúc có thể thừa dịp cơ hội này chà xát chà xát uy phong của Đường Phong.

“Mười triệu không phải con số nhỏ, quý ngài này cần phải suy nghĩ thấu đáo, đừng nhất thời xung động sau đó liền hối hận.” Chủ tịch Tống cười lạnh nhìn thoáng qua Đường Phong, đường nhìn giống như nhựa cao su dán vào liền không muốn dời.

Vệ Đạo Minh có chút tức giận lôi kéo cánh tay chủ tịch Tống, người sau nhẹ nhàng ho khan hai tiếng làm bộ chuyện gì cũng chưa làm.

“Mười triệu linh một khối.” Dáng cười khóe miệng Charles trở nên lạnh hơn, đi đến phía trước Đường Phong đứng lại cố ý ngăn chặn đường nhìn của một vài người, giống như một con tắc kè hoa, một giây trước dáng cười đầy mặt, một giây sau đột nhiên khuôn mặt lạnh xuống, một tiếng quát nhẹ, “Tôi trả tiền mặt!”

Một cái vẫy tay, đàn em bên cạnh lập tức chạy tới.

“Vào trong xe lấy mười triệu ra đây.” Tùy ý giống như đang nói đi mua cho tôi một điếu thuốc.

Đàn em thở phì phò bỏ chạy đi ra ngoài, Charles chậm rì rì từ trong ngực móc ra một khối tiền vẫy vẫy trước mặt chủ tịch Tống: “Chủ tịch Tống tiếp tục tăng giá, chúng ta không chơi nói ngoài miệng, tính tiền tại chỗ, một tay giao tiền một tay giao hàng.”

“Ha hả! Quý ngài này, cậu đã thích bức họa này như vậy, tôi cũng không đoạt đồ người thích, nhường cho cậu thế nào.” Nói ra còn rất đường hoàng, chủ tịch Tống liều chết sĩ diện lôi kéo Vệ Đạo Minh muốn rời đi, “Chúng tôi hôm khác trở lại, tạm biệt! Tạm biệt!”

Xong rồi còn muốn liếc nhìn Đường Phong bên kia, Charles không khách khí giữ chức tường người ngăn trở, dám xem người của tôi, không muốn sống nữa à?

Chủ tịch Tống cười hắc hắc, kéo Vệ Đạo Minh trên khuôn mặt không tốt lắm cùng nhau rời đi.

“Anh thật dự định trả mười triệu tiền mặt?” Đường Phong lúc này hỏi.

“Ha ha ha, hù dọa tên kia, thực sự là con lợn ngu ngốc, ai lại mang theo nhiều tiền mặt bên người như vậy.” Charles lập tức trình diễn kịch biến thân, một phút trước rõ ràng là dáng dấp ông chủ lớn khí thế mười phần, lúc này tiến đến bên người Đường Phong như thế nào liền có chút vị đạo chó săn.

Trần Minh Húc xoa xoa đôi mắt, xác nhận mình không phải thấy được một con chó cỡ lớn đang liều mạng vẫy đuôi với Đường Phong.

“Thân ái, chúng ta đã có một tháng linh bốn ngày mười bốn giờ, “Charles nhìn thoáng qua đồng hồ đeo tay, tiếp tục nói, “Mười tám phút không gặp mặt! Có phải là cậu nhớ tôi muốn chết rồi không? Ôi, tôi cũng vậy, tôi cũng nhớ cậu muốn chết!”

Đường Phong tiến lên một bước, không khách khí lấy tay che miệng Charles, quay đầu nhìn học trưởng Trương đang mỉm cười với bọn họ nói: “Hôm nay thật xin lỗi đã quấy rối chuyện làm ăn của anh, bức họa này giúp tôi thu lại đi.”

Charles cong môi hôn hôn lòng bàn tay che miệng mình của người kia, người sau thẳng thắn thu tay về, chưa thấy ai không biết xấu hổ như thế.

“Tôi và cậu có một chuyện cần bàn, bức tranh để thuộc hạ của tôi cầm lại giúp cậu.” Nói xong cũng mặc kệ Đường Phong có đồng ý hay không, lôi kéo người đi ra ngoài.

Trần Minh Húc nhìn hai người đi xa, quay đầu lại vừa cười vừa nói với học trưởng Trương: “Học trưởng sao một chút cũng không kinh ngạc?”

Học trưởng Trương vừa cười vừa nói: “Đây không phải là khiếp sợ quá độ, cả người đều ngây dại sao?”

Giống như có chút suy nghĩ, học trưởng Trương nhìn phương hướng Đường Phong và Charles rời đi, nói: “Cảm giác Đường Phong với trước đây thay đổi rất nhiều.”

“Anh ấy trở nên biết nhiều hơn, nhưng mà coi như biến tốt hơn đi.” Trần Minh Húc nói.

“Vậy cậu với cậu ấy. . .”

“Hiện tại là bạn, không có cái khác, anh cũng đừng suy nghĩ nhiều.” Trần Minh Húc vội vã nói.

Học trưởng Trương cười cười, không nói cái gì.

. . .

. . .

Chống cằm, Đường Phong nghiêng đầu ngồi trên sân thượng ngoài trời của nhà hàng vườn hoa trên không nhìn thành phố xa xa, thỉnh thoảng có máy bay từ trên bầu trời xẹt qua lưu lại một đạo vết tích màu trắng dài nhỏ thẳng tắp, giống như là bị người dùng phấn viết vẽ lên một đường, mà đám mây bay bay này, giống như từng cục từng cục tẩy.

May mắn toàn bộ sân thượng của nhà hàng chỉ có cậu và Charles hai người, nói như vậy cũng sẽ không có những người khác có thể nhìn thấy hình dạng ngốc nghếch hiện tại của Charles.

“Anh xem đủ chưa, cười ngây ngô đủ chưa?” Chậm rãi thu hồi đường nhìn, Đường Phong nhìn người đàn ông ở đối diện cậu vẫn cười khúc khích liên tục.

Từ lúc đi tới đây. . . Không, là từ trên đường bắt đầu, Charles vẫn dùng một loại biểu tình ngu ngu nhìn cậu, đồng thời còn mang theo điệu cười ngờ ngệch.

“Chưa đủ, nhìn cậu nhìn cả đời cũng không đủ.” Cái miệng của Charles đều sắp kéo đến bên tai.

Đường Phong ha hả cười cười, một quyền đánh về phía Charles, người sau phản ứng linh mẫn vội vã lấy tay đón được nắm đấm của đối phương nắm chặt, tiến lên hung hăng hôn một cái, hắc hắc cười nói: “Thân ái, cậu vẫn nhiệt tình trước sau như một, nhưng cậu đây là định mưu sát chồng sao?”

“Chỉ là muốn đem anh đánh tỉnh.” Thu hồi nắm đấm, Đường Phong cầm lấy khăn tay xoa xoa mu bàn tay của mình.

“Cứ để tôi ngủ say cả đời trong giấc mơ tuyệt đẹp này đi.” Charles giống như ca hát cảm thán, anh đứng lên mở hai tay hướng ra phía ngoài, hít sâu một hơi, “Tôi nghĩ tôi hạnh phúc cực kỳ!”

“Đồ ngốc.” Đường Phong cười mắng.

“Tôi chính là đồ ngốc nhỏ của cậu.” Xoay người đi tới bên người Đường Phong, Charles nửa quỳ xuống mở hai tay ôm lấy thắt lưng người kia, đầu tựa lên đầu gối Đường Phong, nhẹ giọng nói rằng, “Cậu sẽ chọn tôi chứ?”

Nhìn qua có vẻ Charles đã biết chuyện Lục Thiên Thần rút lui, chẳng lẽ là Lục Thiên Thần nói cho Charles?

Đường Phong cúi đầu vươn tay ôm lấy đầu Charles, tóc người này rất trơn mềm: “Anh xác định chưa?”

“Không có gì xác định hơn chuyện này, tôi yêu em.” Ngẩng đầu lên, Charles tiến tới nhẹ nhàng hôn môi người kia, đôi mắt nâu sậm tràn đầy nghiêm túc và kiên định, “Đường Phong, tôi biết tôi đã từng làm một vài chuyện vô liêm sỉ, thế nhưng ai không có một quá khứ vô liêm sỉ? . . . Ặc, ý tôi là, ai cũng sẽ phạm sai lầm, nhưng tôi thề tôi tuyệt đối sẽ không làm chuyện vô liêm sỉ này nữa!”

“Vô liêm sỉ theo như lời anh là chỉ cái gì?” Đường Phong vung lên khóe miệng.

“Đã từng ép buộc em như vậy. . .” Charles dừng lại một chút, “Thực sự, tôi sẽ không tái phạm, trừ em ra tôi sẽ không nhìn người đàn ông khác.”

“Ặc, còn có phụ nữ.” Lập tức bồi thêm một câu.

“Thực sự là phương thức thổ lộ đặc biệt.” Ngón tay xuyên vào trong mái tóc của Charles, Đường Phong cúi đầu hôn lên trán Charles, “Vừa ngốc vừa vụng về.”

“Bảo bối, em không thể hôn tôi song song đừng đả kích tôi như thế không?” Charles một bộ uất ức, cùng với thân hình cao to của anh một chút cũng không hòa hợp, rồi lại ngoài ý muốn làm cho người ta cảm thấy thân thiết.

Còn có một tia đáng yêu.

“Anh có thể đừng vào lúc khiến em cảm thấy có chút lãng mạn luôn luôn phá hỏng bầu không khí hay không?” Nâng lên chiếc cằm kiên nghị của Charles, Đường Phong cúi đầu hôn người kia, người trước dường như muốn nói gì đó, thế nhưng bị Đường Phong nghiêm khắc cấm chỉ.

“Đừng nói chuyện!”

Được rồi được rồi, Charles không nói, hai tay anh ôm lấy thắt lưng cậu, sau khi chia lìa mấy tháng rốt cục lại một lần nữa được hôn Đường Phong, điều này khiến anh có một loại ảo giác sắp bay lên.

Từ nay về sau, Đường Phong chính là của anh, chỉ một mình anh.

Giống như máu toàn thân đều đang sôi trào, Charles ôm chặt lấy người kia, vào lúc gắn bó giao tiếp nói ra ba chữ: “Anh yêu em. . .”

 

Content Protection by DMCA.com
loading...

7 Responses

  1. Smiley Joyce says:

    một con cún thật là to…… =))))))))))

  2. ilangilang says:

    Mình thích bạn Charles này.

  3. siêu cấp trung khuyển là chính cung nương nương

  1. 04/08/2015

    […] 1+2 – Chương 3+4 – Chương 5+6 – Chương 7+8 – Chương […]

Để lại bình luận

%d bloggers like this: