Khuynh tẫn triền miên -pn2- Chương 9+10

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

 Edit: Huyết Vũ.

Phiên ngoại 2.9 đại tiểu bảo thiên chi ở chung sau đó.

Lộ trình của Tần Kính Quân và Lục Thính Lan, bởi vì Ngụy Tư Minh ngày ấy không biết tiết chế, lại dừng ở Kiền thành hai ba ngày.

Ngày ấy khi Lục Thính Lan phá tung cửa, thấy hình ảnh Ngụy Tư Minh ôm Tần Kính Quân sau, liền vẫn bị vây trong trạng thái dại ra, luôn luôn thì thào tự nói: “Tiểu Bảo thành của người khác, Đại Bảo phải làm sao bây giờ? ? ?”

Không phải không ai nói cho Lục Thính Lan tên của Đại Bảo, chỉ là hắn nghĩ Đại Bảo tiểu Bảo kêu tương đối thuận miệng, nhắc tới Tần Kính Huyền chính là Đại Bảo, về lâu về dài cũng quên tên thật của Đại Bảo, mà là há miệng ngậm miệng liền Đại Bảo.

Nếu như ngày xưa kêu như thế, trái lại không có gì, nhưng hôm nay kêu ngay trước mặt Ngụy Tư Minh, lại đụng chạm tới Ngụy Tư Minh.

Cuối cùng dưới chính sách cao áp của Ngụy Tư Minh, Lục Thính Lan ngay cả quyền nói đến Đại Bảo cũng không có.

Tần Kính Quân sau khi tỉnh lại, quả thực là thẹn quá thành giận.

Y vốn là muốn chọc tức Ngụy Tư Minh, ai biết dĩ nhiên khiến cái tên Ngụy Tư Minh dã man kia nổi cơn điên, thô lỗ đến cực điểm đối đãi y, nhưng giận nhất vẫn là chính mình.

Ban đầu còn có thể bảo trì thanh tỉnh, tới sau đó, thể xác và tinh thần tư tự lại đồng loạt rơi vào tay giặc.

Điều này làm cho y sao có thể không buồn bực, sao có thể không tức giận? ? ?

Lúc y phiền muộn, y liền chuẩn bị coi Ngụy Tư Minh là không khí, không nhìn hắn, thế nhưng hiển nhiên, y làm cũng không phải rất thành công.

Bởi vì Ngụy Tư Minh người nọ, không chỉ nhìn qua lãnh liệt, nói cũng rất ít, không cần y không nhìn hắn, chính hắn đã tự coi mình như người vô hình.

Thế nhưng loại vô hình này, tuyệt đối là loại không lên tiếng thì thôi vừa lên liền khiến người ta kinh ngạc.

Tỷ như nói buổi sáng tường an vô sự của hai người. . .

Ách, tuy rằng Tần Kính Quân không muốn thấy Ngụy Tư Minh, mà Ngụy Tư Minh rất muốn mặc kệ y kháng nghị khiến y bất mãn, thế nhưng điều này cũng không gây trở ngại bọn họ tường an vô sự.

Tuy rằng cả ngày buổi sáng, Tần Kính Quân nằm ở trên giường, thân thể lui về phía tường, đưa lưng về phía Ngụy Tư Minh, hiển nhiên một bộ không muốn thấy Ngụy Tư Minh.

Ngụy Tư Minh cũng không phải người giỏi về ngôn từ, tuy rằng trong lòng có vài phần yêu thương và hổ thẹn nho nhỏ, nhưng cũng không biết nên nói thế nào với Tần Kính Quân, liền cũng thành thật an tĩnh ngồi ở chỗ kia làm người vô hình.

Buổi trưa, Lục Thính Lan đưa tới ngọ thiện, Tần Kính Quân nằm ở trên giường, ăn cháo cực kỳ không tiện, Ngụy Tư Minh liền đút cho y, Tần Kính Quân tự nhiên là mặc kệ, thế nhưng lại không chống được Ngụy Tư Minh bá đạo, tên kia thấy mềm không được dĩ nhiên mạnh bạo. . . Cái gọi là mạnh bạo, chính là đem cháo bỏ vào miệng, sau đó cường hôn Tần Kính Quân.

Cái này đúng là dọa sợ Tần Kính Quân, một là vì thân mật giữa hai người, hai là vì không được tự nhiên ăn nước bọt của Ngụy Tư Minh.

Sau đó Tần Kính Quân liền tức khắc quên chuyện mình phải không nhìn Ngụy Tư Minh, lập tức mở miệng nói: “Ta ăn, ta ăn. . . Ngươi chậm rãi đút, không nên dùng miệng. . .”

Hai gò má Ngụy Tư Minh co quắp một chút, trong đôi mắt lãnh liệt đen như mực hiện lên một tia sáng kỳ dị, ngừng lại loại phương thức đút ăn đối với Tần Kính Quân mà nói là kinh khủng không gì sánh được này.

Cho dù không phải miệng đối miệng, Tần Kính Quân cũng có chút không quen, ăn không biết vị, nỗ lực ép mình uống hết bát cháo, vào lúc Ngụy Tư Minh cầm bát xoay người, y thật sâu thở ra một hơi, thầm nghĩ mình rốt cục không cần đối mặt với Ngụy Tư Minh, có thể nghỉ ngơi một hồi.

Y khôi phục thành tư thế trước đó, mặt hướng về phía tường, đưa lưng về phía Ngụy Tư Minh, y vốn tưởng rằng hai người sẽ giống như buổi sáng, tường an vô sự, ai biết Ngụy Tư Minh dĩ nhiên không nói một lời xốc lên đệm chăn trên người y.

Ổ chăn vốn đang ấm áp thoáng cái bị người khác xốc lên, Tần Kính Quân hầu như là lập tức bùng nổ.

Y vươn tay muốn đoạt lấy đệm chăn trong tay Ngụy Tư Minh: “Trả lại cho ta.”

Nhất khắc đệm chăn rời khỏi người, khí lạnh lập tức xâm nhiễm thân thể y, khiến y có chút run lên.

Ngụy Tư Minh dùng đôi mắt đen như mực nhìn y: “Phải bôi dược trước.”

Bôi dược trước? ? ?

Bôi cái gì dược? ? ?

Đầu Tần Kính Quân chập mạch trong nháy mắt, không rõ Ngụy Tư Minh có ý gì, chờ tới lúc Ngụy Tư Minh vươn tay cởi quần áo của y, y rốt cục ý thức được Ngụy Tư Minh là muốn bôi dược cho y.

Cũng đúng, toàn thân trên dưới của y, trong trong ngoài ngoài toàn bộ đều bị thương, bôi chút dược cũng là đương nhiên.

Thế nhưng. . .

Còn hơn để Ngụy Tư Minh bôi dược cho y, y càng muốn tự làm, trên thực tế hiện tại y căn bản không muốn thấy Ngụy Tư Minh.

“Cái kia. . .”

Cho dù biết lấy tính tình của Ngụy Tư Minh, có thể sẽ không. . . Hoặc là nhất định sẽ không đáp ứng yêu cầu của y, nhưng y vẫn chưa từ bỏ ý định thỉnh cầu nói: “Tự ta có thể làm, ngươi. . .”

Tuy rằng nghĩ đến Ngụy Tư Minh sẽ không đáp ứng y thỉnh cầu, thế nhưng y cũng không nghĩ tới Ngụy Tư Minh lại trực tiếp xé áo đơn của y.

Tiếng tê lạp thanh thúy bên tai Tần Kính Quân chấn y có chút ngây người, chờ y lấy lại tinh thần, lồng ngực và hai vai mang theo vết tích xanh xanh tím tím đã bại lộ trong không khí.

Tần Kính Quân lấy lại tinh thần bộ ngực không ngừng phập phồng, y trừng mắt Ngụy Tư Minh: “Ngươi không biết tử tế cởi ra sao, mỗi ngày sử dụng bạo lực, nào có ai làm chuyện gì cũng thô lỗ như thế, ngươi. . .”

Ngụy Tư Minh im lặng, buông xuống mặt mày, đưa tay khoét một chút dược mềm nhẹ mà đều đều thoa lên trên người Tần Kính Quân.

Bởi vì động tác của hắn rất nhẹ, rất cẩn thận, Tần Kính Quân có chút giật mình.

Thực sự là một quái nhân, trước đó rõ ràng rất thô lỗ xé quần áo y, hiện tại sao đột nhiên lại ôn nhu như thế? ? ?

Ôn nhu đến mức thiếu chút nữa y không đành lòng tiếp tục chỉ trích hắn. . .

Gặp quỷ!

Tần Kính Quân tỉ mỉ quan sát biểu tình và động tác của Ngụy Tư Minh.

Phát hiện sắc mặt hắn như trước rất lạnh, vẫn là khuôn mặt than, nhưng động tác của hắn lại thực sự. . . Thực sự, rất ôn nhu. . . . Thực sự, rất giống đại đa đa của y.

Thế nhưng, đại đa đa của y, vẫn ôn nhu hơn nhiều, chí ít đại đa đa của y còn có thể nở nụ cười với ba ba y.

Mà Ngụy Tư Minh này. . . Có lẽ, cả đời cũng sẽ không cười chăng? ? ?

Ngụy Tư Minh như vậy, thực sự khiến y khó có thể tưởng tượng, cũng khó mà tin được hắn biết cười.

Biết nếu như không hợp tác, không may chính là mình, Tần Kính Quân nỗ lực khắc chế toàn bộ mặt trái tâm tình, nỗ lực quên đi ngón tay di động trên người y.

Có lẽ là vì lúc Tần Kính Quân mê man, Ngụy Tư Minh đã giúp y thoa dược, trên người Tần Kính Quân ngoại trừ địa phương bí ẩn khó có thể mở miệng ở phía sau còn mơ hồ đau nhức ra, những chỗ khác đã tốt lên nhiều.

Phần quần áo còn lại trên người Tần Kính Quân cũng bị Ngụy Tư Minh xé tan, khi vết thương thân trên đã thoa xong, Ngụy Tư Minh lại nhắm ngay khố trong của Tần Kính Quân.

Tần Kính Quân phát hiện không đúng, lập tức vươn tay bắt lấy, thế nhưng nhìn khuôn mặt không có biểu tình của Ngụy Tư Minh, cùng với ánh mắt không nhịn được của hắn, y cuối cùng vẫn ẩn nhẫn buông tay, lúc đó, trên hai gò má tuyệt mỹ trắng noãn, đã tràn đầy đỏ ửng.

Tần Kính Quân cố nén không cho mình rên rỉ đi ra, thân thể hơi run tùy ý Ngụy Tư Minh lướt qua bộ vị mẫn cảm trên thân thể mình.

Ngụy Tư Minh dĩ nhiên là ca ca y. . .

Hiện tại xem ra, loại bá đạo vô lý lại không coi ai ra gì này của Ngụy Tư Minh, đích xác có thể là huyết đồng không có việc xấu nào không làm, sẽ họa thế như trong truyền thuyết.

Nhưng mà. . .

Tần Kính Quân có chút hoài nghi, y thực sự có thể ngăn cản Ngụy Tư Minh làm chuyện gì sao? ? ?

Vì sao hiện tại sau khi hai người ở chung, y cảm thấy người bị quản chế khắp nơi là y, mà không phải Ngụy Tư Minh? ? ?

Lẽ nào, huyết đồng hắn mạnh hơn một chút? ? ?

Còn có một vấn đề quan trọng hơn, nếu như hai người sống cả đời với nhau, Ngụy Tư Minh vẫn đối với y như vậy. . . Tần Kính Quân đánh một cái rùng mình, Ngụy Tư Minh thô lỗ như thế. . .

Tần Kính Quân nghĩ, không tự chủ được nhấc lên mí mắt, len lén nhìn Ngụy Tư Minh.

Hiện tại Ngụy Tư Minh biết y là đệ đệ hắn, y cũng biết Ngụy Tư Minh là ca ca y, nhưng hai người bọn họ, hết lần này tới lần khác lại giả vờ không biết chuyện này. . .

Thực sự là không được tự nhiên. . .

Y có nên nói cho Ngụy Tư Minh, y đã biết hắn là ca ca y không. . .

“Ngô. . . Ngươi. . .”

Tư tự của Tần Kính Quân, lần thứ hai bị động tác của Ngụy Tư Minh cắt đứt.

Bởi vì ngón tay thoa dược của Ngụy Tư Minh, dĩ nhiên tách ra hậu huyệt của y, chen đi vào.

Tần Kính Quân đỏ bừng mặt: “Ngươi. . . Không. . Ngô. . . Ô. . .”

Tần Kính Quân đột nhiên phát hiện y vừa mở miệng, liền khống chế không được muốn rên rỉ, sau khi phát hiện điểm này, y lập tức ngậm miệng, cố sức cắn môi dưới, tránh cho một ít than nhẹ ái muội từ trong miệng y tràn ra.

Cũng không rảnh đi kháng nghị động tác của Ngụy Tư Minh.

Tuy rằng thanh âm ngừng lại, thế nhưng khuôn mặt Tần Kính Quân cúi xuống, hoàn toàn biến đỏ, hơn nữa, ngay cả vành tai cũng đỏ.

Y nghĩ, cả đời y, có lẽ thực sự trốn không thoát lòng bàn tay của Ngụy Tư Minh.

 

Phiên ngoại 2.10 đại tiểu bảo thiên chi rơi vào cảnh đẹp.

Tần Kính Quân nghỉ ngơi hai ba ngày, tiểu thân thể vô cùng yếu đuối cuối cùng cũng khôi phục lại.

Sau khi khôi phục, tự nhiên là phải tiếp tục chạy về Tần gia.

Ngụy Tư Minh vốn không có chỗ muốn đi, hôm nay đem Tần Kính Quân coi như là vật sở hữu, không cho phép y rời khỏi đường nhìn của mình mảy may, tự nhiên cũng muốn đi cùng bọn họ.

Ba ngày này, Lục Thính Lan rốt cuộc triệt để hiểu ra chuyện giữa Tần Kính Quân và Ngụy Tư Minh, là ván đã đóng thuyền.

Dưới đáy lòng hắn cầu khẩn đám người Tần gia và Lưu Ly tiểu trúc, có thể tha thứ cho sai lầm của hắn, có thể tiếp thu chuyện của Tần Kính Quân và Ngụy Tư Minh hai người.

Dọc theo đường đi, Tần Kính Quân nỗ lực muốn thân cận với Lục Thính Lan, nỗ lực bỏ quên Ngụy Tư Minh, nhưng mỗi lần đều ở trong Ngụy Tư Minh bá đạo không nói lý mà chết non.

Đừng nói không thể thân cận với Lục Thính Lan, ngoại trừ Ngụy Tư Minh ra, trong vòng năm bước bên cạnh y, là không thể có một người.

Loại bá đạo này khiến Tần Kính Quân có chút hít thở không thông.

Nhịn vài ngày, y rốt cục nhịn không nổi nữa.

“Ngụy Tư Minh, ngày hôm nay, ta muốn đem toàn bộ nói rõ với ngươi.”

Tần Kính Quân còn đang phát hỏa, trên khuôn mặt lạnh lùng của Ngụy Tư Minh không có nửa phần tâm tình, chỉ là hơi xốc lên mí mắt, liếc nhìn Tần Kính Quân, sau đó không mặn không nhạt mở miệng nói: “Ăn.”

Thanh âm mang theo lạnh lẽo trước sau như một.

Cái tên mặt người chết, tiếng người chết! ! !

Hắn thờ ơ như vậy, càng làm cho Tần Kính Quân tức giận, y rõ ràng là một người không thích tính toán, không thích tức giận, nhưng đối với Ngụy Tư Minh lại là tính toán khắp nơi, y cũng không biết đây rốt cuộc là tốt hay xấu.

“Ngụy Tư Minh, ta. . .”

“Ăn.”

Ngụy Tư Minh như trước chỉ có một chữ.

Tần Kính Quân ‘ba’ một tiếng, chiếc đũa cầm trong tay vỗ lên bàn: “Ta ăn no, không ăn nữa, tự ngươi ăn đi.”

Nói xong đội lên đấu lạp, đứng dậy rời khỏi sương phòng.

Ngụy Tư Minh không chút hoang mang buông bát đi theo ra ngoài, bị bầu không khí giữa hai người chèn ép đến không dám có bất cứ động tác nào, Lục Thính Lan dùng sức ăn vài miếng cơm, cũng đuổi theo.

Tần Kính Quân tự nhiên biết hai người phía sau nhất định sẽ theo tới, y thả chậm cước bộ, nhìn đoàn người trên đường như nước chảy, hít một hơi, y không biết mình đang nôn nóng cái gì.

Y rõ ràng là người có tính tình tốt, gần đây nhưng vẫn luôn phát giận, lúc phát giận thường hay giận chó đánh mèo Ngụy Tư Minh.

Kỳ thực. . .

Y hẳn là đang trách Ngụy Tư Minh, trách Ngụy Tư Minh rõ ràng là ca ca y lại không nói chân tướng cho y. . . Nếu là bọn hắn cứ như vậy không rõ ràng, lúc đến Tần gia phải giải thích như thế nào? ? ?

Đương nhiên, y cũng có thể nói cho Ngụy Tư Minh y biết hắn là ca ca y, thế nhưng, vừa nghĩ tới y từng ở trước mặt Ngụy Tư Minh nói y vừa sinh ra đã thuộc về ca ca mình, y liền không thể mở miệng làm rõ quan hệ giữa hai người trước. . . Vì vậy, y bắt đầu quấn quýt. . .

Xét đến cùng, chính là lỗi của Ngụy Tư Minh, là Ngụy Tư Minh đảo loạn toàn bộ tư tự của y.

Tinh Tú lão nhân nói không sai, hai người bọn họ, tương sinh tương khắc, tuy rằng nhất định sẽ sống với nhau, nhưng tất sẽ vì đối phương mà quấn quýt, giữa bọn họ, cần mài dũa càng nhiều.

Tần Kính Quân nghĩ lại thở dài một tiếng, y thủy chung nghĩ, giải quyết chuyện Ngụy Tư Minh trước khi quay về Tần gia vẫn tốt hơn.

Chí ít sẽ không để người trong nhà lo lắng cho bọn họ, cũng sẽ cho ba ba y một cái kinh hỉ.

Đại đa đa của y từng nói với y, y và ca ca y không thể lớn lên bên người ba ba là tiếc nuối lớn nhất của ba ba y.

Còn nói có lẽ chỉ vào một ngày, y và ca ca y cùng nhau trở lại Tần gia, tiếc nuối của ba ba y mới có thể viên mãn biến mất.

Đang nghĩ ngợi, bên người truyền đến một đạo khí tức lãnh liệt, Tần Kính Quân hơi quay đầu, thấy được Ngụy Tư Minh.

“Ngụy Tư Minh.”

Lúc này thanh âm y đã bình tĩnh xuống, không còn cơn tức trên bàn cơm.

Trải qua một phen tinh tế suy nghĩ, cơn tức trong lòng y đã tiêu hơn phân nửa.

Đối mặt với tiếng gọi của y, Ngụy Tư Minh tuy rằng không có trả lời, thế nhưng quay đầu nhìn về phía y, trong đôi mắt băng lãnh tối tăm tràn đầy chuyên chú.

Cho dù cách đấu lạp, lúc Tần Kính Quân nhìn vào hai mắt rõ ràng băng lãnh, nhưng có thể khiến y cảm giác được ánh lửa của Ngụy Tư Minh, y cảm thấy đáy lòng mình không hiểu sao có chút sợ: “Khụ khụ, hôm nay ngươi một tấc cũng không rời đi theo bên người ta, rốt cuộc là vì cái gì? ? ?”

Nhíu mày, Tần Kính Quân tính tình tốt hỏi.

Một đôi lông mày anh tuấn của Ngụy Tư Minh, cũng chậm rãi nhíu lại: “Ta không cho phép ngươi rời khỏi đường nhìn của ta.”

Khuôn mặt Tần Kính Quân đỏ hồng, Ngụy Tư Minh này, đích thật là không cho phép y rời khỏi đường nhìn của hắn, không chỉ ban ngày theo sát y, cho dù là ban đêm cũng là chăm chú nhìn y, hàng đêm cùng ngủ với y.

Thế nhưng cùng ngủ thì cùng ngủ, Ngụy Tư Minh nhưng cũng không làm chuyện gì khác.

“Vì sao? Vì sao không muốn ta rời khỏi đường nhìn của ngươi? ? ?”

Cố nén cảm giác ngượng ngùng trong lòng, Tần Kính Quân kiên nhẫn truy vấn, y chính là muốn triệt để biết rõ Ngụy Tư Minh rốt cuộc suy nghĩ cái gì.

Lúc này y trái lại có chút cảm tạ khí lạnh Ngụy Tư Minh toả ra trên người, cũng cảm tạ đấu lạp mình đội, không chỉ có thể khiến y rõ ràng nhìn thấy tình huống bên ngoài, còn có thể che giấu sắc mặt và tâm tình của y.

“Bởi vì ngươi là người của ta.”

Ngụy Tư Minh không làm Tần Kính Quân thất vọng, từng bước từng bước nói ra ý nghĩ chân thực trong lòng.

Thế nhưng mỗi một đáp án của hắn, mỗi một câu trả lời của hắn, đều khiến Tần Kính Quân trong lòng xấu hổ không ngớt.

“Ta. . . Ngươi, ở trong lòng ngươi, ngoại trừ coi ta là người của ngươi, còn là cái gì? ? ?”

Ngụy Tư Minh nhíu nhíu mày, ngưng mi suy nghĩ sâu xa nửa ngày.

Nhớ tới đêm đó hắn giữ lấy Tần Kính Quân, Tần Kính Quân chuyển biến, lại nghĩ tới vết bớt trên người hai người, trong mắt hắn hiện lên một tia hiểu rõ, nhẹ nhàng mở miệng nói: “Còn coi ngươi là, người suốt đời muốn làm bạn. . . Còn có, đệ đệ.”

Lúc nói đệ đệ, trong lòng hắn có chút không được tự nhiên, bởi vì hắn căn bản không quan tâm cái gì đệ đệ hay không đệ đệ, hắn cũng chưa bao giờ coi Tần Kính Quân là đệ đệ mình.

Thế nhưng nghĩ tới Tần Kính Quân đêm đó tức giận, nói vậy, Tần Kính Quân là rất muốn hắn thừa nhận hắn là ca ca y, nếu Tần Kính Quân muốn từ trong miệng hắn nghe những lời này, hắn cứ như vậy nói đi.

Ở chung mấy ngày ngắn ngủi không khó để hắn nhìn ra bên dưới mặt ngoài văn nhã của Tần Kính Quân chính là tính tình không được tự nhiên, động một tí là y như con mèo xù lông.

Theo hắn quan sát mấy ngày gần đây, đối với Tần Kính Quân, vuốt xuôi lông vẫn là tốt hơn nhiều.

“Ngươi. . .”

Cánh môi Tần Kính Quân có chút run.

Y, một mực quấn quýt vấn đề, Ngụy Tư Minh hời hợt một câu coi y là đệ đệ liền tiết lộ quan hệ của hai người.

“Ngươi là ca ca ta. . .”

Tần Kính Quân gần như nỉ non nói ra những lời này.

Ngụy Tư Minh cho rằng hắn không quan tâm hắn và Tần Kính Quân có quan hệ gì, chỉ cần có thể một mực ở bên nhau là tốt rồi, nhưng nghĩ không ra từ trong miệng Tần Kính Quân nghe được một câu như thế, đáy lòng vẫn có chút rung động khó hiểu.

“Ân.”

Hắn nhẹ nhàng lên tiếng: “Ta đích thật là ca ca của ngươi, ngươi cũng từng nói qua ngươi là thuộc về ca ca ngươi, như vậy, ngươi liền không cần chống cự ta, thật lòng tiếp thu ta có được không?”

Ngữ điệu mềm nhẹ của Ngụy Tư Minh, hoàn toàn không hợp với tính tình xưa nay của hắn, có chút dọa tới Tần Kính Quân.

Tần Kính Quân toàn thân cứng ngắc, một đôi mắt ngập nước cách đấu lạp, trừng mắt Ngụy Tư Minh: “Ngươi. . . Ngươi là ai? ? ? Ngụy Tư Minh, sao có thể nói ra loại lời giống như thỉnh cầu như vậy? ? ?”

Ngụy Tư Minh luôn luôn cho rằng mình không có biểu tình, vừa nghe thấy những lời này của Tần Kính Quân, cũng nhịn không được khuôn mặt co rúm một chút.

Hắn sai rồi.

Kỳ thực Tần Kính Quân không thích hợp được vuốt xuôi lông, vẫn là thích hợp bị ép buộc đe dọa hơn.

Khuôn mặt Ngụy Tư Minh liền lạnh xuống, không hề phản ứng Tần Kính Quân.

“Uy.”

Tần Kính Quân kéo kéo tay áo Ngụy Tư Minh: “Ba ba và đa đa bọn họ rõ ràng nói cho ta biết, ca ca ta kêu Tần Kính Huyền, vì sao ngươi lại đổi tên là Ngụy Tư Minh? ? ?”

Ngụy Tư Minh giật mình, hồi tưởng lại chuyện khi còn bé, nhàn nhạt mở miệng: “Ngụy Tư Minh, là tên nghĩa phụ đặt cho ta, hắn vì ta mà chết, bảo lưu cái tên hắn đặt, là chuyện duy nhất ta có thể làm.”

Khi đó, hắn là có ký ức, hơn nữa những năm gần đây Chiến Thiên Y nhắc đi nhắc lại, hắn đối với chuyện năm xưa hiểu rất rõ.

“Vì ngươi mà chết. . . Nghĩa phụ của ngươi. . . Họ Ngụy? ? ? Lẽ nào, chính là vực chủ ban đầu của ‘Vô Gian luyện ngục’ Ngụy Quang Hàn Ngụy thúc thúc sao? ? ?”

Về chuyện Ngụy Quang Hàn, là Tinh Tú lão nhân vào lúc giảng cho y ý nghĩa về huyết đồng và chuyển thế linh đồng thì nhắc tới.

Y vốn nghĩ cái người cướp đi ca ca y là một đại người xấu, không nghĩ tới hắn cuối cùng dĩ nhiên vì ca ca mà chết, điều này cũng khiến y cam tâm tình nguyện xưng hắn một tiếng Ngụy thúc thúc.

“Là hắn.”

Tần Kính Quân gật đầu.

Hai người vừa trầm mặc không bao lâu, Tần Kính Quân lại mở miệng nói: “Được rồi, ca ca, ba ba vẫn rất muốn ngươi trở về, chờ ngươi cùng ta trở lại, ngươi không nên mặt lạnh như vậy, ba ba thấy nhất định sẽ đau lòng.” (Vũ: cái mặt sinh ra đã như vậy, ngươi bảo đổi là đổi được sao??? +..+)

” . . .”

Ngụy Tư Minh lựa chọn quên đi vấn đề này.

“Ngụy Tư Minh, ngươi không thể không nhìn ta như vậy, ta là đệ đệ ngươi. . .”

Ngụy Tư Minh và Tần Kính Quân sau khi làm rõ thân phận, tình huống giữa hai người quả nhiên tốt hơn nhiều.

Tần Kính Quân thiếu đi rất nhiều không được tự nhiên, Ngụy Tư Minh ngoài miệng chưa nói, thế nhưng vẫn rất sủng Tần Kính Quân.

Hắn luôn luôn nhớ kỹ yêu cầu và nguyện vọng Tần Kính Quân lúc vô tâm nói ra, đồng thời nhất nhất thỏa mãn.

Lộ trình tiếp theo, nỗi nhớ nhà của Tần Kính Quân càng dày thêm.

Y rất muốn để ba ba y biết, ca ca đã trở về, ca ca đợi hơn mười năm đã trở về.

Cứ như vậy, dưới tiền đề bọn họ tận lực đẩy nhanh tốc độ, cuối cùng cũng tới Tần gia.

Content Protection by DMCA.com

loading...

5 Responses

  1. Hana says:

    yêu chít đi đc

  2. cocacola0106 says:

    ủa, cai chổ bấm like mất rồi

  3. chúc mừng tân gia muộn nha chủ nhà *đốt pháo bông nào* *(^0^)/*

Để lại bình luận

%d bloggers like this: