Siêu sao -q4- Chương 31+32

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Huyết Vũ.

Thồng béo!!! KTTM đã có ebook!!! Mn vào download truyện để down về nhé!

Đệ tam thập nhất chương: nghỉ phép đi.

Tựa ở đầu giường cắn hán bảo, Đường Phong uống một ngụm cola, con mắt không phải nhìn chằm chằm phòng tắm đang trận trận truyền ra tiếng nước, mà là cửa phòng đóng quá chặt chẽ.

Thật sự có chút đáng sợ, nếu có người muốn mạng của cậu, cũng có thể dễ dàng tiến đến, lặng yên không một tiếng động đến gần, vào lúc một người uể oải mà rơi vào ngủ say, chỉ cần nhẹ nhàng một đao là có thể thần không biết quỷ không hay lấy mạng cậu.

Luôn có vài người có năng lực và thủ đoạn như vậy, Đường Phong cũng không muốn nhấc lên nửa điểm quan hệ với những người này, tuy rằng vừa rồi. . .

Ôi, chết tiệt.

Ăn một nửa hán bảo đã thấy no, Đường Phong cầm lấy điều khiển từ xa bắt đầu xem TV, trên TV đang phát tin tức buổi sáng, lúc này mới là sáng sớm ở Mỹ mà thôi, cực kỳ cực kỳ sớm.

Cửa phòng tắm bị người từ bên trong đẩy ra, mái tóc màu vàng nhạt ướt đẫm chải hết ra sau đầu, bên hông cuốn một cái khăn tắm màu đen, hơi nóng nhàn nhạt quanh quẩn trên thân người đàn ông vừa mới tắm xong, nhưng cảm giác Albert đem cho người ta vẫn như cũ là lạnh như băng, ngay cả hơi nóng bên người nhìn qua cũng như là sương lạnh từ khối băng.

Cái người nửa đêm đột nhiên phát rồ này, ngoại trừ Albert có lẽ cũng rất khó tìm được người thứ hai.

Nguyên bản Đường Phong còn đang suy nghĩ, vì sao người này lại biết cậu ở phòng nào còn có thể có chìa khóa, sau lại tỉ mỉ nghĩ nghĩ, cho dù lúc này hành trình không phải Albert sắp xếp, người đàn ông này cũng có biện pháp lấy được tất cả anh ta muốn.

Giống như cậu đã từng nói với Lục Thiên Tịch, mặc dù cậu không quá hiểu cũng không biết thế giới của những người này, nhưng lấy sự từng trải của cậu đến xem, lực lượng Albert khống chế đều ở trên Lục Thiên Thần và Charles.

Albert là một người đàn ông tận tâm với chính mình, muốn cái gì sẽ đi lấy cái đó, không chiếm được liền cố gắng chiếm lấy.

Lại không chiếm được nữa thì sao?

Đường Phong phỏng đoán rất có ít thứ Albert không thể chiếm được.

“Anh luôn luôn làm theo ý mình như thế, sau này tôi ngủ sẽ không ổn, sẽ luôn lo lắng có người xông tới.” Không ai sẽ thích nửa đêm bị người tập kích, cảm giác không hề phòng bị cũng không tốt, điều này làm cho Đường Phong buổi tối ngủ một mình sẽ cảm thấy bất an, sẽ nghĩ đóng cửa có nên khóa lại hay không, có thể có người đột nhiên đi vào hay không.

“Em có thể ngủ cùng tôi.”

Albert trực tiếp đi tới, ngồi xuống bên cạnh Đường Phong, nhìn một nửa hán bảo và cola chưa uống hết của người kia: “Thực phẩm rác rưởi không tốt cho thân thể, em không nên ăn cái này.”

“Nửa đêm đột nhiên bị người tập kích lại càng không tốt đối với thể xác và tinh thần.” Tựa ở trên gối không muốn đứng lên, Đường Phong bắt đầu có chút buồn ngủ, ngồi máy bay 13 tiếng cộng thêm hơn 2 tiếng đi ô tô, đến khách sạn vốn muốn ngủ một giấc thật ngon, kết quả vào lúc ngủ say nhất lại bị người quấy rối.

Cậu hiện tại không chỉ không khôi phục thể lực trái lại cảm thấy càng mệt mỏi, nhưng giống như lời Albert nói, khi bên người cậu đã có một nhân vật cực kỳ nguy hiểm, nguy hiểm có thể tồn tại bên ngoài lại đột nhiên trở nên bé nhỏ không đáng kể, đến mức ở bên cạnh một người đàn ông nguy hiểm, cậu nói ngủ liền ngủ.

. . .

. . .

Bẻ ngón tay đếm đếm, số lần cậu và Albert xảy ra quan hệ không vượt lên trước một bàn tay, tuy rằng mỗi lần đều dẫn theo một ít vị đạo đặc biệt, nhưng kỳ quái chính là mỗi một lần trước đó bọn họ cũng chưa từng ngủ chung.

Vậy nên vào lúc gần tới 12h trưa, khi Đường Phong tỉnh lại mở mắt phát hiện bên người mình có một người đang nằm cậu cũng không có lập tức đứng lên, mà là lẳng lặng nằm hơi chút tự hỏi một hồi, đem chuyện nửa mê nửa tỉnh đã xảy ra đêm qua chỉnh lý lại một lần, xác nhận hiện tại người nằm bên cạnh cậu là Albert.

Kéo chăn qua trùm lên đầu mình, Đường Phong xoay người một cái cuộn mình lại.

Cách chăn, Albert dùng tay nhè nhẹ vỗ về lưng người kia, cử động có chút dịu dàng bình thản này so với cử động cuồng dã đêm qua của người nào đó thực sự kém quá xa.

“Có chú ý rót cho tôi một cốc nước không?” Trong chăn truyền đến thanh âm rầu rĩ của Đường Phong, tứ chi của cậu có chút mỏi nhừ.

“Vinh hạnh của tôi.” Albert trả lời.

Đường Phong rất nhanh nghe thấy tiếng nước róc rách đổ vào trong cốc, ngay sau đó có người đi đến bên cậu vỗ nhẹ nhẹ bờ vai của cậu: “Cần bác sĩ không?”

“Không.” Đường Phong đáp đến thẳng thắn lưu loát.

Thở dài, từ trong chăn chui ra, Albert trái lại rất săn sóc cầm một cái gối nhét phía sau Đường Phong để đối phương dựa càng thêm thoải mái.

Vừa ngồi xuống chăn liền trượt xuống theo, cúi đầu nhìn lồng ngực phủ kín dấu hôn của mình, Đường Phong lại kéo chăn lên, vươn tay nhận lấy cốc nước Albert đưa qua nhấp qua hai ngụm, cổ họng đã thư thái hơn chút.

Toàn bộ quá trình Albert đều chỉ lẳng lặng ở một bên nhìn, ánh mắt kia giống như là đang thưởng thức gì đó, đủ để người ta sởn cả tóc gáy.

“Có thể đừng nhìn chằm chằm tôi được không.” Uống nửa cốc nước, Đường Phong đặt cốc sang một bên.

Khóe miệng nhẹ nhàng cong lên, Albert mở tủ áo từ bên trong lấy ra một bộ quần áo đặt ở trên giường: “Nước đã mở rồi, tắm một chút, rồi đi ra ăn vài thứ.”

Nói xong, Albert liền kéo qua cái ghế phong cách châu Âu màu trắng sữa viền vàng ngồi xuống, lẳng lặng nhìn Đường Phong, dường như đang chờ động tác của người kia.

Được rồi, nên làm cũng đã làm, không nên làm cũng làm nhiều lần như vậy.

Xấu hổ? Ngượng ngùng? Quên đi.

Kéo chăn ra, Đường Phong trần như nhộng từ trên giường bước xuống, dưới cái nhìn chăm chú của Albert tiện tay cầm lấy quần áo đi vào phòng tắm, thế nhưng ngay lúc cậu vừa mới xuống nước cửa phòng tắm lại mở, Albert đứng ở cửa, trong tay còn cầm theo thuốc mỡ.

“Giúp tôi bôi một chút.” Nói, Albert liền cởi áo, tuy rằng Đường Phong đã qua cái tuổi thiếu niên ngây thơ, từ trên bản chất mà nói coi như là một “Ông chú trưởng thành”, nhưng tận mắt nhìn thấy một người danh tiếng bên ngoài là đại biến thái đang ở trước mặt mình cái gì cũng không mặc, cậu vẫn có một chút cảm giác là lạ.

“Vóc người không tệ.” Khóe miệng co giật, Đường Phong một bên ngồi xuống trong nước một bên nói, “Bôi ở đâu?”

Albert đã đi tới ngồi bên cạnh bồn tắm lớn, đưa lưng về phía Đường Phong, điều này cũng khiến người sau rõ ràng thấy được từng vết cào tím đỏ giao nhau trên lưng Albert, ở vị trí gần vai có một vài chỗ đều đã bị cào đến rách da chảy máu, hiện tại máu khô lại, chỉ còn một dấu vết mới.

Mình đêm qua bạo lực như thế?

Thân là người gây ra họa Đường Phong không có một chút ăn năn, dù sao đây đều là Albert nên được.

“Y như con báo hoang dã.” Albert đột nhiên nói một câu.

“Vậy anh là cái gì, người sói nửa đêm biến thân sao?” Vặn mở thuốc mỡ, Đường Phong bắt đầu xoa lên cho Albert, tuy rằng không có hối hận gì đó, nhưng dù sao cũng là vết thương mình tạo thành, Đường Phong vẫn là nghiêm túc bôi thuốc cho đối phương.

Nhất là khi Đường Phong phát hiện, kỳ thực trên người Albert hầu như không có vết thương gì, cũng chỉ có dấu vết cậu cuồng cào loạn cắn lưu lại mà thôi.

Bóp thuốc mỡ vào lòng bàn tay chà xát một chút, Đường Phong xoa lên vết sẹo, khi lòng bàn tay ấm áp va chạm vào vết thương dưới tác dụng của thuốc mỡ mang đến một ít ngứa ngáy rất nhỏ, Albert hơi buông xuống mí mắt, ngửa nửa người trên đặt lên vai Đường Phong.

“Ngồi yên.” Dưới tay Đường Phong không khách khí dùng sức, ở sâu trong cổ họng Albert phát sinh tiếng cười gián đoạn, thức thời thả vai người kia.

“Được rồi, đi ra ngoài.” Nhanh chóng bôi thuốc xong, Đường Phong lập tức đuổi người, “Nhớ đóng cửa đấy.”

. . .

. . .

Nửa giờ sau Đường Phong từ phòng tắm đi ra, cơm nước đã chỉnh tề đặt trên bàn, Albert đã thay quần áo xong, một thân Âu phục hàng hiệu màu nhạt, mái tóc màu vàng nhạt, đôi mắt giống như đá quý màu xanh biếc, còn có ánh mặt trời từ ngoài cửa sổ chiếu vào kia, tất cả điều này, đều khiến Albert nhìn qua cực kỳ giống quốc vương trẻ tuổi trong điện ảnh.

Nhìn qua rất tốt đẹp, thế nhưng khi anh giương mắt nhìn người khác, sẽ phát hiện cặp mắt xanh biếc xinh đẹp kia song song cũng cực kỳ giống con mắt của rắn độc.

“Tùy tiện gọi một ít, thích ăn gì liền chọn ăn.” Trên khuôn mặt Albert lộ ra một tia mỉm cười, có một ít thật tình và ấm áp hiếm thấy.

“Anh không định đi sao?” Đường Phong ngồi xuống trước bàn ăn, nhìn có cái gì ăn ngon không.

“Em mong tôi đi sao?” Albert ngồi đối diện Đường Phong, “Chúng ta có hai tuần ngày nghỉ.”

Đường Phong ăn hai miếng súp khoai tây thiếu chút nữa bị nghẹn, cậu vừa rồi không nghe nhầm chứ, Albert nói cái gì, hai tuần ngày nghỉ?

Đường Phong ngẩng đầu hơi hí mắt nhìn người đàn ông đối diện, người sau nói một câu: “Có vấn đề?”

“Tôi không có ý muốn nghỉ phép với anh.”

“Tôi có.” Thực sự là cái tên ngang như cua.

“Anh không thể ép buộc tôi.”

“Em nói đúng, tôi không phải Quasimodo, mà em cũng không phải Esméralda, vậy nên tôi không cần phải tiếp tục sắm vai một người đàn ông áp lực đáng thương.” Albert một bên chậm rãi hưởng dụng cơm trưa của anh, một bên lấy giọng điệu đương nhiên mà bình tĩnh nói, “Tôi là một người đàn ông ích kỷ, muốn cái gì, liền phải có cái đó.”

Nói xong, Albert còn mỉm cười với Đường Phong: “Dù em không diễn kịch trước mặt Lục Thiên Tịch, ông ta cũng sẽ rất vui lòng tìm cơ hội đem em cho tôi.”

“Tôi không phải hàng hóa.”

“Đương nhiên em không phải.” Albert vừa cười vừa nói, “Em là người tôi cực kỳ coi trọng.”

 

Đệ tam thập nhị chương: đu quay khổng lồ.

Khí lạnh đầu xuân đã dần dần rời đi, thời tiết kỳ quái ấm áp, thỉnh thoảng có từng cơn gió nhẹ thổi qua cũng làm cho người ta vui vẻ cực kỳ.

Thời tiết đẹp như vậy thích hợp đi du lịch du xuân nhất, giẫm lên bãi cỏ xanh biếc, hai tay vốc lên nước sông trong suốt, ở trong phong cảnh tuyệt đẹp trong tầm mắt trải thảm lên bãi cỏ trống trải, cùng một đám bạn ngồi trò chuyện ăn gì đó, cầm cameras chụp lấy phong cảnh xinh đẹp trong mắt mình, đây đúng là một chuyện cực kỳ tuyệt vời.

Nhưng trong khái niệm “Một đám bạn”, Đường Phong không nghĩ tới sẽ có một người tên Albert, hơn nữa hiện tại cũng chỉ có Albert ở bên người cậu.

Đường Phong đột nhiên có chút không biết nên làm sao, trước đây Albert sẽ không xuất hiện ở trước mặt cậu quá lâu, có thể chỉ là vài ngày, sau đó liền đi, hoặc là bởi vì đủ loại nguyên nhân mà tách biệt.

Thế nhưng lúc này yên tĩnh ngoài ý muốn, không ai đến phá hỏng bọn họ ở chung, Đường Phong không thấy người tương tự như tiểu ác ma, cũng không nghe thấy một cú điện thoại của Charles.

Cũng không phải cậu luôn luôn mong muốn có người tới cứu cậu hoặc là thế nào đó, nhưng chuyện này cũng quá kỳ quái, yên lặng như thế, đến nỗi khiến cậu đều phải hoài nghi có phải Albert và Charles bọn họ đã đạt thành hiệp nghị nào đó hay là có chuyện gì không.

“Lúc em suy nghĩ luôn luôn bình tĩnh nhìn một chỗ, hơi cúi đầu, hơi cau mày.” Albert ngồi đối diện Đường Phong, luôn luôn giống như quan sát tác phẩm nghệ thuật nhìn cậu.

Có thể có chút buồn cười, nhưng hiện tại bọn họ kỳ thực là ở trên vòng quay khổng lồ.

Đường Phong nhìn phong cảnh thiên nhiên trống trải xinh đẹp ngoài cửa sổ, một bên là thành thị, một bên là rừng rậm, cậu vẫn luôn muốn ngồi đu quay khổng lồ, nhưng trước đó hoặc là không có thời gian, hoặc là không có tâm tình.

Hiện tại có cơ hội, kết quả cư nhiên là tới cùng Albert.

Đường Phong không dự định mời Albert, nhưng người kia cư nhiên cũng đến theo.

“Anh hẳn là đi cưỡi ngựa, lái máy bay hoặc là đánh golf, mà không phải cùng tôi ngẩn người ở chỗ này.” Đường Phong lấy ra việt quất khô vừa mua, ngồi ở trên vị trí một bên thưởng thức phong cảnh, một bên ném vào trong miệng.

“Ăn ngon không?” Albert nhìn việt quất khô trong tay Đường Phong.

Đường Phong trực tiếp đưa túi qua: “Ngon hay không ăn rồi mới biết.”

“Tôi thích việt quất.” Albert cầm lấy hai quả từ trong túi, một viên ném vào trong miệng, một viên cầm trong tay.

Đối thoại kiểu này thực sự là buồn chán cực độ, Đường Phong nhìn Albert đột nhiên nở nụ cười, tuy rằng bọn họ không nói chuyện cười cũng không thấy chuyện gì buồn cười.

“Em đang cười, vì sao?” Albert có một chút nghi hoặc, tư thế ngồi như quý ông, biểu tình lạnh nhạt thong dong như trước mà có chứa cảm giác thần bí.

Tất cả đều khiến Đường Phong rất muốn cười.

“Tôi chỉ là nghĩ. . . Ặc. . . Có chút kỳ quái.” Cắn việt quất khô, Đường Phong cười lắc đầu, “Không, không có gì, tôi chỉ muốn cười mà thôi, mặc kệ tôi đi.”

Albert nhìn Đường Phong, rõ ràng chính là không tin lời đối phương.

“Anh thật đúng là một kẻ không thú vị.” Đường Phong vẫn nói ra, nếu mọi người đều ngồi ở trên đu quay khổng lồ, chung quy cũng không thể cứ im lặng hoặc là nói về đề tài buồn chán thẳng đến kết thúc.

“Không thú vị.” Albert lập lại ba chữ này, cũng không có vẻ kinh ngạc hoặc là nghi hoặc, giống như là thản nhiên tiếp nhận đánh giá đến từ Đường Phong.

”Tôi không cần lấy lòng bất cứ kẻ nào.” Đây là giải thích Albert đưa ra, “Không cần nịnh hót bất cứ ai, chỉ cần làm chuyện tôi thích.”

Hoàn hoàn toàn toàn độc lập ở ngoài với mọi người, đơn giản là Albert giống như một ông vua không cần kéo tốt quan hệ với thần dân của mình, cũng không cần người bạn đặc biệt tốt.

Chỉ có gắt gao nắm giữ tài phú và quyền lực trong tay, để anh vĩnh viễn đứng trên đỉnh kim tự tháp.

Tùy tiện đi dạo một chút trong khu vui chơi, các loại trò chơi như là ngựa gỗ xoay tròn Đường Phong còn không có da mặt dày đến mức tranh chỗ ngồi với các bạn nhỏ, mà trò chơi quá mức kích thích mạo hiểm lại khiến cậu có chút sợ, cho dù cậu hiện tại trái tim khỏe mạnh cũng không muốn ở trong khu vui chơi chơi đến chóng mặt nôn mửa.

“Thuật bắn súng của anh thế nào?” Đường Phong hỏi người nào đó vẫn đi theo bên cậu tản ra hơi thở làm cho người ta sợ hãi.

Nhờ có Albert, Đường Phong có thể đi đứng không trở ngại trong khu vui chơi chật chội chen chúc, không cần bị người giẫm lên giầy hoặc là đụng vai.

Nếu Albert là một người đàn ông không biết đi lấy lòng người khác cũng không có bạn, đến nỗi trở nên quá mức không thú vị, Đường Phong dù sao cũng phải tìm chút chuyện để làm một lần, nếu không chỉ luôn một mình cậu chơi hình như có chút kỳ quái.

“Còn có thể.” Albert trả lời.

Hai phút sau, Đường Phong đưa súng đồ chơi cho Albert, chỉ vào bia ngắm phía trước nói với Albert: “Xem qua 《Vợ chồng nhà Smith 》 chưa?”

“Chưa.” Albert nhìn Đường Phong, “Tôi chỉ xem phim của em.”

Oa ôi, đây thật là vinh hạnh của tôi. Đường Phong nói rằng: “Chưa xem cũng không sao, bắn bia ngắm anh khẳng định biết, sau khi bắn trúng chúng ta sẽ có phần thưởng.”

“Đống thú bông nhìn qua rất ngốc kia?” Trong lời nói rõ ràng mang theo xem thường.

Quả nhiên là một người đàn ông vô cùng nhàm chán, Đường Phong chỉ vào nói rằng: “Vậy anh bắn không?”

“Được rồi.” Cuối cùng vẫn là thỏa hiệp.

Đường Phong đứng ở một bên nhìn, Albert không giống các du khách khác làm ra tư thế nhắm vào xạ kích, anh trực tiếp cầm lấy súng đồ chơi hơi nheo mắt lại, hướng về phía hồng tâm “Pằng pằng pằng” liên tiếp bắn vài súng.

Ở giữa hồng tâm, không có một sai lầm.

. . .

. . .

“Em thích những thứ này?” Ngồi trở lại trên xe, Albert bị ép ngồi cùng với một con gấu bông thật lớn, mà bên kia gấu bông là Đường Phong ngồi.

Mặc dù Đường Phong cùng tiểu Vũ bọn họ đi Mỹ, thế nhưng hôm sau ngoại trừ cậu ra những người khác đều không gặp, nghe nói là đổi tới một khách sạn khác.

Người đại diện công ty độc ác, Đường Phong luôn cảm thấy cái gọi là hai tuần ngày nghỉ này nhìn qua thật giả tạo, cậu cảm giác mình như là bị bán đi vậy.

Albert không hề hạn chế hành động của cậu, chỉ là sau khi Đường Phong rời giường cậu phát hiện hộ chiếu và ví tiền của cậu không thấy, mà Albert cũng quán triệt danh hiệu “người đàn ông ích kỷ” trong miệng Đường Phong, không còn sắm vai Quasimodo áp lực không dám tới gần Esméralda nữa.

Không hạn chế hành động, không có nghĩa là sẽ không theo.

“Đưa cho bé Annie đi.” Đường Phong nhẹ nhàng xoa xoa con gấu bông màu trắng, vừa cười vừa nói, “Rất đáng yêu không phải sao?”

“Con bé không cần cái này.” Albert trực tiếp cự tuyệt.

“Anh là một gã đàn ông vô trách nhiệm, hơn nữa rất nhàm chán, đồng thời còn muốn đem nhàm chán truyền nhiễm cho con gái.” Cầm lấy gấu bông thật lớn, Đường Phong trực tiếp nhét vào trong lòng Albert, “Đây là tôi đưa cho Annie, không phải tặng anh.”

“Nhưng đây là tôi bắn súng lấy được.” Từ phía sau con gấu lộ ra cái đầu, Albert không thích khi nói chuyện với Đường Phong lại không nhìn thấy người kia, anh vừa cười vừa nói, “Em rất thích Annie.”

“Con gái anh rất đáng yêu.” Tuy rằng ông bố chẳng đáng yêu chút nào.

“Em có thể đi chăm sóc con bé, con bé cũng thích em, từ trên người em con bé có thể học được rất nhiều thứ, tri thức và kinh nghiệm hữu dụng hơn nhiều so với bất cứ giáo viên nào.” Cầm lấy gấu bông đặt sang một bên, may là thùng xe đủ lớn, bằng không Albert liền thực sự phải ngồi cùng một thứ nhìn qua ngốc hề hề này.

Kêu Albert đi cùng Annie làm một đôi bố con chí ít nhìn qua bình thường phỏng chừng là không có khả năng, tính cách của Albert chính là như vậy, bắt anh ta thay đổi tính cách là một chuyện không tưởng.

“Nếu như anh không ngại, có thể cho Annie đến ở với tôi.” Đường Phong chủ động nói ra.

“Không, ” Albert lắc đầu, nhìn Đường Phong nói rằng, “Em sẽ bởi vì quá yêu con bé mà dành cho con bé quá nhiều tự do và tùy hứng, nhưng có thời gian tôi sẽ đưa con bé đến tìm em.”

Được rồi, thỉnh thoảng gặp mặt cũng tốt hơn là không gặp được.

“Bố anh là người như thế nào?” Đường Phong hiếu kỳ hỏi.

“Đã chết.” Câu trả lời phi thường thẳng thắn lưu loát, Albert lắc đầu, “Đề tài này không có bất cứ ý nghĩa gì, tôi không giống Lục Thiên Thần đến bây giờ còn bị người trong nhà quản chế, em không cần lo lắng ở cùng tôi sẽ gặp nguy hiểm gì đó.”

“Nhìn ra được.”

Bởi vì anh chính là cái người nguy hiểm nhất kia.

“Ở cùng với tôi rất buồn chán sao?” Albert đột nhiên nói lên đánh giá về anh của Đường Phong hôm nay ở trên đu quay khổng lồ, “Chí ít rất nhẹ nhàng và tự do, đúng không?”

“Đích xác.” Cậu còn có thể nói gì chứ.

“Em có chuyện muốn hỏi tôi, vậy không cần giấu ở trong lòng.” Albert vươn tay cầm tay Đường Phong, anh hơi dừng lại trong chốc lát, biểu tình kia nhìn qua như là rất hưởng thụ va chạm giữa hai bên vào giờ khắc này, “Cảm giác này thật tốt.”

Được rồi, Đường Phong đã quen Albert thần kinh hề hề.

“Có phải anh và Charles bọn họ từng có hiệp nghị gì đó, hay là cái gì khác không?” Nếu đối phương đều đã mở miệng nêu lên, Đường Phong cũng sẽ không tiếp tục đem vấn đề nghẹn ở trong lòng.

“Bọn họ không nói cho em, ha hả, ” Khóe miệng khẽ nhếch, trong mắt Albert hàm chứa ý cười nhàn nhạt nhìn cậu, “Có thể cảm thấy thất vọng hay không, Đường Phong.”

“Hoặc nhiều hoặc ít đi.”

“Ở cùng tôi, mới là an toàn nhất.” Albert lại lập lại một lần.

“Ý anh là ở cùng Charles hoặc Lục Thiên Thần là không an toàn, trên thế giới này không có an toàn tuyệt đối.” Rút tay về, Đường Phong lại hỏi, “Rốt cuộc là vì cái gì, có liên quan đến Lục Thiên Tịch?”

“Lục Thiên Thần có một ông bố phiền phức.” Trong ngôn ngữ có thêm một chút khinh thường, Albert nói rằng, “Em không thể giúp bất cứ chuyện gì, chỉ cần ở chung với tôi là đủ.”

Content Protection by DMCA.com
loading...

3 Responses

  1. ilangilang says:

    Em cũng thích cả anh Albert. hề hề hề.

  2. cocacola0106 says:

    thanks

  1. 04/08/2015

    […] 29+30 – Chương 31+32 – Chương 33+34 – Chương […]

Để lại bình luận

%d bloggers like this: