Siêu sao -q4- Chương 13+14

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

 Edit: Huyết Vũ.

Đệ thập tam chương: Ngẫu nhiên xung động.

“Bảo bối, xem anh tra được gì này.” Bàn tay Charles một phát đẩy ra cửa phòng tắm, cũng mặc kệ Đường Phong hiện tại có phải khỏa thân ngâm mình trong bồn tắm lớn xem điện ảnh hay không, và có phải vào lúc nào đó cậu đã từng nói với anh, xin không nên vào lúc Đường Phong tắm tiến hành quấy rối hay không.

Nếu như Charles không phải quên, thì chính là bị chuyện vui vẻ gì đó làm mờ đầu óc.

“Anh tốt nhất nên cho em một lý do không đem nước tắm hắt vào anh.” Thở dài, thời gian cá nhân hiếm có của cậu đã bị con gấu lớn này phá hủy, đỡ lấy rìa bồn tắm ngồi dậy, Đường Phong vươn tay ấn nút tạm dừng, cậu vừa mới xem một nửa bộ phim, vừa lúc đến đoạn cao trào.

Chuyện này giống như sau khi ngồi trên cáp treo thong thả lên núi rốt cục sắp được chuẩn bị hưởng thụ niềm vui chạy xuống, lúc này lại cứng rắn bị kẹt nửa vời trên đỉnh, khó chịu không phải bình thường.

Đường Phong nghiêng đầu nhìn về phía đầu sỏ, tiện tay vuốt mái tóc ướt ra sau, đèn trong phòng tắm bởi vì Đường Phong xem điện ảnh mà điều chỉnh có chút mờ tối, một chút sương trắng tràn ngập trong phòng tắm khiến nơi nho nhỏ này đột nhiên trở nên mơ mộng.

Làn da trắng trẻo lại khỏe mạnh, hình thể bời vì rèn đúc lâu dài mà bảo trì vô cùng tốt, giống như mỹ nhân ngư chìm đắm trong làn nước trong suốt trong phim 《cướp biển vùng Caribbean 》, đôi môi ướt át kia hé ra hợp lại đang nói gì đó Charles đột nhiên nghe không được, chỉ cảm thấy cả người mình đều bị mê hoặc.

Thật khó hiểu, vì sao ở bên nhau đã lâu như vậy, anh vẫn như cũ không thể trốn khỏi cạm bẫy của đối phương.

“Chát!” Đường Phong đem khăn lông ướt ném lên đầu con gấu nào đó sắp rớt cả tròng mắt, đánh tan mộng đẹp của Charles, “Hoàn hồn.”

“Mỗi lần thấy em. . . Không mặc quần áo.” Chìa tay đem khăn lông ướt từ trên mặt gỡ xuống, Charles nửa ngồi xổm bên cạnh bồn tắm lớn nhếch miệng cười với người kia, “Anh đều có một loại cảm giác tình yêu đầu tiên.”

“Vậy số lần tình đầu của anh đúng là rất nhiều.”

Charles híp híp mắt, có chút khẩn cấp nói với Đường Phong: “Đừng vội đuổi anh ra ngoài thân ái, anh đã tra được một vài thứ rất hữu dụng.”

“Những lời này anh vừa nói rồi.”

“Được rồi, khách sạn mà Lục Thiên Thần bọn họ định cử hành lễ đính hôn kỳ thực là vào hai ngày trước mới vội vội vàng vàng đặt chỗ.” Nói đến đây, Charles liền bình tĩnh nhìn cậu.

“Sau đó thì sao?” Cứ như vậy không có tiếp theo?

Đường Phong không giải thích được nhìn Charles.

“Họ Trương mở hành lang triển lãm tranh kia, hắn ta có phải cũng là hai ngày trước mới biết chúng ta muốn tới Giang Tây du lịch phải không? Chỉ có hắn biết chúng ta sẽ đặt phòng ở chỗ nào và vào lúc nào,” Charles đứng lên ngồi ở bên cạnh bồn tắm, vươn tay tùy ý khuấy nước, “Chuyện này cực kỳ đơn giản, tên Trương bán tranh kia kỳ thực là một tên mật thám, đem bảng giờ giấc hành trình của chúng ta cung cấp cho Lục Thiên Thần.”

“Có khả năng này, tiếp tục.” Đường Phong không phải chưa từng hoài nghi học trưởng Trương, bắt đầu từ khi đối phương xuất hiện vừa vặn rất gần với thời gian Lục Thiên Thần chia tay với cậu, rõ ràng nhất chính là biểu hiện hơi cố ý lại mất tự nhiên của đối phương vào đêm qua ngẫu nhiên gặp Lục Thiên Thần.

Diễn xuất vụng về ở trong mắt một người diễn viên có diễn xuất tinh tế giống như là đứa trẻ đang nói dối, rất dễ bị nhìn thấu.

Nhưng Đường Phong không muốn hoài nghi đối phương, dù sao từ khi cậu tiếp xúc với học trưởng Trương đến xem, đối phương về bản chất là một người không tệ, chỉ là không biết vì sao lúc này lại cố ý tiết lộ hành tung của họ.

Thật sự chỉ là vì cô đàn em cùng trường kia sao?

Đường Phong không phải người có thể bị một lý do tùy tiện lừa phỉnh.

“Vậy nên Trương bán tranh khẳng định là người Lục Thiên Thần phái tới xếp vào bên cạnh em. Ôi, đúng rồi, tiểu ác ma kia cũng vậy, hai người một sáng một tối khiến chúng ta không hề phòng bị, ” Charles một bộ hình dạng tức giận, hai tay nắm hai vai ướt đẫm của Đường Phong, trầm giọng nói rằng, “Lục Thiên Thần này thật tệ bảo bối, cậu ta là cố ý muốn chọc giận em.”

Cố ý chọc giận?

Đường Phong vốc một ít nước hắt lên khuôn mặt, hít một hơi nói: “Anh ta muốn chọc giận em cái gì?”

“Cái này gọi là phép khích tướng, cố ý cho em thấy cậu ta ở cùng với một người phụ nữ khác, làm cho em phải đổi ý.” Charles cầm lấy khăn mặt khô thay người kia xoa xoa giọt nước rơi trên trán, hào hứng nói rằng, “Trời ạ, cậu ta thật xấu, nếu như là thật không quên được em vì sao lại muốn rời khỏi, ôi, anh biết rồi, đây là cái gì lấy lùi làm tiến.”

“Nói như thật ấy.” Đường Phong đối với lời Charles bảo lưu ý kiến, cậu nghĩ Lục Thiên Thần không phải là người như thế, nhưng song song lại có một chút hoài nghi, dù sao Lục Thiên Thần mới là người giấu đến sâu nhất.

“Vậy chuyện hôm qua giải thích thế nào?” Charles không cho là đúng, hừ nhẹ một tiếng nói, “Mặc kệ thế nào, chí ít chúng ta có thể rõ ràng một việc, Lục Thiên Thần xuất hiện ở chỗ này khẳng định có liên quan tới em, bày đặt nhiều chỗ như vậy không đi hết lần này tới lần khác tới nơi này cử hành lễ đính hôn?”

“Nguyên nhân không quan trọng, quan trọng là khi bọn hắn đem đầu mâu nhắm ngay vào em song song cũng là một loại tranh chấp với anh!” Charles căm giận nói, “Bảo bối, lẽ nào em định cứ nhịn xuống như thế? Đám chết tiệt đốn mạt kia đều ức hiếp đến trên đầu chúng ta.”

“Đương nhiên không.” Đường Phong lắc đầu, “Thế nhưng em không muốn phá hỏng lễ đính hôn của bất cứ ai, đã có người mời, chúng ta cũng đi tham gia lễ đính hôn đi.”

“Anh đồng ý với ý kiến của em bảo bối!” Charles búng ngón tay, “Quà biếu anh sẽ sai người chuẩn bị, hiện tại anh cũng muốn tắm.”

“Quay người lại, đi ra ngoài đóng cửa, tạm biệt không tiễn cảm ơn.” Một lần nữa nằm trở lại, Đường Phong cố ý gập một chân chỉ chỉ về phía Charles, “Nghe lời, gấu Char.”

“Em không thể đối với anh như thế. . .”

“Ba, hai. . .”

Con gấu nào đó lập tức xoay người chạy đi ra ngoài, một giây sau lại duỗi tay đóng lại cửa phòng tắm: “Thân ái, xem phim vui vẻ.”

Đường Phong nở nụ cười, con gấu lớn ngu ngốc này.

Tắm xong mặc áo choàng tắm, tắt máy vi tính, Đường Phong xoa tóc đi ra phòng tắm, nói: “Em tắm xong rồi, anh vào đi.”

“Charles?” Đường Phong không thấy được người.

“Bảo bối, anh ở đây.” Thanh âm từ trên giường truyền đến, lúc này Đường Phong mới phát hiện chăn trên giường là gồ lên.

“Anh đang làm gì vậy, muốn bí chết mình sao?” Thất thanh bật cười, người này đi tới dùng sức đánh xuống một chưởng lên cái đống lồi lên, “Này, ra đây.”

“Anh chờ em đã rất lâu rồi, đến, mời hưởng dụng.” Chăn xốc lên, Charles bên trong cư nhiên là khỏa thân, hai tay hai chân mở ra hình chữ đại ( 大 ), một bên nói, “Mau nhanh bảo bối, mau tới ăn anh!”

“Thật nhiệt tình, thế nhưng em phải xem món tay gấu này có hợp khẩu vị hay không trước đã.”

Tiện tay đem khăn mặt mềm mại lau tóc che ở trên vị trí trung tâm nào đó của Charles, khóe miệng Đường Phong hàm chứa nụ cười, cố ý dùng ánh mắt chuyên chú từ trên xuống dưới quét khắp người Charles, người sau nhắm mắt lại một bộ dáng dấp đợi bị hưởng dụng.

Ngón tay đầu tiên là rơi vào trên vai Charles, Đường Phong nhẹ nhàng nhéo nhéo cơ ngực người nào đó, tấm tắc khen ngợi nói: “Không tệ, rất có lực.”

“Còn có ở đây, chủ nhân của anh.” Charles chủ động chỉ chỉ cơ bụng rắn chắc dưới ngực mình, “Sờ sờ chúng nó.”

Đường Phong bị Charles chọc cho nở nụ cười, theo lời Charles sờ sờ cơ bụng người này: “Cứng quá, là làm từ đá sao?”

“Thử xem sẽ biết.” Vọt một cái đột nhiên từ trên giường nhảy dựng lên, Charles túm lấy Đường Phong đem người kéo đến ngồi trên đùi mình, dưới áo tắm của Đường Phong thế nhưng trống không một mảnh, hai bên không có trở ngại va chạm lẫn nhau, trong nháy mắt giống như là vào đêm châm lên pháo hoa, lạch tạch lạch tạch vang lên song song bốc lên hơi nước.

Hai người hầu như là cùng hít sâu một hơi, có cần phải kích thích như thế không?

“Anh có thể chứ?” Charles vô sỉ hỏi, người này sớm đã dùng động tác thật nhỏ chậm rãi cọ sát, hai tay không biết từ lúc nào chạy vào trong áo người kia, nhẹ nhàng lôi kéo, áo choàng tắm mềm mại màu trắng kia liền từ trên vai Đường Phong chảy xuống bên hông.

Thân thể tuổi trẻ, thậm chí ngay cả dục vọng đáy lòng cũng là tuổi trẻ như vậy, chỉ cần bị nhẹ nhàng trêu đùa liền không có cách nào ngăn chặn.

Một trong những nguyên nhân thích ở cùng với Charles, đó chính là có thể không chút nào che giấu lộ ra nhu cầu của mình, người sống vất vả như vậy, vậy nên bình thường đều đang tận lực áp chế mình, ủy khuất mình.

Nếu như cả đêm đều phải dùng dây thừng trói chính mình lại, vậy cuộc sống như thế thật đúng là không xong.

“Hầu hạ cho tốt.” Cười đến nheo lại con mắt, hai tay Đường Phong đẩy ra đem Charles ấn ngã lên giường, ngón tay giơ lên lắc lắc trước mắt đối phương, “Phục tùng mệnh lệnh của em, không được nhúc nhích, không được chạm vào em.”

“Ôi. . . Anh sẽ chết mất.” Hai tay giơ lên cầm lấy cái gối, Charles cắn chặt khớp hàm, “Đến đây đi, chủ nhân của anh!”

Thật đúng là một đêm hỗn loạn cực kỳ. Đường Phong hít sâu một hơi chậm rãi ngồi lên, phỏng chừng sáng sớm ngày mai cậu sẽ phải hối hận vì xung động của tối hôm nay.

Cậu đột nhiên nhớ tới lời Albert, không sai, đây là xung động.

Thỉnh thoảng thuận theo một chút xung động trong lòng mình, có lẽ cũng tốt.

Đường Phong cúi đầu hôn lên đôi môi mềm mại của Charles, cậu chỉ là nói không cho Charles chạm vào cậu, nhưng cũng không nói cậu không thể hôn đối phương.

Về phần lễ đính hôn ngày mai của Lục Thiên Thần, đúng như lời Charles nói, mặc kệ nguyên nhân là cái gì, bọn họ đã bị ức hiếp thỉnh thoảng cũng sẽ có xung động phản kích.

 

Đệ thập tứ chương: đính hôn.

Thật đúng là có người đưa thiệp mời cho bọn họ, thế nhưng phỏng chừng học trưởng Trương không tiện đến, sáng sớm Đường Phong còn đang cuộn mình trong chăn không muốn nhúc nhích nhân viên phục vụ đã đưa tới bữa sáng, thuận tiện cũng mang đến thiệp mời cho bọn họ, thiệp mời là Charles nhận.

Con gấu này vừa nhận được thiệp mời liền vui vẻ nói với Đường Phong: “Em xem, anh nói không sai phải không. Bọn họ quả nhiên đến mời chúng ta.”

“Bảo bối, chúng ta có đi không?” Một lần nữa bò lên trên giường, Charles cách chăn cho Đường Phong một cái ôm thật to.

“Nhận thiệp mời mà không đi là không lễ phép, anh không phải đã cho người chuẩn bị quà biếu sao? Chúng ta đương nhiên phải đi.” Từ trong chăn lộ ra cái đầu, Đường Phong nhận lấy thiệp mời thắt gọn, chế tác vô cùng tinh mỹ, là phong cách tinh giản tương đối lưu hành gần đây, mặt trên còn viết tên Lục Thiên Thần và vị hôn thê tiểu An.

Đương nhiên, cũng có viết tên cậu.

Rốt cuộc là thiệp mời hay thư thách đấu, đúng là thật có chút nói không rõ, nhưng mặc kệ là gì, bọn họ đã nhận rồi.

“Charles, mặt trên không viết tên anh.” Đường Phong cầm thiệp mời vẫy vẫy trước mặt người kia.

Charles một tay cầm lấy thiệp mời, chẳng thèm để ý nói: “Anh và em là người một nhà.”

“Được rồi. . .” Đường Phong nhẹ nhàng cười, kéo con gấu lớn qua hôn một cái.

Buổi tối là điển lễ đính hôn của Lục Thiên Thần, ngoại trừ Đường Phong Trần Minh Húc cũng ngoài ý muốn nhận được thiệp mời đặc biệt, bởi vì lúc đi ra ngoài không mang đồ vest, Trần Minh Húc bỏ chạy đi mua quần áo với học trưởng Trương.

Đến lúc đó Charles và Đường Phong cùng nhau đi.

Mặc đồ vest màu sậm, trước khi bữa tiệc bắt đầu Charles và Đường Phong đúng giờ đến phòng tiệc của khách sạn, tuy rằng nói là lễ đính hôn, thế nhưng nhìn từ ngoài vào bữa tiệc này có vẻ có chút đơn điệu và giản đơn.

Không có trang sức tinh xảo nhưng ngắn gọn trong dự liệu, cũng không có tấm bảng thật to dựng đứng trước cửa viết người nào đính hôn với người nào, chỉ có hai người áo đen sắc mặt nhìn qua không quá tốt, giống như từng bị ăn mắng đứng ở cửa, lần lượt kiểm tra thiệp mời của khách.

Nếu như không phải bọn họ biết ngày hôm nay là lễ đính hôn của Lục Thiên Thần, Đường Phong có lẽ sẽ cho rằng hôm nay kỳ thực là lễ truy điệu của một ông trùm mafia nào đó, bầu không khí quá nghiêm túc.

“Thực sự là lễ đính hôn đặc biệt.” Charles cười nói một câu, kéo cậu chuẩn bị đi vào.

Tới cửa, tự nhiên phải xếp hàng kiểm tra thiệp mời.

Thế nhưng lúc Đường Phong đem thiệp mời đưa tới, đối phương lại nhìn cậu một cái.

“Có vấn đề gì không?” Đường Phong nhạy cảm bắt được nghi hoặc chợt lóe rồi biến mất trong mắt đối phương, sau đó Đường Phong đột nhiên ý thức được cái gì, cậu xoay người nói với một vị khách phía sau họ, “Xin lỗi, tôi có thể mượn thiệp mời của ngài một chút không?”

Một người đàn ông anh tuấn mỉm cười đề nghị, không có bao nhiêu người lại từ chối yêu cầu giản đơn như vậy, đối phương thân thiện đem thiệp mời đưa cho Đường Phong, song song cũng thấy được thiệp mời của Đường Phong, hiếu kỳ hỏi: “Thiệp mời của các cậu sao không giống với chúng tôi, là quý khách đặc biệt sao?”

Có thể không phải quý khách đặc biệt gì, mà là thiệp mời này căn bản là giả.

Đường Phong âm thầm cười khổ, là dự định để cho bọn họ đến đây xấu mặt sao?

“Không sai, đích thật là quý khách đặc biệt, hai vị bên trong mời.” Thế nhưng đàn em ở cửa lại cung kính đem thiệp mời trả lại cho Đường Phong.

Nếu đối phương đã cho xuống đài, có bậc thang không đi là ngu ngốc, Đường Phong và Charles mỉm cười bước đi vào phòng tiệc, không ngoài ý muốn lúc đi vào một chỗ rất xa liền thấy mấy người “Nhân viên phục vụ khách sạn” trong mắt mang theo không giải thích được và nghi hoặc, khi Đường Phong nhìn về phía bọn họ, người sau làm bộ không thèm để ý tản ra.

“Đây không phải thiệp mời đặc biệt gì đó, thật chết tiệt, cư nhiên có người chơi trò bỏ quên chúng ta.” Charles lật thuyền trong mương đặc biệt tức giận, anh có sóng to gió lớn nào chưa gặp qua, vừa rồi rốt cuộc là chuyện gì Charles nhìn càng thấu triệt hơn Đường Phong, anh ghét nhất là bị một vài người giở trò mờ ám.

Mặc kệ là Lục Thiên Thần bày mưu đặt kế hay là người nào khác, anh tức giận.

Charles nổi giận, anh không thích cảm giác bị người đùa bỡn, nhất là vào lúc anh không hề phòng bị, loại thủ đoạn nho nhỏ buồn cười này anh tin tưởng không phải Lục Thiên Thần làm, Lục Thiên Thần còn không đến mức ấu trĩ như thế.

“Ghê tởm, ghê tởm, anh bị cực độ ghê tởm rồi.” Mỗi khi Charles tức giận người này lại càng là cười vui vẻ, anh cười nói vài câu, sau đó lấy đến hai ly rượu, một ly đưa cho Đường Phong.

“Em nghĩ thiệp mời giả vừa rồi cũng sẽ không thực sự xúc phạm tới chúng ta.” Đường Phong cười khổ một chút, chung quy nghĩ chỉ có người hay khôn vặt mới nghĩ ra phương pháp như vậy.

Cho dù lúc đó hai người thuộc hạ của Lục Thiên Thần không cho họ bậc thang đi xuống, cậu và Charles cũng có biện pháp giải quyết thỏa đáng, chỉ là cảm giác bị người tính toán cũng không tốt.

“Chúng ta chơi một trò chơi đi.” Đường Phong đề nghị.

“Trò chơi gì, thân ái.” Charles vừa nghe lập tức hăng hái lên.

“Đoán một cái là ai cố ý làm khó chúng ta.” Đường Phong và Charles đi tới một góc đám tiệc, phóng tầm mắt nhìn có mấy người còn rất quen mắt, dường như là từng thấy trên mấy bữa tiệc rượu, ví dụ như lần nào đó ngồi trên du thuyền tráng lệ ở hải ngoại nhìn thấy thế lực tội ác đại tụ hội.

Điển lễ đính hôn của Lục Thiên Thần cư nhiên mời nhiều thế lực tội ác như vậy, có một chút là Đường Phong chưa thấy qua, nói như vậy vị hôn thê tiểu An của Lục Thiên Thần cũng rất có thể có bối cảnh phức tạp.

Ngẫm lại cũng đúng, xã hội thượng lưu hiện tại lưu hành cường cường liên hợp, truyện cổ tích bạch mã vương tử và cô bé lọ lem ở trong hiện thực tồn tại rất ít, không phải nói không có, chỉ là sau khi kết hôn còn có thể đối mặt với càng nhiều vấn đề.

Ví dụ như giới bạn bè của hai người không giống nhau bởi vậy khó có thể dung nhập vào thế giới của đối phương, ví dụ như hoàn cảnh sinh ra và lớn lên của mỗi người khác nhau mà dẫn đến quan điểm giá trị tách biệt.

Hôn nhân không có giao lưu cũng sẽ không duy trì liên tục hạnh phúc quá lâu.

Đây là nguyên nhân vì sao Đường Phong nghĩ tiểu An không thích hợp với Lục Thiên Thần, quan điểm giá trị và cấp độ tôn chỉ của hai người hoàn toàn khác biệt, cho dù kết hôn cũng là chuyện của mỗi người.

Như vậy cần gì phải kết hôn?

Kết hôn lại là vì gì?

Trong cuộc sống đã có quá nhiều chuyện phải móc nối với lợi ích, lẽ nào ngay cả hạnh phúc suốt đời cũng phải đem ra trả giá sao?

Nhưng cậu cần gì phải lo lắng cho Lục Thiên Thần nhiều như vậy, có thể đối phương đã không cần cái gọi là hạnh phúc hôn nhân hoặc là gia đình rồi.

“Anh cho rằng sẽ là người phía sau vị hôn thê ngu ngốc kia của Lục Thiên Thần ra chủ ý.” Đối với trò chơi Đường Phong vừa nói ra, Charles trả lời như vậy.

Đáp án có vẻ có chút kỳ quái, Đường Phong hiếu kỳ hỏi: “Nói như thế nào?”

Không buông tha bất kỳ cơ hội biểu hiện nào ở trước mặt người yêu, Charles vừa cười vừa nói: “Thứ nhất, vị hôn thê kia nhìn qua rất ngu ngốc, nhưng những cô bé được nuông chiều từ bé này cho dù hại người cũng sẽ không nghĩ tới dạng phương pháp có chút buồn cười kiểu này, đối với bọn họ mà nói còn có chút khó khăn, thế nhưng đối với những kẻ càng ngốc, có thể là xem nhiều phim truyền hình, sẽ nghĩ đến loại thủ đoạn nhìn như cao minh kì thực buồn cười đến cực điểm.”

Thật đúng là miệng hạ không lưu tình.

Đường Phong hỏi: “Người nhà của tiểu An?”

Câu trả lời của Đường Phong chưa kịp có đáp án, bên trong phòng tiệc đột nhiên an tĩnh xuống, vốn có phòng tiệc đã đủ an tĩnh, hiện tại hầu như chính là lặng ngắt như tờ.

Không cần quay đầu lại, Đường Phong liếc mắt liền thấy một người nào đó trông như ông trùm xã hội đen phương Đông trầm mặc đi tới chỗ Lục Thiên Thần, phía sau Lục Thiên Thần đi theo một dòng người, trong đó cũng bao gồm tiểu An giống một cô giúp việc cúi đầu đi tới.

Cũng không biết có phải không thấy được Đường Phong và Charles hay không, Lục Thiên Thần trực tiếp đi tới chỗ những người khác, cũng không có liếc nhìn sang bọn họ bên này.

Rất nhanh liền có người na ná như người thân đứng ra cười kêu mọi người cứ tự nhiên, lập tức âm nhạc cũng trở nên vui hơn, chỉ là khuôn mặt không có biểu tình gì của Lục Thiên Thần giống như đá bào lạnh băng, tuyệt không giống người sắp đính hôn.

Đây xem như là điển lễ đính hôn khiến cho người ta không thể tưởng tượng nổi nhất Đường Phong từng tham gia.

“Quý ngài anh tuấn mê người này, không biết kẻ hèn này có cơ hội mời em cùng nhảy một khúc không?” Đừng hy vọng Charles sẽ an phận, nhất là dưới tình huống con gấu này bị chọc giận.

Charles không e dè vươn tay mời Đường Phong cùng nhảy, trên thực tế bởi vì bầu không khí trước đó quá mức ngưng trọng, đại sảnh đám tiệc chẳng có ai khiêu vũ.

“Điệu nhảy đầu tiên không phải thuộc về người đính hôn sao?”

“Chúng ta chính là người đính hôn.” Charles ha ha cười, tiếp tục hơi khom lưng vươn tay, “Dự định để anh cứ đứng như thế sao, thân ái?”

“Em rất vui lòng.” Cong môi cười, Đường Phong đặt tay lên tay Charles.

Trước nơi đông người, hai người đàn ông không e dè ôm lấy nhau khiêu vũ, ở đây không phải nơi công chúng gì đó, cũng không sợ bị paparazzi rình rập.

Cho dù bị rình cũng chẳng sao, cậu là nam minh tinh cũng không phải nữ minh tinh, kỳ thực cũng không phải rất sợ một ít scandal.

Điển lễ đính hôn của Lục Thiên Thần, người nhảy điệu đầu tiên lại là bọn họ.

Không ai đến ngăn cản, cũng không có người sánh kịp.

Lục Thiên Thần xa xa nhìn, trên khuôn mặt vẫn không có biểu tình gì, nhưng bàn tay dưới tay áo lại nhẹ nhàng câu một chút.

Hai người đàn ông mặc kệ người khác nhìn bọn họ thế nào, giống như toàn bộ phòng tiệc chỉ có hai người bọn họ, cầm tay nhau theo âm nhạc vừa cười vừa nói khiêu vũ, giống như bọn họ chính là toàn bộ thế giới, trong toàn bộ thế giới cũng chỉ có bọn họ.

Người khác, đều bị ngăn cách ở ngoài.

Content Protection by DMCA.com

loading...

16 Responses

  1. ilangilang says:

    Đáng yêu. Ta ủng hộ Gấu em 100%. Ta dâng nốt cả lòng gan ruột mề phèo phổi cho em.

  2. Smiley Joyce says:

    ta đọc đi đọc lại để hiểu =)))))))

  1. 04/08/2015

    […] 11+12 – Chương 13+14 – Chương 15+16 – Chương 17+18 – Chương […]

Để lại bình luận

%d bloggers like this: