Khuynh tẫn triền miên -pn2- Chương 3+4

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

 Edit: Huyết Vũ.

Phiên ngoại 2.3 đại tiểu bảo thiên chi thân tự do.

Rất ngoài ý muốn, Tần Kính Quân phát hiện nam nhân ngồi ở bên kia đống lửa, dĩ nhiên dị thường anh tuấn.

Ở trong những người y quen biết, quái nhân này anh tuấn hơn Dạ Lạc Huyền một chút, băng lãnh hơn Lộ Quan Ảnh một chút, cao ngạo hơn Liên Cừ một chút, so với ba ba y lạnh lùng một chút, so với ba vị đa đa của y lợi hại một chút, nghiêm túc hơn Lục Thính Lan một chút. . .

Tần Kính Quân nhìn khuôn mặt nam tử, nhìn nhìn dĩ nhiên quên đi cảnh giác và sợ hãi trong lòng, thẳng nhìn chằm chằm khuôn mặt nam tử ở trong lòng so sánh với từng người quan trọng của mình.

Cuối cùng được một cái kết luận, đó chính là trong bất cứ người nào y nhận thức, cũng không quái bằng người trước mắt này.

Ngọn lửa còn đang thiêu đốt, nam tử băng lãnh nhắm mắt lại tĩnh tọa, hoàn toàn không đem ánh mắt tràn ngập hiếu kỳ của Tần Kính Quân để ở trong lòng.

Tần Kính Quân thường ngày cũng là một người có chút lãnh đạm, nhưng lúc này, lại giống như ma xui quỷ khiến thẳng nhìn chằm chằm nam tử băng lãnh kia, giống như là mỗi một bộ vị đều hiếu kỳ với hắn.

Thời gian chậm rãi trôi qua, hai người cũng không có mở miệng nói chuyện, cơn mưa bên ngoài chậm rãi lắt nhắt dai dẳng.

Thế nhưng, gió nhẹ thổi lại càng cuồng liệt, khí lạnh nhè nhẹ chui vào trong thần miếu.

Củi đốt trên mặt đất đã bị thiêu đốt gần hết, gió lạnh thổi vào, khiến Tần Kính Quân không tự chủ được rùng mình một cái.

Y nhìn bên ngoài, vươn tay đem áo khoác đã khô một nửa choàng ở trên người một lần nữa mặc vào.

Y đứng lên, chậm rãi đi đến chỗ cửa miếu, nhìn mưa vẫn chưa tạnh, nặng nề thở dài, lại lui trở về.

Xem ra ngày hôm nay, vận may của y thật là dùng hết rồi.

Không biết Lục Thính Lan vào loại thời tiết này không tìm được y, sẽ sốt ruột biết bao.

Vốn có chỉ là tùy tiện đi ra ngoài, không nghĩ tới, lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn như thế.

Một lần nữa lui về, y lại tới góc tường ôm chút củi đốt, một lần nữa ném vào đống lửa, ngọn lửa gần như sắp tắt lại lần nữa bốc cháy.

Trên khuôn mặt Tần Kính Quân lộ ra mỉm cười, nam tử hơi thở lạnh lẽo kia lại bỗng nhiên mở mắt lạnh lùng nhìn Tần Kính Quân: “Đồ của ta, chưa bao giờ cho phép người khác động vào.”

Thanh âm của hắn rất lạnh rất lạnh, giống như là mang theo hoa tuyết, vừa lạnh vừa nhọn, ở bên trong ẩn chứa vô tình và bá đạo, càng khiến Tần Kính Quân không hiểu tim đập nhanh một chút.

Tần Kính Quân dĩ nhiên có chút vô thố, nâng tay sờ sờ cái mũi trắng noãn: “Xin lỗi. . . Ta chỉ là thấy lửa sắp tắt. . . Sợ một hồi chúng ta sẽ lạnh. . .”

Một người xa lạ mà thôi, y lại dễ dàng tự xưng chúng ta.

“Hanh. . .”

Nam tử lạnh lùng nheo lại con mắt, trên dưới quan sát Tần Kính Quân một phen, bỗng nhiên đứng lên, thong dong bước tới gần Tần Kính Quân: “Động vào đồ của ta, sẽ phải trả giá.”

Tần Kính Quân ngơ ngác ngẩng đầu, vô thố nhìn nam tử chậm rãi tới gần, không tự chủ được rụt lui ra phía sau: “Đây. . . Đây là củi đốt trong miếu, không. . . Không phải đồ của ngươi.”

Nam tử đôi mắt lóe lóe: “Nhưng lửa kia, đích thật là của ta. . . Ai cho phép ngươi lần thứ hai nhóm nó? ? ?”

Tần Kính Quân chậm rãi nhíu lại lông mày, vì sao y cảm thấy nam nhân này đang già mồm át lẽ phải? ? ?

“Ngươi muốn thế nào? ? ?”

Nam tử bỗng nhiên cúi người, đem dung nhan anh tuấn lãnh khốc tới gần Tần Kính Quân: “Không thế nào, bắt ngươi trả giá thôi.”

Tần Kính Quân bị hắn bỗng nhiên tiếp cận lại càng hoảng sợ, chớp chớp mắt, giọng nói có chút không thông: “Trả. . . Trả giá gì? ? ?”

“Ngươi.”

Nam tử rất đơn giản nói ra một chữ.

Trong mắt Tần Kính Quân hiện lên một tia mê hoặc: “Ta? ? ? Có ý gì? ? ?”

Nam tử chậm rãi nhăn mày, dường như có chút bất mãn y không hiểu: “Ta muốn ngươi.”

Chỉ có ba chữ, nhưng lại như một đạo sấm sét, hầu như đem toàn bộ trong óc Tần Kính Quân nổ tan vỡ.

Nếu như, một người nam tử, nói với nam tử còn lại, ta muốn ngươi, người nam tử còn lại còn có thể không biết ba chữ ta muốn ngươi, bao hàm ý gì.

Thế nhưng, nếu là một người nói với Tần Kính Quân, Tần Kính Quân nhất định biết là chuyện gì xảy ra.

Bởi vì, bên người y, Dạ Lạc Huyền cùng Lộ Quan Ảnh, Liên Cừ cùng Bạch Khuynh Vận, ba ba và đa đa y, Bất Kinh cữu cữu và Lạc Diễm thúc thúc, Long Kính thúc thúc và Long Lê thúc thúc, Long Ảnh thúc thúc và Long Dạ thúc thúc. . .

Một đôi, một đôi đều là ví dụ rõ ràng, im lặng nói cho y, một người nam nhân nói với một người nam nhân khác ba chữ ta muốn ngươi rốt cuộc ý nghĩa cái gì.

“Xin lỗi, ta không thể cho ngươi.”

Tần Kính Quân bình tĩnh hoà nhã nói, không có bất cứ giọng điệu dị dạng gì, không có khinh bỉ, không có kinh ngạc.

Nam tử nghe xong y nói, khí lạnh toàn thân chợt tăng, giọng nói có chút trầm xuống: “Vì sao? ? ?”

Tần Kính Quân cực kỳ không quen hắn thân cận, nhíu lại lông mày, cũng bất chấp hơi thở lạnh lẽo đầy người của đối phương, vươn tay đẩy khuôn mặt hắn:

“Kỳ thực, lúc ta gặp ngươi, ta có một loại cảm giác rất kỳ quái, không chán ghét, muốn thân cận, lại có chút sợ hãi, nếu như ta là thân tự do, ngươi thực sự muốn ta, ta sẽ nghiêm túc suy nghĩ. . .

Thế nhưng, ta không phải thân tự do, vậy nên, ta không thể cho ngươi, ngươi đổi một loại giá khác đi! ! !”

Chuyện tình của ba ba và đa đa, chuyện tình của mỗ mỗ và mỗ gia ( bà ngoại và ông ngoại ), y đều đã nghe nhiều đến lỗ tai đầy kén, y một mực nghĩ, nếu có một ngày, y gặp được một người có thể sản sinh gút mắt cảm tình với y, y nhất định sẽ không giống các trưởng bối trốn tránh như vậy khiến hai bên đều đau lòng.

Vậy nên, đối với lời nam tử nói, y liền nói ra đáp án thành thực nhất trong lòng mình.

Y nghĩ thế nào, liền nói như thế cho hắn, thực sự theo như lời y, y quả thực cảm thấy rất hứng thú với nam tử lạnh như băng, cao ngạo, khí thế lại rất thu hút người khác này, tuy rằng lạnh lùng một chút, nhưng từ ý nghĩa nào đó mà nói, được người như thế thương yêu, cũng là một việc rất hạnh phúc.

Đáng tiếc. . .

Đáy lòng Tần Kính Quân có chút tiếc nuối, lắc đầu thở dài.

Đồng dạng đáng tiếc chính là, Tần Kính Quân là nghiêm túc nói với đối phương, nhưng đối phương lại là loại người tùy ý làm bậy, không cho phép bất luận kẻ nào cự tuyệt mình, hoàn toàn không đem lời cự tuyệt và giải thích của Tần Kính Quân để vào mắt, càng không chấp nhận y cự tuyệt.

Khi y vừa dứt lời, liền vươn tay, cố sức nắm chặt hai vai Tần Kính Quân: “Thứ ta coi trọng, chỉ có thể là của ta.”

Ánh mắt kia của y, là ôn nhu, giống như một nguồn suối ẩn tình, hơi nước dịu dàng, xinh đẹp, chọc người phạm tội.

Cho dù tướng mạo tuyệt mỹ của y, hắn cũng không hiếm lạ, duy độc ánh mắt kia, khiến hắn không tự chủ được tim đập nhanh, không tự chủ được muốn giữ lấy.

Trước đó, hắn một mực bình tĩnh tình tự của mình.

Dường như, từ khi hắn lớn lên tới nay, chưa từng kích động như vậy.

Cho dù trong vòng năm chiêu đánh bại sư phụ hắn Chiến Thiên Y, hắn cũng chưa từng kích động như vậy.

Ba tháng trước, hắn đánh bại Chiến Thiên Y, rời khỏi núi Vân Vụ.

Sau khi xuống núi, hắn biết được rất nhiều thứ, đối với thứ mình không thích, hết thảy đều bị phá huỷ. . . Cho tới bây giờ, hắn chưa hề gặp qua điều gì hắn thích.

Trước mắt người này, là người hắn nhìn thoải mái nhất, thuận mắt nhất, chí ít người này, là người duy nhất hắn nguyện ý cho phép ở lại bên người mình.

Khó khăn lắm mới nhìn trúng một người, Ngụy Tư Minh hắn, há có thể cho phép y cự tuyệt? ? ?

“Buông, ngươi siết đau ta.”

Tần Kính Quân hiển nhiên cực kỳ bình tĩnh, thế nhưng vai bị nam nhân trước mắt này bóp đau, khiến y không thể không kháng nghị.

“Ngươi thật sự không phải thân tự do, từ hôm nay trở đi, ngươi thuộc về ta. Sau đó, không được làm trái lời ta.”

Tần Kính Quân trừng lớn hai mắt, sao có thể có người không nói phải trái như thế.

Mệt cho y lúc trước còn có chút thiện cảm với hắn.

Đáy lòng bất mãn với nam nhân trước mắt, khiến Tần Kính Quân nhịn không được muốn nói ra lời trái ý hắn:

“Thân tự do của ta, từ nhất khắc được sinh ra, liền thuộc về ca ca ta, đối với ngươi, ta chỉ có thể nói xin lỗi.

Chúng ta tình cờ gặp nhau, ngươi cũng đâu phải không phải ta không được, hà tất phải làm khó ta. . . Ta chỉ là thêm chút củi lửa mà thôi, ngươi không thể bá đạo như vậy, không nói phải trái như thế.”

Tần Kính Quân nói, khuôn mặt nhỏ nhắn trướng đến đỏ bừng, trong ánh mắt hơi nước mông lung cũng hiện ra một chút tức giận và ủy khuất.

Dưới đáy lòng Ngụy Tư Minh có tức giận cùng với một chút phiền muộn quái dị.

Gia hỏa này bướng bỉnh, đã nói là không cho phép làm trái lời hắn, y không nghe, như vậy, để xem y thuộc về ai.

Ngụy Tư Minh chưa bao giờ ôn nhu, sau khi hắn đã quyết tâm, bàn tay nắm vai Tần Kính Quân, dùng sức xé rách quần áo trên người Tần Kính Quân.

Hung ác như vậy, đối với Tần Kính Quân mà nói là đột ngột, là không thể tin nổi, thân thể y cứng đờ: “Ngươi. . . Ngươi muốn làm gì? ? ?”

Ngụy Tư Minh xé rách quần áo bên vai Tần Kính Quân, song song bờ vai trắng noãn của Tần Kính Quân bại lộ trong không khí, bên trái trên xương quai xanh, còn có một cái bớt hình thoi đỏ sẫm.

Ánh mắt Ngụy Tư Minh vừa lúc nhìn thấy cái bớt kia, bỗng nhiên sáng ngời, hơi thở bạo ngược, băng lãnh như trước trên người, trong nháy mắt rút đi.

 

Phiên ngoại 2.4 đại tiểu bảo thiên chi ngoài dự liệu.

Thân thể vốn đã lạnh lẽo, lúc bả vai đụng tới không khí lạnh bên ngoài, trở nên càng thêm sợ lạnh.

Tần Kính Quân rụt lui bờ vai lộ ra trong không khí, đầy mặt kinh hoàng vô thố: “Ngươi. . . Không thể xằng bậy.”

Thân thể y bởi vì suy nhược, chưa từng nghiêm túc tập võ, mà người trước mắt này, vừa nhìn khí thế sắc bén băng lãnh, đã biết đối phương là một cao thủ, nếu như đối phương thật muốn làm gì, y căn bản không thể ngăn cản.

“Tần. . . Kính Quân? ? ?”

Thanh âm nam tử băng lãnh thoáng trầm thấp, tuy rằng vẫn lạnh như trước, nhưng đã không còn hùng hổ doạ người như vừa rồi.

Nếu hắn nhớ không lầm, người trước mắt này, hẳn là tên như vậy.

Tần Kính Quân trừng lớn hai mắt: “Đúng. . . Là ta. . . Ngươi, sao ngươi biết? ? ?”

Nam tử băng lãnh hơi híp mắt, không hề để ý tới Tần Kính Quân, thẳng tay xé rách quần áo và đồ dùng của y.

“Uy. . . Uy uy, đã nói là không thể như vậy. . . Ngươi người này, sao lại bá đạo không nói lý như thế! ! !”

Tần Kính Quân gắt gao che chở quần áo trên người, nhíu lại lông mày, tức giận đề cao thanh âm nói.

Tuy rằng đối phương khí thế khiếp người, cũng thực khiến y tâm sinh e ngại, thế nhưng, chẳng hiểu tại sao y cho rằng hắn sẽ không chân chính thương tổn y.

Tay đối phương dừng một chút: “Ngụy Tư Minh.”

“Ngụy Tư Minh? ? ? Tên của ngươi sao? ? ?”

Lực chú ý của Tần Kính Quân, lập tức bị ba chữ trong miệng nam tử hấp dẫn đi, căn bản là không chú ý tới, quần áo và đồ dùng trên người, đã bị xé gần hết, không những không che được thân thể, còn gió lạnh trận trận, khiến cho y toàn thân lạnh run.

“Lời ta vừa nói đều là thực sự, ngươi. . .”

Tần Kính Quân nói, vào nhất khắc nam nhân tự xưng Ngụy Tư Minh kia xé sạch đồ của y, rốt cục ngừng lại.

Con mắt ngập nước vốn đã mở thật to của y thoáng cái trừng càng tròn, đáy lòng kinh hoàng khó có thể nói rõ.

Vận khí của y tốt như vậy, sao lại để y trải qua chuyện này? ? ?

Tinh Tú lão nhân, tất cả các thúc thúc, ba ba đa đa của y đều nói cho y, y và ca ca là một đôi đã được định trước, hiện tại loại tình huống này, phải làm thế nào đây? ? ?

Vào lúc y tinh thần hoảng hốt, miên man suy nghĩ, Ngụy Tư Minh đã cầm quần áo rút đi hơn một lửa, sau đó cong xuống thắt lưng ghé sát vào Tần Kính Quân.

Tần Kính Quân bị khuôn mặt tuấn tú của hắn càng ngày càng tới gần áp bách hầu như khó có thể hô hấp, thân thể vốn đã băng lãnh của y, vào lúc này càng cứng lại rối tinh rối mù.

Ngụy Tư Minh vươn hai tay, xuyên qua hai nách Tần Kính Quân, trực tiếp đem y ôm lên, giống như một người lớn ôm tiểu hài tử, đem y ôm vào lòng, tới gần đống lửa.

“Ngươi. . .”

Thân thể Tần Kính Quân cứng ngắc run run, con mắt nhìn loạn chung quanh, không biết rốt cuộc nên làm thế nào cho phải.

Y không biết Ngụy Tư Minh muốn làm gì.

Nếu là muốn lăng nhục y, hẳn là, sẽ không chờ đến bây giờ còn chưa ra tay, hắn rốt cuộc là muốn. . .

Tư tự của Tần Kính Quân, lại một lần nữa bị bàn tay của Ngụy Tư Minh cắt đứt.

Tay Ngụy Tư Minh, có cảm giác hơi hơi lạnh lẽo, rất thon dài, rất thô ráp, lúc này đang gắt gao dán lên da thịt non mềm của y, chậm rãi trượt đi.

Động tác của hắn không hề thô lỗ như vừa rồi xé rách quần áo của Tần Kính Quân, cực kỳ thong thả mà có chứa hàm ý khác chậm rãi vuốt nhẹ.

Lông tơ và da gà thật nhỏ trên thân thể Tần Kính Quân đồng thời dựng đứng lên.

Tay Ngụy Tư Minh từ cổ y, vuốt nhẹ đến xương quai xanh, dần xuống phía dưới, đầu ngón tay lướt qua hồng anh đỏ bừng trước ngực y.

Tần Kính Quân hô hấp gấp gáp, cũng không nhịn được nữa, vươn tay cầm tay Ngụy Tư Minh: “Đừng! ! !”

Y chưa từng nghĩ tới, mình sẽ có một ngày, bị một nam nhân xa lạ ôm vào trong ngực, lấy tư thái tà nịnh như vậy đùa bỡn. . .

Điều này, từ lâu đã thoát khỏi mọi thứ tồn tại trong thế giới nguyên bản đơn thuần thư thích của y.

Đối mặt với y kháng nghị, Ngụy Tư Minh chỉ là một tay vẫn ôm thắt lưng y, một tay đặt ở trước ngực y, đổi thành nắm cằm y, giơ lên, hôn xuống đôi môi hơi mỏng phấn hồng nhàn nhạt của y.

Rõ ràng là một người băng lãnh như vậy, nhưng khi hôn, lại không hề nhẫn nại, nụ hôn càng thêm cuồng nhiệt, mang theo hơi thở đốt cháy Tần Kính Quân, cường thế cạy mở môi Tần Kính Quân, bá đạo đem lưỡi của mình xâm nhập vào.

Phản ứng của Tần Kính Quân lập tức trì độn.

Hai tay đẩy Ngụy Tư Minh, hai chân đá đạp lung tung, thế nhưng sức lực của y, đối với Ngụy Tư Minh mà nói, thật sự là không đáng nhắc tới.

Không chỉ không thể khiến cho động tác của Ngụy Tư Minh dừng lại, trái lại càng dụ dỗ ra càng nhiều tình cảm khó có thể khắc chế ẩn sâu trong cơ thể hắn.

Thế nhưng, thân thể dưới tay lạnh lẽo, tần suất tim đập cũng không bình thường, cho dù muốn y, nhưng hắn càng muốn y sống.

Bờ môi nóng hổi của Ngụy Tư Minh chà đạp gặm cắn trong miệng Tần Kính Quân, hô hấp chậm rãi nặng thêm, trong đôi mắt tối tăm chậm rãi tràn ra một tia ánh sáng tàn phá.

Vừa hôn người này, đã muốn đem y ăn tươi, ăn tươi, hoàn toàn ăn tươi, toàn bộ ăn tươi.

Ngụy Tư Minh nhắm mắt lại, lại mở ra, buông môi Tần Kính Quân, dùng sức thở hổn hển.

Không được, dự tính ban đầu của hắn không phải như thế.

Hắn vốn là muốn liều lĩnh giữ lấy người này, cho y nhận rõ tự do của y rốt cuộc là thuộc về ai. . .

Thế nhưng. . .

Hắn thấy được cái bớt trên người y, cái bớt hình thoi đỏ sẫm trên vai trái y.

Thấy cái bớt kia, hắn lập tức biết, người hắn coi trọng này, là đệ đệ hắn.

Bởi vì vai phải của hắn cũng có một cái bớt tương tự, từ khi ra đời hắn đã có ký ức, phi thường rõ ràng, hắn có một đệ đệ song sinh, một đệ đệ song sinh tên là Tần Kính Quân.

Mà, câu kia vừa rồi của Tần Kính Quân: “Tự do thân của ta, từ nhất khắc ta sinh ra, đã thuộc về ca ca ta.”

Thật sự là lấy được lòng hắn, chẳng biết tại sao lại lấy được lòng hắn.

Lại nhìn sắc mặt vì lạnh mà trắng bệch, đôi môi phát tím của y, hắn dĩ nhiên bắt đầu hận khí trời băng lãnh này.

Vậy nên, hắn muốn sưởi ấm cho y, rút đi tâm tư cưỡng bức y, trái lại là muốn đối tốt với y.

Vậy nên hắn xé quần áo ướt đẫm trên người y, cởi áo của mình, chỉ là muốn đem quần áo khô của mình đưa cho y mặc mà thôi.

Thế nhưng. . .

Vừa nhìn đến thân thể trắng nõn, làn da tái nhợt, thân thể nhu nhược tinh tế kia. . .

Không chỉ nhìn qua non mềm, sờ lên cũng mịn màng không gì sánh được, không có chỗ nào không ngừng mê hoặc hắn, khiến con thú không muốn người biết trong lòng hắn rục rịch.

Hắn là một người lạnh lùng bạc tình, rất ít có cảm tình kịch liệt như thế, khiến hắn có chút trở tay không kịp, cũng vô cùng kinh ngạc không ngớt. . .

Khi Ngụy Tư Minh buông ra Tần Kính Quân, trong con ngươi hơi nước mông lung của Tần Kính Quân còn dày đặc tâm tình hoảng hốt.

Ngụy Tư Minh nhìn nét mặt tái nhợt của y nhuộm lên đỏ ửng nhàn nhạt, dục vọng buộc chặt dưới thân không khỏi càng thêm đau đớn.

Rất muốn rất muốn đè y xuống. . .

Thế nhưng. . .

Duỗi tay sờ sờ độ ấm trên trán Tần Kính Quân, con ngươi giống như bốc cháy của Ngụy Tư Minh trong nháy mắt yên lặng xuống.

Hắn là một người có tính tự hạn chế rất mạnh.

Là một người hiểu được tính toán về lâu về dài.

Vậy nên toàn bộ dục niệm của hắn đều bị nhiệt độ nóng bỏng dưới tay xua tan đi.

Hắn từ trước đến nay sẽ không ủy khuất mình, nhưng vì người này đã nói y vừa sinh ra đã thuộc về hắn, hắn nguyện ý ngoại lệ.

Động tác của hắn ôn hòa cầm lấy quần áo vừa cởi ra của mình, mềm nhẹ mặc vào cho Tần Kính Quân.

Tần Kính Quân vừa lấy lại tinh thần, cũng khiếp sợ nhìn hắn: “Ngươi. . .”

“Còn nhiều thời gian.”

Ngụy Tư Minh nhàn nhạt trả lời nghi hoặc của y, nhưng ý tứ ẩn chứa trong đó, càng khiến khuôn mặt tuyệt mỹ của Tần Kính Quân nhuộm lên đỏ ửng không thể rút đi.

Hai gò má y ửng đỏ, cũng không còn giãy dụa.

Cúi đầu, an tĩnh nhu thuận mặc kệ Ngụy Tư Minh giúp y mặc vào quần áo mềm mại, còn mang theo hơi ấm thân thể của Ngụy Tư Minh.

Những thứ này chăm chú dán lên thân thể y, cảm giác cực giống với bàn tay vừa rồi của Ngụy Tư Minh, từ từ dạo chơi trên người y.

Điều này làm cho mặt y càng đỏ hơn, ngay cả hai tai cũng đỏ.

Thân thể hầu như bị hơi thở của Ngụy Tư Minh vây quanh, trong hô hấp, tràn đầy mát lạnh quạnh quẽ còn có một chút ấm áp.

“Ngươi phải nhớ kỹ.”

Ngụy Tư Minh cúi đầu nhìn y, tuyên bố quyền chiếm hữu của mình: “Ngươi là của ta.”

Tần Kính Quân nhíu mày, sau đó thả lỏng: “Ta là của ca ca. . .”

Trong con ngươi tối tăm của Ngụy Tư Minh lóe ra ý cười nhàn nhạt hiếm có: “Ca ca ngươi ở nơi nào? ? ?”

Tần Kính Quân ngơ ngác một chút, lắc đầu: “Ta không biết.”

“Chờ tới khi ngươi biết ca ca của ngươi ở đâu, chờ ngươi tìm được hắn, ta sẽ đem ngươi giao cho hắn sau.”

Ngụy Tư Minh nhàn nhạt nói.

Đương nhiên hắn nói như vậy là bởi vì hắn chính là ca ca trong miệng Tần Kính Quân, đem Tần Kính Quân giao cho chính mình cũng là một chuyện rất không tệ.

“Ngươi! ! !”

Tần Kính Quân lại có chút căm tức.

Kỳ thực đã quen nam nhân này không nói lý và bá đạo, y cho rằng hắn sẽ không cho phép y đề cập đến ca ca y, nhưng hắn, dĩ nhiên nói như vậy. . .

Lẽ nào trong mắt hắn, y chỉ là thứ đồ chơi gọi thì đến ném thì đi sao? ? ?

Cắn cắn môi dưới, Tần Kính Quân xoay đi khuôn mặt, trong lòng lại có chút rầu rĩ.

Càng đáng sợ chính là, rất giống như vì nam nhân này không coi trọng mà buồn. . .

Thân thể Tần Kính Quân vốn là băng lãnh, hiện tại bị Ngụy Tư Minh ôm vào trong ngực thay quần áo khô, lại truyền nội lực, tay chân y dần dần ấm áp lên, ấm áp và mệt mỏi khó có thể khống chế cứ thế kéo tới.

Rốt cục, y cũng không nhịn được nữa, trực tiếp ngã vào trong lòng Ngụy Tư Minh thiếp đi.

Mà Ngụy Tư Minh, còn lại là an tĩnh ôm y, con mắt tối tăm thâm thúy nhìn chằm chằm vào đống lửa toát ra màu quýt chẳng biết nghĩ tới cái gì.

Content Protection by DMCA.com
loading...

7 Responses

  1. Hana says:

    hihi…thật là bá đạo mà

  2. Smiley Joyce says:

    …. trời đất =))))

Để lại bình luận

%d bloggers like this: