Khuynh tẫn triền miên -pn2- Chương 5+6

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

 Edit: Huyết Vũ.

Phiên ngoại 2.5 đại tiểu bảo thiên chi đại bảo kỳ nhân

Tần Kính Quân cảm giác ngủ vô cùng thoải mái, cảm giác được an toàn và viên mãn trước nay chưa từng có.

Chờ tới lúc y vừa tỉnh lại, y vẫn ở trong thần miếu bỏ hoang, nằm trong lòng Ngụy Tư Minh, nhìn bầu trời sáng sủa bên ngoài một chút, hình như, đã qua một đêm.

Ngụy Tư Minh hình như chưa hề chợp mắt, một đôi con mắt đen kịt như mực, thẳng tắp nhìn y, ánh mắt chuyên chú mà trầm tĩnh.

“Ách. . .”

Nhất khắc nhìn thấy con mắt Ngụy Tư Minh, Tần Kính Quân không hiểu vì sao có cảm giác xấu hổ lúng túng, dĩ nhiên muốn né tránh. . .

Có thể là, bởi vì ánh mắt Ngụy Tư Minh quá mức chuyên chú nghiêm túc đi.

“Thả ta xuống.”

Tần Kính Quân phát hiện cơn mưa bên ngoại thần miếu đã tạnh, liền ở trong lòng Ngụy Tư Minh giãy dụa.

Sắc mặt Ngụy Tư Minh trầm xuống, không có buông tay, mà là ôm lấy Tần Kính Quân, hướng sang một bên, đem đấu lạp của Tần Kính Quân đội lên đầu y, rồi đứng dậy muốn đi ra ngoài.

“Ngụy Tư Minh! ! !”

Một tiếng này của Tần Kính Quân, kêu vừa vội vừa lớn, mất đi ổn trọng thường ngày.

Ngụy Tư Minh cúi đầu nhìn y: “Sao vậy? ? ?”

“Ngươi ngươi ngươi, ngươi đừng nói với ta, ngươi sẽ mặc như vậy đi ra ngoài? ? ? Còn có, ngươi định đi đâu? ? ?”

Ngụy Tư Minh đem áo ngoài cho y, còn mình chỉ mặc áo đơn, lẽ nào Ngụy Tư Minh dự định sẽ mặc thành như vậy đi ra ngoài gặp người sao? ? ?

Lại nói tiếp đều là lỗi của Ngụy Tư Minh, trước đó cũng không cẩn thận cởi quần áo của y, dĩ nhiên toàn bộ xé sạch.

Ngụy Tư Minh nhíu mày: “Vậy thì sao? ? ? Ai dám nói ta nửa câu thất lễ, trực tiếp giết chết là được. . .”

Giọng nói của hắn nhàn nhạt, giống như mạng người đối với hắn, đều chỉ là kiến hôi.

Hô hấp Tần Kính Quân cứng lại, nhíu lại lông mày: “Như vậy là không đúng. . . Bất cứ ai cũng đều có quyền lợi sinh tồn, ngươi không thể vì mình làm sai, liền lấy đi tính mệnh người khác. . .”

“Ta thích.”

Ngụy Tư Minh dường như đối với lời thuyết giáo của Tần Kính Quân một chút cũng không có hứng thú, nhẹ nhàng một câu ta thích liền mặc kệ Tần Kính Quân.

Tần Kính Quân cầm lấy quần áo trước ngực hắn: “Làm người trên đời, cần bận tâm rất nhiều thứ, đâu có ai không nói đạo lý như ngươi. . .”

Ngụy Tư Minh trực tiếp vươn tay điểm huyệt đạo của Tần Kính Quân.

Tần Kính Quân trừng lớn con mắt ngập nước, lên án nhìn Ngụy Tư Minh, trong mắt tụ tập càng ngày càng nhiều ủy khuất.

Ngụy Tư Minh biểu hiện ra tuy rằng không có nghe lời Tần Kính Quân, thế nhưng, hắn vẫn vào một chỗ bí ẩn trong Hoa Đào Tự đánh ngất một người, đoạt đi quần áo trên người người kia.

Tần Kính Quân nhìn mà kinh hãi, thế nhưng cũng may Ngụy Tư Minh chỉ đánh ngất người ta, so với trực tiếp giết chết vẫn tốt hơn nhiều.

Chờ Ngụy Tư Minh một lần nữa ăn mặc thỏa đáng lại đem Tần Kính Quân ôm vào trong lòng, mới vươn tay cởi ra huyệt đạo cho Tần Kính Quân: “Ngươi muốn đi đâu? ? ?”

“Khách sạn bình dân phía Tây thành.”

Tần Kính Quân theo phản xạ lập tức mở miệng nói.

Ngụy Tư Minh gật đầu, đầu ngón chân điểm xuống giống như con chim lớn, bay lên.

Khinh công như vậy tuyệt đối là đăng phong tạo cực ( đạt tới đỉnh cao )

Bị Ngụy Tư Minh ôm vào trong ngực, đấu lạp ở trên đầu Tần Kính Quân bị gió thổi bay phấp phới, nhìn cảnh sắc bên người giống như bóng mờ lui về phía sau, tự đáy lòng Tần Kính Quân có chút kính nể võ công của Ngụy Tư Minh: “Khinh công thật là lợi hại, có thể so với ba đa đa của ta. . . Sư phụ của ngươi là ai, ngươi nhìn qua còn rất trẻ, rốt cuộc là làm thế nào mới luyện được võ công như vậy? ? ?”

Tần Kính Quân bị nghi hoặc đáy lòng nghẹn có chút khó chịu, thành thật một trận xong, liền đem vấn đề liên tiếp hỏi ra miệng.

“. . . Dong dài.”

Trong thanh âm Ngụy Tư Minh mang theo khí lạnh, cúi đầu dùng con mắt tối tăm băng lãnh liếc nhìn Tần Kính Quân, người sau co rụt cái cổ, lập tức ngậm miệng lại.

Lúc này hắn mới thoả mãn ngẩng đầu, tìm kiếm khách sạn bình dân theo như lời Tần Kính Quân.

Khinh công của Ngụy Tư Minh, ở ngoài thành vẫn có thể dùng, nhưng vừa vào trong thành, tiếng người ồn ào, lại không có chỗ mượn lực, liền không tiện dùng.

Cuối cùng hắn trực tiếp ôm Tần Kính Quân đi bộ hành tẩu.

Ánh mắt người đi trên đường khiến Tần Kính Quân không được tự nhiên đến cực điểm: “Ngụy Tư Minh, ngươi thả ta xuống, tự ta có chân, ngươi ôm như vậy rất không được tự nhiên.”

Ngụy Tư Minh lần thứ hai cúi đầu, dùng đôi mắt lạnh lẽo nhìn y: “Không muốn người khác xem? ? ? Ta móc mắt bọn họ, hoặc là giết bọn họ thế nào? ? ?”

Tần Kính Quân lần thứ hai im miệng.

Ngụy Tư Minh này, tuyệt đối là tâm lý có chuyện, phương thức tự hỏi luôn luôn tàn bạo như vậy, giống như là không có lương tri. . .

Ở cùng với hắn, có thể vào lúc nào đó Ngụy Tư Minh nhìn y không vừa mắt, liền thuận tay răng rắc hay không. . .

Tần Kính Quân nghĩ, trên trán dĩ nhiên tràn ra vài giọt mồ hôi hột, vận khí của y tốt như vậy, hẳn là. . . Không có vấn đề gì chứ? ? ?

Chẳng qua, nếu vận khí y thực sự tốt, vì sao lại gặp phải Ngụy Tư Minh? ? ?

Tần Kính Quân buông tha chống đối Ngụy Tư Minh chuyên quyền độc đoán, để mặc Ngụy Tư Minh ôm, một đường chạy đến khách sạn bình dân.

Lục Thính Lan sắp vội muốn chết.

Bảo bối đồ đệ của hai đa đa hắn, bảo bối sư huynh của hắn, bảo bối Tần Kính Quân của toàn bộ Lưu Ly tiểu trúc, dĩ nhiên bị hắn đánh mất.

Cho dù vận khí của Tần Kính Quân thần kỳ tốt, thế nhưng, khuôn mặt tuyệt sắc của y, thân thể suy nhược không có võ công, vẫn làm cho hắn nhịn không được lo lắng, huống hồ, đêm qua còn mưa to một đêm, Tần Kính Quân, rốt cuộc chạy tới nơi nào? ? ?

Lục Thính Lan nỗ lực làm cho mình tỉnh táo, quyết định đợi thêm một ngày đêm, nếu đợi không được liền vận dụng thế lực Lưu Ly tiểu trúc và Tần gia đi tìm Tần Kính Quân.

Tần Kính Quân quả nhiên không để hắn thất vọng, ngày thứ hai liền trở về.

Chỉ là. . .

Phương thức trở về, có chút kỳ lạ.

Dĩ nhiên là bị một nam nhân xa lạ băng lãnh, khí thế bức người, nhìn qua kinh khủng không gì sánh được ôm về. . .

Bởi nam nhân bên người, đều là có đôi có cặp, Lục Thính Lan vừa nhìn thấy Tần Kính Quân bị Ngụy Tư Minh ‘Yểu điệu’ ôm trở về, trong óc lập tức nổ tung.

Cái đầu cũng không kịp nghĩ, không kịp tự hỏi, hắn đã xông lên trước, túm lấy quần áo Ngụy Tư Minh: “Ngươi đã làm gì tiểu Bảo? ? ?”

“Tiểu Bảo? ? ?”

Tiếng nói của Ngụy Tư Minh trầm xuống, đôi mắt híp lại, Tần Kính Quân vừa thấy cái dạng này của hắn, lập tức kéo kéo ống tay áo Ngụy Tư Minh: “Đây là sư đệ của ta, Ngụy Tư Minh ngươi đừng xằng bậy.”

Ngụy Tư Minh liếc nhìn y, lại lạnh lùng nhìn về phía Lục Thính Lan: “Sau đó đừng để ta nghe thấy xưng hô thân mật như vậy, y là của ta.”

“Phốc. . . Không phải đâu. . . Khụ khụ khụ. . . Tiểu Bảo. . . .”

Ngụy Tư Minh một ánh mắt đao lạnh giết qua, Lục Thính Lan lập tức im miệng, nhỏ giọng nói thầm: “Tiểu Quân Quân nhà ta thành của ngươi lúc nào. . .”

“Tiểu Quân Quân cũng không được! ! !”

Thanh âm Lục Thính Lan vừa ra, Ngụy Tư Minh liền cảnh cáo nói.

“Uy, ngươi dựa vào cái gì quản nhiều như vậy, ta gọi tiểu Bảo, gọi tiểu Quân Quân, ngươi làm gì ta, có bản lĩnh ngươi cắn ta, tiểu Quân Quân tiểu Quân Quân, tiểu Kính Kính, tiểu Bảo, tiểu bảo bảo. . .”

“Ta giết ngươi!”

Ngụy Tư Minh toàn thân bao phủ một tầng giá rét, động tác cực kỳ lưu loát, nâng tay một đạo tia sáng màu bạc hiện lên, thẳng tắp đánh về phía cổ Lục Thính Lan.

“Đừng. . .”

Tần Kính Quân biết Ngụy Tư Minh nói thật, mắt thấy hắn ra tay, sợ đến hô hấp cũng ngừng lại.

Cũng may công phu bản thân Lục Thính Lan cũng không tệ, càng có mấy chiêu bảo mệnh, cực kỳ chật vật né sang một bên.

Tần Kính Quân thấy hắn tránh thoát mới thở phào nhẹ nhõm, cảm giác được Ngụy Tư Minh lại muốn phát tác, áp sát vươn tay ôm lấy cánh tay hắn: “Không nên tùy tiện đả thương người.”

Nói, một đôi con mắt ngập nước chăm chú nhìn chằm chằm con mắt Ngụy Tư Minh.

Thân thể Ngụy Tư Minh cứng đờ, sát khí trên người chậm rãi rút đi, hừ lạnh một tiếng hỏi Tần Kính Quân: “Phòng của ngươi ở đâu? ? ?”

Tần Kính Quân lập tức mở miệng: “Lầu hai, bên phải, phòng thứ ba.”

Ngụy Tư Minh trực tiếp thả người nhảy lên, dùng chân đá văng cửa, đem Tần Kính Quân đặt ở trên giường, rồi mới lạnh lùng nói: “Tiểu nhị! ! !”

“Khách. . . Khách quan có cái gì phân phó? ? ?”

“Đưa nước nóng lên, chúng ta muốn tắm rửa. . . Phải nhanh!”

“Vâng vâng. Tiểu nhân cái này đi. . .”

Tiểu nhị bị khí lạnh toàn thân Ngụy Tư Minh dọa cho thanh âm run rẩy, thấy hắn không nói gì thêm liền lập tức bỏ chạy.

Ngụy Tư Minh thấy tiểu nhị đã đi, đóng cửa lại, lập tức bắt đầu cởi quần áo, kỳ thực hắn ghét nhất trên người mình nhiễm phải thứ gì đó khác.

Nếu không phải Tần Kính Quân không muốn hắn ăn mặc áo đơn đi ở trên đường, hắn nhất định sẽ không mặc quần áo của người khác.

Một đường này tâm tình hắn nặng nề đến cực điểm, hiện tại khẩn cấp muốn cởi quần áo.

Tần Kính Quân thấy hắn như vậy, lục lọi trong đống y bào của mình, lấy ra một chiếc trường bào màu tím: “Đây là áo choàng Lam di Lưu Ly tiểu trúc làm cho đa đa ta, ngươi mặc vào trước đi. . .”

May là làm không tốt, bằng không, y sẽ không lấy ra cho Ngụy Tư Minh mặc.

Ngụy Tư Minh liếc nhìn, không có mở miệng thẳng mặc áo đơn, ngồi ở trên ghế không coi ai ra gì châm trà uống.

Tần Kính Quân lại nhíu nhíu mày: “Tốt xấu ngươi cũng khoác lên trước một chút, một hồi tiểu nhị sẽ đến đưa dục dũng và nước nóng. . .”

Nói, Tần Kính Quân đứng lên, đi đến chỗ cửa: “Ta xuống phía dưới tìm Thính Lan trước, ngươi tắm xong thì gọi ta.”

Thân thể Ngụy Tư Minh, trong nháy mắt chắn trước mặt y: “Ai cho phép ngươi đi? ? ?”

Tần Kính Quân lần thứ hai trợn tròn mắt to ngập nước, Ngụy Tư Minh đây là ý gì, chẳng lẽ, còn bắt y ở lại xem hắn tắm rửa? ? ?

 

Phiên ngoại 2.6 đại tiểu bảo chi quấn quýt thân phận.

Giống như nhìn ra nghi vấn của y, Ngụy Tư Minh khuôn mặt âm trầm: “Ngồi trong này, đâu cũng không cho đi.”

Ý của hắn, chính là bắt Tần Kính Quân lưu lại, về phần có nhìn hắn tắm rửa hay không, căn bản là không quan hệ.

“Vì sao? ? ?”

Tần Kính Quân thực sự là càng ngày càng nổi giận, từ khi nhìn thấy Ngụy Tư Minh này, liền chưa từng thấy hắn phân rõ phải trái.

Chẳng biết tại sao quản đông quản tây với y, tự ý chủ trương, còn không cho một lời giải thích, thật sự là quá ác liệt! ! !

“Ngươi không thể ở chỗ ta không nhìn thấy.”

Đối với vấn đề của Tần Kính Quân, Ngụy Tư Minh không cáu không giận, nhàn nhạt mở miệng.

Hắn chính là như vậy, đáy lòng ẩn chứa tình tự rõ ràng là kịch liệt, muốn biểu đạt dục vọng chiếm hữu cũng là cuồng dã, nói ra, lại nhàn nhạt như vậy.

Ngụy Tư Minh nói, lần thứ hai làm Tần Kính Quân nghẹn họng, khiến Tần Kính Quân cảm thấy không thể nói gì hơn.

Y thẳng tắp nhìn Ngụy Tư Minh một hồi, thấy kiên trì lãnh ngạnh trong ánh mắt đầy hàn băng kia, hai vai y chùng xuống, xoay người nổi giận ném mình lên giường.

“Được, ta không đi, ngươi tùy tiện.”

Ngụy Tư Minh này, xem ra phải nghĩ biện pháp cắt đuôi, để hắn kề cận y như thế, sớm muộn gì cũng xảy ra vấn đề.

Thế nhưng, võ công người này cao như vậy, phải làm thế nào mới được? ? ?

Qua một hồi, tiểu nhị đem nước nóng và dục dũng tới, Ngụy Tư Minh cũng không di chuyển bình phong, trực tiếp đem dục dũng đặt ở bên trong, cởi quần áo tắm.

Tần Kính Quân thấy vậy rên lên một tiếng, xoay người, đem mặt mình chôn vào trong chăn.

Y lần thứ hai khẳng định, Ngụy Tư Minh, nhất định là từ chỗ dã man chưa khai hóa nào đó chạy đến, không hiểu luân thường không biết quan tâm người khác, làm chuyện gì cũng khư khư cố chấp. . .

Đầu Tần Kính Quân không ngừng chuyển động, nghĩ phương pháp trốn khỏi Ngụy Tư Minh.

Đối với người này, y tuy có chút hiếu kỳ, có vài phần cảm giác kỳ dị, thế nhưng, dù sao bị một người xa lạ quản chế như vậy thật sự là làm cho người ta cảm thấy không được tự nhiên, nếu như Ngụy Tư Minh là ái nhân của y, quản y như vậy, trái lại còn có thể chấp nhận.

Thế nhưng, then chốt là, bọn họ không có bất cứ quan hệ nào cả! ! !

Người quan hệ gì cũng không có, nhưng lại quản y như vậy, khiến y có chút không phục, hơn nữa, hắn còn tùy tiện ra tay đả thương người, vừa rồi mạng nhỏ của Lục Thính Lan, thiếu chút nữa liền bàn giao trong tay hắn.

Nếu tiếp tục ở cùng nhau, khó bảo toàn y sẽ không đứt luôn trong tay hắn. . .

Nhưng mà. . .

Nếu y rời khỏi người kia, người kia, có phải là sẽ giết càng nhiều người không? ? ?

Tuy rằng quen biết ở chung với hắn còn chưa tới một ngày đêm, thế nhưng y cũng đã biết nam nhân này tuyệt đối coi mạng người là con kiến hôi, há miệng ngậm miệng liền muốn giết người.

Mà đối với y khuyên bảo, Ngụy Tư Minh biểu hiện ra tuy rằng không nghe thấy, thế nhưng hành vi cũng thu liễm không ít, không có tàn bạo như trong miệng nói.

Này, liệu có phải là, y có lực ảnh hưởng nhất định đối với Ngụy Tư Minh, nếu y ở bên người hắn, hắn sẽ có một chút nhân tính? ? ?

Nghĩ nghĩ, Tần Kính Quân có chút quấn quýt, rõ ràng là một người không thân chẳng quen, ném đi không quản, còn mình trực tiếp về nhà không phải là giai đại vui mừng sao, vì sao y lại ở chỗ này do dự? ? ?

“Đang suy nghĩ cái gì? ? ?”

Hơi thở nóng rực của Ngụy Tư Minh, đột nhiên xuất hiện bên tai Tần Kính Quân, Tần Kính Quân nhất thời không có phản ứng tới, thân thể ngẩn ra, thuận miệng hồi đáp: “Đang suy nghĩ có nên rời khỏi ngươi hay không. . .”

“Không được! ! !”

Tần Kính Quân vừa mới nói xong, hai tay Ngụy Tư Minh đã chăm chú túm lấy cánh tay Tần Kính Quân: “Ta nói rồi, ngươi là của ta, đời này kiếp này, đều không cho phép rời khỏi ta, ngươi phải ở lại bên người ta.”

Tần Kính Quân lúc này mới ý thức được Ngụy Tư Minh đã tắm rửa xong, y thở dài một tiếng, cảm thấy hiện tại đối mặt với Ngụy Tư Minh, vừa bất đắc dĩ vừa tức giận.

Vấn đề quan trọng nhất giữa bọn họ là y là chuyển thế linh đồng, lúc y và ca ca vừa mới sinh ra đã được định trước là một đôi.

Cũng vì vấn đề duy nhất này, hiện tại y và Ngụy Tư Minh, nửa bước cũng không thể bước tiếp, dây dưa như vậy, tiếp tục duy trì đối với hai người bọn họ đều là thương tổn.

Y đã rất mẫn cảm phát hiện, y và Ngụy Tư Minh đều không giống người thường.

Ngụy Tư Minh từ trên khuôn mặt Tần Kính Quân phát hiện vài tia đầu mối, hắn trực tiếp thoáng tách ra một chút, đem thân thể Tần Kính Quân lật lại, đè lên trên người y: “Ta muốn ngươi, ngươi là của ta, không thể rời khỏi ta.”

Tần Kính Quân lúc này cảm giác được, dĩ nhiên không phải kinh hoảng, không phải sợ hãi, mà là vài phần phức tạp nói không rõ.

Nếu như, Ngụy Tư Minh hiện tại thực sự muốn y, có phải sau đó y và Ngụy Tư Minh sẽ trói buộc lẫn nhau, không cần nghĩ tới vị ca ca không biết ở nơi nào kia không? ? ?

Loại ý nghĩ này, giống như trái cấm vườn địa đàng, mê hoặc tư tự của Tần Kính Quân.

Hắn tinh tế nhìn khuôn mặt anh tuấn của Ngụy Tư Minh, thân thể không tự chủ được bắt đầu phát nóng.

Đối với người này, y thực sự có cảm giác, rất muốn thân cận, nói buồn bực hắn bá đạo cũng là bởi vì hai người không có quan hệ, hoặc là nói vì không thể có quan hệ mà y buồn bực.

Nếu như, y cùng người kia đến bên nhau, các ba ba đa đa thúc thúc bá bá của y, có thể quên chuyện về y và ca ca y, từ đó thành toàn cho hai người bọn họ không? ? ?

Ý niệm này lan tràn trong đầu Tần Kính Quân, thế nhưng vừa nảy sinh một chút, đã bị Tần Kính Quân tự tay bóp chết.

Bởi vì y nhớ tới Tinh Tú lão nhân nói, huyết đồng sinh ra đó là họa thế, người duy nhất có thể ngăn cản huyết đồng, chính là y, cũng chỉ có y, chuyển thế linh đồng.

Vậy nên, y không thể tùy hứng.

Không thể dựa vào ý thích của mình, không thể phóng túng, đôi mắt hàm chứa hơi nước ngẩn ra giật mình nhìn Ngụy Tư Minh, tia sáng đáy mắt Tần Kính Quân, từng chút từng chút tối xuống.

Y giật giật thân thể, muốn giãy dụa, vươn tay đẩy Ngụy Tư Minh: “Không muốn. . . . Đứng lên, buông.”

“Không! ! !”

Ngụy Tư Minh thẳng thắn lưu loát hồi đáp, sau khi trả lời, lập tức cúi đầu xuống, che lại đôi môi Tần Kính Quân.

Ở trong thần miếu không muốn y, là bởi vì hoàn cảnh ở đó không tốt, thân thể Tần Kính Quân lại có chút không khỏe.

Mà hiện tại, Tần Kính Quân trải qua một đêm nghỉ ngơi, đã khôi phục lại, hơn nữa, điều kiện ở đây cũng tốt hơn thần miếu.

Bàn tay to lớn của Ngụy Tư Minh, dễ dàng đem đôi cổ tay mảnh khảnh của Tần Kính Quân, ấn lên đỉnh đầu Tần Kính Quân, cái lưỡi cũng đã song song không cho cự tuyệt nạy mở cánh môi Tần Kính Quân, trong lúc hôn môi cũng khẽ nhấn mạnh một lần: “Ta muốn ngươi.”

Những lời này, mang theo bá đạo, mang theo ép buộc, mang theo không thể phản kháng.

Trong lòng Tần Kính Quân không quá phản đối, chỉ là, y vẫn nhớ tới huyết đồng ca ca chưa bao giờ gặp kia, có chút sợ ở bên Ngụy Tư Minh sẽ làm huyết đồng trở thành kẻ họa thế, vậy nên y vẫn không buông tha giãy dụa.

Hung hăng cắn đầu lưỡi Ngụy Tư Minh một chút, thừa dịp đầu lưỡi Ngụy Tư Minh ăn đau, Tần Kính Quân thở dốc nói: “Ca ca. . . Không được, ta là của ca ca, ta có ca ca. . . Ta là của hắn, ngươi không thể. . . Không thể đụng vào ta! ! !”

Ngụy Tư Minh vốn bởi vì Tần Kính Quân phản kháng và cắn hắn mà dâng lên bạo ngược, lần thứ hai bởi vì lời Tần Kính Quân nói, liền rút đi vài phần, hắn một lần nữa ngậm lấy môi dưới của Tần Kính Quân: “Như vậy, đem ta trở thành ca ca ngươi là được. . .”

“Không được. . .”

Hai tay Tần Kính Quân bị áp lên đỉnh đầu còn đang giãy dụa.

Thế nhưng Ngụy Tư Minh không để ý tới y, còn dùng một bàn tay khác, cởi bỏ quần áo trên người Tần Kính Quân.

Môi lưỡi hắn lại xâm lấn đôi môi Tần Kính Quân, Tần Kính Quân mánh cũ muốn cắn hắn, lại nếm tới mùi máu tươi nồng đậm, Tần Kính Quân lập tức phản ứng tới đó là máu của Ngụy Tư Minh, y vừa cắn rách lưỡi Ngụy Tư Minh.

Vừa nghĩ như thế, y liền có chút nhẹ dạ áy náy, nguyên bản giãy dụa cũng yếu đi vài phần.

Sau khi cởi bỏ y bào của y, bàn tay có chút thô ráp của Ngụy Tư Minh di chuyển trên da thịt trơn truột của Tần Kính Quân, môi lưỡi lưu luyến mút vào nước bọt trong miệng Tần Kính Quân.

Thân thể vốn đã nóng lên của Tần Kính Quân, sau khi bị Ngụy Tư Minh mơn trớn, càng giống như nổi lửa, đem cả người y đốt cháy.

Loại lửa nóng này, càng từ tầng ngoài làn da truyền vào trong máu, trong cốt tủy, cuối cùng, ngay cả suy nghĩ của y cũng bị thiêu cháy.

“Ô. . . Không. . .”

Chỉ là một nụ hôn, một bàn tay, đã có thể khiến lý trí của Tần Kính Quân căng thẳng, hơn nữa rất có xu thế sắp sửa tan vỡ.

Ngụy Tư Minh này, ảnh hưởng đối với y, thật sự là không thể khinh thường.

Thế nhưng y hiện tại đã không có thời gian tính toán cái này, tay Ngụy Tư Minh một đường theo đường cong thân thể y xoa nhẹ, rất trực tiếp bao vây nơi yếu đuối thuộc về nam tử dưới thân y.

Điều này làm cho đôi mắt hơi nước sương mù của y càng thêm mê ly, hai tay bị áp chế lên đỉnh đầu cũng bỗng nhiên siết chặt, thân thể không tự chủ được run rẩy.

Cho dù vào lúc này, nét mặt Ngụy Tư Minh cũng không có nửa phần biểu tình, chỉ là hơi phiếm hồng, chỉ có ánh lửa toát ra nơi đáy mắt mới tiết lộ tình tự đáy lòng hắn.

Ngụy Tư Minh như vậy, hoàn toàn không giống tàn bạo thường ngày, bàn tay ấm áp của hắn trấn an vật nhỏ ở trong tay, không ngừng an ủi khiến nó đứng thẳng lên.

Tới lúc này, Tần Kính Quân đã không biết là nên tiếp thu hay là nên cự tuyệt, chỉ có thể vào lúc Ngụy Tư Minh rút khỏi môi y, mơ mơ hồ hồ kêu ca ca. . .

Y kêu ca ca, không biết là để nhắc nhở Ngụy Tư Minh nhớ tới y là của ca ca mà buông tay, hay là bởi vì nghe lời Ngụy Tư Minh nói, đem Ngụy Tư Minh trở thành ca ca y. . .

 

Content Protection by DMCA.com

loading...

6 Responses

  1. cocacola0106 says:

    còn nhiều cặp muốn xoi quá

Để lại bình luận

%d bloggers like this: