Siêu sao -q4- Chương 23+24

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

 Edit: Huyết Vũ.

Đệ nhị thập tam chương: cẩn thận mấy cũng có sơ sót.

“Anh tuyệt không cảm thấy cuộc sống hiện tại của anh không tốt phải không, vậy nên liên quan cũng kéo con gái anh đi vào thế giới của anh.” Đường Phong lắc đầu, “Mặc kệ con bé sau này sẽ kế thừa sự nghiệp của anh hay có cuộc sống của riêng mình, làm một đứa trẻ nên có cuộc sống của một đứa trẻ, vô ưu vô lự vui sướng lớn lên, mà không phải quá sớm đã bị người lớn điều khiển.”

“Suỵt.” Albert vươn ngón trỏ chắn trước môi Đường Phong.

Trong mắt hàm chứa vài phần cười nhợt nhạt, sau khi Đường Phong không nói chuyện nữa người này lại thu tay về: “Cảm ơn cậu đã quan tâm Annie.”

Tuy rằng đối phương không nói rõ, nhưng Đường Phong cũng biết Albert không muốn đàm luận về chuyện Annie, cậu chỉ có thể yên lặng thở dài ở trong lòng, đối phương là bố của Annie, cậu có thể làm kỳ thực rất ít, có thể quản càng là hầu như không có.

“Tìm tôi có chuyện gì không?” Đường Phong ngồi xuống ở bên giường, cậu không cảm thấy Albert chỉ là đơn thuần đến xem cậu hoặc là cùng con gái chơi một hồi trò chơi.

“Không nên luôn luôn ôm cảnh giác đối với tôi, còn hơn Charles ở dưới lầu. . .” Ngôn ngữ hơi chút dừng lại, Albert đi tới đứng ở trước mặt Đường Phong, “Tôi phải đối mặt với một sự thực, những kẻ bề ngoài sáng sủa rực rỡ luôn luôn dễ tạo thiện cảm đối với người khác, mà Quasimodo nội tâm thiện lương lại chỉ có thể trốn ở trong nhà thờ làm một người đánh chuông cô đơn, bị mọi người bài xích thù hận.”

“Bề ngoài của anh tuyệt không tầm thường, cùng với chữ xấu càng không dính tới.” Đường Phong lại bổ sung một câu, “Về phần nội tâm có thiện lương hay không, tôi nghĩ một người thiện lương sẽ không đem con của mình kéo vào trong thế giới người lớn.”

“Cậu rất thích Annie.”

“Cô bé rất đáng yêu.”

Albert cười cười: “Tôi rất vui vì cậu có thể thường xuyên bớt thời giờ nói chuyện phiếm với nó, đối với trẻ con tôi cuối cùng vẫn không có quá nhiều kiên trì.”

Có lẽ là không muốn lãng phí quá nhiều thời gian với đề tài Annie, Albert rất nhanh dời đi chủ đề: “Để chúng ta đem đề tài một lần nữa đặt tới điểm mấu chốt chân chính cần quan tâm, lần trước ở Nam Á là tôi cứu cậu.”

“Cảm ơn.” Nhưng song song anh cũng đem tôi đè ép, nửa câu sau Đường Phong không nói ra, cậu chờ Albert tiếp tục nói hết.

“Tôi biết cậu có một chút hiểu lầm đối với tôi, nhưng không thể nghi ngờ một chuyện, tôi sẽ không thương tổn cậu, đúng không?” Hướng dẫn từng bước, Albert chậm chạp không chịu nói rõ.

“Điểm này tôi thừa nhận.” Nhưng đối với Albert tùy thời đều có thể thay đổi thái độ mà nói, Đường Phong cũng tin tưởng người đàn ông này sẽ nói giở mặt liền giở mặt.

“Cậu gần đây gặp phải một ít phiền phức, xem đi, hai người kia luôn luôn liên tục tìm đến phiền toái cho cậu.” Vươn tay cố gắng nhẹ nhàng chạm lên gương mặt người kia, người sau hơi nghiêng người tránh ra.

Albert chỉ là cười cười, rất tự nhiên thu tay trở về.

“Tôi chỉ là không muốn thấy cậu rơi vào trong hoàn cảnh nguy hiểm.” Người này nhìn qua cực kỳ chân thành nói.

“Như vậy, anh có biện pháp nào chăng?” Đường Phong lựa chọn tiếp tục nghe mà không phải vung tay lớn tiếng hô hoán Charles hay Lục Thiên Thần, nếu Albert có thể sử dụng Annie đem cậu dẫn tới đây, cậu liền có lý do tin tưởng người đàn ông này sớm đã làm bố trí trong phòng.

Mặc kệ là Charles, Lục Thiên Thần hay Albert, những người đàn ông này đều có một đặc điểm, làm việc cẩn thận cố đạt tới cảnh giới không để lại bất cứ cơ hội nào có thể khiến người ta lợi dụng.

Nói không chừng mấy người dưới lầu đều đã bị Albert khống chế.

“Rời khỏi Charles và Lục Thiên Thần, sau khi trải qua nhiều chuyện như vậy vì sao cậu vẫn không muốn buông tha bọn họ?” Giọng nói hơi chút nhanh hơn, Albert dường như không ngại thanh âm của mình quá lớn sẽ làm người dưới lầu nghe thấy hay không, “Chỉ có tôi, chỉ có tôi mới có thể cho cậu sự an toàn và nơi thuộc về chân chính.”

“Người ở bên ngoài nhìn tôi là một người đàn ông cực độ nguy hiểm, giống như đủ thứ cậu đã từng nghe nói, nhưng bọn họ lại chưa từng chân chính tiếp xúc đồng thời hiểu về tôi, người đánh chuông luôn bị người hiểu lầm và thương tổn, nhưng Esméralda thấy được một mặt thiện lương của anh ta.” Ngừng lại, Albert đến gần Đường Phong một bước, hơi cong thắt lưng mặt đối mặt nhìn người kia.

Hai mắt dừng ở trước mắt Đường Phong: “Em muốn cho tôi. . . Chờ tới khi nào?”

Lộ ra một cỗ vị đạo nguy hiểm.

“Chí ít Quasimodo sẽ không ép buộc Esméralda làm chuyện cô không thích.” Đường Phong vươn tay chạm vào gương mặt hơi lạnh của Albert, điều này làm cho người kia hơi nheo mắt lại.

“Vì sao không thể đối mặt với hiện thực Albert, thứ anh gọi là xung động cũng chỉ là vì thỏa mãn ham muốn cá nhân của anh, Quasimodo tuy rằng bề ngoài xấu xí, nhưng nội tâm anh ta chí ít là thiện lương, ” Ánh mắt Đường Phong dần dần trở nên sắc bén, “Anh còn muốn sống trong giấc mơ tự tay anh thắt lên bao lâu nữa?”

“Quasimodo nếu có một đứa con gái đáng yêu anh ta sẽ không để cô bé nói dối lừa gạt người khác, anh ta cũng càng không đem Esméralda mạnh mẽ đặt ở dưới thân làm một ít chuyện khiến người ta chán ghét, mặc kệ là lợi dụng con gái hay hiện tại đứng ở trước mặt tôi nói nhiều lời dễ nghe như vậy, anh chung quy chỉ là vì chính anh.”

Một hơi nói nhiều như vậy, Đường Phong đem lời cậu muốn nói nhất nói ra: “Cho tới nay, anh yêu chỉ có chính anh, chỉ là có rất nhiều lời nói không ai dám nói với anh mà thôi.”

“Giả làm người bị hại, có đôi khi cũng là sẽ làm người ta nghiện, luôn luôn cảm thấy mọi người trên toàn thế giới đều có lỗi với anh, nghĩ tất cả mọi người đều không hiểu anh.” Đi tới một bước này, Đường Phong không cảm thấy tiếp tục tỏ ra yếu kém là một biện pháp tốt.

Biểu tình trên khuôn mặt dần dần trở nên cứng lại, Albert nhìn chằm chằm Đường Phong một hồi, sau đó đột nhiên nở nụ cười, có một chút tự giễu, càng còn nhiều là khiến người người ta nhìn không thấu.

“Em muốn đi?” Anh hỏi.

“Đúng.” Đường Phong trả lời.

“Đi đi.” Trên khuôn mặt thu lại dáng cười, Albert xoay người không nhìn Đường Phong, “Đừng cho tôi có thời gian hối hận.”

Không có bất cứ do dự gì, Đường Phong đứng dậy đi tới cửa gian phòng, sau khi mở cửa phòng hơi chút dừng lại, nhưng cậu vẫn rất nhanh rời đi.

. . .

. . .

Xuống dưới lầu, Charles bọn họ dường như còn không biết xảy ra chuyện gì, ba ba giả của Annie đang bật điện ảnh cho bọn họ xem, thanh âm không tính nhỏ, đủ để che giấu tất cả phát sinh trên lầu.

“Sao lại đi xuống?” Charles cười quay đầu lại liền thấy Đường Phong sắc mặt không tốt lắm.

“Chúng ta đi thôi.” Đường Phong trực tiếp đi qua đem Charles từ trên sô pha kéo lên.

“Làm sao vậy bảo bối?” Charles vẫn không rõ xảy ra chuyện gì, nhưng xuất phát từ tín nhiệm với Đường Phong, anh vẫn theo người kia rời khỏi gian nhà, Lục Thiên Thần cũng đi theo sau.

Trực tiếp đến ngoài phòng mở cửa xe ngồi xuống, Đường Phong lập tức nói: “Mau đi.”

“Xảy ra chuyện gì?” Lục Thiên Thần đóng cửa xe hỏi.

Đường Phong không nói chuyện, chỉ là nhìn lên gian phòng nào đó trên lầu hai gian nhà, Lục Thiên Thần và Charles cũng nghiêng đầu nhìn lên, Albert đứng ở nơi đó nhìn bọn họ, trên khuôn mặt không có bất cứ biểu tình gì.

“Ôi, chết tiệt.” Charles lập tức nổ máy cấp tốc rời đi, bánh xe ở trên đường để lại một đạo vết tích màu trắng.

“Hắn ta thật đúng là âm hồn không tiêu tan.” Charles một bên lái xe một bên mắng.

Gấu Char mau chóng quan tâm người yêu mình: “Bảo bối, bọn họ có làm gì em không?”

Albert chính là đơn độc ở cùng Đường Phong vài phút.

“Anh nghĩ trong thời gian ngắn như vậy em có thể bị anh ta làm gì?” Đường Phong hít sâu một hơi, lắc đầu cười khổ: “Em chỉ không nghĩ tới Albert lại dùng con gái mình ra đùa giỡn.”

“Ai biết được, nói không chừng tên kia chính là mặt hàng vài phút.” Charles miệng không ngăn cản.

Lục Thiên Thần nhẹ nhàng ho khan vài tiếng: “Anh ta đã nói gì, nhìn sắc mặt anh ta cũng không phải tốt.”

“Đừng hỏi vấn đề này với tôi, cũng đừng nhắc đến anh ta, tôi mắng anh ta, chính là thế.” Đường Phong tựa ra ghế dựa đằng sau, “Anh ta buông tha là tốt nhất, không buông cũng không sao.”

Lục Thiên Thần yên lặng cầm tay Đường Phong, người sau nhìn thoáng qua Lục Thiên Thần không nói gì.

“Anh thật muốn giết cái tên biến thái kia.” Charles cố sức vỗ tay lái.

“Nếu như vừa rồi anh ta muốn giết chúng ta, nói không chừng chúng ta đã chết.” Lục Thiên Thần không ngại hắt cho Charles một chậu nước lạnh.

Đường Phong hai tay giơ lên: “Đừng nói đến vấn đề này nữa, chúng ta về nhà đi.”

“Đây sẽ là trường kỳ kháng chiến.” Lục Thiên Thần cũng không dự định dừng lại, anh nhìn Charles đang lái xe: “Nhưng tôi tin tưởng Charles sẽ bảo vệ tốt cậu.”

Giống như vừa rồi, bọn họ không hề phát hiện ở dưới lầu xem TV, Đường Phong một mình ở trên lầu đối mặt với Albert.

Thật đúng là bảo vệ tốt.

Khẽ hừ một tiếng, Charles không để ý tới lời nói mát và châm chọc của Lục Thiên Thần.

Từ Anh trực tiếp ngồi máy bay về tới quốc nội, Charles dùng hành động để biểu thị quyết tâm của anh, mặc kệ Đường Phong có đồng ý hay không lập tức tăng số người vệ sĩ.

Có thể phòng ngừa Albert hoặc là nguy hiểm tiềm tàng hay không, ai cũng không thể đoán trước.

Đã là chuyện không thể đoán trước thì không cần phải mỗi ngày treo ở trong lòng, Đường Phong tạm thời ném Albert ra sau đầu, bởi vì sau khi trở về cậu còn có một hội nghị phải tham gia, hội nghị thay đổi nhân viên quản lý cao tầng của tập đoàn Thiên Thần đúng giờ cử hành vào thứ sáu này.

Vết thương của Lục Thiên Thần đã dưỡng tốt lên nhiều, Đường Phong trái lại rất bội phục năng lực khôi phục cường hãn của mấy tên kia, thế nhưng để tránh bị bố Lục Thiên Thần phát hiện, sáng sớm cùng ngày đi công ty Đường Phong là đi một mình, mặc dù Charles kiên trì muốn đi theo.

Chuyện hủy hợp đồng, dường như cũng cần tiến hành giải quyết vào lúc Lục Thiên Thần mất đi quyền quản lý công ty.

 

Đệ nhị thập tứ chương: lần đầu giao chiến.

Từ lúc đi vào công ty, Đường Phong liền nhận ra bầu không khí trong công ty không quá giống như bình thường, thiếu một ít tùy ý và tinh thần phấn chấn mỗi ngày sáng sớm đều có, càng còn nhiều chính là nghi kỵ, nghi hoặc cùng với bất an tràn ngập trong không khí, nhìn qua tin tức thay đổi quản lý cao tầng của nội bộ tập đoàn đã truyền ra.

Hội nghị cao tầng thì liên quan gì đến nhân viên nhỏ như cậu?

Nhưng tiểu Vũ vẫn nói cho cậu, sáng sớm hôm nay hội nghị cao tầng chắc chắn sẽ mở họp.

Gõ chuông một ngày ăn cơm một ngày, minh tinh nòng cốt Đường Phong của giải trí Thiên Thần hiện nay tự nhiên là phải đúng giờ dự họp, thế nhưng hội nghị có chút không quá giống với tưởng tượng của cậu.

Khi cậu đi vào thấy cơ bản đều là một ít quản lý cao tầng của công ty, giải trí Thiên Thần thành lập cũng không lâu, nòng cốt hiện tại nói trắng ra cũng chính là Đường Phong có tiếng tăm lớn nhất, cậu cũng không thấy minh tinh thứ hai trong phòng hội nghị, nhưng cũng không hỏi gì thêm.

Mọi người đều tự vào chỗ, đến 9h một người đàn ông bước chân vững vàng đi vào phòng họp, chính là người đàn ông Đường Phong thấy một lần tại Giang Tây, bố của Lục Thiên Thần.

Ông bố chung quy cũng là ông bố, còn hơn ngọn cỏ Lục Thiên Thần có chút non kia, cử chỉ của bố Lục Thiên Thần nhìn qua rõ ràng ổn trọng hơn Lục Thiên Thần.

Lục Thiên Thần giống như báo đen, thích mai phục trong đêm, bình thường nhìn qua lạnh như băng, nói không chừng sau một khắc sẽ đột nhiên nhảy dựng lên cắn đứt cổ họng kẻ địch, tràn ngập sức bật của thanh niên, lại có thâm trầm không hợp với tuổi tác.

Đối với điểm “Thâm trầm” này, Đường Phong nghĩ có lẽ là di truyền.

Khác biệt chính là Lục Thiên Thần khiến người ta có cảm giác càng sâu một ít, mà con cáo già hiện tại mặt mang mỉm cười quan sát mọi người càng biết cách làm thế nào đem mình ẩn dấu.

Bố của Lục Thiên Thần chỉ là mỉm cười một chút liền ngồi xuống, thay ông ta nói chuyện chính là một vị thư ký nhìn qua có chút khôn khéo, Đường Phong không quá để ý các loại vấn đề về quyền quản lý công ty gì gì đó, cho dù cậu ngồi ở hàng cuối, cậu vẫn cảm giác được ánh mắt sắc bén của bố Lục Thiên Thần thỉnh thoảng hàm chứa ý cười nhìn về phía cậu.

Đao mềm, chung quy vẫn là đao.

Đường Phong làm bộ không nhìn thấy, bản thân cúi đầu nghịch điện thoại di động, dù sao trong đám người cần tiến hành biểu quyết ở đây lại không có cậu, càng giả bộ tầm thường ngu ngốc, càng có thể khiến đối phương thả lỏng cảnh giác với cậu.

Bạch Y trong điện ảnh còn như vậy, huống chi là Đường Phong trong hiện thực, ngay cả một chút thủ đoạn tự bảo vệ mình cũng không có, cậu liền sống uổng phí.

Bố của Lục Thiên Thần nếu dám đoạt đi vị trí của con trai mình thì chắc chắn sớm đã có chuẩn bị, nhẹ nhàng một câu “Lục Thiên Thần cần tiếp nhận sự nghiệp ở nước ngoài, Lục Thiên Tịch tạm thời quản lý tập đoàn Thiên Thần phân bộ châu Á”, liền thay đổi nhanh chóng trở thành người lãnh đạo trực tiếp của mọi người, phía dưới ngoại trừ mấy người im lặng, còn phần lớn đều bỏ phiếu tán thành.

Hội nghị lần này lấy một khởi đầu mới làm cho người ta hoảng hốt mà tiến hành, lấy một kết quả không cho người ta cảm thấy có chút nào ngoài ý muốn mà kết thúc.

Chỉ là toàn bộ hội nghị, từ đầu tới đuôi dường như chẳng liên quan gì với Đường Phong.

Sau khi hội nghị chấm dứt mọi người lục tục rời đi, mặc kệ người lãnh đạo trực tiếp đổi thành ai, bọn họ vẫn phải tiếp tục công việc của mình, chỉ cần phúc lợi công ty không thay đổi, người quản lý biến thành ai cũng không có vấn đề gì, huống chi đổi đến đổi đi còn không phải đều là người họ Lục nắm trong tay tất cả.

“Đường Phong lưu lại.” Nên tới chung quy sẽ tới, Đường Phong vừa mới đứng lên chuẩn bị rời đi cùng những người khác, Lục Thiên Tịch đã dùng tiếng nói trầm thấp thuần hậu gọi tên cậu, thanh âm không tệ, nhưng Đường Phong không thích.

“Chủ tịch Lục, có chuyện gì không?” Xưng hô vẫn là xưng hô kia, chỉ là chủ tịch Lục hiện tại không phải Lục Thiên Thần năm xưa mặt lạnh với cậu, mà là một lão cáo già thích nhếch lên một tia ý cười ở khóe môi giống như nắm chắc thắng lợi trong tầm tay.

Mắt nhìn tuổi tác Lục Thiên Tịch so với tuổi tác chân chính của Đường Phong cũng không khác nhau là mấy, Lục Thiên Tịch cũng không dễ đối phó hơn Lục Thiên Thần, nhưng có đôi khi loại người này lại càng dễ đối phó.

Giống như lưu manh không biết chừng mực cùng với cáo già hiểu được đúng mực, người sau chí ít sẽ tự hỏi và băn khoăn nhiều hơn.

Người khác nhau, phương pháp khác nhau.

“Đến đây.” Ngồi trên vị trí đầu tiên của bàn hội nghị, Lục Thiên Tịch vẫy vẫy tay với Đường Phong, giống hệt như gọi chó cún.

Đến thì đến.

Đường Phong mỉm cười đi tới, đứng ở vị trí cách Lục Thiên Tịch không tính gần cũng không tính xa.

“Để tôi đoán một cái, cậu là dự định hủy hợp đồng với công ty phải không?” Lời dạo đầu của Lục Thiên Tịch quá dễ khiến người ta chân tay luống cuống.

Đường Phong quyết định chơi đùa với đối phương, nếu cậu đối mặt với Lục Thiên Thần cậu sẽ thẳng thắn, nhưng đối phương là bố Lục Thiên Thần, cậu đơn giản lại tiếp tục giả làm kẻ khôn vặt là được.

Điểm ấy khôn vặt Lục Thiên Tịch có thể nhìn ra, Đường Phong muốn chính là đối phương nhìn ra được, bởi vì cái dạng khôn vặt này mới phù hợp với tuổi tác và thân phận hiện tại của cậu, quá mức khôn khéo và chín chắn ổn trọng mới khiến đối phương chân chính cảnh giác.

“Chủ tịch Lục, ngài nói như vậy bảo tôi giải thích như thế nào, tôi không hề có quyết định này.” Đường Phong nói vài lời mập mờ không rõ ý.

“Tôi có thể hiểu suy nghĩ của cậu, dù sao cậu là do Lục Thiên Thần một tay nâng đỡ, nó ném tiền cho cậu đóng phim, lên tạp chí, làm tuyên truyền, thậm chí còn đặc biệt thành lập một đoàn đội quan hệ xã hội.” Dường như không dự định cho người đàn ông đang đứng ngồi xuống, Lục Thiên Tịch ngồi đương nhiên nói rằng, “Nó hiện tại không ở trong công ty, mà cậu cũng đã có một ít tiếng tăm ở Hollywood, giống như chim non đủ lông đủ cánh, cuối cùng sẽ bay ra khỏi tổ.”

“Chủ tịch Lục, tôi. . .” Đường Phong tiếp tục ấp a ấp úng.

Lục Thiên Tịch cũng không dự định nói tiếp, cứ như thế liên tục nhìn cậu.

Không có biện pháp, Đường Phong chỉ có thể tiếp tục nói hết: “Tôi tin tưởng ngài làm lãnh đạo công ty, khẳng định sẽ vì tương lai của công ty mà suy nghĩ.” Nói rõ một ít, chính là sẽ không cố ý làm khó tôi.

“Nhìn qua cậu đã biết một chút chuyện.” Lục Thiên Tịch nở nụ cười, vỗ nhẹ nhẹ lên bàn, “Ngồi xuống.”

Quỷ tha ma bắt cái giọng điệu y như mệnh lệnh, giống hệt dáng dấp ban đầu của Lục Thiên Thần cậu biết.

Ngồi vẫn tốt hơn đứng, Đường Phong lựa chọn ngồi xuống vị trí gần đó, cậu không hé răng cũng là để cho đối phương nghĩ rằng Đường Phong đang cam chịu.

“Làm một người đàn ông, tôi khinh thường cậu.” Giọng nói của Lục Thiên Tịch không có cảm giác xem thường hoặc là không tốt gì đó, tuy rằng người này là nói như vậy.

“Đàn ông hẳn là đi chinh phục thế giới, mà không phải giống như đàn bà giạng hai chân,” Lục Thiên Tịch nói đến đương nhiên, “Cả trai lẫn gái trong giới showbiz đều giống như nữ JI và tiểu quan trong câu lan viện, cao cấp một chút có thể chọn khách cho mình, không có tên tuổi gì, thậm chí chỉ cần là người có tiền có thế thì đều có thể thượng bọn chúng.”

Thực sự là lời nói thẳng thắn.

“Nhưng song song tôi cũng rất bội phục cậu.” Lục Thiên Tịch đứng lên đi tới trước mặt Đường Phong, ánh mắt mang theo vài phần xem kỹ vươn tay nhẹ nhàng nâng cằm người kia, đây là một cử chỉ có chút vũ nhục người.

“Một Lục Thiên Thần, một Charles, thậm chí là ngay cả Albert cũng đều cảm thấy có hứng thú với cậu, đây không phải là chuyện chỉ vẻn vẹn lên giường là có thể giải thích rõ.” Trong lời nói của Lục Thiên Tịch ẩn dấu vài phần nguy hiểm như ẩn như hiện.

“Từ trải nghiệm qua lại của cậu đến xem, là điều gì đã kích phát dã tâm và lực công kích của cậu, bởi vì thất bại quá lâu, hay là bởi vì Thiên Thần trước đó hờ hững thậm chí thiếu chút nữa liền hại chết cậu.”

“Chủ tịch Lục, tôi không biết ngài đang nói cái gì.” Đường Phong tiếp tục giả ngu, không quá cao hứng quay sang tránh đi bàn tay nắm cằm cậu của Lục Thiên Tịch.

“Cậu muốn cái gì, tiền tài, danh vọng hay địa vị?” Lục Thiên Tịch chỉ là cười cười, một lần nữa ngồi trở lại vị trí của mình.

“Không ai sẽ ghét chúng.” Đường Phong nói.

“Đúng vậy, không ai sẽ ghét chúng, ” Lục Thiên Tịch nói rằng, “Tin tức quản lý cao tầng của công ty rất nhanh sẽ truyền ra, tôi hy vọng ở phía sau nội bộ công ty không có bất cứ nhân viên nào bị thay đổi, ví dụ như một minh tinh nào đó rời khỏi công ty tự lập phòng làm việc.”

“Cậu nói không sai, cậu hiện tại là minh tinh nòng cốt lớn nhất của giải trí Thiên Thần, tôi đương nhiên sẽ không làm khó cậu, không ai sẽ đối nghịch với cái cây rụng tiền của mình.” Ngón tay Lục Thiên Tịch nhẹ nhàng gõ mặt bàn, trong lời nói có chút ý cảnh cáo, “Charles hiện tại vẫn rất thích cậu, cậu ta sẽ không chú ý chi ra một ít tiền cho cậu, nhưng thế giới này không phải xoay quanh cậu ta.”

“Chủ tịch Lục, tôi sẽ không rời khỏi công ty.” Đường Phong chủ động đưa ra hứa hẹn, nhưng song song cậu cũng nói: “Tôi nghĩ ngài có chút hiểu lầm, tôi và Lục Thiên Thần không có quan hệ nào cả, ngoại trừ ##, không có cái gì khác.”

Cậu lựa chọn biến mình thành một người của giới giải trí trong mắt Lục Thiên Tịch: “Một minh tinh xuống dốc có thể đạt được cái gì, ngoại trừ thất bại và ánh mắt khinh bỉ của người khác thì cái gì cũng không chiếm được, tôi cũng chỉ muốn làm cho mình sống tốt hơn thôi, dù giới giải trí là câu lan viện, nhưng người ở bên trong cũng là liên tục cạnh tranh muốn trèo lên cao, tôi không muốn làm cái thứ ở tầng dưới chót kia.”

“Cậu là một người thông minh.” Lục Thiên Tịch nói rằng.

Tôi vẫn biết mình không tính là quá ngu.

Đường Phong âm thầm oán giận, sau đó vừa cười vừa nói: “So với đại trí tuệ như chủ tịch Lục, tôi cũng chỉ là một tiểu nhân vật phải đối mặt với hiện thực, phải tìm kiếm lối ra mà thôi.”

“Tôi không muốn đắc tội ngài, chủ tịch Lục.” Đường Phong chủ động tỏ ra yếu kém.

“Vậy tiếp tục làm một người thông minh của cậu đi, nếu Lục Thiên Thần tìm cậu, ” Lục Thiên Tịch vừa cười vừa nói, “Nhớ kỹ nói một tiếng với tôi, nó gần đây đang cáu kỉnh, nhà cũng không quay về.”

Content Protection by DMCA.com

loading...

3 Responses

  1. Smiley Joyce says:

    anh giả làm một tiểu minh tinh ngu nhưng giả vờ thông minh có đẳng cấp =)))))))

  1. 04/08/2015

    […] 21+22 – Chương 23+24 – Chương 25+26 – Chương […]

Để lại bình luận

%d bloggers like this: