Khuynh tẫn triền miên -pn2- Chương 11+12

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

 Edit: Huyết Vũ.

Phiên ngoại 2.11 đại tiểu bảo thiên chi trở lại Tần gia.

Tần gia phương bắc Giang thành, mặc kệ qua bao lâu, đều là vẫn là dáng dấp vốn có, trong một viện tử vĩnh viễn có một đám người hạnh phúc hài hòa.

Vài chục năm trước, cùng với vài chục năm sau ngày hôm nay vẫn như vậy.

Đây là từ lúc Tần Kính Quân có ký ức, lần đầu tiên quay về Tần gia.

Đây cũng là lúc Ngụy Tư Minh sau khi xuống núi, lần đầu tiên quay về Tần gia.

Đây cũng là lúc ngoại nhân Lục Thính Lan, lần đầu tiên đến Tần gia làm khách.

Để cho ba ba và các đa đa của mình một cái kinh hỉ, Tần Kính Quân lúc xuất phát rời khỏi Lưu Ly tiểu trúc, cũng không có nói cho người nhà Tần gia.

Hiện tại, khi bọn hắn đứng trước cửa lớn Tần gia, trong lòng đều tràn ngập cảm giác kỳ dị.

Ngôi nhà nhớ nhung nhiều năm qua, đang ở ngay trước mắt.

Vươn tay là có thể chạm.

Ngôi nhà này, mới là gốc rễ của y, sau khi hiểu chuyện, ở trong mộng, Tần Kính Quân đã vô số lần đi tới.

Thế nhưng, chỉ có ngày hôm nay, mới là chân chân chính chính trở về.

“Ngụy Tư Minh, đây là nhà của chúng ta.”

Tần Kính Quân nhìn ca ca lãnh ngạo bên cạnh, gần như nỉ non mở miệng nói.

Ngụy Tư Minh nhíu mày, kéo tay Tần Kính Quân nói: “Ngươi là dự định đứng ngoài không vào sao? ? ?”

Nói liền lôi kéo Tần Kính Quân đi về phía trước.

“Uy, chờ một chút. . . Ta còn chưa chuẩn bị tốt tâm lý. . . Cho ta chuẩn bị một chút đã. . .”

“Ba vị công tử có chuyện gì không? ? ?”

Khi Ngụy Tư Minh cường kéo Tần Kính Quân đến trước cửa, người gác cửa mặt không đổi sắc, trang nghiêm hỏi, hiển nhiên bọn họ đã được huấn luyện tốt.

“Chúng ta. . .”

Tần Kính Quân còn chưa nói xong, Ngụy Tư Minh đã lạnh lùng nói: “Đi nói cho chủ tử của các ngươi, nhi tử của hắn đã về.”

“Ách. . .”

Người gác cửa ngây người một chút, nhi tử của chủ tử bọn họ? ? ?

Tần gia tứ vị công tử hắn đều phi thường quen thuộc, ba người trước mắt này, rất lạ, sao có thể là nhi tử chủ nhân nhà mình? ? ?

Chẳng lẽ, là tư sinh tử của đại công tử nhị công tử hoặc là tam công tử ở bên ngoài? ? ?

Trời ơi, ‘Phu nhân’ duy nhất trong phủ bọn họ là một người thiện lương cỡ nào, sao có thể chịu được đả kích như vậy? ? ?

Cho dù trong lòng nghi ngờ không ngớt, người gác cửa cũng lập tức đi vào thông báo.

Tần Vô Phong tự mình ra ngoài nhập hàng mấy ngày sau mới về, gánh nặng trong nhà liền rơi xuống trên vai Tần Vô Song.

Tần Vô Hạ là nhàn rỗi nhất, nhiệm vụ quan trọng mỗi ngày chính là cùng Vân Khuynh đi Phúc Lợi học viện, cùng với Phúc Lợi cô nhi viện xem các đệ tử và hài tử.

Vừa khéo, nhất khắc trước khi Tần Kính Quân và Ngụy Tư Minh bọn họ tới, Tần Vô Hạ và Vân Khuynh vừa quay về Tần phủ, bọn họ vừa ngồi xuống chưa được một hồi, thậm chí ngay cả ghế cũng chưa ngồi nóng.

Vốn sáu hài tử ở lại trong nhà, ngoại trừ lão tam Tần Hương, lão tứ Tần Sơ Tầm, lão ngũ Tần Sơ Tuyết ba người đều đã theo Bạch Khuynh Vận đến kinh thành chơi ra, ba hài tử tuổi còn nhỏ khác, đều ở trong Phúc Lợi học viện Vân Khuynh thành lập đi học, hôm nay không có ở nhà.

Vân Khuynh và Tần Vô Hạ đột nhiên nghe người gác cửa nói ngoài cửa có một thiếu niên hơn mười tuổi tự xưng là hài tử Tần gia, không khỏi đều là ngẩn ra.

Thế nhưng Vân Khuynh lập tức phản ứng tới.

“Hơn mười tuổi. . . Vô Hạ.”

Năm tháng cũng không lưu lại vết tích mảy may trên khuôn mặt tuyệt mỹ của Vân Khuynh, dáng dấp y nhìn qua vẫn giống như khi vừa tới Tần gia.

Ánh mắt Tần Vô Hạ ôn hòa nhìn y: “Ân? ? ?”

Vân Khuynh có chút kích động nắm tay hắn: “Ngươi nói. . . Có thể là Kính Quân đã về hay không? ? ?”

Nhi tử của y, ở bên ngoài, mà người Tần phủ không nhận biết, chỉ có hai người, Tần Kính Huyền ở chỗ Chiến Thiên Y, ngày trở về xa xa không hẹn, vậy nên người ngoài cửa khả năng là Tần Kính Quân tương đối lớn.

“Di. . . Đúng vậy. . . Khuynh Khuynh, chúng ta đi ra xem.”

Dứt lời, Vân Khuynh và Tần Vô Hạ liền bước nhanh ra cửa.

Tần Vô Song cũng nhận được tin tức.

Có lẽ bởi vì Tần Kính Quân và Ngụy Tư Minh là hài tử của hắn, vừa mới nghe người gác cửa nói như vậy, hắn lập tức nghĩ tới Tần Kính Quân và Tần Kính Huyền.

Sau đó ý niệm trong đầu tiếp theo chính là muốn đem chuyện này nói cho Vân Khuynh, kết quả đi tới trong viện liền đụng phải Vân Khuynh và Tần Vô Hạ, ba người nhìn nhau cười, cùng ôm lấy tâm tình kích động, đi gặp thiếu niên tự xưng là nhi tử của bọn hắn.

Ngoài cửa, Tần Kính Quân dắt ống tay áo Ngụy Tư Minh: “Ngươi vừa rồi nói cũng quá trực tiếp rồi. . . Hơn nữa, ngay cả tên cũng chưa báo, rất không có lễ phép. . . Ba ba và các đa đa, không nhất định có thể đoán ra chúng ta.”

Lông mày Ngụy Tư Minh càng nhíu càng chặt: “Chẳng qua là về nhà thôi, cần gì phải phiền phức như vậy? ? ?”

Tần Kính Quân nghe vậy trừng lớn con mắt ngập nước, biểu tình có chút tức giận: “Ngươi không thể nói như vậy, đây là lần về nhà đầu tiên sau khi chúng ta hiểu chuyện, tự nhiên phải cận thận một chút.”

Ngụy Tư Minh hừ lạnh một tiếng: “Giữa thân nhân chân chính, làm sao để ý đến cấp bậc lễ nghĩa như vậy? Huống hồ, ta có ngươi là đủ, bọn họ, không quan trọng.”

“Ngụy Tư Minh.”

Tần Kính Quân lại có xu thế xù lông: “Ngươi có thể có chút nhân tính hay không, bọn họ là người sinh ra ngươi, cái gì là bọn họ không quan trọng? ? ?”

Trên trán Ngụy Tư Minh mơ hồ đau nhức, Tần Kính Quân, kỳ thực rất khó đối phó.

Hơn nữa, còn hơn hắn, Tần Kính Quân càng giống một người hài tử mười bốn tuổi, không đủ ổn trọng. . . Ngụy Tư Minh quay mặt đi, lựa chọn trầm mặc, không muốn tiếp tục thảo luận đề tài này với Tần Kính Quân.

Tần Kính Quân cũng không bỏ qua, lách đến trước người hắn, ngẩng đầu dùng con mắt ngập nước khẩn trương nhìn chăm chú vào hắn, còn thỉnh thoảng lấy tay lôi kéo ống tay áo hắn: “Một hồi thấy các đa đa và ba ba nhất định không được nói như vậy, phải lễ phép một chút biết chưa.”

Ngụy Tư Minh không có mở miệng.

Tần Vô Song, Tần Vô Hạ và Vân Khuynh ba người trong phút chốc đi ra trước cửa.

Trước cửa có ba thiếu niên.

Mắt Vân Khuynh từ lúc thấy ba người bọn họ, liền dừng lại trên người Tần Kính Quân mang theo đấu lạp, thanh âm có chút run: “Tiểu Bảo.”

Những năm gần đây, tuy rằng Tần Kính Quân một mực ở Lưu Ly tiểu trúc không quay về Tần gia, thế nhưng Vân Khuynh mấy người cũng đi Lưu Ly tiểu trúc gặp qua Tần Kính Quân, vậy nên liếc mắt y liền nhận ra nhi tử của mình.

Tần Kính Quân xuyên thấu qua mạng che mặt thấy Vân Khuynh Tần Vô Song, Tần Vô Hạ, lập tức quên Ngụy Tư Minh bên người, vươn tay kéo đấu lạp trên đầu, mấy bước nhanh đi tới trước mặt Vân Khuynh, thanh âm cũng có chút run: “Ba ba.”

Vân Khuynh nhìn y từ trên xuống dưới: “Tiểu Bảo, sao ngươi trở về không nói cho chúng ta một tiếng, chúng ta cũng dễ đi đón ngươi, đón gió tẩy trần cho ngươi.”

Trên khuôn mặt trắng noãn của Tần Kính Quân lập tức đỏ lên, buông xuống mí mắt, đôi mắt ngập nước xấu hổ nhìn mặt đất: “Ta. . . Muốn cho ba ba một cái kinh hỉ.”

Vân Khuynh cười cười, trên khuôn mặt tuyệt mỹ tràn đầy hạnh phúc và thoải mái, nói với Tần Kính Quân: “Lẽ nào tiểu Bảo chỉ muốn cho ta một kinh hỉ, ba đa đa đều không cần sao? ? ?”

Tần Kính Quân mặt càng đỏ hơn, lúc này mới giương mắt nhìn Tần Vô Song và Tần Vô Hạ, nhất nhất kêu lên: “Nhị đa đa, tam đa đa.”

Vân Khuynh lúc này mới ngẩng đầu nhìn về phía Lục Thính Lan và Ngụy Tư Minh, ánh mắt dừng một chút trên khuôn mặt Ngụy Tư Minh, hài tử này cho y một loại cảm giác khác thường.

Cảm giác khác lạ nói không rõ.

Thế nhưng y như trước lập tức thu liễm tâm tình nói: “Hai vị là bằng hữu của tiểu bảo phải không, cảm tạ các ngươi một đường làm bạn với tiểu Bảo.”

Lục Thính Lan luôn luôn phong lưu quen, lúc còn bé vừa thấy Vân Khuynh kinh vi thiên nhân, sau đó bất luận nam nữ, khi tìm đối tượng, đều phải so sánh một phen với tướng mạo Vân Khuynh.

Hắn còn buông ra hào ngôn, nếu không tìm được người đẹp như Vân Khuynh, hoặc là đẹp hơn Vân Khuynh, hắn liền cả đời không cưới.

Hôm nay Vân Khuynh cười tươi như hoa với hắn, đẹp đến toàn thân hắn đều phải bay lên, khuôn mặt anh tuấn biến đổi có chút méo, thẳng nhìn chằm chằm Vân Khuynh gật đầu: “Hẳn là, hẳn là.”

Ánh mắt Tần Vô Song lại có thâm ý khác ngừng nửa ngày trên người Ngụy Tư Minh.

Hắn luôn cảm thấy ánh mắt thiếu niên lạnh lùng kia vẫn dính trên người nhi tử hắn, giữa hai người, hình như. . . Trong lòng mơ hồ hiện lên một tia lo lắng, hắn thu hồi ánh mắt, mỉm cười nói: “Khuynh nhi, có cái gì nói, vào nhà trước đi, ở đây không thích hợp.”

Vân Khuynh gật đầu: “Xem ta. . . Quá cao hứng rồi, đều quên mời các ngươi tiến vào. Đến. . .”

“Chờ một chút, ba ba.”

“Đây là ca ca. . . Ngụy Tư Minh ca ca.”

Vân Khuynh như bị sét đánh, thoáng chốc giật mình tại chỗ, hé hé môi: “Ngụy. . . Tư Minh. . . Ngươi là Đại Bảo? ? ?”

Nói, nước mắt trong suốt, liền từ trong mắt y chảy ra.

Tần Vô Song và Tần Vô Hạ cũng là vẻ mặt khiếp sợ.

Không có biện pháp, nhân vật lợi hại như Chiến Thiên Y, mười ba năm trước đã từng nói qua, lúc nào Đại Bảo Tần Kính Huyền có thể đánh bại hắn, hắn mới bằng lòng thả Đại Bảo trở về.

Hôm nay Đại Bảo cũng chỉ mới mười bốn, ba người dù thế nào cũng nghĩ không ra, Đại Bảo lại vào cái tuổi nhỏ như vậy đánh bại Chiến Thiên Y cường đại kia.

Cũng chính vì vậy, Vân Khuynh và Tần Vô Song, mới không có một chút mảy may đem thân phận Ngụy Tư Minh liên tưởng đến trên người Đại Bảo.

Nghe thấy Vân Khuynh gọi hắn Đại Bảo, lông mày Ngụy Tư Minh cau lại, không tình nguyện gật đầu: “Ta nhớ kỹ. . . Khi còn bé, các ngươi gọi ta Đại Bảo không sai, khi đó còn đặt tên cho ta là Tần Kính Huyền, thế nhưng hiện tại ta dùng chính là Ngụy Tư Minh Ngụy Quang Hàn đặt cho ta.”

 

Phiên ngoại 2.12 đại tiểu bảo thiên chi thổ lộ tiếng lòng.

Nếu như Tần Kính Quân trở lại Tần gia đối với Vân Khuynh mà nói là một kinh hỉ, như vậy Ngụy Tư Minh trở lại Tần gia đối với Vân Khuynh mà nói, càng là một thiên đại kinh hỉ.

Đem Ngụy Tư Minh và Tần Kính Quân, Lục Thính Lan ba người đón vào trong nhà, Vân Khuynh khẩn cấp hỏi Ngụy Tư Minh những năm gần đây sống như thế nào.

Thế nhưng Ngụy Tư Minh tiếc chữ như vàng, hoặc là không trả lời, hoặc là chỉ trả lời một chút.

Tần Vô Hạ thấy Ngụy Tư Minh như vậy, không khỏi nói thầm: “Ta đã nói mà. . . Hài tử lớn lên bên người Chiến Thiên Y, sao có thể sẽ là hài tử bình thường. . .”

Tần Kính Quân ở bên cạnh Ngụy Tư Minh, cười cong mặt mày với Vân Khuynh, nhìn nhìn Ngụy Tư Minh hình dạng xa cách với mấy người Vân Khuynh, không khỏi có chút đau đầu cá tính của Ngụy Tư Minh.

Thế nhưng đối mặt với Ngụy Tư Minh như vậy, Vân Khuynh một chút cũng không có dấu hiệu không kiên nhẫn.

Tương phản, dưới đáy lòng y rất hối hận, hối hận năm xưa dễ dàng để Chiến Thiên Y mang đi Ngụy Tư Minh, nếu Ngụy Tư Minh lớn lên bên người bọn họ, hẳn là sẽ không phải cái dạng này.

Thế nhưng, Ngụy Tư Minh như vậy, rất giống năm xưa lúc y chưa tiến vào Tần gia, nghe nói đến Tần Vô Phong.

Không hổ đều là người Tần gia mà.

Tần Vô Song ở một bên, thấy nhi tử của mình không cho Vân Khuynh mặt mũi như thế, không khỏi muốn cho hắn một chút giáo huấn, cho hắn hiểu cái gì là kính già yêu trẻ.

“Ngươi là lúc nào đánh bại Chiến Thiên Y? ? ?”

Năm xưa trước mặt Chiến Thiên Y, bọn họ hầu như không đủ sức đánh một trận, sau khi thực lực tăng cao, không thể tìm Chiến Thiên Y phân chia cao thấp, quả thực là thành một chuyện đáng tiếc.

Hôm nay gần mười bốn năm qua đi, hắn trái lại muốn cùng Ngụy Tư Minh vượt qua Chiến Thiên Y phân cao thấp.

“Hai tháng trước.”

Ngụy Tư Minh nghe xong Tần Vô Song nói, không khỏi nhìn về phía Tần Vô Song, người kia là đa đa hắn.

Tần Vô Song gật đầu: “Tốt lắm, không hổ là người Tần gia chúng ta, mười bốn tuổi đã có thể đánh bại Chiến Thiên Y, nếu như là ta, khẳng định không được, thế nhưng, hiện tại đa đa trái lại muốn biết Tư Minh ngươi rốt cuộc có bao nhiêu lợi hại. . . Chúng ta đấu một trận thế nào? ? ?”

Vân Khuynh nghe vậy trợn to hai mắt, trừng Tần Vô Song: “Ngươi phát điên cái gì. . . Đại Bảo hiện tại mới mười bốn, ngươi đã bao nhiêu, đấu với nhi tử mình, ngươi không thấy xấu hổ? ? ?”

Tần Vô Song ho nhẹ một tiếng, lấy tay sờ sờ mũi: “Khuynh nhi, trình độ lợi hại của Chiến Thiên Y năm xưa ngươi không phải không biết. . . Tuy rằng Đại Bảo hắn hiện tại mới mười bốn, thế nhưng hắn đã đánh bại Chiến Thiên Y, đánh bại Chiến Thiên Y, đã nói lên thực lực của hắn không phải cao bình thường. . .”

“Ngươi. . .”

Vân Khuynh còn muốn nói thêm gì đó.

Ngụy Tư Minh cũng đã đứng lên nói: “Cam tâm tình nguyện cực kỳ.”

Tần Kính Quân cũng lập tức đứng dậy, lôi kéo cánh tay Ngụy Tư Minh: “Uy, Ngụy Tư Minh, ngươi định làm gi, đó là lão đa của chúng ta, sao ngươi có thể ra tay với đa đa mình chứ. . .”

Tần Vô Song nhìn Tần Kính Quân mỉm cười nói: “Không sao.”

Tần Kính Quân chỉ phải đem lời còn lại nuốt vào trong miệng.

Tần Vô Song lập tức cùng Ngụy Tư Minh đi tới trong viện tử.

“Không nên bởi vì ta là nhi tử của ngươi mà cố ý nhẹ tay.”

Tần Vô Song nhíu mày: “Ngươi cũng vậy.”

Kỳ thực hắn nghĩ Chiến Thiên Y dạy dỗ Ngụy Tư Minh, cũng không phải khiến cho người ta chán ghét như trong tưởng tượng.

Vân Khuynh và Tần Kính Quân lo lắng nhìn phụ tử hai người, chỉ sợ bọn họ không cẩn thận liền tổn thương lẫn nhau.

Chỉ có Tần Vô Hạ mặt mang nụ cười, trấn an bọn họ: “Yên tâm đi, nhị ca và Đại Bảo đều là cao thủ hiếm thấy, nhất định sẽ nắm chắc đúng mực, nhất định sẽ không xảy ra ngoài ý muốn.”

Vân Khuynh tỉ mỉ suy nghĩ một chút, cũng đồng ý, liền gật đầu nói: “Cũng đúng. . .”

Sau đó, tâm cũng chầm chậm yên ổn xuống.

Lúc này xoay người, lôi kéo Tần Kính Quân nói: “Đã như vậy, chúng ta cũng không cần lo cho họ, chúng ta đi vào chờ kết quả là được.”

Kết quả Lục Thính Lan vẫn lưu ở bên ngoài xem Tần Vô Song và Tần Kính Quân đánh nhau chết sống, Vân Khuynh và Tần Kính Quân, Tần Vô Hạ còn lại là thong dong ngồi ngay ngắn trong phòng.

“Tiểu Bảo, nói cho ba ba, ngươi làm sao gặp được ca ca ngươi? ? ?”

Tần Kính Quân nhớ tới cái ngày gặp Ngụy Tư Minh, còn có chút sợ hãi hắn bá đạo.

“Ngày ấy. . . .”

Tần Vô Hạ và Vân Khuynh vào lúc này, đều hóa thân thành người nghe của Tần Kính Quân.

Vân Khuynh nghe xong hành vi của Ngụy Tư Minh á khẩu không nói được gì.

Nửa ngày mới hỏi Tần Vô Hạ: “Vô Hạ, ngươi nói, tính tình này của Đại Bảo rốt cuộc giống ai? ? ?”

Nếu là Tần Vô Song năm xưa là loại dáng dấp hiện tại của Ngụy Tư Minh. . .

Phỏng chừng lúc y vừa mới “Gả” cho Tần Vô Song, liền chạy, còn lâu mới đi theo Tần Vô Song cùng nhau đến Tần gia.

Tần Vô Hạ lắc đầu.

Vân Khuynh ngưng suy nghĩ sâu xa một chút: “Tiểu Bảo, ngươi biết mình là chuyển thế linh đồng, mà Đại Bảo là huyết đồng, hai người các ngươi đã định trước là sẽ bên nhau yêu nhau suốt một đời. . . Đại Bảo như vậy, ngươi. . . Có thể cảm thấy. . . Rất khổ hay không? ? ?”

Một câu cắt đứt vài lần, Vân Khuynh sau khi thận trọng suy nghĩ, mới dè dặt đem vấn đề hỏi ra miệng.

Tần Kính Quân ngẩn ra một chút, khuôn mặt trắng noãn chậm rãi liền đỏ.

Gục đầu xuống, nhỏ giọng nói: “Kỳ thực. . . Kỳ thực ca ca đối với ta rất tốt. . .”

Vân Khuynh thấy y như vậy, chỉ biết hai người bọn họ có hi vọng, nhíu mày nói: “Tuy rằng thế tục không dung tha đồng tính mến nhau, huynh đệ mến nhau, thế nhưng ở Tần gia chúng ta, cũng không ngại, chỉ cần ngươi và Đại Bảo hạnh phúc, ở trong lòng ba ba và các đa đa, đều tốt hơn nhiều những thứ khác.”

Tần Kính Quân gật đầu: “Ta biết, ta và ca ca nhất định sẽ sống tốt. . .”

Vân Khuynh sờ sờ đầu y: “Vậy là tốt rồi, các ngươi hiện tại tuổi còn nhỏ, cùng một chỗ bồi dưỡng cảm tình trước, chờ lớn hơn một chút, ta và các đa đa của ngươi sẽ bàn chuyện cho hai ngươi, năm xưa bọn họ có thể cho ta một cái hôn lễ, ta cũng có thể cho các ngươi một cái hôn lễ.”

“Cái kia. . .”

Trên khuôn mặt Tần Kính Quân càng thêm đỏ ửng, liếc nhìn Tần Vô Hạ và Vân Khuynh: “Nếu có tiểu bảo bảo, việc này sau đó bàn bạc có thể không tốt hay không? ? ?”

Tần Vô Hạ và Vân Khuynh lúc này ngây người.

Đặc biệt Vân Khuynh, y qua một lúc lâu mới lấy lại tinh thần, chớp chớp mắt, có chút gian nan hỏi Tần Kính Quân: “Ngươi. . . Tiểu Bảo, ngươi nói là có ý gì? ? ?”

Đầu Tần Kính Quân gần như chôn vào trong quần áo của mình: “Ta và ca ca đã qua lễ chu công. . . Ta sợ, chúng ta sẽ có tiểu bảo bảo. . .”

” . . . .”

Vân Khuynh lúc này không có âm thanh.

Chỉ cảm thấy bầu trời một đạo sấm rền đánh xuống người y, đánh đến trong ngoài cháy sém.

Y quả thực không thể tin được mình nghe thấy cái gì, bọn chúng, bọn chúng dĩ nhiên đã qua lễ chu công! ! !

Trời ơi! ! !

Bọn chúng mới mười bốn tuổi! ! !

Lấy tư duy thế kỷ hai mươi mốt của y đến tự hỏi, thân thể bọn chúng đều còn chưa phát dục trưởng thành, dĩ nhiên. . . Thế nhưng, đây hình như không phải trọng điểm! ! !

Trọng điểm là, lúc hai người mới gặp nhau Ngụy Tư Minh đã bá đạo như vậy, Tần Kính Quân và Ngụy Tư Minh quen biết cũng chỉ có một chút thời gian. . . Đáy lòng Vân Khuynh bỗng nhiên mọc lên một cỗ tức giận, nhìn Tần Kính Quân, thanh âm đông lạnh nói: “Là hắn bức ngươi sao? ? ? Là Đại Bảo bức ngươi? ? ?”

Tuy rằng hai người đều là nhi tử của mình, hơn nữa có lỗi với Đại Bảo càng nhiều chút, thế nhưng, y như trước không cho phép Đại Bảo ức hiếp tiểu Bảo.

Tần Kính Quân khuôn mặt trắng noãn tràn ra xấu hổ lúng túng: “Không có. . . Ba ba, ngươi không cần nghĩ nhiều như vậy. . .”

Vân Khuynh thấy Tần Kính Quân như vậy nhìn đến ngẩn tò te.

Bộ dáng này của Tần Kính Quân, rõ ràng là có tình với Ngụy Tư Minh. . . Vân Khuynh phản ứng nửa ngày, mới lấy lại tinh thần, thở dài, nói: “Cũng được. . . Chuyện các ngươi, các ngươi tự chú ý là được. . . Thứ ta muốn, chỉ là thấy các ngươi hạnh phúc. . .”

Nét mặt Tần Kính Quân rút đi xấu hổ, nắm tay Vân Khuynh, chăm chú nhìn Vân Khuynh:

“Ba ba, yên tâm đi, ta và ca ca nhất định sẽ sống thật tốt.

Kỳ thực khi còn bé, ta một mực đoán ca ca là người như thế nào, ta nói cho mình, phải tu thân dưỡng tính, trong tương lai nhìn thấy ca ca, nhất định phải ngăn cản hắn tạo sát ngược, nhất định phải thay đổi số phận huyết đồng. . . Khi đó, chỉ là bởi vì trách nhiệm của chuyển thế linh đồng, thế nhưng, sau khi nhận thức Ngụy Tư Minh, lại không hề vì như vậy. . . Ta muốn thay đổi hắn, muốn để hắn thả lỏng đối mặt với thế giới này, đơn giản chỉ vì hắn là hắn, mà không bởi vì hắn là huyết đồng, ta là chuyển thế linh đồng. . .

Ba ba ngươi biết không, lúc ta không biết hắn là ca ca, ta thậm chí từng nghĩ tới, ta có nên vì hắn buông tha chuyện chuyển thế linh đồng nên làm hay không. . . Ba ba, có phải ta rất ích kỷ hay không. . .”

“Đương nhiên không.”

Ba chữ này, mang theo hơi thở băng lạnh, hiển nhiên không phải Vân Khuynh nói, thân thể Tần Kính Quân cương một chút, quay đầu lại, Ngụy Tư Minh đứng ở phía sau y, quần áo có chút mất trật tự, thế nhưng nét mặt biểu tình, lại nhu hòa xuống không ít.

Vân Khuynh cũng thấy được Tần Vô Song, mỉm cười, trêu ghẹo nói: “Thế nào, các ngươi ai thắng ai bại? ? ?”

Tần Vô Song bước về phía y, cười đắc ý: “Làm lão tử không hổ là làm lão tử, thắng, tự nhiên là ta tướng công của ngươi. . .”

Content Protection by DMCA.com
loading...

1 Response

  1. Hana says:

    tiểu bảo dễ thương quá <3

Để lại bình luận

%d bloggers like this: