Khuynh tẫn triền miên -pn3- Chương 3+4+5 (Toàn văn hoàn)

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

 Edit: Huyết Vũ.

Phiên ngoại 3.3 tương thân tương ái ( tam )

Tần Vô Hạ thấy đại ca đã bắt đầu ăn, không khỏi tâm ngứa.

Hắn cũng muốn ăn Vân Khuynh nha, ăn tươi ăn tươi, ăn tươi thật tốt.

Giương mắt nhìn nhị ca của mình, nhị ca nhà mình bên kia xoay qua khuôn mặt tuyệt sắc ửng đỏ của Vân Khuynh, đang vẻ mặt ghen tuông hôn môi Vân Khuynh.

Hơi mím môi, môi Tần Vô Hạ dán lên tấm lưng trơn mềm phấn hồng của Vân Khuynh, ngón tay không tự chủ được mò lấy cúc huyệt giấu ở giữa hai gò đất đĩnh kiều của Vân Khuynh.

Lúc này toàn bộ nỗi lòng của Vân Khuynh đều dây dưa trên người Tần Vô Phong.

Dục vọng nóng cháy của Tần Vô Phong không ngừng ra vào trong cơ thể chặt trí của y, không khỏe đau nhức hỗn hợp với khoái cảm quen thuộc khiến thân thể y run nhè nhẹ, ý nghĩ chậm rãi thành một mảnh mơ hồ.

Thân thể Tần Vô Hạ không ngừng trượt, theo dục vọng phía trước không ngừng tiến nhập trong cơ thể Vân Khuynh, thắt lưng và hạ thể y không ngừng lay động, ngón tay Tần Vô Hạ vừa đụng tới cúc huyệt đóng chặt, lại vì người phía trước đâm vào thật sâu khiến cho cúc huyệt chật hẹp không hề báo trước ngậm lấy ngón tay hắn.

“Ách. . .”

Vân Khuynh lông mày nhíu chặt, nhẹ giọng thở ra.

Lúc này hậu huyệt chưa bị đụng chạm, bỗng nhiên bị ngón tay cứng rắn tách ra, đau đớn đột ngột khiến thân thể y nao núng một chút.

Tần Vô Phong chui ở trước ngực y, ngậm lấy nhũ tiêm cứng rắn như ru-bi gặm cắn cọ xát, dưới thân còn lại là không ngừng ma sát trong cơ thể Vân Khuynh, vào sâu ra cạn, từ chậm đến nhanh, từ khắc chế đến cuồng dã chậm rãi không thể khống chế. . .

Hiện tại thấy Vân Khuynh có chút không khỏe, không khỏi lấy một tay, đi tới địa phương hai người giao hợp, chậm rãi xoa ấn hạch tâm.

Mật huyệt vốn đã mẫn cảm không ngớt, bị Tần Vô Phong xoa ấn như thế, trở nên càng thêm mẫn cảm, mật huyệt ấm áp một trận co rút, song song gây cho Tần Vô Phong khoái cảm thật lớn, còn tràn ra lượng lớn ái dịch.

Vân Khuynh hai tay vô lực vòng qua cánh tay Tần Vô Phong, cánh môi bị hôn sưng đỏ còn đang trong tầm khống chế của Tần Vô Song, không thể phát sinh quá nhiều rên rỉ ngọt ngào.

Tần Vô Hạ biết đại ca nhà mình cố tình giúp mình, không khỏi hơi giật giật ngón tay chôn ở hậu huyệt Vân Khuynh, cực có kỹ xảo ấn nắn, chậm rãi tách ra tầng tầng nếp uốn.

Khoái cảm trước sau giáp kích như vậy khiến cho thân thể Vân Khuynh loạn run, ngọc hành đứng thẳng phía trước run rẩy chảy ra giọt nước mắt bạch trọc, đồng thời có xu thế càng ngày càng nghiêm trọng.

Tần Vô Hạ bắt lấy ngọc hành, đem ngọc hành nóng rực, sức sống mười phần xoa trong lòng bàn tay chậm rãi thưởng thức.

Ngọc hành vốn mẫn cảm đến cực điểm bị hắn âu yếm như vậy, lúc này nộp vũ khí đầu hàng, kịch liệt run run, ngọc hành phun ra dịch thể bạch trọc trơn dính, đều rơi vào trong tay Tần Vô Hạ.

Tần Vô Hạ hôn lên thắt lưng Vân Khuynh, chậm rãi rút ra bàn tay trong hậu huyệt Vân Khuynh, đem ngón tay dính đầy dịch thể bạch trọc của ngọc hành vừa rồi cùng nhau chen đi vào.

Bởi vì hậu huyệt lúc trước đã bị khai thác qua, vậy nên hiện tại tương đối dễ vào.

Vân Khuynh mơ mơ hồ hồ trong lòng đại khái cũng biết kế tiếp phải đối mặt với cái gì, chỉ là, toàn thân y bủn rủn, tê tê khắp nơi đều là điện lưu, bị ba nam nhân, hoặc là xâm chiếm, hoặc là hôn môi, hoặc là xoa nắn, y sớm đã buông tha giãy dụa từ lâu.

Y chỉ là mơ hồ nghĩ, tình huống như vậy chỉ có thể một lần như thế, sau đó tuyệt không thể phóng túng. . .

Nhẫn nại của Tần Vô Hạ không phải tốt, lúc trước làm công tác cẩn thận như vậy, đã khiến trán hắn ứa ra gân xanh.

Lúc này Vân Khuynh ở trong tình sự toàn thân ửng đỏ, bị gây xích mích động tình không gì sánh được, mị hoặc dị thường, khiến lý trí của hắn lập tức sụp đổ.

Đem hung khí ngẩng đầu ưỡn ngực thật lâu ở dưới thân mình ép đến bên cúc huyệt, vươn tay đỡ thắt lưng Vân Khuynh, chậm rãi đem hung khí của mình chen vào.

Tần Vô Phong hô hấp thật sâu, ôm lấy thân thể Vân Khuynh, tĩnh bất động, chế tạo cơ hội cho đệ đệ phía sau Vân Khuynh.

Vân Khuynh đầu đầy mái tóc đã bị mồ hôi ướt đẫm, y nhắm mắt lại nỗ lực thả lỏng hậu huyệt tiếp thu Tần Vô Hạ tiến nhập.

Thả lỏng hậu huyệt liền đè ép mật huyệt phía trước.

Tần Vô Phong thoải mái rên rỉ một tiếng, ngón tay đặt ở trên người Vân Khuynh, thật sâu rơi vào da thịt trắng mịn của y.

Tần Vô Hạ đỡ thắt lưng Vân Khuynh, gian nan đem mình đưa vào trong cơ thể Vân Khuynh, bên trong nhiệt độ cao nóng cháy hầu như muốn hòa tan hắn.

Tần Vô Phong phía trước không thể đợi thêm, vô pháp khắc chế, mãnh liệt động lên.

Tần Vô Hạ cũng như vậy, mỗi một lần đều thật sâu tiến nhập chỗ sâu nhất trong thân thể Vân Khuynh.

Dục vọng hai người ra vào trong cơ thể Vân Khuynh như là muốn đem toàn bộ thân thể Vân Khuynh đâm thủng, bọn họ thậm chí có thể ở trong tiểu huyệt nóng cháy mình xâm chiếm cảm thụ được sự tồn tại của đối phương.

Khóe mắt hơi nước sương mù của Vân Khuynh tràn ra giọt nước mắt trong suốt, y rất hoài nghi thân thể của mình sẽ bị Tần Vô Phong và Tần Vô Hạ hai người đâm hỏng.

Nhưng hết lần này tới lần khác, Tần Vô Song cũng không chịu buông tha y.

Đem cánh tay y ôm Tần Vô Phong kéo qua, hôn vành tai y, không cam lòng nói: “Bọn họ đều thư thái. . . Ta phải làm sao bây giờ, Khuynh nhi. . . Ngươi không thể bất công. . .”

Bàn tay trắng noãn mềm mại bị ép ấn tới dục vọng nóng cháy duy nhất không có xâm nhập trong cơ thể y, Vân Khuynh bị độ nóng kia dọa đến chỉ muốn bỏ tay ra, nhưng Tần Vô Song thế nào cũng không chịu buông tay.

Trong môi anh đào bị Tần Vô Song buông ra, đổ xuống kháng nghị rên rỉ hỗn loạn.

“Vô Song. . . Ngô ân. . . Không. . . Đừng. . . Buông tay. . .”

Tần Vô Song cũng không nghe theo, ép bàn tay nhỏ bé bao vây lấy dục vọng của hắn, đôi mắt màu mực mơ hồ đỏ lên, mồ hôi hột nóng hổi rơi xuống trên bờ vai trắng nõn của Vân Khuynh.

Tần Vô Song cúi đầu dùng cái lưỡi đỏ tươi liếm đi, thanh âm hắn mang theo thở dốc và mê hoặc, thổi vào bên tai Vân Khuynh, nhẹ nhàng nói: “Giúp ta có được không. . . Khuynh nhi. . . Ta cũng muốn thoải mái. . .”

Lông mi dày dài đen như mực của Vân Khuynh run rẩy, mặt trên nhiễm giọt nước mắt trong suốt, đặc biệt chọc người trìu mến.

Sợi tóc đen tuyền vì bị mồ hôi làm ướt, dính lên trán và hai gò má y, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt mỹ của y tràn đầy tình tự mê man mất trật tự.

Tần Vô Song nói, vào trong tai y, chỉ là ông ông tác hưởng, y chỉ cảm thấy rất nhẹ rất nhẹ, rất êm tai rất êm tai, rốt cuộc là nói cái gì, y còn là hoàn toàn không có nghe vào.

Y vì bị dục vọng trước sau hai người bức bách trong thân thể, mà giãy dụa một chút, đối với vấn đề của Tần Vô Song, y chỉ là lộ ra nụ cười xinh đẹp với Tần Vô Song, chợt lóe trong mắt Tần Vô Song, dẫn tới Tần Vô Song tim đập gia tốc, Vân Khuynh giống như yêu tinh như vậy thật sự khiến hắn yêu thích không buông tay.

Nửa ngồi dậy, để đầu Vân Khuynh chôn ở gần bắp đùi hắn, cầm tay Vân Khuynh hôn lên, Tần Vô Song tiếp tục dụ dỗ y: “Đến, Khuynh nhi, giúp giúp ta. . .”

Hung khí nóng rực tím đỏ dán lên gò má ửng đỏ của Vân Khuynh.

Vân Khuynh lui một chút, cái đầu vốn mơ hồ có chút tỉnh táo lại.

“Ngươi. . .”

Thanh âm y có chút khàn đặc, một đôi con ngươi ngập nước trợn tròn hướng về phía Tần Vô Song thỉnh giáo.

Đến lúc này, y mới biết được Tần Vô Song đang đánh chủ ý gì: “Ngoan, ngậm lấy nó, giống như trước kia ta làm cho Khuynh nhi vậy. . .”

Giống như làm cho y? ? ?

Vân Khuynh nheo lại con ngươi ẩm ướt chậm rãi hồi tưởng.

Thế nhưng trong đầu y chỉ có khoái cảm lúc này, làm sao có thời giờ đi nghĩ cái khác, không khỏi nhíu mày một chút, mân mê cánh môi sưng đỏ: “Ta. . .”

Còn chưa nói xong, dục vọng nóng cháy đã bức tới bên môi y, cũng theo cái miệng nhỏ mở ra của y, hướng vào bên trong công tới.

 

Phiên ngoại 3.4 tương thân tương ái ( tứ )

Cách làm của Tần Vô Song khiến Vân Khuynh suýt nữa ngất đi.

Thế nhưng y không có, không chỉ không có, mà còn rất thanh tỉnh.

Nhưng càng thanh tỉnh, rối loạn và các loại cảm thụ trên người y càng rõ ràng.

Phía trước phía sau lay động, khiến thân thể y giống như ở trong hải dương trải qua cơn sóng cuộn trào mãnh liệt, không thể dừng lại nửa khắc.

Cực hạn vui thích từ trong cốt tủy lan tràn ra bên ngoài, vô cùng nhuần nhuyễn.

Một đôi tay nhỏ bé trắng hồng chăm chú cầm lấy ra giường dưới thân, sợi tóc đen như mực vô lực tản ra trên ra giường, nguyên bản cánh mũi như bạch ngọc hơi phiếm hồng, đôi môi anh hồng bị hung khí tím đỏ kéo căng, nước bọt màu bạc theo khóe miệng chảy xuống.

Hai mắt y tràn đầy hơi nước, hơi híp lại, trong miệng bị lấp đầy còn có thở dốc mơ hồ.

Bàn tay của ai y đã không rõ.

Chỉ cảm thấy sau lưng trước ngực bên thắt lưng và cổ đều có bàn tay thon dài ấm áp di động.

Cộng thêm cảm giác nói không rõ càng khiến y không khống chế được, máu toàn thân lưu động rất nhanh, ngay cả ngón chân cũng đều hưng phấn mà quắp lại.

Mê loạn gần như điên cuồng bức Vân Khuynh Vân Khuynh khó có thể kiềm chế.

Tần Vô Phong cẩn thận gặm cắn trước ngực Vân Khuynh, lưu lại rất nhiều vết tích trên đó, bàn tay thon dài còn lại là cẩn thận chậm rãi vuốt ve Vân Khuynh.

Một chân Vân Khuynh bị nâng rất cao, hai người trước sau đều đang kịch liệt ra vào.’

Mật huyệt phía trước tuôn ra lượng lớn ái dịch trong suốt, dính ướt ra giường dưới thân, dính ướt hạ thân y, cúc huyệt phía sau cũng nhiễm phải dịch thể bạch trọc tràn ra.

Trong không khí dày đặc khí tức xạ hương, giờ khắc này, lý trí dường như là thứ mọi người đều không cần.

Thời gian chậm rãi trôi qua, tình sự trong phòng không những không dừng, trái lại càng có xu thế càng lúc càng mãnh liệt.

Xương tủy và máu của Vân Khuynh tràn đầy đều là cực hạn khoái cảm, toàn bộ thân thể mềm nhũn, suy nghĩ của y đối với thân thể của mình, từ lâu đã mất đi quyền khống chế, toàn bộ thân thể đều là bị ba người khác khống chế loay hoay.

Thân thể vui vẻ tới cực hạn, cúc huyệt mật huyệt cấp tốc co rút lại, ép cho trước sau hai người đều nặng nề thở dốc tiến nhập vào chỗ sâu nhất trong thân thể y, chôn ở trong cơ thể y, đem dục vọng cực nóng đều bạo phát trong cơ thể y.

Cái miệng nhỏ nhắn từ lâu đã cứng ngắc mất đi tri giác cũng bị dịch thể bạch trọc phun tràn đầy.

Phần lớn bởi vì không kịp phản ứng mà nuốt vào trong họng, còn có một chút từ cái miệng nhỏ nhắn sưng đỏ tràn ra.

Miệng của y ê ẩm không ngớt, đau đớn không chịu nổi, y cho rằng tất cả đã kết thúc.

Thế nhưng, mặc kệ phía trước phía sau, hay là hung khí trong miệng cũng không có nửa phần yếu bớt, loại cảm giác cứng rắn nóng hổi này, không chỗ nào không nói cho y, tất cả cách điểm kết thúc còn rất xa.

Khóe mắt y tràn ra nước mắt trong suốt.

Ba đại phôi đản này, cái gì cũng chưa nói cho y, cứ như vậy đối y.

Bàn tay vô lực của y, đẩy đẩy Tần Vô Song.

Ô ô, miệng của y thực sự rất khó chịu, thời gian dài không được ngậm lại còn bị ra vào nhiều lần, cuối cùng còn suýt bị dịch thể tanh mặn sặc đến.

Tần Vô Song biết y chưa từng làm chuyện như vậy, cũng không làm khó y, chậm rãi lưu luyến từ trong cái miệng nhỏ nhắn sưng đỏ lại trơn mềm như tơ lui ra ngoài.

Chuyện thứ nhất Vân Khuynh làm, chính là ngụm lớn thở dốc.

Y cảm thấy dạ dày của mình tràn đầy, thân thể lay động, có một loại cảm giác hơi khó chịu.

Tần Vô Song cúi đầu xuống, hôn lên đôi môi nhiễm dịch thể bạch trọc của hắn.

Vươn cái lưỡi đỏ tươi, thoả mãn liếm sạch sẽ môi y.

Đôi mắt Tần Vô Song phiếm hồng, hai người kia còn thật sâu chôn ở trong cơ thể Vân Khuynh không chịu rời đi, môi Vân Khuynh không chịu nổi hắn, thế nhưng, hắn cũng muốn vào trong thân thể cực nóng chặt trí của Vân Khuynh.

Hắn bỗng nhiên bỏ qua cánh môi Vân Khuynh, đứng dậy rời đi, thân thể trần trụi, bại lộ ra hung khí dâng trào, ở đầu giường tìm được thứ hắn muốn.

Dược Liên Cừ đưa cho bọn hắn, dược bôi trơn lại mang tác dụng thôi tình.

Tần Vô Phong dường như nhìn ra ý nghĩ của hắn, ôm thân thể Vân Khuynh, ngồi dậy, mở ra hai chân Vân Khuynh, hung khí dưới thân vững vàng chôn ở trong cơ thể y, tĩnh bất động, đôi môi nóng hổi lưu lại trên cổ y một nụ hôn cực nóng.

Tần Vô Song một tay khoát lên trên vai Vân Khuynh, ở trên tấm lưng đã đầy vết tích của y lưu lại một chuỗi dấu hôn.

Thân thể Tần Vô Hạ hơi giật giật, di ra một ít vị trí cho Tần Vô Song, song song thứ dâng trào chôn ở trong cơ thể Vân Khuynh cũng di chuyển, khiến cho Vân Khuynh vung lên cái đầu nhỏ nhắn xinh xắn, rên rỉ một tiếng, tóc dài màu mực ở trên lưng nổi lên một tầng mỹ lệ rung động.

Tay kia của Tần Vô Song khoét một ít thuốc mỡ trong suốt, ấn lên xung quanh cúc huyệt bị Tần Vô Hạ xâm chiếm, chậm rãi xoa bóp cho nó thả lỏng, ba người khác liên tục hút không khí.

Ngón tay thon dài cứng rắn, dính thuốc mỡ, từ sát biên giới cúc huyệt chen đi vào.

Đau nhức xé rách từ hậu huyệt truyền đến thân thể các nơi.

Trong đầu hỗn độn nhấp nhoáng cảm giác nguy cơ cường liệt, Vân Khuynh giãy dụa thân thể cự tuyệt: “Không. . .”

Tần Vô Phong chăm chú ôm lấy thắt lưng y, gặm cắn y: “Ngoan. . . Vân nhi, nhịn một chút, lập tức được rồi. . .”

Thanh âm Tần Vô Phong trầm thấp khàn đặc, mang theo một chút từ tính, lúc này khiến cho Vân Khuynh tâm thần ngẩn ngơ.

Lúc Vân Khuynh sửng sốt, ngón tay Tần Vô Song ở bên hung khí của Tần Vô Hạ, xâm nhập vào hai ngón.

Hậu huyệt bị kéo rất căng, khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt mỹ của Vân Khuynh trắng bệch, thân thể run rẩy, đầu ngón tay trong suốt như ngọc rơi vào cánh tay Tần Vô Phong: “Ô. . . . Đau nhức. . . Đại ca. . .”

Rất khó chịu rất khó chịu, hầu như là thân thể giống như bị xé thành hai nửa.

Tuy rằng thuốc mỡ khiến cho hậu huyệt y xốp hơn, cũng gợi lên tình dục của y.

Thế nhưng kịch liệt đau đớn vẫn không thể bỏ qua.

Vân Khuynh sợ hãi lập tức cầu cứu Tần Vô Phong.

Ba người này là người điên, dĩ nhiên vọng tưởng song song tiến nhập thân thể y. . .

Sẽ chết người mất! ! !

Tần Vô Phong đối với y cầu cứu chỉ là quay về trầm thấp an ủi.

Vân Khuynh kinh hoảng không ngớt, đặc biệt ngón tay ra vào hậu huyệt vốn đã lấp đầy bị đổi thành thứ khác chen vào. . .

Y hầu như bị dọa đến sắp ngất đi.

Ba người này một chút cũng không thương tiếc y, thật đúng là cho y là búp bê bằng vải, muốn chơi thế nào thì chơi. . .

 

Phiên ngoại 3.5 tương thân tương ái ( kết )

“Ô. . .”

Thân thể Vân Khuynh run run đau nhức thở ra miệng, chỉ là sau một khắc, môi của y lập tức bị Tần Vô Phong ngăn chặn.

Tần Vô Phong cẩn thận lôi kéo cái lưỡi mềm mại của y, mày kiếm hơi nhíu, đáy lòng có chút yêu thương Vân Khuynh, thế nhưng, trong khung, càng nhiều chính là hưng phấn và chờ mong.

Vân Khuynh cảm thấy linh hồn của mình đều bị toàn bộ hậu huyệt xé rách.

Dục vọng nóng hổi thô to thay thế ngón tay lúc trước, thẳng tắp đánh vào trong thân thể y.

Chỉ là vào một chút, y liền có cảm giác đau đớn như vậy, nếu là toàn bộ đi vào, không phải muốn mạng của y sao? ? ?

Lúc này khó chịu không chỉ là Vân Khuynh, Tần Vô Hạ, Tần Vô Song cũng không dễ chịu.

Tần Vô Phong không ngừng hôn môi Vân Khuynh dời đi lực chú ý của y, khơi mào tình dục thân thể y, khiến y có thể vui vẻ một chút.

Ngón tay thon dài ôn nhu vuốt nhẹ lên làn da trắng mịn của y, triền miên lưu luyến không rời, lực đạo không nhẹ không nặng, chọc cho thân thể y mọc lên cảm giác tê tê.

Tần Vô Hạ và Tần Vô Song hai người quỳ ngồi phía sau Vân Khuynh, ở trên lưng Vân Khuynh ấn đầy nụ hôn rậm rạp, Tần Vô Song càng ở bên tai Vân Khuynh mềm nhẹ kể ra thực tâm của mình.

Vừa nói, vừa nỗ lực đi tới, đôi mắt Vân Khuynh mở rất lớn, y cảm thấy phi thường ủy khuất, thế nhưng y cũng hiểu ba người này là quyết tâm không dừng lại.

Để không cho mình bị thương, y chỉ có thể nỗ lực thả lỏng.

Đau đớn giống như rắn quỷ quấn quanh thần kinh y khó chịu không gì sánh được, y thề, vào lần đầu tiên, cũng không có đau nhức như hiện tại.

Sau đó y tuyệt không cho bọn hắn có cơ hội đối đãi y như vậy nữa, hơn nữa, lần này qua đi, y cũng không muốn bọn họ trèo lên giường của y nữa.

Sau nỗ lực nhiều mặt, dâng trào thật lớn của Tần Vô Song rốt cục miễn cưỡng tiến nhập vào trong cơ thể Vân Khuynh.

Hậu huyệt nóng ướt tách ra rất lớn, nếp uốn bên trong đều bị kéo căng, thậm chí xé rách, tia máu đỏ tươi ấm áp hỗn hợp với dược trơn và dịch thể bạch trọc cùng nhau từ sát biên giới chảy ra.

Tần Vô Song và Tần Vô Hạ vào lúc này, đều có một loại cảm giác hung khí của mình muốn đứt lìa trong cơ thể Vân Khuynh.

Thân thể Vân Khuynh bị ba người bọn họ nâng lên, y động cũng không dám động, y cảm thấy mình hô hấp một chút cũng sẽ đau nhức muốn chết.

Có lẽ là từng sinh hài tử, từng lĩnh hội đau nhức cực hạn, cho dù đối mặt với loại tình huống hiện tại này, Vân Khuynh cũng chưa ngất đi.

Ba người giằng co một hồi, dược lúc trước bị Tần Vô Song thoa vào trong cơ thể Vân Khuynh dường như rốt cục nổi lên tác dụng.

Hòa tan trong cơ thể Vân Khuynh, song song nổi lên tác dụng bôi trơn, cũng gợi lên tình dục chưa bị khai quật trong thân thể Vân Khuynh.

Vẫn rất đau, thế nhưng trong đau đớn, đã có một chút cảm giác khác thường.

Một loại khoái cảm khác biệt xen lẫn trong đau đớn, chậm rãi lan tràn trong cơ thể, đồng thời loại khoái cảm này có sức mê hoặc kịch liệt hơn trước đó nhiều, cũng càng làm cho người ta thực tủy biết vị nhiều hơn.

Cảm giác thường ngày ít có như vậy giống như ác ma mê hoặc, biết rõ sẽ rất đau, rồi lại nhịn không được muốn càng nhiều càng nhiều.

Thống khổ và vui sướng kết hợp tiêu diệt triệt để hầu như muốn bức y phát điên, y nhịn không được ôm Tần Vô Phong tận lực nhúc nhích thân thể bị ba người vây chặt.

Có thể tưởng tượng, vào loại thời gian này, nhất cử nhất động của y là cực kỳ quan trọng, không nghĩ qua lại càng không thể vãn hồi.

Ba người khác, vốn có lo lắng cho thân thể y, lúc này y khẽ động như thế, bọn họ cũng nhịn không được nữa.

Không khỏi lại có chút không khống chế được.

Tần Vô Phong thoáng giật mình, ngón tay Vân Khuynh đâm vào cánh tay Tần Vô Phong càng sâu, ngâm khẽ một tiếng, trên biểu tình tuyệt mỹ tràn đầy tình dục xen lẫn một ít thống khổ.

Tần Vô Phong thật sâu thở ra một hơi, chậm rãi ra vào, mật huyệt chặt trí ấm áp chậm rãi nhúc nhích tiếp nhận hắn.

Tuy rằng lông mày Vân Khuynh hơi nhíu lại, nhưng thân thể y cũng đã bắt đầu phối hợp Tần Vô Phong.

Tần Vô Hạ và Tần Vô Song ở phía sau y, có thể nào nhẫn được mê hoặc như vậy? ? ?

Tần Vô Song đầu tiên thử di chuyển, chậm rãi rút lui, thân thể Vân Khuynh run lên, thế nhưng lập tức lại bị môi Tần Vô Phong bao phủ hấp dẫn đi.

Động tác của Tần Vô Song rất mềm nhẹ, chậm rãi rời khỏi, chờ hắn gần như rút khỏi, Tần Vô Hạ cũng bắt đầu lui đi, Tần Vô Song lại hung hăng đâm vào, lại chậm rãi rời đi, Tần Vô Hạ lần thứ hai tiến nhập.

Hai người phối hợp ăn ý, ở trong tiểu huyệt ấm áp rút ra đâm vào dục vọng của mình.

Bọn họ làm cũng không tính quá phận, dần dần, Vân Khuynh đã có thể thích ứng.

Thân thể không khỏi càng mềm nhũn, mềm mại không xương, Tần Vô Song và Tần Vô Hạ dần dần lá gan lớn lên, bừa bãi ra vào.

Trên người Vân Khuynh xanh xanh tím tím, mang theo tầng tầng vết tích, thân thể nguyên bản trắng noãn hầu như nhìn không ra nhan sắc vốn có, ê ẩm đau nhức, còn mang theo chút dấu răng, thân thể kịch liệt lay động.

Ý thức cũng mơ hồ thành một đoàn sương mù, tinh thần không thể tập trung, thân thể mệt đến gần như không còn sức, chỉ có thể mặc người sắp đặt, đau đớn phía sau dần tan đi, đổi lại càng nhiều khoái cảm.

Mật huyệt phía trước cũng vẫn bị chiếm lấy, nhất khắc cũng không hề rảnh rỗi.

Ba người lật qua lật lại lăn qua lăn lại ở trên người y, không biết từ bao giờ, vị trí ba người cũng thay đổi, Tần Vô Phong ôm y biến thành Tần Vô Hạ, rồi lại biến thành Tần Vô Song.

Tới tới lui lui, y đều có chút thần chí không rõ.

Duy nhất có thể xác định chính là thân thể y một mực bị lấp đầy, dịch thể bạch trọc thấm ra khắp nơi, ra giường dưới thân ướt thành tảng lớn tảng lớn.

Đánh nhau một trận cũng không có mệt như hiện tại.

Y chậm rãi mất đi ý thức, lúc mất đi ý thức thân thể y còn đang lay động, vừa mệt nhọc vừa thoải mái.

Chẳng biết từ bao giờ lại khôi phục ý thức, lúc khôi phục ý thức, thân thể y như trước lay động, toàn bộ thân thể vẫn như cũ chìm đắm trong dục vọng.

Y không biết đã qua bao lâu, y cũng không biết ba người kia dự định lúc nào buông tha y, duy nhất biết đến chính là thân thể mệt chết đi, trong ý thức, vui thích và mệt nhọc đang tiến hành kéo co so tài, một hồi y thua một hồi y thắng.

. . .

Khi y một lần nữa tỉnh lại, ngay cả ngón tay cũng không có sức lực nhúc nhích, ba người kia rốt cục buông tha y, y thở ra một hơi.

Kéo lên vết thương phía sau, đau nhức bỏng rát từ mật huyệt và hậu huyệt truyền đến, lông mi y không khỏi nhảy lên.

Trên người đã được thanh lý sạch sẽ, ba người còn lại hoặc là chân đặt ở trên đùi y, hoặc là quấn lấy thắt lưng y, hoặc là ghé vào trên người y. . .

Không thể nhịn thêm được nữa! ! !

Đem y mệt thành như vậy còn ức hiếp y, tuy rằng kim tàm cổ của Tần Vô Song khiến thân thể y khoẻ mạnh không ít, nhưng cũng không phải để cho bọn họ đến ức hiếp như vậy.

Chẳng qua là một hồi tình ái giữa phu thê, nhưng lại giống như muốn mạng nhỏ của y vậy. . .

Vân Khuynh mệt chỉ có thể chớp mắt, y chớp chớp lông mi, không có khí lực nhìn rốt cuộc là ai ghé vào cổ y ngủ, cũng không quản là ai ôm thắt lưng y, gác lên người y, y quyết định rồi. . .

Từ nay về sau ba tháng, y sẽ không cho ba con sói ăn thịt người này trèo lên trên giường y thêm nữa. . .

Lại không biết, ba người này sau một hồi tận hứng hiếm có, đã cùng nghĩ, thân thể Vân Khuynh vẫn chưa đủ khỏe mạnh, lần này tuy rằng kích thích tận hứng hơn trước kia, thế nhưng. . .

Kịch liệt thêm một chút cũng được lắm. . .

Vì vậy, để Vân Khuynh thừa thụ được bọn họ ‘Yêu thương’ càng kịch liệt, bọn họ quyết định, sau đó tình huống thế này, phải đến thêm vài lần, phải cho Vân Khuynh quen thuộc. . . Tốt nhất là quen thuộc giống như ăn cơm vậy. . .

Vì vậy, sau khi bốn người thanh tỉnh, lại có một hồi đọ sức sắp bắt đầu.

Là tiểu cừu không lay chuyển được ba con sói càng cắn càng thông suốt, hay là tiểu cừu khuất nhục được ba con sói, từ nay về sau không để cho mình lần thứ hai từ trong ra ngoài bị ăn sạch sẽ. . .

Ai thắng ai thua, tạm thời mỏi mắt mong chờ! ! !

—-Toàn văn hoàn—-

Vũ: Oh yeah oh yeah!!! Đã hoàn đã hoàn rùi!!!! Cuối cùng thì bộ truyện đã đi đến hồi kết!!! Vũ rất cảm ơn mn đã cùng Vũ bước đi suốt trên con đường 300 chương truyện này!!! Kekeke~~~ Vài ngày nữa Vũ sẽ làm ebook và post lên sau nha!!!

Một lần nữa cảm ơn tất cả mn!!! *Cúi đầu cảm tạ*

Content Protection by DMCA.com

loading...

21 Responses

  1. Anonymous says:

    Cảm ơn nàng đã đi hết con đường dài thế này, chưa tính đến chất lượng mà tính công sức của bạn bỏ ra cũng đã rất đáng để cảm ơn rồi. Ko phải editor nào cũng cố gắng để đi một đoạn đường dài 300 chương truyện dài thế. Mình mới biết đến nàh bạn được 3 ngày vì có đứa bạn giới thiệu một bộ đa công mà mình thì mê đa công đến chết được. Đọc trong 2 ngày thì xong, chờ pn hoàn là đọc nốt. Lúc đầu bạn edit còn hơi cứng và có một số chỗ vẫn là qt nhưng càng ngày bạn edit càng mượt, đọc bản dịch khá thích mắt vì ít lỗi type. Cảm ơn bạn lần nữa và chúc bạn mạnh khỏe để tiếp tục hoàn bộ Siêu sao. Vào ổ nhà bạn đúng sở thích của mình, toàn đa công và đều gần hoàn rồi. Bạn cho tớ hỏi bạn có share word ko vậy ?nếu ko thì mình xin tự cop coi như lưu trữ một bộ truyện hay. Thank bạn nhiều và sẽ tiếp tục chờ đợi Siêu sao của bạn 😀
    PS : Bạn cho mình hỏi chút, mình thấy chuyện tình của cha Vân Khuynh và Vân Phàm rất hay. Không biết tác giả có bộ truyện nào tách riêng về ba người này không nhỉ ? nếu có cho mình xin cái tên 😀

    • bạn ơi, nhà mình có share đó bạn, ở trong mục download ấy, nhưng mà truyện này mới làm xong, mình cần vài ngày để chình lý sắp xếp lại chương truyện đã, còn về chuyện tình trưởng bối nhà Vân Khuynh thì hình như tác giả không viết bạn ạ, mình có xem qua mấy bộ truyện của tác giả này ở trên web TQ nhưng toàn viết về cốt truyện mới thui!!!

  2. tks chủ nhà nhiều lắm có tính bộ nào mới không người

    • có a!!! Có mấy bộ đang phân vân k bít nên làm bộ nào trc đây, mà ta tính cứ làm siêu sao cho gần hết rùi mới bắt tay vào làm tiếp, k làm 1 lúc 2 truyện nhi ều lúc cũng mệt…

  3. cocacola0106 says:

    chúc mừng nàng đã đi hết bộ này, hay quá chừng, 3 chương này kết thúc thiệt là thõa mãn quá, rất mong chờ những truyện kế tiếp của nàng

  4. Smiley Joyce says:

    đọc đoạn cuối, rốt cuộc tư duy của mấy anh bị lệch khác người thường tới mức nào luôn rồi =)))))))

    Hoànnnnn!!!!!!!!!
    Chúc mừng Vũ nhi nha~~~
    *xoa xoa* thiệt cố gắng, thiệt ngoan~~~~
    chờ mong serie mới =))))))))))))

  5. halm219 says:

    Chúc mừng nàng đã hoàn truyện này, Thật là dài a

  6. tieu y says:

    Oa, truyện hoàn rồi nga, mấy tháng nay ta bận bù đầu bù cổ với đống giáo trình, hôm nay mới ngoi lên được, không nghĩ tới lại gặp chữ hoàn to đùng, thiệt vui mừng hết sức, nàng làm việc thiệt năng suất a. Chúc mừng nàng lại lấp xong 1 cái hố và thanks nàng vì đã edit bộ này!! *tung bông tung hoa* *lăn lăn đi đọc truyện*.

  7. vohuyenlinh says:

    trời ơi hồi trc vào nhà nàng, đọc đc hơn 200 chương, mà ko chờ nổi nên đi đọc bộ khác. GIờ đã hoàn rôi, tung bông, tung hoa, cung hỷ cung hỷ aaaaaa

  8. phuong says:

    tu luc ta buoc chan vao gioi dam my toi gio day la bo truyen lm ta mat mau nhju nhut.
    cam on chu nha hen. co gang fat huy nhe

  9. kanhanah says:

    cảm ơn nàng nhe!!!! <3

  10. Mún phụt máu. Nhưng ta có chỗ ko hỉu và khó tin. Cái màn 4p ý. chen chúc kiểu j đc nhỉ. ko tưởng tượng ra nổi

  11. mieunhixx says:

    *cúi đầu * đa tạ ad đã đi hết cđường trường này≧ω≦ , lời k sao tả hết nỗi lòng hủ…. Chúc ad he và hp (như trog đam z) ! ^^•

  12. mieunhixx says:

    Cảm ơn cảm ơn Cảm ơn cám ơn cám ơn *cúi đầu * nhìu….. (vì k có lời nào tả hết dc, đành z) ~\(≧▽≦)/~

  13. maryphamblog says:

    Ta ko pít ns j ngoài lờj cám ơn nàng cả : Arigatou~

Để lại bình luận

%d bloggers like this: