Khuynh tẫn triền miên -pn2- Chương 7+8

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

 Edit: Huyết Vũ.

Phiên ngoại 2.7 đại tiểu bảo thiên chi thân phận sáng tỏ.

Thân thể Ngụy Tư Minh nguyên bản chính là trần truồng, nhiệt độ cơ thể thẳng tắp truyền đến trên người Tần Kính Quân, quần áo và đồ dùng trên người Tần Kính Quân cũng không thể bảo trụ quá lâu đã bị Ngụy Tư Minh lột sạch.

Hai người hầu như là da thịt dán lên nhau, cảm giác ấm áp trơn mịn làm cho người ta lưu luyến dị thường.

Hai tay Tần Kính Quân như trước bị một tay Ngụy Tư Minh ấn lên đỉnh đầu, bàn tay còn lại của Ngụy Tư Minh không ngừng dao động trên người Tần Kính Quân, thong thả mà triền miên.

Ngụy Tư Minh trằn trọc mút vào trong khoang miệng Tần Kính Quân một lúc liền thả, một đầu tóc đen di động, bắt đầu xâm chiếm địa phương khác.

Môi Tần Kính Quân được tự do, ngụm lớn hô hấp, đầu óc bị đốt có chút mơ hồ.

Y rốt cuộc là tự nguyện, hay là, bị ép? ? ?

Mắt to ngập nước của Tần Kính Quân hơi chớp chớp, hẳn là. . . Tự nguyện nhỉ. . .

Thế nhưng. . . .

“Ô. . .”

Tâm tư y còn đang bay loạn, răng môi Ngụy Tư Minh đã cắn lên hầu kết của y, khiến cho y phải nâng cằm lên, đem chiếc cổ trắng nhỏ hoàn toàn bại lộ ra.

Ngụy Tư Minh rất muốn thăm dò càng nhiều trong thân thể dưới thân, thế nhưng, Tần Kính Quân giãy dụa lại khiến hắn có chút bực bội, khiến hắn phải lấy tay trói buộc y.

Hắn hơi ngẩng đầu, con mắt tối tăm toát ra ánh lửa, chăm chú nhìn Tần Kính Quân từ trên xuống dưới.

Cuối cùng, đem bàn tay tự do từ giữa hai chân Tần Kính Quân rút ra, mềm nhẹ kéo dây buộc tóc trên đầu Tần Kính Quân, đem nó quấn quanh hai cổ tay của Tần Kính Quân.

Sau khi Tần Kính Quân nhận thấy được động tác của Ngụy Tư Minh, chậm rãi trợn to đôi mắt mang đầy hơi nước: “Đừng. . . Đừng như vậy. . .”

Đã đến nước này, hai người đều khỏa thân, đối phương cũng không chán ghét, lòng phản kháng của y đã không còn nhiều, thế nhưng, động tác đối phương trói hai tay y lại khiến y có chút hoảng hốt.

Vì bị vây trong tư thái như vậy quá khiến y không thể thích ứng, thế nhưng Ngụy Tư Minh người kia, từ trước đến nay chính là bá đạo không nói lý, là người khư khư cố chấp, sao có thể vì Tần Kính Quân kháng nghị mà thay đổi ý muốn của mình.

Cúi người đem toàn bộ kháng nghị của Tần Kính Quân đều bao phủ trong môi mình, lôi kéo Tần Kính Quân cùng hắn trầm luân. . .

Nhiệt độ cơ thể của hai người đều rất cao, dục vọng hạ thân của Tần Kính Quân trải qua vỗ về chơi đùa vừa rồi của Ngụy Tư Minh, đã tinh thần chấn hưng đứng thẳng lên.

Mà dục vọng nóng như lửa của Ngụy Tư Minh ngay từ đầu, vẫn luôn để trên hạ thân Tần Kính Quân, khiến y thế nào cũng không thể xem nhẹ.

Hai tay Tần Kính Quân không ngừng giãy dụa, muốn giãy khỏi ràng buộc của dây buộc tóc, thế nhưng y không những không thoát được, trái lại hai cổ tay của mình bị cọ đau, trên cổ tay cũng xuất hiện từng đạo vết siết.

Lông mày Tần Kính Quân vốn đã nhíu lại lúc này càng nhăn chặt thêm, trên trán rơi xuống mồ hôi hột trong suốt nóng rực, hơi nước nơi đáy mắt y càng ngày càng dày, trên dung nhan xinh đẹp ít bị ngoại nhân thấy lan tràn đỏ ửng, biểu tình có chút bất lực lại có chút buồn bực.

Ngụy Tư Minh nhìn, đáy lòng liền sinh ra vài phần cảm giác kỳ dị.

Rất muốn nhìn càng nhiều càng nhiều biểu tình càng thêm sinh động động nhân. . .

Thân thể Ngụy Tư Minh đặt ở phía trên Tần Kính Quân, Tần Kính Quân bởi vì giãy dụa, cơ thể không ngừng di chuyển, giống như là đang cọ xát thân thể Ngụy Tư Minh, khiến thân thể Ngụy Tư Minh rối loạn càng không thể khống chế được mình.

Hắn nhịn không được đem chân mình mạnh mẽ vắt ngang giữa hai chân Tần Kính Quân, lại cúi đầu cắn lên cổ y.

Tần Kính Quân vốn bởi vì cảm giác tê ngứa mà run run, luôn cảm thấy như là có vô số sâu nhỏ đang cắn thân thể của mình, đau đớn là số ít, mà tình dục xa lạ có thể bức người ta phát điên lại chiếm đại đa số.

Nhưng sau một khắc, động tác mềm nhẹ của Ngụy Tư Minh, lại trở nên cuồng dã, gặm cắn da thịt y, cơn đau nóng rát từ trên vai truyền đến. . .

Bả vai trái, ở đó, hình như là chỗ bớt của y. . .

Tần Kính Quân hít một hơi, đôi mắt nửa híp, nỗ lực nhìn xuống đầu tóc đen của Ngụy Tư Minh, muốn kêu hắn nhẹ một chút, nhưng trong lúc lơ đãng, y lại nhìn thấy một thứ.

Màu đỏ sẫm, cánh hoa hình thoi, ở trên vai phải của Ngụy Tư Minh. . .

Cái này. . .

Thân thể Tần Kính Quân run lên.

Y quay đầu đi, nhìn chỗ bớt ở xương quai xanh vai trái của mình, lại nhìn vai phải Ngụy Tư Minh! ! !

Chết tiệt! ! !

Tư tự vốn có chút mơ hồ của Tần Kính Quân, thoáng cái thanh tỉnh.

Mắt to ngập nước của y trừng Ngụy Tư Minh, Ngụy Tư Minh, dĩ nhiên là ca ca y! ! !

Y nhớ kỹ rất nhiều người từng nói cho y, bớt trên vai y, giống hệt với ca ca y, khác biệt chỉ là ca ca y ở vai phải, còn y là ở vai trái. . .

Lẽ nào Ngụy Tư Minh sớm đã biết y là đệ đệ hắn, một mực đùa giỡn y? ? ?

Tần Kính Quân chậm rãi nhớ lại những lúc hai người ở chung, lúc ở thần miếu, Ngụy Tư Minh cũng từng một lần có ý muốn y, nhưng khi xé quần áo của y thì thay đổi chủ ý. . .

Lẽ nào, Ngụy Tư Minh chính vào lúc đó đã biết được thân phận của y? ? ?

Y còn nhớ rõ, sau đó, Ngụy Tư Minh còn chuẩn xác nói ra tên của y. . . Chết tiệt! ! !

Tần Kính Quân vừa nghĩ đến Ngụy Tư Minh là ca ca y, mà y thì một mực ở trước mặt Ngụy Tư Minh dõng dạc nói mình thuộc về ca ca.

Trời ạ! ! !

Trực tiếp giết y đi! ! !

Thế nhưng, y rõ ràng nhớ kỹ ca ca y kêu Tần Kính Huyền, từ lúc nào lại đổi thành Ngụy Tư Minh? ? ?

Mà khiến y tức giận nhất, chính là Ngụy Tư Minh biết rõ thân phận của y, nhưng lại không thẳng thắn thừa nhận hắn là ca ca y, hại y ở dưới đáy lòng quấn quýt lâu như vậy.

Đại phôi đản Ngụy Tư Minh, người xấu Ngụy Tư Minh, tuy rằng y vừa sinh ra đã thuộc về Ngụy Tư Minh, thế nhưng, lúc này, biết Ngụy Tư Minh ác liệt, Tần Kính Quân trái lại không muốn hắn được như nguyện.

“Hỗn đản, Ngụy Tư Minh! ! !”

Ngụy Tư Minh cảm thụ được bộ ngực Tần Kính Quân phập phồng không dứt, hiển nhiên tâm tình kích động rất lớn.

Hắn có chút ngạc nhiên ngẩng đầu, nhưng thấy Tần Kính Quân phi thường ủy khuất nhìn hắn, không giống dục cự hoàn nghênh như vừa rồi, mà là ủy khuất phát ra từ nội tâm.

Hắn nhoài lên phía trước một chút, cúi người ôn nhu hôn lên giọt nước mắt trên lông mi Tần Kính Quân: “Đừng sợ.”

Trong thanh âm mềm nhẹ, dĩ nhiên còn mang theo trấn an.

Đáy lòng Tần Kính Quân không khỏi càng giận.

Ngụy Tư Minh, người kia, ban đầu còn tưởng hắn là một người thẳng thắn, không nghĩ tới, lại là một tên ra vẻ đạo mạo, coi y như con khỉ đùa bỡn, rõ ràng chính là ca ca y, vậy mà còn nói đem ta trở thành ca ca ngươi là được. . .

Lúc y nói với Ngụy Tư Minh, ta thuộc về ca ca, Ngụy Tư Minh khẳng định đang ngầm cười trộm.

Người kia! ! !

Ngươi đắc ý phải không, cao hứng lắm phải không, sau khi biết ta giữ mình vì ngươi còn không nói cho ta biết thân phận của ngươi, cảm giác đùa bỡn ta như vậy vui lắm sao? ? ?

Như vậy, chúng ta chậm rãi đùa, xem ai đùa bỡn ai! ! !

Hanh! ! !

Hơi nước trong mắt Tần Kính Quân rút đi, chậm rãi mang theo vài phần quyến rũ gần như mê hoặc: “Tư Minh. . .”

Y thả nhẹ thanh âm, âm cuối hơi run, chặt chẽ chú ý biểu tình của Ngụy Tư Minh, y phát hiện đôi mắt Ngụy Tư Minh bỗng nhiên co rụt lại, ngọn lửa đáy mắt thiêu đốt càng thêm nóng cháy.

“Cởi dây buộc tóc cho ta, ta bảo chứng nhất định sẽ phối hợp ngươi.”

Cho dù Ngụy Tư Minh lúc này có chút dục hỏa đốt người, nhưng hắn vẫn cực kỳ lãnh tĩnh, hắn hồ nghi liếc nhìn Tần Kính Quân, nét mặt mang theo không tin rõ ràng.

Hàm răng trắng noãn của Tần Kính Quân, cắn xuống môi dưới: “Ta quyết định rồi. . . Ta và ca ca ta, chưa từng gặp mặt, ta cần gì phải vì hắn giữ mình. . . Hôm nay thấy Tư Minh ngươi cũng thuận mắt, tới loại tình trạng này, biết thời biết thế ở chung với Tư Minh cũng là không tệ. . .”

Tần Kính Quân hít sâu một hơi, nói lời trái với tâm ý.

Mà sắc mặt Ngụy Tư Minh, theo lời của y, càng ngày càng âm trầm, càng ngày càng u ám.

Chờ Tần Kính Quân rốt cục nói xong, thanh âm hắn đông lạnh nói: “Ý của ngươi là. . . Ngày hôm nay dù không phải ta, mà là một người khác, chỉ cần ngươi nhìn thuận mắt, ngươi cũng sẽ cùng đối phương. . . Thân mật như vậy? ? ?”

Nói đến bốn chữ cuối, thanh âm Ngụy Tư Minh, đã có chút vặn vẹo.

Tần Kính Quân bị khí thế băng lãnh của hắn bắn ra lại càng hoảng sợ, nhìn gân xanh nhảy lên trên trán Ngụy Tư Minh, y đột nhiên có chút hối hận, hối hận đã nói như vậy. . .

Thế nhưng, Ngụy Tư Minh, đã không để cho y có cơ hội hối hận. . .

Ngụy Tư Minh hung hăng đặt ở trên người y, hừ lạnh nói: “Bảo ta buông ra ngươi, nằm mơ! ! !”

Hắn dĩ nhiên cũng mất đi kiên trì làm tiền hí, đáy lòng bởi vì lời Tần Kính Quân nói, hầu như cũng bị tức đến nổ tung.

Hắn lật lại thân thể Tần Kính Quân, cố sức mở rộng cúc huyệt của y: “Bất luận là ai, bất luận ngươi có nhìn thuận mắt hay không, ngươi đều là của ta, cũng chỉ là của ta! ! !”

Thanh âm Ngụy Tư Minh mang theo tàn bạo và hung ác vô tận.

Xem ra lời Tần Kính Quân nói, dĩ nhiên phản hiệu quả.

Thân thể bị Ngụy Tư Minh xoay đi, Tần Kính Quân bắt đầu kinh hoảng, thế nhưng hai tay y vẫn bị trói chặt, căn bản là không thể nhúc nhích.

Chết tiệt Ngụy Tư Minh, lẽ nào không thể làm gì đó khiến y vui vẻ sao? ? ?

Ngay lúc Tần Kính Quân hoảng hốt, kiên quyết lửa nóng tràn ngập uy hiếp của Ngụy Tư Minh đặt tại cúc huyệt của y, Tần Kính Quân bị động tác và nhiệt độ tiếp xúc đến của Ngụy Tư Minh dọa sợ.

Trời ơi! Tên dã man này, sẽ không dự định cứ như thế tới chứ? ? ?

 

Phiên ngoại 2.8 đại tiểu bảo thiên chi dây dưa trọn đời.

Uy hiếp để ở sau người, đem Tần Kính Quân dọa đến cứng còng, thanh âm y run run nói: “Uy. . . Ngụy Tư Minh, sao ngươi lại thô lỗ như thế. . . A. . . .”

Kiên trì của Ngụy Tư Minh không phải là không tốt, chẳng qua vào lúc này, lửa giận sớm đã chiếm thể xác và tinh thần hắn, lúc này, ngoài việc giữ lấy người dưới thân chọc hắn căm tức này ra, hắn cái gì cũng không muốn làm.

Để phòng ngừa từ trong miệng Tần Kính Quân nghe thấy lời nói khiến hắn càng thêm tức giận, hắn trực tiếp bỏ qua lời Tần Kính Quân, lúc Tần Kính Quân kinh hoảng khuyên hắn, hắn đã không chịu nổi đem dục vọng đứng thẳng dưới thân của mình, thẳng tắp công vào trong cơ thể Tần Kính Quân.

Thân thể Tần Kính Quân run lên, toàn bộ thân thể giống như bị xé rách thành hai nửa, đau đớn vô biên từ địa phương bí ẩn phía sau tràn ra bốn phía.

Tần Kính Quân đau nhức gần như mất tiếng, y nằm úp sấp trên giường, bỗng nhiên ngẩng đầu, trên dung nhan tuyệt mỹ trắng bệch một mảng, nước mắt và mồ hôi lạnh rơi xuống thành chuỗi, hàm răng trắng noãn cũng hung hăng cắn vào môi dưới.

“Đau quá. . .”

Thân thể Ngụy Tư Minh còn đang đi tới, Tần Kính Quân than nhẹ, thanh âm yếu ớt mà run rẩy.

Ngụy Tư Minh cũng rất khó chịu, thân thể Tần Kính Quân ấm áp chặt trí, tiến vào một phân cũng phi thường gian nan, huống hồ thân thể Tần Kính Quân banh rất chặt, dục vọng của hắn bị đè ép phi thường đau đớn.

Đối mặt với loại tình huống này, hai người không có một chút kinh nghiệm nôn nóng vạn phần.

Dưới đáy lòng Tần Kính Quân đem Ngụy Tư Minh lật qua lật lại mắng một lần, đáng tiếc y quá đau, khí lực trên người cũng xói mòn, bằng không sẽ không chỉ mắng ở trong lòng.

Ngụy Tư Minh còn lại là cấp thiết muốn đem mình hoàn toàn vùi vào nơi đang bị kẹt, tự nhiên là khó chịu lại sốt ruột.

Hai người cương ở tại chỗ, thân thể Tần Kính Quân phiếm hồng nhạt, vô lực tê liệt ngã xuống trên đệm, hơi run run, y đang cố gắng thích ứng loại đau đớn này.

Mà Ngụy Tư Minh còn lại là lặng im một hồi sau đó quả đoán lui ra ngoài.

Hậu huyệt đau rát, hơn nữa không ngừng có dịch thể ấm áp chảy ra, y có thể kết luận, y khẳng định bị thương.

Tia máu ấm áp chảy qua vết thương, khiến y càng đau khó có thể nói rõ.

Tần Kính Quân hít một ngụm khí lạnh, dĩ nhiên ngây thơ cho rằng Ngụy Tư Minh đến đây liền buông tha y.

Cũng không ngờ, hai chân bị Ngụy Tư Minh tách ra càng rộng, vào lúc y còn đang kinh hoảng, lưỡi dao sắc bén lửa nóng lần thứ hai đâm vào trong cơ thể y.

Lúc này đây đau đớn cũng không nhẹ như lúc trước, Ngụy Tư Minh là quyết tâm triệt để giữ lấy y, phi thường cố sức, va chạm thắt lưng y đến đau nhức, Ngụy Tư Minh cũng như nguyện đem dục vọng dưới thân mình toàn bộ đưa vào trong cơ thể Tần Kính Quân.

“Ngươi. . .”

Hai tay bị trói cùng một chỗ của Tần Kính Quân chăm chú nắm lại, siết đến trắng bệch, ngay cả đầu ngón tay cũng đang run rẩy.

Tần Kính Quân nỗ lực trừng lớn con mắt ngập nước, nước mắt thành chuỗi từ bên khuôn mặt chảy xuống, trong lòng y tàn bạo thề:

Ngụy Tư Minh, một ngày nào đó, ta cũng muốn ngươi đau nhức như thế! ! !

Ngụy Tư Minh sau khi chôn sâu vào trong thân thể Tần Kính Quân, động tác bỗng nhiên nhẹ đi.

Ở trong thân thể Tần Kính Quân, giữ lấy Tần Kính Quân, đối với hắn mà nói, chính là điều tất nhiên, hắn vốn cũng không muốn thương tổn Tần Kính Quân.

Chỉ là loại đau nhức này, vẫn là phải có.

Hắn cúi đầu, hạ xuống từng nụ hôn dày đặc mà mềm nhẹ trên lưng Tần Kính Quân.

Tay cũng từ bên thắt lưng Tần Kính Quân vươn về phía trước, đem ngọc hành héo rút bao vây trong tay, mềm nhẹ vỗ về chơi đùa.

Con mắt hàm chứa nước mắt của Tần Kính Quân chớp chớp, giọt nước mắt trong suốt ở trên lông mi nhẹ nhàng run run.

Ngụy Tư Minh. . . Đại phôi đản, vừa rồi rõ ràng hung ác như vậy, khiến y đau nhức như vậy, hiện tại, lại còn giả tốt bụng. . .

Ngụy Tư Minh không động, chỉ là lẳng lặng chìm trong cơ thể Tần Kính Quân, trên thực tế hắn không cần động, cũng có thể sản sinh vui vẻ thật lớn, hậu huyệt Tần Kính Quân bởi vì đau đớn mà kịch liệt co rút, muốn đem kẻ xâm lấn đuổi ra, thế nhưng, kẻ xâm lấn quá cường đại, khiến nội bích mềm dẻo căn bản là không thể lay động.

Ngụy Tư Minh một tay an ủi xoa nhẹ ngọc hành của Tần Kính Quân, tay kia, từ phía sau Tần Kính Quân, thẳng tắp xoa nắn hồng anh hắn nhìn không thấy, nhưng có thể tưởng tượng ra nhan sắc tươi non của Tần Kính Quân, ngón tay vân vê, không ngừng vỗ về chơi đùa. . .

Thân thể Tần Kính Quân, đau đớn vẫn tương đối nhiều hơn.

Thế nhưng trong đau đớn, đã có vui vẻ rất nhỏ chậm rãi mọc lên, đồng thời lấy tốc độ rất nhanh lan tràn ra quanh thân.

Tâm Tần Kính Quân run rẩy.

Đau như thế, thứ dưới thân y dĩ nhiên còn có thể ở trong tay Ngụy Tư Minh đứng thẳng lên, đây là vì sao? ? ?

Xem ra, năng lực thừa thụ của thân thể y, tốt hơn nhiều so với tưởng tượng của y. . .

Thân thể y phản ứng, Ngụy Tư Minh tự nhiên biết rõ nhất.

Trên khuôn mặt anh tuấn của Ngụy Tư Minh vẫn như cũ là một mảnh lạnh lùng, động tác trên tay cũng được coi là ôn nhu, nhưng khuôn mặt lạnh lùng như trước, con mắt có chút đục ngầu, mang theo tơ máu, sắc mặt đỏ hồng hầu như muốn bốc hơi, mồ hôi hột không ngừng từ trên trán hắn rơi xuống người dưới thân.

Mồ hôi nóng hổi khiến Tần Kính Quân run run không ngớt, mỗi khi thân thể Tần Kính Quân bị nóng run lên, hắn đều sẽ cúi đầu, mút vào chúng nó.

Tay Tần Kính Quân như trước bị trói lên đỉnh đầu, y có lẽ đã thích ứng đau đớn trên thân thể, phản ứng lại, dùng thanh âm yếu ớt than nhẹ bại hoại Ngụy Tư Minh, bại hoại ca ca. . .

Thời gian dần dần trôi qua, Ngụy Tư Minh từ trong phản ứng động tình của thân thể Tần Kính Quân, chiếm được tha thứ, khi ngọc hành dưới thân Tần Kính Quân phun trào trong tay hắn, hắn rốt cục thừa dịp thân thể Tần Kính Quân mềm yếu, bắt đầu chuyển động trong cơ thể y.

Thân thể Tần Kính Quân mềm nhũn nằm úp sấp trên giường, hầu như là không có nửa phần sức lực, chỉ có thể tùy ý Ngụy Tư Minh muốn làm gì thì làm.

Đồng thời thân thể cũng trở nên không thể khống chế, trong đau đớn tê dại song song mang theo vài phần cảm giác nói không rõ, khiến y không thể khắc chế từ trong miệng rên rỉ kêu ca ca.

Biểu tình nét mặt Ngụy Tư Minh nhìn qua vẫn rất bình tĩnh, ngoại trừ con mắt đỏ đậm mang theo vẻ điên cuồng, một chút cũng nhìn không ra tâm tình hiện tại của hắn, mà biểu tình của Tần Kính Quân sinh động hơn hắn nhiều.

Tái nhợt trên mặt y đã rút đi, nhuộm lên một tầng tình dục đỏ hồng, sợi tóc trên trán dính ướt trên hai gò má, một đôi mắt to ngập nước tràn đầy vẻ sương mù, khóe mắt có giọt nước trong suốt tràn ra, cánh môi non hồng hé mở, rên rỉ khó nhịn, triền miên, mà lại yêu mị gián đoạn từ bên trong tràn ra.

Đau đớn đã đi xa, dục vọng vui thích đem y kéo đến một thiên đường xa lạ.

Trong không khí tản ra mùi xạ hương dày đặc, thân thể trên giường vẫn đang ma sát, đang dây dưa.

Giống như tóc của họ, số phận của họ, cũng giống như hai trái tim hòa tan lẫn nhau.

Thân thể Tần Kính Quân vốn là suy nhược, khó có thể thừa thụ Ngụy Tư Minh đòi lấy, Ngụy Tư Minh nhưng là không ngừng truyền nội lực vào trong cơ thể y, giúp y khôi phục sức lực, muốn y tiếp tục chống đỡ.

Niên thiếu tuổi trẻ, vốn là cái tuổi tinh lực tràn đầy, Ngụy Tư Minh làm chuyện gì cũng là ấn theo tâm tình của mình, vì vậy. . .

Kích tình giữa hai người, giằng co thật lâu thật lâu. . .

Khi đó, Tần Kính Quân bị lăn qua lăn lại không có nửa điểm khí lực, Ngụy Tư Minh lại là tinh thần toả sáng, khí lạnh trên người thu liễm vài phần.

Ngụy Tư Minh tuy rằng tuổi không lớn, thế nhưng tâm trí xưa nay trầm ổn, tâm trí trầm ổn như vậy, vào lúc nhìn thấy thân thể khác với người thường của Tần Kính Quân, cũng là kinh ngạc không nhỏ.

Hắn vốn định thăm dò một phen, tiếc rằng Tần Kính Quân thật sự là uể oải đến cực điểm mê man đi, hắn nhìn khuôn mặt mệt mỏi của Tần Kính Quân, tâm sinh không đành lòng, chỉ phải thôi, có chút hối hận lúc trước muốn Tần Kính Quân không thay đổi nhiều tư thế, không sớm phát hiện ra chỗ đặc biệt của Tần Kính Quân. . .

Chỉ đành chờ lần tiếp theo. . .

Tần Kính Quân mệt đến ngủ say, cũng không ngờ Ngụy Tư Minh dĩ nhiên cố tình kêu điếm tiểu nhị đổi một thùng nước nóng, ôm Tần Kính Quân không có ý thức, thân thể nhũn thành một đoàn, tắm rửa cho y.

Cẩn thận tỉ mỉ tẩy trừ toàn thân trên dưới y một lần, cũng không quên đem dịch thể bạch trọc trong cơ thể y toàn bộ xử lý, cuối cùng lau khô thân thể cho y, ôm lên đệm, lấy ra thuốc mỡ tự chế, một tấc một tấc thoa dược lên miệng vết thương của y.

Lúc hắn làm những chuyện này, sắc mặt như trước là lạnh lùng, thế nhưng con mắt lại ôn nhu, ôn nhu ngay cả chính hắn cũng không phát hiện.

Làm xong, hắn mới một lần nữa ôm Tần Kính Quân vào trong ngực ngủ.

Tần Kính Quân cả người hoàn toàn bị vây trong trạng thái vô ý thức, Ngụy Tư Minh nhưng vẫn không chợp mắt, thẳng tắp nhìn chằm chằm Tần Kính Quân.

Hắn nghĩ đúng như lời Tần Kính Quân nói, vừa ra sinh ra đã thuộc về hắn, nói rất đúng, hắn vừa sinh ra đã định trước là sẽ có được người này.

Người này, hắn nhất định cùng y dây dưa trọn đời! ! !

Content Protection by DMCA.com

loading...

5 Responses

  1. cocacola0106 says:

    ủa vậy Tiểu Bảo cũng song tính sao? lúc mới sinh đâu nghe nhắc tới

  2. pn này còn nhiêu chương nữa zậy chủ nhà

  3. Smiley Joyce says:

    =))))))))
    trời à =)))))))

Để lại bình luận

%d bloggers like this: