Khuynh tẫn triền miên -pn2- Chương 13+14+15 (Hoàn pn2)

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Huyết Vũ.

Phiên ngoại 2.13 đại tiểu bảo thiên chi huynh đệ khó xử.

Tới buổi tối, Ngụy Tư Minh và Tần Kính Quân gặp được ba đệ đệ ở lại trong nhà trở về từ học viện.

Ba củ cải nhỏ, tiếp nối tên Tần Sơ Tuyết của tỷ tỷ bọn họ, phân biệt tên là Tần Triển Vân, Tần Thư Phong, Tần Xuy Vũ.

Về phần ba hài tử này, rốt cuộc là hài tử của ai, liền phân không rõ, thế nhưng cũng không ai lưu ý những thứ này, Tần gia tam huynh đệ, càng không quản hài tử kia có phải của mình hay không.

Tần Triển Vân hôm nay mười tuổi, Tần Thư Phong chín tuổi, Tần Xuy Vũ thì chỉ có bảy tuổi.

Đại hài tử kéo tay tiểu hài tử, được Tần gia tổng quản Hồng thúc tự mình đón về.

Vừa về nhà, bọn họ liền thẳng đến thư phòng Tần Vô Song.

“Ba ba. . .”

“Ba ba. . .”

“Đa đa. . .”

Ba hài tử, Tần Thư Phong và Tần Xuy Vũ đều chạy tới chỗ Vân Khuynh, một trái một phải chen vào trong lòng Vân Khuynh.

Mà Tần Triển Vân còn lại là đứng ở cửa lễ phép hành lễ với Tần Vô Song.

Vân Khuynh nét mặt mang cười, sờ sờ đầu bọn họ: “Đã trở về, có mệt hay không? ? ?”

“Không mệt. . .”

Hai tên tiểu quỷ cười vẻ mặt ngây thơ, đều lắc đầu.

Vân Khuynh giơ lên mắt nhìn Tần Triển Vân, vẫy vẫy tay với hắn: “Triển Vân, đến đây.”

Tần Triển Vân bước nhanh tới trước mặt y, tôn kính kêu một tiếng: “Ba ba.”

Vân Khuynh gật đầu: “Hôm nay đại ca và nhị ca các ngươi đã về, ta mang các ngươi đi gặp bọn họ.”

Nói y đứng lên, một tay nắm Thư Phong, một tay nắm Xuy Vũ, Tần Triển Vân đi theo phía sau bọn họ.

Tần Vô Song nhìn thân ảnh bọn họ một lớn ba nhỏ, cười lắc đầu, vùi đầu tiếp tục công tác.

Tần Thư Phong vừa đi, vừa đung đưa cánh tay Vân Khuynh, ngẩng đầu hỏi: “Ba ba, nhị ca có phải là đại ca ca xinh đẹp ở chỗ gia gia râu bạc hay không, đại ca cái kia. . . Ân, là ca ca các đa đa nói đi ra ngoài học võ? ? ?”

Trên khuôn mặt Vân Khuynh dáng cười càng đậm: “Đúng vậy, chính là bọn họ.”

Tần Kính Quân và Ngụy Tư Minh mặc dù trước đó, chưa từng ở trong Tần phủ, nhưng là bọn hắn cũng không bị lãng quên, Vân Khuynh luôn luôn đem chuyện bọn họ một lần một lần nói cho đám hài tử trong nhà.

“Nga ~ thật tốt, lại có thể thấy ca ca xinh đẹp rồi ~~ ”

Tần Thư Phong nói đến vui vẻ, lúc này bỏ qua tay Vân Khuynh, hưng phấn chạy tới phía trước.

Vào năm ngoái, Tần Vô Song bọn họ từng dẫn Tần Thư Phong cùng đi Lưu Ly tiểu trúc, hắn đối với đại ca ca xinh đẹp lại ôn nhu trong Lưu Ly tiểu trúc kia, thế nhưng vẫn nhớ mãi không quên.

Vân Khuynh cũng không ngăn cản mặc hắn chạy.

Chỉ là quay đầu lại nói với Triển Vân: “Triển Vân, đi theo phía trước, xem Thư Phong đừng để hắn bị ngã.”

Lạnh lùng trên người Ngụy Tư Minh, có chút giống với Tần Vô Phong, thế nhưng so sánh với Ngụy Tư Minh, Tần Triển Vân mười tuổi càng giống Tần Vô Phong hơn, trầm ổn, hiểu chuyện, tâm tư trách nhiệm rất mạnh.

Vân Khuynh mang theo bọn họ đi tới chỗ Tần Kính Quân và Ngụy Tư Minh, từng người giới thiệu với nhau.

Tần Kính Quân đối với ba đệ đệ nhỏ hơn mình phi thường thích, Ngụy Tư Minh vẫn là nhàn nhạt, không có một chút ý muốn thân thiết với bọn họ.

Tần Thư Phong có vẻ dị thường thích Tần Kính Quân, gắt gao muốn trèo lên người y.

Đáng tiếc mỗi lần tiếp cận Tần Kính Quân, đều bị Ngụy Tư Minh không khách khí bắt lại ném tới trong lòng Vân Khuynh.

Ban đầu Tần Thư Phong còn thấy thú vị, thường xuyên qua lại số lần nhiều, hắn liền nổi giận, trừng mắt Ngụy Tư Minh, kêu to: “Đáng ghét đại ca, luôn luôn chơi xấu, vì sao không cho ta đến gần nhị ca.”

Ánh mắt như băng lạnh của Ngụy Tư Minh dừng một hồi trên người hắn, hừ lạnh một tiếng, lại dời đi, biểu thị mình không thèm nhìn Tần Thư Phong.

Tần Thư Phong cũng hừ lạnh một tiếng, từ trong lòng Vân Khuynh trèo xuống, tiếp tục cọ cọ lên người Tần Kính Quân.

Không có bất cứ ngoài ý muốn nào, lại bị Ngụy Tư Minh ném trở về.

Lúc này, Tần Thư Phong là thật tức giận, ôm ống tay áo Vân Khuynh khóc lên: “Ô ô. . . Đại ca thật xấu. . . Lấy lớn hiếp nhỏ. . . Đại ca đáng ghét. . . Sau đó không bao giờ chơi với đại ca nữa. . .”

Vân Khuynh vốn nhìn Tần Thư Phong bị trêu chọc còn rất thú vị, vừa nhìn đến hắn khốc, lập tức một người đầu hai người.

Tiểu hài tử đều là không khóc thì thôi, vừa khóc sẽ rất khó dỗ, trừ phi là thật cho hắn thống khoái một lần, hiện tại cho hắn thống khoái. . . Đơn giản chính là nghiêm phạt Ngụy Tư Minh, hoặc là cho hắn tiếp cận Tần Kính Quân. . . Hiện nay xem ra, hai cái đều có chút khó. . .

Vân Khuynh vỗ nhẹ vai Tần Thư Phong, dỗ dành hắn, thế nhưng Tần Thư Phong lại không có một chút ý dừng lại.

Tần Kính Quân vốn chỉ có chút giận Ngụy Tư Minh không khách khí với Tần Thư Phong, lúc này thấy Tần Thư Phong bị Ngụy Tư Minh làm cho khóc lớn, không khỏi dùng con mắt ngập nước hung hăng liếc nhìn Ngụy Tư Minh, chủ động ôm lấy Tần Thư Phong dỗ dành.

Ngụy Tư Minh như trước ngăn cản y.

Tần Kính Quân nhíu mày, thẳng tắp nhìn con mắt y: “Thư Phong là đệ đệ của chúng ta.”

Ngụy Tư Minh thản nhiên nói: “Hắn không phải, chỉ có ngươi, chỉ có ngươi mới là đệ đệ của ta.”

Vân Khuynh nhìn mà chết đứng người.

Đây là lần đầu tiên ở ngoài miêu tả của Tần Kính Quân, y nhìn thấy Ngụy Tư Minh cố chấp như thế.

Tần Kính Quân lại nghĩ lời Ngụy Tư Minh, chỉ là nói bậy, mắt xem bọn hắn có một đống đệ đệ, có thể nào chỉ có một mình y.

Thế nhưng Ngụy Tư Minh không tiếp thu cũng không sao, y nhận là được.

“Được rồi, Ngụy Tư Minh, hắn không phải đệ đệ của ngươi, là của ta, như vậy được chưa. . .”

“Ngươi chỉ có mình ta là huynh đệ.”

Y còn chưa nói xong, lại bị Ngụy Tư Minh cắt đứt.

Đầu Tần Kính Quân, lập tức cũng đau lên, y không biết nên giảng đạo lý thế nào với ca ca này, y chớp chớp con ngươi ngập nước, thở dài nói: “Đại ca, làm ca ca là phải bảo vệ đệ đệ, không thể ức hiếp người ta như vậy. . .”

Ngụy Tư Minh không ngờ Tần Kính Quân lại tính toán chi li như thế.

Hắn nhíu nhíu mày, không tình nguyện lui bước nói: “Được rồi. . . Chỉ một lần này, sau đó cách xa đám tiểu quỷ này một chút.”

Ngụy Tư Minh dùng từ là ‘đám tiểu quỷ này’, mà không phải ‘tiểu quỷ này’, xem ra bởi vì Tần Thư Phong, Tần gia huynh đệ khác, đều bị Ngụy Tư Minh liệt vào hàng ngũ cự tuyệt lui tới.

 

Phiên ngoại 2.14 đại tiểu bảo thiên chi thay đổi thật khó.

Tần Kính Quân và Ngụy Tư Minh ở lại Tần gia hai ngày, Vân Khuynh đã biết rõ, Chiến Thiên Y thực sự dạy dỗ Ngụy Tư Minh có chút không thích hợp.

Không, không phải có chút không thích hợp, là rất không thích hợp.

Nào có ai sống quái gở như vậy, chỉ nguyện ở chung với Tần Kính Quân.

Ngay cả Tần Vô Phong năm xưa, cũng chỉ là lạnh lùng một chút với người ngoài mà thôi, đối với người nhà vẫn là tương đương hiền lành.

Thế nhưng Ngụy Tư Minh, đối với những người khác càng không nói, chỉ riêng đối với Tần Kính Quân cũng đã là không ôn hoà.

Trên cơ bản đối với ai, đều là hoàn hoàn toàn toàn không nhìn.

Sau khi hiểu được tình huống của Ngụy Tư Minh, Vân Khuynh liền bắt đầu mặt ủ mày chau, có chút tự trách năm xưa không bảo vệ tốt Đại Bảo, khiến hắn hôm nay hình thành tính tình có chút vặn vẹo như vậy.

E rằng, không có Tần Kính Quân hấp dẫn lực chú ý của hắn, có lẽ, hắn thực sự sẽ giống như lời Tinh Tú lão nhân nói, trở thành tội nhân họa thế, họa thế huyết đồng.

Vân Khuynh tuyệt không cho phép Ngụy Tư Minh cứ tiếp tục như vậy.

Vì vậy, y liền bắt đầu khuyên bảo Ngụy Tư Minh. . .

Ở trước mặt Ngụy Tư Minh, rất có một bộ tư thế hóa thân thành Đường Tăng.

Ngụy Tư Minh đối với y không giống đối với Tần Thư Phong trực tiếp đá văng, thế nhưng lại làm trò trước mặt Vân Khuynh bắt đầu tĩnh toạ luyện võ.

Rất trực tiếp biểu thị không nhìn.

Lần đầu tiên, Vân Khuynh ngẩn tò te, có chút phiền muộn, thế nhưng ngẫm lại phụ tử hai người bọn họ nhiều năm không gặp, không thể vừa thấy mặt liền phát giận với người ta, liền nhịn.

Lần thứ hai lại muốn nói hắn vài câu, nhìn hắn tĩnh tọa hai tai không nghe việc ngoài thân, liền hiểu cho dù nói hắn hắn cũng không nhất định nghe thấy, hoặc là nghe vào tai, cũng mặc kệ.

Lần thứ ba, đã bình tĩnh hơn, lúc Ngụy Tư Minh tĩnh tọa y tự mình giải trí, Ngụy Tư Minh không tĩnh tọa liền mở miệng nói.

Đối mặt với loại thế tiến công này của Vân Khuynh, nếu là người bình thường, có lẽ thấy y sẽ nhượng bộ lui binh, nhưng Ngụy Tư Minh hết lần này tới lần khác lại là một quái thai.

. . .

Hai phụ tử dây dưa, may là trung gian có Tần Kính Quân bọn họ, bằng không Vân Khuynh tuyệt đối kiên trì không nổi.

Chẳng qua loại hành động này của Vân Khuynh cũng đích xác không duy trì liên tục được vài ngày liền bị ngăn lại.

Bị ai ngăn lại? ? ?

Đương nhiên là bị ba đa đa của Tần Kính Quân, dùng lời Tần Vô Song mà nói, chính là: “Chuyện hai huynh đệ bọn họ, để tự chúng nó giải quyết đi.”

Vân Khuynh lập tức trợn tròn mắt phản bác: “Bọn họ là nhi tử của ta, ta có thể nào không quản? ? ?”

“Ngươi quản, có thể thay đổi được gì? ? ?

Bọn họ hai người, vẫn không ở bên người chúng ta, chúng ta không hiểu thói quen sinh hoạt của chúng, không hiểu tính tình cụ thể của chúng, không biết chúng thích cái gì, cũng không biết chúng ghét cái gì, như vậy phải thay đổi thế nào? ? ?

Mấy ngày nay ngươi còn nhìn không ra, tính tình đại nhi tử của ngươi chính là tảng đá cứng ở dưới hầm cầu, vừa thối lại vừa cứng, ngoại trừ tiểu Bảo ra không ai có thể thay đổi hắn.”

Khí thế của Vân Khuynh yếu đi vài phần, thấp giọng nói: “Ngươi nói thói quen sinh hoạt, tính cách mấy thứ này. . . Chúng ta cũng có thể chậm rãi lý giải. . .”

Tần Vô Song gật đầu: “Đúng, chậm rãi lý giải, thế nhưng tiểu Bảo dụng tâm lý giải là được. . . Lòng của ngươi, đặt trên người ta, đại ca và Vô Hạ là được rồi, bọn nhỏ đều trưởng thành, cần gì phải để bụng bọn họ quá nhiều như vậy. . .”

Phỏng chừng, Tần Vô Song nói nhiều như vậy, một câu cuối cùng mới là then chốt. . . Cứ như thế, Tần gia ba ba phẩy tay buông tha kế hoạch thay đổi tính cách đại nhi tử, tiến tới đem nhiệm vụ gian khổ mà vĩ đại này giao cho nhị nhi tử.

Tần Vô Song nói không sai.

Tính tình Ngụy Tư Minh vừa thối lại vừa cứng, bất luận ai chọc tới hắn, cũng sẽ không cho nửa phần mặt mũi, muốn nói ai có thể ảnh hưởng đến hắn, liền chỉ có tiểu Bảo, thế nhưng, muốn thay đổi hắn, sợ là ngay cả tiểu Bảo cũng không được.

Tần Kính Quân vì chuyện thay đổi Ngụy Tư Minh mà phí không ít tâm tư, cuối cùng quyết định dùng phương pháp tiến hành theo chất lượng.

Đầu tiên, Tần Thư Phong thích dính y nhất, đứng thứ bảy trong đám hài tử Tần gia, kế hoạch bước đầu tiên của Tần Kính Quân chính là để Ngụy Tư Minh không ngăn trở Tần Thư Phong thân cận y nữa, tiến tới tiếp thu đệ đệ Tần Thư Phong này.

Sau đó chính là cùng đệ đệ cùng nhau tiếp thu đệ đệ muội muội khác, lại cùng bọn đệ đệ muội muội cùng nhau tiếp thu ba ba, tiếp thu các đa đa. . . Cho tới khi hắn đem toàn gia mọi người xem như là thân nhân mới thôi.

Trên thực tế, kế hoạch của Tần Kính Quân, tiền đồ là quang minh, nhưng con đường thì ngoằn ngoèo.

Sau vô số lần Ngụy Tư Minh ném Tần Thư Phong ra cửa sổ, Tần Kính Quân rốt cục buông tha kế hoạch như vậy.

Thế nhưng ngoài dự liệu của y chính là, Tần Thư Phong ban đầu bị ném khóc, dĩ nhiên lại trở nên dị thường thích Ngụy Tư Minh.

Y hỏi Tần Thư Phong vì sao, Tần Thư Phong dĩ nhiên trả lời y: “Nhờ đại ca ban tặng, khinh công của ta càng ngày càng tốt. . . Ngay cả các đa đa cũng đều khen ta thông minh lại chịu khó. . .”

“. . .”

Tần Kính Quân buông tha kế hoạch này.

Lại bắt đầu nghĩ kế hoạch khác.

Không bao lâu, kế hoạch thứ hai ra lò.

Linh cảm của kế hoạch thứ hai chính là từ một câu Tần Thư Phong nói ở trên.

Ngụy Tư Minh bình thường nhìn qua rất thích luyện võ, y muốn Ngụy Tư Minh dạy võ cho mấy người đệ đệ muội muội khác, dùng võ kết bạn, bởi vì võ mà tiếp thu đệ đệ muội muội rồi sau đó thế này thế kia. . .

Ngụy Tư Minh tự nhiên sẽ không dễ dàng đáp ứng đề nghị của Tần Kính Quân.

Cái này phải nhờ vào Tần Kính Quân, dùng mắt to ngập nước trừng vài ngày, chiến tranh lạnh vài ngày, không nhìn vài ngày, không được nữa liền nặn ra vài giọt nước mắt, lật qua lật lại, lăn qua lăn lại, Ngụy Tư Minh chỉ có thể yên lặng dựng thẳng cờ trắng đầu hàng.

Ngụy Tư Minh thỏa hiệp khiến Tần Kính Quân âm thầm mừng rỡ, cho rằng kế hoạch thứ hai của mình sẽ thành công.

Ai biết. . .

Không được ba ngày, đệ đệ muội muội được Ngụy Tư Minh dạy toàn bộ lau nước mắt, đến thỉnh cầu y đừng cho Ngụy Tư Minh dạy bọn hắn.

Tần Kính Quân ngạc nhiên hỏi vì sao.

Tần Thư Phong nói:

“Chúng ta vẫn cho rằng các đa đa lúc dạy chúng ta luyện võ chính là ma quỷ, ai biết, so với đại ca, đa đa bọn họ thực sự là Bồ Tát sống đại từ đại bi.

Vốn có, các đa đa huấn luyện chúng ta so với hài tử bình thường đã mạnh mẽ hơn nhiều, ai biết đến chỗ đại ca, đại ca cả ngày dĩ nhiên chỉ cho chúng ta ăn hai bữa cơm, ngoại trừ thời gian ăn, nửa khắc cũng không cho chúng ta nghỉ ngơi. . . Ban đêm ngủ cũng chỉ có ba canh giờ ngắn ngủi. . .

Nhị ca, van cầu ngươi, chúng ta không cần tuyệt thế võ công giống như đại ca, ngươi mau mau kéo đại ca về đi, chúng ta không bao giờ muốn đại ca dạy nữa. . .”

Đối mặt với một đám đệ đệ muội muội đáng thương, Tần Kính Quân tâm tồn áy náy thỉnh cầu Ngụy Tư Minh đừng đi dạy bọn họ nữa. . . Vì vậy, kế hoạch thứ hai, tiếp tục lấy thất bại làm kết cục.

Tần Kính Quân phiền muộn.

Y hoài nghi trên thế giới này, thực sự sẽ có biện pháp thay đổi Ngụy Tư Minh sao? ? ?

Lúc này, gia gia nãi nãi quanh năm ở bên ngoài của họ, Tần Du Hàn và Liên Duyệt đã trở về.

Nhớ kỹ năm xưa sau khi Đại Bảo tiểu Bảo sinh ra, Liên Duyệt yêu thương tiểu Bảo nhất, thế nhưng, sau đó, Đại Bảo vào lúc nàng chăm sóc mất tích, nàng liền tưởng nhớ Đại Bảo không ngớt.

Tuy rằng sau đó biết Đại Bảo là theo Chiến Thiên Y đi học võ, không có bất luận cái gì nguy hiểm, nhưng nàng vẫn áy náy.

Lúc trở lại Tần gia, thấy Ngụy Tư Minh loại hình dạng này, trong lòng càng khó chịu, liền giống như Vân Khuynh lúc đầu, muốn lấy thân ấm áp lay động Ngụy Tư Minh.

Không cần đoán, tự nhiên là thất bại.

Sau khi thất bại, Liên Duyệt bí mật gặp mặt Tần Kính Quân: “Tiểu Bảo, đại ca ngươi có từng nói cho ngươi, mấy năm nay hắn đều ở nơi nào, sống thế nào hay không? ? ?”

Tần Kính Quân chớp chớp mắt to ngập nước, nhu thuận hồi đáp: “Ta từng hỏi đại ca vấn đề này, đại ca nói hắn ở một chỗ tên là núi Vân Vụ, ở đó chỉ có hắn và sư phụ hắn, hắn cũng không thường nói chuyện với sư phụ hắn. . .”

Tần Kính Quân nói ra chuyện mình biết đến một chút.

Liên Duyệt nghe xong Tần Kính Quân nói, ngưng mi trầm tư.

Nghĩ nghĩ, trên khuôn mặt tuyệt không thấy già đi của nàng lộ ra dáng cười vui vẻ: “Tiểu Bảo tiểu Bảo, ngươi nói, đại ca ngươi có phải là vì một mực ở trên núi Vân Vụ, chưa từng ở chung với những người khác, hơn nữa Chiến Thiên Y cái tên kia tận lực giáo dục, mới biến thành cái dạng hiện tại này. . .”

Tần Kính Quân nghiêng đầu, trên khuôn mặt cũng chầm chậm lộ ra biểu tình hiểu rõ: “Đúng vậy. . . Vốn ta còn không nghĩ tới, nghe nãi nãi nói như thế, cũng nghĩ hẳn là như vậy. . .”

Liên Duyệt gật đầu: “Đã biết vấn đề, có phương hướng, vấn đề giải quyết, cũng liền dễ hơn.”

Tần Kính Quân mỉm cười gật đầu:

“Ân, đúng vậy. . .

Chúng ta để đại ca ở chung cùng với những người khác là được. . . Ân. . . Không bằng như vậy đi, nãi nãi, ta cùng đại ca đi ra ngoài một chút, giống ngươi và gia gia, đi các địa phương xinh đẹp du lịch. . . Thứ nhất mở rộng tâm tình, thứ hai chậm rãi giáo dục đại ca ở chung với những người khác. . .”

Liên Duyệt trầm ngâm một chút: “Biện pháp này không tệ, thế nhưng, chúng ta vẫn nên thương lượng một chút với ba ba ngươi, y nhiều năm không gặp huynh đệ hai người các ngươi, tuy rằng hiện tại tính tình Đại Bảo khiến kẻ khác lo lắng, thế nhưng y vẫn rất thích rất luyến tiếc các ngươi, các ngươi về nhà chưa bao lâu đã muốn đi, ta sợ trong lòng y không thoải mái.”

Vẻ mặt Tần Kính Quân cũng ảm đạm xuống vài phần: “Ân, ta sẽ thương lượng chuyện này với ba ba.”

 

Phiên ngoại 2.15 đại tiểu bảo thiên chi tiểu Bảo có thai.

Cho dù Vân Khuynh luyến tiếc Tần Kính Quân và Ngụy Tư Minh, y cũng phải buông tay cho hai huynh đệ rời đi.

Bởi vì y là thật lòng mong muốn đại nhi tử của mình, có thể giống như một người bình thường có thất tình lục dục, sản sinh hữu tình, thân tình với người không phải tiểu Bảo, mong muốn hắn học được cách ở chung với người khác tiểu Bảo.

Vì vậy, Tần Kính Quân và Ngụy Tư Minh quay về Tần gia không được nửa năm, lần thứ hai rời khỏi Tần gia.

Lúc này đây, trong miệng Liên Duyệt nói đến, là du lịch giải sầu, trong miệng Tần Vô Song mấy người nói ra, lại là du lịch giang hồ.

Sau khi rời nhà, hai người cũng không có mục đích đặc biệt, liền chọn một cái phương hướng, một đường đi tới.

Dọc theo đường đi, kỳ văn dị sự nghe được không ít, cũng thấy không ít, trải nghiệm bản thân, cũng không tính là ít.

Lấy tính cách của Ngụy Tư Minh, làm nhiều nhất chính là thờ ơ lạnh nhạt, thế nhưng, đệ đệ tình nhân của hắn Tần Kính Quân lại vừa vặn tương phản với hắn, cực kỳ nhiệt tình, vui vẻ giúp người.

Điều này vốn không có gì sai, nhưng Ngụy Tư Minh hết lần này tới lần khác không thể thấy đệ đệ nhà mình để bụng với người khác, hao tâm tốn sức vì chuyện người khác, mỗi khi không cho phép đệ đệ hắn xen vào việc của người khác, đều lấy thất bại làm kết cục.

Cuối cùng, để tránh cho đệ đệ tiếp xúc với đám người lòng mang gây rối với đệ đệ trong mắt hắn, hắn chỉ phải tự mình giải quyết sự kiện kia cho đệ đệ hắn an tâm.

Đi hơn một năm, Tần Kính Quân cuối cùng cũng triệt để thăm dò được tính tình Ngụy Tư Minh.

Ngụy Tư Minh như trước vẫn là Ngụy Tư Minh kia, mảy may không đổi, nhưng Tần Kính Quân vẫn rất thoả mãn, hơn nữa cũng không còn dự định thay đổi Ngụy Tư Minh.

Ngụy Tư Minh rất vô tình, thế nhưng, chỉ là đối với người xa lạ, đối với y còn lại là cực tốt.

Tuy rằng luôn luôn lạnh mặt, cũng không biết nói gì đó khiến người ta vui vẻ, nhưng chuyện nên làm lại không hề bỏ bớt, cũng rất chăm chú cẩn thận.

Mỗi lần ăn tết y viết thư về nhà, Ngụy Tư Minh sẽ luôn chuẩn bị lễ vật cho người trong nhà, nhất kiện nhất kiện chuẩn bị, lấy ánh mắt Tần Kính Quân đến xem, đó cũng nhất định sẽ là lễ vật người nhà y thích.

Thời gian lâu dần, y liền biết Ngụy Tư Minh lạnh, chỉ là ở mặt ngoài, hắn cũng không phải là thật không quan tâm bất luận kẻ nào, mà là đem người hắn quan tâm yên lặng đặt ở trong lòng.

Tuy rằng hắn không thích người nhà quá mức thân cận với Tần Kính Quân, nhưng điều này một chút cũng không ảnh hưởng đến chuyện hắn đặt người nhà để ở trong lòng.

Sau khi hiểu ra mấy chuyện này, lại học cách hưởng thụ Ngụy Tư Minh bá đạo, Tần Kính Quân cũng không còn chấp nhất thay đổi Ngụy Tư Minh nữa.

Y nghĩ Ngụy Tư Minh như vậy cũng rất tốt.

. . .

Lại thêm một mùa xuân, băng tuyết mới tan, Ngụy Tư Minh và Tần Kính Quân đi tới Xích Yên quốc nữ hoàng quản hạt.

Quốc gia này, có chút khác với tam đại quốc gia kia, nữ tôn nam ti, nữ hoàng đế, nữ vương gia, nữ tướng quân. . . Nữ nhân có thể thú một người hai người thậm chí là càng nhiều nam nhân, nam nhân suốt đời chỉ có thể gả cho một nữ nhân. . . Nữ chủ ngoại, nam chủ nội, trên đường nếu thật có sự kiện cưỡng đoạt mỹ nhân, liền nhất định là nữ nhân đoạt mỹ nam.

Dung mạo của Tần Kính Quân xinh đẹp tuyệt trần, thật sự là vạn trung khó gặp, khí thế của Ngụy Tư Minh ngang tàng, cũng là thế gian ít có.

Đối với các nữ nhân Xích Yên quốc lòng tin bành trướng, cực kỳ tự phụ này mà nói, mỹ nam tất nhiên là thích, nhưng họ càng thích đem nam tử có ‘khí thế nữ tử’, mài thành nam tử nhu nhược.

Vì vậy, Tần Kính Quân và Ngụy Tư Minh cũng rất ‘May mắn’ bị tiểu vương gia theo dõi.

Vương gia thân muội muội của nữ hoàng, ở Xích Yên quốc hoành hành ngang ngược, đối với Tần Kính Quân và Ngụy Tư Minh hai mỹ nam khí chất khác hẳn nhau, quả nhiên là vừa thấy liền kinh vi thiên nhân, không để ý trước mặt công chúng, lôi ra thân phận cường đoạt mỹ nam.

Kết quả bi thảm, không khó tưởng tượng.

Cả đám, mặc kệ là thị vệ hay vương gia, đều bị mặt mũi bầm dập, nếu không phải Tần Kính Quân khuyên bảo, phỏng chừng Ngụy Tư Minh sẽ trực tiếp lấy mạng các nàng.

Đánh người xong, ném tới trên đường, hai người tiếp tục kiêu ngạo đi ở khách sạn bình dân, thế nhưng các khách sạn bình dân lại sợ thế lực của vương gia, cự tuyệt bọn họ đặt chân.

May là, bọn họ ở trong Xích Yên quốc, cũng không xem như đưa mắt không quen, ở chỗ này, còn có Bách Hiểu Lâu.

Vạn bất đắc dĩ, Tần Kính Quân và Ngụy Tư Minh liền đi Bách Hiểu Lâu.

Thượng Quan Tôn và Thượng Quan Nhược Vũ, phi thường hoan nghênh bọn họ, đối với hai người đại nhi tử và nhị nhi tử sau khi lớn lên của Vân Khuynh bọn họ còn thật sự chưa từng gặp qua.

Vì vậy, Thượng Quan Nhược Vũ và Thượng Quan Tôn trịnh trọng tự mình chiêu đãi bọn họ.

Tuy rằng chưa gặp qua, thế nhưng đối với tính tình Ngụy Tư Minh, bọn họ cũng là có nghe thấy, cho nên đối với tính tình băng lãnh của Ngụy Tư Minh chỉ là thấy nhưng không trách, tự giác không đi trêu chọc Ngụy Tư Minh, chỉ thân cận với Tần Kính Quân.

Hai ngày này Tần Kính Quân ăn đồ bị đau bụng, lúc ở trên bàn cơm lần đầu tiên nôn ra, Tần Kính Quân liền giải thích như vậy.

Lông mày Ngụy Tư Minh nhíu rất chặt, ánh mắt lạnh lùng, nhưng là cái gì cũng chưa nói.

Bọn họ là ngồi thuyền đến Xích Yên quốc, ở trên đường Tần Kính Quân vẫn liên tục nôn, chỉ là trên thuyền không có đại phu, Ngụy Tư Minh lại chỉ biết chế chút dược trị thương, đối với y thuật không phải quá tinh thông, vậy nên chuyện xem bệnh cho Tần Kính Quân liền kéo dài mấy ngày, sau khi hai người chuẩn bị lên bờ, liền lập tức đi tìm đại phu.

Ai biết vừa lên, còn chưa kịp làm gì, liền xảy ra chuyện bị Xích Yên vương gia cường đoạt mỹ nam.

Hôm nay thấy Tần Kính Quân lại nôn, Ngụy Tư Minh lập tức buông bát, không chút khách khí nói với Thượng Quan Tôn: “Tìm đại phu tới.”

Tần Kính Quân tái nhợt nghiêm mặt, lập tức ngăn lại: “Ta không vội, chờ mọi người dùng bữa xong. . .”

Còn chưa dứt lời, lần thứ hai nôn mửa đã tới.

Thượng Quan Tôn đương nhiên sẽ không chờ dùng bữa xong mới đi tìm đại phu, lập tức gọi thủ hạ tìm đại phu tới.

Lão đại phu có râu sơn dương màu trắng thật dài, bắt mạch cho Tần Kính Quân, tiếp tục tiếp tục, râu mép lại vểnh cao, cả người thiếu chút nữa bị sốc, một đôi con mắt to bằng đậu xanh trừng lên rất tròn: “Này. . . Này. . . Vị công tử này, là, là mang thai. . .”

Hắn nói, thiếu chút nữa cắn luôn đầu lưỡi của mình.

Quá kinh tủng, quá quỷ dị, sống hơn nửa đời người, hắn lần đầu tiên thấy nam nhân có thể mang thai.

Tuyên cáo này của hắn, khiến mấy người trong phòng đều ngây dại.

Ngụy Tư Minh là người thứ nhất phản ứng tới, trừng cái bụng của Tần Kính Quân: “Bỏ hắn.”

Vừa nghĩ tới có một oa oa ở trong bụng Tần Kính Quân, vô thì vô khắc chiếm lấy Tần Kính Quân, hắn liền phiền muộn.

Tần Kính Quân nghe xong Ngụy Tư Minh nói, trừng lớn hai mắt ngập nước, hai tay che chở bụng: “Ngươi nói cái gì? ? ?”

Thượng Quan Tôn và Thượng Quan Nhược Vũ còn lại là mang theo đại phu, chậm rãi lui về dùng bồ câu đưa tin cho Vân Khuynh mấy người.

“Ta nói, bỏ tiểu quỷ chiếm lấy ngươi kia đi.”

Ngụy Tư Minh lời này, cũng để lộ ra nguyên nhân hắn không muốn hài tử kia.

Tần Kính Quân liền nghe ra vấn đề, hừ lạnh một tiếng: “Hai sự lựa chọn, bỏ đi hài tử, ta và nó cùng đến địa phủ đưa tin, hoặc là lưu lại hài tử, chăm sóc ta thẳng đến hài tử sinh ra.”

Ngụy Tư Minh nghe xong y nói, hô hấp lập tức gấp gáp, sắc mặt tức giận đỏ lên, nhưng lại không có biện pháp với Tần Kính Quân có chút thời gian cố chấp khiến người ta đau đầu.

Ngụy Tư Minh hít sâu một lúc lâu, nhắm mắt lại, lãnh tĩnh một hồi, lại mở: “Được, lưu lại hài tử, chúng ta hiện tại quay về Tần gia, hài tử vừa sinh ra liền ném cho Liên Duyệt, chỉ có lần này, lần sau còn có chuyện như vậy, nhất định phải bỏ hài tử! ! !”

Tần Kính Quân không có trả lời, cúi đầu, vỗ về cái bụng cười trộm.

Lần sau? ? ?

Chờ đến lần sau hẵng nói, hiện tại không lo.

Đến lúc đó có ra sao, chắc chắn sẽ là cùng loại tình hình này. . .

—- Hoàn PN2 —-

Content Protection by DMCA.com
loading...

8 Responses

  1. Hana says:

    huhu…hoàn nữa rùi

  2. dungnhangden says:

    ai nói kg trị được đại Bảo,có tiểu Bảo đấy thôi..

  3. Dori109 says:

    Ta thích cái theme mới nhà nàng quá hêhe. Dạo này ta cố gắng k lên đọc để dành đọc luôn 1 lần,công nhận quá sướng lun:)). Đây là lần đầu tiên ta thấy 1 e công bá đạo như z,k ai qua nổi e luôn,cũng may có tỉêu bảo,chứ k đại bảo e k bíêt về đâu rồi =]]]

  4. cocacola0106 says:

    còn nữa ko nàng? muốn đọc nữa

  5. Smiley Joyce says:

    tiểu bảo mới là bá đạo thực sự =))))))

  6. đúng dược trị đúng bệnh, đại bảo bá đạo thì tiểu bảo bs đạo hơn là đc thâu,hớ hớ hớ

  7. ta nói cái quốc gia gì đâu mòa nó đẹp rạng ngời dễ sợ :)) ( tự tưởng tượng ) nếu có chết ta cũng muốn đầu thai dô đó làm nữ tử nga ~ tha hồ mà hấp trai ~ í hị hị hị ~ lời cuối xia xìa các nàng đã dịch truyện này a~ ( ta toàn đọc chùa ~ thiệt vô lương tâm quá :)) ta bấn đến chết rrrr !!!ta là ta đã từng đọc qtqđ cái thể loại nỳ dồi cơ mà đây là bộ nhất thụ đa công ta tâm đắc nhất từ trước tới giờ , nhóm dịch cũng rất mượt , ít sai sót :* ta thích ta thích …nói thặt là mới vô nhà là đã hoàn lâu r ^^ ta cảm thấy thiệt may mắn hơn mấy chế ngồi lót dép chờ a~ tks các nàng rất nhiều nuôn ~ * ôm hun tá lả* <3

  8. maryphamblog says:

    Sahara lờj…lũ lụt lờj….trôj lờj…lạc lờj…no comment
    P/s tks chủ nhà rất ( x n lần) nhìu * chạy lạj ôm*
    ~Arigatou~

Để lại bình luận

%d bloggers like this: